Search the Community

Showing results for tags ' đcsvn'.



More search options

  • Search By Tags

    Type tags separated by commas.
  • Search By Author

Content Type


Forums

  • Thông Báo
    • Thông Báo
  • Tin Tức
    • Tin Việt Nam
    • Tin Quốc Tế
    • Người Việt Hải Ngoại
    • Bình Luận Thời Sự
    • Tin Khoa Học - Vi Tính - Môi Trường
    • Kinh Tế
    • Biển Đông
    • Thể Thao
    • Thế Giới Động Vật
  • Đời Sống Xã Hội & Tâm Linh
    • Sức Khỏe
    • Tâm Linh
    • Tử Vi & Phong Thủy
    • Quê Hương Ký Sự
  • Văn Hóa & Nghệ Thuật
    • Phụ Nử
    • Lịch Sử
    • lời hay ý đẹp
    • Vườn Thơ
    • Văn Hóa & Nghệ Thuật
  • Âm Nhạc
    • Thông Tin Âm Nhạc
    • Nhạc Online
    • Cải Lương - Tân Cổ
    • Quán Khuya
  • Giải Trí
    • Thư Giãn
    • Thông Tin Điện Ảnh
  • Hoàng Sa (VN) Lưu Trử - Storage
    • Lưu Trử - Storage

Calendars

  • Community Calendar

Categories

  • Items

Categories

  • Videos
    • Tin Việt Nam
    • RFA
    • Tin Cộng Đồng Người Việt Hải Ngoại
    • Bình Luận - Thời Sự
    • Sài Gòn TV Bên Kia Màn Khói
    • Điểm Tin Trong Tuần
    • Đọc Báo Vẹm
    • Âm Nhạc
    • Điện Ảnh
    • Khoa Học
    • VOA
  • Đời Sống
    • Tử Vi & Phong Thủy
    • Lịch Sử & Văn Hóa
    • Tìm Hiểu Tôn Giáo

