Search the Community

Showing results for tags 'nhân quyền-dân chủ'.



More search options

  • Search By Tags

    Type tags separated by commas.
  • Search By Author

Content Type


Forums

  • Thông Báo
    • Thông Báo
  • Tin Tức
    • Tin Việt Nam
    • Tin Quốc Tế
    • Người Việt Hải Ngoại
    • Bình Luận Thời Sự
    • Tin Khoa Học - Vi Tính - Môi Trường
    • Kinh Tế
    • Biển Đông
    • Thể Thao
    • Thế Giới Động Vật
  • Đời Sống Xã Hội & Tâm Linh
    • Sức Khỏe
    • Tâm Linh
    • Tử Vi & Phong Thủy
    • Quê Hương Ký Sự
  • Văn Hóa & Nghệ Thuật
    • Phụ Nử
    • Lịch Sử
    • lời hay ý đẹp
    • Vườn Thơ
    • Văn Hóa & Nghệ Thuật
  • Âm Nhạc
    • Thông Tin Âm Nhạc
    • Nhạc Online
    • Cải Lương - Tân Cổ
    • Quán Khuya
  • Giải Trí
    • Thư Giãn
    • Thông Tin Điện Ảnh
  • Hoàng Sa (VN) Lưu Trử - Storage
    • Lưu Trử - Storage

Calendars

  • Community Calendar

Categories

  • Items

Categories

  • Videos
    • Tin Việt Nam
    • RFA
    • Tin Cộng Đồng Người Việt Hải Ngoại
    • Bình Luận - Thời Sự
    • Sài Gòn TV Bên Kia Màn Khói
    • Điểm Tin Trong Tuần
    • Đọc Báo Vẹm
    • Âm Nhạc
    • Điện Ảnh
    • Khoa Học
    • VOA
  • Đời Sống
    • Tử Vi & Phong Thủy
    • Lịch Sử & Văn Hóa
    • Tìm Hiểu Tôn Giáo

