Search the Community

Showing results for tags 'chính trị - xã hội'.



More search options

  • Search By Tags

    Type tags separated by commas.
  • Search By Author

Content Type


Forums

  • Thông Báo
    • Thông Báo
  • Tin Tức
    • Tin Việt Nam
    • Tin Quốc Tế
    • Người Việt Hải Ngoại
    • Bình Luận Thời Sự
    • Tin Khoa Học - Vi Tính - Môi Trường
    • Kinh Tế
    • Biển Đông
    • Thể Thao
    • Thế Giới Động Vật
  • Đời Sống Xã Hội & Tâm Linh
    • Sức Khỏe
    • Tâm Linh
    • Tử Vi & Phong Thủy
    • Quê Hương Ký Sự
  • Văn Hóa & Nghệ Thuật
    • Phụ Nử
    • Lịch Sử
    • lời hay ý đẹp
    • Vườn Thơ
    • Văn Hóa & Nghệ Thuật
  • Âm Nhạc
    • Thông Tin Âm Nhạc
    • Nhạc Online
    • Cải Lương - Tân Cổ
    • Quán Khuya
  • Giải Trí
    • Thư Giãn
    • Thông Tin Điện Ảnh
  • Hoàng Sa (VN) Lưu Trử - Storage
    • Lưu Trử - Storage

Calendars

  • Community Calendar

Categories

  • Items

Categories

  • Videos
    • Tin Việt Nam
    • RFA
    • Tin Cộng Đồng Người Việt Hải Ngoại
    • Bình Luận - Thời Sự
    • Sài Gòn TV Bên Kia Màn Khói
    • Điểm Tin Trong Tuần
    • Đọc Báo Vẹm
    • Âm Nhạc
    • Điện Ảnh
    • Khoa Học
    • VOA
  • Đời Sống
    • Tử Vi & Phong Thủy
    • Lịch Sử & Văn Hóa
    • Tìm Hiểu Tôn Giáo