Found 4 results

  1. Tổng Thống Trump trong bài phát biểu tại APEC 2017 hôm 10 Tháng Mười Một. (Hình: Getty Images) Phạm Chí Dũng - Khó có thể xem APEC Đà Nẵng 2017 là “thành công tốt đẹp” như căn bệnh cường điệu mãn tính vô giới hạn của giới lãnh đạo Việt Nam. Thậm chí ngược lại, đó là một thất bại có thể dự đoán được.TPP suýt “chết” rồi chẳng biết khi nào mới được ký chính thức, Hiệp Định Thương Mại song phương Việt – Mỹ vẫn bặt tăm mà chẳng có một hứa hẹn gì, cũng hầu như vắng bóng các nguồn cung cấp tín dụng ưu đãi của quốc tế cho chính thể Việt Nam…Trong khi đó, chuyến đi Đà Nẵng của Tổng Thống Trump về thực chất là là một chuyến “siết nợ.”“Chúng tôi sẽ không để cho Hoa Kỳ bị lợi dụng nữa”Hoàn toàn có cơ sở cho câu chuyện nợ nần trên, nếu chứng kiến mạch văn cùng nhiều từ ngữ vừa trực diện vừa quyết liệt trong bài diễn văn của Trump đọc vào ngày 10 Tháng Mười Một (theo bản dịch tiếng Việt của đài BBC Việt ngữ, cung cấp bởi Tòa Bạch Ốc).Dưới đây là một số đoạn trích trong bài diễn văn của Trump mà báo chí nhà nước Việt Nam dĩ nhiên không hề đăng tải:“Điểm cốt lõi của mối hợp tác này, chúng ta muốn thúc đẩy mối quan hệ thương mại xây dựng trên nguyên tắc công bằng và cùng có lợi. Khi Hoa Kỳ tham gia vào mối quan hệ thương mại với các quốc gia khác hay những người khác, chúng tôi sẽ, từ bây giờ, mong muốn các đối tác của chúng tôi sẽ tuân thủ các quy định giống như chúng tôi. Chúng ta mong muốn thị trường sẽ mở cửa trên mức độ bình đẳng cho cả đôi bên, và ngành nghề tư nhân, không phải những người hoạch định của chính phủ, sẽ đầu tư trực tiếp.Điều không may là, trong thời gian rất dài và tại nhiều nơi, điều đối lập đã xảy ra. Trong nhiều năm, Hoa Kỳ đã mở cửa kinh tế có hệ thống với ít điều kiện. Chúng tôi giảm hay chấm dứt thuế quan, giảm rào cản thương mại, và cho phép hàng hóa ngoại quốc tự do vào quốc gia của chúng tôi.Nhưng trong lúc chúng tôi giảm rào cản thị trường thì những quốc gia khác lại không mở cửa thị trường với chúng tôi….Chúng ta không dung thứ cho những hành động lạm dụng thương mại lâu dài này nữa, và chúng ta sẽ không dung thứ cho họ…Mới đây tôi đã có chuyến đi rất thú vị đến Trung Quốc, nơi tôi đã nói chuyện cởi mở và trực tiếp với Chủ Tịch Tập về trao đổi thương mại không công bằng của Trung Quốc và thâm hụt thương mại to lớn họ tạo ra với Hoa Kỳ. Tôi bày tỏ mong muốn được hợp tác với Trung Quốc để đạt được mối quan hệ thương mại dựa trên nền tảng thực sự công bằng và bình đẳng.Thiếu cân bằng thương mại hiện nay là điều không thể chấp nhận được. Tôi không đổ lỗi cho Trung Quốc hay bất cứ quốc gia nào khác, trong số này có nhiều quốc gia lợi dụng Hoa Kỳ về thương mại. Nếu đại diện của họ có thể trốn tránh điều này thì họ chỉ đơn giản làm công việc của họ. Tôi mong chính quyền tiền nhiệm tại quốc gia của tôi nhìn thấy những gì đang xảy ra và làm điều gì đó về vấn nạn này. Họ đã không làm, nhưng tôi sẽ làm.Từ hôm nay trở đi, chúng tôi sẽ cạnh tranh trên nền tảng công bằng và bình đẳng. Chúng tôi sẽ không để cho Hoa Kỳ bị lợi dụng nữa…”Âm $30 tỷ!Một trong những “đối tượng” mà Trump đã hăm he chế tài từ lúc chưa trở thành tổng thống là Việt Nam.Không bao lâu sau khi nhậm chức, Trump đã yêu cầu các cơ quan của chính phủ phải rà soát lại toàn bộ tình hình nhập siêu của Mỹ để sau đó đã đưa ra một quyết định hiếm thấy: vào Tháng Ba, 2017, Trump đã liệt Việt Nam vào danh sách 16 quốc gia vừa “gian lận thương mại” vừa “gây hại kinh tế” cho Mỹ và đe dọa sẽ có thể mạnh tay trong chế tài.