Found 225 results

  1. Việc tôi bị bắt chẳng có gì ngạc nhiên. Chính quyền có đủ mọi quyền để bắt tôi. Tôi đang phạm vào tội mà đã khiến anh em nhà Ali và những người bạn tù họ bị bắt giam. Người ta ắt hẳn nói tôi là nguồn gốc của tội ấy. Thử hỏi hợp lý ở đâu khi chỉ chạm đến cành mà để yên cho gốc rễ? Chính tôi bày tỏ rõ ràng lý thuyết mà cho phép mọi người công khai khuyên nhủ tất cả những người lính rằng phục vụ cho chính quyền là tội lỗi. Chính tôi lần nữa chính thức tuyên bố chế độ này nên chấm dứt, nếu nó không thể nào sửa đổi. Nếu anh em nhà Ali bị bắt vì đã nói lên những điều này, thì tại sao tôi cũng không nên bị bắt như họ? Mahatma Gandhi (1869 – 1948) Và nếu tôi bị bắt thì lý do phẫn nộ sẽ ở đâu? Chính quyền làm thế nào xác định được số người có quan điểm như vậy? Chỉ có thể tin được những ai có niềm tin và sẵn sàng chịu đau khổ vì niềm tin ấy. Tại sao chính quyền không nên thử thách xem sự thành thật của lòng xác tín của tôi? Bất hợp tác có nghĩa là hoặc chính quyền sửa đổi lề lối của mình hay những người bất hợp tác chịu tiền phạt, lao tù, và treo cổ. Nếu nhân dân là những người bất hợp tác thực sự, nếu họ thực sự can đảm và thông minh, thì việc tôi bị bắt, hay việc bất kỳ ai bị bắt vì bất hợp tác, sẽ không làm cho họ nản lòng hay khiến họ trở nên bạo động. Họ nên nhận thức đó là chuyện tất nhiên, và chỉ nên lấy đó làm vui mừng. Đấy chỉ có nghĩa là thêm một bước tiến đến mục tiêu. Bất kỳ ai phạm tội bạo động là lăng nhục tôi, là làm cho tôi tôi đau buồn, và là kẻ phản quốc đối với quê hương. Nếu kẻ ấy xưng là người bất hợp tác thì hành vi của y chính là sự vi phạm kỷ luật nghiêm trọng. Sự bình yên theo sau vụ bắt anh em nhà Ali là sự bình yên trang nghiêm. Từ sự bình yên ấy tôi nhìn thấy biểu hiện chiến thắng của chúng ta. Tôi hy vọng sự bình yên tương tự, trang nghiêm hơn sau khi tôi bị bắt. Chỉ bằng đổ máu mình, không phải máu người khác, chúng ta mới thực sự muốn chiến thắng và sống. Tôi chỉ ao ước một điều duy nhất do việc tôi bị bắt. Điều ấy như thế này: nhân dân nên tự nhiên thấu hiểu sự thật mà tôi thấy khó làm cho họ nhận thức rõ ràng, họ nên làm ngay những gì họ đã trì hoãn làm hay do dự làm. Tôi ao ước xóa bỏ cái thú say mê tầm thường dành cho vải vóc ngoại quốc vẫn còn rơi rớt lại trong chúng ta. Ngày nay nhân dân chỉ đốt một phần áo quần của họ. Tôi hy vọng sau khi tôi bị bắt nhân dân sẽ đốt tất cả những mẩu vải ngoại quốc ở trong nhà họ. Thật ra điều này đáng lẽ ra nên làm ngay sau khi anh em nhà Ali bị bắt. Từ đó đến nay phong trào dùng hàng nội hóa (Swadeshi) đã tiến lên, nhưng chưa đủ. Sau khi tôi bị bắt tôi hy vọng tất cả nam nữ và trẻ em bắt đầu học quay tơ, nếu họ chưa làm như thế. Tôi hy vọng tất cả mọi người trong họ đều đón nhận những tiện dân (untouchables) và chia sẻ bao buồn khổ với họ. Tôi hy vọng những tiện dân đến lượt mình phải cải thiện nếp sống của mình, tránh rượu chè và những thói xấu khác, không ăn thịt, sống đời trong sạch, quay tơ, dệt vải, và làm ăn lương thiện. Tôi hy vọng mọi người đều tôn trọng và thực thi ôn hòa. Tôi hy vọng mỗi người Hindu sẵn sàng chết cho người Hồi Giáo, và ngược lại, mỗi người đều tôn trọng tôn giáo của người khác... Đừng để ai tin rằng bắt giam Gandhi là mọi sự đều kết thúc. Tin như thế là chống lại tôn giáo của mình; tin như thế là hèn nhát. Nếu chúng ta xứng đáng cho phong trào độc lập tự chủ (swaraj) thì không có lãnh tụ nào cần thiết cho chúng ta đến độ chúng ta cảm thấy bất lực khi thiếu họ. Tất cả mọi người đều có khả năng hiểu quyền lợi dân tộc và tranh đấu cho quyền lợi dân tộc. Mahatma Gandhi Trần Quốc Việt dịch từ báo Mỹ The Nation số ra ngày 4 tháng Một năm 1922. Nguồn: https://www.unz.org/Pub/Nation-1922jan04-00024?View=PDF&Text=if+I+am+arrested (Dân Làm Báo)
  2. Phiên tòa phúc thẩm nhà hoạt động Trần Thị Nga dự kiến sẽ diễn ra vào lúc 8 giờ sáng ngày 22/12/2017 tại Trụ sở Tòa án nhân dân tỉnh Hà Nam, thông báo từ Tòa án cấp cao Hà Nội cho biết. Nhà hoạt động Trần Thị Nga tại phiên tòa sơ thẩm ngày 25/7/2017 Bào chữa cho bà Nga trong phiên tòa sắp tới sẽ có 3 luật sư thuộc liên đoàn luật sư Hà Nội, bao gồm: Luật sư Hà Huy Sơn, Luật sư Nguyễn Hà Luân và luật sư Lê Văn Luân. Nhà hoạt động Trần Thị Nga bị bắt giữ ngày 25/1/2017, đúng thời điểm cận kề ngày tết cổ truyền âm lịch. Cũng như blogger Mẹ Nấm, bà Nga có 2 con nhỏ tuổi, trong đó, con út chỉ vừa mới 4 tuổi. Tại phiên tòa sơ thẩm ngày 25/7/2017, tòa án cộng sản đã kết án bà Nga 9 năm tù giam và 5 năm quản chế với cáo buộc "tuyên truyền chống phá nhà nước" theo điều 88 bộ luật hình sự. Cũng tại phiên tòa sơ thẩm này, mặc dù được thông báo công khai nhưng nhiều bạn bè, người thân của bà Nga bị chặn giữ, câu lưu bên ngoài khu vực tòa án khi đến yểm trợ tinh thần và thể hiện sự ủng hộ với bà. Bà Nga sinh năm 1971 tại xã Nguyên Lý, huyện Lý Nhân, tỉnh Hà Nam. Bà bắt đầu lên tiếng cho giới công nhân khi đang làm việc tại Đài Loan theo diện xuất khẩu lao động và được tận mắt chứng kiến những ngược đãi, đau khổ đối với người Việt ở đây. Về nước, bà tham gia mạnh mẽ hơn trong các hoạt động xã hội như: Hỗ trợ bà con dân oan khiếu kiện, đòi quyền lợi chính đáng bị nhà cầm quyền tước đoạt. Bà cũng từng tham gia vào nhiều cuộc biểu tình ôn hòa chống Trung cộng xâm lược, phản đối sự hiện diện của tập đoàn Formosa, tác nhân đã gây thảm họa môi trường biển tại 4 tỉnh miền Trung. Trước những hoạt động mạnh mẽ của bà Nga, năm 2014, công an đã dùng gậy đánh gẫy chân khi bà đang đi cùng hai con nhỏ. Nhà riêng của bà liên tục bị ném bom bẩn, bị công an côn đồ đến gây sự. Ba mẹ con bà Nga cũng liên tục bị bắt cóc, bị chặn đánh giữa đường bởi công an mặt thường phục. Bà đã nhiều lần bị tạm giữ, câu lưu trái phép. Những nỗ lực, đóng góp của Trần Thị Nga cho công cuộc đấu tranh đòi dân chủ tại Việt Nam cũng như sự can đảm của bà được quốc tế ghi nhận. Bà là một trong 17 người có tên trong cuốn sách “Anh hùng Châu Á” (It’s not ok) do đài Á Châu Tự Do phát hành. Thêm một màn diễn kệch cỡm của nhà cầm quyền cộng sản mang tên “tòa phúc thẩm công khai” lại sắp diễn ra. Ở đó, như phiên tòa Phúc thẩm blogger Mẹ Nấm: Một người phụ nữ yêu nước ngẩng cao đầu, mỉm cười an nhiên giữa nanh vuốt của bầy thú dữ. CTV Danlambao (Dân Làm Báo)
  3. Để hành xử một nghề tự do, chuyện xin phép một thẩm quyền nào đó là một điều đáng nực cười vì nó đã đánh mất quyền tự do của người này. - Nguyễn Mạnh Tường. Thấy nhiều người ghi danh dưới bản “Tuyên Bố Phản Đối Việc Xoá Tên L.S Võ An Đôn” nên tôi cũng làm theo (cho nó thêm phần rôm rả) dù không tin rằng đây là điều cần thiết. Tôi cũng không nghĩ rằng chuyện bỏ phiếu để loại bỏ đồng nghiệp (theo chỉ đạo) của mấy ông thuộc Ban Chủ Nhiệm Luật Sư Đoàn Phú Yên là “quyết định tai hại… có thể hủy hoại cả sự nghiệp và đời sống của một con người” – theo như quan niệm của blogger Phạm Lê Vương Các. Hình minh họa Chế độ hiện hành ở VN không đủ quyền uy hay quyền năng để “có thể huỷ hoại sự nghiệp và đời sống” của bất cứ ai, nếu nạn nhân nhất định không khuất phục. Tôi biết khá nhiều nhân vật như vậy. Xin đan cử một trường hợp. Hơn sáu mươi năm trước, vào hôm 30 tháng 10 năm 1956, L.S. Nguyễn Mạnh Tường đã đọc một bài diễn văn nẩy lửa (“Qua Những Sai Lầm Trong Cải Cách Ruộng Đất – Xây Dựng Quan Điểm Lãnh Đạo”) trong một phiên họp của Mặt trận Tổ quốc. Cái giá mà ông phải trả cho việc (“xây dựng lãnh đạo”) này, tất nhiên, không rẻ. “Thảm cảnh đầu tiên mà tôi và gia đình phải chịu: đó là cái đói. Cả mấy tháng qua, buộc phải mua thực phẩm và những thứ nhu yếu trên chợ đen vì tôi không còn được phát tem phiếu kể từ khi tôi bị loại, mặc dù với tất cả dành dụm có được, số tiền dự trữ ngày càng thu hẹp. Ngay từ lúc đầu, với viễn tượng những ngày khó khăn trước mắt, với dự trữ ít oi, chúng tôi bắt đầu một giai đoạn hạn chế, tiết kiệm. Trước tiên, loại bỏ ngay buổi ăn sáng, một thói quen xa hoa của những người tư sản. Tiếp đến, cá thịt từ từ biến mất trong những buổi ăn trưa và tối. Khẩu phần cơm và rau mỗi ngày một ít đi. Và đến lúc mỗi ngày chúng tôi chỉ có một bát cháo để ăn. Vợ và con gái tôi ốm đi trông thấy. Bao nhiêu sáng láng đã biến mất trên khuôn mặt dài ra vì ốm đói. Họ tự hỏi tại làm sao mà các bà tự nhịn ăn để có một thân hình thon thả? Nghĩ đến chuyện vay mượn bạn bè là điều vô ích vì chính bản thân họ cũng đang cùng số phận, đang trong cảnh chỉ đủ cầm hơi khỏi bị chết đói. Vợ tôi đã nghĩ đến chuyện bán thuốc lá bên lề đường để kiếm sống, nhưng làm sao có được mớ vốn ban đầu và có chút tiền để bôi trơn móng vuốt làm khó của những tên công an hay cán bộ thuế, để chúng để yên cho chúng tôi khó khăn kiếm sống? ... Chúng tôi có một con chó do bạn bè cho. Nó rất khôn và chúng tôi yêu nó lắm. Nhưng nó đã già và chúng tôi không còn khả năng mua cho nó thịt và những thức ăn tăng sức, nó không còn sức đứng lên trong chuồng, ngẩng đầu nhìn tất cả chúng tôi, với một ánh mắt tin yêu của loài vật, chắc chắn với những dòng nước mắt và một nỗi buồn sâu thẳm vì đã đến lúc phải rời chủ. Chúng tôi bật khóc khi nó nấc những hơi thở cuối cùng...” (Nguyễn Mạnh Tường, Un Excommunié – Hanoi, 1954 -1991: Procès d’un intellectuel. Trans Nguyễn Quốc Vĩ – Kẻ Bị Mất Phép Thông Công Hà Nội, 1954-1991: Bản Án Cho Một Trí Thức). Nguyễn Mạnh Tường sinh năm 1909. Khi “bật khóc” vì phải rời bỏ con thú thân yêu là thời điểm mà ông sắp bước vào tuổi ngũ tuần, và “thân thể đã tiều tụy lắm rồi.” Tuy thế, ông không bị knockout như dự đoán (và mong chờ) của nhà đương cuộc Hà Nội. Hình minh họa Ngày 22 tháng 11 năm 2017 vừa qua, trang Bauxite Việt Nam có đăng lại bài phỏng vấn (“Ba Giờ Với Luật Sư Nguyễn Mạnh Tường”) do Khánh Hoà thực hiện. Xin đọc chơi, đôi đoạn: "Lâu nay, tôi cứ đinh ninh là Luật sư Nguyễn Mạnh Tường đã mất. Sau vụ Nhân văn Giai phẩm, tên tuổi của ông bặt đi. Có tin đồn là ông đã chết đâu đó ở một góc khuất tối tăm nào ở Hà nội. Thế rồi, bỗng dưng tôi lại nghe là ông vẫn còn sống, hơn nữa, đang có mặt tại Paris: ông được phép sang Pháp ba tháng để thăm viếng một số bạn bè cũ của ông. Được sự giới thiệu của một người quen, tôi và một anh bạn đã được Luật sư Nguyễn Mạnh Tường tiếp trọn cả buổi chiều ngày thứ hai 27.11.1989. Luật sư Nguyễn Mạnh Tường năm nay đúng 80 tuổi. Dáng người tầm thước, lưng hơi gù, da dẻ nhăn nheo, nhưng sức khỏe khá tốt, đi đứng vững vàng, đặc biệt trí tuệ còn rất minh mẫn. Suốt hơn ba tiếng đồng hồ chuyện trò, chúng tôi không hề bắt gặp ở ông một dấu hiệu nào của sự đãng trí vốn thường xuất hiện ở người cao niên. Ông nói năng lưu loát, đôi khi hùng hồn. Ông nhớ chính xác chi tiết những sự kiện cũ hoặc mới. Cách lý luận rành mạch. Điều chúng tôi thích nhất ở ông là sự thành thật. Ở vào hoàn cảnh của ông, thành thật cũng có nghĩa là can đảm. Hơn ba chục năm bị đày đọa, luôn luôn sống trong tâm trạng phập phồng chờ đón những thảm kịch thảm khốc nhất, ông không khiếp sợ đến nỗi phải tự biến mình thành một con vẹt chỉ biết lải nhải lặp lại những câu nói đã thành khẩu hiệu của chế độ hoặc co rút lại trong câm lặng ... Chúng tôi xin phép ghi âm buổi nói chuyện với một sự thiếu tự tin rõ rệt. Chúng tôi nghĩ là ông sẽ từ chối. Nhưng, không. Ông đã vui vẻ chấp nhận. Để bảo đảm sự trung thực, những chi tiết dưới đây, chúng tôi đều dựa vào bản ghi âm này... Lâu nay, Luật sư có viết lách gì không? - Có. Mấy chục năm qua, tôi hoàn thành được bốn công trình nghiên cứu. Một là “Lý luận giáo dục” (ở châu Âu từ thế kỷ 16 đến thế kỷ 18); hai là “Eschylle và bi kịch cổ đại Hy Lạp”; ba là “Virgile và anh hùng ca latin”; bốn là dịch vở kịch của Eschylle." Trong tác phẩm Nhân Văn Giai Phẩm & Vấn Đề Nguyễn Ái Quốc (Tiếng Quê Hương: Virginia, 2012) nhà phê bình văn học Thụy Khuê cho biết thêm: “Chuyến đi Pháp dường như là động cơ thúc đẩy ông viết, bởi khi về nước, chỉ trong vòng bốn năm (từ 1990 đến 1994), ông đã hoàn tất một lượng sách đáng kể bằng Pháp Ngữ: - Larmes et sourires d'une vieillesse - Nụ cười và nước mắt tuổi già, tự truyện, ba cuốn, chưa in. - Triptyque - tạm dịch: Bức họa ba tấm, chưa in. - Un excommunié - Kẻ bị khai trừ, Quê Mẹ, Paris, 1992. - Malgré lui, malgré elle - Mặc hắn, mặc nàng (l'amour conjugal sous le régime communiste - tình yêu vợ chồng dưới chế độ cộng sản). Chưa in. - Partir, est ce mourir?- Đi là chết? (Tragédie de l'émigration - Bi kịch di dân). Chưa in. - Une voix dans la nuit - Roman sur le Việt Nam 1950-1990 - Tiếng vọng trong đêm - Tiểu thuyết về Việt Nam từ 1950 đến 1990. Chưa in. - Palinodies - Phủ nhận. Chưa in. Trừ bản dịch Orestia, thì đúng Nguyễn Mạnh Tường đã viết 18 cuốn sách, kể cả các luận án tiến sĩ.” Chế độ Cộng Sản Việt Nam, rõ ràng, không đủ quyền lực hay quyền năng để “có thể hủy hoại cả sự nghiệp và đời sống” của Nguyễn Mạnh Tường. Chúng ta, do thế, chả phải bận tâm gì cho tương lai của Võ An Đôn. Thời gian, thời thế, và cả thời đại đều đang đứng về phía vị luật sư trẻ tuổi này. Liên Đoàn Luật Sư Việt Nam không có cửa cho Nguyễn Văn Đài, Lê Công Định, Võ An Đôn, Huỳnh Văn Đông, Lê Trần Luật, Lê Thị Công Nhân, Lê Quốc Quân... không phải vì khung cửa hẹp mà vì cái tâm (cũng như cái tầm) của họ quá rộng và quá cao so với rất nhiều “đồng nghiệp” thuộc tổ chức này. 6/12/2017 Tưởng Năng Tiến (Blog RFA)
  4. Thật sự thì tôi không còn theo những cách đấu tranh của những người được gọi là đấu tranh nữa. Một thời gian dài vừa qua nhìn lại mình, tôi chính thức nhận ra mình không phải là người đấu tranh. Đúng như điều tra viên Thuỷ của an ninh Hà Nội nói với tôi trong một lần hỏi dung. Hình minh họa - Ông chỉ chọc ngoaý chứ đấu tranh gì cái loại ông. Lúc đấy tôi nghĩ Thuỷ nói khinh miệt mình, nhưng về sau này tôi ngẫm ra thấy hắn nói đúng. Khi gặp Trịnh Xuân Thanh, nhiều người đấu tranh chê trách tôi là người đấu tranh cho tiến bộ mà lại đi bắt tay với một tên quan chức tham nhũng. Lúc ấy tôi càng nhận ra rằng mình không phải là người đấu tranh thật, đến cả an ninh và người đấu tranh dân chủ cùng nhận định thế thì còn gì mà nghi ngờ nữa. Từ đó tôi nhận mình không phải là người đấu tranh, cũng chả có lý tưởng gì. Thật đấy, không phải tôi vờ vịt hay hờn giận gì mà nói thế đâu. Các bạn cứ phân tích ra mà xem, tôi chưa bao giờ chính thức đòi quyền con người, quyền tự do ngôn luận, đòi đa đảng, đòi dân chủ hay nhân quyền gì hết. Tôi chỉ bình luận, chém gió về những việc nhà nước Việt Nam làm theo đánh giá của tôi. Như người ta bình luận về bóng đá, hai đội đang diễ ra như thế nào, ai thắng thua ra sao, ai ăn gian, tiểu xảo thế nào. Tôi chưa bao giờ hô hào lật đổ chế độ cộng sản, cũng chưa từng đòi xoá bỏ cờ đỏ và kêu gọi lá cờ vàng tung bay trên quê hương. Nhưng tôi cũng không bao giờ phản đối những người mong muốn điều đó, tôi vui nếu mong muốn đó thành sự thật. Vì nói thẳng ra rằng chả có gì xấu hơn cái thể chế cộng sản này cả. Tôi giúp đỡ tiền cho nhiều người, nhưng đó cũng chẳng phải là ủng hộ đấu tranh gì cả. Chẳng qua họ là những người bị bắt bớ, gia cảnh khó khăn. Tôi giúp đỡ họ như nhiều người làm từ thiện giúp đỡ hoành cảnh nọ kia trên báo chí. Ở đây tôi giúp những người tôi từng biết, như thế cảm giác thoải mái hơn là giúp cho người mình không gặp, không biết bao giờ. Tôi tặng người này vài chục triệu, người kia một hai ngàn usd mà chẳng bao giờ tôi quan tâm họ sẽ làm gì. Có thể là vài hôm sau họ chửi tôi loại cơ hội, vài bữa nữa họ đụng độ với những người đấu tranh khác, dăm tháng nữa họ thành tay sai cộng sản hay dân chủ cuội tôi cũng chả quan tâm. Chưa bao giờ tôi giúp tiền ai để bảo họ làm gì, thậm chí họ có định kể tôi nghe họ sắp làm gì tôi cũng ngăn cản không cho họ kể. Đừng một người đấu tranh nào kể cho tôi nghe việc anh ta đã làm hay sắp làm. Tôi không muốn nghe gì hết cả về những điều ấy. Tôi không phải là dân chủ cuội hay đấu tranh cuội, cái này tôi khẳng định, vì tôi có phải là dân chủ hay đấu tranh đâu để mà cuội. Các bạn để ý, tôi chả bao giờ có ý tưởng gì, khởi xướng kế hoạch gì, tôi cũng chả bao giờ bàn bạc với một người đấu tranh nào về kế hoạch phát triển một phong trào gì đó. Bọn dư luận viên liệt tôi vào những người đấu tranh, đó là âm mưu thâm hiểm của chúng. Chúng biết tôi có nhiều tính xấu, quá khứ bất hảo, vô học ...nên chúng liệt tôi vào hàng ngũ đấu tranh để mục đích bôi nhọ những người đấu tranh chân chính. Các bạn đọc và các bạn đấu tranh đừng nên mắc mưu chúng. Nếu là người có lý tưởng đấu tranh, lẽ ra tôi phải ở lại Việt Nam sát cánh cùng mọi người, chịu đựng những cam go như bao người đấu tranh khác. Nhưng không, tôi có cơ hội là tếch thẳng một lèo mất hút con bà hàng lươn, không một lần ngoái đầu nhìn lại. Tôi ở nước ngoài sung sướng, được học bổng hậu hĩnh, đi đây đi đó và tự do khoác lác chẳng bị ai bắt bớ gì. Nhiều người đấu tranh được ra nước ngoài như tôi, họ nghèo lắm. Ở cuộc sống mới họ phải vật lộn đủ thứ để thích nghi. Tôi sang Mỹ thăm anh bạn cũ Hải Điếu Cày, nói là bạn cũ vì tôi và anh gặp nhau từ năm 2007. Lúc đó anh Hải đề cập chuyện tham gia câu lạc bộ nhà báo tự do, đấu tranh cho tự do ngôn luận. Tôi lắc đầu từ chối, tôi bảo tôi chỉ chọc ngoáy chế độ này cho vui, không có gan theo việc như vậy. Anh Hải ở trong căn nhà chưa đầy 12 mét vuông, kê được cái giường và cái bàn viết, lúc tôi đến anh còn đang xoay sở mấy trăm usd trả tiền thuê nhà. Sự tương phản về kinh tế giữa tôi và anh Hải nói lên điều gì.? Một điều thôi, tôi không phải là người đấu tranh. Tôi là kẻ cơ hội, luôn tỉnh táo nắm bắt những cơ hội tốt cho bản thân mình, từ việc có học bổng nước ngoài và khi ra nước ngoài mánh mung, buôn bán, đánh quả thế nào cho ra tiền. Hôm nay lần nữa tôi xác định tư thế của mình, để những nhà đấu tranh dân chủ thực sự không bị vấy bẩn vì người như tôi, cho thiên hạ rõ rằng, những kẻ xấu như tôi không nằm trong hàng ngũ những người đấu tranh dân chủ. Những gì tôi làm là mục đích cho cá nhân tôi mà thôi. Như bọn Sơn Đông mãi võ múa may để bán thuốc dạo trị thương, tôi ba hoa chém gió thu hút khác đọc đông để bán hàng gia dụng xoong nồi, bếp núc. Đừng nghĩ những bài viết của tôi là mục đích gì cao cả rồi xếp tôi vào hàng ngũ những người đấu tranh dân chủ. Mấy ngày nay trong giới đấu tranh rộ lên tranh cãi chung quanh việc luật sư Võ An Đôn và Hà Huy Sơn về việc Mẹ Nấm không nhận tội và chịu bản án nặng nề. Trên tư cách một người ngoài cuộc, không nằm trong hàng ngũ đấu tranh, nhìn nhân sự việc tôi có chút suy nghĩ muốn nói. Thứ nhất nói riêng về việc luật sư Hà Huy Sơn chuyển lời của công an đến mẹ Nấm về việc nhận tội sẽ được giảm nhẹ. Tôi nghĩ việc này