Found 466 results

  1. La Thăng cách Xi bao xa? Mới nhìn, có vẻ việc ông Đinh La Thăng đang bị đánh dồn dập chẳng liên hệ gì tới Xi Jinping – Tập Cận Bình, ngoại trừ cái thủ thuật “đả hổ, diệt ruồi”, tức dùng lý cớ diệt tham nhũng để trừ đối thủ, đang được hùng hổ đem ra ứng dụng tại Việt Nam. Hình minh họa Nhưng nhiều người lại bảo chính vì đứng xa Xi như thế mà không chỉ ông Thăng mà cả phe nhóm ông Nguyễn Tấn Dũng đang bị dồn vào chân tường và bị tỉa từng người: hết Vũ Huy Hoàng đến Trịnh Xuân Thanh, Đinh La Thăng, và còn nhiều nữa. Tại sao vậy? Chẳng phải cánh ông Nguyễn Tấn Dũng chống Tàu hay ghét xâm lược, nhưng họ đã thua trong cuộc chạy đua xin Bắc Triều phong vương trước Đại hội đảng XII năm 2016. Tập Cận Bình đã chọn và phe ông Nguyễn Phú Trọng thắng. Kể từ ngày được chọn, sức mạnh của phe ông Trọng đã xoay ngược 180 độ như một phép lạ. Người dân cả nước nói chung và người dân Hà Nội nói riêng đã biết và còn nhớ rất rõ tại sao ông có biệt danh Trọng Lú. Không phải một ngày, một tháng mà trong suốt con đường chính trị dài nửa thế kỷ, ông Trọng có vô số các phát biểu dại dột thuộc loại “Tình hình biển Đông không có gì mới”, hay “Lãnh đạo phải là người Bắc có lý luận”, … Người ta cũng nhớ một ông Trọng mếu máo ở cuối Đại Hội Đảng XI, không kỷ luật được đồng chí X, vì ông Nguyễn Tấn Dũng đã nắm đa số ủy viên Trung ương đảng. Ảnh minh họa. Nguồn: internet Cái gì đang biến Trọng Lú thành Trọng Thiên Tài? Câu trả lời duy nhất thỏa đáng là: Tiền Trung Quốc và cố vấn Trung Quốc. Thật vậy, chỉ có tiền TQ mới có đủ khả năng đánh bạt sức mua chuộc của phe ông Nguyễn Tấn Dũng. Nhìn cảnh đám ma mẹ ông Dũng vào tháng 12/2017, người ta đủ thấy toàn bộ đàn em ông Dũng đã đổi chủ. Bàn tay của các cố vấn TQ cũng hiện ra khá rõ khi so sánh các bước tiến hành của Đả hổ đập ruồi TQ với Lò đốt củi VN, tức theo đúng bài bản của Vương Kỳ Sơn – tay hung thần khủng khiếp nhất TQ hiện nay dưới trướng Tập Cận Bình. Nay ông Trần Quốc Vượng cũng đã được chính thức cho đóng vai trò của Vương Kỳ Sơn cho VN. Cảnh này khá giống cơn ác mộng Cải cách điền địa TQ tiến sang thành Cải cách ruộng đất VN, với các đại cán, tiểu cán TQ điều khiển trực tiếp các cuộc đấu tố, quyết định trực tiếp các con số chỉ tiêu tiểu nông, trung nông, địa chủ cho từng địa phương … thời ông Hồ Chí Minh lãnh đạo. Diễn biến kế tiếp sẽ là gì trong những tuần, tháng trước mặt? Ít ai nhìn các ông Đinh La Thăng, Nguyễn Xuân Anh mà không nghĩ đến 2 bia bắn kế tiếp: Đồng chí X và đồng chí C. Gia đình 2 ông đều đang có núi tài sản cao nhất nước ở cả trong và ngoài VN, cũng như còn nắm nhiều dữ kiện bí mật của các lãnh tụ đang nắm quyền. Tại điểm này, có thể kết luận động lực chính đằng sau các chuyển động đang rung rinh mặt đất hiện nay là: Tiền Vốn đang có từ Bắc Kinh, và Tiền Lời sắp có từ các đồng chí cũ. Vũ Thạch8-12-2017 (Tiếng Dân)
  2. Ngày 28/11, Tân Hoa Xã đưa tin, Thượng tướng Trương Dương, nguyên chủ nhiệm Bộ công tác chính trị Quân ủy Trung ương liên quan đến “vi phạm nghiêm trọng kỷ luật” và bị điều tra. Bản tin còn cho biết, sau khi Quân ủy Trung ương thẩm tra xác minh Trương Dương liên quan đến manh mối vụ án Quách Bá Hùng và Từ Tài Hậu, nhận định Trương Dương vi phạm nghiêm trọng kỷ luật, liên quan đến hối lộ và nhận hối lộ, tài sản lớn có nguồn gốc bất minh. Thượng tướng Trương Dương (phải) và Phòng Phong Huy (trái) trong một phiên họp của ĐCSTQ. (Ảnh qua Dwnews) Từ sau Đại hội 18 của Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ) đến nay Trương Dương là quan chức cấp cao nhất tự sát thành công trong số các quan chức cấp cao của ĐCSTQ “ngã ngựa”, và cũng là tướng lĩnh cấp cao trong quân đội. Sau khi Trung Quốc tiến hành cải cách quân đội, 4 tổng bộ bên dưới của Quân ủy Trung ương chuyển đổi thành 3 ủy và 6 bộ, tính quan trọng của Bộ Công tác Chính trị mặc dù đã bị giảm xuống so với Bộ Tổng Chính trị trước đó, nhưng do quân đội được “đảng chỉ huy nòng súng” nên Bộ Chính trị vẫn đóng vai trò quan trọng. Hơn nữa, Bộ Công tác Chính trị vẫn là đơn vị chủ quản về nhân sự trong quân đội, do đó Trương Dương tự sát đã gây chấn động quân đội. Nguồn tin từ Trung Quốc Đại Lục cho biết, trước đó hai tuần, quan chức quân đội đều nhận được mệnh lệnh tập trung học tập, thực tế đó là hội nghị không chính thức của Bắc Kinh. Theo những thông tin được tiết lộ, hội nghị chủ yếu nói về việc Từ Tài Hậu, Quách Bá Hùng, Trương Dương tham ô hủ bại như thế nào. Đương nhiên, điều quan trọng là nói với những cán bộ tham dự rằng, những người này chết cũng chưa đền hết tội. Đây là nguyên nhân mà trang mạng của quân đội cao giọng nói về vấn đề Trương Dương tự sát. Sau Cách mạng văn hóa năm 1978, quan chức cấp cao đang tại vị tự sát là điều rất hiếm gặp, trong đó có vụ nổi tiếng là vụ Phó thị trưởng thành phố Bắc Kinh Vương Bảo Sâm. Còn những vụ quan chức tự sát khác thì phần lớn đều là quan chức cấp huyện trở xuống. Từ sau Đại hội 18 ĐCSTQ, tướng lĩnh cấp cao trong quân đội tự sát cũng là điều thường thấy. Ngày 2/9/2014, Thiếu tướng Khương Trung Hoa – Bộ trưởng Trang bị Hạm đội Hải Nam đã nhảy lầu tự sát tại Ninh Ba. Ngày 13/11/2014, Trung tướng Mã Tường – Phó chính ủy Hải quân, nhảy lầu tự tử trong khuôn viên của Hải quân. Cuối tháng 11/2014, Thiếu tướng Tống Ngọc Văn – Phó Chính ủy Quân khu tỉnh Cát Lâm treo cổ tự tử. Năm 2015, Lưu Tử Vinh – Phó Chủ nhiệm Văn phòng Ủy ban Kiểm soát Không lưu quốc gia kiêm Cục trưởng Cục Quản lý Không lưu Bộ Tham mưu Tác chiến nhảy lầu tự sát. Năm 2016, Thiếu tướng Trần Kiệt – Chính ủy Quân đoàn 42 uống thuốc tự tử; Lý Phó Văn – Chủ nhiệm Trung tâm quản lý doanh nghiệp Bộ Hậu cần Hải quân nhảy lầu tự tử. Cũng trong năm 2016, Thiếu tướng Khúc Duệ – Phó Tổng chỉ huy Duyệt binh, Phó cục trưởng Cục Tác chiến Bộ Liên hợp Tham mưu Quân ủy Trung ương treo cổ tự tử. Không chỉ quân đội, tỷ lệ quan chức trong hệ thống chính trị pháp luật của ĐCSTQ tự tử còn nhiều hơn. Tháng 9 vừa qua, Bí thư Ủy ban Chính trị Pháp luật thành phố Bình Đỉnh Sơn, tỉnh Hà Nam là Lý Vĩnh Sinh đã nhảy lầu tự tử tại Trịnh Châu. Ngày 2/11, Tổ trưởng Tổ Kiểm tra Kỷ luật tỉnh ủy Hồ Nam, kiêm Ủy viên Ủy ban Chính trị Pháp luật tỉnh Hồ Nam Tiểu Hòa rơi từ trên lầu xuống tử vong. Ngày 10/4/2017, Trâu Lợi Dân, Phó Viện trưởng Viện Kiểm sát thị trấn Lâu Để tỉnh Hồ Nam nhảy lầu tự tử. Ngày 12/4/2017, Phó Dương Kiệt, Chánh án Tòa án huyện Gia Thiện, tỉnh Chiết Giang nhảy lầu tại nơi ở và bị trọng thương. Tháng 5/2016, Hằng Kiệt, Thường ủy, Bí thư Ủy ban Chính trị Pháp luật huyện Kỳ Dương tỉnh Hồ Nam Đường nhảy lầu ở khách sạn địa phương và bị trọng thương. Ngày 19/4/2016, một cán bộ Viện kiểm sát huyện Hoành, thành phố Nam Ninh, tỉnh Quảng Tây nhảy lầu tử vong. Ngày 6/4/2016, Mễ Kiến Quân, Chánh án tòa án hình sự thuộc Tòa án trung cấp thành phố Thông Liêu, Khu tự trị Nội Mông rơi từ trên cao xuống tử vong. Ngày 21/12/2015, Tông Thành Nghĩa, Chánh án Tòa án huyện Y An, thành phố Tề Tề Cáp Nhĩ, tỉnh Hắc Long Giang ngã từ trên cao xuống tử vong. Ngày 9/11/2015, Hác Tráng, Cục trưởng Cục Công an, Bí thư Ủy ban Chính trị Pháp luật, Thường ủy thành phố Giao Hà, tỉnh Cát Lâm rơi từ tầng 6 của Cục Công an và tử vong. Ngày 23/10/2015, Lý Thắng Lợi, Trưởng Phòng 610 (Cơ quan chuyên về bức hại Pháp Luân Công) thành phố Tây An nhảy lầu tự tử. Ngày 2/5/2015, Kim Hải Ninh, Bí thư Ủy ban Chính trị Pháp luật Hải Tây Châu, tỉnh Thanh Hải nhảy lầu tự tử tại nhà riêng. Ngày 31/3/2015, Tưởng Hồng Lượng, pPhó Bí thư, Bí thư Ủy ban Chính trị Pháp luật thành phố Vô Tích, tỉnh Giang Tô nhảy lầu tự tử ở tháp Văn Phong. Những vụ tự sát này thực ra chỉ là một phần nổi của tảng băng chìm. Quân đội và hệ thống chính trị, pháp luật, công an là gốc rễ để chính quyền ĐCSTQ giữ vị trí độc tài của mình. Có thể suy đoán, sau Đại hội 19, tình hình rối loạn của chính trị Trung Quốc vẫn đang tiếp tục. Trí Đạt (Trí thức VN)
  3. Vietnam – Cali Today news – Phe bảo thủ trong đảng CSVN vừa “luật hóa” một rào cản răn đe đối với phe “muốn thay đổi” cũng trong đảng này, liên quan đến “thể chế xã hội dân sự”. “Thành viên Thường trực Ban Bí thư” Trần Quốc Vượng đang trở thành một ứng cử viên mới cho chức vụ tổng bí thư và do đó cũng đang trở thành nhà bảo thủ mới trong đảng. Ảnh: Zing.vn Ngày 15/11/2017, Ủy viên Bộ Chính trị, Chủ nhiệm Ủy ban Kiểm tra Trung ương và hiện là “thành viên Thường trực Ban Bí thư” – ông Trần Quốc Vượng – đã ký ban hành Quy định số 102-QĐ/TW về xử lý kỷ luật đảng viên vi phạm. Theo quy định trên, những đảng viên nào đòi thực hiện “thể chế xã hội dân sự”, “thể chế tam quyền phân lập” và “đa nguyên đa đảng” sẽ bị khai trừ Đảng. Bản quy định 102 trên là bước cụ thể hóa Nghị quyết Hội nghị trung ương 4 vào tháng 10/2016 về “27 biểu hiện tự diễn biến, tự chuyển hóa”, trong đó có những hành vi đòi thực hiện “thể chế xã hội dân sự”, “thể chế tam quyền phân lập” và “đa nguyên đa đảng”. Như vậy trẹn phương diện lý thuyết, sau 5 năm kể từ tháng 8 năm 2012 khi báo Nhân Dân – cơ quan ngôn luận của đảng Cộng sản Việt Nam – đăng một bài viết hằn học mang tựa đề “‘Xã hội dân sự’ – một thủ đoạn của Diễn biến hòa bình”, cho đến giờ hệ tư tưởng bảo thủ vẫn chưa có gì cải não. Nếu nhìn lại, có thể nhận ra rằng vào năm 2016 đã có một sự thay đổi kín đáo về quan niệm của một bộ phận trong đảng đối với xã hội dân sự. Một trong những quan điểm mang tính sơ khai của giới học giả công an cho rằng: “Việc hình thành, phát triển xã hội dân sự sẽ tạo môi trường, điều kiện để phát triển các mặt của xã hội, tuy nhiên cần phải đặt dưới sự quản lý chặt chẽ của Nhà nước để xã hội dân sự thực sự hoạt động theo đúng mục đích, tôn chỉ của nó”. Hoặc một cách nhìn khác của học giả – điều tra viên công an được cụ thể hóa hơn: “Nhìn chung, các tổ chức xã hội dân sự này đều mang lại lợi ích, giúp Việt Nam thuận lợi hơn trong vấn đề hội nhập, tuy nhiên, như đã phân tích do bản chất xã hội dân sự là sự liên kết mềm, nên một số tổ chức khi hoạt động vẫn không tuân thủ theo pháp luật Việt Nam đã quy định; một số tổ chức bị các thế lực bên ngoài có quan điểm thù địch với Việt Nam lợi dụng nhằm phục vụ cho lợi ích riêng; một số hoạt động không đúng với tiêu chí, mục đích đề ra ban đầu; đặc biệt, một số tổ chức có hoạt động chia rẽ, gây mất đoàn kết trong nội bộ, đi ngược lại lợi ích chính đáng của người dân, hoạt động chống phá Đảng, Nhà nước… Bên cạnh đó, cũng xuất hiện các xã hội dân sự trá hình do một số tổ chức, cá nhân nước ngoài có hoạt động tài trợ tiền, kinh phí cho một số đối tượng trong nước hoạt động thành lập các hội, nhóm kiểu xã hội dân sự nhằm hoạt động chống Đảng, gây phương hại đến Nhà nước ta”. Sau khi Trưởng ban tuyên giáo trung ương Võ Văn Thưởng phát ra tín hiệu về “đối thoại với những cá nhân khác biệt về quan điểm và đường lối” vào tháng 5/2017, đến ngày 17/7/2017 báo Quân Đội Nhân Dân đã có bài chính thức xác nhận: “Về bản chất, XHDS có nhiều điểm tích cực; đó là hoạt động trong khuôn khổ pháp lý và đạo lý vì mục tiêu khẳng định quyền làm chủ của nhân dân đối với xã hội và Nhà nước”. Có thể đánh giá rằng đây là lần đầu tiên từ trước đến nay, dù chẳng có văn bản nào tuyên bố chính thức, chính quyền đã gần như chính thức tiếm danh, hay nói theo dân gian là “nhận vơ” khái niệm “xã hội dân sự” của phương Tây để dùng cho những “cánh tay nối dài của đảng” – theo phương châm “tay không bắt giặc”, hoặc hiểu thâm thúy hơn là “lấy mỡ nó rán nó”. Xã hội dân sự đã trở thành một xu thế đương nhiên từ năm 2013 của giới đấu tranh dân chủ nhân quyền với vài chục tổ chức dân sự độc lập đã ra đời và hoạt động cho đến nay, nhắm đến các quyền tự do ngôn luận, tự do báo chí, tự do văn học, tự do tôn giáo, tự do biểu tình, nhân quyền dân oan đất đai, nhân quyền tù chính trị… Nhưng từ năm 2016 đến nay, xã hội dân sự còn dần trở thành – không phải mục tiêu – mà là phương tiện của một lực lượng “muốn thay đổi” trong đảng. Đây là nhóm bao gồm một số quan chức về hưu và cả đương chức nhưng chủ yếu mang màu sắc lợi ích nhóm, luôn lo sợ chiến dịch được xem là “chống tham nhũng” của Tổng bí thư Trọng sẽ gây hại cho túi tiền bòn rút và thân phận chính trị của mình. Do đó từ năm 2015 dưới thời Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng, nhóm này đã có dấu hiệu xuê xoa và tìm cách lợi dụng xã hội dân sự độc lập, đặc biệt trước mắt là lợi dụng mạng xã hội để phục vụ cho công cuộc đấu đá phe phái. Ở một khía cạnh khác, sâu xa và ẩn giấu hơn nhiều, những quan chức “còn đảng còn tiền” lại đã từ lâu nhận ra ở các tổ chức xã hội dân sự độc lập một “tài nguyên” hiếm có: nếu biết cách lợi dụng hay ít ra là vận dụng khối tự phát nhưng đang hình thành khối này, đó sẽ là con đường đủ ngắn và đủ nhanh để bảo đảm cho một số quan chức “về với nhân dân” trong bối cảnh một Việt Nam tương lai bể dâu xung đột, hoặc tìm ra lối thoát ở phương Tây một khi nội tình trong nước “có biến”. Càng về sau này, phe “muốn thay đổi” càng mở rộng hơn với một thành phần mới: những quan chức đương nhiệm không mấy dính dáng đến tham nhũng hay lợi ích nhóm, nhưng ngao ngán và bế tắc trước tương lai của thể chế chính trị nên muốn tìm lối thoát cho họ. Nhưng một năm sau Hội nghị trung ương 4, có lẽ nhận ra nguy cơ “tự diễn biến, tự chuyển hóa” trong nội bộ đảng không chỉ là nguy cơ mà đã trở nên hữu hình, phe bảo thủ – đứng đầu là ông Nguyễn Phú Trọng – quyết định đi trước một bước bằng quy định 102 với ý đồ chặn đứng những biến động và biến cố về tư tưởng có thể xảy ra trong đảng. Tuy nhiên trong thực tế đời sống chính trị và bối cảnh xung khắc chính trường ở Việt Nam, khá thường là nghị quyết là một chuyện, còn có được thực hiện hay không lại là một câu chuyện khác. Giờ đây khi bị ngăn chặn bởi quy định 102 của đảng, phe “muốn thay đổi” sẽ làm gì để tìm ra lối thoát? Thiền Lâm (Cali Today)
  4. Năm 2017 bắt đầu với sự kiện Đồng Tâm (4/2017) đầy kịch tính và đang kết thúc với sự kiện BOT Cai Lậy (12/2017) còn nóng hổi và không kém bi kịch. Trước đó một năm, vụ Formosa (4/2016) gây thảm họa môi trường miền Trung làm cả nước rung chuyển, vẫn còn tiềm ẩn nhiều nguy cơ lớn như một quả bom nổ chậm chưa được tháo ngòi. Đây là những vụ bê bối lớn tầm quốc gia, gây tắc nghẽn về thể chế (institutional bottlenecks) vẫn chưa được tháo gỡ, làm “chính phủ kiến tạo” mắc kẹt trong thế “tiến thoái lưỡng nan” (catch-22). Hình minh họa Đồng Tâm “cùng tắc biến” Vụ khủng hoảng con tin Đồng Tâm là một sự kiện điển hình về quy luật “cùng tắc biến”. Tuy kết thúc “có hậu” đầy kịch tính được dư luận lúc đó đồng tình, nhưng vì quyền lực và tham nhũng chưa được kiểm soát do thể chế chưa đổi mới, nên kết thúc có hậu đang bị người ta tìm cách đảo ngược. Hành động này đang gây khủng hoảng lòng tin trong dân, và tiểm ẩn nguy cơ như một quả bom nổ chậm có thể gây ra tai họa khó lường. Vì vậy, Đồng Tâm vẫn ách tắc mà chưa được hóa giải để “biến tắc thông” như dư luận mong đợi. Những vụ bê bối này có cùng một nguyên nhân cốt lõi là thể chế bị các nhóm lợi ích thân hữu thao túng, bất chấp lòng dân bất bình, để đạt mục đích trước mắt là tận thu vì lợi ích nhóm. Họ có thể chiếm đoạt đất đai của dân (như tại Đồng Tâm) hay tận thu phí cầu đường (như tại Cai Lậy và các trạm BOT khác). Mẫu số chung là lòng tham vô đáy, mà nguyên phó chủ tịch nước Nguyễn Thi Doan đã mô tả là “ăn của dân không từ một cái gì”. Chính họ đang cố trì hoãn đổi mới, làm đất nước tụt hậu, và đẩy người dân đến bước đường cùng, buộc phải phản kháng (bất bạo động) như tại Đồng Tâm và Cai Lậy. Những người nông dân Đồng Tâm hay những tài xế trên Quốc lộ 1 không phải là “thế lực thù địch” đang “diễn biến hòa bình” mà chính những nhóm lợi ích đang đẩy họ tới bước đường cùng để làm giàu bất minh đang “tự diễn biến” để tận thu, trước khi tẩu tán ra nước ngoài. Quy trình tận thu Tại BOT Cai Lậy, chính quyền địa phương (Tiền Giang) hay cơ quan chức năng (bộ Giao Thông) vẫn ứng xử theo “đúng quy trình” như tại Đồng Tâm hay Formosa. Điều đó cũng dễ hiểu, vì các nhóm lợi ích thân hữu thường bảo vệ “lợi ích bất minh” của mình bằng cách thao túng thể chế như một thế lực ngầm. Khi quyền lực bất minh không bị kiểm soát thì chống tham nhũng sẽ biến thành tranh giành quyền lực giữa các phe nhóm. Thực ra các “nhóm lợi ích” (interest groups) ở đâu cũng có, như một thực tế bình thường trong xã hộị, không có vấn đề gì đặc biệt. Nó chỉ có vấn đề khi bị các thế lực độc quyền bóp méo và thao túng biến thành lợi ích “đặc biệt” (special/vested interests) với mục đích và phương tiện bất minh. Cũng như vậy, BOT là một phương thức đầu tư tốt, không có vấn đề. Nó chỉ có vấn đề khi bị các thế lực độc quyền bóp méo và thao túng biến thành công cụ đặc quyền để tận thu của dân và của nhà nước. Một khi họ đã tận thu nguồn ngân sách nhà nước đến cạn kiện thì họ sẽ tìm mọi cách tận thu của dân bằng các hệ thống thu phí (rents-seeking). Những xã hội chuyển đổi (transitional) như Việt Nam hay Trung Quốc, là môi trường thuận lợi (và béo bở) để các thế lực độc quyền và tham nhũng thao túng và làm giàu dưới các hình thức biến thái của hệ thống thu phí. Họ làm được điều đó không phải vì tài giỏi, mà vì thể chế và hệ điều hành yếu kém, không dựa trên pháp quyền và “tam quyền phân lập”, nên dễ bị thao túng. Trong khi đó, đa số người dân còn thiếu hiểu biết và thiếu ý thức, nên thường sợ chính quyền và cam chịu số phận. Vì vây, người ta mới nói, “dân nào thì chính phủ ấy”. Nhưng vụ Đồng Tâm và Cai Lậy đang tạo ra tiền lệ mới, như một bước ngoặt quan trọng. Hàn xoong hàn nồi Nhà văn Nguyễn Huy Thiệp có lần nói đến nghề “hàn xoong hàn nồi” thời trước, tuy nay không còn, nhưng thói quen tư duy chắp vá cho qua chuyện đến nay vẫn còn. Nhiều người vẫn nghĩ rằng cái gì họ cũng xử lý được bằng cách chắp vá, nhưng hàn được chỗ này thì lại thủng chỗ khác. Hình tượng “hàn soong hàn nồi” rất giống thực trạng khi người ta tìm cách bịt các lỗ thủng của một hệ thống bất cập như cái xong cũ bị thủng. Đồng Tâm và Cai Lậy là hai trường hợp điển hình mà người ta đang đối phó như “hàn song hàn nồi”. Nhưng liệu bộ trưởng bộ GTVT Nguyễn Văn Thể có hàn được lỗ thủng do chính mình tạo ra? Liệu Việt Nam có thể chống được tham nhũng, nếu không dẹp được các BOT “biến thái”? Như Einstein từng nói, “bạn không thể giải quyết được vấn đề bằng chính tư duy đã tạo ra nó”. Theo báo Tuổi Trẻ (4/12/2017) trong bài “Trạm BOT Cai Lậy nhầm chỗ: Bộ Trưởng Nguyễn Văn Thể cần sửa sai!”, ngày 28/10/2013, ông Nguyễn Văn Thể (nguyên thứ trưởng Bộ GTVT) đã ký ba công văn hỏa tốc gửi HĐND, UBND và đoàn đại biểu Quốc Hội tỉnh Tiền Giang về việc “thống nhất vị trí đặt trạm thu phí hoàn vốn dự án đầu tư xây dựng quốc lộ đoạn tránh qua thị trấn Cai Lậy theo hình thức BOT”. Ngày 19/12/2013, ông lại ký quyết định phê duyệt dự án đầu tư xây dựng công trình quốc lộ 1 đoạn tránh thị trấn Cai Lậy. Ông Nguyễn Văn Thể (bộ trưởng) và ông Nguyễn Nhật (thứ trưởng) đã thao túng thể chế (bằng văn bản) và quy trình (bằng chỉ định thầu) chẳng khác gì ông Võ Kim Cự (vụ Formosa). Họ có thể chọn nhà thầu là “sân sau” của ai đó, và tùy tiện thay đổi chủ đầu tư (như công ty Bắc Ái) theo “đúng quy trình” (bất minh), để được “lại quả” (một cách xứng đáng). Vì vậy mà lúc đầu ông Nguyễn Nhật luôn lớn tiếng khẳng định để bảo vệ dự án BOT Cai Lậy là “không có gì sai cả… tất cả đều đúng quy trình…” và ai chống lại quy trình sẽ bị xử lý. Nhưng khi sự việc vỡ lở, trở thành điểm nóng của cả nước, thì “tư lệnh ngành” Nguyễn Văn Thể đột nhiên im lặng một cách khó hiểu (chắc lúc này “im lặng là vàng”). Theo báo chí (chính thống), khi còn là thứ trưởng bộ GTVT, ông Thể đã ký duyệt quá nửa trong tổng số gần 90 dự án BOT tại Việt Nam, trong đó có 7 dự án BOT đặt trạm thu phí sai vị trí (như Cai Lậy). Hình minh họa Ngưu tầm ngưu mã tầm mã Cũng theo báo Tuổi Trẻ, trong tháng 2/2017, Ủy ban Kiểm tra Trung ương đã kết luận ông Nguyễn Nhật vào thời điểm giữ cương vị Ủy viên Ban cán sự đảng UBND tỉnh Hà Tĩnh, “có phần trách nhiệm trong việc buông lỏng quản lý, điều hành, thiếu kiểm tra, giám sát trong quá trình thực hiện dự án, để xảy ra các vi phạm trong thẩm định, phê duyệt, cấp phép và quản lý nhà nước đối với dự án Formosa Hà Tĩnh”. Tháng 11/2014, ông Nhật (nguyên Cục trưởng Cục Hàng hải, Bộ GTVT, đã bị “phê bình nghiêm khắc” do để xảy ra sai phạm tại 3 dự án nạo vét duy tu luồng hàng hải (là Hòn Gai – Cái Lân, Vũng Tàu – Thị Vải, Soài Rạp – Hiệp Phước). Nhưng với những thành tích bất hảo đó, ông Nhật vẫn trở thành thứ trưởng bộ GTVT, một ngành mà người ta hay gọi là “lục lộ” (và thu phí BOT như “mãi lộ”). Theo Infonet (5/12/2017) công ty Bắc Ái là chủ đầu tư thực sự của BOT Cai Lậy. UBND huyện Sông Lô (Vĩnh Phúc) đã từng gửi công văn đến UBND tỉnh Vĩnh Phúc yêu cầu làm rõ trách nhiệm của CTCP Tư vấn Đầu tư và Xây dựng Bắc Ái trong việc làm sạt lở bờ sông Lô, khu vực xã Cao Phong, huyện Sông Lô, tỉnh Vĩnh Phúc. Nói cách khác, đó là một công ty khai thác cát (mà người ta hay gọi là “sa tặc”) đã góp phần hủy hoại môi trường một số nơi, nhưng lại là sân sau của Bộ GTVT. Người ta hay nói “ngưu tầm ngưu, mã tầm mã”, hoặc theo lời ông Lưu Vân Sơn khi đến thăm Việt Nam thì đó là cộng đồng “có chung vận mệnh”. Nhưng không may cho họ là lúc này “tay phải và tay trái” đang tìm cách sát phạt lẫn nhau để chuẩn bị cho đại hội giữa kỳ. Theo quy luật, để duy trì quyền lực trong một thế giới biến động khôn lường, thì tranh giành quyền lực giữa các phe phái càng gia tăng, để giành giật lợi ích và để giữ ghế (thậm chí để bảo toàn tính mạng). Nếu dân chúng bị dồn đến bước đường cùng, họ buộc phải hành động ngày càng táo bạo và khôn ngoan (như các tài xế trả tiền lẻ cho trạm thu phí BOT) để bày tỏ thái độ bất bình của mình. Đó là cách họ phản đối việc thu phí bất minh của trạm BOT Cai Lậy, tuy ôn hòa nhưng rất hiệu quả bằng “bất tuân dân sự” (civil disobedience). Đó là một bước trưởng thành từ Đồng Tâm đến Cai Lậy… Cai Lậy “biến tắc thông” Theo luật sư Trần Quốc Thuận, nếu có một cuộc điều tra công khai minh bạch thì sẽ thấy “tất cả đều là đại án”. Tại sao trong mười năm qua, các trạm thu phí cầu đường thi nhau mọc lên như nấm trên khắp Việt Nam, khiến dân chúng điêu đứng? Hầu như 100% dự án BOT cầu đường có vấn đề vì từ năm 2011 đến 2015, trên toàn Việt Nam có 71 dự án BOT cầu đường thì cả 71 dự án đều không tổ chức đấu thầu, mà chỉ định “nhà đầu tư”. Tất nhiên họ không phải là thường dân. Ai cũng biết chủ đầu tư của BOT Cầu Giẽ và Hà Nội-Bắc Giang là bà Đỗ Huyền Tâm (phu nhân ông Nông Đức Mạnh). BOT Cai Lậy cũng không phải ngoại lệ. Vì vậy, sự phản kháng của dân chúng đối với các dự án BOT, mà điển hình là với trạm thu phí BOT Cai Lậy, đã được dư luận đúc kết (tóm tắt như sau). Thứ nhất, lợi ích nhóm tồn tại khắp nơi. Thứ hai, BOT là mảnh đất màu mỡ nhất của lợi ích nhóm. Thứ ba, BOT là hình thức bóc lột người dân trắng trợ nhất. Thứ tư, một số quan chức bộ GTVT cùng nhóm lợi ích BOT. Thứ năm, các nhóm lợi ích BOT sẽ chống đối đến cùng (vì “chung vận mệnh”). Những gì đã diễn ra tại Đồng Tâm có thể diễn ra tại Cai Lậy và một số nơi khác tương tự. Tại Đồng Tâm và Cai Lậy, sự trấn áp bằng bạo lực của chính quyền đã bị vô hiệu hóa. Câu chuyện không phải chỉ là BOT Cai Lậy hay các dự án BOT khác, mà là sự bất bình và phản kháng của người dân bị dồn đến bước đường cùng. Nói cách khác, đó là sự tồn vong của chế độ. Trong số các câu hỏi cần đặt ra về những khuất tất của dự án BOT Cai Lậy, phải làm rõ tại sao Công ty TNHH BOT Đầu tư Quốc lộ 1 Tiền Giang (pháp nhân quản lý trạm thu phí BOT Cai Lậy) thành lập vào tháng 4/2014 trong khi công trình khởi công vào tháng 2/2014?; Công ty này có vốn đối ứng để thi công không hay 100% là vốn đi vay ngân hàng? Công ty này có đủ điều kiện đáp ứng các quy định về nhà đầu tư BOT hay không? Những bài học chính yếu Vụ khủng hoảng BOT Cai Lậy đã làm rõ mấy bài học chính yếu. Thứ nhất, họ đặt sai vị trí trạm thu phí để “đón lõng” tất cả xe đi qua đường số một, để tận thu phí một cách bất minh. Thứ hai, họ không đếm xỉa đến lý do tại sao người dân bức xúc và phản ứng. Thứ ba, thái độ coi thường dân của chính quyền địa phương và cơ quan chức năng càng lộ rõ khi họ huy động không chỉ có cảnh sát giao thông mà còn cả cảnh sát cơ động và phương tiện trấn áp để “dằn mặt” lái xe như hành vi khủng bố người dân để bảo kê cho nhóm lợi ích BOT. Thay vì kiểm soát quyền lực để chống tham nhũng, họ đã ngang nhiên tham nhũng quyền lực. Để sửa sai vị trí đặt trạm thu phí, chính phủ cần lắng nghe ý kiến các chuyên gia (như tiến sỹ Nguyễn Đức Thành, viện trưởng VEPR) khuyến nghị nhà nước sử dụng ngân sách để thanh toán 300 tỷ tiền đầu tư của nhà thầu đã nâng cấp đoạn đường cũ đi qua thị xã Cai Lậy. Đồng thời ông Thành đề nghị dời trạm thu phí BOT Cai Lậy vào đầu đoạn đường tránh mới xây, và yêu cầu kiểm toán lại dự án để đảm bảo công bằng. Người dân cũng cần rút ra bải học cơ bản về đấu tranh bằng phương thức “bất tuân dân sự” để gây sức ép. Yếu tố cốt lõi là phải tập hợp đông đảo người dân một cách hợp pháp, có tổ chức và đoàn kết chặt chẽ, đồng thời huy động báo chí lề trái và lề phải cùng vào cuộc để có tiếng nói chung mạnh mẽ hơn. Tiếp theo dự án Formosa gây ra thảm họa môi trường tại Miền Trung (cách đây hơn một năm) thì cuộc khủng hoảng con tin tại Đồng Tâm do tranh chấp đất đai chưa có hồi kết (đầu năm nay) và cuộc khủng hoảng BOT Cai Lậy làm náo động dư luận cả nước (hiện nay) đang đặt “chính phủ kiến tạo” vào thế mắc kẹt làm tiến thoái lưỡng nan. Trước mắt, thủ tướng đã quyết định dự án BOT Cai Lậy ngừng thu phí một/hai tháng như giải pháp tình huống cần thiết (tuy hơi giống “hàn xoong hàn nồi”). Nhưng về lâu dài, phải có giải pháp căn cơ hơn theo hướng đổi mới thể chế và dân chủ hóa, để tháo ngòi những quả bom nổ chậm nói trên. Nếu muốn dự án BOT Cai Lậy “biến tắc thông”, Việt Nam phải cải cách thể chế toàn diện, chuyển đổi hẳn sang cơ chế thị trường (bỏ định hướng XHCN). Nói tóm lại, Việt Nam phải thoát khỏi cái bẫy ý thức hệ tại ngã ba đường, bằng đổi mới vòng hai (2.0) trước khi quá muộn. Nguyễn Quang Dy (Viet-studies)