Đến Tháng Năm, 2017, đã có kết quả đầu tiên từ quan điểm “gây hại kinh tế” trên. Trong chuyến đi Washington của Thủ Tướng Việt Nam Nguyễn Xuân Phúc, bất chấp món quà $8 tỷ giá trị thương mại (nếu có thật) mà ông Phúc cho biết các doanh nghiệp Việt đã ký kết với giới doanh nghiệp Mỹ, phía Việt Nam không những không nhận được tín hiệu nào về hiệp định song phương thương mại Việt – Mỹ, mà còn bị Trump hỏi xoáy vào vấn đề thâm hụt thương mại. Trong phần phát biểu ngắn gọn tại cuộc gặp song phương tại Nhà Trắng ngày 31 Tháng Năm, 2017, Trump đã nhấn mạnh vấn đề giao thương và thâm hụt thương mại “lớn” với Việt Nam, mà ông hy vọng sẽ “sớm được cân bằng.” Ngay trước đó, bộ trưởng Thương Mại Hoa Kỳ cũng không bỏ quên vấn đề này trong cuộc gặp với Thủ Tướng Phúc.Những năm trước, lượng xuất siêu của Việt Nam vào Mỹ vẫn thường đạt được từ $20 – $30 tỷ/năm. Vào năm cao điểm 2016, xuất siêu của Việt Nam vào Mỹ lên đến hơn $30 tỷ. Chỉ trong 9 tháng đầu năm 2017, Việt Nam tiếp tục xuất siêu đến $24 tỷ vào Mỹ.Hiển nhiên Việt Nam đang quá muốn có được đầu tư và buôn bán thương mại nhiều hơn với các nước phương Tây, đặc biệt là được xuất siêu càng nhiều càng tốt vào Mỹ và châu Âu để hầu cân bằng với giá trị khổng lồ phải nhập siêu hàng năm từ Trung Quốc – hơn $30 tỷ theo đường chính ngạch và $20 tỷ theo đường tiểu ngạch.Nhưng ba tuần trước khi Hội Nghị APEC diễn ra tại Đà Nẵng, vào ngày 20 Tháng Mười, 2017 đã có một cuộc gặp giữa Bộ Trưởng Bộ Tài Chính Đinh Tiến Dũng với Thứ Trưởng Bộ Tài Chính Hoa Kỳ David Malpass, trong khuôn khổ Hội Nghị Bộ Trưởng Tài Chính APEC 2017 (FMM). Trong cuộc gặp này, ông David Malpass đã dứt khoát lặp lại yêu cầu của phía Mỹ về việc Việt Nam phải có biện pháp giải quyết tình trạng thâm hụt thương mại giữa hai nước ngày càng lớn.Rõ là thời Trump khác hẳn với thời Obama. Tín hiệu an ủi đối với giới chóp bu Hà Nội là Trump ít quan tâm đến những vi phạm nhân quyền trầm trọng ở Việt Nam. Nhưng trên phương diện kinh tế, đã có những biểu hiện rất quyết liệt cho thấy Trump đang rất chú ý đến tình trạng thâm hụt thương mại với Việt Nam và sẽ có hành động mạnh để xử lý câu chuyện này.Trump có “rút thẻ đỏ”?Hậu APEC 2017. Với khẩu khí trong bài diễn văn của Trump tại Đà Nẵng, rất có thể vị tổng thống này sẽ yêu cầu các cơ quan tài chính “siết nợ” các nước, trong đó có Việt Nam, ngay sau APEC.Một hệ quả rất không mong đợi đối với Việt Nam là nếu Mỹ “siết” các điều kiện thương mại như đánh thuế xuyên biên giới, dựng đứng hàng rào kiểm nghiệm chất lượng đối với hàng hóa Việt Nam mà trước đó cá basa, tôm, gạo đã trở thành “nạn nhân,” đồng thời ngưng trệ vô thời hạn Hiệp định thương mại song phương Việt – Mỹ hoặc làm cho hiệp định này trở nên khó khăn hơn nhiều so với 15 năm trước đó, giá trị xuất siêu hàng năm của Việt Nam vào Hoa Kỳ sẽ tụt thê thảm, khiến chân đứng kinh tế của chế độ độc đảng càng thêm rệu rã.Một trong những biện pháp chế tài mà Trump có thể làm đối với Việt Nam trong thời gian tới là “rút thẻ” đối với hàng hải sản Việt Nam xuất khẩu sang Mỹ – tương tự hành động Liên Minh Châu Âu (EU) phát thông cáo báo chí về việc “rút thẻ vàng” đối với hàng xuất khẩu hải sản Việt Nam – một biện pháp chế tài kinh tế – vào Tháng Mười, 2017.Theo thông cáo của EU, hình thức cảnh cáo “thẻ vàng” là một trong các bước quy định trong bộ quy tắc áp dụng