Hà Huy Sơn làm đúng, anh ta có thể cung cấp cho Mẹ Nấm những giải pháp mà anh ta biết, và để Mẹ Nấm tự lựa chọn. Tôi chỉ nói riêng về việc chuyển thông tin như thế, không ủng hộ về việc khác. Ví dụ công an nói thế nào, anh Sơn gặp Mẹ Nấm nói công an nói vậy, nguyên xi lời. Thứ hai tôi hoàn toàn ủng hộ luật sư Võ Văn Đôn đã công khai việc công an cộng sản Việt Nam bắn tin đến mẹ Nấm như vậy. Việc làm này là cần thiết và đúng nghĩa bảo vệ quyền lợi về danh dự cho Mẹ Nấm. Phải nói trước khi phiên toà xẩy ra, người dân mới thấy tư cách dũng cảm dám chấp nhận bản án tù đày dài đằng đẵng của Mẹ Nấm. Nếu luật sư Đôn không nói ra, không ai biết đến chuyện đã có mặc cả và mẹ Nấm không chấp nhận sự mặc cả ấy, thì sự dũng cảm của mẹ Nấm chỉ được đánh giá đúng một phần. Nhưng nhận được thông điệp mặc cả trước như thế, mà Mẹ Nấm vẫn hiên ngang khước từ mới càng rõ khí phách của cô. Tôi không ưa Mẹ Nấm, trong lúc này tôi vẫn nhận như vậy. Nhưng không ưa cách nói chuyện cô ta với những người đấu tranh khác, là một chuyện khác hẳn với việc ưa hay không công việc của cô ta làm, khí phách mà cô ta thể hiện. Chưa bao giờ tôi chỉ trích hay lên án những phong trào mà cô ta khởi xướng, cũng chưa bao giờ tôi nhận định xấu về mục đích những việc cô ta làm. Vài kẻ nghĩ rằng bây giờ tôi thấy cô ta như thế, phải có lời khen, để che đậy chuyện tôi không ưa cô ta trước kia. Đúng là vớ vẩn, con người tôi đã khẳng định mình là xấu xa, chả việc mẹ gì phải hối lỗi kiểu lập công chuộc tội cả. Nói hôm nay là nói việc nào ra việc đó mà thôi. Trong các phiên toà của chế độ cộng sản xử người bất đồng chính kiến, luật sư chẳng là cái gì cả. Chẳng những thế còn có tác dụng là cho người ta thấy chế độ cộng sản xử người bất đồng chính kiến, có cho luật sự được tự do bào chữa, có lợi cho hình ảnh chế độ cộng sản mà thôi. Luật sư trong những phiên toà thế này chỉ có hai phần việc cần làm, việc thứ nhất là chuyển nguyên văn những lời mặc cả qua lại giữa hai bên. Việc thứ hai là biết rõ chẳng tác dụng gì đến kết quả phiên toà, thì cung cấp những thông tin về quá trình tham gia bảo vệ người bất đồng chính kiến, giúp cho dư luận thấy những trò đen tối, bất chấp luật pháp của chế độ cộng sản và đồng thời cho dư luận thấy hình ảnh bất khuất, can trường của những người đấu tranh. Đấy là việc nên làm, chứ không phải là tiết lộ có hại cho thân chủ. Là luật sư bào chữa, mong muốn thân chủ của mình được nhận mức án phạt càng nhẹ càng tốt, hoặc vô tôi càng tốt hơn nữa. Đó là mục đích chính đáng của nghề luật sư. Nhưng làm việc đó bằng luận cứ bào chữa, bằng tranh tụng mới đáng tự hào. Chứ bằng những cách đi đêm, thoả hiệp thì không đúng với bản chất nghề nghiệp, nhất là ở những vụ án chính trị thế này. Cho nên đừng có vẻ thương hộ thân chủ, và đừng có vẻ ân hận là mình đã không làm được gì giảm nhẹ cho thân chủ. Mẹ Nấm nhận mặc cả thoả hiệp, nhân tội cúi đầu xin khoan hồng để làm gì. Giảm được bao nhiêu năm, xuống 5 hay 3 năm ? Như Nguyễn Văn Hoá thành khẩn nhận tội từ lúc bị bắt cho đến lúc ra toà vẫn thành khẩn xin khoan hồng, nói rằng bị thế lực này nọ xúi dục mà vẫn còn bị 7 năm tù Nếu Mẹ Nấm sợ hãi bản án này, hẳn cô ta đã không làm ngay từ đầu những việc mà cô ta biết sẽ phải gánh chịu những đòn thù khốn nạn và man rợ của chế độ cộng sản, cô ta là người nể phục Trần Huỳnh Duy Thức, hẳn nhiên cô ta lường được những gì mình bị cộng sản trả thù. Và hơn hết, cô ta không phải bây giờ mới đi tù. Là một con người có trách nhiệm với đất nước, ai ý thức được điều đó đều đã trở thành tù nhân của chế độ cộng sản. Từ hơn mười năm trước đây khi đi vào con đường đòi hỏi chủ quyền cho đất nước và quyền con người cho dân tộc Việt Nam, Mẹ Nấm tức Nguyễn Ngọc Như Quỳnh đã trở thành một tù nhân từ đó. Việc một con người bị giam lỏng về thể xác như quyền tự do đi lại, cuộc sống gia đình và giam chặt chả có nghĩ lý gì khác nhau. Điều mà cộng sản không làm được trước một người mẹ đang nuôi hai đứa con thơ là chúng không giam được tinh thần, ý chí của cô ta. Đó là sự thất bại nhục nhã nặng nề của chế độ tàn bạo này. Mời xem video: BT Thành ủy HN Nguyễn Phú Trọng đã giúp tập đoàn Ciputra trốn 3.000 tỷ tiền thuế như thế nào? Đừng đánh giá rằng những năm tháng tù đày xa cách con cái, những đứa trẻ con của Mẹ Nấm không được nuôi dạy tốt và lấy điều đó ra để uy hiếp khủng bố tinh thần. Ở cái đất nước này đầy những loại bố mẹ ươn hèn, xu nịnh hàng ngày chăm con cái, nhưng có gì đảm bảo chúng thành người, nhiều trường hợp con cái của những loại ấy lớn lên thành loại ăn chơi đàng điếm, phá gia chi tử. Nhưng có trường hợp mẹ mất sớm, cha đi tù gần 10 năm như gia đình Huỳnh Ngọc Tuấn, những đứa con của anh ta vẫn sống tốt và đầy tư cách thành người. Đấy là ở hồi thông tin, tin tức còn hạn chế, những người như anh Tuấn không được biết đến như những người đấu tranh bây giờ. Cuối cùng cũng nói rõ quan điểm của mình về việc làm của Hà Huy Sơn và Võ An Đôn, tôi nghĩ rằng những gì Võ An Đôn làm là đúng, chỉ có điều anh ta nên nói có ý kiến của công an như thế với Mẹ Nấm trước phiên toà, không cần thiết phải nói ai là người chuyển lời. Ở vụ án này, tôi nể phục Nguyễn Ngọc Như Quỳnh và Võ An Đôn. Người Buôn Gió (Blog Người Buôn Gió)
  5. Liên minh châu Âu nói với Việt Nam rằng họ lo ngại về 'sự xuống cấp của quyền dân sự và chính trị' trong lúc các vụ bắt giữ, giam cầm 'gia tăng mạnh mẽ'. Đây là nội dung trong thông cáo của EU sau Đối thoại Nhân quyền tăng cường lần thứ 7 tại Hà Nội ngày 1/12. Thông cáo báo chí của phái đoàn EU được công bố hôm 1/12 Thông cáo này được dịch sang tiếng Việt, đăng trên trang Facebook chính thức của phái đoàn EU ở Việt Nam. Theo nội dung thông cáo ghi cuộc "Đối thoại đã đánh giá những phát triển gần đây trong lĩnh vực nhân quyền ở Việt Nam và Châu Âu, và trước đó là các cuộc họp với các tổ chức phi chính phủ từ châu Âu và Việt Nam." "Liên minh châu Âu đã nhấn mạnh về sự xuống cấp của quyền dân sự và chính trị và đã thảo luận về quyền tự do ngôn luận, quyền lập hội, quyền liên kết, tự do tôn giáo và quyền tiếp cận thông tin." "Liên minh châu Âu đã bày tỏ những quan ngại sâu sắc về việc áp dụng rộng rãi các điều khoản an ninh quốc gia trong Luận Hình sự của Việt Nam và ghi nhận sự gia tăng mạnh mẽ của việc bắt giữ, giam cầm và kết án các công dân Việt Nam liên quan đến việc bày tỏ ý kiến của họ." Bản thông cáo báo chí sau cuộc gặp Đối thoại Nhân quyền lần thứ 7 EU-Việt Nam, ngắn hơn, ngôn ngữ chung chung và chỉ dùng từ "nhân quyền" đúng một lần. Trái với thông cáo báo chí sau hai cuộc họp Đối thoại Nhân quyền năm 2015 và 2016, bản thông cáo về cuộc họp hôm 1/12, có vẻ ngắn gọn hơn. Trong khi đó bản thông cáo báo chí năm 2016, viết cụ thể về trường hợp của ông Nguyễn Hữu Vinh "Anh Ba Sàm" , Nguyễn Ngọc Như Quỳnh "Mẹ Nấm", ông Trần Huỳnh Duy Thức và luật sư Nguyễn Văn Đài. Bản thông cáo năm nay chỉ ghi rằng EU nêu ra một số trường hợp cá nhân, đồng thời nhắc lại yêu cầu phía Việt Nam thả các công dân đang bị giam giữ vì đã thể hiện "quyền tự do biểu đạt một cách ôn hòa". Hôm 30/11, Phái đoàn EU ra thông cáo cuối ngày, phản đối bản án đối với bà Quỳnh và cho biết phía chính quyền Việt Nam đã không cho phép đại diện phái đoàn khán dự phiên tòa, và nói sẽ nêu vấn đề này trong cuộc Đối thoại Nhân quyền. Tuy nhiên, nhà báo tự do Phạm Đoan Trang cho rằng thông cáo của EU mang "ngôn ngữ ngoại giao, rất chung chung, mơ hồ". "Các đề nghị, đề xuất của phía EU đều không mang tính căn bản. Nội dung như thế này là đặc biệt yếu nếu xét trong bối cảnh hiện nay, khi mà chính quyền VN vừa xử nặng, xử oan hai blogger Nguyễn Văn Hóa và Mẹ Nấm," bà Đoan Trang nói với BBC hôm 2/12. BBC đã nhiều lần liên hệ với phía phái đoàn EU, và được cho biết lịch trình phái đoàn bận rộn chưa thể thu xếp trả lời phỏng vấn. Trước đó đại diện phái đoàn EU đã có buổi gặp gỡ tiếp xúc với một số đại diện xã hội dân sự Việt Nam, nhưng ba trong bốn người đi dự đã bị phía an ninh câu lưu. Tiến sĩ Nguyễn Quang A, bà Bùi Thị Minh Hằng và nhà báo tự do Phạm Đoan Trang cáo buộc họ bị phía công an Việt Nam bắt về đồn câu lưu nhưng sau đó được thả. Một ngày trước cuộc Đối thoại Nhân quyền EU-Việt Nam, diễn ra phiên tòa án phúc thẩm xét xử blogger và nhà hoạt động Nguyễn Ngọc Như Quỳnh, hay còn biết đến là "Mẹ Nấm". Tòa cuối cùng giữ nguyên bản án 10 năm tù cho bà Quỳnh. Trước đó luật sư Võ An Đôn, một trong những luật sư đứng ra bào chữa cho bà Quỳnh bị tước thẻ luật sư, gây nhiều tranh cãi trong giới luật sư và hoạt động dân sự. HRW kêu gọi phái đoàn gây áp lực Hôm 28/11, tờ trình của Tổ chức Theo dõi Nhân quyền (HRW) kêu gọi phái đoàn EU phải gây áp lực lên chính quyền Việt Nam. "Tình hình nhân quyền Việt Nam xấu đi đáng kể trong năm 2017. Đảng Cộng sản Việt Nam tiếp tục độc chiếm quyền lực và trừng phạt những người dám thách thức vị trí của mình. Tất cả các quyền chính trị cơ bản, trong đó có quyền tự do chính kiến, lập hội, nhóm họp và đi lại đều bị hạn chế. Các nhóm tôn giáo chỉ được hoạt động dưới sự quản lý của chính quyền." LS Võ An Đôn chỉ còn 'làm nông để mưu sinh' Đại diện XHDS nói gì với phái đoàn ngoại giao EU? "Nhà cầm quyền dùng nhiều cách để cản trở các nhà hoạt động chính trị và nhân quyền, kể cả sách nhiễu tâm lý và cơ thể, theo dõi, quản chế trái pháp luật, ngăn cấm đi ra nước ngoài một cách tùy tiện, gây sức ép với nơi làm việc, chủ nhà hay người thân của các nhà hoạt động. Công an thường buộc các nhà vận động nhân quyền phải chịu những cuộc thẩm vấn kéo dài, đầy tính dọa dẫm." "Nhà cầm quyền tùy tiện giam giữ biệt lập những người lên tiếng phê bình trong thời gian dài mà không cho tiếp xúc với luật sư hay gia đình thăm gặp. Nhiều người đã bị kết các bản án nhiều năm tù theo các tội danh an ninh quốc gia mơ hồ hoặc các điều luật hà khắc khác. Công an thường xuyên tra tấn các nghi can để ép nhận tội và đôi lúc sử dụng vũ lực quá mức để đối phó với các cuộc biểu tình đông người." Bản quyền hình ảnh Human Rights Watch Image caption 15 vụ bắt giữ tù nhân chính trị mà Tổ chức Theo dõi Nhân quyền cho là cần phải được chú ý Phái đoàn EU do bà Mercedes Garcia Perez, Trưởng Vụ trưởng Vụ Nhân quyền của Cơ quan Ngoại giao Liên minh châu Âu dẫn đầu. Phái đoàn Việt Nam do ông Vũ Anh Quang, Vụ trưởng Vụ Tổ chức Quốc tế Bộ Ngoại giao Việt Nam dẫn đầu, ngoài ra còn có các đại diện từ các cơ quan, bộ, ngành khác nhau. Trước đó, truyền thông Việt Nam nhiều lần trích dẫn quan điểm của Đảng và nhà nước, chính quyền cũng như Bộ Ngoại giao cho rằng nhân quyền Việt Nam đã được nhà nước Việt Nam bảo đảm từ trong Hiến pháp cho tới trên thực tế, rằng Việt Nam đã thu được nhiều thành tựu trong nâng cao mức sống của người dân và các chỉ số về chất lượng sống, trong đó có địa hạt quyền con người. Người phát ngôn của Bộ Ngoại giao gần đây cũng như trong suốt nhiều năm trở lại nhiều lần công bố các tuyên bố và quan điểm của Bộ ngoại giao và chính phủ Việt Nam bác bỏ hoàn toàn các báo cáo nhân quyền của Mỹ và nhiều tổ chức chính phủ, liên chính phủ hoặc phi chính phủ quốc tế khác, trong đó có các tổ chức giám sát nhân quyền, cho rằng các quan điểm đó là sai trái, thiên lệch, thậm chí xuyên tạc, có dụng ý xấu và không đúng với thực tế nhân quyền tại Việt Nam. Nhiều phát ngôn của phía chính quyền Việt Nam cũng khẳng định Việt Nam không hề có cái gọi là tù nhân chính trị hay lương tâm đang bị giam giữ, mà chỉ có những người vi phạm pháp luật hình sự đã bị tòa án nhân dân xét xử theo luật pháp của Việt Nam. (BBC)
  6. “Bất tuân dân sự là các hoạt động, công khai từ chối tuân theo một số luật lệ nhất định, yêu cầu và lệnh của chính phủ, hoặc của một quyền lực quốc tế chiếm đóng. Bất tuân dân sự là biểu tượng một sự vi phạm hoặc nghi thức hoặc tượng trưng luật pháp, chứ không phải là một phản đối toàn thể hệ thống.” Ảnh 1 Hiểu đơn giản, bất tuân dân sự là một hình thức phản kháng ôn hòa. Ví dụ toàn bộ nhân viên môi trường đô thị đồng loạt nghỉ 3 ngày để phản đối lương thấp trong khi làm việc ở môi trường độc hại. 3 ngày thôi, cả thành phố sẽ “ngập” trong rác. Chính quyền nhận ra điều đó và có sự điều chỉnh mang tính bắt buộc (lý thuyết là thế) để tình hình tích cực lên. Việc các tài xế phản đối trạm BOT Cai Lậy có thể coi là một hình thức bất tuân dân sự. Tài xế trả tiền dư 100 đồng là đã hoàn thành vượt nghĩa vụ (mua vé qua trạm) và đòi lại 100 đồng là chính đáng. BOT phủ định tờ tiền 100 đồng nghĩa là họ phủ định luôn Hiến pháp nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam. Họ chắc chắn không dám làm thế nếu không muốn mang tội phản quốc! Lực lượng công an không thể can thiệp vào giao dịch dân sự mang tên trả và thối tiền mua vé qua trạm. Không có 100 đồng thối tiền lại là lỗi của BOT Cai Lậy chứ không phải lỗi tài xế. Thối trả lại 200 đồng, 500 đồng hay… kẹo mà bị từ chối thì tài xế vẫn đúng vì họ có quyền từ chối thứ không phải của mình. Giữ bằng lái của lái xe khi họ đang giao dịch dân sự rồi cẩu xe đi là sai (Chú ý: xe vẫn mở kính. Nếu mất tiền hay tài sản có giá trị thì lấy thuế dân ra đền cho dân ư?). Dùng vũ lực bắt người về trụ sở rồi ập biên bản bằng một hành vi khác sau đó càng sai hơn. Tài xế hoàn toàn có thể khởi kiện ra tòa hoặc tố cao thanh tra công an hành vi bắt người trái pháp luật, thu giữ tài sản không biên bản của công an Tiền Giang. Ngoài ra, họ có quyền khiếu nại thanh tra công an hoặc khởi kiện hành chính việc lập biên bản sai. Trong khi đó, trạm BOT Cai Lậy có hành vi giữ chứng minh thư của tài xế trái luật thì không thấy bị lập biên bản? Và yếu tố lớn nhất mà tôi nghĩ ngành công an cần lưu ý: công an phải thực sự là bạn dân theo 5 lời thề danh dự ngành, 10 điều kỷ luật Công an nhân dân Việt Nam, 6 điều Bác Hồ dạy Công an nhân dân. Lực lượng vũ trang từ dân phải biết thương dân, nghe dân thay vì đối đầu với dân. Thắng dân cho bằng được là suy nghĩ sai lầm nhất của bất cứ lực lượng nào, bất cứ chính thể nào ở bất cứ đâu. Ảnh 2 Quan sát BOT Cai Lậy từ những ngày đầu “thất thủ”, tôi dành sự tôn trọng và cảm.thông của mình cho lực lượng trinh sát ngoại tuyến của Bộ lẫn của địa phương. Họ xuất hiện âm thầm và vất vả ngay tại trạm BOT và xung quanh để gìn giữ an ninh. Thứ an ninh mắt thường không nhìn thấy và tuyệt đại đa số đám đông không hiểu biết nghiệp vụ công an có thể đánh giá được. Một vụ va chạm có dàn xếp, một cú ném đá (hoặc nguy hiểm hơn ném đá) có thể kích động đám đông phẫn nộ và hậu quả khó lường… Tôi ủng hộ bất tuân dân sự đúng luật và văn minh, nhân văn không có nghĩa tôi ủng hộ kẹt xe (xem ảnh 1). Càng không ủng hộ những kẻ kích động dù của “phe” nào (xem ảnh 2). Mai Quốc Ấn (FB Mai Quốc Ấn)
  7. Tin cho hay, “Mẹ Nấm” Nguyễn Ngọc Như Quỳnh vừa bị tuyên án 10 năm tù trong phiên xử phúc thẩm hôm 30/11. Trong khi đó, cô sinh viên Phương Uyên vừa có cuộc liên hoan chia tay với gia đình và bạn thân để lên đường du học Mỹ. “Kẻ ở, người đi” trong một ngữ cảnh chính trị Việt Nam và quốc tế khó đoán trước được điều gì. Hình minh họa “Mẹ Nấm” ở lại Một số người hy vọng chuyến đi của TT Trump tới Đà Nẵng dự APEC sẽ giúp “Mẹ Nấm” được thả, kể cả đăng thư của con gái của Mẹ Nấm gửi đệ nhất phu nhân, bà Melania Trump. Bà Melania Trump ở lại thăm Vạn Lý Trường Thành, cô cháu gái (con của Ivanka) hát tiếng Trung cho TBT Tập Cận Bình nghe và được khen ngợi. TT Trump tới APEC đã nói “các bạn nên lo cho ngôi nhà của mình..” là đủ hiểu, nước Mỹ chán giúp tỵ nạn chính trị rồi. Các bạn bắt thì cứ xử theo luật mình thích, nước Mỹ không can thiệp như trước nữa. Vả lại, hàng ngàn người Việt lưu trú bất hợp pháp tại Hoa Kỳ đang có nguy cơ bị trục xuất nhất là tại California. VOA cho hay, các nhà lập pháp dân cử liên bang, tiểu bang, và địa phương của tiểu bang này đã công khai lên án chiến dịch truy quét, bắt giữ mạnh tay chưa từng có trước nay những người tị nạn gốc Việt bị lệnh trục xuất của chính phủ Mỹ. Họ cho rằng, chính quyền Trump có thể dùng con bài bắt bớ này để mặc cả chính trị với Việt Nam theo kiểu “ông đưa cái giò, bà thò chai rượu”, nhất là TT hiện có máu buôn bán. Xin nói thêm, “Mẹ Nấm” bị xét xử sau vài tuần khi APEC được cho là “thành công vang dội” cũng là nước cờ cao dù BNG Mỹ lên tiếng “quan ngại sâu sắc” nhưng ông chủ Tillerson (BT) đang bị đồn đoán là sắp mất việc. Vụ việc “Mẹ Nấm” quá nhỏ so với tầm toàn cầu của Trump đang hướng nội “chuyển việc về quê” thay vì “dân chủ, tự do và nhân quyền” mà Hoa Kỳ từng đi rao giảng khắp thế giới. Trong bối cảnh như thế, thư của con gái “Mẹ Nấm” gửi Melania bị cho vào “sọt rác” theo một nghĩa nào đó là bình thường. Vụ này thì Hoa Kỳ có vẻ đã “ủn ngược”. Phía VN tiếp tục dùng tù nhân chính trị để mặc cả như đã từng làm là vô nghĩa, có khi Hoa Kỳ đang dùng tỵ nạn VN để “phe phẩy” lại cũng nên. Phương Uyên Phương Uyên du học Mỹ Về chuyện cô Phương Uyên một thời trên mạng được tung hô như Bà Trưng, Bà Triệu, do hô khẩu hiệu “đả đảo…” đi Mỹ là một cách hay. Hiệu Minh Blog từng có bức thư “Vài lời gửi cháu Phương Uyên” khuyên rất chân thành, thiết thực. Xin trích ra đây một đoạn vì sợ bạn đọc FB không vào blog được. “Nếu cháu chưa biết tiếng Anh thì nên học để hiểu thêm thế giới bên ngoài. Cháu tìm hiểu kỹ hơn về những nhân vật nổi tiếng như Martin Luther King, Nelson Mandela, Aung San Suu Kyi, Lech Walesa và nhiều người khác. Ngoài chuyện bản thân bị bắt bớ, tù đày, và bị giết hại, những nhân vật này đều có bề dày văn hóa rất cao mới có khả năng dẫn dắt hàng chục triệu người đi theo. Cháu nên tìm đọc những cuốn sách về Trò chơi quyền lực. Cuốn “The Power Game” của giáo sư trường Harvard là Joseph S. Nye cũng đáng tham khảo. Ông từng là trợ lý đối ngoại thuộc bộ Quốc phòng. Giáo sư Nye cũng quen thuộc với bạn đọc VietnamNet vì những trao đổi thẳng thắn về hội nhập và phát triển. Cuốn tiểu thuyết nói về một người từng là giáo sư đại học Princeton được người bạn cũ giới thiệu ra làm cố vấn cho cuộc đua chức Tổng thống Mỹ của ứng viên Wayne Kent. Ông này thắng cử và giáo sư được đề bạt ngoại trưởng. Sống ở Washinton DC, giáo sư bỗng cảm thấy sự ngột ngạt của cuộc sống chính trị bởi những trò bẩn thỉu, ai cũng muốn mục đích riêng của mình. Tự nhiên giáo sư bỗng nhớ thời êm đềm ở Princeton cổ kính, một trong những Ivy League của Hoa Kỳ. Những ngày qua với vài biến động không đoán định trong nền chính trị nước nhà, nhiều người không khỏi ngỡ ngàng. Nhưng không phải là quá ngạc nhiên đối với những người đã từng trải. Trước chuyến đi của chủ tịch Trương Tấn Sang tới Trung Quốc, nhà văn – blogger Phạm Viết Đào và cả Trương Duy Nhất bị bắt. Nhưng trước chuyến đi Hoa Kỳ, phiên tòa xử Lê Quốc Quân được hoãn vô thời hạn. Sau chuyến ông Sang về, cháu Phương Uyên “bỗng” hưởng án treo. Còn khá nhiều động thái khác, dựa trên quan hệ giữa các quốc gia để lãnh đạo hành xử. Chưa kể giữa các lãnh đạo với nhau, không khác vị giáo sư Princeton, đều rơi vào vòng xoáy của quyền hành nhiều trò bẩn đánh dưới thắt lưng. Một khi các nhà chính trị chơi trò quyền lực thì số phận của người dân quá nhỏ bé, đôi khi bị nhấc lên hạ xuống như một quân cờ. Các cường quốc coi các nước nhỏ như những con tốt thí để họ làm việc khác lợi hơn cho nước họ. Bao giờ tạm hiểu những trò chơi đó thì sẽ rõ tại sao, 3 tháng trước, cháu vừa bị phạt tù nặng 6 năm, nay bỗng thành án treo và được về nhà ngủ ôm mẹ.” Chuyện ông Trịnh Vĩnh Bình đòi kiện CP VN hơn 1 tỷ đô do quá khứ một số người chơi trò quyền lực và thế hệ tương lai trả giá đắt là một ví dụ tầm quốc gia. Khi biết về Power Game (trò chơi quyền lực) thì sẽ hiểu tại sao người bị tù, người được du học Mỹ, bởi trong mỗi thời điểm con bài nào mới là quan trọng đối với nhà cái. Chuyện “kẻ ở người đi” sẽ còn tiếp diễn, nhưng trong tương lai không chỉ có hướng từ Việt Nam sang Mỹ. Stay tuned. Chúc các bạn vui cuối tuần. Hiệu Minh https://hieuminh.org/…/me-nam-di-tu-va-phuong-uyen-du-hoc-…/ (Blog Hiệu Minh)