  5. Trong mấy ngày qua, từ trong nhà ra ngoài ngõ, ai ai cũng bàn luận về mâu thuẫn giữa trạm thu phí và các tài xế ở BOT Cai Lậy. Hai năm trước đây, cả nước cũng đã từng hướng về một sự kiện khác, vụ chặt 6.700 cây xanh ở Hà Nội. Cả hai dự án nói trên đều liên quan đến tài sản công, và đều bị người dân phản đối. Nếu ở Cai Lậy là do vị trí đặt trạm thu phí bị cho là bất hợp lý, thì ở Hà Nội là bởi vì quyết định chặt 6.700 cây xanh “không cần hỏi ý dân”. Dự án BOT Cai Lậy lập lại “đúng quy trình” những sai lầm mà chính quyền Hà Nội đã mắc phải vào hai năm trước. Người dân nắm tay để bảo vệ cây xanh – phản đối quyết định chặt 6.700 cây xanh của Hà Nội, ngày 22/03/2015. Ảnh: Marianne Brown/VOA. Không công khai, minh bạch thông tin cho dân Đa số người dân đều xem cả hai dự án BOT Cai Lậy và chặt cây xanh ở Hà Nội, là những công trình có liên quan trực tiếp đến đời sống của họ. Thế nhưng, chính quyền lại lặng lẽ chuẩn bị việc thi hành mà không thông báo trước, hay tham khảo ý kiến của dân. Đề án chặt 6.700 cây xanh – tương đương với 1/4 tổng số cây xanh ở Hà Nội – được phê duyệt từ tháng 11/2013. Nhưng phải đến tháng 01/2015, khi hàng trăm cây xà cừ bị đốn hạ trên phố Nguyễn Trãi, thì việc chặt cây mới được người dân biết đến. Còn trong dự án BOT Cai Lậy, Bộ GTVT cho biết, Bộ đã hỏi và nhận được sự đồng thuận của địa phương về vị trí đặt trạm thu phí. Tuy nhiên, quá trình lấy ý kiến này – theo báo Tuổi Trẻ – chỉ diễn ra trong vỏn vẹn có tám ngày (từ ngày 28/10 – 04/11/2013), đã tính cả ngày ông Nguyễn Văn Thể, khi còn là thứ trưởng Bộ GTVT, gửi ba công văn hỏa tốc về UBND, HĐND và đoàn ĐBQH tỉnh Tiền Giang. Trong tám ngày đó, địa phương đã lấy ý kiến của các bên liên liên quan như thế nào? Quá trình đó có đảm bảo lợi ích của người dân, nhất là các tài xế – những người bị ảnh hưởng trực tiếp từ vị trí đặt trạm thu phí – hay không? Mặt khác, cho đến nay, hợp đồng giữa Bộ GTVT và chủ đầu tư BOT Cai Lậy vẫn chưa được công khai. Vì sao những dự án liên quan đến tài sản công, sát sườn với lợi ích của nhân dân lại không công khai, minh bạch thông tin? Mà ngược lại, phải đợi tới lúc chúng xuất hiện chình ình trước mặt, thì người dân mới biết? Không đối thoại với dân Chính quyền chưa hề có cuộc đối thoại nào với người dân trong cả hai sự kiện này, mà chỉ đưa ra phương pháp giải quyết theo kiểu một chiều quen thuộc, “lắng nghe ý kiến nhân dân”. Không có một kênh đối thoại chính thức nào được mở ra để tiếp thu ý kiến của dân. Trong dự án chặt cây xanh ở Hà Nội, các nhóm xã hội dân sự vốn muốn được tiếp cận với các kênh tiếp dân sẵn có. Thế nhưng, vì chúng không hoạt động nên cũng không mang lại tác dụng gì cho họ. Toàn bộ hệ thống đoàn thể, tuy mang bản chất là đại diện, chăm lo quyền và lợi ích hợp pháp của nhân dân, nhưng trong cả hai sự kiện này lại không hề hoạt động. Tài xế Trịnh Hồng Phương bị cảnh sát cơ động tạm giữ khi trả tiền lẻ tại trạm BOT Cai Lậy ngày 30/11/2017. Ảnh: Minh Anh/Zing. Theo báo cáo PAPI 2016, Hà Nội là một trong năm tỉnh/thành ở Việt Nam có chỉ số trách nhiệm giải trình với người dân ở mức thấp nhất, 4.26/10 điểm. Báo cáo này cũng ghi nhận, là không có tỉnh thành trong số 63 tỉnh thành được đánh giá đạt được 06 điểm trở lên đối với chỉ số giải trình nói trên. Vì các kênh chính thức không hoạt động, nên các tài xế qua trạm BOT Cai Lậy phải tự cứu lấy mình. Họ phải dùng cách trả tiền lẻ để câu giờ và buộc trạm thu phí phải xả trạm nhằm thu hút sự quan tâm từ báo chí, cộng đồng mạng xã hội, để đưa ý kiến của mình đến chính quyền. Nó cũng tương tự như hai năm về trước, khi các nhóm dân sự ở Hà Nội đã dùng mạng xã hội để thảo luận và tổ chức các chiến dịch cộng đồng trên Facebook, rồi sau đó xuống đường để bảo vệ cây xanh, v.v. Thế nhưng, đến lúc người dân bị buộc phải sử dụng các kênh gián tiếp để tiếp cận, thì họ lại bị chính quyền cho là đã có “hành vi bất thường”. Nhiều người tham gia vào hai sự kiện này đã bị buộc phải làm việc với cơ quan an ninh. Ngay khi Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc quyết định dừng hoạt động thu phí tại trạm BOT Cai Lậy vào tối ngày 04/12/2017, Bộ Công an đã chỉ đạo tỉnh Tiền Giang điều tra, xử lý người gây rối tại khu vực trạm thu phí. Báo cáo nghiên cứu phong trào bảo vệ 6.700 cây xanh ở Hà Nội có trích ý kiến của một admin trang 6.700 cây xanh trên Facebook như sau: “Công an họ làm việc với tôi phải đến năm ngày. Họ làm việc với cả trường, thầy cô của bộ môn. Họ làm việc về phố phường rồi về tận gia đình tôi, thế nên phải ngừng hoạt động một thời gian. Họ nói theo kiểu đe dọa, như kiểu tôi bị lợi dụng, hoặc là đe dọa người ta trả tiền cho tôi”. Không biết xin lỗi dân Các tài xế đã phản đối vị trí đặt trạm thu phí BOT Cai Lậy ngay khi trạm này bắt đầu hoạt động từ đầu tháng 08/2017. Nhưng Bộ GTVT vẫn kiên quyết cho rằng, vị trí đặt trạm là “đúng quy trình, đúng pháp luật” và tiếp tục thu phí. Tuy nhiên, đến ngày 04/12/2017, Báo Tuổi Trẻ đã chỉ ra sai sót của ông Nguyễn Văn Thể, người phê duyệt dự án BOT Cai Lậy khi còn là thứ trưởng Bộ GTVT. Cụ thể, dự án BOT Cai Lậy đã làm “nở” ra hợp phần nâng cấp mặt đường, có chiều dài 26,5km qua thị xã Cai Lậy. Hợp phần này vốn không hề có trong chủ trương của chính phủ về xây dựng tuyến tránh ở Cai Lậy. Chính hợp phần này đã hợp thức hóa việc đặt trạm thu phí ngoài tuyến tránh, dẫn đến “cuộc chiến” lớn giữa các tài xế và trạm thu phí. Điệp khúc “đúng quy trình, đúng pháp luật” cũng từng xuất hiện trong dự án chặt 6.700 cây xanh ở Hà Nội năm 2015. Khi có phản ứng của người dân về quyết định chặt cây, ngày 20/03/2015, chính quyền Hà Nội đã họp báo tuyên bố dừng chặt cây, nhưng không thừa nhận sai lầm mà đổ lỗi cho các nhà tài trợ đã nóng vội trong việc thi hành. Tuy nhiên, các nhà tài trợ phủ nhận cáo buộc này ngay lập tức. Sau đó, Hà Nội đã gửi báo cáo lên Thanh tra chính phủ ngày 13/04/2015, rồi lên chính phủ ngày 21/07/2015. Chính quyền Hà Nội vẫn khẳng định, dự án được thực hiện “đúng quy trình, đúng pháp luật”, chỉ có một số lỗi trong việc triển khai, tuyên truyền cho người dân. Và họ đã thi hành kỷ luật đối với một số cán bộ cấp phòng, còn các cán bộ cấp cao hơn thì bị kiểm điểm. Trở lại với vấn đề BOT Cai Lậy, hiện nay, vụ việc đã gây ra nhiều điều bất tiện khá lớn, không chỉ đối với hàng nghìn tài xế lưu thông qua trạm mỗi ngày, mà còn là hàng trăm hộ dân sống gần khu vực đặt trạm thu phí. Nhưng vì “đúng quy trình, đúng pháp luật” cho nên không có một lời xin lỗi nào của chính quyền về những bất tiện đã xảy ra. Liệu người dân sẽ còn phải chịu những bất ổn lớn nào nữa, nếu như Việt Nam vẫn duy trì một chính quyền ba không như thế? Tô Di (Luật Khoa)
  6. Nếu hiểu phương thức phát triển và quy tụ các tổ chức XHDS là cách thức tập hợp quần chúng, với mục đích tạo áp lực đối trọng với chính quyền, sẽ là tử huyệt của chế độ độc tài toàn trị. Dẫu rằng, Quy định 102-QĐ/TW của Bộ Chính trị đảng CSVN là một bước thụt lùi, đi ngược lại xu thế tiến bộ của thời đại. Có nghĩa là phái bảo thủ trong đảng CSVN họ sẽ chống chủ trương XHDS hóa đến cùng. Hình minh họa Truyền thông nhà nước ngày 6.12.2017 đưa tin (bit.ly/2iyvpJK), "Ông Trần Quốc Vượng, ủy viên Bộ Chính trị, thành viên Thường trực Ban Bí thư, Chủ nhiệm Ủy ban Kiểm tra TƯ vừa thay mặt Bộ Chính trị ký ban hành quy định về xử lý kỷ luật đảng viên vi phạm.". Theo đó, Quy định 102-QĐ/TW (bit.ly/2iyvpJK) đã quy định, "Đảng viên sẽ bị kỷ luật bằng hình thức khai trừ nếu đòi thực hiện thể chế "tam quyền phân lập", "xã hội dân sự", "đa nguyên, đa đảng"; bôi nhọ lãnh tụ, lãnh đạo Đảng, Nhà nước". Chuyện đảng viên đảng CSVN bôi nhọ lãnh tụ, lãnh đạo Đảng, Nhà nước phải xét xử kỷ luật là chuyện đương nhiên, vì trong một thể chế chính trị độc đảng như ở Việt Nam hiện nay khi đảng cầm quyền tự ý khẳng định là một chính đảng duy nhất, hợp pháp (dẫu rằng Hiến pháp Việt Nam không quy định như vậy). Khi đó, không chỉ là việc đảng CSVN là nhà nước thậm chí nó còn bị lập lờ đánh lận con đen là quốc gia, thậm chí là dân tộc Việt Nam. Tuy vậy cái vế đầu của quy định này khi cho rằng, "Đảng viên sẽ bị kỷ luật bằng hình thức khai trừ nếu đòi thực hiện thể chế "tam quyền phân lập", "xã hội dân sự", "đa nguyên, đa đảng";" thì là một quy định phản động trái với những gì đang diễn ra trong một thế giới văn minh trừ ở 2 quốc gia Việt Nam và Bắc Triều tiên. Nên nhớ Trung Quốc vẫn là một quốc gia chấp nhận đa đảng. Lâu nay theo kinh nghiệm của những nước phát triển, văn minh đã cho thấy, để tạo nền tảng cho một quốc gia phát triển nhanh, mạnh và hài hòa, thì ba trụ cột: nhà nước pháp quyền; một nền kinh tế thị trường hoàn chỉnh; và một xã hội dân sự, trong đó bao gồm các tổ chức xã hội dân sự (XHDS) độc lập không chịu sự chi phối của Nhà nước là ba trụ cột hết sức quan trọng và nhất thiết phải có. Đây là những bí quyết đã giúp cho các quốc gia phát triển, nhanh, mạnh và bền vững trên nền tảng minh bạch. Ở Việt Nam lâu nay, khái niệm nhà nước pháp quyền và nền kinh tế thị trường luôn bị gắn thêm cái đuôi Xã hội Chủ nghĩa. Vì thế các khái niệm nhà nước pháp quyền và nền kinh tế thị trường đã bị biến dạng và trở thành Nhà nước pháp quyền Xã hội Chủ nghĩa và nền Kinh tế thị trường định hướng Xã hội Chủ nghĩa. Mà nói như cựu Bộ trưởng Bộ Kế Hoạch & Đầu tư Bùi Quang Vinh thì "những khái niệm đó làm gì có mà đi tìm". Điều nực cười là, vậy mà ban lãnh đạo đảng CSVN cho đến nay họ vẫn kiên định với cái đó. Điều được ví rằng, dưới sự dẫn dắt của những thằng mù. Trong bài viết này xin sẽ không đi sâu vào phân tích về các khái niệm nhà nước pháp quyền và nền kinh tế thị trường, mà chỉ xin phân tích về khái niệm tổ chức xã hội dân sự (XHDS). Theo định nghĩa thì "Xã hội dân sự là xã hội trong đó các tổ chức khác nhau của các công dân như đảng phái, công đoàn, hợp tác xã, nhóm,...thực hiện mối liên hệ giữa công dân với nhà nước, không để cho nhà nước áp bức các công dân của mình". Các tổ chức XHDS (phi chính phủ) có đặc tính chung là các tổ chức hoạt động độc lập và không chịu sự chi phối của Nhà nước. Vì chỉ khi đó thì các tổ chức XHDS mới có thể hoạt động một cách hiệu quả mà không bị nhà nước kiểm soát và kìm chế. Một tổ chức Xã hội Dân sự cũng là một hình thức Hội đoàn, nhưng phạm vi bao phủ của nó rộng rãi hơn và điều cốt yếu nó là mang tính tập hợp để bảo vệ quyền lợi của thành viên tham gia các hoạt động cụ thể trên cơ sở tự nguyện. Tại Việt Nam lâu nay, các tổ chức Hội, Đoàn đều do nhà nước thành lập và duy trì hoạt động bằng ngân sách nhà nước. Đây là một thành phần của Mặt trận Tổ quốc Việt Nam - một cánh tay nối dài của đảng cầm quyền. Các tổ chức hội đoàn này về thực chất chỉ làm làm công việc "nhất hô, bá ứng" - đảng hô để rồi MTTQ ủng hộ. Đó chính là lý do vì sao Luật về Hội đã không được đưa ra bàn thảo, ban hành và áp dụng cho các tổ chức XHDS. Tuy vậy, khái niệm tổ chức XHDS không phải là mới, XHDS đã tồn tại ở VN từ rất lâu, đó là các tổ chức xã hội nằm ngoài Nhà nước, nằm ngoài các hoạt động của doanh nghiệp, gia đình. Với mục đích để liên kết người dân với nhau trong những hoạt động vì một mục đích chung. Lâu nay người ta chỉ biết đến đó là các tổ chức phi chính phủ (NGO) của các tổ chức quốc tế. Tuy vậy, các hoạt động của các tổ chức NGO này thường bị giám sát chặt chẽ của nhà nước. Được biết, bắt đầu từ năm 2005, với sự giúp đỡ của Chương trình Phát triển Liên Hiệp Quốc (UNDP), Liên minh toàn cầu vì sự tham gia của công dân (CIVICUS), Tổ chức Phát triển Hà Lan (SNV), lần đầu tiên tại VN, vấn đề xã hội dân sự đã được Viện Những vấn đề phát triển (VIDS) tiến hành nghiên cứu và báo cáo đánh giá ban đầu. Hay gần đây có tới 20 các tổ chức XHDS độc lập ở Việt Nam như các tổ chức Hội Nhà báo Độc lập, Hội Tù nhân lương tâm, Cứu lấy Dân oan v.v... Nếu hiểu chính trị là những vấn đề liên quan đến việc gìn giữ và tranh chấp quyền lực và các tổ chức XHDS là các tổ chức khác nhau của các công dân như đảng phái, công đoàn, hợp tác xã, nhóm,.. thực hiện mối liên hệ giữa công dân với nhà nước, đồng thời không để cho nhà nước áp bức các công dân của mình. Vì thế thể chế độc tài toàn trị, độc tôn của đảng Cộng sản Việt Nam hiện nay sẽ không bao giờ tự nguyện chia sẻ quyền lực khi còn ở thế mạnh. Việc các tổ chức Công đoàn Ðoàn kết ở Ba Lan, Hội Văn hóa Ucraina ở Liên Xô hay Phong trào Hiến chương 77 ở Tiệp khắc v.v... trước đây, là những ví dụ tại một số nước có hiện tượng khai thác mặt đối lập với chính quyền của XHDS để tạo ra những xu thế mất ổn định là điều có thật. Hay các tổ chức XHDS độc lập ở Việt Nam như Hội anh em Dân chủ bi đàn áp trong thời gian qua đã cho thấy điều đó. Nên hiểu, các tổ chức XHDS luôn có vai trò mang tính đối trọng với chính quyền, nhưng tính đối trọng trong các hoạt động của các tổ chức XHDS không đơn thuần là chống đối, mà nó có vai trò rất cần thiết cho xã hội. Ở một chừng mực nào đó nó sẽ giúp đỡ Nhà nước trong việc xây dựng và thực thi pháp luật, nhằm để khắc phục tệ quan liêu, tham nhũng của bộ máy nhà nước, nhằm đạt tới mục tiêu cuối cùng là xây dựng một xã hội ngày một hoàn thiện hơn. Người ta cho rằng nên hiểu đơn giản là, một trong những phẩm chất của các tổ chức XHDS là khả năng thực hiện các chính sách xã hội của họ đối với những người ít có cơ hội trong khi các chương trình của Chính phủ không thể nào kham nổi hết. Chính vì thế không nên nhìn nhận các tổ chức XHDS tồn tại chỉ với mục đích duy nhất là tranh giành quyền lực với nhà đảng CSVN. Tại thông điệp đầu năm mới 2014 của Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng, cũng từng đã đề cập tới vấn đề dân chủ và coi đó là xu thế khách quan trong sự phát triển của loài người. Hay tại Diễn đàn Kinh tế Mùa xuân tại Hạ Long ngày 29/4/2014, nguyên Bộ trưởng Bộ Thương mại Trương Đình Tuyển đã khẳng định, "Tôi nghĩ, đã đến lúc thừa nhận xã hội dân sự. Bản chất của nhà nước mang tính quan liêu, và để khắc phục quan liêu thì cần phát huy vai trò của xã hội dân sự". Vì theo ông Tuyển, “Nếu xã hội dân sự có thể tham gia xây dựng chính sách, phản biện chính sách và giám sát quá trình thực hiện thì nó sẽ hỗ trợ khắc phục những hạn chế của thị trường và sự quan liêu của nhà nước”. Chính vì thế Quy định 102-QĐ/TW của Bộ Chính trị đảng CSVN là một bước thụt lùi, đi ngược lại xu thế tiến bộ của thời đại. Nếu hiểu phương thức phát triển và quy tụ các tổ chức XHDS là cách thức tập hợp quần chúng, với mục đích tạo áp lực đối trọng với chính quyền, sẽ là tử huyệt của chế độ độc tài toàn trị thì cũng không sai. Có nghĩa là phái bảo thủ trong đảng CSVN họ sẽ chống chủ trương XHDS hóa đến cùng. P/s: Đồng thời đây là một phép thử cho việc lâu nay chính quyền Việt Nam đã phá lệ kiểm soát chặt chẽ báo chí, bằng việc chấp nhận việc tự do ngôn luận (!?). Cụ thể là thông qua việc để cho Hội Nhà báo Độc lập tồn tại cùng với trang web Việt nam Thời báo để tự do "tuyên truyền" chống nhà nước. Ngày 07 tháng 12 năm 2017 © Kami (RFA)
  7. Chủ Nhật 03/12/2017, ông Sam Rainsy, cựu lãnh đạo đối lập Cam Bốt hiện đang lánh nạn tại Pháp đã dành cho phóng viên ba cơ quan truyền thông tại Paris là RFI, TV5 và báo Le Monde một cuộc phỏng vấn dài. Trong buổi nói chuyện này, ông lần lượt đưa ra các nhận xét về tình hình nền dân chủ đất nước, tầm ảnh hưởng của Trung Quốc trong khu vực và mối quan hệ láng giềng phức tạp mà Cam Bốt đang duy trì với Việt Nam cũng như là Thái Lan. Cựu lãnh đạo đối lập Cam Bốt, Sam Rainsy. RFI/Khmer Trước tiên, ông Sam Rainsy nhìn nhận Thỏa thuận Paris năm 1991 đã cho phép tái lập hòa bình và trong một chừng mực nào đó là tiến trình dân chủ hóa tại Cam Bốt. Tuy nhiên, ông cũng lấy làm tiếc là cộng đồng quốc tế, dưới sức ép của Trung Quốc, đã không đưa thuật ngữ « diệt chủng » vào trong thỏa thuận, để lên án Khmer Đỏ thảm sát hàng triệu người Cam Bốt dưới thời Pol Pot. Thời gian gần đây, tình hình chính trị Cam Bốt có những biến đổi nhanh chóng. Đảng đối lập bị giải thể, lãnh đạo Kem Sokha bị khởi tố vì tội phản quốc với cáo buộc âm mưu lật đổ chính phủ với sự hỗ trợ của Hoa Kỳ, bản thân ông Sam Rainsy cũng phải chạy trở về Pháp sống lưu vong..., nhưng ông vẫn hy vọng mọi việc sẽ có thay đổi. Tuy nhiên, ông cũng khẳng định tạm thời chưa trở về nước vì e sợ cho sự an toàn của chính bản thân. Hoa Kỳ từng cam kết hỗ trợ tài chính cho Cam Bốt để tổ chức bầu cử lập pháp, dự kiến diễn ra vào tháng 7/2018. Thế nhưng, trước những diễn biến gần đây, Nhà Trắng thông báo ngưng chương trình hỗ trợ này. Câu hỏi đặt ra liệu đấy có là một phương pháp tốt hay là nên làm như Pháp và Anh Quốc là chỉ lên án mà không trừng phạt ? Về điểm này, ông Sam Rainsy cho rằng phương Tây không nên chỉ dừng ở việc lên án mà còn phải đi xa hơn. Chẳng hạn như không nên hỗ trợ cơ quan bầu cử mà ông cho là vô nghĩa. Đối với ông, một cuộc bầu cử mà không có đối lập là một trò hề. Hơn nữa, phương Tây nên có nhiều áp lực dưới nhiều hình thức nhắm vào cá nhân các lãnh đạo : từ chối cấp visa nhập cảnh, tịch biên tài sản có được tham nhũng, từ buôn lậu, phá rừng... Cựu lãnh đạo đối lập Cam Bốt cho rằng nhiều hồ sơ quốc tế lớn như Afghanistan, Irak, Trung Quốc hay Bắc Triều Tiên đã khiến cộng đồng quốc tế lơ là với Cam Bốt. Theo ông, Cam Bốt tuy nhỏ bé, nhưng cũng đáng để quốc tế dành chút sự quan tâm do việc Phnom Pênh đang dần đi theo quỹ đạo của Bắc Kinh. Một việc mà ông Sam Rainsy đánh giá là có thể để lại nhiều hệ quả nghiêm trọng cho hòa bình khu vực. Đây cũng là điểm được các phóng viên RFI, TV5 và Le Monde đặc biệt quan tâm, muốn biết quan điểm của Sam Rainsy về việc Trung Quốc đã trở thành đối tác kinh tế, tài chính và nhà đầu tư hàng đầu tại Cam Bốt, trong khi mà ảnh hưởng của Việt Nam lên xứ Chùa Tháp này vẫn chưa hề suy giảm. RFI Tiếng Việt xin lược dịch lại một phần phỏng vấn liên quan đến mối quan hệ phức tạp mà Cam Bốt đang duy trì với Việt Nam và Trung Quốc. RFI, TV5, Le Monde : Thủ tướng Hun Sen mới đây có chuyến thăm Bắc Kinh. Phải chăng mối quan hệ ưu tiên này sẽ giúp Cam Bốt thoát được mọi áp lực đến từ châu Âu và Mỹ ? Sam Rainsy: « Tôi nghĩ là mối quan hệ nhân – quả sẽ như sau : Bởi vì Hun Sen đã vi phạm nghiêm trọng nhân quyền, ông ấy đã cho giải tán đảng đối lập, Cam Bốt không còn là một nền dân chủ. Hun Sen bị phương Tây lên án và cảm thấy bị cô lập nên ông ấy không còn lựa chọn nào khác là xích lại gần và tìm cách dựa vào Trung Quốc. Một kịch bản gần giống như dưới thời Pol Pot. Khmer Đỏ đã giết chết hàng triệu người dân. Dĩ nhiên họ bị cả thế giới cô lập, ngoại trừ Trung Quốc, vốn dĩ không màng đến chuyện nhân quyền. » Trung Quốc là do độc đảng cai trị. Phải chăng Hun Sen cũng đang hướng theo mô hình này ? « Chính xác. Trung Quốc dường như mang đến cho Hun Sen cùng một kiểu mô hình. Nhưng có một điểm khác biệt. Bởi vì Trung Quốc có một mô hình chủ nghĩa chuyên chế "khai sáng", còn tại Cam Bốt chủ nghĩa chuyên chế của Hun Sen là "ngu muội" (…) Nghĩa là tại Trung Quốc các nhà lãnh đạo họ có học thức hơn, nội bộ đảng có sự thống nhất, và cứ mỗi 5 hay 10 năm thì lãnh đạo thay đổi. Trong khi đó, Hun Sen cầm quyền từ 32 năm nay, đảng của ông lãnh đạo đất nước từ 38 năm qua. Chẳng có một sự đổi mới gì cả. Và ông ấy cũng không chấp nhận bất cứ ý kiến thay đổi nào. Đấy chẳng phải ngu muội là gì ». Ở đây có một sự nghịch lý. Trong các chiến dịch tranh cử, nhất là vào năm 2013, ông đã cáo buộc chính quyền Pnom Pênh lúc bấy giờ là thần phục, là bị Việt Nam mua chuộc. Nhưng giờ đây ông lại cáo buộc Hun Sen thần phục Trung Quốc. Điều này không mấy tương thích. Bởi vì Bắc Kinh và Hà Nội gần như đang đối đầu nhau, chủ yếu trong hồ sơ Biển Đông. Vậy chính quyền Cam Bốt hiện nay là thần phục ai, Trung Quốc hay là Việt Nam ? « Hun Sen hiện đang đánh đu giữa hai phe. Đây là một trò nguy hiểm. Ông ấy đang tìm cách dàn xếp với cả hai bên. Nhưng vì do cố đánh đu giữa hai phía nên sẽ có ngày ông ấy ngã đau. Cựu hoàng Norodom Sihanouk đã từng cho là Cam Bốt nằm dưới sự quản lý của Trung Quốc và Việt Nam. Nhưng điều này nguy hiểm. Bởi vì một khi căng thẳng giữa Hà Nội và Bắc Kinh gia tăng, vị thế của Hun Sen sẽ khó mà giữ được ». Trong suốt chiến dịch vận động tranh cử, ông thường cáo buộc người Việt Nam là đến cướp công ăn việc làm, phá rừng tại Cam Bốt. Phải chăng đất nước của ông đang chịu một hình thức xâm chiếm nào đó từ Việt Nam ? Liệu những phát biểu đó mang tính chất dân tộc chủ nghĩa, thậm chí là bài người Việt của ông có thể dẫn đến bạo động hay không ? « Không hẳn như thế. Người Cam Bốt là một dân tộc hiếu hòa. Từ hơn 20 năm qua chưa bao giờ có những hành động bạo lực xuất phát từ tình trạng phân biệt chủng tộc cả. Nhưng có một dạng bạo động chính trị dai dẳng mãnh liệt. Ở đây tôi muốn nói là Trung Quốc và Việt Nam đang chia nhau kiểm soát Cam Bốt. Hà Nội kiểm soát Pnom Pênh chủ yếu trên phương diện quân sự, bởi vì có rất nhiều cố vấn quân sự Việt Nam nhan nhản khắp nơi. Hà Nội còn triển khai cả một đội quân quan trọng nằm dọc theo biên giới và tại một số vùng thuộc Cam Bốt. Do đó, ảnh hưởng Việt Nam về mặt quân sự lên Cam Bốt là điều không thể chối cãi. Ngược lại, Trung Quốc lại có tầm ảnh hưởng tài chính đáng kể. Đó là nhà đầu tư lớn nhất. Trên bình diện chính trị, Hun Sen ngày càng xích lại gần với Bắc Kinh hơn. Ông đã phá vỡ tình liên đới của khối ASEAN trong tranh chấp Biển Đông và ông ấy đã ủng hộ Trung Quốc để cho nước này không tôn trọng Công ước Quốc tế về luật biển. » Theo ông đâu là giải pháp cho Cam Bốt ? Ngoảnh mặt với cả Trung Quốc lẫn Việt Nam ? « Không phải. Giải pháp duy nhất có thể nhắm đến là một nước Cam Bốt trung lập và độc lập. Cam Bốt phải thoát khỏi tầm ảnh hưởng tai hại từ Việt Nam cũng như là Trung Quốc ». Liệu Cam Bốt có thể thoát được cuộc chơi tranh giành ảnh hưởng của những nước lớn đó hay không? « Trong chính trị nên biến những gì cần thiết thành điều có thể ». Hoa Kỳ phải có phản ứng như thế nào đối với Cam Bốt ? « Trong khu vực này hiện nay đang có những biến đổi sâu sắc về địa chính trị. Việt Nam và Hoa Kỳ đã trở thành đồng minh. Họ làm đồng minh với nhau là để chống Trung Quốc. Điều đó đã làm thay đổi diện mạo khu vực. Khi Cam Bốt phải khẳng định vị thế của mình trên trường quốc tế để tồn tại và bảo vệ nền độc lập và chủ quyền quốc gia, thì cũng nên tính đến diện mạo địa chính trị này » Như vậy là những phát biểu của ông nhắm vào Việt Nam có thể bị chuyển hướng ? « Nó có khả năng bị chuyển hướng nếu như tình hình chính trị có tiến triển. Như vậy, lập trường của chúng tôi và những phát biểu của chúng tôi cũng phải thay đổi theo để bảo vệ bằng mọi giá các lợi ích quốc gia. » Nhưng hiện nay đất nước của ông không có chiến tranh. Có thể chính vì vậy mà quốc tế không nói đến gì nhiều về Cam Bốt, bởi vì trong trước mắt Cam Bốt đang trong một thế cân bằng tạm thời với các nước láng giềng có đường biên giới chung như Thái Lan, Việt Nam. Tất cả đều cho thấy có sự cân bằng bấp bênh ? « Có một cuộc chiến mà không ai nói đến đó là cuộc chiến mà Hun Sen đang tiến hành chống lại chính người dân của mình. Cam Bốt tiêu tốn nhiều kinh phí cho an ninh quốc gia, nhưng trên thực tế, binh sĩ Cam Bốt không được bố trí dọc theo các vùng biên giới mà được huy động để trấn áp người dân. Tình trạng này cần phải được quan tâm đến sao nền dân chủ lấy lại được quyền tại Cam Bốt ». Cuộc phỏng vấn diễn ra tại trụ sở của đài Radio France Internationale với sự tham gia của các phóng viên Françoise Joly (TV5 Monde), Christophe Ayad (báo Le Monde) và Sophie Malibeaux (RFI). (RFI)