cho quy trình giải quyết tình trạng đánh bắt hải sản lậu được EU thông qua năm 2010. “Thẻ vàng” không đi kèm các biện pháp trừng phạt, nhằm để cho quốc gia bị cảnh cáo có thời gian “khắc phục tình hình.” “Thẻ xanh” sẽ được ban hành nếu vấn đề được giải quyết. Ngược lại, “thẻ đỏ” sẽ được đưa ra kèm theo một loạt biện pháp trừng phạt, bao gồm lệnh cấm thương mại đối với các mặt hàng hải sản của quốc gia đó.Sau “thẻ vàng,” nước bị cảnh cáo sẽ có thời gian 6 tháng để sửa chữa sai lầm và tìm ra giải pháp khắc phục. Việt Nam cũng có 6 tháng ấy. Tuy nhiên, với một cơ chế quản lý cùng hiệu lực quản lý lỏng lẻo ở Việt Nam như hiện nay, khó ai có thể tin rằng chính phủ nước này sẽ giám sát được toàn bộ ngư dân “đánh bắt xa bờ.” Tình trạng này càng được bồi đắp thêm bằng nạn ô nhiễm biển gần bờ ở Việt Nam, đặc biệt là khu vực biển miền Trung mà tội phạm chủ yếu là nhà máy Formosa, nhưng Formosa lại được chính phủ Việt Nam bao che tối đa. Mời xem Video: Sốc: Bức tâm thư của cô gái trẻ du học sinh ở Anh Quốc gởi cho Lãnh đạo cộng sản Việt Nam Hiện thời, giá trị xuất khẩu hải sản của Việt Nam vào Mỹ khoảng $1.4 tỷ/năm. Với cá tính mạnh mẽ và bất thường của Trump, không loại trừ khả năng vị tổng thống này sẽ bỏ qua thao tác “thẻ vàng,” mà có thể rút thẳng “thẻ đỏ” đối với hàng hải sản Việt Nam – lặp lại việc thẳng tay ban lệnh cấm người nhập cư vào Mỹ.Phạm Chí DũngNgười Việt
  2. Ông Trịnh Văn Bô thời còn trẻ. (Hình: Wikipedia) Bùi Tín - Cụ bà Trịnh Văn Bô/Hoàng Thị Minh Hồ, nữ doanh nhân có lòng yêu nước nồng nàn đã từ trần. Cuộc đời của một nữ doanh nhân thành đạt có lòng yêu nước mình, thương dân mình, tiêu biểu cho truyền thống nhân ái của dân tộc – thương người như thể thương thân, là bài học sống động cho mỗi người Việt.Một nhà giàu, cực giàu, có hàng ngàn lạng vàng, hàng tấn lạng bạc nén, nhà cửa khang trang, nhưng không bị đồng tiền làm cho lóe mắt, càng giàu càng tự nguyện chia sẻ cho người nghèo – cứ lãi 10 phần thì để ra 3 phần làm từ thiện, khi nền độc lập cần đến thì cần bao nhiêu cũng hiến, không hề tính toán.Vậy mà chế độ độc đoán độc đảng đối xử với gia đình cụ thật là tàn tệ. Ngôi nhà do Bộ Quốc phòng mượn tạm trong 2 năm, nhưng 45 năm sau vẫn không trả lại khi gia đình cụ có phước lớn, phương trưởng lên thành hơn 40 con cháu, chắt, tứ đại đồng đường, ở chật chội trong ngôi nhà 24, Nguyễn Gia Thiều.Bà Cụ bị dồn vào thế cùng, oan ức, cay đắng khôn cùng, đã thông minh nghĩ ra diệu kế, ôm giấy tờ chứng nhận điền thổ từ thời xưa để có chứng cứ pháp lý, cho con trai cõng cụ đột nhập vào biệt thự vốn là nhà mình vào ban đêm sau khi thuyết phục anh bộ đội gác cổng, rồi trưng lên trước nhà từ trên gác xuống tấm lụa mang dòng chữ « Cám ơn chính quyền đã cho gia đình Trịnh Văn Bô chúng tôi trở về ngôi nhà cũ ». Cụ còn cho con cháu mang theo can nhựa chứa đầy xăng, để đề phòng bị họ ngăn chặn gây sự thì quyết sống mái liều thân, khi Cụ vừa làm lễ thượng thọ 90 tuổi. Một con người hiền hậu lại kiên cường.Cụ Bô đã chỉ đạo cuộc đột nhập thật kỹ lưỡng, dự kiến đủ mọi mặt, thời điểm, cách đột nhập không ồn ào, vào ban đêm, có thuyết phục vận động chú bộ đội canh gác, có giấy tờ gốc hợp pháp, nhũn nhặn cám ơn chính quyền, lại có tính đến trường hợp bị họ gây chuyện to, cụ thật là nhà mưu lược tài ba.Chúng tôi mừng cho Cụ đã an bình trở về nhà mình sống ấm cúng cùng con, cháu, chắt, để rồi Cụ yên lòng sống thêm hơn một chục tuổi nữa.Nhưng