  8. Vietnam – Cali Today news – Vì sao Đoàn Luật sư Phú Yên quyết định rút thẻ hành nghề của Luật sư nhân quyền Võ An Đôn vào thời điểm này? Tin tức mà Luật sư Võ An Đôn thuật lại trên mạng xã hội về “nếu Nguyễn Ngọc Như Quỳnh nhận tội thì sẽ được giảm án rất nhiều” rất có thể đã làm sôi máu Bộ Công an. Tin tức này có thể đã khiến một ý đồ hoặc kế hoạch nào đó của Bộ Công an cho phiên tòa xử phúc thẩm Nguyễn Ngọc Như Quỳnh bị công khai hóa. Ảnh: Việt Nam Dân Chủ Ý định rút thẻ của Luật sư Đôn đã manh nha từ Đoàn Luật sư Phú Yên cả vài năm qua. Vào đầu năm 2017, ý định này có vẻ đã chuyển thành một kế hoạch với lộ trình cụ thể, tuy chưa thực hiện được. Trong năm 2017, báo Phú Yên (thuộc tỉnh ủy Phú Yên) đã tìm cách “đánh” Luật sư Đôn với những vu cáo về vị luật sư nhân quyền này có “hành vi xấu, độc”, thậm chí còn đe dọa xử lý Luật sư Đôn bằng Luật Hình sự. Vụ Đoàn Luật sư Phú Yên ra tay rút thẻ hành nghề của Luật sư nhân quyền Võ An Đôn chỉ xảy ra ít ngày trước phiên xử phúc thẩm blogger Nguyễn Ngọc Như Quỳnh – một nhà hoạt động đấu tranh phản đối nạn xả thải gây thảm họa ô nhiễm khủng khiếp của Nhà máy Formosa ở miền Trung Việt Nam, người đã được Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ vinh danh “Người Phụ nữ can đảm quốc tế” vào tháng Ba năm 2017. Võ An Đôn là một trong những luật sư bảo vệ cho Nguyễn Ngọc Như Quỳnh tại phiên tòa xử sơ thẩm. Tuy nhiên với bản án bỏ túi của chính quyền, Nguyễn Ngọc Như Quỳnh đã bị giáng cái án đến 10 năm tù giam. Sau lần vào trại giam gặp Nguyễn Ngọc Như Quỳnh mới đây và nghe Quỳnh kể lại, Luật sư Võ An Đôn đã công bố lên mạng xã hội một thông tin quan trọng (hoặc rất quan trọng): trước đó, Luật sư Hà Huy Sơn – một trong những luật sư bào chữa cho Nguyễn Ngọc Như Quỳnh, đã chuyển lời của Bộ Công an cho Quỳnh là nếu cô chịu nhận tội thì sẽ được giảm án rất nhiều. Ngay sau khi tin tức trên được Luật sư Đôn công bố, anh đã bị rút thẻ hành nghề luật sư. Vụ rút thẻ này đã được Đoàn Luật sư Phú Yên tiến hành rất nhanh, rất vội vã, và “có hiệu lực ngay”. Điều đó cũng có nghĩa là Luật sư nhân quyền Võ An Đôn sẽ bị tước quyền có mặt trong phiên tòa phúc thẩm xử Nguyễn Ngọc Như Quỳnh vào ngày 30/11 tới. Nhiều người rất nghi ngờ rằng Đoàn Luật sư Phú Yên đã chịu sức ép từ “trên”, có thể là chính Bộ Công an, để ngay lập tức phải chấm dứt sự hiện diện của Luật sư Đôn tại tòa. Phải chăng vì lời khuyên của Luật sư Đôn khi gặp Nguyễn Ngọc Như Quỳnh – rằng nếu cô nhận tội thì phong trào dân chủ sẽ bị ảnh hưởng và do đó Quỳnh không thể nhận tội – đã khiến cho Bộ Công an cay cú và tìm cách trả đũa Võ An Đôn? Nhưng nếu nhớ lại những vụ bào chữa trước đây của Luật su Đôn cho những người bất đồng chính kiến, Võ An Đôn cũng thường khuyên những người này không nhận tội và anh cũng công bố lời khuyên của mình trên mạng xã hội như việc công bố lời khuyên với Nguyễn Ngọc Như Quỳnh mới đây, thì khi đó Võ An Đôn chỉ phải chịu sức ép không đáng kể từ phía công an chứ không bị rút thẻ. Trong thực tế, không chỉ Võ An Đôn mà một số luật sư khác cũng thường khuyên người bất đồng chính kiến không nên nhận tội – điều mà Bộ Công an biết rõ và đã “thành quen” (nói theo từ ngữ rất đặc thù của cố trưởng ban nội chính Nguyễn Bá Thanh). Nhiều khả năng là không phải do lời khuyên như thế mà Võ An Đôn bị rút thẻ luật sư. Nhưng tin tức mà Võ An Đôn thuật lại trên mạng xã hội về “nếu Nguyễn Ngọc Như Quỳnh nhận tội thì sẽ được giảm án rất nhiều” rất có thể đã làm sôi máu Bộ Công an. Tin tức này có thể đã khiến một ý đồ hoặc kế hoạch nào đó của Bộ Công an cho phiên tòa xử phúc thẩm Nguyễn Ngọc Như Quỳnh bị công khai hóa. Mà đã công khai hóa thì đương nhiên phải chịu mổ xẻ và còn có thể phải chịu búa rìu của dư luận xã hội, đặc biệt dư luận từ giới ủng hộ cuộc đấu tranh vì dân của Nguyễn Ngọc Như Quỳnh. Một dấu hỏi khác được đặt ra là vì sao Đoàn Luật sư Phú Yên phải vội vã rút thẻ hành nghề của Luật sư nhân quyền Võ An Đôn vào thời điểm này mà không phải “để dành” sau phiên tòa xử phúc thẩm Nguyễn Ngọc Như Quỳnh? Bởi với truyền thống “án bỏ túi”, ngành tư pháp và công an Việt Nam từ lâu đã chẳng mấy quan ngại ảnh hưởng của giới luật sư nhân quyền. Tại phiên tòa sơ thẩm xử Nguyễn Ngọc Như Quỳnh, bất chấp nhiều ý kiến phản đối của Luật sư Đôn và những luật sư khác, tòa vẫn tung ra cái án tù giam đến 10 năm kia mà! Vậy phải chăng vào ngày 30/11 tới, tòa án và công an lo ngại sự có mặt của Luật sư Đôn có thể gây ảnh hưởng đến phiên tòa phúc thẩm? Hoặc họ sợ Luật sư Đôn sẽ nắm được diễn biến và cả những ẩn ý nào đó trong phiên tòa để sau đó anh thông tin ra ngoài? Và nếu tâm lý lo ngại trên là có thật, phải chăng phiên tòa phúc thẩm đó sẽ có thể diễn biến khác với “kịch bản” trước đây, có thể sẽ có một vài thay đổi nào đó về luận tội và cả mức án? Nhìn khách quan, nếu bối cảnh xử án diễn ra như trước đây, Luật sư Đôn sẽ không phải chịu nhiều rủi ro từ cơ chế rút thẻ hành nghề. Nhưng việc rút thẻ vào lần này khiến dư luận có cảm giác rằng Bộ Công an “giận cá chém thớt”. Nếu cảm giác trên là đúng, vì sao Bộ Công an “giận cá” – “giận” Nguyễn Ngọc Như Quỳnh – trong khi cô đã hoàn toàn nằm trong tay công an và chính quyền muốn giáng bao nhiêu năm tù cũng được? Có thể, đang có một tính toán và thay đổi ngấm ngầm nào đó từ phía chính quyền. Phiên tòa xử phúc thẩm Nguyễn Ngọc Như Quỳnh chỉ diễn ra vài ngày trước một cuộc đối thoại nhân quyền rất quan trọng giữa Liên minh châu Âu (EU) và Việt Nam tại Hà Nội. Kết quả cuộc đối thoại nhân quyền này sẽ là cơ sở chính để EU xem xét có tiếp tục đàm phán và thông qua sau đó về Hiệp định thương mại tự do Việt Nam – châu Âu (EVFTA) hay không. Bối cảnh trên cũng có nét tương đồng với năm 2013, khi Việt Nam đôn đáo lấy lòng Mỹ để được vào Hiệp định TPP. Sau chuyến đi Mỹ của Trương Tấn Sang – Chủ tịch nước – vào tháng 7/2013, đến tháng Tám năm 2013 đã diễn ra phiên tòa phúc thẩm xử Nguyễn Phương Uyên – một người hoạt động nhân quyền trẻ tuổi. Dù tại phiên tòa sơ thẩm, Phương Uyên đã bị “bỏ túi” đến 6 năm tù giam, nhưng vào buổi chiều của phiên tòa phúc thẩm, tòa án bất ngờ quyết định trả tự do cho cô ngay tại tòa. Ngay sau đó, một nguồn tin đáng tin cậy cho biết Phương Uyên nằm trong danh sách 5 tù nhân lương tâm mà Hoa Kỳ yêu cầu chính quyền Việt Nam trả tự do vô điều kiện. Phương Uyên đứng thứ 5 trong danh sách đó. 2017. Bản án phúc thẩm với Nguyễn Ngọc Như Quỳnh liệu có thay đổi? Phạm Chí Dũng (Cali Today)
  9. Trước ngày Đối thoại nhân quyền Việt Nam - Liên Minh Châu Âu (EU) lần thứ 7 sẽ diễn ra tại Hà Nội vào ngày 1 tháng 12 sắp tới, Tổ chức Theo dõi Nhân quyền Human Rights Watch khuyến nghị EU thúc đẩy chính quyền Việt Nam thả các tù nhân chính trị đang bị giam giữ, chấm dứt đàn áp tự do ngôn luận, tự do lập hội, nhóm họp, tự do tôn giáo và tình trạng công an bạo hành. Hình chụp Thông tấn xã Việt Nam hôm 27/11/2017 phiên tòa xử nhà hoạt động Nguyễn Văn Hóa (giữa) tại tòa án Nhân dân tỉnh Hà Tĩnh. AFP Trong bản tuyên bố mới phổ biến sáng nay tại Brussels, thủ đô của Vương Quốc Bỉ, Tổ chức Theo dõi Nhân quyền Human Rights Watch nhấn mạnh rằng trước các vòng đối thoại nhân quyền, chính quyền Việt Nam thường gia tăng đàn áp, bắt bớ, quản thúc các nhà bất đồng chính kiến, điển hình vào tháng 12 năm 2015, luật sư nhân quyền Nguyễn Văn Đài bị bắt khi ông đang trên đường đến gặp phái đoàn nhân quyền EU ở Hà Nội. Vì thế, ông Brad Adams, Giám đốc Châu Á của Tổ chức Theo dõi Nhân quyền Human Rights Watch yêu cầu EU phải thúc đấy Hà Nội thả ngay luật sư Nguyễn Văn Đài. Ông Đài hiện vẫn đang bị tạm giam chờ ngày ra tòa. Bản tuyên bố của Tổ chức Theo dõi Nhân quyền Human Rights Watch cũng nhắc lại mới hôm 16 tháng 11 vừa qua, công an Hà Nội đã câu lưu 3 nhà hoạt động xã hội gồm tiến sĩ Nguyễn Quang A, blogger Phạm Đoan Trang, cựu tù nhân lương tâm Bùi Thị Minh Hằng sau khi những người này có cuộc gặp và trao đổi với đại diện EU về vấn đề nhân quyền Việt Nam. Ngoài ra, năm nay, trước phiên xử phúc thẩm blogger Mẹ Nấm, Nguyễn Ngọc Như Quỳnh chỉ vài ngày, nhà cầm quyền Việt Nam đã khai trừ luật sư Võ An Đôn, người nhân bào chữa cho blogger Mẹ Nấm, với lý do được luật sư Võ An Đôn cho là nhằm ngăn chặn thông tin về phiên tòa. Cũng cần nói thêm hồi tháng 10 năm 2017, Tổ chức Theo dõi Nhân quyền lên tiếng nói rằng tình trạng nhân quyền Việt Nam ngày càng tồi tệ, đồng thời nêu bật 15 trường hợp trong số 105 người đang bị giam giữ chỉ vì thực thi các quyền tôn giáo hoặc chính trị. Các vụ kết án gần đây nhất được nói tới là các trường hợp của blogger Mẹ Nấm 10 năm tù, nhà hoạt động vì quyền lợi người lao động Trần Thị Nga 9 năm tù; Nguyễn Văn Oai 5 năm tù, Phan Kim Khánh 6 năm tù và Nguyễn Văn Hóa 7 năm tù. Phóng viên không biên giới tiếp tục chiến dịch kêu gọi ngưng đàn áp Cũng liên quan đến nhân quyền, Tổ chức Phóng viên không Biên giới (RSF) cùng những tổ chức phi chính phủ (NGOs) đã gặp gỡ với các thành viên của Quốc Hội Châu Âu tại Brussels, Bỉ vào ngày 22 và 23 tháng 11 năm 2017 vừa qua, để thảo luận về số phận của nhiều blogger ở Việt Nam. Trong thông cáo báo chí phổ biến vào hôm thứ Hai, ngày 27 tháng 11, tổ chức Phóng viên không Biên giới (RSF) thông báo ý định tiếp tục chiến dịch kêu gọi “Ngưng đàn áp tại Việt Nam” trước những diễn tiến mới nhất liên quan nhà cầm quyền Hà Nội vi phạm tự do truyền thông. RSF nhắc đến phiên xử không thông báo trước của Tòa án Nhân dân tỉnh Hà Tĩnh, diễn ra chỉ vỏn vẹn trong 2,5 giờ đồng hồ vào ngày 27 tháng 11 đối với phóng viên-Blogger Nguyễn Văn Hóa. Thanh niên trẻ, 22 tuổi Nguyễn Văn Hóa bị kết án 7 năm tù giam và 3 năm quản chế với cáo buộc “tuyên truyền chống nhà nước”, theo Điều 88, Bộ Luật Hình sự Việt Nam. Blogger Nguyễn Văn Hóa bị bắt hồi đầu năm 2017 do đã dùng mạng xã hội Facebook để đưa những thông liên quan thảm họa môi trường biển, do nhà máy Formosa thải độc tố ra biển ở khu vực 4 tỉnh Bắc miền Trung và anh Hóa đã sử dụng thiết bị bay (drone) để ghi hình lại cuộc biểu tình của hơn 20 ngàn người trước cổng công ty Formosa vào tháng 10 năm 2016. Ông Daniel Bastard, Trưởng văn phòng của RSF tại khu vực Châu Á-Thái Bình Dương nhấn mạnh trong thông cáo báo chí rằng RSF mạnh mẽ lên án bản án không khoan dung đối với Blogger Nguyễn Văn Hóa vì anh Hóa đã đồng ý nhận tội theo như đề nghị của công an là không nhờ luật sư bào chữa cho việc đưa tin tức của mình lên mạng xã hội. Ông Daniel Bastard khẳng định Việt Nam mạnh tay đàn áp tự do truyền thông và kêu gọi các đối tác thương mại nên có những quyết định thích hợp đối với Chính phủ Hà Nội. RSF cũng đề cập đến trường hợp Đoàn Luật sư tỉnh Phú Yên rút giấy phép hành nghề của Luật sư Võ An Đôn 4 ngày trước phiên tòa phúc thẩm Blogger Mẹ Nấm-Nguyễn Ngọc Như Quỳnh. Trong chiến dịch kêu gọi “Ngưng đàn áp tại Việt Nam”, Tổ chức Phóng viên không Biên giới (RSF) cũng hy vọng Quốc Hội Âu Châu sẽ có giải pháp đối với tình trạng các blogger bị đàn áp tại Việt Nam, trông đợi Quốc Hội Âu Châu đưa ra một bản nghị quyết khần cấp về tình trạng nhân quyền Việt Nam. Tổ chức Phóng viên không Biên giới (RSF) xếp hạng Việt Nam thứ hạng 175 trong số 180 quốc gia về tự do truyền thông trong năm 2017. (RFA)
  10. Luật sư bào chữa cho blogger Nguyễn Ngọc Như Quỳnh nói cơ hội bào chữa thành công cho bà trong phiên phúc thẩm hôm 30/11 "là mong manh" và vai trò của luật sư trong các vụ thế này "thường không thành công." Bà Nguyễn Tuyết Lan, mẹ của blogger Nguyễn Ngọc Như Quỳnh mong phái đoàn EU có mặt tại phiên phúc thẩm xử con gái mình hôm 30/11 Hồi cuối tháng Sáu, blogger Nguyễn Ngọc Như Quỳnh, tức Mẹ Nấm, bị Tòa án Nhân dân tỉnh Khánh Hòa tuyên án 10 năm tù vì tội "Tuyên truyền chống phá nhà nước" trong phiên sơ thẩm. Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ sau đó kêu gọi Hà Nội trả tự do cho bà Quỳnh 'ngay lập tức'. Viết trên mạng xã hội, bà Nguyễn Tuyết Lan, mẹ của bà Quỳnh ngỏ lời mời đại diện phái đoàn EU có mặt tại nơi diễn ra phiên phúc thẩm để "có cái nhìn trực diện hơn về tình hình nhân quyền Việt Nam." 'Dứt khoát không nhận tội' Hôm 27/11, tin cho hay, Luật sư Võ An Đôn, một trong các luật sư đã được cấp phép bào chữa cho bà Quỳnh hôm 30/11 bất ngờ bị xóa tên khỏi Đoàn Luật sư tỉnh Phú Yên vì "lợi dụng quyền tự do ngôn luận." Cũng đang có tranh cãi về phát ngôn của ông Đôn trên mạng xã hội rằng: "Mẹ Nấm tiết lộ cho chúng tôi biết một thông tin quan trọng: luật sư Hà Huy Sơn [người cùng bào chữa cho Mẹ Nấm] vào trại giam thăm Mẹ Nấm, đã chuyển thông điệp từ phía cơ quan an ninh rằng "Nếu tại phiên tòa phúc thẩm, Mẹ Nấm nhận tội và từ chối hai luật sư miền Nam bào chữa, thì sẽ được giảm án rất nhiều" (Hai luật sư miền Nam ở đây là tôi và luật sư Nguyễn Khả Thành)." Hôm 28/11, trả lời BBC từ Tuy Hòa, Luật sư Nguyễn Khả Thành, một trong ba luật sư còn lại tranh tụng cho Mẹ Nấm trong hôm 30/11 (cùng với các ông Hà Huy Sơn và Nguyễn Hà Luân), bình luận: "Luật sư Sơn không đến nỗi phân biệt vùng miền đâu. Còn những gì bà Quỳnh hay mẹ bà ấy, Luật sư Đôn nói với nhau thì tôi không nghe được nên không bình luận." Ông Thành nói thêm: "Tôi đồng ý với ý kiến cho rằng thường thì các luật sư không thành công khi bảo vệ thân chủ trong các vụ tuyên truyền chống nhà nước." "Nhưng các luật sư cũng phải làm theo thủ tục. Chủ yếu là về mặt tâm lý, có luật sư thì bị cáo cũng bớt cô đơn, cảm thấy tự tin, vững vàng hơn." "Trong quá trình gặp trong trại giam, luật sư cũng giúp giải tỏa hoang mang, tư vấn một số vấn đề pháp luật cho thân chủ." "Với vụ của bà Quỳnh, tôi cũng nói với người nhà là chúng tôi [các luật sư] cố gắng, nhưng hy vọng được giảm án nhiều thì mong manh." "Bản án cuối cùng thế nào thì tùy vào Hội đồng Xét xử." Luật sư cũng cho biết: "Thường thì bị cáo nhận tội sẽ được giảm án ở một mức độ nào đó." "Trong lần tôi gặp gần đây nhất ở trại giam mấy ngày trước, bà Quỳnh vẫn dứt khoát không nhận tội." "Cho nên tòa giảm án hay không còn tùy, có thể là vì áp lực của cộng đồng, dư luận. Nhưng đó chỉ là dự báo của tôi." Hôm 28/11, từ Brussels, Tổ chức Theo dõi Nhân quyền (HRW) phát đi thông cáo ghi: "EU nên công khai vinh danh những người dân Việt Nam dũng cảm như 'Mẹ Nấm' và luật sư của bà [ông Võ An Đôn, người vừa bị xóa tên khỏi Đoàn Luật sư tỉnh Phú Yên], những người chấp nhận rủi ro lớn vì tranh đấu cho nhân quyền và dân chủ." "EU nên làm rõ rằng mối quan hệ gần gũi hơn với Việt Nam sẽ phụ thuộc vào việc trả tự do cho tất cả tù nhân chính trị và chấm dứt việc gây phiền nhiễu, hăm dọa những nhà bảo vệ nhân quyền," HRW nói. Hồi tháng Sáu, liên quan phiên xử sơ thẩm bà Như Quỳnh, Bộ Ngoại giao Việt Nam nói "mọi hành vi vi phạm pháp luật đều bị xử lý nghiêm theo quy định của Pháp luật Việt Nam". (BBC)
  11. Tòa án Nhân dân Hà Tĩnh sáng 27/11 đã tuyên phạt nhà hoạt động môi trường Nguyễn Văn Hóa 7 năm tù giam và 3 năm quản chế về tội “Tuyên truyền chống nhà nước”, theo hãng tin Reuters. Nhà hoạt động môi trường Nguyễn Văn Hóa (trang BBG) Từ tỉnh Phú Yên, luật sư Võ An Đôn, người vốn từng bào chữa cho nhiều nhà hoạt động ở trong nước, nhận định với VOA tiếng Việt: “Mức án như vậy là quá nặng. Hóa là một thanh niên trẻ tuổi và đã có những bài viết nói lên sự thật mà bị xử phạt 7 năm tù là quá nặng. Ngoài ra, việc không có luật sư tham gia bào chữa là hoàn toàn bất lợi cho anh ấy.” VOA Việt Ngữ không thể liên lạc ngay được với đại diện Tòa án Nhân dân Hà Tĩnh để xác nhận thông tin về việc anh Hóa không có luật sư bào chữa. Hãng tin AP nói rằng anh Hóa, 22 tuổi, đã thực hiện các video trực tuyến và trả lời phỏng vấn quốc tế liên quan đến thảm họa môi trường Formosa xảy ra tại các tỉnh miền trung Việt Nam. Vào tháng Tư năm nay, Báo điện tử của Chính phủ Việt Nam cáo buộc nhà hoạt động Nguyễn Văn Hóa đã "nhận 1.500 đôla mỗi tháng từ các đài, trang mạng nước ngoài để viết phóng sự xuyên tạc, kích động" về vụ Formosa. Chủ tịch Hội đồng Quản trị Truyền thanh Truyền hình Mỹ (BBG) xác nhận rằng anh Hóa làm cộng tác viên Ban Việt Ngữ của Đài Á châu Tự do từ mùa hè năm 2016, đến tháng 1 năm 2017 thì bị chính quyền Hà Tĩnh bắt theo điều 258, “Tuyên truyền chống nhà nước.” Truyền thông Việt Nam trích bản cáo trạng của Viện Kiểm sát tỉnh Hà Tĩnh nói rằng từ năm 2013 đến năm 2017, anh Hóa “đã chủ mưu lập ra các tài khoản trên mạng xã hội đăng tải các thông tin nhằm bôi nhọ, xuyên tạc, kích động, nói xấu chính quyền, nói xấu Đảng rồi truyền bá rộng rãi trên các trang mạng xã hội.” Theo cáo trạng, “từ các tài khoản trên mạng xã hội do mình lập ra, [anh] Nguyễn Văn Hóa chia sẻ, gửi hình ảnh, bài viết về các vấn đề về tai nạn, biểu tình, tụ tập đông người, những vấn đề “nóng” trên địa bàn các tỉnh Hà Tĩnh, Nghệ An, Quảng Bình cho các tổ chức, cá nhân thuộc tổ chức phản động.” Báo Công an Nhân dân hôm 27/11 nói rằng nhà hoạt động trẻ đã “bịa đặt tuyên truyền những tư tưởng phản động, xuyên tạc đường lối, chính sách của đảng và nhà nước." (VOA)