  8. Thủ tướng Hun Sen nay hình như đang thắng thế trên bàn cờ chính trị Miên sau khi phóng chiêu «Đằng sau Kem Sokha, luôn luôn có một bàn tay, đó chính là Hoa Kỳ» và dựng màn Tòa Án Tối Cao Cam Bốt ra phán quyết 16/11/2017 nhằm giải tán Đảng Cứu Nguy Dân Tộc Cam Bốt [CNRP], đảng đối lập chính tại quốc gia này, chỉ vài tháng trước khi bắt đầu có cuộc bầu Quốc hội toàn quốc mới vào tháng 7/2018. Chắc là nhiều người còn nhớ, nhứt là ông Hun Sen, vào những tháng cuối năm 1978, chỉ trong vòng chưa đầy 4 năm từ tháng 4-1975, nước Cambodia đắm chìm trong một cuộc thử nghiệm chủ thuyết Maoism – Trung Hoa cộng sản – của Khmer Đỏ nhằm biến xã hội Cambodia thành một xã hội Cộng sản nguyên thủy và khi mà các tác hại của nó lên dân tộc Khmer đã đến cực độ, đó cũng chính là lúc mà một số cán bộ của Khmer Đỏ quay lưng lại chống đối chủ trương diệt chủng nầy. Ban lãnh đạo của Khmer Đỏ gồm Pol Pot, Khieu Samphon, Nuon Chea, Ieng Sary, Son Sen và Ta Mok… đã quyết định thi hành kế hoạch thanh lọc hàng ngũ nội bộ trên toàn quốc mà chủ yếu là nhắm vào các quân khu miền đông là các vùng giáp với biên giới Việt Nam. Rất nhiều cán bộ lãnh đạo các địa phương của Khmer Đỏ được lịnh về Phnom Penh họp nhưng sau đó đã bị thủ tiêu bí mật, môt số khác như Heng Samrin, Pen Sovanh, Hun Sen cùng với một số đơn vị bộ đội của Khmer Đỏ khác đã chạy sang Việt nam ẩn náu. Sau khi bị đơn vị bộ đội biên phòng của quân khu 7 đóng tại Tây Ninh bắt giữ, chỉ huy sư đoàn nầy có bí danh là “Ba Mận” đã đưa Hun-Sen về giam tại Trảng Bàng để điều tra và sau đó được Tướng Hoàng Văn Thái trực tiếp đưa Hun-Sen ra Hà Nội. Sau một thời gian được Đảng cộng sản Việt Nam huấn luyện, Hun Sen cùng với các cựu cán bộ của Khmer Đỏ nầy được tập họp lại cùng với một số thành viên khác là người Việt gốc Miên ở VN được đưa trở lại Thủ đô Phnom Penh dưới một danh xưng mới lấy tên là Mặt trận Đoàn kết Dân tộc Giải phóng Khmer, mà sau lưng là bộ đội của Việt Nam. Mặt trận nầy được đặt dưới sự chỉ đạo của ông Trần Xuân Bách, một Ủy Viên Bộ Chánh Trị ĐCSVN cùng với tướng Lê Đức Anh và tướng Lê Khả Phiêu. Mặt trận nầy chính là tiền thân của Đảng Nhân Dân Cambodia – Cambodia People Party (CPP), hầu hết các cấp lãnh đạo của Đảng nầy đều được đưa sang học tại Việt Nam 2 năm. CPP đứng đầu là Heng Samrin, kế tiếp là Pen Sovanh và hầu hết sau là Hun Sen đã nắm chánh quyền tại Phnom Penh, ngoại trừ một thời gian làm đồng thủ tướng với Thái tử Ranariddh của Ðảng Bảo Hoàng FUNCINPEC và sau đó lại lật đổ Ranariddh vào 1997 để cai trị từ đó đến nay. Giới quan sát thời cuộc vùng Ðông nam Á đã ghi nhận những bí ẩn quan trọng đằng sau chính biến mùng 5 – 6 tháng 7 1997, xảy ra trong lúc Hun Sen đang nghỉ mát tại Vũng Tàu, đó là cao điểm của sự tranh chấp quyền hành kịch liệt trong suốt 5 năm giữa Hun Sen – đồng Thủ tướng với Hoàng tử Ranariddh thuộc Ðảng Bảo Hoàng FUNCINPEC được Trung cộng hậu thuẫn từ trước 1975, lúc ông Hoàng Shihanouk sống lưu vong bên Bắc kinh cho đến sau khi Khmer Ðỏ chiếm được Campuchia và bị CSVN đánh bật ra khỏi Thủ đô Phnom Penh. Có tin cho biết lực lượng an ninh của Hun Sen đã bắt giữ được các container từ ngoại quốc gởi đến cho Thái tử Ranariddhqua cảng Shihanoukville dưới hình thức quà đặc biệt cho Thủ tướng nhưng chứa toàn là vũ khí đạn dược và trong cuộc chính biến nầy cũng đã có hơn 300 tay súng của Khmer Ðỏ kéo về yểm trợ cho lực lượng của FUNCINPEC. Các tay súng Khmer Ðỏ tập trung phía sau Tòa Ðại sứ Pháp nhưng đã bị báo cho ông Hun Sen biết nên phe Hun Sen đã kịp thời quật ngược thế cờ và sau cùng lực lượng quân sự của FUNCINPEC đã rút lui về O Smach, thuộc Tỉnh Oddar Meanchey, nó báo hiệu cho sự cáo chung của nền Dân chủ Cambodia vừa thai nghén và cũng mở màn cho triều đại độc tài mới dưới dạng cơ chế đa đảng bấp bênh sáng tối của xứ Chùa Tháp. Nhưng sau gần 2 thập niên cầm quyền hầu như không có đối thủ thì mọi sự cũng đang thay đổi gần giống như bên xứ láng giềng Miến Ðiện, Quân phiệt Miến – USDP Union Solidarity and Development Party – đã thắng hầu như tuyệt đối 212/37 ghế so với Liên đoàn Toàn quốc vì Dân Chủ – NLD National League for Democracy – trong cuộc bầu cử toàn quốc năm 2012 nhưng chỉ 3 năm sau, năm 2015 kết quả hoàn toàn trái ngược 255/30 cho NLD / USDP vì cuộc bầu cử được diễn ra trong bối cảnh tự do hơn, nhứt là có sự giám sát của Cộng đồng quốc tế. Theo thống kê chính thức trong cuộc bầu cử Quốc hội Cambodia 2013, đảng CPP của Hun Sen thắng nhẹ 68 so với 55 ghế về tay đảng Cứu Quốc – CNRP – của ông Sam Rainsy và Kem Sokha, nhưng điều khá ngạc nhiên là đảng Cứu Quốc đối lập đã đánh bại CPP ngay tại Thủ đô của nền văn minh Angkor với tỉ lệ 7/5 gây cú sốc nặng cho CPP và ám ảnh nặng nề cho ông Hun Sen và hiện nay đảng Cứu Quốc đã nắm hơn 5,000 chức vụ hành chánh địa phương do dân bầu, chính vì đó đã buộc ông Hun Sen không còn chọn lựa nào khá hơn là phải tung chiêu “Tiên hạ thủ vi cường”, chỉ vài tháng trước cuộc bầu củ QH toàn quốc vào tháng 7/2018 sắp tới mà theo dự đoán sẽ mang lại nhiều ngạc nhiên lý thú và hành động “chặt tay Mỹ” của ông Hun Sen đã không gây ngạc nhiên cho nhiều người và ngay lập tức đã bị cộng đồng quốc tế chỉ trích kịch liệt và gán cho nó cái tên nick là “red herring – đánh lạc hướng hay chạy đạn”. Ðối với Trung cộng Mèo trắng mèo đen miễn sao bắt được chuột, trước đây TC dùng mèo Ðỏ – Khmer Ðỏ Pol Pot, Ieng Sary kể cả Hun Sen để bành trướng chủ nghĩa Maoist diệt chủng và sau khi Khmer Ðỏ và FUNCINPEC thất bại thì TC quay sang dùng mèo đen Hun Sen cho các mục đích chiến lược trong vùng, vừa chống lại CSVN, vừa để gây chia rẽ khối ASEAN cùng mưu chiếm biển Ðông và cùng các mưu mô lớn khác… Nhưng Hun Sen cũng biết rõ là chính Trung cộng đứng đằng sau thảm họa diệt chủng “The Killing Fields”, làm cho mấy triệu dân Miên chết thảm và xứ Chùa Tháp lúc đó gần như bị xóa sổ trên quả địa cầu, TC cũng không muốn thấy Cambodia có một Thủ tướng mới có xu hướng thân phương Tây và nhứt là được Mỹ huấn luyện về quân sự như con trai Hun Manet của ông đã tốt nghiệp trường West Point. Hay cho một nước nhỏ là cần “biết mình biết người – am thời mẫn thế” và biết nhìn xa trông rộng, giữ cân bằng không dựa hẳn một bên để khi thời thế thay đổi thì không bị hụt chân hoặc đừng để đến khi “mâm không lành – canh không ngọt” rồi mới tính, hay “đừng để nước đến chân mới nhảy”. Trên đời nầy không có ai là bạn muôn đời hay là thù muôn kiếp. Nên lấy Dân làm gốc, dựa vào Dân mình là chính, lực ngoại chỉ là phụ vì Lòng Dân là vô tận và Sức Dân là vô địch, không ai thay thế nổi đâu!!! Ngụ ngôn người Miên cũng có câu “Nóng ăn cạn, nguội ăn sâu”. Lê Văn4-12-2017 (Tiếng Dân)
  9. Đó là lời kêu gọi gửi tới tổng thống Mỹ của ông Steven W. Mosher, tác giả cuốn “Kẻ bắt nạt của châu Á: Tại sao giấc mơ của Trung Quốc là một mối đe dọa cho trật tự thế giới”, được đăng trên tờ Lifezette hôm 2/12. Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình (trái) và lãnh đạo Triều Tiên Kim Jong-un (phải) Theo ông Mosher, chính quyền Kim Jong Un không có nguyên vật liệu và chuyên môn để chế tạo tên lửa. Họ phải dựa vào quốc gia láng giềng ở phía Bắc về cả 2 điều trên. Cả thế giới đều biết Triều Tiên hiện đã có tên lửa đạn đạo xuyên lục địa (ICBM) có khả năng vươn tới Mỹ. Việc phóng thử tên lửa hôm 29/11 của Triều Tiên là một thành công về công nghệ cao, với mục đích không phải là đe dọa các nước láng giềng của Triều Tiên, mà nhằm gây ra những làn sóng sợ hãi trên khắp Thái Bình Dương, đến Mỹ. Tổng thống Trump ngay lập tức tuyên bố “các lệnh trừng phạt quan trọng bổ sung sẽ được áp dụng đối với Triều Tiên”. Thư ký báo chí Nhà Trắng Sarah Huckabee Sanders đã nhấn mạnh rằng mục tiêu của Tổng thống là “tiếp tục gây áp lực tối đa” lên quốc gia độc tài và biệt lập này. Nhưng theo ông Mosher, thật khó để tưởng tượng việc gây áp lực này sẽ được áp dụng như thế nào trên thực tiễn. Quốc gia bị cô lập và nghèo khổ của ông Kim Jong Un đã bị áp đặt các lệnh trừng phạt toàn diện nhất trên thế giới. Người dân Triều Tiên đang phải gánh chịu hậu quả. Đất nước Triều Tiên đã bị sa sút, nghèo đói đến mức thậm chí không thể cung cấp lương thực cho những người lính trong quân đội. Một vài ngày trước khi “Người tên lửa Nhỏ bé”, biệt danh của ông Kim Jong Un, phóng thử tên lửa gần đây nhất, một người lính Triều Tiên đã liều mạng chạy trốn qua khu vực phi quân sự (DMZ) ở biên giới để sang Hàn Quốc. Các bác sĩ điều trị vết thương cho người lính đào tẩu này đã rất ngạc nhiên khi phát hiện rằng anh ta không những bị viêm gan B, mà còn bị nhiễm ký sinh trùng. Khi tìm cách chữa trị vết thương trên bụng của người lính, các bác sĩ đã phát hiện trong ruột của anh ta có nhiều giun ký sinh, trong đó có những con dài đến 27 cm. Vậy nên, ông Mosher đặt câu hỏi: “Làm thế nào chúng ta có thể dung hòa giữa tình trạng thể chất cực kỳ tồi tệ của một trong những người lính của ông Kim với hình ảnh của một bộ máy chiến tranh khủng khiếp mà ông ấy tìm cách dựng nên?” hoặc “làm thế nào mà một đất nước nghèo khó, không thể cung cấp lương thực cho người dân của mình, có thể đạt được bí quyết sản xuất và kỹ thuật tinh vi, cần thiết cho việc chế tạo vũ khí hạt nhân và triển khai tên lửa đạn đạo?”. Câu trả lời là họ không thể, ông Mosher khẳng định. Thay vào đó, Triều Tiên chỉ dựa vào một đồng minh duy nhất của mình là Trung Quốc, một quốc gia ràng buộc với họ bằng một hiệp ước quốc phòng, cung cấp những thứ cần thiết này. Ông Mosher giải thích đó không chỉ là sự suy đoán của ông, mà dựa trên những bằng chứng vững chắc. Trong một thời gian, Hải quân Nhật đã đang làm việc để thu hồi các tên lửa của Triều Tiên rơi xuống Biển Nhật Bản. Để ngăn cản điều này, các tên lửa Triều Tiên thường bị làm rỗ tổ ong để cài đặt chất nổ. Tên lửa được kích nổ trong khi vẫn đang bay, làm cho nó vỡ thành hàng chục mảnh. Cơ chế tự hủy này của tên lửa được thiết kế để ngăn chặn chúng rơi vào tay người Nhật và người Mỹ. Tuy nhiên, người Nhật và các đồng minh đã thu hồi được và phân tích rất nhiều mảnh vụn tên lửa do Triều Tiên thử nghiệm. Vậy người Triều Tiên mong muốn che giấu bí mật gì? Hóa ra những gì mà người ta từng nghi ngờ, hầu như mọi chi tiết được thu hồi, từ những bộ phận cảm biến và các mạch điện tử cho đến vỏ ngoài của tên lửa, đều được sản xuất tại Trung Quốc, ông Mosher cho biết. Một số nhà quan sát tỏ ra bối rối trước thực tế là việc phóng tên lửa của Triều Tiên vào ngày 29/11 được diễn ra lần đầu tiên vào ban đêm. Ông Mosher nghi ngờ rằng lý do nó được phóng lên trong đêm tối là để khiến việc lượm lặt những bộ phận và chi tiết của tên lửa, được cho là do Trung Quốc chế tạo, thậm chí còn khó khăn hơn nữa. Người ta không tin rằng một đất nước Triều Tiên nghèo đói lại chế tạo được tên lửa đạn đạo và vũ khí hạt nhân mà không có nguồn cung cấp liên tục các bộ phận cấu thành và linh kiện điện tử, cũng như chuyên môn kỹ thuật từ phía bên kia biên giới. Theo ông Mosher, nếu nói rằng tên lửa của “Người Tên lửa nhỏ bé” là “Made in China”, thì có lẽ cũng không sai, và sẽ là chính xác hơn khi rập khuôn trên cạnh của tên lửa nhãn mác: “Lắp ráp tại Triều Tiên từ các linh kiện Trung Quốc”. “Ngài Tổng thống Mỹ, xin đừng bận tâm thêm nữa với các biện pháp trừng phạt một nước Triều Tiên đã bị cô lập. Nếu muốn giải giáp và phi hạt nhân hóa Triều Tiên, hãy trừng phạt Trung Quốc”, ông Mosher kêu gọi. Phạm Duy (Đại Kỷ Nguyên)
  10. Ngày 28/11/2017, thời báo Hoàn Cầu đăng bài của nhà báo Bạch Vân Dy viết về quan hệ của Việt Nam với Trung Quốc với tựa đề “Thật khó tin! Tình cảm yêu ghét Trung Quốc của ‘Quốc gia anh em’ này lại lộ liễu đến thế”. Nội dung bài báo như sau: Hình minh họa Phòng bị – khi mở bản đồ vùng này, tôi bỗng phát hiện… Trong lịch sử, Việt Nam chịu ảnh hưởng sâu sắc của văn hóa Hán [nguyên văn Hán phong] từng một thời có danh hiệu đẹp là “Trung Hoa nhỏ”, và ở thời nay, việc xây dựng và cải cách chính trị, kinh tế và chế độ xã hội Việt Nam cũng chịu ảnh hưởng sâu sắc của Trung Quốc, thể hiện ở tính chất giống nhau về mô hình. Thế nhưng đất nước núi liền núi sông liền sông với Trung Quốc này lại có tình cảm cực kỳ phức tạp với Trung Quốc: có phòng bị nhưng không thể không ở gần; có ấm ức [ủy khúc] nhưng từ đáy lòng lại có sự hâm mộ và hướng tới [Trung Quốc]. Tình cảm ấy biểu hiện một cách khác thường tại hai thành phố của Việt Nam. Đó là thành phố mới nổi Đà Nẵng, và Nha Trang, nơi nghỉ dưỡng nổi tiếng, hai nơi này thu hút du khách Trung Quốc ùn ùn kéo đến, cũng là nơi châm ngòi cho các tranh cãi có liên quan tới “Trung Quốc”. Gần đây phóng viên của “Thời báo Hoàn cầu” đã đến hai đô thị kể trên trải nghiệm sự “đan xen yêu ghét” của Việt Nam đối với Trung Quốc. Do nằm gần cố đô Huế và sở hữu một bờ biển đẹp, mấy năm nay Đà Nẵng, thành phố lớn thứ tư của Việt Nam, đã trở thành thắng cảnh nghỉ dưỡng trong con mắt của nhiều người Trung Quốc. Thế nhưng khi đi dạo trong phong cảnh nhiệt đới mê ly ấy, có lẽ nhiều người chưa biết rằng Đà Nẵng là căn cứ hải quân quan trọng và cũng là thành phố Việt Nam ở gần quần đảo Hoàng Sa nhất. Ngay trong buổi sáng đầu tiên đến Đà Nẵng, phóng viên “Thời báo Hoàn cầu” đã chú ý tới điểm đó. Phóng viên mua một bản đồ vùng này, khi mở bản đồ lập tức phát hiện thấy ở phía trên tại chỗ dễ thấy nhất có đánh dấu phạm vi quản lý của Đà Nẵng, kể cả cái gọi là “Quần đảo Hoàng Sa” (tức quần đảo Tây Sa của Trung Quốc – ghi chú của Thời báo Hoàn Cầu). Có thể thấy sự “tuyên bố chủ quyền” tương tự như vậy ở khắp mọi chỗ: con đường vòng bãi biển Mỹ Khê là một trong những nơi đông du khách nhất, nhưng con đường đầy ánh nắng, bãi cát và cây dừa ấy lại mang hai cái tên có ý vị chính trị cực kỳ mạnh mẽ: đoạn phía Bắc gọi là “Hoàng Sa”, đoạn phía Nam gọi là “Trường Sa” (Việt Nam gọi quần đảo Nam Sa là “quần đảo Trường Sa” – ghi chú của Thời báo Hoàn Cầu). Tại một phía “đường Hoàng Sa” có một tòa nhà nhỏ bốn tầng, lạ thay trước cửa có mấy chữ lớn “Nhà trưng bày Hoàng Sa”. Cho dù công trình này chưa hoàn thành nhưng phóng viên bản báo nhìn thấy trong nhà có một tượng đài màu trắng ngờ là “tấm bia chủ quyền”. Hầu như mỗi người Đà Nẵng đều đã quen thuộc với những cái tên đường phố và tòa nhà có ý vị sâu xa ấy, hơn nữa thái độ thể hiện của chính quyền đối với điều đó cũng kích thích tình cảm của dân chúng. Anh Việt, chủ một cửa hàng trái cây ở trung tâm thành phố nói với phóng viên “Thời báo Hoàn cầu” rằng anh thường thấy báo chí và truyền hình đưa tin nói Trung Quốc “bố trí vũ khí ở Biển Đông của chúng tôi (Việt Nam gọi Nam Hải là Biển Đông – ghi chú của Thời báo Hoàn Cầu)”, anh rất phản cảm với chính phủ Trung Quốc, “Tôi mong sao Đà Nẵng có thể đặt càng nhiều tên đường và tên đất như “Hoàng Sa”, “Trường Sa”. Thậm chí tôi mong rằng sẽ có ngày cái tên “Hoàng Sa”, “Trường Sa” có thể xuất hiện trên đường phố Trung Quốc!” Những ngôn từ gay gắt như thế khiến phóng viên bản báo có chút ngạc nhiên. Phía sau loại “tuyên bố” ấy có sự phòng bị, bất an, cũng phảng phất có ý thù địch. Phóng viên bản báo cảm nhận sâu sắc điều đó khi có mặt tại “Ủy ban Nhân dân huyện Hoàng Sa” ở trung tâm thành phố Đà Nẵng. Đây là cơ quan “Chính quyền huyện Hoàng Sa” Việt Nam đặt riêng, trên danh nghĩa là để quản lý toàn bộ quần đảo Tây Sa. Phóng viên bản báo đến thăm nơi này vào cuối tuần, phòng làm việc không có ai cả, nhưng qua lớp kính có thể thấy rõ trong nhà treo đầy bản đồ liên quan tới “Biển Đông”. Trong hành lang có một tấm biển nổi bật in dòng chữ tuyên ngôn “Việt Nam là quốc gia đầu tiên trong lịch sử tiến hành chiếm lĩnh, tổ chức, quản lý và khai thác quần đảo (Hoàng Sa và Trường Sa). Do không có “lãnh thổ” thực tế để bố trí nên một tấm “bia huyện Hoàng Sa” cao khoảng hai mét bị đặt ở góc nhà, mặt phủ một lớp bụi mỏng. Tại khu vực này, phóng viên bản báo gặp một người dân ở gần đấy, tên là Từ Sĩ Tôn. Ông già 65 tuổi ấy tự xưng họ tên này có nguồn gốc từ Trung Quốc, nhưng ông vô cùng bất mãn với Trung Quốc. Ông nói, nếu cho điểm cao nhất là 10 điểm, thì ông chỉ có thể cho Trung Quốc 5 điểm, còn với Nhật và Mỹ thì lại có thể cho 9 và 10 điểm. “Mỹ tuy có đánh nhau với chúng tôi nhưng sau này lại giúp chúng tôi rất nhiều. Còn Trung Quốc thì sau chiến tranh mấy chục năm luôn bắt nạt Việt Nam. Trong đời mình, tôi cảm thấy Trung Quốc đối với Việt Nam chẳng ra sao cả.” Đối với một người Đà Nẵng khác là anh Quân thì tình cảm đề phòng Trung Quốc trực tiếp liên quan đến đời sống hàng ngày của anh. “Tôi có mấy người thân phục vụ trong hải quân. Hiện nay tranh chấp trên biển giữa Trung Quốc với Việt Nam làm cho tôi và người nhà rất lo lắng. Chúng tôi sợ xảy ra chiến tranh.” Khi phóng viên “Thời báo Hoàn cầu” hỏi tiếp anh có cho rằng thật sự có khả năng xảy ra chiến tranh hay không thì anh nhìn ra phía xa và nói đi nói lại một câu: “Mong rằng sẽ không xảy ra”. Ấm ức – người Trung Quốc coi thường chúng tôi Tình cảm phức tạp của Việt Nam đối với Trung Quốc cũng phản ánh trong mối quan hệ giữa dân chúng địa phương với du khách Trung Quốc. Bảy tháng đầu năm nay tổng cộng đã có 2,2 triệu lượt du khách Trung Quốc tới Việt Nam, tăng 51% so cùng kỳ. Số du khách Trung Quốc đến thăm Việt Nam trong cả năm có thể lên tới 4 triệu. Thế nhưng phía sau con số đẹp ấy là những lời oán trách và bất mãn của không ít du khách Trung Quốc, rất nhiều người cảm thấy mình không được đối xử công bằng: chẳng những có các cảnh rối ren thị trường thường thấy như lừa đảo bịp bợm, mà các sự việc như du khách Trung Quốc bị nhân viên hải quan Việt Nam đòi hối lộ, bôi bẩn hộ chiếu, đối xử thô bạo thậm chí ẩu đả cũng liên tục xảy ra. Phóng viên “Thời báo Hoàn cầu” khi xuất cảnh từ sân bay Cam Ranh Nha Trang đã nhìn thấy cảnh thế này: một nhân viên công tác Việt Nam lớn tiếng quát mắng du khách Trung Quốc đang xếp hàng chờ kiểm tra an ninh, bất cứ ai dừng lại hoặc có chi tiết sơ suất nào đó đều bị nhân viên này nghiêm giọng quở trách. Phóng viên “Thời báo Hoàn cầu” cũng chẳng gặp may. Khi theo thói quen ở nhiều nước, phóng viên giơ tay lấy chiếc rổ đựng giày, nhân viên kia cũng thô bạo đánh vào tay phóng viên và dùng một thứ tiếng nghe không rõ là tiếng Việt Nam hoặc tiếng Trung Quốc ngọng nghịu quát to bảo phóng viên trực tiếp đặt giày lên băng chuyền. Đồng thời một số nhân viên ngành du lịch Đà Nẵng và Nha Trang cũng khéo nhắc nhở du khách Trung Quốc, họ cho rằng người Trung Quốc làm ồn, không tôn trọng luật pháp và tập tục địa phương sở tại. Ngô Thị Lượng, nhân viên hướng dẫn mua hàng của một hiệu bán đồ lưu niệm tại Nha Trang, nói với phóng viên “Thời báo Hoàn cầu” là cô từng thấy một số du khách Trung Quốc khi mua hàng lại không dùng tiền Việt Nam để chi trả mà khăng khăng đòi dùng Nhân dân tệ. “Tôi đã nhiều lần giải thích cho họ biết là ở đây không thể dùng đồng Nhân dân tệ để tiêu dùng nhưng một số khách chẳng những không tỏ ra hiểu biết mà ngược lại rất không vui lòng, có lúc còn nói với chúng tôi những lời khó nghe nữa cơ.” Phóng viên bản báo cho rằng những cọ sát này càng giống như những mâu thuẫn của một giai đoạn phát triển nào đấy. Tương tự dòng xe máy xuyên ngang chạy dọc như nước chảy trên đường phố, thị trường Việt Nam đang ở vào một giai đoạn phát triển nhanh nhưng thường xuyên xảy ra vấn đề này nọ hoặc các trang thiết bị đi kèm chưa theo kịp, khó tránh khỏi hiện tượng “va chạm”. Song le trong sự bao trùm của tình cảm dân tộc mạnh mẽ đối với Trung Quốc thì bất cứ sự việc nào có liên quan tới du khách Trung Quốc đều rất dễ dàng được dư luận quan tâm, phóng đại hoặc xuyên tạc, tiếp đó gây ra thành kiến lệch lạc và sự bất mãn mới của người Việt Nam đối với Trung Quốc. Hoàng Thị Bích Trâm còn đang học đại học, cô ấm ức nói với phóng viên “Thời báo Hoàn cầu” rằng cô muốn làm hướng dẫn viên du lịch [HDVDL] nhưng rất nhiều đoàn du lịch Trung Quốc lại chỉ muốn thuê HDVDL người Trung Quốc, người Việt Nam dù có biết tiếng Trung Quốc đi nữa nhưng giỏi lắm cũng chỉ có thể được làm ‘trợ lý HDVDL’ mà thôi”. “Cũng tức là nói chúng tôi không được phụ trách về hành trình thực tế của đoàn, chỉ khi nào có chuyện gì đó thì mới lấy tư cách HDVDL xuất đầu lộ diện giao thiệp với chính quyền và cảnh sát. Hơn nữa HDVDL người Trung Quốc có thu nhập cao rất nhiều so với các trợ lý như chúng tôi.” Ông Đoàn, một người Đà Nẵng 50 tuổi, thì cho rằng người Trung Quốc hay “bắt nạt” người Việt Nam. “Tôi thường thấy báo đài đưa những tin tiêu cực về du khách Trung Quốc. Mấy hôm vừa rồi, đài nói gần đây có một bà già quẩy gánh táo bán ngoài phố, có du khách Trung Quốc ăn táo của bà mà không trả tiền, lại còn mắng bà ấy nữa.” Cho dù phóng viên bản báo nói sự việc này có lẽ có phần kỳ quặc nhưng ông Đoàn vẫn cứ giữ quan điểm như cũ: “Chuyện ấy làm tôi cảm thấy người Trung Quốc có chút coi thường người Việt Nam chúng tôi, không bình đẳng với chúng tôi.” Hoan nghênh – “Người Trung Quốc thích mua sắm” Dù là “đề phòng” hay “ấm ức”, hai tình cảm ấy càng như một “dòng nước ngầm” ẩn giấu, nhiều lúc Đà Nẵng và Nha Trang xem ra lại là hai thành phố rất hữu hảo với người Trung Quốc. Phố lớn ngõ nhỏ ở đây chỗ nào cũng có thể nhìn thấy các biển tiếng Trung Quốc, từ “Phở Quảng Nam” đến “Nơi cho thuê xe máy”, rồi đến “Hàng đặc sản Việt Nam”, dù cho không biết nói một câu tiếng Việt đi nữa bạn cũng chẳng khó khăn tìm thấy nơi mình cần đến. Hơn nữa ở mỗi một cửa hiệu du khách có thể tới hầu như đều có một nhân viên hướng dẫn mua hàng biết nói tiếng Trung Quốc. Cô Ngọc 21 tuổi