với chính quyền trung ương và thủ đô, họ vẫn một mực cho hành động của Cụ là phạm pháp với cái lý sự cùn là ngôi nhà đã thuộc Nhà nước trưng thu của tư sản qua cải tạo. Cho nên trước khi mất, Cụ vẫn còn ấm ức không yên tâm vì chính quyền Thủ đô một mực không cấp « sổ đỏ » cho Cụ.Sau khi Cụ mất, câu chuyện ly kỳ trên đây bị phơi bày ra ánh sáng công luận, thành chuyện bàn tán hàng ngày trên báo chí, ở các phòng họp, phòng trà thủ đô và cả nước. Thế là các ông lãnh đạo đảng, Nhà nước phải thanh minh vì bị chạm nọc, bị chỉ trích phê phán nặng, nhất là các ông đại tướng của Bộ Quốc Phòng, kể cả 2 đại tướng Lê Đức Anh và Trần Văn Trà, nguyên chủ tịch nước và nguyên bộ trưởng Bộ Quốc Phòng.Thế là họ vội vàng nhún nhường. Ông bí thư thanh ủy Hà Nội Hoàng Trung Hải vội tuyên bố sẽ sớm cấp « sổ đỏ » hợp lệ cho gia đình Cụ Bô. Chính quyền quyết định sẽ làm « tang lễ cao cấp » cho Cụ Bô, và Cụ sẽ được an táng trong Nghĩa Trang Nhà nước Mai Dịch. Rồi một phố cổ Hà Nội sẽ được đặt tên Trịnh Văn Bô.Thế nhưng câu chuyện chưa kết thúc. Theo tôi được biết, con cháu Cụ Trịnh Văn Bô cho biết gia đình đã họp, và phần lớn con cháu muốn thể theo ý muốn của cụ Trịnh Văn Bô/Hoàng Thị Minh Hồ, gia đình sẽ tự đảm nhận việc đưa Cụ về mai táng ở quê nhà, thuộc huyện Thanh Oai, quận Hà Đông.Tôi đã phỏng đoán trước chuyện này. Bà chị Hoàng Thị Minh Hồ rất nhân ái và ngay thật, sòng phẳng. Yêu ai thì nói là yêu, ghét ai nói thẳng là ghét, không bao giờ tự dối mình. Bà không giữ lòng thù oán ai. Nhưng bà đã có lần tâm sự với tôi là bà không ngờ ông Hồ Chí Minh lại tệ, u minh đến vậy. Bà phàn nàn là khi ông Vũ Đình Huỳnh từng sống làm việc sát với ông Hồ, theo ông Hồ sang Pháp khi bị oan ức tù đầy, bà và bà Tề vợ ông Huỳnh đến gặp ông Hồ yêu cầu cứu nguy, ông Hồ chỉ nghe thoáng qua rồi bỏ mặc.Tệ hơn là trường hợp bà Trịnh Thị Thục, chị cả ông Trịnh Văn Bính chồng bà có chồng là cụ Đặng Văn Hướng vốn là Tham tri bộ Tư pháp thời vua Bảo Đại về hưu, hồi 1946 được ông Hồ mời ra làm Bộ Trưởng Không Bộ để vận động các nhân sỹ. Đến năm 1956 cụ Đặng Văn Hướng bị dân xã Nho Lâm mang ra đấu tố kiểu tra tấn trong Cải cách ruộng đất, cụ bà đau lòng Trịnh Thị Thục là chị dâu bà Bô cắn lưỡi tự sát. Ông Hồ biết chuyện do ông Đặng Văn Việt là con trai cụ trong quân đội báo tin khẩn cấp cho ông Hồ, nhưng ông vẫn làm thinh.Hiện nay ông tổng bí thư vẫn kêu gọi toàn đảng toàn dân noi gương đạo đức ông Hồ Chí Minh, có ông Hoàng Chí Bảo hàng năm rao giảng om sòm về đạo đức « Bác Hồ », lại lập nên Viện Đạo đức, thì thật là chuyện mỉa mai!Bà chị Minh Hồ có lần nói với tôi trong quan hệ xã hội, buôn bán bà chỉ thân với ai ngay thật, lương thiện, không trí trá lừa dối, không khinh người nghèo.Tôi rất hiểu tâm tư tình cảm trong sáng tự tin, lại tự cường tự lập, không khinh ghét thù oán ai - kể cả những kẻ ăn cháo đá bát, vô ân bạc nghĩa với gia đình bà - nhưng cũng không muốn hạ mình hàm ơn, quỵ lụy ai, luôn sống ngẩng cao đầu trước cường quyền phi pháp, nhất là khi bà chứng kiến rất rõ sự phất lên tội ác của vô số tỷ phú đỏ, tham nhũng vô độ của các quan chức cộng sản hiện nay, còn giàu gấp nhiều lần tài sản do kinh doanh của gia đình bà thời xưa.Thái độ của bà Chị và phần lớn các con cháu từ chối nghĩa trang Mai Dịch mà bao nhiêu quan chức ước mong, muốn an táng bà ở quê nhà là một quyết định sáng suốt chân thật, gắn bó với quê hương, không cần hình thức phô trương hào nhoáng. Một bài học của một nhân cách, một doanh nhân yêu nước tột đỉnh, nhân ái tận cùng, luôn tự trọng, nhắn gửi toàn xã hội một bài học sống động về đạo lý làm Người, làm con người chân chính, cho mọi người, nhất là cho các nhà tư sản / cộng sản mới, những tỷ phú đỏ tội phạm thời Hồ Chí Minh lúc rã đám cuối mùa. Mời xem Video: Vì sao Trương Tấn Sang đã hậu thuẫn Nguyễn Phú Trọng tái cử tổng bí thư và triệt hạ phe Nguyễn Tấn Dũng? Bùi TínBlog VOA