  12. Luật sư tâm huyết và can đảm, chính trực hiếm có - chuyên bảo vệ nạn nhân của bạo quyền hắc ám - Võ An Đôn vừa bị 2/3 thành viên Ban CN Đoàn LS Phú Yên tán thành ra quyết định xoá tên khỏi đoàn LS tỉnh vào chiều 26/11/2017. LS Đôn bên những thân chủ nghèo khó, thấp cổ bé họng, nạn nhân của bạo quyền hắc ám. Những người theo dõi vụ án thanh niên Ngô Thanh Kiều, bị C.A điều tra TP Tuy Hoà bắt và tra tấn đến chết, đều biết ban đầu Phó C.A Tuy Hoà là thượng tá Lê Đức Hoàn lọt lưới pháp luật. LS Võ An Đôn đã cương quyết và kiên trì đòi công lý cho nạn nhân và gia đình. Rốt cục, tên Hoàn bị cách chức, truy tố, 9 tháng tù treo. Với những vụ án được coi là "nhạy cảm" tương tự vụ này, chóp bu đảng CS luôn dài tay chỉ đạo. Ở đây, trực tiếp là Trưởng Ban Nội chính Tỉnh ủy Phú Yên Nguyễn Thái Học. File ghi âm lời Học cay cú, hằn học, trịch thượng và vô pháp đòi "truy sát" bằng được Đôn trong cuộc họp do Ban Nội chính chủ trì với đại diện Sở Tư pháp và toàn thể thành viên Đoàn LS tỉnh bị trưng lên mạng cho công chúng tỏ tường, bộc lộ dã tâm đen tối ấy. Những vụ Đôn bảo vệ cho giới tranh đấu vì nhân quyền, dân oan thấp cổ bé họng... làm giới chức hắc ám không chỉ của Phú Yên điên tiết. Nại cớ Võ An Đôn viết FB, trả lời phỏng vấn truyền thông quốc tế, giới chức hắc ám xuyên tạc sự thật mà Đôn phanh phui thành "nói xấu" đồng nghiệp và các cơ quan tố tụng. Chúng giật dây Đoàn LS tỉnh loại Đôn khỏi đội ngũ vốn ít ỏi LS VN tâm huyết, can đảm bênh vực nạn nhân của bạo quyền. Được biết, những "tên lính xung kích" trong vụ trả thù bẩn thỉu và hèn hạ này là Ngô Thiên Phương - Trưởng Ban và Ngô Minh Tùng - Uỷ viên Ban Khen thưởng & kỷ luật của Đoàn LS Phú Yên. Hai thành viên trong Ban Chủ nhiệm Đoàn LS Phú Yên là Chủ nhiệm Nguyễn Hương Quê và PCN Nguyễn Tâm Hoàng đã cam chịu nhục nhã cúi đầu trước cái ác. * Theo quy định của luật pháp, LS Đôn có quyền khiếu nại quyết định hắc ám nói trên lên Liên đoàn LSVN. Động thái tới đây của Liên đoàn sẽ một phần cho thấy ở VN có công lý hay không? Danh dự, uy tín của giới LS VN. Bộ Tư pháp VN, với trách nhiệm và thẩm quyền nhà nước trong vụ này, nên coi đây là một dịp để minh chứng với quốc tế rằng VN đang nỗ lực hướng tới một VN thượng tôn pháp luật theo khuyến cáo, hỗ trợ và mong đợi lâu nay của cộng đồng quốc tế, nhất là trong bối cảnh hình ảnh không mấy hay ho của VN sau vụ Trịnh Xuân Thanh với CHLB Đức và EU. Võ Văn Tạo (Dân Làm Báo)
  13. Chiều ngày 26/11/2017, Ban Chủ nhiệm đoàn luật sư tỉnh Phú Yên cho hay đã họp và bỏ phiếu “xóa tên ông Võ An Đôn khỏi danh sách Đoàn luật sư tỉnh Phú Yên”. Hình luật sư Võ An Đôn và dân oan Báo Pháp luật TPHCM dẫn lời Ban Chủ nhiệm Đoàn Luật sư tỉnh Phú Yên cho hay, lý do kỷ luật là “ông Võ An Đôn đã lợi dụng quyền tự do ngôn luận, có nhiều bài viết, phát ngôn, trả lời phỏng vấn báo chí nước ngoài mang tính bịa đặt; nói xấu luật sư, các cơ quan tố tụng, Đảng, Nhà nước Việt Nam nhằm mục đích kích động, tuyên truyền, xuyên tạc, không đúng sự thật, gây ảnh hưởng đặc biệt xấu đến uy tín của Đảng, Nhà nước, các cơ quan tiến hành tố tụng và luật sư Việt Nam”. Đài Á Châu Tự Do liên lạc với luật sư Võ An Đôn qua điện thoại, ông cho biết mình cảm thấy bất ngờ trước quyết định này, mặc dù đã tiên liệu trước. Ông Đôn cũng chia sẻ rằng khả năng Đoàn luật sư tỉnh Phú Yên kỷ luật ông thời điểm này nhằm không cho ông tham dự phiên tòa phúc thẩm blogger Mẹ Nấm. “Trong trường hợp này thì ngày 30-11 này diễn ra phiên tòa Mẹ Nấm - Nguyễn Ngọc Như Quỳnh và tôi là 1 trong những luật sư bào chữa phúc thẩm. Trước đó có thông tin là bên phía an ninh bắn tin cho luật sư Hà Huy Sơn là phải tìm cách loại tôi ra khỏi phiên tòa này. Và đưa gửi 1 thông điệp cho Mẹ Nấm là từ chối 2 luật sư bào chữa trong đó có tôi thì sẽ được giảm án rất nhiều. Đó là phương án của người ta từ trước rồi!” Cũng theo luật sư Võ An Đôn, khi bị loại khỏi Đoàn luật sư tỉnh Phú Yên thì có nghĩa là ông không được tham gia bào chữa bất kỳ phiên tòa nào nữa với vai trò luật sư. Luật sư Võ An Đôn quê quán tỉnh Phú Yên, ông nổi lên với vai trò luật sư bảo vệ quyền cho gia đình nạn nhân Ngô Thanh Kiều trong vụ án 5 công an đánh chết người ở tỉnh Phú Yên hồi năm 2014. Ông cũng thường xuyên tham gia bào chữa các vụ án chính trị xử những người bất đồng chính kiến ở Việt Nam, cũng như trả lời phỏng vấn các báo đài nước ngoài. Năm 2015, Đoàn luật sư tỉnh Phú Yên cũng có văn bản gửi các cơ quan ban ngành tỉnh này đòi rút giấy phép hành nghề của luật sư Võ An Đôn nhưng vấp phải sự phản đối của dư luận . Ngay sau khi có tin luật sư Võ An Đôn bị kỷ luật và loại khỏi Đoàn luật sư tỉnh Phú Yên, một số luật sư, bloggers, nhà báo đã lên tiếng phản đối quyết định của đoàn luật sư Phú Yên, động viên luật sư Võ An Đôn. Luật sư Lê Công Định người cũng đã từng bị tù vì lên tiếng chỉ trích chính quyền viết trên facebook cá nhân của mình hôm 26/11 rằng việc xoá tên luật sư Võ An Đôn khỏi đoàn luật sư Phú Yên dẫn đến việc thu hồi chứng chỉ hành nghề luật sư 'một lần nữa chứng minh Liên đoàn Luật sư Việt Nam và các Đoàn luật tỉnh thành ở nước này chỉ là con rối trong vở kịch công lý vụng về do đảng cầm quyền đạo diễn'. Luật sư Trần Vũ Hải từ Hà Nội viết trên facebook cá nhân rằng quyết định khai trừ luật sư Võ An Đôn của đoàn luật sư Phú Yên là vì áp lực và đây là một quyết định sai lầm. Luật sư Lê Công Định cũng đề nghị luật sư Võ An Đôn cân nhắc việc thành lập Liên đoàn luật sư tự do Việt Nam để đối trọng lại với liên đoàn luật sư Việt Nam. Lời đề nghị này cũng được Tiến sĩ Nguyễn Quang A, một nhà hoạt động dân sự tán đồng. Ông viết trên facebook rằng các luật sư nên lập liên đoàn luật sư độc lập, và các luật sư càng phải biết quyền của mình. (RFA)
  14. Chiều ngày Chủ Nhật 26 tháng 11, thông tin về việc Luật sư Võ An Đôn, 1 trong 5 luật sư bào chữa cho blogger Mẹ Nấm Nguyễn Ngọc Như Quỳnh bị Đoàn Luật sư tỉnh Phú Yên kỷ luật và tước giấy phép hành nghề. Đài RFA liên lạc với Luật sư Võ An Đôn vào 10g00 tối cùng ngày để tìm hiểu thêm sự việc. Trước tiên, ông cho biết về hình thức nhận được quyết định kỷ luật xoá tên khỏi danh sách Đoàn Luật sư tỉnh Phú Yên. Luật sư Võ An Đôn bị Đoàn Luật sư tỉnh Phú Yên tước giấy phép và xoá tên khỏi danh sách Đoàn luật sư Phú Yên vào chiều Chủ nhật 26 tháng 11, 2017. Luật sư Võ An Đôn: Chiều hôm nay, ngày 26 tháng 11 năm 2017, Ban Chủ nhiệm Liên đoàn Luật sư Phú Yên họp đoàn và ra quyết định kỷ luật bằng hình thức tước tôi ra khỏi danh sách luật sư Phú yên. Hiện tại tôi chưa nhận được văn bản này, chỉ nghe những người làm trong Ban CHủ nhiệm nói cho tôi biết. Vì Ban Chủ nhiệm Đoàn Luật sư mới thông qua hồi chiều, có thể là ngày mai hoặc ngày mốt. Nguyên tắc khi họp phải có người bị kỷ luật nhưng phiên họp hôm nay không có. Trước đây cũng không có, chỉ là trước có mấy văn bản nói là xem xét kỷ luật, yêu cầu tôi trình bày giải trình sau đó tự họ quyết định. Đoàn Luật sư tỉnh Phú Yên Ban khen thưởng kỷ luật gồm 3 luật sư, trong đó tôi là 1 thành viên nhưng gồm nhưng tôi không được mời, còn lại hai người tự quyết định. RFA: Quyết định này có hiệu lực ngay lập tức hay đến khi nào nhận được văn bản hành chính? Luật sư Võ An Đôn: Hôm nay Ban chủ nhiệm đoàn quyết định xoá tên tôi khỏi danh sách Đoàn Luật sư tỉnh Phú Yên thì quyết định này có hiệu lực ngay. Người bị kỷ luật là tôi có quyền khiếu nại lên liên đoàn. Một là liên đoàn giữ nguyên quyết định. Hai là không chấp nhận. Nhưng từ đây về sau, nếu không có gì thay đổi thì tôi vĩnh viễn không được hành nghề luật sư với tư cách luật sư bào chữa trước phiên toà. RFA: Quyết định kỷ luật của Đoàn Luật sư Phú Yên đưa ra ngay trước phiên toà phúc thẩm Mẹ Nấm Nguyễn Ngọc Như Quỳnh. Theo ông thì mục đính chính có phải chỉ là ngăn cản sự tham dự của ông ở phiên toà hay có chủ ý khác? Luật sư Võ An Đôn: Những luật sư ở Việt Nam tham gia những vụ án liên quan đến tù nhân lương tâm thì tiếng nói của họ ở phiên toà chẳng ai nghe cả. Cả Hội đồng xét xử chẳng quyết định được gì. Bản án đã được quyết định từ trên ấn xuống. Một phiên toà chỉ là hình thức. Luật sư chỉ là hình thức. Luật sư những vụ án này có vai trò duy nhất là đưa thông tin cho người dân biết, cũng như thâm nhập bị can bị cáo trong trại giam để thông báo tình hình cho gia đình biết. Chỉ có 2 chức năng đó thôi. Nhưng mà người ta sợ. Mình tham gia bào chữa, nói lên sự thật vụ án người ta rất sợ. Nên người ta bị miệng để tôi khỏi nói lên thông tin đó. Mục đích là như vậy. RFA: Như vậy phiên toà phúc thẩm blogger Mẹ Nấm Nguyễn Ngọc Như Quỳnh vào ngày 30 tháng 11 sắp tới sẽ không có sự tham dự của ông? Luật sư Võ An Đôn: Tôi đã bị đuổi ra khỏi danh sách luật sư Phú Yên cho nên với tư cách luật sư thì tôi không còn nữa và không có quyền tham gia phiên toà bào chữa cho Mẹ Nấm ngày 30 tháng 11 năm 2017 nữa. RFA: Không có sự tham dự của ông thì diễn biến chung của phiên toà hôm sẽ bị ảnh hưởng như thế nào? Ông và các luật sư còn lại bào chữa cho Mẹ Nấm đã có trao đổi về sự thay đổi này? Luật sư Võ An Đôn: Tôi không tham gia cũng sẽ có ảnh hưởng đến phiên toà. Thứ nhất là nhiều chi tiết sẽ không ai nói lên sự thật phiên toà và tình tiết mới của vụ án sẽ nhiều người không biết. Cách đây khoảng 3,4 ngày tôi có vào gặp Mẹ Nấm trong trại giam. Mẹ Nấm cho biết thông tin là luật sư Hà Huy Sơn nói với Mẹ Nấm, khuyên là nhận tội và chỉ còn 2 luật sư thôi. Trước đây có 5 luật sư tham gia bào chữa, nhưng khuyên là chỉ còn 2 và từ chối tôi bào chữa. Mẹ Nấm không nghe lời khuyên, không chịu nhận tội và muốn tôi là người bào chữa. Cho nên họ tìm mọi cách để loại mình trước phiên toà. Đặc biệt hôm nay là ngày Chủ nhật nhưng Đoàn Luật sư tỉnh Phú Yên vẫn ráo tiết mở 1 cuộc họp để khai trừ tôi ra khỏi đoàn. RFA: Gia đình của blogger Mẹ Nấm có chọn người thay thế không và phiên toà có bị trì hoãn hay không? Luật sư Võ An Đôn: Tôi chưa liên lạc với gia đình Mẹ Nấm. Theo đúng luật thì phiên toà vẫn diễn ra bình thường. Những luật sư còn lại vẫn ra toà với những hồ sơ đã có. Không có gì thay đổi. Nhưng theo tôi thì có lẽ bản án sẽ giảm vì áp lực của dư luận trong nước và quốc tế sau phiên sơ thẩm RFA: Sau khi thông tin này được đưa lên các trang mạng xã hội, cộng đồng mạng đã bày tỏ sự quan tâm rất lớn và nêu lên vấn đề rằng tuy Luật sư Võ An Đôn bị tước giấy hành nghề nhưng ông vẫn có thể đại diện pháp lý cho cá nhân khác hoặc tư vấn pháp luật. Ông có thể giải thích và cho biết cụ thể Quyết định của Đoàn Luật sư tỉnh Phú Yên ảnh hưởng như thế nào đến công việc của ông? Luật sư Võ An Đôn: Họ tước giấy phép của tôi là không cho tôi tham gia những vụ án trước đây như vụ án chính trị, dân chủ nhân quyền, oan sai, 1 bên là người dân, 1 bên là chính quyền. Sau khi tôi bị loại ra khỏi Đoàn Luật sư tỉnh Phú Yên thì tư cách luật sư tham gia ở các phiên toà sẽ không còn nữa, chỉ mang tính là 1 công dân biết pháp luật, được quyền tư vấn pháp luật. Thứ hai là nhận uỷ quyền của người khác bên vụ án dân sự, còn vụ án hình sự thì không được ra toà với tư cách luật sư. Vụ án dân sự thì tôi được ra toà với tư cách là người được 1 công dân uỷ quyền, thay mặt người đó đi đến toà. Việc này ai cũng làm được. Công dân 18 tuổi trở lên là làm được. Ví dụ 1 ông A khởi kiện ông B đòi nợ hoặc tranh chấp đất đai thì ông A hoặc ông B có quyền nhờ luật sư hoặc 1 người dân bình thường thay mình ra toà. Nhưng với những vụ án hình sự tức là vụ án khởi tốt đi tù, bắt giam thì phải ra toà với tư cách là 1 luật sư chứ với tư cách 1 người dân bình thường được uỷ quyền thì không được. Những luật sư chính thức gia nhập 1 đoàn luật sư nào đó mới được ra bào chữa. Còn luật sư có thẻ mà không gia nhập bất cứ 1 đoàn luật sư nào thì không được hành nghề luật sư. RFA: Khả năng rút lại quyết định kỷ luật của Đoàn Luật sư Phú Yên có thể xảy ra không? Và cá nhân ông sẽ phản ứng với quyết định này như thế nào? Luật sư Võ An Đôn: Không đâu. Khó lắm. Trừ khi dư luận phản ứng dữ dội. Ở đây, Đoàn Luật sư tỉnh Phú Yên rút thẻ hành nghề của tôi theo chỉ đạo của Liên đoàn, mà Liên đoàn là chỉ đạo của an ninh cấp trên chứ không phải Đoàn Luật Sư tự ý ra quyết định. Tôi sẽ khiếu kiện lên Liên đoàn Luật sư Việt Nam vì việc cho mình ra khỏi danh sách đoàn luật sư Phú Yên là hoàn toàn không đúng pháp luật và mang tính chất mờ ám. Tôi không làm gì sai trái, chỉ làm tròn trách nhiệm của 1 luật sư, nói lên sự thật, đứng về phía người nghèo bênh vực họ và bào chữa nhiều vụ án cho là nhạy cảm ở Việt Nam. Bên phía chính quyền người ta gây sức ép cho Liên đoàn Luật sư Phú Yên tước thẻ hành nghề của mình. RFA: Xin cảm Luật sư Võ An Đôn. Theo lời kể lại của Luật sư Võ An Đôn, Chủ nhiệm và Phó Chủ nhiệm của Đoàn Luật sư tỉnh Phú Yên đã đưa ra 2 phiếu thuận để quyết định kỷ luật ông. Một phiếu chống duy nhất là của Luật sư Nguyễn Khả Thành. Sau cuộc nói chuyện, RFA đã liên lạc với Luật sư Nguyễn Hương Vơ, Chủ nhiệm Đoàn Luật sư tỉnh Phú Yên và Luật sư Nguyễn Tâm Hoàn, Phó Chủ nhiệm Đoàn Luật sư tỉnh Phú Yên, là hai người đã đưa ra phiếu thuận, để hỏi về quyết định kỷ luật. Tuy nhiên điện thoại của cả hai vị luật sư này đều không liên lạc được. (RFA)
  15. EVFTA-Vietnam và Nguyễn Ngọc Như Quỳnh EVFTA là gì?EVFTA là Hiệp định thương mại tự do giữa Liên mình Châu Âu (EU) và Việt Nam. Một hiệp định mà Đảng CS Việt Nam đang rất cần có để “sống sót” trong quá trình toàn cầu hóa kinh tế, sau khi Mỹ rút khỏi TPP (Hiệp định đối tác xuyên Thái Bình Dương). Hiệp định đang trong thời gian chờ Quốc hội hai bên phê chuẩn để đi vào thực thi sau khi Hiệp định khung về đối tác và hợp tác toàn diện giữa Việt Nam và EU được ký kết năm 2012.Theo lịch định thì ngày mồng 1/12/2017 tới đây sẽ diễn ra phiên đối thoại Nhân quyền thường niên giữa Việt Nam với phái đoàn EU.Về Nguyễn Ngọc Như QuỳnhChị là một thành viên của Mạng Lưới Blogger Việt Nam, một người phụ nữ đấu tranh cho môi trường, nhân quyền và dân quyền ở Việt Nam. Chị bị bắt giam ngày 10/10/2016 sau khi gặp gỡ, tiếp xúc với phái đoàn EU tại Đại sứ quán Thụy Điển ba ngày trước đó.Phiên xử sơ thẩm hồi tháng 6/2017, Toà án nhân dân tỉnh Khánh Hoà đã tuyên án 10 năm tù giam cho những hoạt động vì môi trường và quyền con người của Quỳnh. Phiên xử phúc thẩm dự kiến diễn ra vào ngày 30/11/2017, một ngày trước kỳ đối thoại Nhân quyền thường niên giữa phái đoàn EU và Việt Nam.EVFTA và Nguyễn Ngọc Như QuỳnhHiệp định EVFTA được xem là nguồn lợi kinh tế cho cả hai bên, đặc biệt là Việt Nam. Trong bối cảnh tài nguyên cạn kiệt, nền kinh tế điêu đứng vì tham nhũng, Đảng CS Việt Nam rất cần những hiệp định Thương mại Quốc tế như này để cứu vãn thể chế.Tình hình nhân quyền ở Việt Nam không những không được cải thiện mà ngày càng trở nên tệ hại sau những phiên đối thoại nhân quyền trước đó giữa Việt Nam và Liên minh Châu Âu. Một ngày sau khi cuộc đối thoại nhân quyền năm 2016 diễn ra, Bộ Công an Việt Nam đã bắt giữ luật sư Nguyễn Văn Đài, một nhà hoạt động ở Việt Nam. Tiếp theo đó là sự bắt bớ liên tục và hàng loạt những nhà hoạt động khác trong nước, bắt cóc Trịnh Xuân Thanh tại Đức và bỏ mặc sự tàn phá của Formosa đối với môi trường biển và đời sống của người dân miền Trung.EVFTA đã bị phê phán vì thiếu quan tâm đến các vấn đề Nhân quyền trong khi đàm phán và đã bị Thanh tra của Nghị viện Châu Âu ra phán quyết ngày 26/02/2016, kết luận rằng đã cấu thành một vi phạm trong hoạt động ký kết.Lúc này đây thì Việt Nam đang rất cần FTA giữa EU và Việt Nam, và EU thì đang rất quan tâm đến những vấn đề lao động, môi trường và nhân quyền để xây dựng một hiệp định thương mại phát triển bền vững.Chính vì điều này, khác với mọi năm, năm nay không chỉ các khối XHDS chính thống mà cả các nhà hoạt động XHDS độc lập của Việt Nam cũng được mời đến để trao đổi tình hình xã hội, chính trị và nhân quyền ở Việt Nam. Không phải một cuộc gặp để thông báo về cuộc đối thoại mà là một cuộc gặp để tham vấn tình hình.Nguyễn Ngọc Như Quỳnh là một trong những nhà hoạt động bị cầm tù được EU lên tiếng bảo vệ. Những việc làm của chị bị nhà nước Việt Nam quy kết tội danh chống đối, như yêu cầu khởi tố Fomosa, bảo vệ môi trường biển, đòi hỏi một nhà nước pháp trị tôn trọng quyền công dân, và công lý cho người dân bị bức hại lại rất chính đáng và phù hợp với nội dung về thương mại và phát triển bền vững mà EU muốn Việt Nam thực hiện trong hiệp định EVFTA.Ngẫu nhiên là ngày xét xử phúc thẩm chị lại diễn ra trước phiên đối thoại Nhân quyền một ngày. Không biết rằng EU có quan tâm đến phiên tòa xét xử người mẹ đơn thân này không và Việt Nam có tiếp tục hồi đáp lại những thiện chí hoà nhập của EU bằng bản án bất công cho người phụ nữ này? Mời xem Video: Cuộc sống “Hạt giống đỏ” Nguyễn Xuân Anh và vợ cựu Hoa Hậu Bùi Thị Diễm hôm nay ra sao sau khi mất hết chức vụ ở Đà Nẵng? Trịnh Kim TiếnFB Trịnh Kim Tiến
  16. Tòa án tỉnh Khánh Hòa ngày 29/6/2017 kết án cô Nguyễn Ngọc Như Quỳnh – Mẹ Nấm – 10 năm tù giam vì «tội» âm mưu lật đổ chính quyền nhân dân. Ai cũng biết cô Mẹ Nấm chỉ có mỗi một «tội» là yêu nước thật lòng, thương dân thật bụng, bênh dân oan và chống giặc bành trướng và giặc nội xâm tham nhũng một cách kiên cường nhất. Mẹ Nấm cùng hai con phản đối Trung Quốc đem giàn khoan HD-891 vào vùng biển chủ quyền của Việt Nam. Phiên tòa trên đây là biểu hiện rõ nhất của bản chất phản nhân dân, chà đạp công lý, phi pháp, vô đạo đức của chế độ toàn trị, coi thường pháp luật, khinh thường dư luận. Cả một làn sóng dư luận trong và ngoài nước lập tức dâng cao lên án bản án tàn ác này, khi Mẹ Nấm có mẹ già đau ốm, 2 con nhỏ, bản thân lại mang nhiều bệnh. Nhiều chính phủ, hơn 40 giáo sư, nhà nghiên cứu, trí thức, nhà báo của nhiều nước đã gửi kiến nghị yêu cầu chính quyền phải hủy bỏ bản án phi nhân độc ác này. Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ đã làm lễ vinh danh Mẹ Nấm cùng những phụ nữ kiên cường của nhiều nước khác, với sự có mặt của bà Melania Trump. Tổ chức nhân quyền quốc tế Human Rights Watch, Phóng viên không Biên giới – Reporters sans frontières – và Pens Club – Hội các nhà văn Thế giới – đều lên tiếng mạnh mẽ. Mười dân biểu và nghị sỹ Hoa Kỳ đồng thanh yêu cầu tổng thống D. Trump nêu vấn đề vi phạm nhân quyền của nước chủ nhà trong cuộc họp APEC vừa qua, đòi tự do ngay cho Mẹ Nấm và hơn 100 tù nhân chính trị khác. Vậy mà tất cả các ông bà nghị Việt Nam đều câm miệng, không một đại biểu nào chất vấn vụ việc phi lý phi pháp này. Trong khi bà Bộ trưởng Ngọai giao Thụy Điển cất công sang Việt Nam chỉ để thảo luận về nhân quyền thay mặt cho cả khối Liên Âu 27 nước thì ông Bộ trưởng Ngoại giao và các Thứ trưởng ở Hà Nội đều lảng tránh vấn đề này! Trong Quốc hội có bà Nguyễn Thị Kim Ngân và Tòng Thị Phóng đều trong Bộ Chính trị cùng gần một trăm đại biểu nữ đều ngoảnh mặt làm ngơ trước thân phận bi thảm của một người phụ nữ can trường hiếm có. Họ đại diện cho ai? Các nhà văn, nhà báo trong nước nghĩ gì khi các nhà báo, nhà văn nước ngoài quan tâm mạnh mẽ mà bản thân mình lại yên lặng, câm nín như thế? Chỉ còn vài ngày nữa tòa án tỉnh Khánh Hòa sẽ mở phiên phúc thẩm xử Mẹ Nấm một lần cuối, chung thẩm, vào ngày thứ năm 30/11. Đây là dịp hiếm có để mọi người quan tâm tỏ rõ thái độ của mình để bênh vực người ngay, người vô tội, cảnh báo Hội đồng xét xử phải mở phiên tòa thật sự công khai, xử theo đúng luật chứ không theo chỉ thị của ai khác, có sự chứng kiến của các nhà báo, nhà luật học trong nước và quốc tế, cần bắc loa ra ngoài tòa cho đông đảo nhân dân được theo dõi chặt chẽ. Thế mới là phiên xét xử của tòa án nhân dân, nếu không chỉ là xét xử của đảng quay lưng lại với nhân dân. Riêng Hội đồng xét xử mang trách nhiệm rất lớn, không được đóng vai ô nhục tay sai của đảng để hà hiếp công dân nước mình, làm một việc phi pháp, thất đức, sẽ bị xã hội nhớ tên và nguyền rủa. Rất mong anh chị em ta trong nước sẽ xuống đường nhân dịp này, mang thật nhiều hình ảnh mẹ Nấm và 2 con nhỏ, các luật sư có công tâm, chuộng công lý sẽ theo dõi chặt chẽ kịp thời bình xét về phiên tòa. Các báo trong nước rất nên lên tiếng có nhận xét, đưa tin, bình luận ngay thật khách quan, không cần ai chỉ bảo, như mạng thông tin CTC1 gần đây tuy ở lề phải đang làm một cách chuyên nghiệp và được bạn đọc hoan nghênh. Vụ xử phúc thẩm Mẹ Nấm sắp tới là rất quan trọng. Đây là thước đo rõ nhất về Việt Nam có thật sự muốn hòa nhập với thế giới hay không, có muốn cải thiện quan hệ với Liên Âu hay không, có muốn Hiệp ước buôn bán tự do với Liên Âu được thông qua trôi chảy hay không, có muốn thật lòng hàn gắn quan hệ bị ngưng trệ với CHLB Đức hay không. Bùi Tín (VOA)