làm việc ở một cửa hiệu áo dài trong một trung tâm thương mại lớn, khi bạn chỉ tay vào bất cứ bộ trang phục nào trong cửa hiệu, cô đều có thể nhanh chóng dùng tiếng Trung Quốc cho biết giá cả của chúng. Khi phóng viên “Thời báo Hoàn cầu” hỏi cô có ấn tượng thế nào về du khách Trung Quốc, cô cười rất cởi mở đáp: “Người Trung Quốc thích mua sắm.” Cô bảo, khách đến Nha Trang nhiều nhất là người Trung Quốc và người Nga, nhưng du khách Nga ít mua hàng. Khi phóng viên hỏi cô có thấy du khách Trung Quốc làm ồn không thì cô cười nói: “Cũng có lúc như vậy, nhưng tôi cảm thấy chuyện ấy chẳng sao cả, họ có thể mua hàng là được rồi.” Trong các lần phóng viên phỏng vấn, rất nhiều người địa phương thừa nhận du khách Trung Quốc đến đây đã kích thích kinh tế vùng này. Theo “Mạng Việt Nam”, 9 tháng đầu năm nay thu nhập ngành du lịch của Đà Nẵng đạt 600 triệu USD, tăng 24,4% so cùng kỳ. Trong đó phần “cống hiến” của du khách Trung Quốc không nhỏ. Cho tới hiện nay số du khách Trung Quốc đến Đà Nẵng năm 2017 đã vượt quá 440 nghìn lượt người, tăng 23% so cùng kỳ, chỉ kém du khách Hàn Quốc mà thôi. “Người Việt Nam giám sát các xí nghiệp nước ngoài rất chặt chẽ, rất nhiều công ty du lịch Trung Quốc làm ăn tại Việt Nam đều kinh doanh dưới hình thức công ty của địa phương, nhằm tránh sự chướng mắt quá mức. Thực ra đây là hành vi kinh doanh tiêu cực [nguyên văn màu tro] nhưng chính quyền cứ phớt lờ.” Một người Hoa từng làm ngành du lịch ở Đà Nẵng ngót 10 năm nói với phóng viên “Thời báo Hoàn cầu” là mỗi lần người Việt Nam sở tại có mâu thuẫn lợi ích với doanh nhân Trung Quốc kinh doanh du lịch thì nói chung chính quyền Việt Nam đều áp dụng cách giải quyết “Hòa cả làng” [nguyên văn Hòa hi ni], “Vừa bảo doanh nhân Trung Quốc lưu ý, cũng vừa gây sức ép với tình cảm [dân tộc] của người Việt Nam, bởi lẽ chính quyền rất hiểu rõ lợi ích mà việc làm ăn với Trung Quốc đem lại [cho Việt Nam]. Điều đó không tách rời được Trung Quốc”. “Mười năm trước bãi biển Mỹ Khê chẳng có gì cả, chỉ có một ít lều quán xơ xác, bây giờ cả khu này đã xây dựng đầy những khách sạn to đẹp. Thu nhập của dân sở tại mấy năm nay tăng lên không ít.” Cô Trang là hướng dẫn viên tại Đà Nẵng của phóng viên “Thời báo Hoàn cầu”, cô hướng dẫn các đoàn du khách Trung Quốc, mỗi tháng thu nhập đại để vào khoảng 2-3 nghìn Nhân dân tệ [khoảng 7-10 triệu VNĐ], cao hơn nhiều so với mức thu nhập khoảng 1500 Nhân dân tệ [khoảng 5 triệu VNĐ] của người dân sở tại bình thường. “Mới đầu khi tôi vào đại học định học tiếng Trung Quốc, cha mẹ tôi đều không đồng ý, cảm thấy chắc chắn sẽ không tìm được việc làm, một số người xung quanh cho rằng học tiếng Trung Quốc là bán nước. Bây giờ khi thấy tôi làm việc và có thu nhập, họ đều nghĩ rằng ban đầu tôi đã lựa chọn đúng, rất ủng hộ tôi.” Xu hướng – “Trung Quốc rất tiên tiến, tôi muốn đi thăm Trung Quốc xem thế nào” Trong thời gian ở Đà Nẵng và Nha Trang, phóng viên “Thời báo Hoàn cầu” có bảo người dân địa phương dùng ba từ để hình dung Trung Quốc trong suy nghĩ của họ. Kết quả cuối cùng mấy từ có tần suất cao nhất là: phát triển, sầm uất và công nghệ. “Tôi thấy người Trung Quốc rất có năng lực, trong một thời gian ngắn mà họ có thể xây dựng đất nước mình được tốt như vậy.” Đoàn Xuân Hoàng 34 tuổi nói với phóng viên “Thời báo Hoàn cầu”. Trong ấn tượng của anh, Trung Quốc là một quốc gia lớn, giàu có và tiên tiến, nhất là công nghiệp chế tạo phát đạt. Anh bạn trẻ này chỉ vào các phụ kiện điện thoại di động bán trong cửa hiệu của anh và nói: “Toàn bộ những thứ này đều nhập từ Trung Quốc. Tôi thật sự muốn đi Trung Quốc xem xem các bạn chế tạo những thứ ấy như thế nào.” Phạm Thị Sáng đang học đại học ngoại ngữ ở Đà Nẵng nói với phóng viên bản báo rằng phần lớn những người có cách nhìn tiêu cực về Trung Quốc là những người già, “Bởi lẽ quan điểm của họ về Trung Quốc dừng lại ở quá khứ”, còn phần lớn lớp trẻ Việt Nam đã có nhận thức tương đối khách quan về sự phát triển chính trị, văn hóa và kinh tế của Trung Quốc, rất nhiều người còn đầy những suy tưởng hướng về Trung Quốc. Sáng và nhiều bạn xấp xỉ tuổi cô đều rất hâm mộ văn hóa Trung Quốc, thích xem phim Trung Quốc, xem phim truyền hình và nghe nhạc Trung Quốc. “Trong suy nghĩ của tôi, Trung Quốc là một đất nước do Đảng Cộng sản lãnh đạo, có trình độ phát triển kinh tế rất cao, sau này Việt Nam có rất nhiều cái có thể học Trung Quốc”. “Tứ đại phát minh mới” của Trung Quốc[1] cũng đang ảnh hưởng tới Việt Nam một cách không cảm nhận thấy. Tại một hiệu giày dép ở Nha Trang, trên quầy thu ngân có mã hai chiều thanh toán WeChat Bảo Hòa (một phương thức nhận diện chủ yếu cho ứng dụng di động; ở đây là nói mã QR của công ty Trung Quốc Bảo Hòa; WeChat chữ Hán là vi tín). Điều khiến người ta ngạc nhiên hơn là chủ hiệu lại không phải là người thuộc lớp trẻ bám sát trào lưu hiện đại, mà là một bà trên 50 tuổi. Bà chủ nói với phóng viên “Thời báo Hoàn cầu” là thanh toán WeChat Bảo Hòa rất tiện lợi, “Hiện nay rất nhiều cửa hiệu Việt Nam đều đã bắt đầu sử dụng rồi”. Khi phóng viên bản báo chia tay ra về, bà còn không quên nhét vào tay phóng viên một tấm danh thiếp có in mã vạch hai chiều của cửa hiệu mình: “Tôi làm một tài khoản công chúng cho cửa hiệu của tôi, nếu rảnh anh có thể vào xem xem?” Ngay cả ông Đoàn luôn cảm thấy “Trung Quốc bắt nạt Việt Nam” cũng cho con gái đang học đại học bắt đầu học tiếng Trung Quốc. “Tôi nghĩ sau này nhất định sẽ càng ngày càng có nhiều dịp giao thiệp với Trung Quốc, lũ trẻ học tiếng Trung Quốc thì trong tương lai chắc chắn sẽ có tiền đồ tốt hơn”. Khi phóng viên nhắc ông rằng “Bác từng bảo bác ghét Trung Quốc cơ mà” thì ông Đoàn hơi ngượng ngùng nói: “Cái đó cũng là để có thể nói lý lẽ với người Trung Quốc thôi!” Thế nhưng trong cửa hàng đồ điện gia dụng của bà vợ ông Đoàn thì hàng hóa Trung Quốc cũng ngày một nhiều. Khi có người nghi ngờ chất lượng những mặt hàng này thì người phụ nữ Việt Nam ấy sẽ bực mình trả lời theo một phản xạ có điều kiện: “Hàng hóa toàn thế giới đều là do Trung Quốc sản xuất cả đấy ạ !” Bản gốc tiếng Trung: 难以置信!这个“兄弟国家”对中国的恨爱,都这么直白! Biên dịch và ghi chú: Nguyễn Hải Hoành —————- [1] Tứ đại phát minh mới của Trung Quốc trong bài này nói kết quả bình chọn hồi tháng 5/2017 của thanh niên 20 nước dọc “Một vành đai, một con đường”, đó là: 1) Đường sắt cao tốc; 2) Alipay [Chi phó bảo, do tập đoàn Alibaba TQ sáng tạo, là hình thức thanh toán trực tuyến không có phí giao dịch của bên thứ ba, tức một kênh trung gian để thanh toán, đem lại nhiều tiện lợi cho người dùng, hiện được 300 triệu dân TQ sử dụng]; 3) Xe đạp dùng chung; 4) Mua hàng qua mạng. Tứ đại phát minh cũ của Trung Quốc là: 1) Thuốc nổ; 2) Kim chỉ nam; 3) Công nghệ làm giấy; 4) Công nghệ in chữ rời. (Nghiên cứu Quốc tế)
  11. Chuyến đi thăm viếng chính thức của Tổng thống Cộng hòa Ba Lan Andrzej Duda ở Việt Nam đã kết thúc tốt đẹp, theo như những miêu tả của báo chí Việt Nam. Còn phía Ba Lan nói chung và cộng đồng người Việt ở Ba Lan nói riêng đã đánh giá như thế nào về chuyến đi này? Chuyến thăm của Tổng thống Ba Lan Andrzej Duda "đã kết thúc tốt đẹp" nhưng cộng đồng người Việt ở Ba Lan sẽ có tương lai thế nào vẫn luôn là câu hỏi hóc búa. Những ai quan tâm tình hình chính trị ở Ba Lan đều biết là quốc gia này có một nền kinh tế đang phát triển khá nhanh trong khối Liên minh Châu Âu, nhưng về chính trị thì lại đang có một số khó khăn và cụ thể là đang có một sự chia rẽ rõ rệt trong dân tộc Ba Lan. Đảng cầm quyền ở Ba Lan (mà Tổng thống đương thời của Ba Lan cũng là do đảng này dựng lên) đang có xu hướng muốn xây dựng quốc gia này trở thành một đất nước hùng mạnh, với tinh thần/chủ nghĩa dân tộc cao. Vậy là họ có xu hướng không đồng tình với Liên Âu trong nhiều lĩnh vực. Nhưng các đảng đối lập ở Ba Lan thì vẫn muốn Ba Lan phải luôn luôn gắn bó chặt chẽ mọi quan hệ với Liên Âu, để cùng phát triển. Do vậy, khi Tổng thống cùng đoàn tùy tùng của mình và 65 doanh nghiệp Ba Lan sang Việt Nam tìm những mối quan hệ hợp tác mới, thì người ta cũng đã có đưa một số ý kiến có vẻ coi thường chuyến đi này, nhấn mạnh là tại sao Ba Lan không củng cố những mối quan hệ với những quốc gia hùng mạnh ở châu Âu là Đức và Pháp (đầu tầu của Liên Âu), mà lại đi tìm những người bạn mới, ở tận Việt Nam, Kazachstan hay Etiopia (ngoàn những quốc gia này, Tổng thống Ba Lan Andrzej Duda cũng đã có chuyến đi thăm Trung Quốc). Nói chung đa số người dân Ba Lan đều được biết là Việt Nam hiện nay đang có những bước chuyển đổi khá mạnh mẽ. Họ cho là Việt Nam đang trở thành một con hổ của Châu Á. Mặc dù nền chính trị của hai quốc gia vẫn hoàn toàn khác biệt, nhưng họ biết là Việt Nam cũng ngày càng thoáng mở, nhất và về vấn đề phát triển kinh tế, nhà nước Việt Nam ngày càng quan tâm đến sự phát triển của những công ty tư nhân loại nhỏ và vừa. Do vậy Ba Lan cho là cần tận dụng mối quan hệ tốt đẹp với Việt Nam trong quá khứ, để tìm cách xâm nhập sâu hơn nữa vào thị trường các nước ASEAN ở Đông Nam Á, tức là tạo điều kiện cho các doanh nghiệp Ba Lan có thêm những thị trường mới để xuất khẩu hàng hóa, đặc biệt khi họ biết là chỉ tính riêng Việt Nam, đây là một thị trường rất rộng lớn, với con số trên 90 triệu người tiêu dùng. Do vậy, nói chung người ta cho rằng chuyến đi của Tổng thống sang Việt Nam là một bước đi đúng đắn. Nhiều hợp đồng hợp tác trực tiếp đã được ký kết, thí dụ như về lĩnh vực y dược: Tập đoàn Adamed sẽ đầu tư 50 triệu USD vào công ty dược khá lớn và đang phát triển nhanh nhất ở Việt Nam là Đạt Vi Phú. Tổng Giám đốc của Tập đoàn Adamed là bà Małgorzata Adamkiewicz và ông Giám đốc của Đạt Vi Phú là Phạm Tài Trường đều vui mừng là ngành dược ở Ba Lan và Việt Nam cũng sẽ được phát triển nhanh trong tương lai nhờ có sự hợp tác này. Người Việt có nhiều đóng góp vào nền kinh tế Ba Lan, đặc biệt là về vấn đề ẩm thực, vì hiện nay đã có rất nhiều người dân Ba Lan biết đến các món ăn ngon của Việt Nam như là món nem, mà người Ba Lan đã quen gọi với cái tên sajgonki, tức là nem Sài Gòn. Theo như Tổng cục Thống kê của Ba Lan cho biết, hiện nay quốc gia này xuất khẩu sang Việt Nam chủ yếu các mặt hàng nông nghiệp, chủ yếu là động vật và các sản phẩm từ động vật (đặc biệt là gia cầm), ngoài ra trong các mặt hàng xuất khẩu còn có nhiều sản phẩm ngành hóa học công nghiệp và ngành thiết bị vận chuyển. Do vậy người ta đang tò mò muốn biết là công ty của Ba Lan Wawrzaszek chuyên sản xuất xe cộ đặc biệt cùng các doanh nghiệp khác sang Việt Nam với những ý tưởng hay với những hợp đồng gì lớn cụ thể? Quầy bán món ăn Việt Nam tại khu thương mại Wólka Kosowska Ngoài những hợp đồng trực tiếp giữa các doanh nghiệp, Ba Lan còn cho Việt Nam vay 250 triệu USD, để Việt Nam đặt mua hàng hóa của Ba Lan. Văn phòng đại diện Cơ quan Đầu tư và Thương mại Ba Lan đã được thành lập ở TP Hồ Chí Minh ắt hẳn sẽ là trung tâm giao dịch và là địa điểm để nhiều công ty của Ba Lan và cả của Việt Nam tìm đến để có thể phát triển những mối quan hệ hợp tác trong tương lai. Ít ai biết rằng ở TP Hồ Chí Minh còn có một cộng đồng người Ba Lan đang sinh sống ở Việt Nam khá đông đảo với con số vài chục người, họ đã thành lập là Hiệp hội người Ba Lan sinh sống ở Việt Nam với tên gọi "Polonia Sajgońska". Chủ tịch Hiệp hội này, ông Maciej Ryczko đến từ công ty Polviet Business Solutions in Vietnam cũng rất vui mừng là trong tương lai, mối quan hệ giữa hai quốc gia cũng sẽ ngày càng phát triển mạnh mẽ hơn. 'Chung sống' Một văn bản hợp tác quan trọng đã được ký kết trong lĩnh vực giáo dục, do vậy cả hai bên có hy vọng là sự trao đổi khoa học và giáo dục giữa hai quốc gia sẽ ngày càng được nâng cao. Trong chuyến thăm, Tổng thống Andrzej Duda đã trao tặng các huân chương công trạng của Ba Lan cho một vài cựu nhân viên ngoại giao và một số dịch giả Việt Nam Trong tương lai, ắt hẳn sẽ có nhiều sinh viên Việt Nam sang Ba Lan học tập, bởi vì dù sao chi phí cho công việc học tập ở Ba Lan vẫn không cao so với các quốc gia phương Tây khác, mà ở Ba Lan cũng có khá nhiều trường đại học uy tín, vậy bằng cấp mà sinh viên Việt Nam nhận được ở quốc gia này sẽ có giá trị không chỉ ở Châu Âu, mà khi về Việt nam cũng sẽ được đánh giá ngày càng tốt hơn. Hiện nay các trường đại học có thể trực tiếp ký kết với nhau về vấn để trao đổi sinh viên. Có một điều thú vị nữa là ở trường Đại học Tổng hợp Adam Mickiewicz ở TP Poznań đang có ngành Việt Nam học (bộ môn nghiên cứu ngôn ngữ và văn hóa Việt), sinh viên Ba Lan vẫn đang tích cực học tiếng Việt, với hy vọng là sẽ được sang Việt Nam thực tập, thậm chí sang tìm việc làm ở Việt Nam sau khi tốt nghiệp ngành học này. Cộng đồng người Việt ở Ba Lan cũng vui mừng khi mối quan hệ giữa Việt Nam và Ba Lan sẽ ngày càng phát tiển tốt đẹp. Cộng đồng này chưa thể được coi là cộng đồng dân tộc thiểu số ở Ba Lan, nhưng đang được phía Ba Lan đánh giá khá cao. Người ta cho là người Việt đã có khá nhiều đóng góp vào sự đa sắc tộc cho xã hội Ba Lan. Người Việt cũng có nhiều đóng góp vào nền kinh tế Ba Lan, đặc biệt là về vấn đề ẩm thực, vì hiện nay đã có rất nhiều người dân Ba Lan biết đến các món ăn ngon của Việt Nam như là món nem, mà người Ba Lan đã quen gọi với cái tên sajgonki, tức là nem Sài Gòn. Ngoài ra, người Ba Lan cũng đã phát âm tốt khi muốn đặt ăn món phở (Việt), mà không cần phải có một tên gọi riêng bằng tiếng Ba Lan. Người Việt thế hệ thứ hai ở Ba Lan đã khá nổi tiếng là rất chăm chỉ học hành, nhiều cháu đã và đang đạt được thành tích cao trong học tập. Do vậy, mặc dù có một số người Ba Lan hiện nay có xu hướng bài trừ người nước ngoài, nhưng nói chung người ta cho là trong tương lai người Việt sẽ không gây ảnh hưởng gì đến họ, mà hai dân tộc này có thể cùng hòa đồng chung sống với nhau. Tuy nhiên, về chính sách di dân nói chung, Ba Lan vẫn khá thận trọng, không muốn cho nhiều người nước ngoài xâm nhập vào xã hội này (người Ucraina sang Ba Lan sinh sống và làm việc rất đông đảo, cũng chỉ vì là nhiều người Ba Lan đã và đang đi ra nước ngoài sinh sống, do vậy thị trường lao động ở Ba Lan đang cần nhiều nhân công). Vậy có thể phỏng đoán là Ba Lan cũng không sẽ không có chính sách dễ dàng mở cửa cho người Việt ồ ạt chuyển sang quốc gia này sinh sống, mà ngược lại, người ta đang tìm cách thắt chặt mọi vấn đề liên quan đến người nước ngoài ở Ba Lan, trong vấn đề cấp thẻ cư trú ở Ba Lan (muốn được nhận thẻ định cư, sẽ cần phải thông thạo ngôn ngữ Ba Lan). Chính quyền Ba Lan đang rất quan tâm đến chuyện các công ty và người nước ngoài có chấp hành những nguyên tắc chặt chẽ về thuế má hay vấn đề đóng bảo hiểm hưu trí và y tế ở Ba Lan hay không, do vậy những cuộc kiểm tra của các cơ quan liên ngành vẫn liên tục xảy ra ở những khu có nhiều người nước ngoài đang sinh sống và làm việc. Mời xem video: Tổng BT Trọng có bao nhiêu cổ phần trong KaraOke Rubi dát vàng của con gái Võ Kim Cự tại Hà Tĩnh? Như vậy, một mặt Ba Lan muốn giữ gìn mối quan hệ hữu nghị và tăng cường và phát triển những hợp tác làm ăn với Việt Nam, mặt khác cuộc sống và chuyện làm ăn của người Việt ở Ba Lan ắt hẳn vẫn sẽ gặp nhiều khó khăn trong tình hình mới hiện nay. Cộng đồng người Việt ở Ba Lan sẽ có một tương lai như thế nào, sẽ vẫn luôn là một câu hỏi khá hóc búa không chỉ cho những người Việt đang sinh sống ở đây, mà còn cho cả những người đang có dự định chuyển sang đất nước tươi đẹp này sinh sống. Dù sao, người Việt đang sinh sống ở Ba Lan đã vài chục năm nay, vậy có thể nói là hai dân tộc đã khá hiểu biết về nhau, vậy tất cả chúng ta có thể luôn nghĩ lạc quan về tương lai và nhớ đến một thực tế là nói chung người Ba Lan khá hiền lành và thân thiện, ngoài ra khi họ tồn tại được và ngày càng phát triển ở đất nước này, thì ắt hẳn người Việt cũng sẽ làm được như vậy, nếu tất cả chúng ta cùng cố gắng... làm theo như người Ba Lan, trong mọi lĩnh vực. Vậy là chúng ta sẽ hòa nhập tốt, chứ không phải lo sợ là chúng ta sẽ bị hòa tan. Ngô Hoàng Minh Gửi cho BBC từ Warsaw* Bài thể hiện quan điểm và cách hành văn của tác giả Ngô Hoàng Minh hiện sống tại Warsaw.(BBC)
  12. BOT Cai Lậy bùng nổ, trận chiến tiếp tục sau 3 tháng xả trạm nhằm làm dịu dư luận và tìm mọi biện pháp đối phó để buộc người dân phải nghe theo từ một nhóm lợi ích. Ròng rã 3 tháng người ta bàn luận, trao đổi, để rồi như tất cả đã diễn ra một cuộc chiến thật sự, nào là cấm phóng viên tác nghiệp, lập khu thu tiền lẻ và có cả xe y tế, lực lượng bảo vệ có mặt khắp nơi, rồi huy động tới cả CSGT và CSCĐ. Hình minh họa Những hình ảnh về diễn biến của trận chiến này được cập nhật liên tục trên mạng xã hội và chắc chắn có những kẻ đang ngồi phòng máy lạnh ung dung lướt tin, cười khẩy nhìn người dân phẫn nộ. Không phẫn nộ sao được khi làm đường tên tuyến tránh nhưng thu phí trên Quốc lộ – con đường huyết mạch mà ai cũng phải đi qua? Tại sao khi Kiểm toán và Thanh tra của Nhà nước vào cuộc mà không ai bị xử lý và BOT vẫn tiếp tục thu tiền? Chẳng biết vì lý do nào mà Bộ GTVT lại ký thêm hạng mục “Tăng cường mặt đường QL1” với chủ đầu tư, trong khi việc này hoàn toàn chưa có sự đồng ý của Chính Phủ. Bởi lâu nay, việc tu sửa nâng cấp Quốc lộ huyết mạch, là trách nhiệm của Chính phủ. Trách nhiệm này được giao lại cho Bộ Giao thông Vận tải và bộ này sử dụng Quỹ Bảo trì đường bộ thực hiện phần việc trên. Quỹ Bảo trì đường bộ được hình thành từ tiền thuế mua sắm phương tiện, thuế tham gia lưu thông với 3 loại thuế chính và hàng chục khoản phí bắt buộc khác. Và số tiền của quỹ này cũng không phải là con số nhỏ. Như năm 2016, Quỹ Bảo trì đường bộ Trung ương có hơn 10.000 tỷ đồng; bao gồm, nguồn thu từ chủ ô tô 6.200 tỷ đồng, ngân sách Nhà nước cấp bổ sung 3.500 tỷ đồng và nguồn chưa sử dụng năm 2015 hơn gần 500 tỷ đồng. Năm 2017, nguồn thu cũng khả quan khi báo cáo quý I của Văn phòng Quỹ Bảo trì Trung ương cho thấy, tính đến hết ngày 31 – 3, chủ phương tiện nộp phí đạt hơn 1.634 tỷ đồng/6.150 tỷ đồng kế hoạch, đạt hơn 120% so với cùng kỳ năm trước. Nhìn vào đó có thể thấy, số tiền của quỹ bảo trì đường bộ này sẽ ngày càng tăng theo mỗi năm, như vậy tại sao chỉ vì có 300 tỷ mà Bộ GTVT để doanh nghiệp làm loạn đời sống của người dân như vậy? Đề nghị Bộ GTVT cần minh bạch tài chính mà Quỹ bảo trì đường bộ đã sử dụng trong suốt những năm qua để xem thiếu thốn cỡ nào mà phải để một doanh nghiệp gánh trách nhiệm cho mình. Hơn nữa, BOT (Build, Operation, Transfer – Xây dựng, vận hành và bàn giao) là một hình thức của PPP. Theo hình thức này, tư nhân bỏ tiền ra xây dựng, sau đó quản lý và vận hành, thu tiền trong thời gian nhất định, rồi bàn giao lại cho nhà nước và công trình đó trở thành công cộng. Một ưu điểm của PPP là chuyển rủi ro đầu tư công sang cho phía tư nhân. Có nghĩa là nếu tính toán sai chủ đầu tư vẫn phải chịu lỗ như thường. Như trường hợp, khi làm đường thì con đường PPP là của tư nhân trong một thời gian X năm nào đó. Phí đường hoàn toàn do phía tư nhân quy định. Nhưng nếu thu cao người ta sẽ không đi mà họ sẽ đi vào đường công (quốc lộ, tỉnh lộ…), ngược lại thu phí thấp, sau X năm không hoàn được vốn, thì tư nhân phải chịu thua lỗ và vẫn phải trả lại con đường cho nhà nước theo như hợp đồng và đường đó biến thành công cộng, không được thu phí nữa. Đây là hình thức và nguyên tắc BOT áp dụng cho tất cả các nước trên thế giới, nó không giống một hình thức đầu tư tốt đã “biến dạng” tại Việt Nam như hợp đồng với BOT Cai Lậy có nội dung thật kỳ khôi “Trường hợp doanh thu thu phí không đảm bảo hoàn vốn cho nhà đầu tư theo như tính toán tại phương án tài chính trong hợp đồng thì Bộ GTVT sẽ xem xét phối hợp cùng nhà đầu tư tính toán lại theo hướng kéo dài thời gian thu phí cho nhà đầu tư”. Đó là chưa kể, người ta đã ép người dân không còn một con đường nào khác để lựa chọn như các nước trên thế giới! Bởi vậy mới có chuyện chủ đầu tư chỉ có 20% vốn trong tay cũng dám làm BOT, bởi ngân hàng nhà nước đã hỗ trợ tới 80%. Đầu tư chắc ăn, không chút rủi ro, ai cũng làm được, nhưng đâu phải ai cũng dễ dàng nhận được những hợp đồng béo bở này! Nó là cả một nhóm từ chủ đầu tư, nhà thầu, ngân hàng hay ai đó có quyền lực mà ra, chung quy lại là nhóm lợi ích! Giờ mà dời đi thì liên quan đến lợi ích của khối người! Vậy mới có chuyện, BOT vẫn nằm sai vị trí và được thu phí, có chuyện ông giám đốc bé tí dám hống hách thách thức pháp luật và người dân khi cấm báo chí tác nghiệp, thậm chí còn yêu cầu lái xe phải hợp tác với công an khi trả tiền thu phí quá lâu từ 10-30s, thế nên không lạ gì khi ngay cả một nhân viên BOT Cai Lậy dám tạm giữ chứng minh nhân dân của tài xế chỉ vì họ thiếu 20000 đồng. Trong khi đó, người dân có thể đi tù vì chặt vài cây tràm, ăn cắp ổ bánh mì, làm mẻ góc bàn hay “táo tợn” đến mức “cướp” một cái mũ. Hóa ra BOT Cai Lậy lớn hơn pháp luật và lời kêu gọi Chính phủ minh bạch, kiến tạo “Lắng nghe dân, gần dân, tôn trọng cảm xúc của nhân dân” của Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc. Quan sát, những gì diễn ra trong buổi thu phí ngày hôm qua để thấy rằng, bên cạnh việc các tài xế sử dụng tiền lẻ để phản đối việc thu phí bất hợp lý này thì chính lực lượng bảo vệ của trạm BOT Cai Lậy đã gây mất trật tự khi có hành vi cản trở phóng viên tác nghiệp. Hàng chục bảo vệ tập trung dày đặc tại trạm thu phí. Lực lượng này không phải để hướng dẫn các tài xế trả tiền mệnh giá nhỏ vào khu vực riêng mà để theo dõi, hướng dẫn báo chí tác nghiệp. Mặc dù các phóng viên tác nghiệp trên Quốc lộ 1, tức là nơi công cộng, nhưng lực lượng bảo vệ vẫn có hành vi xô đẩy, cản trở. Thế nên hãy công tâm chứ đừng đổ lỗi riêng cho các anh tài xế. Thậm chí, người ta còn huy động hẳn một đội tuyên truyền lưu động của địa phương cũng được triển khai tại trạm BOT Cai Lậy để tuyên truyền những lợi ích mà BOT Cai Lậy mang lại cho tỉnh nhà. Thế nhưng nhà nào thì chưa nói rõ! Bên cạnh đó, lực lượng CSCĐ và CSGT đã được huy động để nhằm giữ gìn trật tự, điều tiết giao thông. Và đây cũng là chuyện đau lòng nhất phải nói đến, khi rất nhiều bình luận và hình ảnh trên mạng xã hội cho rằng lực lượng công an đang bảo vệ BOT Cai Lậy mà không bảo vệ người dân, nhất là những hình ảnh về anh tài xế bị bắt càng khiến dư luận phẫn nộ. Nếu như nhìn qua, ai cũng có cái suy nghĩ đó, thế nhưng mấy ai biết rằng đây là chiêu bài quen thuộc của một nhóm lợi ích, họ đẩy công an, cảnh sát cơ động – lực lượng có nhiệm vụ giữ gìn an ninh trật tự ra để “đối đầu” với người dân, bởi nhiệm vụ thì không có quyền phản kháng, trong khi những người là nguồn cơn nỗi bức xúc đó lại “trơ mắt đứng nhìn”. Thử hỏi nếu lực lượng công an để tự nhiên cho các anh tài xế hoạt động, phản đối thì nếu xảy ra mâu thuẫn, tranh chấp, đánh nhau, thậm chí là từ một người sẽ lây lan ra rất nhiều, làm dấy lên sự phẫn nộ của đám đông. Hậu quả thế nào ai có thể chịu trách nhiệm? Nhẹ thì chỉ là gây rối, nặng thì đập phá trạm thu phí, thậm chí có thể đánh luôn cả bảo vệ và nhân viên của trạm, sự nóng giận làm mất kiểm soát có thể gây hậu quả chết người. Rồi sau đó, ai chịu trách nhiệm, vì chết người thì phải đền tội, đập phá tài sản thì cũng bị tội cố ý phá hoại… Chả ai khác ngoài những anh tài xế vì miếng cơm mamh áo đang cố gắng rỉ tai nhau đấu tranh theo hình thức ôn hòa, không vi phạm pháp luật; cả những người làm công ăn lương cho trạm thu phí kia và cả những người có nhiệm vụ giữ gìn trật tự bị đẩy ra làm lá chắn. Còn những người tạo ra sự bất công này vẫn ngồi trên kia, phòng máy lạnh theo dõi và cười khẩy nhìn chúng ta đấu đá nhau một cách mù quáng để rồi đi thu dọn lợi ích. Thâm độc là thế, mưu mô là vậy mà mấy ai hiểu. Bởi vậy, người ta chửi, trách móc lực lượng công an cũng là điều dễ hiểu. Không có CSGT và CSCĐ thì sẽ kẹt xe do tài xế trả tiền lẻ/tiền chẵn như một hình thức phản đối. Nhưng chính nhóm lợi ích mới khiến những tài xế thể hiện sự bất tuân dân sự. Chính vì vậy, hỡi các bác tài chúng ta cứ tranh đấu trong hòa bình, việc đòi tiền 100 đồng tối qua rất nhẹ nhàng nhưng được hiệu quả rất lớn, BOT phải xả trạm 3 lần trong đêm. Đấu tranh là một hoạt động trường kì, thế nên phải tuân thủ pháp luật, không để bị bắt thì mới dài hơi được. Hỡi các nhân viên của trạm thu phí cứ làm tốt nhiệm vụ của mình, hãy vui vẻ vì chúng ta chỉ làm công ăn lương. Hỡi các đồng chí cảnh sát hãy hỗ trợ hết mình cho các anh tài xế trong cuộc chiến này, biết là sẽ vất vả lắm vì nhóm lợi ích kia họ sẽ gây áp lực. Và hỡi người dân và các anh em phóng viên hãy cùng lên tiếng để Chính phủ vào cuộc minh bạch điều tra dự án này và yêu cầu Bộ GTVT hãy đối thoại trực tiếp với người dân. Ngày hôm nay, chúng ta đấu tranh để đem về công lý, không thể để nhóm lợi ích lợi dụng, ngồi ung dung mãi được. (VietFact)