  3. Chuyện lạ của ông Quang Trong tuần cuối tháng 7/2017, liên tiếp có những diễn biến dồn dập, từ chuyện Chính phủ yêu cầu công ty REPSOL ngừng khoan dầu do sức ép đe dọa tấn công các căn cứ của Việt Nam tại Trường Sa, tới việc Trùm mafia ngân hàng Trầm Bê bị bắt, cho tới cuối cùng là tham tán sứ quán Việt Nam tại Đức bị chính phủ Đức trục xuất vì dính líu vụ bắt cóc Trịnh Xuân Thanh có vũ trang. Cùng xảy ra đồng thời với tất cả những vụ việc đó là việc nhà cầm quyền bắt một loạt 7 nhà hoạt động dân chủ trong đó có tới 5 người thuộc Hội anh em dân chủ.Bầu không khí chính trị cả nước căng như dây đàn, nhưng ông Trần Đại Quang không thấy xuất hiện ở bất cứ đâu.Sau khi ký quyết định tước quốc tịch Việt và trục xuất giáo sư Phạm Minh Hoàng ngày 17/05/2017, hình ảnh cuối cùng của ông Quang mà người ta trông thấy là hình ông thăm và tặng quà thương binh tại trạm điều dưỡng Kim Bảng BA Sao ngày 26/07.Mặc dù nhân dịp ngày thương binh liệt sĩ, ông có viết một bài rất dài có tựa đề là "uống nước nhớ nguồn". Bài viết này ông gửi đăng trên báo Vietnamnet ngày 24/07, nhưng có một điều gây nhiều thắc mắc là tất cả các hoạt động kỷ niệm được tổ chức ngày 27/07, không thấy có mặt ông.Sáng ngày 27-7, tại Trung tâm Hội nghị Quốc gia, Ban chấp hành Trung ương Đảng, Quốc hội, Chủ tịch nước, Chính phủ, Ủy ban Trung ương Mặt trận Tổ quốc Việt Nam và thành phố Hà Nội đã long trọng tổ chức Lễ kỷ niệm 70 năm Ngày Thương binh - Liệt sỹ (27/7/1947 – 27/7/2017), trong khi có mặt đầy đủ các lãnh đạo đương nhiệm lẫn mãn nhiệm, người ta không tìm thấy ông Quang.Trong đoàn lãnh đạo nhà nước thắp hương tại Đài tưởng niệm Liệt Sĩ, chỉ thấy Ông Nguyễn Phú Trọng và ông Nguyễn Xuân Phúc, không thấy mặt chủ tịch nước.Dẫn đầu đoàn cán bộ chủ chốt ủa nhà nước vào lăng viếng Hồ Chủ tịch, chỉ thấy có ông Trọng và ông Phúc dẫn đầu, không thấy ông Quang trong đoàn người theo sau.Như vậy là từ ngày 26/07 tới nay, mặc dù đã có nhiều câu hỏi thắc mắc về sự vắng mặt có phần khác thường của ông Quang, đến nay vẫn không thấy ông xuất hiện, nhưng cũng không một lời giả thích.Việc ông gửi đăng trước bài viết kỷ niệm ngày thương binh liệt sĩ và vắng mặt trong ngày kỷ niệm chính thức, chứng tỏ ông đã có kế hoạch gì đó không thể có mặt đúng dịp kỷ niệm, hoặc ông đã biết trước "bị tước quyền có mặt"?Hiện tượng ông Đinh Thế Huynh biệt tích một cách bí mật từ sau hội nghị TW5, không một lời giải thích, rồi sau khi dư luận ồn ào, thì đột nhiên có hội nghị Hội Đồng lý luận trung ương họp phân công ông Phùng Hữu Phúc giữ chức vụ phó chủ tịch thường trực, và đến ngày 28/07, "Bộ chính trị phân công ông Trần Quốc Vượng tham gia ban bí thư thay ông Đinh Thế Huynh trong thời gian điều trị, kể từ ngày 01/08". Dư luận hiểu thế là kết thúc một vận mệnh chính trị. Ông Đinh đã bị loại khỏi sân khấu. Thói quen dấu diếm, vụng trộm là một thói quen của những cá thể lạc hậu.Vì vậy mà sự vắng mặt của ông Trần Đại Quang khiến người ta suy diễn.Liệu ông có sắp bị bệnh ung thư không? Lúc nào thì ông xuất hiện hay chỉ quay lại với một câu "tau có chi mô" rồi biến vĩnh viễn?