  17. MẸ NẤM Ở TRONG TÙ ĐÃ NHẬN TỘI ? Hình minh họa Hôm qua, tôi vào Trạm giam Công an tỉnh Khánh Hòa thăm Nguyễn Ngọc Như Quỳnh. Thấy sức khỏe và tinh thần Cô ấy rất tốt, được trại giam đối xử tốt, được ăn nhiều món và nhốt chung phòng với một bị can nữ phạm tội kinh tế. Mẹ Nấm tiết lộ cho chúng tôi biết một thông tin quan trọng: luật sư Hà Huy Sơn vào trại giam thăm Mẹ Nấm, đã chuyển thông điệp từ phía Cơ quan an ninh rằng “Nếu tại phiên tòa phúc thẩm Mẹ Nấm nhận tội và từ chối 2 luật sư miền nam bào chữa, thì sẽ được giảm án rất nhiều” (Hai luật sư miền nam ở đây là tôi và luật sư Nguyễn Khả Thành). Sau khi nghe Mẹ Nấm kể nội dung trên, tôi đã khuyên Mẹ Nấm: “Nếu em cho rằng mình vô tội thì một mực kêu oan từ đầu đến cuối; nếu em nhận tội thì xem như công việc đấu tranh của em vô nghĩa; đây là lời khuyên của anh, còn việc em nhận tội hay không là do em tự quyết định”. Sau khi nghe tôi nói xong, Mẹ Nấm trả lời ngay “Dù em có bị phạt tù 15 năm hay 20 năm thì em cũng không nhận tội”. Trước khi ra về, Mẹ Nấm nhờ tôi gửi lời cảm ơn đến tất cả mọi người đã quan tâm đến Cô ấy thời gian qua ! Võ An Đôn(FB. Võ An Đôn)
  18. Thứ năm vừa qua, ngày 16/11/2017, Tòa án Tối cao Cambodia tuyên phán giải tán Đảng Cứu nguy Dân tộc CNRP, đảng đối lập chính của nước này. Cùng với phán quyết đó, 118 thành viên cấp cao của CNRP đều bị cấm tham gia hoạt động chính trị trong vòng 5 năm, kể từ ngày ra phán quyết. Không những vậy, CNRP còn bị mất toàn bộ 489 ghế lãnh đạo địa phương và 55 ghế trong quốc hội – tức phán quyết lần này đã bãi luôn kết quả dân bầu của kỳ bầu cử 2013. Lãnh đạo Kem Sokha trong một chiến dịch của CNRP năm nay. Ảnh: Heng Chivoan. Đây được coi là một động thái giúp đảm bảo rằng Thủ tướng Hun Sen – người đã cai trị Cambodia suốt 32 năm qua – cùng đảng cầm quyền của ông, sẽ không còn phải bận tâm về bất cứ đối thủ nào trong cuộc bầu cử diễn ra vào năm tới. Khi đảng cầm quyền nhúng tay vào lập pháp và tư pháp Để dọn đường cho hành động này, trong nhiều tuần trước đó chính phủ Hun Sen đã đệ đơn kiện lên Tòa án tối cao, với cáo buộc rằng CNRP dính líu vào một âm mưu do Mỹ hậu thuẫn nhằm lật đổ Đảng Nhân dân Cambodia CPP đang cầm quyền. Người đứng đầu Tòa án tối cao này, tức chánh án Dith Munty, lại chính là thành viên cao cấp của đảng cầm quyền, và là người có mối liên hệ gần gũi với Hun Sen suốt hơn ba thập kỷ. Trong vai trò chủ tọa phiên xử, Munty trực tiếp tham gia vào việc đưa ra phán quyết cuối cùng. Chính vì vậy, quyết định giải tán CNRP có lẽ là điều đã được nhiều người dự đoán trước. Trong thông báo của Tòa án tối cao, Dith Munty nói rằng “đây là một tội nghiêm trọng, vì vậy đảng [CNRP] phải bị giải tán theo Điều 38 của Luật về các đảng chính trị”. Vậy nếu xét theo luật pháp Cambodia, thì việc CNRP bị giải thể là chính đáng chăng? Không hẳn. Bên cạnh mối nghi ngờ về tính độc lập và công bằng của tòa án đúng như quy định trong hiến pháp, thì chính pháp luật cũng đã bị CPP nhúng tay vào can thiệp. Hồi đầu năm nay, Quốc hội với đa số thành viên là người của CPP, đã thông qua luật sửa đổi về các đảng chính trị, cho phép Tòa án Tối cao giải tán bất kỳ đảng chính trị nào, nếu các vị lãnh đạo của nó từng có lý lịch phạm tội, và các vị lãnh đạo này bị cấm tham gia chính trị trong vòng năm năm. Luật này còn cho phép Bộ Nội vụ giải thể bất cứ đảng phái nào bị coi là có liên quan đến các hoạt động có thể dẫn đến “sự kích động làm tan rã quốc gia” và lật đổ “chế độ dân chủ tự do đa đảng”. Hàm ý của nó đã hết sức rõ ràng: kiểm soát đảng phái, mở đường cho CPP mặc sức thống trị. Không những vậy, việc CNRP bị mất toàn bộ 489 ghế lãnh đạo địa phương và 55 ghế trong quốc hội – kết quả của cuộc bầu cử 2013 – vốn không hề nằm trong thẩm quyền của tòa án. Hành động này đi ngược lại ý chí của gần ba triệu người dân Cambodia, những người đã bỏ phiếu cho CNRP. Trong Điều 80 của Hiến pháp Cambodia còn ghi rõ: “Đại biểu quốc hội được hưởng quyền bất khả xâm phạm. Bất kỳ đại biểu quốc hội nào đều không thể bị lên án, bị bắt giam do bày tỏ ý kiến hoặc do đưa ra quan điểm trong khi thi hành nhiệm vụ của mình”. Vậy thì tại sao khi nhiệm kỳ quốc hội còn chưa kết thúc, Tòa án tối cao đã bất chấp hiến pháp xóa bỏ tư cách dân bầu của 55 vị đại biểu CNRP? Đàn áp triệt để tiếng nói đối lập Nguyên nhân chính cho hành động lần này là nỗi lo sợ của Hun Sen và đảng cầm quyền CPP trước một đảng đối lập ngày càng được lòng dân. Trong cuộc bầu cử toàn quốc năm 2013 cũng như cuộc bầu cử địa phương vào tháng 6 vừa qua, CNRP giành được tới khoảng 44% số ghế. Tiên liệu được cái viễn cảnh có thể bị đánh bại trong cuộc bầu cử năm tới, Hun Sen không thể để yên. Phán quyết giải thể CNRP lần này, có lẽ chỉ là một phần của chiến dịch đàn áp dài hơi mà Hun Sen đã kỳ công dàn dựng. Tờ The Cambodia Daily, nhật báo độc lập lớn nhất Cambodia, đã bị buộc phải đóng cửa hồi tháng 9/2017. Ảnh: Reuters/Samrang Pring. Trước đó, chính quyền Cambodia đã bỏ tù lãnh đạo đảng đối lập, đóng cửa các cơ quan truyền thông độc lập, sách nhiễu các chính trị gia và các nhà hoạt động xã hội, mà chủ yếu tập trung vào các nhóm có quan hệ với Mỹ. 44 nghị sĩ quốc hội thuộc đảng đối lập CNRP đã chạy khỏi đất nước từ đầu tháng 9 năm nay vì lo sợ bị bắt giữ. Trong số 11 nghị sĩ ở lại, có hai người bị giam, gồm cả lãnh đạo đảng Kem Sokha bị bắt giữ vào tháng Chín năm nay với cáo buộc tội phản quốc. Hàng trăm quan chức địa phương đã trở thành đối tượng bị đàn áp. Những người này bị ép buộc hoặc phải gia nhập đảng của Hun Sen, hoặc đối mặt với nhiều hậu quả nghiêm trọng cho bản thân. Nguồn cơn vụ việc Qua phán quyết này, giờ đây rất có thể chúng ta phải tuyên bố rằng, Hun Sen đang biến chính quyền Cambodia trở thành một nhà nước chuyên chế dưới sự cai trị độc tài của ông ta. Mô hình dịch chuyển của Cambodia theo hướng toàn trị như lúc này đây, cũng chính là một phản ảnh cho dòng thay đổi trật tự chính trị toàn cầu. Trước kia, phương Tây kiểm soát tiến trình dân chủ hóa của Cambodia thông qua các khoản viện trợ đi kèm nhiều điều kiện về dân chủ. Tuy nhiên, ngày nay, Trung Quốc đã càng lúc càng vượt lên và cũng bắt đầu sử dụng dòng tiền hỗ trợ để lôi kéo các nước lân cận đi theo mô hình chuyên chế của mình. Nhờ dòng viện trợ từ Trung Quốc, Cambodia dường như không còn phụ thuộc nhiều vào phương Tây như trước nữa, do đó Hun Sen trở nên mạnh bạo hơn trong việc củng cố quyền lực. Thêm nữa, ngay cả những nước đi đầu về giá trị dân chủ mà điển hình là Mỹ, thì ngày nay cũng không còn cam kết thúc đẩy dân chủ trên toàn cầu, nhất là từ khi Tổng thống Donald Trump lên nắm quyền. Hun Sen trở nên mạnh bạo hơn trong việc đàn áp giới đối lập, bởi ông thấy hành động của mình sẽ không gặp nhiều phản ứng từ quốc tế. Chẳng phải sao, mới trước đó Trump còn chào mời lãnh đạo phe đảo chính của Thailand tại Nhà Trắng, và ca ngợi Tổng thống Duterte của Philippines bất chấp chiến dịch đàn áp ma túy của ông này đã làm chết đến hàng ngàn thường dân và con số có thể còn nhiều hơn thế nữa. Điều này cho thấy cán cân thúc đẩy dân chủ tự do trên thế giới đã thay đổi, với dấu hiệu ngày càng thắng thế của các khuynh hướng độc tài. Tình trạng lệch lạc như bây giờ càng khiến giới quan sát quốc tế hoài nghi về tầm nhìn của tổng thống Mỹ đương nhiệm Donald Trump, khi những cam kết thúc đẩy dân chủ tự do toàn cầu không còn mang vẻ mạnh mẽ như các vị tổng thống Mỹ trước đó. Tương lai nào cho Cambodia? Tháng trước, nhân kỷ niệm 26 năm Hiệp định Hòa bình Paris năm 1995 về Cambodia, 55 tổ chức xã hội dân sự đã đứng tên chung trong một bức thư gởi Tổng thư ký Liên Hiệp Quốc và các đồng chủ tọa của Hiệp định. Mục đích của bức thư là để kêu gọi triệu tập lại các thành viên của Hiệp định cùng với các bên liên quan khác, và tổ chức một hội nghị thượng đỉnh khẩn cấp, nhằm thảo luận về cuộc khủng hoảng nhân quyền ở Cambodia lúc này. Đứng trước nguy cơ một nền dân chủ có thể sẽ tiêu biến, hàng loạt tổ chức quốc tế đã lên tiếng mạnh mẽ. Tổ chức Ân xá Quốc tế mô tả phán quyết của Tòa án Cambodia là một “hành động đàn áp chính trị trắng trợn”. Ủy ban Luật gia Quốc tế ICJ cũng công kích phán quyết này. Theo Kingsley Abbott, vị cố vấn pháp luật quốc tế cấp cao của ICJ, thì “Luật sửa đổi về các đảng chính trị cho phép Tòa án Tối cao giải thể các đảng chính trị ngay trước khi giải thể CNRP cho thấy toàn bộ ‘tiến trình pháp lý’ không gì khác hơn là một màn kịch chính trị, đi ngược lại với nhân quyền và pháp quyền”. Chưa rõ những áp lực quốc tế lúc này liệu có thể tác động gì lên một cán cân vốn đã quá nghiêng về một tương lai suy tàn dân chủ, song những nỗ lực của giới xã hội dân sự hẳn là dấu hiệu cho thấy cuộc đấu tranh này chưa hề chấm dứt. Liệu nền dân chủ Cambodia có hồi sinh hay thậm chí là mạnh mẽ hơn? Không nghi ngờ gì nữa, như mọi cuộc đấu tranh khác, câu trả lời nằm ở chỗ ý chí của người dân Cambodia quyết liệt đến mức nào. (Luật Khoa)
  19. Trần Hoàng Phúc Đến ngày 15/11/2017, đã kết thúc điều tra vụ án, hồ sơ vụ án đã chuyển qua tòa án, chuẩn bị mở phiên tòa xét xử sơ thẩm. Gia đình Phúc mời 3 luật sư gồm: LS Nguyễn Văn Miếng, LS Lê Văn Luân và LS Mạnh Đăng, các luật sư đã nộp đơn yêu cầu cấp giấy chứng nhận bào chữa nhưng chưa được trả lời. Luật sư Luân đã nộp hồ sơ cấp giấy ngày 10/11/2017, theo qui định của pháp luật thì chậm nhất 3 ngày phải trả lời nhưng mãi đến ngày 15/11/2017 luật sư Luân vẫn chưa được cấp giấy chứng nhận bào chữa. LS Lê Văn Luân và LS Mạnh Đăng “Ngồi đợi gần 2 giờ đồng hồ vẫn không có bất kỳ ai có trách nhiệm trong viện kiểm sát xuống gặp tôi để giải quyết thủ tục. Tôi không hiểu rằng luật pháp sẽ được áp dụng và giải quyết như thế nào với người dân và luật sư, trong khi họ từ chối trả lời những yêu cầu hợp pháp theo luật định?” – LS Luân than phiền về cung cách làm việc của VKS. Sinh viên luật Trần Hoàng Phúc bị bắt và khởi tố theo điều 88 BLHS với cáo buộc “tuyên truyền chống nhà nước CHXHCNVN” BS Nguyễn Đan Quế và LS Nguyễn Văn Miếng Thông tin Trần Hoàng Phúc Trần Hoàng Phúc, sinh năm 1994, nơi thường trú: 154/45 Phạm Văn Hai, Phường 3, Quận Tân Bình, Tp.HCM. Phúc là thanh niên trẻ năng động, gương mặt sáng, cao khoảng 1m8, bản lĩnh, tư duy có chiều sâu, tiếp cận thông tin và môi trường học hiện đại qua nhiều khóa học về kỹ năng quản trị, đàm phán và kinh doanh, nói chuyện trước công chúng, chương trình đào tạo từ xa về tự do ngôn luận của Tổ chức Ân Xá Quốc Tế. Phúc có mối quan hệ rộng và có một số hoạt động thiết thực trong phong trào dân chủ: tham gia hoạt động thúc đẩy nhân quyền ở DCCT Sài Gòn, tham gia những buổi giao lưu với nhiều người bất đồng chính kiến ở Sài Gòn – Vũng Tàu, tham gia cứu trợ lũ lụt miền Trung, xuống Thạnh Hóa – Long An cùng mọi người tại Phiên tòa xử án Nguyễn Mai Trung Tuấn… Trần Hoàng Phúc cùng các bạn trẻ tham gia cứu trợ đồng bào miền Trung Phúc sinh hoạt và được cấp thẻ thư viện trong lãnh sự quán Hoa Kỳ tại Sài Gòn. Vì vậy, Phúc có một số mối quan hệ với nhân sự lãnh sự quán. Phúc đã học hết năm cuối Khoa Luật quốc tế – Trường đại học luật Tp.HCM. Vì dấn thân hoạt động dân chủ nên Phúc bị nhà trường làm khó dễ và không trao bằng tốt nghiệp. Phúc là thành viên nhóm sáng kiến lãnh đạo Đông Nam Á(YSEALI) do Obama sáng lập nhằm thúc đẩy tiềm năng lãnh đạo của thanh niên trẻ ở Đông Nam Á, nâng cao kiến thức và kỹ năng giao lưu quốc tế. Phúc là thành viên sáng lập và là Chủ tịch Hội sinh viên nhân quyền. Hội thành lập đầu năm 2016, ra mắt công luận ngày 29/6/2017, website: hoisinhviennhanquyen.org Sau đây là những sự việc Phúc bị công an, mật vụ sách nhiễu, đánh đập và bắt giam: Biên bản cấm Trần Hoàng Phúc xuất cảnh – Ngày 6/12/2015, Phúc bị cục Bảo vệ an ninh chính trị(A67) cấm xuất cảnh. Trần Hoàng Phúc xếp hàng tại GEM Center, Sài Gòn để gặp Obama ngày 25/5/2016 – Khi Tổng thống Mỹ Obama sang thăm VN hồi tháng 5/2016, Phúc cùng 800 bạn trẻ thuộc YSEALI được Obama gửi thư mời gặp gỡ giao lưu tại GEM Center ở Sài Gòn. Phúc đã viết sẵn thỉnh nguyện thư định gửi cho tổng thống Obama bàn về các vấn đề đầu tư của Hoa Kỳ tại Việt Nam, vấn đề tham nhũng và minh bạch ngân sách. Phúc dự định khi đến hội trường sẽ hỏi Obama về phương hướng và cách giải quyết của Hoa Kỳ đối với thảm họa Formosa. Tuy nhiên, ngày 25/5/2016 khi xếp hàng để vào hội trường gặp Obama thì Phúc bị an ninh mật vụ bắt tại GEM Center và đưa lên xe về trụ sở công an phường 15, quận Tân Bình. Tại trụ sở, an ninh hỏi Phúc tại sao nhận được thư mời, về tổ chức YSEALI và mối quan hệ của Phúc với Lãnh sự quán Hoa Kỳ. Tuy nhiên, Phúc cho rằng đó là quan hệ cá nhân nên đã từ chối tất cả những câu hỏi với lý do xâm phạm đời tư. Cuộc bắt giữ kéo dài từ 8h40’ đến 15h00’, mục đích nhằm ngăn chặn Phúc gặp Obama. Trần Hoàng Phúc bị mật vụ đánh ngày 13/4/2017 – Ngày 13/4/2017, Phúc cùng với một người bạn tên Phát bị nhóm an ninh mật vụ bắt cóc tại Quảng Bình, tống lên xe ô tô chở đi. Nhóm mật vụ này khoảng 7 người đeo khẩu trang và mang găng tay. Trên xe, Phúc bị bọn mật vụ trùm đầu đánh đập thê thảm, xe chạy lòng vòng lên tận khu vực rừng núi thuộc xã Tam Quang, huyện Tương Dương, tỉnh Nghệ An. Tại đây, mật vụ lột hết quần áo của Phúc và Phát, dẫn xuống xe lôi sâu vào rừng trói lại, tiếp tục đánh bằng gậy tre và dây thắt lưng. Khi bọn mật vụ bỏ đi, Phúc bị thương tích khắp cơ thể với vài chục vết thương trên mặt, ngực, lưng, bụng, tay, chân và mang tai. Phúc và Phát tìm cách cởi trói, tháo chiếc áo trùm đầu để quấn phần thân dưới đi tìm nhà dân nhờ giúp đỡ và đến công an xã Tam Quang tường trình vụ việc. – Ngày 29/6/2017, vào lúc 15h34’ Trần Hoàng Phúc bị công an bắt tại phòng trọ số 9 ngõ 674 Hoàng Hoa Thám, Quận Tây Hồ, Hà Nội. Theo những người chứng kiến cho biết có 4-5 an ninh cùng với công an khu vực, tổ trưởng dân phố xông vào phòng trọ của Phúc bắt lên xe 7 chỗ đưa đi. Tuy nhiên ngày 30/6/2017, mẹ của Phúc điện thoại cho công an khu vực tên Tiệp thì anh này bảo không biết gì về việc Phúc bị bắt cả(!) Ngày 1/7/2017, mẹ của Trần Hoàng Phúc đến công an Phường Bưởi hỏi thăm tin tức Chiều ngày 1/7/2017, mẹ của Trần Hoàng Phúc từ Sài Gòn ra Hà Nội, bà được 5 anh chị trong Phong trào CHNV hỗ trợ đưa đến Công an Phường Bưởi, Quận Tây Hồ, Hà Nội để hỏi tin tức con trai bà. Trưởng công an Phường Bưởi là ông Nghiêm Bá Phước yêu cầu sang Công an Hà Nội tại số 40 Hàng Bài, Hà Nội để hỏi tin tức Trần Hoàng Phúc. Sau 4 ngày lặn lội tìm tin tức của con trai, bà đã nhận được thông báo chính thức từ Công an điều tra Hà Nội: Phúc bị bắt tạm giam tại trại giam số 1 – Công an TP Hà Nội theo Điều 88BLHS! Thông báo tạm giam Theo thông báo tạm giam của công an ngày 3/7/2017, Trần Hoàng Phúc đã có hành vi “tàng trữ tài liệu, làm, đăng tải các video có nội dung tuyên truyền chống phá nhà nước CHXHCNVN trên mạng internet”. Phúc đã dấn thân đấu tranh để thay đổi đất nước, ước mong xây dựng nền dân chủ cho Việt Nam. Việc bắt giam và khởi tố Trần Hoàng Phúc là đi ngược xu thế phát triển văn minh của thế giới. Hội sinh viên nhân quyền Việt Nam