  13. BOT Cai Lậy đã gây ra một sự xáo trộn rất lớn đối với tuyến giao thông miền Tây. Hàng hóa nông sản từ miền Tây đi khắp nơi và hàng hóa các nơi đổ về miền Tây bị “bóp cổ” ngay tại Cai Lậy. Trong chuyện này chính quyền chính quyền tỉnh Tiền Giang không thể vô can. Logo phản đối BOT Cai Lậy Hoạt động tham vấn cộng đồng trước khi triển khai một dự án nào đó là hết sức quan trọng. Việc cử những đại diện chính quyền địa phương các cấp, Mặt trận Tổ quốc hay các đoàn hội khác không thể hiện được hết chính kiến của nhân dân trước một dự án ảnh hưởng tới họ. Giả sử bây giờ, tuy đã muộn, hãy hỏi ý kiến nhân dân một cách nghiêm túc Xem nhân dân có muốn đặt trạm BOT Cai Lậy trên quốc lộ thay vì đưa nó về tuyến tránh? Tiền Giang không phải là một quốc gia riêng. Việc cố đặt một trạm BOT ngay trên Quốc lộ để phục vụ một nhóm lợi ích và bỏ quên vai trò nhân dân là không thể chấp nhận được. Điều đó tương tự như Đồng Nai triển khai dự án lấp lấn sông Đồng Nai mà không lấy ý kiến của các hộ dân bị ảnh hưởng không lấy ý kiến của các địa phương có dòng sông chảy qua. Quốc lộ là của toàn dân sông Đồng Nai cũng là của toàn dân nên không ai có cái quyền tư hữu để trục lợi. Một số lãnh đạo địa phương mà sông Đồng Nai chảy qua đập phản đối dự án lấp lấn sông Đồng Nai. Nhưng tôi chưa thấy một đại diện chính quyền nào của những tỉnh miền Tây hay nhìn rộng ra là cả nước lại quyết liệt phản đối BOT dù rằng rằng việc bị bóp cổ ở Cai Lậy có thể khiến nông sản Cà Mau chậm mua bán ảnh hưởng tới kinh tế của tỉnh. Ví dụ thế. Vụ quán phở Xin chào khiến Thủ tướng phải vào cuộc bởi nhìn ra được nền kinh tế sẽ bị ảnh hưởng như thế nào khi các doanh nghiệp vừa và nhỏ bị làm khó, bị chèn ép. Vậy thì vụ BOT Cai Lậy cần xem xét trách nhiệm của địa phương bên cạnh trách nhiệm của Bộ Giao thông vận tải để người dân thấy được quyết tâm minh bạch và các chỉ đạo nhất quán trên tinh thần kiến tạo của Chính phủ. Không khác đổ dầu vào lửa khi Thứ trưởng Bộ Giao thông vận tải- ông Nguyễn Nhật nói rằng “không có gì sai” cả ở BOT Cai Lậy. Nói thế chẳng khác gì thách thức kết luận Thanh tra chính phủ và Kiểm toán Nhà nước với vô số sai phạm của các BOT bị phát hiện. Sự im lặng của chính quyền Tiền Giang khi không có một chính kiến rõ ràng về việc dời BOT Cai Lậy hay để nó tiếp tục “bóp cổ” Quốc lộ hoàn toàn không có chút tính kiến tạo nào cho sự phát triển của địa phương. Khoác lên chiếc áo công quyền thì cần phải công chính để cho “y phục xứng kỳ đức”! Sự công chính ở đâu khi một người tên Thể bị dân Miền Tây đặt chết danh “Thả cá trê” ký duyệt hàng loạt BOT lại được tại vì ở một vị trí rất cao. Thậm chí người dân Tân Hồng nói với tôi rằng con người ấy “đã chết” trong lòng họ. Hy vọng các lãnh đạo tỉnh Tiền Giang nhìn bài học này để nhớ câu “dĩ dân vi bản” kẻo mang họa miệng thế gian. Nhìn rộng ra từ câu chuyện Tiền Giang với BOT Cai Lậy, nếu có ai đó cho rằng với quyền lực trong tay thì có thể bắt dân làm theo ý muốn là điều hết sức sai lầm. Dân là nước, chính thể là thuyền. Xưa nay thuyền chỉ có thể thuận theo nước mà đi mượn sức gió đi ngược dòng cũng chỉ có một thời gian nhất định. Thế chế có những kẽ hở để tạo ra các BOT biến dạng thì cần phải sửa ngay những lỗ hổng ấy. Việc “đốt lò”chỉ có thể răn đe các quan tham và những nhà đầu tư “tay không bắt giặc” nhưng sửa đổi thể chế sẽ phòng được giặc tham nhũng. Giải quyết vấn đề tưởng chừng đau đầu này thật ra vô cùng đơn giản: Hỏi dân, nghe dân và làm đúng nguyện vọng nhân dân! Mai Quốc Ấn (FB Mai Quốc Ấn)
  14. Trạm BOT Cai Lậy mở cửa thu phí trở lại là một sự kiện không thể không quan tâm. Thế nhưng chỉ sau hơn 3 tiếng hoạt động trở lại, trạm BOT Cai Lậy đã phải xả trạm do nhiều tài xế trả tiền lẻ gây kẹt xe kéo dài. Đến 13h35, trạm này tiếp tục thu phí trở lại, đến 16h50, trạm này buộc phải xả trạm lần hai. CSGT và CSCĐ được điều động đến BOT Cay Lậy dù không thuộc phận sự? BOT là một hình thức đầu tư tốt nhưng đã “biến dạng” tại Việt Nam. Tại sao làm đường tên tuyến tránh nhưng thu phí trên Quốc lộ? Tại sao làm đường nơi này lại thu phí nơi khác? Tại sao khi Kiểm toán và Thanh tra của Nhà nước vào cuộc mà không ai bị xử lý và BOT vẫn tiếp tục thu tiền? Hình ảnh đau lòng nhất chính là những chiến sĩ CSGT, CSCĐ phải giữ gìn an ninh trật tự tại trạm BOT. Xin nhớ cho, BOT không phải là công trình Nhà nước, càng không phải công trình an ninh, quốc phòng. Nó chỉ làm lợi cho chủ đầu tư, nhà thầu, ngân hàng hay nói dễ hiểu là một nhóm lợi ích. Vậy CSGT và CSCĐ tại sao phải làm những việc không thuộc trách nhiệm của mình nếu không chịu sự chỉ thị từ UBND tỉnh Tiền Giang? Không có CSGT và CSCĐ thì sẽ kẹt xe do tài xế trả tiền lẻ/tiền chẵn như một hình thức phản đối. Kẹt xe thì nền kinh tế ngưng trệ. Nhưng xin nhớ cho, chính nhóm lợi ích đã khiến những tài xế thể hiện sự bất tuân dân sự. Có vẻ như làm tuyến tránh thị xã để giảm tải ùn tắc giao thông, nhưng cách làm việc không có tâm, họ đã chủ ý hút máu nhân dân có âm mưu từ trước. Thực tế, sự tính toán bằng thủ đoạn gian dối để hút máu là mồ hôi nước mắt của nhân dân một cách xối xả nên sử dụng Bộ GTVT, Bộ Tài chính và UBND tỉnh Tiền Giang đồng ý mới có cái trạm thu phí tuyến tránh Cai Lậy được đặt trên QL1 mọc lên. Ai cũng hiểu nếu đặt ở tuyến tránh thì hút máu nhỏ giọt còn đặt ở QL1 sẽ hút xối xả, vậy làm sao cho dễ coi (có lẽ có người tư vấn), thế là phương án tăng cường đc đưa ra, nghĩa là tăng cường lấp ổ gà trên QL1. Dẫn chứng cụ thể, ngày qua tôi đi công tác ở Cần Thơ, khi đến trạm thu phí bị thu 25.000đ. Tôi hỏi nhân viên thu phí “Anh không đi mét đường nào của tuyến tránh sao thu phí của anh?. Cô nhân viên trả lời như đã đc học thuộc lòng “dạ thu tăng cường QL1”. Hôm qua và sáng sớm hôm nay trạm đã 3 lần phải xả vì tài xế phản đối bằng cách trả bằng tiền lẻ vì cái thủ đoạn “thu tăng cường QL1” đó. Thủ đoạn mất đạo đức ấy tiếp tục bị thất thủ tại BOT Cai Lậy, có lẽ ông trời nhìn thấu trái tim của những con người tâm đức hiểm ác đã đứng sau BOT Cai Lậy. Ai cũng biết để đặt được trạm thu phí trên QL1 phải đc sự đồng ý của Bộ GTVT. Thu được phí Bộ Tài Chính phải duyệt. Những con người ấy có trái tim nhân hậu hay hiểm ác nhỉ, họ có đứng sau để BOT Cai Lậy hút máu nhân dân không? (RedVN)
  15. TP Hồ Chí Minh, Việt Nam – Ngày 4 tháng 11, khi truy cập vào ứng dụng Messenger của Facebook đã bị gián đoạn khắp nơi ở Việt Nam – một sự cố bất thường, thậm chí trong tình trạng này – Các cư dân mạng đã bị đưa vào tình trạng trang mạng [đang mở] bị xoay vòng vòng. Một số bạn bè Facebook của tôi hỏi: “[Anh] đã bị như vậy chưa?” Hình minh họa Ứng dụng Messenger cũng bị hỏng ở các nước khác, và sáng sớm hôm đó, bão Typhoon Damrey đã đánh vào bờ biển miền Trung Việt Nam rất mạnh. Tuy vậy, một vài người bạn của tôi cho rằng, dịch vụ bị gián đoạn còn có nguyên nhân khác nữa: một dự luật an ninh mạng từng là tin hàng đầu của một ngày trước đó. Dự luật được đưa ra công chúng để lấy ý kiến tham khảo hồi tháng 6 nhưng chỉ mới nhận được sự chú ý gần đây, khi Quốc hội đang họp, Phòng Thương mại [và Công nghiệp] đã phản đối. Dự luật yêu cầu các công ty lớn nước ngoài như Google, Facebook và Skype phải đặt văn phòng và máy chủ ở Việt Nam. Mặc dù Quốc hội dự kiến rằng dự luật sẽ không được mang ra bỏ phiếu cho đến giữa năm 2018, nhưng tương lai nó sẽ gây ra nỗi lo ngại cho những người sử dụng internet, cộng đồng doanh nghiệp và thậm chí một số nhà lập pháp. Chính phủ trích dẫn những mối quan ngại về an ninh mạng và tin giả mạo là những lý do để kiểm soát hơn nữa các diễn đàn mạng xã hội. Nhưng truy cập internet cũng đã phục vụ như một lối thoát cho các hoạt động chính trị và phơi bày việc tố cáo tham nhũng, cũng như quản lý yếu kém của chính phủ. Việt Nam là nước có tỷ lệ sử dụng truyền thông xã hội cao nhất so với các nước có thu nhập bình quân đầu người tương đương. Có khoảng 52 triệu tài khoản Facebook hoạt động, với dân số khoảng 96 triệu người. Google và YouTube cũng rất phổ biến. Giống như Trung Quốc, Việt Nam mong muốn kiểm soát internet ngay từ khi mới khởi đầu. Chính phủ cũng đã cố gắng ngăn chặn Facebook từ năm 2009, bằng cách ra lệnh cho các nhà cung cấp dịch vụ nội địa không được thực hiện. Nhưng chính phủ đã không dám lập một bức tường lửa công khai, vì sợ mất đi công việc làm ăn trên mạng internet và thương mại điện tử; thay vì chặn hoàn toàn như Trung Quốc, họ cho phép một số trang web nào đó hoạt động, điều đó có thể giúp dỗ ngọt họ hợp tác khi cần thiết. Thỉnh thoảng, chính phủ Việt Nam yêu cầu các nhà cung cấp dịch vụ địa phương loại bỏ các trang web nào đó ra khỏi danh sách của các máy chủ mà họ biết, nhưng điều đó cũng đủ đi vòng bằng cách thay đổi tên miền. Trung Quốc xây dựng cơ sở hạ tầng trực tuyến trên tinh thần đưa duyệt kiểm lên hàng đầu; hệ thống mà họ phát triển bây giờ là mạng intranet toàn quốc hơn là mạng internet. Cách tiếp cận nhẹ nhàng hơn của Việt Nam đã tạo ra một cơ sở hạ tầng ghép, giúp phát triển và thích ứng nhanh hơn khả năng của chính phủ điều chỉnh và kiểm soát nó. Một điểm khác biệt là, Trung Quốc là một quốc gia lớn hơn, có nền kinh tế thị trường trong nước với quy mô cho phép các mạng xã hội nội địa thay phiên nhau phát triển như Weibo hay WeChat. Không như ở Việt Nam: Nước này đơn giản không có đủ tiền cần thiết cho tài chính hoặc chính trị để sánh với sự thành công của trung tâm công nghệ Silicon Valley. YouTube và Facebook hiện chiếm 2/3 thị trường truyền thông kỹ thuật số trong nước. Chính phủ rất giỏi trong việc chặn Facebook vào những thời điểm nhạy cảm, như lúc Tổng thống Barack Obama sang thăm Việt Nam hồi tháng 5 năm 2016 hoặc trong các cuộc biểu tình địa phương về thảm họa môi trường. Nhưng họ chỉ chặn được trong một thời gian, do người sử dụng internet ở Việt Nam hiểu biết về công nghệ, luôn có thể tìm cách khác để khắc phục. Năm 2015, ông Nguyễn Tấn Dũng khi còn là Thủ tướng Việt Nam, nói rằng, không thể cấm các phương tiện truyền thông xã hội, thay vào đó ,chính phủ nên sử dụng mạng xã hội để truyền bá thông điệp của mình. Sau khi ông Dũng rời khỏi chính trường năm 2016, chính phủ Việt Nam vẫn tiếp tục chấp nhận Facebook, trong khi cố gắng chế ngự thông tin đăng tải trên mạng. Trong một nỗ lực dường như để đáp ứng sự quan tâm của công chúng, năm 2015 chính phủ đã thiết lập các trang Facebook chính thức để đưa tin hội nghị sau các cuộc họp nội các và ban hành các các chính sách và quy định mới. Đồng thời họ cũng triển khai các nhóm được gọi là “những người theo dõi ý kiến công chúng” để tuyên truyền quan điểm riêng của họ và bảo vệ nhà nước, chống lại những người nói xấu, hay điều mà họ gọi là “các thế lực thù địch”. Đầu năm nay, Bộ Thông tin ban hành một thông tư yêu cầu các trang web, mạng xã hội và các ứng dụng di động với hơn một triệu người sử dụng tại Việt Nam, “hợp tác” với chính quyền và loại bỏ “những nội dung có mục đích xấu và độc hại”, từ quảng cáo cho đến buôn lậu hàng hóa, hoặc động vật hoang dã, cho đến bí mật nhà nước. Bộ cũng yêu cầu Google gỡ 2.300 clip trên YouTube mà họ cho là phỉ báng các nhà lãnh đạo Việt Nam; Google đã đồng ý một phần, xóa bỏ gần 1.500 clip. Có thể ngày càng táo bạo hơn do biện pháp này thành công, bằng cách gia tăng đàn áp internet ở các nước Đông Nam Á khác, các nhà chức trách muốn đi xa hơn. Nhưng đã quá trễ. Dự luật này hiện đang được thảo luận, cho thấy nó bắt chước Trung Quốc sau khi nước này đã thông qua hồi đầu năm nay. Hồi tháng 8, Chủ tịch nước Trần Đại Quang – từng làm Bộ trưởng Bộ Công an, là người chủ yếu đã đề xuất dự luật – cho biết, sự cần thiết “ngăn chặn các trang tin tức và blog có nội dung xấu và nguy hiểm”, một phần là do các chiến dịch trên mạng “đã làm suy giảm uy tín của lãnh đạo đảng và nhà nước”. Tuy nhiên, chính việc đề xuất dự luật này có thể làm tổn hại đến uy tín của nhà nước hơn nữa. Như một số chuyên gia pháp lý đã chỉ ra rằng, dự luật quá bao quát, đáng chú ý là vì nó vượt khỏi vấn đề an ninh mạng, sa vào việc thực sự kiểm soát nội dung. Facebook và Google cũng đã chỉ rõ rằng, có rất nhiều cơ chế đã được thực hiện, để cảnh báo và xóa nội dung nếu vi phạm luật địa phương; do đó không cần thiết phải lưu trữ dữ liệu ở địa phương (Việt Nam), điều mà hệ thống của họ không được thiết kế để làm việc này. Việt Nam thường bị quốc tế chỉ trích vì thành tích tệ hại của họ về nhân quyền, đặc biệt là quyền tự do ngôn luận – mục đích kiểm soát chặt chẽ các ấn phẩm, tin tức trên đài phát thanh và truyền hình, và cấm đoán các blogger. Thông qua dự luật internet này, tiếng đã xấu lại càng xấu hơn. Luật cũng sẽ đối mặt với các vi phạm của Việt Nam đối với các hiệp định thương mại khác nhau, gồm cả Tổ chức Thương mại Thế giới, có thể sẽ làm giảm các nhà đầu tư nước ngoài. Tháng 11, Việt Nam kỷ niệm 20 năm ngày internet có mặt trên đất nước này. Việc chặn các diễn đàn mạng xã hội nổi tiếng vào lúc này, giống như là một bước thụt lùi – và cái thời kiểm soát đầy đủ hơn mà chưa từng xảy ra. Chắc chắn nó sẽ gây ra một phản ứng dữ dội từ phía người dân. Chính phủ xem internet là nguyên nhân gây ra mất ổn định, nhưng điều chỉnh nó nghiêm ngặt hơn cũng có thể là một nguyên nhân gây thêm bất ổn – thậm chí ở một đất nước độc tài toàn trị như Việt Nam, một số đo lường sự ủng hộ của dân chúng là điều cốt tử cho sự tồn tại của chế độ. Điền Lương Dịch giả: Trúc Lam - New York Times * Điền Lương là một nhà báo ở thành phố Hồ Chí Minh. (Tiếng Dân)
  16. Chống tham nhũng thực sự cần bắt đầu ngay từ việc chống lạm thu, thu sai các loại phí, thuế, bỏ ngay những trạm BOT đặt sai vị trí, xử lý ngay những người lạm quyền cố ý làm sai gây hậu quả xấu cho kinh tế và xã hội. Lập lại sự công bằng, lấy lại niềm tin trong dân chúng để ngăn chặn và tiêu diệt virus “coi thường nhân dân”. Hỗn loại tại trạm thu phí BOT ở Cai Lậy, Tiền Giang Vụ việc trạm thu phí BOT ở Cai Lậy, Tiền Giang từ đầu tháng 8/2017 qua một thời gian tạm lắng nhưng chưa có dấu hiệu kết thúc thì đến nay lại bùng phát. Bộ Giao thông vận tải đã phải họp để giải quyết nhưng hướng “quyết” của Bộ không “giải” được vấn đề cốt lõi: vì sao trạm thu phí lại đặt ở vị trí “đón lõng” tất cả xe đi qua, bất kể có đi vào “đường tránh” hay không? Từ vấn đề này nảy sinh thêm nhiều câu hỏi khác như, vì sao giá vé ở đây quá cao, vì sao đoạn quốc lộ 1A qua thị trấn Cai Lậy – con đường huyết mạch có từ thời xa xưa – thuộc chức trách quản lý, bảo trì, sửa chữa của nhà nước, cụ thể là Bộ Giao thông, mà nay lại giao cho tư nhân “nâng cấp” để rồi thu phí?... Rất nhiều câu hỏi vì sao đã được đặt ra từ phía người dân. Nhưng về phía nhà quản lý là Bộ giao thông thì ngay một câu hỏi đơn giản nhất cũng không được đặt ra và trả lời nghiêm túc: Vì sao người dân bức xúc và phản ứng? Cụ thể là những lái xe qua đoạn đường này, dù phải chờ đợi hàng giờ dưới cái nắng nóng như thiêu hay trong cơn mưa tầm tã thì họ vẫn cùng nhau thực hiện một hành động “bất tuân dân sự”: trả phí bằng các loại tiền lẻ. Trước đó ở miền Trung đã có một trạm thu phí bị lái xe phản ứng cũng bằng cách này, nhưng hiệu quả không cao và sự lan truyền không mạnh mẽ. Nhưng đến BOT Cai Lậy Tiền Giang thì có tác động ngay vì lưu lượng xe qua lại trên con đường này quá lớn, chỉ cần ùn tắc ít phút ở trạm BOT là tạo ra “phản ứng dây chuyền” cả đoạn đường dài. Hiện nay quốc lộ 1A từ TPHCM về đồng bằng sông Cửu Long gần như là “độc đạo”! Thực hiện đúng BOT là làm thêm một con đường khác (nhất là những đoạn qua thành phố, thị xã)… thì vừa phá thế độc đạo rất nguy hiểm đối với tính mạng hàng trăm ngàn lượt người, xe qua lại hàng ngày, vừa tăng cường được hiệu quả giao thông qua việc rút ngắn thời gian vận chuyển. Như vậy cả lợi ích kinh tế - xã hội đều đạt được. Nếu đường mới làm bằng phương thức BOT thì chỉ được phép đặt trạm thu phí cho đoạn đường đó. Thời gian đầu có thể các chủ phương tiện giao thông còn né tránh nhằm tiết kiệm chi phí. Nhưng nếu đường và trạm đặt ở vị trí hợp lý và mức phí phù hợp thì chắc chắn về lâu dài đó là “phương án chọn” của đa số phương tiện giao thông. Bởi vì, trong bài toán kinh tế “thời gian” không chỉ là tiền mà còn là “vàng, kim cương”, hơn nữa, độ an toàn với người sử dụng phương tiện giao thông cao hơn. Tuy nhiên, dù chính sách BOT cho thấy “ích nước lợi nhà” nhưng trong thực tế việc thực thi BOT đã không nhằm đến “phát triển bền vững” và trước mắt là đảm bảo quyền lợi chính đáng của đa số người dân mà rõ ràng chỉ vì lợi ích của một nhóm người. Bất chấp phản ứng của người dân trạm BOT vẫn đặt ở vị trí vô lý “không đi qua vẫn phải nộp tiền”! *** Sự việc ở Cai Lậy làm lộ ra nhiều trạm thu phí BOT khác trên những con đường huyết mạch của cả nước cũng bị tình trạng tương tự. Không cần tìm đâu xa là thấy ngay có một sự tham nhũng “không hề nhẹ”, đó là những luật lệ, việc làm nhằm nhũng nhiễu và “móc túi”dân chúng. Tham nhũng không chỉ ở những dự án công trình hàng ngàn tỷ đồng mà bắt đầu từ lạm thu, thu sai chỉ từ “vài nghìn đồng” gây thiệt hại cho hàng triệu người dân. Sai phạm ở nhiều BOT Bộ Giao thông đã thừa nhận. Vậy nhưng chính quyền những địa phương ấy lại tăng cường việc đưa cả công an ra để ngăn chặn, “xử lý” tài xế thực hiện hành vi dân sự là trả phí bằng tiền lẻ. Đây là một sự tham nhũng tồi tệ hơn: tham nhũng quyền lực - nguyên nhân của mọi loại tham nhũng. Virus gây bệnh và làm lây lan căn bệnh tham nhũng có nhiều biến thể này là một virus nguy hiểm có tên “coi thường nhân dân”. Chống tham nhũng thực sự cần bắt đầu ngay từ việc chống lạm thu, thu sai các loại phí, thuế, bỏ ngay những trạm BOT đặt sai vị trí, xử lý ngay những người lạm quyền cố ý làm sai gây hậu quả xấu cho kinh tế và xã hội. Lập lại sự công bằng, lấy lại niềm tin trong dân chúng để ngăn chặn và tiêu diệt virus “coi thường nhân dân”. Chống tham nhũng thực sự hãy bắt đầu từ những người đang có chức có quyền. Cắt đứt ngay cơ hội tiếp tục tham nhũng của họ chứ đừng đợi cho “hạ cánh” rồi mới “cách” cái “nguyên là” nhưng hầu như không làm tróc một cái vảy nhỏ nào ở đống tài sản khổng lồ của họ, họ và gia đình vẫn an toàn mà thụ hưởng. Xử lý như vậy khác nào dung dưỡng và khuyến khích tham nhũng! Đừng mong bọn tham nhũng có liêm sỉ để mà xấu hổ khi bị kỷ luật, bởi nếu có liêm sỉ họ đã không tham nhũng và tham quyền đến thế! Xử lý tham nhũng theo kiểu “dơ cao đánh khẽ” chẳng qua được mắt nhân dân. Sài Gòn 1.12.2017 Nguyễn Thị Hậu (Viet-studies)
  17. Vietnam – Cali Today news – Phải mất đến 4 tháng kể từ khi vụ “bắt cóc Trịnh Xuân Thanh” kéo theo cuộc khủng hoảng Đức – Việt, một tín hiệu đầu tiên về khả năng Hà Nội có thể nhượng bộ Berlin mới hiện ra. Nếu có hứa hẹn, ông Trọng đã “cam kết” những gì với người Đức? Và liệu ông có giữ lời, trong khi còn quá nhiều bài học Việt Nam nuốt lời với quốc tế. Ảnh: RFA VOA tiếng Việt cho biết phía Đức hôm 27/11 đã phản hồi sau khi Tổng bí thư Việt Nam Nguyễn Phú Trọng muốn “khẩn trương” xét xử vụ Trịnh Xuân Thanh. Trả lời VOA tiếng Việt, một nguồn tin không muốn nêu tên trong Bộ Ngoại giao Đức nói rằng chính quyền Berlin “hiện vẫn trao đổi với chính phủ Việt Nam” về vụ ông Thanh. Khi được hỏi phía Hà Nội đã hồi đáp như thế nào trước các đề nghị Berlin đưa ra hồi tháng Chín, trong đó có yêu cầu Việt Nam xin lỗi và cam kết không lặp lại việc vi phạm pháp luật của Đức, nguồn tin ngoại giao này nói: “Việt Nam biết cần phải làm gì để sửa chữa thiệt hại đã gây ra và để từng bước đưa mối bang giao song phương trở lại quan hệ đối tác chiến lược”… Kể từ tháng Mười khi tạo nên cơn động đất khi đột ngột tuyên bố tạm thời đình chỉ quan hệ đối tác chiến lược với Việt Nam, đây là lần đầu tiên người Đức – dù chỉ là gián tiếp mà chưa có một thông báo chính thức nào – hé ra ý có thể phục hồi mối quan hệ này, do đó cũng mang lại một tia hy vọng cho giới chóp bu Việt Nam bị cáo buộc đã dùng lực lượng mật vụ bắt cóc Trịnh Xuân Thanh ngay tại Berlin vào cuối tháng 7/2017. Có thể hiểu rằng quan hệ đối tác chiến lược là hình thức quan hệ song phương ở cấp độ cao nhất giữa hai quốc gia, bao gồm toàn diện các vấn đề chính trị, ngoại giao, kinh tế, xã hội, văn hóa, quân sự, khoa học kỹ thuật. Một khi bị đình chỉ vĩnh viễn mối quan hệ này, chính thể độc đảng ở Việt Nam không chỉ mất đi một “đối tác tiềm năng” là Đức – đầu tàu kinh tế và chính trị của châu Âu, mà còn phải chịu hậu quả nhiều nước châu Âu quay lưng với Việt Nam về ngoại giao và kinh tế. Vào tháng 8/2017, ngay sau khi ra tuyên bố phản đối Việt Nam bắt cóc Trịnh Xuân Thanh, Đức đã xem xét lại toàn bộ chương trình cấp tín dụng ưu đãi cho Hà Nội, đồng thời phát tín hiệu về ngưng trệ vô thời hạn việc thông qua Hiệp định thương mại tự do Việt Nam – châu Âu (EVFTA) – một lợi ích kinh tế mà Việt Nam quá mong muốn hầu mong để duy trì được số xuất siêu lên đến 25 tỷ USD hàng năm vào thị trường châu Âu, nhằm cân bằng với con số nhập siêu lên đến 30 tỷ USD (đường chính ngạch) và 20 tỷ USD (đường tiểu ngạch) mỗi năm từ Trung Quốc. Trong khoảng thời gian từ tháng Mười năm 2017 đến nay, hầu như không có tin tức từ phía Đức về vụ Trịnh Xuân Thanh và những cuộc đàm phán (nếu có) với Hà Nôi. Chỉ biết rằng tại Hội nghị thượng đỉnh kinh tế APEC 2017 được Việt Nam đăng cai tổ chức tại Đà Nẵng vào đầu tháng 11/2017, phía Đức đã không có một đoàn nào tham dự, kể cả cấp đại sứ tại Việt Nam – như một phản ứng gián tiếp về việc chính quyền Việt Nam chưa xin lỗi về vụ bắt cóc Trịnh Xuân Thanh và cũng chưa “cam kết sẽ không tái phạm”. Việc nguồn tin giấu tên từ Bộ Ngoại giao Đức trả lời đài VOA tiếng Việt đã vừa xác nhận giữa Chính phủ Đức và Việt Nam vẫn tiếp tục đàm phán liên quan vụ Trịnh Xuân Thanh, nhưng lại không thể hiện phản ứng nào trước việc Tổng bí thư Trọng vừa quyết định đưa Trịnh Xuân Thanh ra xét xử vào tháng Giêng năm 2018, cho thấy có khả năng phía Đức đã nhận được một “cam kết” nào đó từ phía Việt Nam, mà cụ thể là từ Nguyễn Phú Trọng. Một “cam kết” với nội dung và mức độ có thể đủ để Chính phủ Đức tạm hài lòng, tạm hy vọng và tạm thời bắt đầu nhắc lại về tương lai phục hồi quan hệ đối tác chiến lược Đức – Việt. Nhìn lại ngày 25/11 vừa qua, khi họp Ban chỉ đạo Phòng chống tham nhũng trung ương và quyết định đưa Trịnh Xuân Thanh ra tòa, ông Trọng có vẻ thể hiện sự tự tin – thái độ tương tự với việc ông thông báo cho cử tri Hà Nội về thời điểm tổ chức Hội nghị trung ương 6 vào đầu tháng 10/2017. Có thể lý giải thái độ tự tin của ông Trọng khi thông báo công khai đưa Trịnh Xuân Thanh ra tòa: ông đã nắm được một ý tứ nào đó từ phía Đức, rằng người Đức sẽ không phản ứng đối với quyết định của ông, trên cơ sở người Đức đã có thể tạm hài lòng với những lời hứa hẹn (nếu có) của ông. Nếu khả năng Tổng bí thư Trọng đã có “cam kết” với Đức về vụ Trịnh Xuân Thanh là đúng, có thể cho rằng không chỉ tương lai phục hồi quan hệ đối tác chiến lược của Việt Nam với Đức là có đôi chút cơ sở, mà Việt Nam cũng bắt đầu có thể hy vọng vào tương lai EVFTA, nếu không phải được thông qua trong năm 2018 thì sẽ vào năm 2019 hoặc năm 2020. Câu hỏi còn lại là nếu có hứa hẹn, ông Trọng đã “cam kết” những gì với người Đức? Và liệu ông có giữ lời, trong khi còn quá nhiều bài học Việt Nam nuốt lời với quốc tế? Thiền Lâm (Cali Today)