Ông có dính líu gì tới chuyện "biến mất" của ông Đinh Thế Huynh không, khi người ta đã biết đích xác rằng chính ông Đinh Thế Huynh là người ký quyết định 13-TB/TW, chỉ xét tuổi của đảng viên theo hồ sơ gốc khi kết nạp, mỗi khi xét quy hoạch hay đề bạt cán bộ, một quyết định được coi là nhằm loại ông Quang ra khỏi danh sách ứng cử viên vào chân Tổng bí thư, cũng chính là án tử hình đối với sự nghiệp chính trị của ông Quang. Nếu không triển vọng trỏ thành người đứng đầu đảng, ông Quang coi như đã về "hưu tại nhiệm", nghĩa là không còn quyền hành gì và vây cánh sẽ buông bỏ hết.Người ta nhớ lại cái chết rất đúng lúc của thượng tướng Phạm Quý Ngọ, khi lời khai của Dương Chí Dũng liên quan tới khoản hối lộ 1,5 triệu đô la "cho một anh cấp trên", khi ông Quang đang là Bộ trưởng bộ Công An.Và người ta cũng không quên rằng ông Quang là một công an chuyên nghiệp, suốt đời chỉ hành một nghề cảnh sát, cũng có nghĩa là kỹ thuật nghề nghiệp của ông là độc nhất vô nhị.Nhưng lại có tin là ông Quang dính tới các vụ việc của Trịnh Xuân Thanh ngay từ hồi Đinh La Thăng còn là Chủ tịch PVN, cấp trên trực tiếp của Trịnh Xuân Thanh. Ủy ban kiểm tra TW và ông Trọng đã có lời khai của Vũ Đức Thuận khớp với tiết lộ của Đinh La Thăng về dấu vết của Trần Đại Quang, chỉ cần có mặt Trinh Xuân Thanh về đối chứng. Chính vì vậy mà tin Trịnh Thanh Xuân bị bắt và đưa về ngày 23/07/2017 đã khiến Trần Đại Quang tự biết không còn lối thoát. Cách đây một tuần đã có tin đồn Trần Đại Quang cùng bị quản thúc tại gia giống như Đinh La Thăng. Tin đồn này khớp với sụ vắng mặt từ ngay 26/07 cho tới nay.Nếu giả thiết chuyện biến mất của Đinh Thế Huynh có bàn tay của ông Quang la đúng, thì đồn đoán trước đấy về chuyện ông Đinh bị thất sủng vì phản bội ông Trọng khi báo cáo hành vi bắt cá hai tay của ông Trọng với Bộ ngoại giao Mỹ, hồi tháng 10 năm ngoái, chưa chắc đúng, và giả thiết ông Quang và ông Dũng cùng dây lại quay lại có giá trị. Ông Quang là người ông Dũng đề cử Bộ trưởng Công an thay ông Lê Hồng Anh chỉ 5 ngày sau khi ông nhậm chức Thủ tướng nhiệm kỳ hai. Ông Quang là thứ trưởng trực tiếp phụ trách an ninh, sau đó làm Bộ trưởng, gắn bó suốt hai nhiệm kỳ ông Dũng làm Thủ tướng.Theo giả thiết này, thì tổng số 36 triệu đô tiền bán dầu chui cho Trung Quốc trong suốt 10 năm ông Dũng làm thủ tướng có thể dính tới toàn bộ nội các của chính phủ. Chỉ khác là kẻ ít, người nhiêu thôi. Có thể nói ông Quang là người biết hết, hay dính tới hết tất cả các phi vụ.Cứ xét như vậy, thì ông Nguyễn Tấn Dũng là người phải xử trọng tội đầu tiên, sau đó đến ông Nông Đức Mạnh. Và cuối cùng thì cái chế độ này phải bị đưa ra toà, và chắc chắn không thể không xử tử hình nó, vì nó không chỉ tạo ra toàn ăn cắp mà còn hủy hoại nhiều thế hệ.Vở kịch đang diễn, và sắp diễn sẽ rất gay cấn. Nếu ông Dũng, ông Quang, Ông Nguyễn Văn Bình, ông Đinh La Thăng, ông Vũ Huy Hoàng, ông Trầm Bê... thực sự là một dây, thì gánh xiếc mà ông Trọng làm chủ không chắc chèo chống được.Không biết hậu chiến sẽ ra sao, khó biết ai sẽ là kẻ thu dọn chiến trường. Nhưng chắc một điều là dù là ai, thì cái mà người ta phải dựng lại sẽ không phải là chế độ độc đảng cộng sản nữa. Mời xem Video: Bắt cóc Trịnh Xuân Thanh: Màn kịch của phe Nguyễn Tấn Dũng lật ngược thế cờ khiến Nguyễn Phú Trọng phải ngậm ngùi ra đi? Bùi Quang VơmDLB