  20. Theo Trung tâm văn bút Đức, những nước độc tài đang tăng cường các biện pháp ngăn cấm phổ biến tác phẩm trên mạng Intenet để bịt miệng những tiếng nói chỉ trích phê bình. “Đặc biệt gắt gao là Trung Quốc và Việt Nam”, ông Josef Haslinger Chủ tịch Trung tâm văn bút Đức phát biểu nhân Ngày của người cầm bút bị tù đày. Cho “Ngày của người cầm bút bị tù đày” năm nay 2017. Năm tác giả được chọn là Ramón Esono Ebalé (Equatorial Guinea), Nguyễn Ngọc Như Quỳnh (Vietnam), Cesario Alejandro Félix Padilla Figueroa (Honduras), Razan Zaitouneh (Syrien) và Zehra Doğan (Thỗ Nhĩ Kỳ). Bản tin ra ngày hôm qua 15.11.2017 với hàng tít “Văn bút Quốc tế (PEN) tưởng nhớ những người cầm bút trong tù“ được đăng trên trang web của đài 3sat, một trong những đài truyền hình lớn của Đức, cho biết Mẹ Nấm là một trong năm trường hợp tiêu biểu được Văn bút quốc tế lựa chọn cho “Ngày của người cầm bút bị tù đày” năm 2017. Bản tin đã trích thông cáo báo chí của Trung tâm Văn bút Đức ở Darmstadt – CHLB Đức: Nhân “Ngày của người cầm bút bị tù đày” -ngày 15 tháng 11- tổ chức Văn bút quốc tế P.E.N. vinh danh những người cầm bút mà bị tước đoạt tư do. Năm người được PEN lựa chọn là những trường hợp đại diện tiêu biểu cho các đồng nghiệp của họ đang hàng ngày bị đàn áp hoặc thậm chí bị giết chết. Phần giới thiệu về Mẹ Nấm bản tin đã viết như sau: Nữ Blogger người Việt Nam Nguyễn Ngọc Như Quỳnh nổi tiếng với bút hiệu “Mẹ Nấm” bị kết án 10 năm tù hồi tháng 6 năm 2017 với cáo buộc “tuyên truyền chống lại nhà nước XHCN Việt Nam” theo điều 88 Bộ luật hình sự. Phiên tòa phúc thẩm dự trù xét xử vào ngày 27.09.2017 đã bị dời lại vô hạn định mà không nêu lý do tại sao (chú thích của người dịch: tin mới nhất cho biết phiên tòa phúc thẩm sẽ diễn ra vào ngày 30.11.2017). Văn bút quốc tế tin tưởng rằng, Mẹ Nấm bị bắt giam chỉ vì thực hiện ôn hòa quyền của bà được tự do phát biểu và diễn đạt quan điểm. Cho nên, Văn bút quốc tế yêu cầu trả tự do tức khắc và vô điều kiện cho Mẹ Nấm. Thông cáo báo chí (phần giới thiệu Mẹ Nấm) của Trung tâm Văn bút Đức. Kể từ năm 1980, Văn Bút Quốc Tế PEN đã quyết định chọn ngày 15.11. làm “Ngày của người cầm bút bị tù đày” (Day of imprisoned writers/ Tag des inhaftierten Schriftstellers). Đây là một ngày quốc tế được tổ chức hàng năm để nhắc nhở đến số phận của các nhà văn, nhà báo, họa sỹ hí họa, nhà xuất bản và blogger bị giam cầm và ngược đãi một cách vô lý trên khắp thế giới và tưởng niệm những người đã bị giết vì họ thực thi quyền tự do ngôn luận. Mỗi năm PEN quốc tế lựa chọn 5 trường hợp đại diện tiêu biểu cho các đồng nghiệp của họ, nạn nhân của các chế độ độc tài, áp bức, thiếu dân chủ. Theo Trung tâm văn bút Đức, mạng Internet đóng một vai trò lớn ở các nước mà quyền tự do bày tỏ ý kiến bị trấn áp, vì vậy những Blogger ngày càng bị rơi vào tầm ngắm của nhà chức trách. Những nước độc tài đang tăng cường biện pháp ngăn cấm phổ biến tác phẩm trên mạng Interet để bịt miệng những tiếng nói chỉ trích phê bình. “Đặc biệt gắt gao là Trung Quốc và Việt Nam“, ông Josef Haslinger Chủ tịch Trung tâm văn bút Đức phát biểu nhân Ngày của người cầm bút bị tù đày. Hiếu Bá Linh Nguồn: P.E.N. erinnert an Schriftsteller im Gefängnis (3sat). – Day of the Imprisoned Writer (Pen Deutschland). – Tag des inhaftierten Schriftstellers: Verfolgung kritischer Blogger (Rhein Zeitung). (Thoibao.de)
  21. (VNTB) - Chính quyền Thái Lan không cho BPSOS, một tổ chức nhân quyền có trụ sở ở Hoa Kỳ, tổ chức họp báo về công bố chiến dịch Now!, một chiến dịch kêu gọi trả tự do cho 165 tù nhân lương tâm ở Việt Nam. BPSOS dự định tổ chức cuộc họp báo vào sáng ngày 14/11 tại Trung tâm Hội nghị Báo chí ở thủ đô Bangkok. Tuy nhiên, ngày 13/11, cảnh sát Bangkok đã triệu tập đại diện của BPSOS ở Thái Lan và yêu cầu tổ chức này dừng cuộc họp báo vốn đã được đưa lên thông tin đại chúng và dự kiến có nhiều tổ chức quốc tế sẽ tham dự. Chính quyền Thái Lan không nói rõ lý do dừng cuộc họp báo, theo như thông báo của Trung tâm Hội nghị Báo chí Quốc tế Bangkok. Việc dừng họp báo về chiến dịch Now! được xem như là sức ép từ Hà Nội lên chính quyền Thái Lan. Trước đó, chính quyền Bangkok cũng đã không cho phép tổ chức Quan sát Nhân quyền (Human Rights Watch) thực hiện cuộc họp báo công bố tình hình nhân quyền trên thế giới, và tổ chức Uỷ ban Quyền Làm người (VCHR) có trụ sở tại Paris thực hiện cuộc họp báo công bố về tình hình nhân quyền ở Việt Nam. Trong thời gian gần đây, Bộ Công an Việt Nam và Cảnh sát Hoàng gia Thái Lan có nhiều cuộc gặp gỡ cấp cao với mục tiêu thắt chặt hợp tác về an ninh. Chiến dịch Now!, được khởi xướng bởi BPSOS, có sự tham gia của 13 tổ chức nhân quyền và tổ chức dân sự khác như Hội Nhà báo Độc lập Việt Nam, Người Bảo vệ Nhân quyền (Defend the Defenders-DTD), Người Bảo vệ Quyền Dân sự (Civil Rights Defenders) có trụ sở ở Stockholm và Front Line Defenders đóng tại Dublin. Mục tiêu của chiến dịch là kêu gọi chính phủ Việt Nam phải trả tự do ngay lập tức và vô điều kiện tất cả tù nhân lương tâm cũng như yêu cầu Hà Nội chấm dứt việc bắt giữ người hoạt động chỉ vì họ đã thực hiện một cách ôn hòa các quyền được quốc tế bảo vệ. Theo thống kê của 14 tổ chức nhân quyền, tính đến tháng 11 năm 2017, có đến 165 tù nhân lương tâm ở Việt Nam, bao gồm cả nam giới và phụ nữ, đã bị bắt giữ vì tín ngưỡng, màu da, ngôn ngữ, nguồn gốc quốc gia hay xã hội, tình trạng kinh tế, sinh đẻ, khuynh hướng tình dục hoặc tình trạng khác, những người không sử dụng bạo lực hoặc bạo lực hay hận thù. Chiến dịch xây dựng dữ liệu về tù nhân lương tâm trên trang web www.vietnampocs.com và dữ liệu sẽ liên tục được cập nhập. Ngoài việc kêu gọi chính quyền Việt Nam phóng thích tất cả tù nhân lương tâm, chiến dịch cũng cố gắng hỗ trợ tinh thần và vật chất cho các tù nhân lương tâm và gia đình họ. Theo nội dung của chiến dịch Now!, một cá nhân được cho là một tù nhân lương tâm khi bị bắt vì thực hiện quyền con người dược quốc tế bảo vệ. Việt Nam đã cam kết tôn trọng và bảo vệ một loạt các quyền thông qua việc phê chuẩn các điều ước quốc tế bao gồm Công ước Quốc tế về các Quyền Dân sự và Chính trị. Theo thống kê, Việt Nam hiện đang cầm tù 165 tù nhân lương tâm, bao gồm blogger, luật sư, người hoạt động chính trị và tín đồ của các cộng đồng tôn giáo chưa được nhà nước công nhận. Việc thống kê và thu thập thông tin về tù nhân lương tâm rất khó khăn vì nhiều trường hợp chính quyền Việt Nam không công bố việc bắt giữ, xét xử và giam cầm tù nhân lương tâm, nhất là đối với người thuộc nhóm người dân tộc thiểu số. Do vậy, con số 165 chưa phải là tất cả số tù nhân lương tâm hiện đang bị giam giữ ở Việt Nam. Trong số 165 tù nhân lương tâm thì có Hoà thượng Thích Quảng Độ, lạnh đạo tối cao của Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất, là người đang bị quản thúc trong chùa, 32 người bị tạm giam bao gồm 17 người bị bắt năm 2017, 12 người đã bị bắt giam và kết án trong năm nay với tổng số năm tù giam là 65 và quản thúc là 13 năm. Trong 103 trường hợp mà chiến dịch có thông tin về mức án, có 101 tù nhân lương tâm đang thụ án với tổng mức án là 955 năm và 1 tháng cùng 204 năm quản thúc. Theo thông tin mà Chiến dịch Now! thu thập được thì phần lớn tù nhân lương tâm bị truy tố hoặc kết án theo các điều 79, 87 và 88 của Bộ luật Hình sự: 14 người bị bắt theo Điều 88, 44 người theo Điều 79, và 37 người Thượng bị kết án theo Điều 87. Chiến dịch Now! hoan nghênh việc chính quyền Việt Nam phóng thích một số tù nhân lương tâm theo đề nghị của Chính phủ Hoa Kỳ và Liên minh Châu Âu. Tuy nhiên, chiến dịch yêu cầu Hà Nội trả tự do cho tất cả tù nhân lương tâm và chấm dứt việc bắt giữ và kết án những người thực hiện các quyền phổ quát của con người như đã quy định trong Hiến pháp của Việt Nam cũng như các văn bản nhân quyền quốc tế mà Việt Nam đã phê chuẩn. Vũ Quốc Ngữ * Hãy tìm hiểu và ủng hộ Chiến dịch Now! bằng cách truy cập trang www.vietnampocs.com. (VNTB)
  22. Blogger Mẹ Nấm Nguyễn Ngọc Như Quỳnh sẽ được xử phúc thẩm vào ngày 30 tháng 11 tới đây. Blogger Nguyễn Ngọc Như Quỳnh (trái) tại phiên tòa ở thành phố Nha Trang hôm 29/6/2017 Chiều ngày 15 tháng 11, đài Á Châu Tự Do liên lạc với Văn phòng Luật sư Nguyễn Khả Thành tại Phú Yên, Luật sư Thành, người sẽ bào chữa cho Nguyễn Ngọc Như Quỳnh cho biết như sau: “Mới hồi sáng nay văn phòng chúng tôi nhận được giấy triệu tập của Tòa án nhân dân cấp cao tại Thành phố Đà Nẵng, họ báo rằng phiên tòa phúc thẩm sẽ được xử vào lúc 7h30 ngày 30/11/2017. Tòa án cấp cao ở Đà Nẵng sẽ vào xử tại Tòa án nhân dân cấp cao Tỉnh Khánh Hòa.” Ông nói thêm là ông hy vọng tòa án sẽ cho ít nhất là mẹ của bà Như Quỳnh là bà Nguyễn Thị Tuyết Lan tham dự phiên tòa. Ông cũng nói là ông hy vọng sẽ được gặp thân chủ trước phiên tòa phúc thẩm. Khi được hỏi khả năng sẽ được giảm án hay không, Luật sư Thành nói rằng trong tình hình dư luận hiện nay cho rằng bản án 10 năm tù ở phiên sơ thẩm là quá nặng, cộng với áp lực quốc tế từ các tổ chức dân sự, bản án phúc thẩm có thể sẽ nhẹ hơn. Bà Nguyễn Ngọc Như Quỳnh, hay blogger Mẹ Nấm bị bắt vào ngày 10 tháng 10, năm 2016 với cáo buộc phạm tội tuyên truyền chống nhà nước theo điều 88 Bộ luật hình sự Việt Nam. Vào ngày 29 tháng Sáu năm nay, bà bị tòa án tỉnh Khánh Hòa tuyên án 10 năm tù giam, và bà Như Quỳnh đã kháng án. Các tổ chức dân sự, nhân quyền trong và ngoài nước phản đối bản án dành cho bà Quỳnh, nói rằng bà chỉ thực thi quyền biểu đạt ôn hòa của mình. Blogger Mẹ Nấm là người thường tổ chức, tham gia các hoạt động biểu tình vì môi trường hay chống sự lấn lướt của Trung Quốc trên Biển Đông. (RFA)
  23. Tổng thống thứ 45 của Hoa Kỳ, Donald Trump đã tạt gáo nước lạnh vào mặt các Tổ chức đấu tranh dân chủ, nhân quyền và các nạn nhân của chế độ Cộng sản Việt Nam đang bị giam cầm chỉ vì muốn được sống tự do và dân chủ. Hình minh họa Hành động của ông Trump không những chỉ diễn ra trong Diễn văn trước 20 Nhà lãnh đạo các nền kinh tế của khối Á châu-Thái Bình Dương (APEC, Asia-Pacific Economic Cooperation) dự hội nghị tại Đà Nẵng ngày 10/11/2017 mà còn trong Tuyên bố chung Việt-Mỹ, đưa ra tại Hà Nội ngày 12/11/2017 sau chuyến viếng thăm chính thức Việt Nam. Lập trường coi nhân quyền không quan trọng và cần thiết bằng dollar của Chính quyền Trump còn diễn ra ở Bắc Kinh, nơi ông Trump gặp và thảo luận hợp tác kinh tế với Chủ tịch, Tổng Bí thư đảng Cộng sản Tàu Tập Cận Bình nhưng không hề nói gì về nhân quyền, trước khi sang Việt Nam. Thay vào đó là 15 thỏa thuận kinh tế trị giá 250 Tỷ dollars đã được ký kết giữa các công ty Mỹ và công ty Tàu. Và sau đó, vào ngày 12/11/2017, khi thăm chính thức Phi Luật Tân, ông Trump cũng không hé răng nửa lời về những vụ tàn sát khoảng 7000 người Phi trong chiến dịch bài trừ băng đảng và ma túy hơn năm qua của Tổng thống Rodrigo Duterte. Nhiều Nhà Lập pháp Mỹ và các Tổ chức nhân quyền của Mỹ và Thế giới đã lên án ông Duerte hà khắc, coi thường mạng sống con người vì đa số các nạn nhân đã bị vây bắt để hành quyết ngay tại những khu nhà ổ chuột, trước mặt mọi người mà không được đưa ra xét xử trước tòa án. Tại cả 3 nước Việt Nam, Tàu cộng và Phi Luật Tân, ông Trump, một tỷ phú giàu lên vì biết “có tiền mua tiên cũng được” nên đã không ngại quay lưng trước những ánh mắt đau khổ và gương mặt tang thương của nhiều tầng lớp người dân bị chính phủ của họ cướp đi quyền sống và các quyền tự do ở Việt Nam, Tàu và Phi Luật Tân. Vì vậy hành động của ông Trump đã xóa đi tất cả những thành tích bảo vệ và tôn trọng quyền con người là điều kiện quan trọng trong quan hệ ngoại giao với Mỹ mà các vị Tổng Thống Hoa Kỳ thuộc cả hai đảng Dân chủ và Cộng hòa đã đặt ra với Chính phủ Việt Nam trong 24 năm, từ thời Tổng thống Bill Clinton (Dân chủ); George W. Bush (Cộng hòa) và Barack Obama (Dân chủ). Rất tiếc ông Trump đã bịt mắt, che tai trước những vi phạm nhân quyền nghiêm trọng ở Tàu cộng, Việt Nam và Phi Luật Tân để dành thời gian kiếm bạc cắc cho các công ty Mỹ và nước Mỹ. Hợp tác theo kiểu Trump Trong diễn văn dài khoảng 30 phút ở Đà Nẵng, ông Trump đã tập trung cổ võ chính sách mậu dịch “song phương”, trái với lập trường “đa phương và hội nhập” của Chủ tịch, Tổng Bí thư đảng Cộng sản Tàu Tập Cận Bình. Ông Trump nói: “Mỹ sẵn sàng phối hợp với từng lãnh đạo trong hội trường này hôm nay để đạt được thương mại cùng có lợi mang lại lợi ích cho cả nước bạn lẫn nước tôi. Đó là thông điệp mà tôi muốn truyền tải ở đây. Tôi sẽ ký các thỏa thuận thương mại song phương với bất cứ quốc gia Ấn Độ - Thái Bình Dương nào muốn trở thành đối tác của Mỹ và sẽ tuân thủ nguyên tắc thương mại công bằng và có đi có lại. Điều chúng tôi không tiếp tục làm là tham gia vào những thỏa thuận lớn trói tay nước Mỹ, ảnh hưởng đến chủ quyền, cũng như khiến việc thực thi điều đó một cách có ý nghĩa trở nên bất khả thi trong thực tế...” “...Từ hôm nay trở đi, chúng ta sẽ cạnh tranh một cách công bằng và bình đẳng. Chúng tôi sẽ không để nước Mỹ bị lợi dụng thêm nữa. Tôi sẽ luôn đặt nước Mỹ lên hàng đầu, như cách mà tôi mong muốn tất cả các bạn trong hội trường này đưa tổ quốc mình lên trên hết.” (theo APEC-Việt Nam) Lập trường Tập Cận Bình Ngược với chủ trương co cụm của ông Trump, Tập Cận Bình đã nhiệt liệt cổ võ hợp tác “đa phương” và “hội nhập toàn cầu” để mưu cầu phúc lợi cho các dân tộc. Ông Tập nói: “Chúng ta cần thượng tôn chủ nghĩa đa phương cùng theo đuổi phát triển chung thông qua xây dựng các mối quan hệ đối tác, xây dựng cộng đồng chung vì tương lai của mọi người. Tôi tin rằng đây là điều cần phải làm. Đối mặt với những thay đổi sâu sắc trong kinh tế toàn cầu chúng ta nên dẫn đầu toàn cầu hóa kinh tế hay chỉ ngờ vực và do dự, bỏ lỡ cơ hội. Chúng ta có nên cùng nhau thúc đẩy hợp tác khu vực hay mỗi người, mỗi nước đi một đường. Đây là câu trả lời của chúng ta: chúng ta phải đi cùng với thời đại, đáp ứng được trách nhiệm của mình.” “...Chúng ta cần tiếp tục thúc đẩy nền kinh tế mở có lợi cho tất cả mọi người, sự mở cửa mang lại tiến bộ còn đóng cửa khiến chúng ta ở lại phía sau, các nền kinh tế chấu Á - Thái Bình Dương hiểu điều này quá rõ.” (APEC-Việt Nam) Trump-Việt Nam Sau Đà Nẵng, ông Trump đến Hà Nội để chính thức thăm Việt Nam 2 ngày 11 và 12/11/2017. Trong thời gian ngắn ngủi này, đoàn Mỹ đã tập trung vào ký kết các thỏa thuận thương mại trị giá 12 tỷ dollars với Việt Nam. Trong tất cả các cuộc họp chính thức với Chủ tịch nước CSVN Trần Đại Quang, hay 2 cuộc thăm xã giao với Tổng Bí thư đảng Nguyễn Phú Trọng và Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc, vấn đề nhân quyền và nhu cầu tự do dân chủ của người dân Việt Nam đã không được nói tới. Trong Tuyên bố chung 14 điểm phổ biến trước giờ Donald Trump rời Hà Nội, hai bên chỉ ghi 19 chữ ngắn ngủi: “Lãnh đạo hai nước ghi nhận tầm quan trọng của việc bảo đảm và thúc đẩy quyền con người.” Thật tẻ nhạt và tầm thường. Tổng thống một cường quốc đứng đấu thế giới về bảo vệ nhân quyền và các quyền tự do căn bản của con người mà chỉ biết “ghi nhận” thì sự quan tâm về tình hình nhân quyền ở Việt Nam của ông Trump quá tệ hại, hay là ông ta đã bị Trần Đại Quang xỏ mũi lôi đi mà vẫn thỏa mãn với chuyến đi Việt Nam đầu tiên trong cuộc đời ông? Tất nhiên, khi hành động như thế, ông Trump đã chà đạp lên những giá trị truyền thống của nước Mỹ về quyền con người. đồng thời cũng dung dưỡng nhà nước Cộng sản Việt Nam được tự do đàn áp những ai chống chính sách cai trị độc tài và phản dân chủ của đảng CSVN. Càng nghiêm trọng và mất thể diện hơn là chủ trương không quan tâm đến những vi phạm nhân quyền ở Việt Nam của ông Trump đã đi ngược với lập trường của Bộ Ngoại giao Mỹ trong phúc trình đưa ra hồi tháng 3/2017, sau 2 tháng ông Trump bước vào Tòa Bạch Ốc. Bản phúc trình về tình hình nhân quyền ở Việt Nam năm 2016 viết rằng: “Những vấn đề nổi bật nhất về quyền con người ở Việt Nam là sự hạn chế nghiêm ngặt của chính quyền đối với quyền chính trị của công dân, đặc biệt là quyền của công dân trong việc thay đổi chính quyền thông qua các cuộc bầu cử tự do và công bằng; hạn chế các quyền tự do của công dân bao gồm tự do hội họp, tự do lập hội và tự do biểu đạt; chưa có sự bảo vệ đầy đủ đối với các quyền về quy trình tố tụng hợp pháp của công dân, bao gồm sự bảo vệ chống giam giữ tùy tiện. Những vi phạm quyền con người khác bao gồm việc tước đoạt sinh mạng tùy tiện và trái luật; công an tấn công và dùng nhục hình; bắt giữ người và giam cầm tùy tiện do các hoạt động chính trị; công an tiếp tục ngược đãi nghi can trong quá trình bắt và giam giữ, kể cả việc sử dụng vũ lực làm chết người, cũng như các điều kiện khắc khổ của trại giam; từ chối quyền được xét xử nhanh chóng và công bằng.” Bản phúc trình viết tiếp: “Chính quyền hạn chế tự do ngôn luận và trấn áp những người bất đồng quan điểm; thực hiện kiểm soát và kiểm duyệt báo chí; hạn chế quyền tự do sử dụng Internet và tự do tôn giáo; duy trì việc theo dõi chặt chẽ thường xuyên các nhà hoạt động; tiếp tục hạn chế quyền riêng tư và quyền tự do hội họp, tự do lập hội, tự do đi lại. Chính quyền tiếp tục kiểm soát chặt chẽ việc đăng ký của các tổ chức phi chính phủ (NGO), trong đó có các tổ chức nhân quyền. Nhà chức trách hạn chế sự thăm viếng của các tổ chức phi chính phủ về nhân quyền.” (Trích bản tiếng Việt của Sứ quán Mỹ ở Hà Nội, Việt Nam). Thất vọng Ngoài ra, khi ông Trump coi các mối lợi kinh tế to hơn bảo vệ quyền con người cho các dân tộc bị đàn áp, như trường hợp Việt Nam, thì ông còn bôi tro trát phấn vào mặt 17 Tổ chức Phi Chính phủ và 40 Học giả trên Thế giới. Họ là số người đã gửi thư yêu cầu ông Trump và lãnh đạo các nước APEC đặt vấn đề vi phạm nhân quyền với nhà cầm quyền Việt Nam và đòi cộng sản Hà Nội trả tự do cho những nhà đấu tranh đang bị giam giữ, đặc biệt hai bà Trần Thị Nga, và Nguyễn Ngọc Như Quỳnh, tức Mẹ Nấm. Bà Quỳnh, bị bắt hồi tháng 10 năm 2016 và bị kết án 10 năm tù, trong khi bà Nga, bị bắt hồi tháng giêng năm nay, bị tuyên án 9 năm tù. Trong số người còn bị giam giữ có các ông Trần Huỳnh Duy Thức, Luật sư Nguyễn Văn Đài và ông Nguyễn Văn Oai. Ông Oai bị kết án 5 năm tù và 4 năm quản thúc tại gia vì kháng cự công an và rời khỏi nhà trong thời gian quản chế. Riêng Luật sư Đài, người đã ra tù vào khám từ năm 2007 với tội bị gán cho là "Tuyên truyền chống Nhà nước CHXHCN Việt Nam", vẫn còn ở tù từ tháng 12/2015. Kỹ sư Trần Huỳnh Duy Thức, một trong số lãnh đạo của Tổ chức “Con đường Việt Nam” bị bắt vào ngày 24 tháng 5 năm 2009 với tội danh ban đầu là “trộm cắp cước điện thoại”, sau đó với các cáo buộc hoạt động chính trị nhằm “lật đổ chính quyền nhân dân.” Cùng với một số nhân vật như Ls. Lê Công Định, Nguyễn Tiến Trung, Lê Thăng Long bị tòa án nhân dân TP. Hồ Chí Minh đưa ra xét xử vào ngày 20 tháng 01 năm 2010, riêng cá nhân ông Thức bị tuyên án 16 năm tù giam và tịch thu một phần tài sản. Ông Nguyễn Tiến Trung, bị án 7 năm, nhưng được phóng thích trước thời hạn ngày 12 tháng 4 năm 2014. Ông Lê Thăng Long, bị án 5 năm tù, được tự do từ tháng 6 năm 2012. Luật sư Lê Công Định nhận án 5 năm đã được tự do năm 2013. Con gái Mẹ Nấm Ngoài ra, bên cạnh những vấn đề gọi là “quốc gia đại sự” quanh chuyến công du 11 ngày qua Á Châu của ông Donald Trump, Văn phòng Tòa Bạch Ốc đã không đả động gì đến bức thư cầu cứu của con gái mẹ Nấm gửi đệ nhất phu nhân nước Mỹ, bà Melania Trump kêu gọi can thiệp giúp Mẹ Nấm ra tù về với 2 con nhỏ và mẹ già. Trong thư phổ biến rộng rãi trên mạng điện tử, cháu Nguyễn Bảo Nguyên, 10 tuổi viết: "Chỉ còn vài ngày nữa là đã tới sinh nhật con và em con là Gấu, thế là một lần sinh nhật nữa mà không có mẹ bên cạnh chúng con, chúng con yêu mẹ nhiều lắm và chỉ mong muốn mẹ về với chúng con." "Xin bà hãy giúp gia đình con được đoàn tụ vì con biết mẹ con chẳng làm gì sai cả và vì chính Bà cũng đã trao tặng giải thưởng 'Phụ nữ can đảm' cho mẹ con, con và gia đình con xin thay mẹ cảm ơn Bà lần nữa." Bà Melania không theo chồng qua Việt Nam mà đã quay về Mỹ sau chặng dừng chân và thăm danh lam thắng cảnh ở Bắc Kinh. Cả phát ngôn viên của bà Trump và phát ngôn viên báo chí Tòa Bạch Ốc, Sarah Huckabee Sanders không nói gì đến lời cầu cứu của cháu Bảo Nguyên. Một sự lạnh nhạt đến rung