  18. Hàng ngàn đại biểu CS trong Đại Hội Đảng CSTQ thứ 19 hồi 10/2017, im lặng, nghiêm chỉnh, bất động ở dưới hội trường, như những tượng bằng đất nung của đoàn quân hầu cận, bảo vệ mộ Tần thỉ Hoàng chôn dưới đất như đã thấy sau khi khai quật gần đây. Chủ Tịch Tập cận Bình đứng trên với hàng trăm tràng hoa và quốc kỳ đỏ rực, Ông nói như một hoàng đế của Trung Hoa cổ đại ban chiếu chỉ. Ông sẽ biến Trung Quốc trở thành đệ nhứt siêu cường thế giới, lãnh đạo toàn cầu, quân đội TC vô địch vào kỷ niệm 100 năm thành lập Đảng CSTQ. Chủ Tịch Tập cận Bình Trong giấc mơ TQ ấy của Tập Chủ Tịch có một phần liên quan đến Biển Đông của VN. Đó là kế hoạch ‘Con Đường Tơ Lụa Mới’ tức dự án ‘Một Vành Đai, Một Con Đường’, tiếng Hán Việt là (Nhất Đới, Nhất Lộ). Nhưng phóng chiếu trên bình diện thực tế tình hình, đó chỉ là giấc mơ thôi. Như Karl Marx mơ một ‘thế giới đại đồng’ không tưởng, không bao giờ thực hiện được. Có thể nói dự án ‘Một Vành Đai, Một Con Đường’ của Tập cận Bình quá nhiều trở ngại, bế tắc. Từ cơ cấu nội bộ của chế độ CS, chánh trị độc tài, xã hội chia rẽ, đến các nước ngoài càng ngày càng chống chiến lược bành trướng của TC. Vì thế nhiều chiến lược gia trong ngoài TC nghĩ kế hoạch ‘Con Đường Tơ Lụa Trên Biển’ hay dự án ‘Một Vành Đai, Một Con Đường’ không phải là xây dựng lâu đài trên cát mà nó là một vỡ mộng đau thương cho Tập cận Bình, nó sẽ chìm sâu xuống đáy của đại dương quên lãng. Thực vậy, ở đời muốn là một chuyện, làm là một chuyện khác, mơ là một chuyện, thành hiện thực là một chuyện khác, nhiều khi nó thành ác mộng cũng không chừng. Theo ý muốn của Chủ Tịch Tập cận Bình dự án ‘Một Vành Đai, Một Con Đường’ là cách khoa trương cho sức mạnh đang lên của Trung Quốc trên phạm vi toàn cầu, muốn chứng tỏ trong thế kỷ 21, Trung Quốc vẫn là nước lớn mạnh duy nhứt giữa các nước nhỏ yếu hơn, và TQ vì thế là cái rốn của vũ trụ. Nhưng mới nói chưa làm gì nhiều mà các nước trên thế giới đã trực tiếp hay gián tiếp chống đối khó mà vượt qua, có thể sẽ thành ác mộng cho Trung Quốc. Thông tấn xã AFP của Pháp mô tả: ở Á châu «Dự án đường sắt ở Indonesia đang hoàn toàn bất động, khu công nghiệp ở Kazakhstan trống rỗng phân nửa, nhiều công trình tại Pakistan bị đe dọa tấn công: tình trạng thực tế của ‘‘những Con Đường Tơ Lụa’’ mà Trung Quốc trông đợi còn rất xa với các tuyên bố đầy tham vọng của chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình». Đặc biệt Ấn Độ, một quốc gia đông dân hàng thứ nhì trên thế giới, New Delhi tẩy chay cuộc họp thượng đỉnh ‘Một Vành Đai Một Con Đường’ do TC tổ chức tại Bắc Kinh do bất đồng về chủ quyền lãnh thổ. Ở Liên Âu, cũng thông tấn xã AFP ghi nhận, ít nhất 6 nước trong Liên Hiệp Châu Âu gồm Anh, Đức, Pháp, Hy Lạp, Bồ Đào Nha và Estonia từ chối ký kết vào thông cáo kết thúc thượng đỉnh ở Bắc Kinh liên quan đến về thương mại. Nhiều nước châu Âu tẩy chay đề nghị của Trung Quốc do văn bản này không quan tâm đúng mức đến "các chuẩn mực về môi trường, về các tiêu chuẩn xã hội, không bảo đảm tính minh bạch mỗi khi các cơ quan nhà nước gọi thầu". Còn lãnh đạo Mỹ-Nhật thúc đẩy dự án vùng ‘Ấn Độ -Thái Bình Dương tự do, mở rộng’ làm một liên minh ngăn chận ‘Con Đường Tơ Lụa Trên Biển’ của TC. Đó là một trở ngại trung tâm lớn nhứt. Tổng thống Hoa Kỳ và Thủ Tướng Nhựt đã đồng ý thúc đẩy việc xây dựng một vùng Ấn Độ - Thái Bình Dương (Indo-Pacific) tự do và cởi mở. Liên minh này coi như đã thành hình sẽ là một liên minh vững chắc giữa các quốc gia dân chủ để ngăn chận đà bành trướng của Trung Quốc ở châu Á. Nếu Mỹ lâu nay là đệ nhứt siêu cường mạnh nhứt giữ thế hải thượng (suprématie maritime) hoà bình, ổn định, tự do lưu thông theo Luật Biển trên các đại dương, thì TC đang cố gắng mở ‘Con Đường Tơ Lụa Trên Biển’ để cạnh tranh với Mỹ. TC vận động thành lập nó qua việc tổ chức Hội chợ Xuất Nhập Cảng từ 31/10 đến 02/11/2014, tại Thành phố Quảng Châu, tỉnh Quảng Đông (Trung Quốc). Thành phố này là nơi khởi điểm Con Đường Tơ Lụa Trên Biển cách nay 2.000 năm, của Trung Hoa cổ đại. Giới phân tích nhận thấy hành động của TC hiện thời bộc lộ ‘ý đồ’ TC muốn tạo dựng một thị trường rộng lớn, ngăn chặn ảnh hưởng của Hoa Kỳ tại Châu Á, và bộc lộ ý đồ thực dân mới của TC. Phạm vi của Con Đường Tơ Lụa Trên Biển này TC vẽ đi qua các nước Đông Nam Á, Ấn Độ và các nước bờ biển Phi Châu, bao phủ một vùng có gần 3 tỷ người tiêu thụ, mà TC là nhà máy sản xuất, kho hàng rẻ để xuất cảng. Và vùng này cũng là vùng đất rất nhiều tài nguyên thiên nhiên, đặc biệt là nhiều dầu khí mà TC cần như hơi thở. Thực ra con đường tơ lụa trên biển không phải là sáng kiến mới đây của thời CS và Chủ tịch Tập cận Bình. Nếu người Trung Hoa Miền Bắc ăn lúa mì, trước Thiên Chúa giáng sinh đã mở con đường tơ lụa trên đất liền nối liền thành phố Tây An, Thiểm Tây, Trung Quốc với Antioche, Thổ Nhĩ Kỳ, gần biên giới với Syria. Thì người Trung Hoa miền Nam ăn gạo lúa nước 2.000 năm trước, vào đời nhà Minh, hoàng đế thứ ba của nhà Minh - Minh Thành Tổ đã cho Ô. Trịnh Hòa, một người Hoa gốc Hồi, chỉ huy một hải đoàn đi từ thành phố Quảng Châu, miền nam Trung Quốc, qua các nước Đông Nam Á và kéo dài tới tận bờ đông Châu Phi. Ô Trịnh Hoà không đi Tây Phương từ phía Nam, qua mũi Hão Vọng của Phi Châu để đến Tây dương (Đại Tây dương) được vì lúc bấy giờ triều Minh có biến loạn nên Nhà Minh triệu hồi về. Trong thời hiện kim, kinh tế tự do toàn cầu, TQ có một dân số 1 tỷ 4 người Hoa trong ngoài nước. Riêng ở Đông Nam Á có 640 triệu Hoa kiều, Hông Kong, 7 triệu. TC muốn liên minh, liên kết với những nước nhiều Hoa Kiều và có tương quan lịch sử, kinh tế, chánh trị với Trung Hoa, Trung Quốc. Đó là cách TC dùng tình tự dân tộc, dùng văn hoá, dùng tình đồng hương, bang hội Trung Hoa ở các nước để giúp ngăn chặn ảnh hưởng của Mỹ trong bối cảnh Washington thực hiện chính sách xoay trục sang Á châu. Nhưng TC thất bại vì chế độ chánh trị độc tài đảng trị toàn diện. Rất ít người Hoa Kiều trở về TC sinh sống. Trái lại số người TQ tìm cách ra hải ngoại quá nhiều. Số tiền các đại cán TC và đại gia TC gởi cất giấu ở ngoại quốc là một mối nguy chính Chủ Tịch Tập cận Bình phải ra tay ngăn chận và trừng trị nhưng không ngưng. /. Vi Anh (Việt Báo)
  19. “Không phải kỷ luật nhiều là thành công”, là điều Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng nói về việc chống tham nhũng trong buổi tiếp xúc cử tri tại Hà Nội hôm 29 tháng 11 năm 20117. Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng nói về việc chống tham nhũng trong buổi tiếp xúc cử tri tại Hà Nội hôm 29 tháng 11 năm 20117. Courtesy VOV Khi trả lời cử tri, Ông Nguyễn Phú Trọng giải thích tầm quan trọng của việc chống tham nhũng và những việc tiếp theo cần phải làm để việc chống tham nhũng đạt kết quả như mong muốn. Tuy nhiên Ông Tổng Bí Thư Đảng Cộng Sản Việt Nam cũng cho biết việc chống tham nhũng không được nóng vội, nêu ra lý do chống tham nhũng nhưng vẫn phải giữ được ổn định cho quốc gia. Ông Trọng còn nói rằng việc chống tham nhũng không phải cứ kỷ luật nhiều là thành công, mà theo lời ông, phải đánh thức người ta dậy, đừng vi phạm pháp luật, cho người ta cơ hội tiến tới thì việc chống tham nhũng mới thành công. Về việc thu hồi tài sản do tham nhũng mà có, Ông Tổng bí thư thừa nhận đang là khâu yếu. Được biết, theo pháp luật Việt Nam thì tội phạm biết cải tà quy chính, tình nguyện trả lại tài sản tham nhũng sẽ được giảm hình phạt. Cụ thể kể từ năm 2018, người bị kết án tử hình về tội tham nhũng, mà sau khi bị kết án đã nộp lại ít nhất 3/4 tài sản tham nhũng và hợp tác trong công tác điều tra thì hình phạt tử hình được giảm thành chung thân. Cũng trong buổi tiếp xúc cử tri tại Hà Nội, một cử tri đã nêu câu hỏi với ông Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng, là vì sao “Cán bộ bị kỷ luật sao cứ chuyển từ nơi này qua nơi khác?” Nhắc lại lời Ông Nguyễn Phú Trọng từng nói là “việc chống tham nhũng không có vùng cấm”, vị cử tri này cho rằng tuy không có vùng cấm nhưng có "vùng nể", "vùng tránh". Ông lấy ví dụ việc xử lý tham nhũng ở Sơn La gần đây: 17 cán bộ bị bắt, vậy trách nhiệm của bí thư tỉnh ủy, chủ tịch UBND tỉnh Sơn La thế nào? Ông này cũng cho rằng vi phạm pháp luật thì phải xử lý hình sự, chứ không phải cứ vi phạm nặng thì cảnh cáo Đảng, không dám đuổi cho nghỉ hưu mà chuyển từ nơi này sang nơi khác. Trước thắc mắc được nêu ra, ông Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng không đưa ra câu trả lời cụ thể, nhưng có nói là đã làm được nhiều việc, cho dù chưa bằng lòng với những gì đạt được Ngoài ra, các cử tri cũng thắc mắc về kết luận thanh tra liên quan đến ông Phạm Sỹ Quý - nguyên Giám đốc Sở Tài nguyên Môi trường Yên Bái, dù phát hiện nhiều sai phạm, nhưng chức vụ chỉ bị tụt xuống là đưa về làm phó chánh văn phòng Hội đồng Nhân dân và không bị xử lý gì về tài sản. (RFA)
  20. Các chuyên gia quân sự Mỹ trao đổi với tờ National Interest xung quanh vấn đề liệu Triều Tiên có thể thắng Mỹ trong cuộc chiến tranh bằng vũ khí hạt nhân chiến thuật “bom xung điện từ” hay không. Bom xung điện từ (Ảnh: Getty) Trước sự phát triển các tên lửa đạn đạo xuyên lục địa (ICBM) và những nỗ lực phát triển vũ khí nhiệt hạch của Bình Nhưỡng, nếu chiến tranh nổ ra trên bán đảo Triều Tiên, hậu quả sẽ rất thảm khốc, thậm chí ngay cả với vũ khí thông thường. Hậu quả sẽ tồi tệ hơn rất nhiều nếu sử dụng vũ khí hạt nhân, khi nó cuối cùng có thể leo thang thành một trận chiến đấu quyết liệt cuối cùng trong ngày tận thế. Trong khi sự hủy diệt và tàn phá mà các vũ khí hạt nhân có thể gây ra đối với các thành phố và các khu đông dân khác là quá rõ ràng, thì việc sử dụng ‘những vũ khí hạt nhân chiến thuật’ như bom xung điện từ thường bị coi nhẹ. Trong trường hợp Bình Nhưỡng sử dụng các vũ khí hạt nhân chiến thuật để đánh bại một cuộc can thiệp quân sự do Mỹ dẫn đầu, các lực lượng Mỹ và đồng minh có thể bị tổn thất nhiều hơn những gì mà nhiều người dự đoán, đặc biệt do những ảnh hưởng của các xung điện từ (EMPs) những vũ khí này gây ra. EMPs có thể làm thiệt hại nghiêm trọng cho các hệ thống lưới điện mà không được ‘gia cố’ riêng biệt, để chịu đựng được những tác động như vậy. Thực vậy, nhất là khi các lực lượng Mỹ có điểm yếu là phụ thuộc vào các mạng lưới và hệ thống cảm biến tiên tiến, trong số đó có nhiều thiết bị được phát triển sau khi kết thúc Chiến tranh Lạnh. Do tính bảo mật, các nhà phân tích quốc phòng và các quan chức quân đội Mỹ không muốn bình luận công khai về mức độ nghiêm trọng của vấn đề, nhưng họ biết rằng chỉ có một số thiết bị phần cứng của Mỹ và của các đồng minh là được bảo vệ trước tác động của một vụ nổ bom EMPs. Ông David Deptula, Trung tướng Không lực Mỹ đã nghỉ hưu, nguyên Viện trưởng Viện nghiên cứu Hàng không vũ trụ Mitchell, và là cựu lãnh đạo cơ quan tình báo không quân Mỹ, cho biết: “Một số thiết bị là được bảo vệ, và một số không được bảo vệ. Đó sẽ là một thách thức nữa để vượt qua. Việc ‘gia cố’ các thiết bị để hạn chế ảnh hưởng của EMPs là rất tốn kém. Việc này trên thế giới không được ưu tiên nhiều trong suốt 25 năm khi mà việc cắt giảm chi phí được ưu tiên nhiều hơn so với việc phát triển năng lực tác chiến tổng thể”. Ông Bryan Clark, một học giả cao cấp tại Trung tâm Đánh giá Chiến lược và Ngân sách, lại thẳng thắn chia sẻ: “Hầu hết các hệ thống của chúng ta không được ‘gia cố’ để chống lại EMPs. Một số hệ thống là thuộc thời kỳ Chiến tranh lạnh, sử dụng hệ Analog lạc hậu. Người ta không rõ liệu một vụ nổ hạt nhân ở tầng khí quyển trên cao có gây ra hiệu quả EMPs đáng kể ở độ cao thấp hơn hay không, và liệu Triều Tiên có thể thực hiện vụ tấn công như vậy mà không ảnh hưởng đến năng lực của mình”. Ông Mark Gunzinger, một nhà phân tích năng lượng không khí, thuộc Trung tâm Đánh giá Chiến lược và Ngân sách, cho rằng Lầu Năm Góc đã liệu trước những đe dọa của ‘chiến tranh phi đối xứng’, nhưng cần nguồn tài chính để giải quyết thách thức. Chiến tranh phi đối xứng là một cuộc chiến nơi một bên sử dụng các trang bị, vũ khí, và các phương pháp quân sự một cách có hiệu quả để chống lại và làm giảm tác dụng các trang bị, vũ khí, phương tiện, kỹ thuật vượt trội hơn rất nhiều của đối phương. Ông Gunzinger cũng cho biết: “Trong 10 năm qua, Bộ Quốc phòng Mỹ đã ngày càng quan tâm hơn trước ‘các mối đe dọa phức hợp’ do những kẻ xâm lược tiềm tàng gây ra, với những vũ khí truyền thống, phi truyền thống và phi đối xứng, bao gồm vũ khí hủy diệt hàng loạt (WMD). Điều này sẽ đòi hỏi kinh phí để nâng cấp những hệ thống vũ khí và lực lượng của Bộ Quốc phòng Mỹ, bao gồm cả khả năng có thể hoạt động trong môi trường WMD”. Ông Gunzinger cho rằng một vụ nổ EMPs do Triều Tiên gây ra cũng sẽ ảnh hưởng đến lực lượng của của Bình Nhưỡng. Ông nói: “Rất có thể việc Triều Tiên sử dụng một vũ khí EMPs không tương đối tinh vi trên bán đảo Triều Tiên sẽ ảnh hưởng đến các lực lượng của chính họ. Đó có thể là cơ sở hạ tầng, hệ thống kiểm soát và điều khiển không gian chiến đấu của họ”. Khi được hỏi liệu các lực lượng của Mỹ, vốn dựa nhiều vào các mạng lưới và thiết bị cảm biến tiên tiến, sẽ bị tổn thất nhiều hơn hay không, ông Gunzinger trả lời: “Vâng, hoàn toàn có thể. Nó có thể có tác động làm tê liệt các hệ thống và mạng lưới quân sự không được “gia cố” một cách thích hợp”. Tuy nhiên, ngay cả khi Triều Tiên không sử dụng vũ khí hạt nhân nhắm mục tiêu vào các thành phố và trung tâm dân cư, mà chỉ nhắm mục tiêu vào các lực lượng quân đội Mỹ và đồng minh, hoặc Triều Tiên sử dụng một vụ nổ EMPs để tấn công, vẫn có khả năng Mỹ sẽ sử dụng một cuộc phản công hạt nhân. Đó là quan điểm của ông Joshua H. Pollack, biên tập viên của tờ “The Nonproliferation Review” và là một cộng sự nghiên cứu cấp cao của Trung tâm James Martin, chuyên nghiên cứu hạn chế vũ khí hủy diệt. Tên lửa của Triều Tiên. (Ảnh: theo DefenceTalk) Ông Pollack nói: “Nếu ai đó có một vũ khí EMPs siêu mạnh, để thiêu hủy mạng lưới điện của Bắc Mỹ, liệu các bạn có tưởng tượng rằng tổng thống [Mỹ] chỉ nhún vai và nói: “Chúng ta không thể làm gì được?”. Ông Pollack khẳng định: “Nếu ai đó tấn công bạn bằng vũ khí hạt nhân và gây ra những hậu quả thảm khốc, thì việc đáp trả một cách hủy diệt là điều rất tự nhiên”. Trong bất kỳ trường hợp nào, Triều Tiên sẽ không thể ngăn chặn nếu Mỹ can thiệp để lật đổ chế độ ở Bình Nhưỡng. Ông Joseph Cirincione, chuyên gia kiểm soát vũ khí và là Chủ tịch của Quỹ Plowshares, lại nghi ngờ về việc Triều Tiên sẽ sử dụng bom EMPs để tấn công Mỹ và các đồng minh. Ông nói: “Tôi không thể hiểu được tại sao chúng ta lại nghĩ rằng kẻ thù sẽ lãng phí một vũ khí hạt nhân hoàn toàn tốt để thử nghiệm với một quả bom EMPs giả định, khi chúng có thể phá hủy một thành phố thực sự”. Cũng theo ông Cirincione: “EMPs là một ý tưởng điên rồ và sai lầm. Một khi kẻ thù sử dụng vũ khí hạt nhân, vì bất cứ lý do nào, nó vượt qua ngưỡng hạt nhân, nên sẽ dẫn đến một sự đáp trả hạt nhân; Các tư lệnh Mỹ sẽ không nói: ‘Ồ, đó chỉ là một vụ nổ ở trên không, chúng ta chỉ đáp trả tương tự’. Họ sẽ đáp trả bằng một cuộc tấn công hạt nhân hủy diệt, không thể chống lại được. Vũ khí hạt nhân của chúng ta, việc điều khiển và kiểm soát, là được thiết kế để hoạt động trong một môi trường chiến tranh hạt nhân, chứ không chỉ là một vụ nổ EMPs yếu ớt”. Phạm Duy (Đại Kỷ Nguyên)
  21. Sau khi truyền xuất thông tin quân nhân Bắc Triều Tiên nổ súng bắn chết 2 thương nhân Trung Quốc, gần đây phía Trung Quốc đã bắt đầu tiền hành điều tra toàn diện các doanh nghiệp hoặc cá nhân có quan hệ thương mại với Triều Tiên, trong đó người đứng đầu công ty Vận tải biển Quốc tế Đại Liên đã bị bắt giữ. Quan hệ Trung – Triều cũng ngày càng diễn biến phức tạp, nhất là sau chuyến thăm Triều Tiên của ông Tống Đào. Suốt 5 năm cầm quyền, ông Tập Cận Bình chưa bao giờ gặp Kim Jong-un Tờ Đông Á nhật báo của Hàn Quốc ngày 27/11 trích dẫn một nguồn tin tiết lộ, phía Trung Quốc gần đây đã bắt giữ người đứng đầu công ty Vận tải biển Quốc tế Đại Liên. Người đứng đầu họ Kim này là người Trung Quốc gốc Bắc Triều Tiên, kiểm soát phần lớn hoạt động vận chuyển đường biển giữa Đại Liên, Hồng Kông và Triều Tiên, là một doanh nhân có tiếng trong lĩnh vực này. Sau khi ông ta bị bắt thì toàn bộ ngành vận chuyển đường thủy bị gián đoạn, sản phẩm xuất khẩu của Trung Quốc sang Triều Tiên cũng bị ngưng trệ, gây áp lực không nhỏ cho Triều Tiên. Chính vì phía Trung Quốc triển khai điều tra toàn diện đại bộ phận các doanh nghiệp hoặc cá nhân có quan hệ giao dịch thương mại với Triều Tiên mà đã bị Mỹ đưa vào danh sách chế tài, hoạt động của các doanh nghiệp liên kết Trung-Triều đều bị thu hẹp lại. Bài báo viết, trong khoảng thời gian tháng 9-10 năm nay, trong lúc binh lính Bắc Triều Tiên canh giữ vùng biển kiểm tra những vật phẩm được hải quan phê chuẩn trên tàu, thì có xảy ra xung đột với thương nhân Trung Quốc, binh lính Bắc Triều Tiên đã nổ súng bắn chết 2 thương nhân Trung Quốc, vụ việc này cũng được chính quyền Bắc Kinh khá chú ý. Quan hệ Trung – Triều diễn biến phức tạp: Kim Jong-un không gặp ông Tống Đào Từ ngày 17 – 20/11, Trung Quốc cử đặc phái viên Tống Đào, Trưởng ban Liên lạc Đối ngoại Trung ương, đến thăm Bắc Triều Tiên, hy vọng gặp gỡ người lãnh đạo tối cao Kim Jong-un của Bắc Triều Tiên. Tuy nhiên Tống Đào bị cư xử lạnh nhạt. Tờ Tin tức Kinh tế Nhật Bản đưa tin, Bắc Triều Tiên từng đề xuất với chính quyền Bắc Kinh giảm bớt lệnh trừng phạt kinh tế với Bắc Triều Tiên, nhưng phía Trung Quốc không đồng ý. Đáp trả lại, Kim Jong-un đã không gặp ông Tống Đào. Gần đây Bắc Triều Tiên liên tục phóng thử tên lửa đạn đạo nhằm công kích gây hấn với cộng đồng quốc tế, Tổng thống Mỹ Donald Trump đã đích thân liệt Triều Tiên vào danh sách các nước theo chủ nghĩa khủng bố, phía Trung Quốc cũng tăng cường chấp hành các nghị quyết của Hội đồng Bảo an Liên Hiệp Quốc. Mới đây nhất, sáng ngày 29/11, Bắc Triều Tiên đã phóng một tên lửa đạn đạo liên lục địa (ICBM) và khẳng định nó “bay cao hơn bất kỳ vụ phóng thử nào trước đây của họ”. Ngày 21/11, Bộ Tài chính Mỹ tuyên bố, sẽ chế tài 13 tổ chức của Trung Quốc có liên quan đến Triều Tiên, vì họ giúp Triều Tiên thoát cấm vận hạt nhân, hỗ trợ Bình Nhưỡng qua hoạt động thương mại. Cùng ngày 21/11, Hãng Hàng không Air China công bố sẽ đình chỉ các chuyến bay từ Bắc Kinh đến Bình Nhưỡng, đồng thời đóng cửa 10 ngày cầu Hữu nghị ở Đan Đông nối liền Bắc Triều Tiên và Trung Quốc kể từ ngày 24/11 với lý do sửa chữa. Ngày 24/11, Hải quan Trung Quốc công bố tài liệu thống kê cho biết, tháng Mười năm nay, lần đầu tiên Trung Quốc không cho nhập khẩu quặng sắt thép, chì và than đá từ Triều Tiên. Bắt đầu từ tháng Sáu, Tập đoàn Khí thiên nhiên Dầu mỏ Trung Quốc đã ngừng bán xăng và dầu cho Triều Tiên, còn vào tháng Mười, cả bốn ngân hàng lớn của Trung Quốc tại Liêu Ninh đều cho đóng băng các tài khoản cá nhân và doanh nghiệp Triều Tiên. Tuyết Mai (Tri thức VN)
  22. Cựu chủ tịch đảng đối lập Campuchia đang lưu vong Sam Rainsy nói rằng Thủ tướng Hun Sen sẽ bị tước bỏ quyền lực giống như Tổng thống Mugabe tại Zimbabwe. Ông này nói thêm rằng các nước phương Tây nên đưa thêm lệnh trừng phạt chính phủ Campuchia sau khi đảng đối lập của ông bị ép giải tán ngay trước khi cuộc bầu cử 2018 diễn ra. Lãnh đạo Đảng Cứu Quốc Campuchia Sam Rainsy, hiện đang sống lưu vong ở Pháp Hồi tuần trước, Đảng Cứu Quốc Campuchia (CNRP) bị cấm theo lệnh của ông Hun Sen. Việc này khiến các nước trợ cấp phương Tây chỉ trích vị Thủ tướng cầm quyền 32 năm của Campuchia là đang phá hoại nền dân chủ. Ông Hun Sen đáp lại rằng ông thách thức Mỹ cắt hết viện trợ cho nước này. Hồi tháng 2/2017, ông Rainsy đã từ chức chủ tịch CNRP, nói rằng lý do là vì ông e ngại đảng của ông sẽ bị cấm nếu ông còn tại vị. Năm 2015, ông chạy lưu vong sang Pháp sau khi bị cáo buộc tội phỉ báng phó thủ tướng Hor Namhong. “Campuchia đang sôi sùng sục. Người dân chán nản với ông Hun Sen và những gì đang xảy ra ở Zimbabwe sẽ là nguồn cảm hứng”, ông Rainsy nói với Reuters trong một bài phỏng vấn hôm 23/11. “Mugabe đã rớt đài và sẽ sớm đến lượt của Hun Sen, người đã trở nên lỗi thời không thể chấp nhận được”. Thứ Ba tuần trước, Robert Mugabe đã từ chức sau khi lãnh đạo Zimbabwe gần 40 năm do cuộc đảo chính từ quân đội. Hôm 3/9, lãnh đạo của CNRP hiện tại là Kem Sokha bị bắt với cáo buộc tội phản quốc, âm mưu lật đổ chính phủ và câu kết với Mỹ. Tuần trước ông Hun Sen yêu cầu toàn bộ đảng CNRP, đối thủ chính của đảng cầm quyền, giải tán. Các đối thủ của Hun Sen cho rằng việc kết tội lãnh đạo CNRP là nhằm loại bỏ ông này ra khỏi cuộc bầu cử năm tới để đảm bảo ông Hun Sen sẽ tiếp tục nắm quyền sau ba thập kỷ. Ông Rainsy cho rằng lệnh cấm đảng CNRP chỉ có giá trị trên giấy. Ông nói nói phe đối lập cần phải thể hiện được họ sẵn sàng tiếp tục thu hút sự ủng hộ mạnh mẽ của công chúng sau khi giành được 3 triệu phiếu bầu trong cuộc bầu cử 2013 và thúc đẩy các nước phương Tây ngừng trợ cấp cho chính quyền Cam Bốt. “Điều quan trọng là cho ông Hun Sen thấy điều ông ta đã làm là không thể chấp nhận được. Thế giới sẽ không làm ăn như bình thường với chính quyền này … và cần phải nói với ông ta, thế giới sẽ không bao giờ công nhận một chính quyền bước ra từ cuộc bầu cử như thế này”, ông Rainsy nói. Nhiều nước phương Tây đã lên án cuộc đàn áp phe đối lập, các nhóm nhân quyền và truyền thông độc lập của ông Hun Sen, đồng thời kêu gọi thả ông Kem Sokha để đảm bảo sự công bằng của cuộc bầu cử sắp tới. Mỹ nói rằng họ đã cắt viện trợ tổ chức bầu cử cho Campuchia và đe dọa các biện pháp trừng phạt khác. Pháp kêu gọi chính quyền Hun Sen tuân thủ tiến trình dân chủ. Thủ tướng Hun Sen, một cựu chỉ huy của lực lượng Khmer Đỏ do Pol Pot lãnh đạo, đã phủ nhận mọi lời chỉ trích của phương Tây và nói rằng cấm vận thương mại sẽ làm tổn hại tới người dân Campuchia trước tiên. Ông Rainsy nói rằng Mỹ và Liên minh Châu Âu trước tiên nên cắt toàn bộ viện trợ bầu cử, sau đó áp đặt trừng phạt từ cấm visa cho tới đóng băng tài sản. “Chúng ta cần chế tài cá nhân nhắm tới từng người cụ thể để không làm tổn hại người dân mà tới giới lãnh đạo, những kẻ đã che giấu khối tài sản khổng lồ ở nước ngoài. Họ sẽ phản ứng khi lợi ích cá nhân bị tổn hại”. Khi được hỏi về nhận định của ông thế nào khi ông Hun Sen ngày càng ngả về phía Trung Quốc, cựu lãnh đạo đảng đối lập nói rằng mối quan hệ này sớm muộn cũng sẽ chấm dứt: “Trung Quốc nhìn xa hơn Hun Sen. Không chính phủ nào ngu ngốc đến nỗi tiếp tục đánh cược vào ông ta. Những gì đang xảy ra ở Cam Bối làm nhớ lại thời kỳ Khmer Đỏ. Pol Pot đã bị thế giới cô lập và lệ thuộc vào Trung Quốc. Nhưng khi Trung Quốc không cần thì họ đã vứt bỏ ông ta”. (VietFact)