mình và đáng bị lên án từ phía Chính quyền Donald Trump đối với những vi phạm nhân quyền ở Việt Nam. Nhưng đây không phải là lần thứ nhất ông Trump đã coi thường vấn đề nhân quyền ở Việt Nam. Cách nay 6 tháng, ông Trump cũng không hé răng nói chuyện nhân quyền với Thủ tướng CSVN Nguyễn Xuân Phúc trong 3 ngày ông Phúc thăm Hoa Kỳ từ 29 đến 31/05/2017, gồm cả cuộc gặp tay đôi Trump-Phúc tại Tòa Bạch Ốc. Ngược lại, thì Thủ tướng Việt Nam Nguyễn Xuân Phúc đã hân hoan khoe rằng: “Chúng tôi đã ký hợp đồng gần 15 tỷ USD, chủ yếu từ nhập khẩu các thiết bị dịch vụ từ Hoa Kỳ”. Nhân Quyền Từ Bush Tới Obama Khác với cách ứng xử của ông Trump, là người đến Hà Nội tham dự Hội nghị APEC rồi thăm chính thức Việt Nam năm 2006, Tổng thống George W. Bush cũng đã họp với Chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết và thăm xã giao Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng và Tổng Bí thư đảng Nông Đức Mạnh. Sau đó hai nước cũng ra Tuyên bố chung, trong đó có đoạn viết: “Tổng thống George Bush thông báo về Chiến lược An ninh Quốc gia của Hoa Kỳ, trong đó nhấn mạnh tầm quan trọng của việc tôn trọng đầy đủ các quyền con người và các quyền tự do cơ bản đối với hoà bình thế giới cũng như đối với sự phát triển ổn định của mỗi quốc gia. Chủ tịch Nguyễn Minh Triết thông báo cho Tổng thống George Bush về các luật và quy định mới được ban hành về tự do tôn giáo cần được thực thi tích cực tại tất cả các địa phương của Việt Nam. Hai nhà lãnh đạo cũng ghi nhận tầm quan trọng của việc tiếp tục đạt tiến bộ trong đối thoại song phương về quyền con người và tái khẳng định rằng đối thoại cần được tiến hành một cách toàn diện, xây dựng và có kết quả.” Sau đó năm 2007, trong chuyến thăm Mỹ của Chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết, Thông cáo của Tòa Bạch ốc viết về tuyên bố của Tổng thống Bush về nhân quyền như sau: “I also made it very clear that in order for relations to grow deeper that it's important for our friends to have a strong commitment to human rights and freedom and democracy. I explained my strong belief that societies are enriched when people are allowed to express themselves freely or worship freely.” (Tạm dịch: “Tôi cũng nói rất rõ là để có được mối quan hệ vững chắc hơn, tôi nghĩ rất quan trọng là những người bạn của chúng ta cũng cần có những cam kết về nhân quyền, các quyền tự do và dân chủ. Tôi cũng đã giải thích tôi mãnh liệt tin rằng xã hội chỉ có thể phồn vinh khi con người hoàn toàn được phép bày tỏ quan điềm của mình và quyền được tự do thờ phượng.”) Đến năm 2013, khi Chủ tịch nước Trương Tấn Sang thăm Mỹ và gặp Tổng thống Obama tại Bạch Ốc, bản Tuyên bố chung cũng viết: “Hai bên cũng đã trao đổi về một số vấn đề còn khác biệt, trong đó có vấn đề quyền con người; nhất trí tiếp tục thông qua đối thoại xây dựng và tôn trọng lẫn nhau để tăng cường hiểu biết, giảm thiểu khác biệt, không để vấn đề này ảnh hưởng tới quan hệ đang phát triển tốt đẹp giữa hai nước.” Và sau cùng, trong chuyến thăm Mỹ lần đầu tiên của Tổng Bí thư đảng CSVN Nguyễn Phú Trọng tháng 7/2015, hai bên đã ra Tuyên bố về Tầm nhìn chung, trong đó khẳng định: “Hai nước hứa hẹn tiếp tục ủng hộ việc thúc đẩy và bảo vệ quyền con người và ủng hộ việc duy trì đối thoại tích cực, thẳng thắn và xây dựng về quyền con người nhằm tăng cường hiểu biết lẫn nhau và thu hẹp khác biệt. Hai nước khuyến khích sự hợp tác hơn nữa nhằm bảo đảm rằng mọi người, bao gồm cả những thành viên của các nhóm dễ bị tổn thương, không phân biệt giới, chủng tộc, tôn giáo hoặc khuynh hướng giới tính, và bao gồm cả người tàn tật, được hưởng đầy đủ các quyền con người.” Như vậy, tại sao đến lượt ông Donald Trump thì hai nước chỉ nói vỏn vẹn có 19 chữ: “Lãnh đạo hai nước ghi nhận tầm quan trọng của việc bảo đảm và thúc đẩy quyền con người.” Theo Đại từ điển Tiếng Việt của Trung tâm Ngôn ngữ và Văn hóa Việt Nam (Bộ Giáo dục và Đào tạo) thì “ghi nhận” có nghĩa là “ghi lại để nhớ”. Nhưng nếu chỉ “ghi để nhớ” mà không có hành động để bảo vệ, bênh vực và tôn trọng thì cũng chỉ như “nước đổ đầu vịt” mà thôi. Ông Donald Trump cũng nên biết trong dân gian người Việt Nam có câu “đồng tiền không mua được nhân cách con người”. 14.11.2107 Phạm Trần (Dân Làm Báo)
  24. Tôi là người luôn tìm kiếm, ủng hộ và cổ xúy cho tự do. Bởi tôi chưa bao giờ nhìn thấy tự do trên đất nước tôi. Bởi tự do trên đất nước tôi là tự do vứt rác ra đường mà không sợ ai hỏi, tự do đứng đái vỉa hè mà không sợ ai phán xét hay hỏi han, tự do văng tục khắp mọi nơi mà không sợ mình bị đánh giá thấp… Đó là những thứ tự do có được của một người Việt. Nhưng liệu có phải tự do là những thứ đó? Và gần đây, ca sĩ Mai Khôi bày tỏ quyền tự do phát biểu của cô bằng một tấm bảng giơ ra đón Tổng thống Donald Trump với nội dung “Trump, tôi đái vào mặt ông” viết bằng tiếng Anh. Hành động của cô gây bão dư luận, có người ủng hộ, có người phản bác. Điều này khiến tôi đặt lại vấn đề về khái niệm Tự Do và hỏi liệu hành động tự do bày tỏ của Mai Khôi đúng hay sai, có hợp lý? Hình minh họa Ở khía cạnh thứ nhất, tự do là gì? Có thể nói rằng tự do là một khái niệm rất rộng và rất hẹp. Rộng bởi nội hàm của nó hàm chứa cả yếu tính của con người và vạn vật. Một người tôn trọng tự do thì không thể xiềng xích con vật nuôi của mình theo ý muốn nó luôn bên cạnh mình hoặc nhốt chim trời vào lồng để nó làm đẹp cho khuôn viên gia đình. Sâu xa hơn, một người tôn trọng tự do thì không thể áp đặt người khác phải tự do theo cách mà mình xem rằng đó là tự do. Và tự do cũng là một khái niệm hẹp, nó bị khuôn giới bởi chính trị, văn hóa, đạo đức xã hội, tôn giáo. Ở một quốc gia này, ăn thịt lợn là điều tốt, ăn thịt chó là sai với tôn giáo thì ở một quốc gia khác, ăn thịt chó là điều tốt và ngược lại. Anh không thể tự do ăn thịt lợn trong quốc gia xem lợn là vật thiêng và cũng không thể mở quán thịt chó trước cổng chùa. Đương nhiên những ví dụ này có phần khập khiễng và không thuyết phục. Nhưng tôi nói vậy để nhấn mạnh rằng một khi có chính trị, có tôn giáo, có đạo đức xã hội và đặc biệt là có pháp luật thì khái niệm Tự Do của con người được định nghĩa và thực hành trong các giới trong phạm vi những thứ vừa nói. Đó là tính hẹp của tự do, con người thì ước mơ thiên hình vạn trạng, thậm chí muốn nhấc cả trái đất lên. Nhưng giới hạn sức mạnh và giới hạn qui ước đồng loại không cho phép anh làm những điều đó. Cũng giống như anh ước mơ đất nước có tự do, có độc lập, có đa nguyên đa đảng, anh đấu tranh cho điều đó và chấp nhận mọi sự nguy hiểm của bản thân. Điều đó hoàn toàn cao quí và hợp lý. Nhưng nếu anh nói với ai đó rằng “Tại sao tôi đấu tranh mà anh không đấu tranh? Anh là kẻ hèn, kẻ dốt, kẻ thỏa hiệp, kẻ không có não… Anh phải đấu tranh cho tự do giống như tôi…” thì ngay lập tức, tự do của bản thân anh và của người tiếp nhận những câu hỏi của anh đã bị xúc phạm. Tự do của bản thân anh bị xúc phạm bởi anh không hiểu gì về quyền tự do, không có sức mạnh thực thụ của quyền tự do nên mới cần đến người cộng hưởng, cần đến đám đông cùng làm việc giống như anh. Một người thực sự có sức mạnh tự do, họ có thể đón nhận những tư tưởng cùng chiều, bắt tay người đồng cảm, nhưng chắc chắc họ không vịn vào đám đông hay vịn tay người đồng hành. Một khi anh cần vịn vào ai đó để mà đi, điều này chỉ chứng tỏ anh chưa có đủ sức mạnh của tự do. Và điều này càng đáng sợ hơn khi anh xúc phạm ai đó vì họ không “tự do” giống anh! Nói như vậy để đặt lại vấn đề về hành vi của Mai Khôi khi đón Tổng thống Donald Trump. Vì sao Mai Khôi đã phản ứng như đã thấy? Theo một hướng dư luận, bởi Tổng thống Trump từng hứa lúc tranh cử rằng khi làm Tổng thống, ông sẽ dẹp ngay độc tài; Bởi ông không ngó ngàng gì đến những bất công, những vi phạm nhân quyền mà nhà cầm quyền Việt Nam đang hành xử với giới đấu tranh cho dân chủ, nhân quyền Việt Nam; Bởi gia đình ông đã bỏ lơ những nhà đấu tranh như Mẹ Nấm, Trần Huỳnh Duy Thức, Trần Thị Nga… Chính vì vậy, Mai Khôi bày tỏ chính kiến bằng hành động “đe dọa” đái vào mặt Donald Trump. Cũng có hướng dư luận coi thường Mai Khôi và thậm chí mắng nhiếc cô ca sĩ này bởi cô hành động “vô văn hóa”, “ăn mắm cái làm chính trị”, “khoe chỗ đái”… Thiết nghĩ, luồng dư luận này đã trực tiếp động chạm đến quyền tự do bày tỏ của Mai Khôi nên không cần bàn luận gì thêm. Vấn đề là hành động của Mai Khôi có hợp lý, đúng lúc hay không? Và Mai Khôi đã đúng hay sai khi đưa ra quyết định bày tỏ chính kiến khi Hà Nội đón ông Trump? Về khía cạnh đấu tranh cho tự do, nhân quyền và độc lập dân tộc, đa nguyên đa đảng, có vẻ như Mai Khôi đã sai khi quyết định đón ông Trump bằng cách vừa nêu. Bởi lẽ, Trump hứa sẽ đập bỏ độc tài nhưng mà độc tài ở đâu? Vì hiện tại, ngay trong các nước tư bản tiến bộ vẫn sót lại những ông chủ tập đoàn hành xử hết sức độc tài với người lao động, Mỹ cũng không ngoại lệ. Vậy lời hứa của ông Trump có nhắm vào Việt Nam? Và dẹp bỏ độc tài Cộng sản của Việt Nam hoặc đứng về phía các nhà đấu tranh để bảo vệ các nhà đấu tranh dân chủ Việt Nam có phải là trách nhiệm của Tổng thống Trump? Ông Trump làm Tổng thống Mỹ, ông có trách nhiệm bảo vệ tự do cho nhà đấu tranh chống độc tài? Ông có trách nhiệm kêu gọi nhà nước độc tài phải thả các tù nhân lương tâm? Ông có trách nhiệm phải dẹp bỏ các nhà nước độc tài trên thế giới, trong đó có Việt Nam? Tôi nghĩ là không, chúng ta đã hiểu nhầm bản chất của nước Mỹ và Tổng thống Mỹ. Trách nhiệm của Tổng thống Mỹ là mang lại đời sống ấm no, phát triển, tự do và độc lập cho Mỹ quốc. Những quốc gia nào muốn quan hệ giao thương kinh tế, chính trị, văn hóa với Mỹ phải đảm bảo một số điều kiện về tự do, dân chủ, nhân quyền theo tiêu chí của Mỹ. Và một Tổng thống thông minh phải nhìn thấy sự thay đổi trục thế giới để điều chỉnh kịp thời để có những sách lược phù hợp mà phát triển đất nước, xa hơn thì phát triển khu vực và phát triển thế giới. Có thể Trump đã sai khi không can thiệp, kêu gọi thả các nhà đấu tranh dân chủ, nhân quyền tại Việt Nam trong chuyến thăm Việt Nam của ông. Nhưng cũng không có bất cứ cam kết hay trách nhiệm bắt buộc nào rằng đã là Tổng thống Mỹ thì phải lên tiếng kêu gọi thả các nhà đấu tranh chống độc tài tại Việt Nam khi sang Việt Nam. Bởi quyền tự do của mỗi người phải do chính những người ấy mang lại cho họ. Chúng ta có quyền và trách nhiệm đấu tranh cho tự do của bản thân và dân tộc. Nhưng không thể gắn cái quyền và trách nhiệm ấy lên người khác. Vả lại ông Trump đâu phải là “cha già dân tộc” để mang lại tự do, độc lập cho Việt Nam?! Muốn có tự do, độc lập và chủ quyền cho quốc gia, không ai ngoài chính những người dân của quốc gia ấy phải tự đấu tranh, tự tìm lấy điều đó. Mai Khôi phản ứng thô thiển như vậy với Trump, nhìn bên ngoài thì có vẻ như đây là điều tốt, một cô gái Việt dám đứng lên bày tỏ chính kiến bởi ông Trump không bảo vệ những người đồng chí hướng của cô ấy. Nhưng kì thực, cô đã phạm phải ba sai lầm căn bản: Cô cho thế giới nhìn thấy một hình ảnh không đẹp của người Việt; Cô cho thế giới nhìn thấy sự bất lực, cầu cạnh vào bên ngoài và thiếu độc lập nội tại của giới đấu tranh; Cô cho thế giới nhìn thấy sự non nớt về chính trị của bản thân một người đấu tranh như cô. Hình ảnh cô dọa đái vào mặt Tổng thống Trump khi ông sang thăm Việt Nam, dù đứng trên góc độ nào cũng cho thấy nó vô văn hóa. Hơn nữa, cô trưng tấm bản đó khi cô mặc bộ áo dài Việt Nam, hình ảnh biểu trưng của người phụ nữ Việt. Thật đáng sợ cho ông Trum khi thăm Việt Nam bị một phụ nữ Việt dọa đái vào mặt! Và có một điều mà cô không nhìn thấy, ông Trump thực hiện kết nối rất nhiều hợp đồng kinh tế Mỹ - Việt. Điều này hứa hẹn tốt cho nền kinh tế Việt Nam. Một quốc gia mà GDP bình quân đầu người mỗi năm còn dưới mức 5000USD thì khó mà chạm đến dân chủ, tự do, bởi người ta mãi loay hoay trong chuyện ăn, mặc, ở, thì làm sao mà nghĩ cho xa được. Bằng chứng là mọi cuộc đấu tranh, xuống đường trong vài năm gần đây bị dập tắt ngay lập tức khi đường tiếp viện bị cắt và nhà cầm quyền đe dọa đụng chạm đến kinh tế, nhân mạng của người đấu tranh. Mọi cuộc thay đổi chuyển sang dân chủ của các quốc gia thiếu sức mạnh kinh tế chỉ làm cho chính họ thêm nghèo khổ, nội loạn và tốn kém của Mỹ một lượng tư bản không nhỏ nhưng sự việc chẳng đến đâu! Đương nhiên, đấu tranh cho tự do, độc lập thì không thể viện vào giàu nghèo. Nhưng để tránh tình trạng hôm nay người ta chống Cộng sản, ngày mai Cộng sản ném cho một cục tiền thì quay sang bênh vực Cộng sản, hôm nay chống Tàu, mai Tàu nó sang cưới con gái, chị gái/em gái, cho tiền xây nhà, đi nhà hàng, sắm veston thì lại quay ra chửi “bọn phản động” và khen Tàu… thì mỗi người dân phải có đủ khả năng tài lực. Bởi Lý luôn đi đôi với Tài, đấu tranh là một cuộc Lý Tài. Cứ có Lý mà thiếu Tài thì đừng mơ gì xa! Sự non nớt của cô nằm ở chỗ cô là người kêu gọi tự do, hành động tự do. Nhưng cô xúc phạm ông Trump khi chưa nhìn thấy bất kì tín hiệu gì trong nước cờ của ông. Không chừng, cô lại làm cho ông Trump có ấn tượng xấu về giới đấu tranh Việt Nam và ông gác lại mọi dự tính cho giới dân chủ Việt Nam. Nói chung, hành vi của Mai Khôi, đứng trên góc độ nào vẫn nhìn thấy cô tự làm mình nổi tiếng bằng hành vi trẻ trâu nhiều hơn là hành vi của một trí thức dân chủ! VietTuSaiGon (Blog RFA)
  25. Chiều tối ngày 11/11/2017, khi đoàn xe của Tổng thống Hiệp chúng quốc Hoa Kỳ đi ngang qua Hồ Tây, nữ ca sĩ Mai Khôi có mặt tại đó liền giăng biểu ngữ "Piss on you Trump" lên để bày tỏ sự phản đối của mình. Theo tìm hiểu của tôi, Mai Khôi phản đối vì ông Trump bất nhất trong lời nói và hành động. Nhất là khi ông này đến Việt Nam nhưng không hề nhắc gì Dân chủ-Nhân quyền và số phận của blogger Mẹ Nấm-người mẹ của hai đứa bé nhỏ không được ông Trump lưu tâm. Piss on Trump": Cách lên tiếng của Mai Khôi bị nhiều người phản đối. Những tưởng việc làm của Mai Khôi sẽ được ủng hộ, nào ngờ nó lại dấy lên làn sóng chỉ trích, phản đối ca sĩ này. Về phần mình, tôi ủng hộ Mai Khôi, không phải vì sau khi giăng biểu ngữ lên, cô ấy bị mật vụ Hà Nội gây khó dễ, chủ nhà đến áp lực ngay trong đêm. Mà đó là cách cô ấy thể hiện quyền của mình, kể cả Quyền đòi đái vào mặt Tổng thống Trump. Rất có thể sắp tới đây, Mai Khôi sẽ phải chuyển nhà do công an quấy rối. Việc Tổng thống Donald Trump bị phản đối đã trở nên quen thuộc. Không phải chỉ ở nước Mỹ, mà ngay trên khắp thế giới; không phải chỉ người dân mà đến cả các chính trị gia, các nguyên thủ quốc gia cũng phản đối. Bạn tôi, một người đang sinh sống ở Hoa Kỳ sau khi theo dõi vụ Mai Khôi phản đối Trump liền bị cư dân mạng chỉ trích nói, chuyện đó phổ biến khắp ở Mỹ, đến độ chẳng ai thèm quan tâm. Chỉ có ở Việt Nam nên Mai Khôi mới bị chỉ trích. Ngay tại Đại Hàn (South Korea) cách đây hơn 5 ngày, dù là đồng minh thân cận với Hoa Kỳ, nhưng khi Trump đến làn sóng phản đối ông này xảy ra ngay mỗi bước chân ông đi qua. Hoặc như ở Phi Luật Tân (Philippines), dù Tổng thống Trump chưa đến nhưng làn sóng phản đối đã diễn ra rầm rộ. Một trong những câu hỏi mà những người chỉ trích đặt ra là, Trump đã làm gì tổn hại đến con người, quốc gia VN hay chưa mà Mai Khôi phản đối? Người đặt ra câu hỏi ấy cho thấy họ không biết gì về quyền biểu đạt, bày tỏ và do sinh sống quá lâu dưới chế độ độc tài nên không biết đến cả những quyền mà mình được hưởng. Điều này cũng như con chim bị nhốt trong lồng khi thấy những con khác được bay nhảy bên ngoài nghĩ đó là tồi bại vậy. Vì quyền bày tỏ, biểu thị không nhất thiết phải chờ tổn hại, ảnh hưởng đến Việt Nam, chỉ cần một điều hay một điều nào đó ở ông Trump mà Mai Khôi không thích, cô ấy đã có quyền bày tỏ bằng cách phản đối. Nhiều ý kiến cho rằng, việc đòi đái "piss on" lên mặt Trump là xúc phạm nhân phẩm. Đó là cách hiểu ngớ ngẩn. Chẳng ai coi việc giương biểu ngữ với dòng chữ ấy để phản đối một chính trị gia là xúc phạm nhân phẩm cả. Mà đơn giản chỉ là cách để họ bày tỏ thái độ của mình thôi. Trên thế giới này hàng trăm ngàn người đã mang hình ảnh tổng thống Hoa Kỳ hay các nguyên thủ quốc gia khác ra để đạp lên, để tè lên, để ỉa lên và chỉ có kẻ ngốc mới coi đó là việc làm xúc phạm nhân phẩm. Ông Trump là chính trị gia, là người của công chúng nên rất khác so với một công dân bình thường. Nếu là công dân bình thường, có khi hành động tè lên, đái lên hình sẽ bị coi là xúc phạm, nhưng với chính trị gia, người của công chúng thì không thế. Trong số các ý kiến,có người đặt câu hỏi, sao không chịu giăng biểu ngữ đòi đái lên ông Trọng hay Tập Cận Bình hay Putin mà đòi đái lên Trump? Mình nghĩ, người đưa ra câu hỏi ấy phải làm điều đó chứ, vì khi đặt ra câu hỏi ấy từ trong ý niệm họ đã không thích ông Trọng, Tập và Putin rồi. Còn ở đây, Mai Khôi không thích Trump nên cô ấy bày tỏ. Còn quý vị ko thích Putin, không thích Tập Cận Bình sao ko giăng biểu ngữ để phản đối đi!? Lại có ý kiến nói, phản đối, bày tỏ thì cứ mặc nhưng hãy dùng từ ngữ có văn hóa một chút. Mình nghĩ, bày tỏ phản đối là dùng từ làm sao cho nó "ấn tượng" gấy xúc động mạnh vào người nhìn vào nó. Phản đối khác với bày tỏ tình cảm. Bi kịch của Mai Khôi là, cô ấy bày tỏ thái độ của mình như một người tự do hoặc với tư cách một người đòi tự do. Trong khi cái môi trường cô ấy đang sống là môi trường ngục tù, những cá thể sinh sống trong môi trường ấy coi việc cô bày tỏ là nhằm mục đích phục vụ cho bản thân. Như tôi đã nêu hình ảnh con chim trong lồng khi thấy những con chim bay bên ngoài thì cho đó là tồi bại. Nguồn tham khảo: - https://www.voatiengviet.com/a/bieu-tinh-phan-…/4110669.html- https://www.voatiengviet.com/a/nguoi-han-quoc-…/4101441.html- https://www.facebook.com/khoikat/…- http://www.dailymail.co.uk/…/Vietnam-dissident-locked-home-… Theo tôi, nhận xét này hoàn toàn đúng và các nhà hoạt động khác như Nguyễn Quang A hay commentators như Carl Thayer cũng đồng ý. Trong năm qua CSVN đã bắt bớ tù đày những người hoạt động dân chủ một cách hung dữ chưa từng thấy. Trump không bao giờ đề cập vấn đề này. Sang Tàu, Trump chỉ lo chén chú chén anh với Tập và tung hô Tập lên tới mây xanh, không hề nói gì vv nhà hoạt động Lưu Hiểu Ba (Nobel hòa bình) chết khi đang tù, và vợ của ông mất tích. Bà Melania Trump trao giải phụ nữ can đảm cho Mẹ Nấm, sau đó CSVN bỏ tù Mẹ Nấm, con Mẹ Nấm viết thư tay xin bà can thiệp mà bà không trả lời và lánh mặt không qua VN với chồng. Ăn tiệc với lãnh đạo CSVN ở Hà Nội, Trump cũng tung hô đến mây xanh là "VN là 1 phép lạ lớn của thế giới" mà không đề cập gì đến nhân quyền. Ngô Thanh Tú (FB Ngô Thanh Tú)