  23. Cách đây 45 năm (1972), với ý đồ kéo Trung Quốc ra khỏi Liên Xô nhằm làm suy yếu phe XHCN, Tổng thống Nixon và Bộ trưởng Ngoại giao Kissinger Mỹ “đi đêm” sang Trung Quốc diện kiến Mao Trạch Đông. Sau cuộc mật đàm của chuyến đi đêm này, hai nước Trung Mỹ trở thành hữu hảo; đảo quốc Đài Loan, vốn như đồng minh của Mỹ bị loại ra khỏi Liên Hiệp Quốc, trở thành bộ phận của Trung Hoa lục địa; Mỹ bỏ rơi Việt Nam Cộng hòa thân sơ thất sở, hết mất quần đảo Hoàng Sa về tay Trung Quốc đến thua cuộc ở Nam Việt Nam. HÌnh minh họa Như con dao hai ba lưỡi, cú ly gián này của Mỹ làm cho hai nước lớn trụ cột phe XHCN là Liên Xô và Trung Quốc đối kỵ nhau, phe XHCN bắt đầu suy yếu. Ngược lại, qua việc quan hệ Mỹ-Trung đi đêm này, khiến cho các nước vốn đồng minh và thân thiết với Mỹ căm tức, nghi ngờ, giảm lòng tin đối với Mỹ. Lúc bấy giờ, Trung Quốc như con cọp bịnh hoạn, ốm yếu, đang say ngủ, Mỹ đến đánh thức giấc nó, tiêm thuốc bổ dưỡng cho nó, khiến nó trở nên khỏe mạnh, quậy phá lung tung và hiện nay nó trở thành đối thủ đáng gờm của Mỹ. Về Tổng thống Mỹ Donald Trump Nếu nói người Mỹ theo triết lý Hiện sinh của chủ nghĩa Thực dụng thì, Tổng thống Mỹ Trump, vốn là đại gia bất động sản, ông này thực dụng hơn bất cứ Tổng thống Mỹ nào trước ông. Khi chưa cầm quyền, ông Trump đặt lợi ích gia đình trên hết, sẵn sàng dẫm lên xác người để tiến thân; khi đã cầm quyền nước Mỹ, ông theo chủ nghĩa dân túy, đặt lợi ích nước Mỹ trên hết, hách dịch, tự tung tự tác, không coi ai ra gì. Về Chủ tịch Tập Cận Bình Khi chưa cầm quyền, ông Tập sống ẩn dật chờ thời. Khi gặp vận, Tập tranh quyền, sát phạt đồng đảng không nương tay, chiếm lấy quyền lực cao nhất nước Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa. Tập nhơn danh gì có thể nhơn danh, lợi dụng gì có thể lợi dụng. Tập có đôi mắt him híp, nét mặt lạnh như tiền, khẩu phật tâm xà… Tập phóng tầm nhìn vượt quốc gia xuyên ra quốc tế với “Giấc mộng Trung Hoa”. Đồng sàng dị mộng Với mộng bá đồ vương, mộng gặp mơ: Tập bám “Giấc mộng Trung Hoa”, Trump bám “Giấc mơ Ấn Độ - Thái Bình Dương” tranh giành quyền bá chủ thế giới. Trong khi chưa thể làm gì nhau, dường như họ tạm hòa hoãn với nhau, đang lợi dụng nhau để thực hiện mưu đồ riêng. Dường như họ lại “đi đêm” với nhau Nhân dịp tham dự APEC, Tổng Trump dành 12 ngày viếng thăm 5 nước: Nhật, Nam Hàn, Trung Quốc, Việt Nam và Philippines. Mục đích chính yếu chuyến công du này của tổng Trump là để bàn luận: về hợp tác kinh tế song phương và chống gian lận thương mại; về vũ khí hạt nhân Bắc Hàn và việc tranh chấp biển Đông. Qua thực tế cho thấy, nước trọng tâm của chuyến công du của Tổng Trump là Trung Quốc. Sở dĩ Trump ghé Nhật và Nam Hàn trước cốt yếu để tham kiến, thỏa thuận với 2 nước đồng minh trước khi đến Trung Quốc gặp Tập Cận Bình. Còn Việt Nam và Phi là chuyện lẻ tẻ, chỉ là những bước đệm. Với con người chỉ biết tiền và nước Mỹ trên hết, Tổng thống Trump ngại gì không “đi đêm” với Trung Quốc để cùng có lợi. Trong chuyến đi vừa rồi, Chủ Tập tiếp đón Tổng Trump trọng thị hơn bất cứ thượng khách nào trước đó: ngoài 21 phát đại bác tiếp nghinh, còn làm việc tại sảnh đường Bắc Kinh, ăn sơn hào hải vị, nghỉ tại Tử Cấm Thành. Để làm dịu các khiếu nại của Washington về mất cân bằng thương mại, phía Trung Quốc trao cho phái đoàn Tổng Trump một hợp đồng thương mại trị giá 253 tỷ USD, một hợp đồng lớn nhất trong lịch sử quan hệ giữa hai nước (theo Bắc Kinh SCMP). clip_image002 Photo Credit AP Về kinh tế, thương mại giữa 2 nước Mỹ và Trung Quốc như thế tạm ổn, vấn đề còn lại là vũ khí hạt nhân Bắc Hàn và tranh chấp biển Đông. Về việc này, có lẽ Trump và Tập đã mặc cả qua lại với nhau: Trung Quốc khai thác cái nhược của Mỹ là vũ khí hạt nhân Bắc Hàn; còn Mỹ khai thác cái nhược của Trung Quốc về Biển Đông. Kết cuộc, dường như họ đã thỏa thuận ngầm với nhau: Trung Quốc gây áp lực với Bắc Hàn; còn Mỹ dàn xếp việc tranh chấp ở Biển Đông, chủ yếu với 2 nước Việt, Phi có bờ biển phủ kín hai sườn Biển Đông, theo hướng có lợi cho Trung Quốc. Trump nói với Tập: Thắng lợi chính trị vĩ đại, đủ không gian cho 2 bên cùng phát triển – Xí xóa chuyện cũ, chơi lại từ đầu – Tôi không trách TQ – không lặp lại những sai lầm trong quá khứ. Từ những gì vừa kể, chúng ta có quyền nghi ngờ rằng, Trump và Tập đang ngấm ngầm tính toán ván cờ địa chiến lược giữa 2 siêu cường, theo kiểu phân chia vùng ảnh hưởng, chia đôi thiên hạ. Những việc lẻ tẻ nhưng không thể bỏ qua - Trump nói những gì với Tập? “Thắng lợi chính trị vĩ đại, đủ không gian để hai bên cùng phát triển”. Nói thế với ý gì, nếu không phải: Tôi đã thắng cử ở Mỹ còn anh vừa thắng cử ở Trung Quốc, đó là thắng lợi chính trị vĩ đại ở 2 cường quốc, đủ không gian cho chúng ta chia để trị vì thiên hạ? “Kềm chúng nó! Chúng ta chia nhau kềm chúng nó”. Chúng nó là ai, nếu không phải: thằng Bắc Hàn và các thằng lon con ở Đông Nam Á, nhất là những thằng có bờ biển tiếp giáp Biển Đông? “Xí xóa chuyện cũ, chơi lại từ đầu. Tôi không trách Trung Quốc…”. Nghĩa là sao, nếu không phải: Mỹ bỏ qua việc Trung Quốc gian lận thương mại, vì đó không phải cái lỗi do Trung Quốc mà do các ông Tổng tiền nhiệm của của Mỹ quá non yếu trong giao thương? Nói đến đây, người viết nhớ lại lời của Tổng Trọng nói về chống tham nhũng trong hội nghị đảng lần thứ 6: “Tay ai trót lỡ nhúng chàm thì tự gột rửa, từ đây về sau, ai sai phạm sẽ bị xử lý nghiêm”. - Tại sao bà Melania, phu nhân Tổng Trump không đến Việt Nam? Nếu bà Melania đến VN, bà phải trả lời đơn thỉnh cầu của con gái Nguyễn Ngọc Như Quỳnh, dính vào việc nhân quyền sẽ làm phật lòng nước chủ nhà APEC. Ở lại Trung Quốc vài ngày, ngoài được biệt đãi, còn đi du ngoạn Vạn Lý Trường Thành, Vườn thú, Vườn trẻ rồi về Mỹ là thượng sách. - Sao Exxon Mobil đột nhiên hoãn hợp đồng khai thác khí đốt với Việt Nam? Do đâu, tại diễn đàn APEC, công ty Exxon Mobil Mỹ đột nhiên đơn phương tuyên bố dừng dự án khai thác khí tại dự án “Cá Voi Xanh” trong hải phận của VN? Đáng nói, Chủ tịch Công ty này lại là ông Rex Tillerson, đương kim Bộ trưởng Ngoại giao Mỹ? Dư luận nghi ngờ có sức ép của Trung Quốc qua Tổng thống Mỹ Donald Trump là có cơ sở. - Vụ 21 phát đại bác Chỉ cách vài giờ cùng một thời điểm, sao Việt Nam tiếp Tổng Trump không có 21 phát đại bác, còn tiếp Chủ Tập thì có? Về việc này có nhiều ý kiến luận bàn: “Bậy bạ quá, làm như thế là phân biệt đối xử với khách, thể hiện yếu về mặt ngoại giao”/ “Tập Cận Bình vừa là đồng chí vừa là anh em với VN phải đón tiếp long trọng như thế mới đúng, còn Tổng Trump dầu sao cũng chỉ là ‘đồng rận’”/“Tại ông Trump xem thường ông Trọng, chưa đến đã thông báo trước: đến VN ông chỉ bàn việc với Chủ tịch nước Trần Đại Quang và Thủ tướng Nguyễn Xuận phúc, sau đó sẽ viếng thăm và chúc sức khỏe ông Trọng, thế nên, ông Trọng không cho bắn đại bác khi đón tiếp ông Trump cũng là điều dễ hiểu”/ “Ông Trọng chỉ là đảng trưởng, còn ông Quang, ông Phúc mới chính là những người cai quản quốc gia”/ “Nhập gia phải tùy tục chớ, ít ra Tổng Trump cũng phải biết, ở VN ta, Đảng lãnh đạo Nhà nước và Xã hội một cách trực tiếp, toàn diện và tuyệt đối chớ, bởi vậy, ông Trọng ghét không cho bắn đại bác là phải”/“Cũng bởi vậy, ông Trump mới ghét đáp trả: ‘Chúng tôi tôn trọng nền pháp trị chớ không phải những lãnh đạo độc tài’” – Việc này còn quá nhiều ý kiến có cả nghiêm chỉnh và cà rởn, xin không kể nữa (1). - Khi đến Việt Nam, ông Trump hí hửng khoe: “Tôi rất ‘hợp gu’ với Tập Cận Bình, tôi có thể giúp Trung Quốc hòa giải với Việt Nam về vấn đề Biển Đông”. Ông ta còn nói với Chủ tịch Trần Đại Quang: “Tôi có thể giúp hòa giải hoặc phân xử. Tôi là một người hòa giải rất tốt và là một trọng tài rất tốt. Vì vậy, tôi có thể giúp ông, khi cần hãy cho tôi biết”. Tính bộc trực của ông Trump chẳng ai còn lạ gì, nói như thế để cho biết ông cùng ý tưởng với Tập Cận Bình. Còn việc ông Trump mớm ý làm trung gian hòa giải về biển Đông với ông Quang, biết đâu cũng là ý kiến của ông Tập – thận trọng không bao giờ thừa. - Có người mừng híp con mắt về bản hợp đồng kinh tế 12 tỷ USD mà Việt Nam trao cho phía Mỹ. So sánh xem, nó là cái thớ gì so với 253 tỷ USD mà Trung Quốc vừa trao cho phía Mỹ tại sảnh đường Bắc Kinh? Hơn nữa, như Trump tuyên bố “Kể từ ngày nay, Mỹ chỉ hợp tác kinh tế song phương, bình đẳng và công bằng trong cán cân thương mại”. Như vậy Việt Nam nhập sản phẩm của Mỹ 12 tỷ USD thì cũng chỉ được xuất sản phẩm sang Mỹ 12 tỷ USD – trước đây hàng năm VN xuất sang Mỹ nhiều hơn con số đó, vậy thì có gì đâu mà mừng?! Đó là chưa nói, dân VN còn nghèo làm sao với tới hàng chất lượng cao, giá ngất trời của Mỹ? Vậy thì, muốn cân đối cán cân thương mại với Mỹ, Việt Nam chỉ còn mua động cơ máy bay dân dụng hoặc vũ khí và phương tiện chiến tranh để chạy đua vũ trang. Không khéo “chuyển lửa về quê nhà” một lần nữa thì chỉ có chết?! Thời đại ngày nay không cho phép ỷ mạnh rồi muốn làm gì thì làm, các nước nhỏ như Costa Rica, Qatad, Brunei chẳng hạn, họ dựa vào Liên Hiệp Quốc, Hội đồng Bảo an chớ không dựa vào vũ khí quân đội mà họ vẫn an toàn. Chơi với Mỹ thời Tổng Trump “sớm nắng chiều mưa” này phải hết sức thận trọng. Ngày 12/11/2016, trả lời phỏng vấn của ký giả hỏi về Việt Nam, tân Tổng thống Mỹ Donald Trump nói: “Đảng Cộng sản Việt Nam ư?! Tôi nói thật, Bao năm qua họ chỉ lợi dụng Mỹ, họ chơi trò nước đôi, đi dây giữa chúng ta và Trung Quốc! Họ kêu gọi Mỹ và các nước khác ủng hộ họ trong vấn đề Biển Đông và các vấn đề xung đột liên quan đến Trung Quốc, nhưng chính họ lại phục tùng, vâng lời Trung Quốc như một sứ giả chư hầu thời phong kiến. Tôi là người ngay thẳng và không ưa những kẻ "2 lưỡi"; những tay lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam thậm chí còn có 3-4 lưỡi... Không có TPP gì cả, không có tạo điều kiện hay viện trợ gì cả, và không có cho nhập khẩu hưởng lợi từ Mỹ nữa... Và nếu họ còn chơi trò "Lợi dụng" nữa thì chúng ta nên rút quân khỏi Biển Đông... để cho "Anh em chúng nó xé xác nhau". Cứ mặc xác nó, để cho anh em nó xé xác nhau». Nước nhỏ là nhỏ về diện tích và số dân chớ không phải nhỏ về trí tuệ và sự thông minh. Chúng ta không lợi dụng ai và quyết không để ai lợi dụng. Nghèo nhưng không hèn, phải biết tự lực tự cường. Phải biết xấu hổ, chừa thói sống dựa vào nước khác. Chơi với nước lớn phải coi chừng họ phổng tay trên. Không chỉ đối với Trung Quốc, ngay với Mỹ cũng vậy, hơn lúc nào hết, Việt Nam phải tự nhủ rằng: “Làm sao chúng tôi tin được các ông không bỏ rơi chúng tôi như các ông bỏ rơi Đài Loan, Việt Nam Cộng hòa - hai đồng minh của mình trước đây?!”. 26/11/2017 Thiện Tùng ------------------------- (1) Còn có một lý do nữa, được xác nhận bởi nhiều nguồn tin, đó là, chính phía Mỹ muốn vậy. Những người vốn quen cách hành xử ở một nước dân chủ tự do không mặn mà gì lắm với những nghi lễ trang trọng nhưng phiền hà được các vị lãnh đạo ở những xứ sở độc tài hoặc còn nhiều dây mơ rễ má với ngai vàng phong kiến rất ưa thích – BVN. (Bauxite VN)
  24. Nhiều vụ án lớn được điều tra ở Việt Nam thời gian gần đây cho thấy có một số quan hệ nhất định giữa giới đại gia ngân hàng, tài phiệt với một số quan chức trong bộ máy, tổ chức nhà nước hoặc doanh nghiệp được cho là 'sân sau', theo giới quan sát. Ông Trịnh Xuân Thanh xuất hiện trên truyền hình Việt Nam vài tháng trước, hôm 04/8/2017, và cho hay ông đã tự nguyện về Việt Nam 'đầu thú'. Có vẻ có 'dấu hiệu lạ' qua các diễn biết xảy ra với các vụ án Trịnh Xuân Thanh và Trầm Bê, so với 'thông lệ' những gì thường thấy từ trước trong các vụ án lớn, một khách mời nói với BBC Tiếng Việt hôm thứ Bảy. Hôm 25/11/2017, blogger, nhà báo tự do Trương Duy Nhất từ Đà Nẵng khi nêu bình luận về hai vụ án trên, nói với Bàn tròn điểm tin tức tuần này của BBC từ Đà Nẵng: "Có những dấu hiệu lạ qua hai vụ án lớn này, vụ Trịnh Xuân Thanh và vụ Trầm Bê, thường thường trước đây, qua từng giai đoạn, ví dụ điều tra, đến khi kết thúc điều tra là báo chí đã vào cuộc rồi. "Để dọn đường cho cơ quan điều tra kết thúc điều tra, dọn đường cho công việc truy tố của Viện Kiểm sát và đặc biệt là dọn đường cho công tác xét xử phiên tòa. "Ban bí thư và tuyên huấn đều làm công tác dọn đường trước qua báo chí, nhưng điều đặc biệt qua hai vụ án này, đến bây giờ, từ khi bắt ông Trầm Bê, đặc biệt là từ khi 'lôi' ông Trịnh Xuân Thanh từ Đức về đây, ông Trịnh Xuân Thanh đã khai gì? "Đã lấy được tư liệu, cơ quan điều tra đã 'móc' được gì từ miệng ông Trịnh Xuân Thanh, từ miệng ông Trầm Bê, thì hầu như đến bây giờ chúng ta không biết gì cả. Đấy là một điều rất khó hiểu... "Đây là những dấu hiệu rất lạ, nên tôi đang lo một điều là phải chăng những vụ án này sẽ rơi vào tình trạng đầu voi, đuôi chuột. "Những gì dư luận chúng ta nghĩ lâu nay, ví dụ như vụ Trầm Bê, là bắt ông Trầm Bê và khởi tố và xét xử vụ án Trầm Bê trước vành móng ngựa có ai nữa không?" Cựu phóng viên báo 'Công an Quảng Nam - Đà Nẵng' và báo 'Đại Đoàn kết' nhiều năm về trước, ông Trương Duy Nhất cũng đặt dấu hỏi liên quan đến ông Trầm Bê và vụ án Trầm Bê, hay vụ án Trịnh Xuân Thanh, liệu còn có 'trách nhiệm gì' của những quan chức hay cựu quan chức lãnh đạo cao cấp nào đó trong chính quyền hiện nay, hoặc nhiệm kỳ trước hay không. Trợ thủ là ai? Nêu quan điểm tiếp tại Bàn tròn điểm tin tức tuần hôm 25/11 của BBC Việt ngữ, Tiến sỹ kinh tế Phạm Chí Dũng, từ Sài Gòn nói: "Thực ra tôi hơi nghiêng về cảm giác lo ngại của nhà báo Trương Duy Nhất là chiến dịch này có thể thành 'đầu voi đuôi chuột' mà nếu 'đầu voi đuôi chuột', thì sẽ chẳng có ai mà đưa ra nữa, không có nhân vật nào thêm để đưa ra nữa. "Đúng như nhà báo Trương Duy Nhất phân tích, từ khi ông Trầm Bê bị bắt, không có thêm thông tin gì cả, khi bắt ông Phạm Công Danh, khi bắt ông Hà Văn Thắm, thì còn bắt thêm hàng loạt, bắt ông Nguyễn Xuân Sơn ở Ngân hàng Dầu khí Toàn cầu, ông Hà Văn Thắm - Ngân hàng Đại Dương, ông Phạm Công Danh - Ngân hàng Xây dựng. "Sau đó là một dây các lãnh đạo của ngân hàng đó, rồi các trưởng, phó phòng ở các ngân hàng đó, kể cả chi nhánh, nghĩa là mỗi vụ án như vậy còn kéo thêm từ 30 tới 40 người bị bắt. "Ông Trầm Bê thì rất đặc biệt, bắt từ đầu tháng 8/2017 cho tới giờ là gần bốn tháng rồi, nhưng chưa thấy bắt thêm ai cả. "Và tôi không nghĩ là vụ việc ông Trầm Bê chỉ liên quan một mình ông, mà chắc chắn là ông phải có trợ thủ của ông, thế thì bây giờ trợ thủ của ông đâu? Và tại sao không có thông tin nào về Trầm Bê? "Thôi thì không có thông tin thì đó là chuyện của công an, vì công an có quyền giữ bảo mật đối với báo chí về chuyện này, nhưng tại sao bắt ông Trầm Bê lại không bắt thêm ai? Đó là một dấu hỏi rất lớn," Chủ tịch Hội nhà báo độc lập Việt Nam nói. Và ông Phạm Chí Dũng nói thêm: "Dấu hỏi thứ hai liên quan chuyện 'đầu voi đuôi chuột' mà chúng tôi vừa đề cập, rõ ràng là trong năm 2017, chiến dịch được cho là chống tham nhũng của ông Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng chưa đâu vào đâu cả. Những vụ việc được xử lý trong thời gian qua, cuối cùng tất cả đều tâm phục khẩu phục. Thậm chí, người bị kỷ luật còn cảm ơn, các đồng chí bị kỷ luật nói rằng thi hành kỷ luật tôi rất đúng. Tổng bí thư ĐCSVN Nguyễn Phú Trọng "Trường hợp một ông đã bị cách chức Ủy viên Bộ Chính trị mà lại không cách luôn chức Ủy viên Trung ương Đảng, trong khi đó Ủy ban Kiểm tra Trung ương đã nhận định trong báo cáo của mình là 'rất nghiêm trọng', ông vẫn là Phó trưởng Ban Kinh tế Trung ương, thuộc Ban chấp hành Trung ương, tại sao để đó? "Và tại sao đến Hội nghị Trung ương 6 lại không có vấn đề của ông đó và tại sao trước và sau Hội nghị Trung ương 6 thì khẩu khí chống tham nhũng của ông Nguyễn Phú Trọng khác hẳn so với trước đó vốn quyết liệt, thậm chí nói như một triết lý mới, khẩu khí mới nói ra như một sự xuất thần: 'lò đã nóng lên rồi, thì củi tươi đưa vào cũng phải cháy'. "Thế nhưng mà sau đó lại nói là 'mở đường cho người ta tiến', đó là khẩu khí của ông Nguyễn Phú Trọng cũng trong các cuộc họp, như vậy nhiều dư luận cho rằng ông dịu hẳn đi và dường như, thậm chí một số lãnh đạo bây giờ cũng phải nhận xét 'trung ương thì nóng, nhưng địa phương thì nguội', thế thì chống tham nhũng cái nỗi gì? "Mà nếu không chống tham nhũng được như vậy, thì chỉ 'giơ cao đánh khẽ' thôi và cuối cùng mọi chuyện sẽ trở về 'đầu voi đuôi chuột', có nghĩa là nếu như vụ án Trịnh Xuân Thanh và vụ án Tập đoàn Dầu khí Việt Nam có đưa ra xử đúng thời hạn, đúng thời điểm vào tháng Giêng và tháng Hai năm sau, năm 2018, thì có lẽ là chỉ xử phần ngọn mà thôi," Tiến sỹ Phạm Chí Dũng nêu quan điểm riêng. Truyền thông Việt Nam trong tháng 10/2017 đưa tin về các hoạt động tiếp xúc cử tri của Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng có tường trình một số phát biểu của ông, theo đó, nhà lãnh đạo Đảng Cộng sản Việt Nam được dẫn lời nói: "Có vụ án mấy năm không xử được vì liên quan đến nhiều thứ khác, cần có thời gian. Nhiều vụ làm nhanh, nhưng cũng có những vụ phải làm sao cho tâm phục khẩu phục, chứng cứ rành rành không thể chối được nữa thì mới nhận tội... Thông thường anh nào cũng kêu oan, anh nào cũng kêu nặng quá, nhưng dân thì bảo vẫn còn nhẹ, phải làm quyết liệt hơn nữa". Vẫn theo truyền thông Việt Nam, ông Nguyễn Phú Trọng cho biết: "Những vụ việc được xử lý trong thời gian qua, cuối cùng tất cả đều tâm phục khẩu phục. Thậm chí, người bị kỷ luật còn cảm ơn, các đồng chí bị kỷ luật nói rằng thi hành kỷ luật tôi rất đúng... Việc xử lý cán bộ cốt để sửa, cốt để tiến bộ, để trưởng thành và tốt nhất là tự giác thấy mà sửa đi..." "Đấu tranh là để là để giữ ổn định, phát triển; đấu tranh để đoàn kết tốt hơn chứ không phải để làm đổ vỡ đi. Xử lý sao cho người ta giác ngộ, để thu hồi tài sản không để mất mát. "Để tất cả mọi người thấy được vết xe đổ ấy. Thế mới là thành công, không để gây bất mãn cho xã hội," ông Nguyễn Phú Trọng được báo chí chính thống của Việt Nam dẫn lời nhấn mạnh. (BBC)
  25. “Việc Quốc hội Việt Nam bất ngờ phê chuẩn dự án đường cao tốc Bắc-Nam với 120.000 tỷ đồng trong cảnh nợ nần, tài chính khó khăn hiện nay chắc chắn nguồn vốn có liên quan mục tiêu tuyến giao thông của “Vành đai phía Đông” mà Trung Quốc mong muốn và thông điệp của Donal Trump không phải là một câu nói thể hiện cao hứng” Hình minh họa Mới đây, nhân dịp tổ chưc Hội nghị APEC tại Đà Nẵng. Một chỉ dấu đặc biệt quan trọng là hai lãnh đạo chóp bu Việt-Trung đã có những thỏa thuận mang tính then chốt liên quan sáng kiến – hay chiến lược ? - “Hai hành lang, một vành đai - Một vành đai, một con đường” của Trung Quốc. Về danh chính ngôn thuận thì sáng kiến mang tên “Hai hành lang, một vành đai” được Việt Nam đưa ra tháng 5/2004, trong chuyến thăm Trung Quốc của nguyên Thủ tướng Phan Văn Khải. Đó là hai hành lang kinh tế “Côn Minh - Lào Cai - Hà Nội - Hải Phòng”, hành lang “Nam Ninh - Lạng Sơn - Hà Nội - Hải Phòng” và một “Vành đai kinh tế vịnh Bắc Bộ”. Tuy nhiên, nhìn lại chiến lược phát triển mang định hướng chiến lược này, điều rất dễ nhận ra nó là một chủ trương mang tính chiến lược của chính quyền Bắc Kinh. Cụ thể, đối với Trung Quốc, chiến lược 3 “hành lang” và “4 con đường” chiến lược của Trung Quốc đã được đưa ra từ trước đó rất lâu. Hiện nay đã manh nha hình thành qua hệ thống tuyến Đường sắt xuyên Á gồm ba tuyến: tuyến đông chạy qua Việt Nam, tuyến giữa chạy qua Lào và tuyến tây chạy qua Myanmar. Hiện nay, tuyến chạy qua Lào được đã đi vào vận hành. Tuyến Đông chạy qua Việt Nam tạm thời chưa triển khai do Quốc hội phủ quyết liên quan cuộc khủng khoảng Biển Đông và thái độ của dân chúng Việt Nam cho thấy khả năng có nguy cơ phản ứng bất lợi. Tuyến Myanmar chưa triển khai vì tình hình chính trị của đất nước dưới chế độ mới đang bộc lộ nhiều bất ổn, chưa có khuynh hướng rõ rệt. Về hành lang kinh tế “Côn Minh - Lào Cai - Hà Nội - Hải Phòng”, hành lang “Nam Ninh - Lạng Sơn - Hà Nội - Hải Phòng” và “Vành đai kinh tế vịnh Bắc Bộ”. Liên quan tới Việt Nam, tuy chưa ráp nối thành một hệ thống rõ nét nhưng căn bản cho thấy hai hành lang kinh tế “Côn Minh - Lào Cai - Hà Nội - Hải Phòng” và hành lang “Nam Ninh - Lạng Sơn - Hà Nội - Hải Phòng” đã thành hình hài khi các tỉnh của Việt Nam và Trung Quốc đã có những ký kết hợp tác khá sâu nếu không nói là rất chặt chẽ về mọi mặt. Các khoản vay cho các dự án hạ tầng đã cho ra đời các sản phẩm cụ thể. Riêng tuyến đường sắt cao tốc Lào Cai bị dừng lại khi đổ bể chuyện kê khống giá, mua toa xe cũ cuối năm 2016. “Vành đai kinh tế Vịnh Bắc Bộ” đã bị Trung Quốc chính thức “đăng ký độc quyền” qua đe dọa dùng vũ lực với Việt Nam để giải quyết tranh chấp Biển Đông. Việc Quốc hội Việt Nam bất ngờ phê chuẩn dự án đường cao tốc Bắc-Nam với 120.000 tỷ đồng trong cảnh nợ nần, tài chính khó khăn hiện nay chắc chắn nguồn vốn có liên quan mục tiêu tuyến giao thông của “Vành đai phía Đông” mà Trung Quốc mong muốn và thông điệp của Donal Trump không phải là một câu nói thể hiện cao hứng. Gần như chắc chắn đây là một bước thay thế cho tuyến đường sắt phía Đông vốn đã gặp trở ngại, không dễ để triển khai lại trong một sớm một chiều. Khó nói rằng 12 văn kiện mà Việt-Trung bất ngờ ký kết nhân chuyến Tập Cận Bình sang Việt Nam tham dự Hội nghị APEC vừa qua trong khi trước đó không hề có bất cứ thông tin nào liên quan được rò rỉ ra ngoài cho thấy phía sau nó là nhựng ý đồ, những thỏa thuận sâu hơn cả về kinh tế lẫn chính trị. Trở lại với “Hai hành lang, một vành đai - Một vành đai, một con đường”. Các kế hoạch và những kế hoạch triển khai từ phía Trung Quốc cho thấy phía sau những mỹ từ về “hợp tác, phát triển” là một ý đồ chiến lược dùng những hành lang này để Trung Quốc vươn tay ra xa hơn, mạnh hơn cả về kinh tế lẫn ưu thế đe nẹt về mặt quân sự với các nước liên quan. Mục tiêu cuối cùng không gì khác hơn là về mặt kinh tế, 3 vành đai sẽ giúp hàng hóa Trung Quốc theo đó tấn công ồ ạt vào Đông – Nam Á, Phần thị trường béo bở với tất cả các nước đều thua xa Trung Quốc. Thống lĩnh và chi phối kinh tế các nước trên, xung quanh vành đai sẽ cho Trung Quốc lợi thế về sức mạnh mềm về chính trị. Từ đó tạo bàn đạp để hàng hóa Trung Quốc tiếp tục vươn xa hơn. Khi sức mạnh mềm từ kinh tế kết hợp với lợi thế về mặt quân sự do chính những dự án hình thành vành đai, bao gồm cả hệ thống giao thông hoàn hảo cho Trung quốc lợi thế để đe dọa, tạo áp lực đủ khiến bất cứ chính thể nào phải cúi đầu. Những khoản đầu tư, cho vay ồ ạt từ Trung Quốc cho thấy kịch bản biến các quốc gia trong, trên và giáp vành đai thành con nợ bị trói chặt trong tay là phương án có lợi nhất mà Trung quốc mong muốn. Việc thâu tóm, sát nhâp các khu vực của “vành đai” theo cách nào sẽ chỉ còn là vấn đề thời gian và cách thức thực hiện của ông chủ Trung Nam Hải. Về mặt này, có thể thấy vành đai giữa đi qua Lào là mũi dao thọc thẳng vào trung tâm các nước khu vực Đông Nam Á hướng hẳng tới Ấn Độ, hành lang phía Đông là Việt Nam sẽ giúp Trung Quốc trấn giữ an toàn từ xa những khả năng tấn công từ Biển Đông – nơi mà Trung Quốc đã xem như ao nhà tùy ý quyết định. Vành đai phìa Tây qua Myanmar sẽ giúp Trung Quốc đe nẹt và ngăn chặn các nguy cơ từ cả những nước lớn láng giềng Nga-Ấn, bảo vệ cho tuyến giữa mở hướng tiến vào Ấn Độ Dương. Những yếu tố bộc lộ dã tâm của Trung Quốc không phải các lãnh đạo Việt Nam không biết. Nhưng hoặc là ngây thơ khi cho rằng ngày nay, lợi thế chiến tranh nghiêng về tiềm lực và trình độ khoa học kỹ thuật quân sự chứ không còn cảnh xua quân đi bắn giết. Hoặc là sự yếu kém khiến tự đặt mình vào thế không thể vùng vẫy nên Việt Nam đang ngày càng lún sâu vào hệ lụy đen tối: Chết trong tay Trung Quốc ! Nếu ngây thơ rằng một cuộc chiến với sức mạnh quân sự tiên tiến mới là lựa chọn trong thời đại ngày nay thì thật sai lầm. Một cuộc chiến tranh qui ước luôn dễ xử lý hậu quả hơn rất nhiều một cuộc chiến tranh hiện đại. Nếu tiếp tục biện minh cho hành động tiếp tay cho Trung Quốc hoàn thành ý đồ “vành đai, con đường” bằng những lừa mị lợi ích “cùng phát triển, đôi bên cùng có lợi..” thì lịch sử sẽ không buông tha cho kẻ tội đồ. Thông điệp của Tổng thống Mỹ nhắc lại lịch sử với hình ảnh Hai Bà Trưng khi tới Việt Nam không đơn giản chỉ là khích lệ. Thiên Điểu (VNTB)