  4. Ngưng khoan dầu có giữ được Trường Sa? BBC ngày 24/07 đưa tin Chính phủ Việt Nam yêu cầu REPSOL ngưng khoan dầu và ngừng kế hoạch khai thác dầu tại lô 130-03, Bãi Tư Chính thuộc phạm vi chủ quyền của Việt Nam, vì lý do Trung Quốc đe doạ "sẽ tấn công các căn cứ của Việt Nam tại quần đảo Trường Sa nếu không dừng việc khoan thăm dò".REPSOL đã chính thức rút giàn khoan, ngưng hoạt động, nhưng nguồn tin "lề phải" cho biết rằng REPSOL tạm ngưng hoạt động vì lý do thời tiết biển Đông không thích hợp, và sẽ quay lại vào tháng 11/2017.Không có đủ thông tin để có thể khẳng định được điều gì. Nhưng nhìn lại sự việc từ sau khi Tướng Phạm Trường Long đùng đùng bỏ dở chuyến thăm Việt Nam hôm 18/06/2017, theo suy luận thông thường thì khả năng Trung Quốc tấn công Trường Sa là có thật, không phải chỉ là đe doạ.Phó chủ tịch Quân uỷ, nhân vật thứ hai theo thang bậc chính trị, nhưng là người cao nhất của Quân đội Trung Quốc, nếu phải bỏ về sau khi tuyên bố: "tất cả các hòn đảo tại Trường Sa là của Trung Quốc từ thượng cổ", thì không thể không tin con người này sẽ không làm gì.Theo BBC, Phạm Trường Long đã khởi hành chuyến công du quân sự sang Phần Lan và Tây Ban Nha từ ngày 12/06/2017 cho đến khi ghé vào Hà Nội ngày 18/06.Phần Lan là một cường quốc thăm dò và khai thác dầu khí. Tây Ban Nha là nơi có trụ sở của REPSOL, công ty mẹ của Talisman - Việt đang thực hiện hợp đồng với Việt Nam khoan thăm dò và khai thác dầu khí lô 136-03, Bãi Tư Chính.Báo cáo trước đó của RÉPSOL cho biết đã có kết quả xác định một mỏ dầu và khí lớn, mặc dù mũi khoan chưa đạt tới độ sâu thiết kế.Chuyến đi của Phạm Trường Long được phỏng đoán về một cuộc thương thảo hợp tác thăm dò hay khai tác dầu khí tại vùng Biển Đông với các công ty Phần Lan và gặp trực tiếp RÉPSOL, để một là mua chuộc REPSOL từ bỏ hợp tác với Việt Nam, hai là đe doạ gây khó khăn để công ty này rút khỏi hợp đồng.Như vậy, có khả năng ông Phạm đã có tin tức kết quả thăm dò từ trước khi đi.Có thể khẳng định, chiều ngày 18/06, Phạm Trường Long đã yêu cầu chính phủ Việt Nam ngưng thăm dò và khai thác dầu tại khu vực này, và bị lãnh đạo Việt Nam kiên quyết từ chối. Phạm Trường Long nổi giận, tuyên bố sẽ thu hồi Trường Sa và huỷ chuyến thăm, bỏ về.Theo báo chí chính thống, buổi chiều ngày 18/06, cuộc đón tiếp của Bộ trưởng Bộ quốc Phòng Việt Nam Ngô Xuân Lịch diễn ra tốt đẹp. Hai bên đã tiến hành hội đàm thân mật và cùng chứng kiến việc ký kết các Hiệp định hợp tác an ninh và đào tạo. Nhưng ông Phạm Trường Long bỏ về ngay trong buổi tối ngày 18/06. Báo đưa tin và ảnh các cuộc gặp lần lượt với Tổng bí thư, Chủ tịch nước và cuối cùng là với Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc.Như vậy có thể thấy rằng chính thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc là người không chấp nhận yêu cầu của ông Phạm, vì nếu chuyện xảy ra hoặc với ông Trọng, hoặc ông Quang, thì cuộc gặp ông Phúc đã có thể không diễn ra. Có thể yêu cầu chỉ được ông Phạm đưa ra trong cuộc gặp với ông Phúc.Không biết Bộ chính trị đã kịp hội ý chưa. Nhưng xét hành trình của ông Phạm có thể phỏng đoán thế này: Chương trình ông Phạm sang thăm Việt Nam, ký kết một số các hiệp định hợp tác an ninh và đào tạo cán bộ, sau đó tham dự Giao lưu Biên giới hai nước đã có kế hoạch từ trước, vào hai ngày 18-19/06. Nhưng ông Phạm đã lên đường từ ngày 12/06, đi qua Phần Lan và Tây Ban Nha. Ý định yêu cầu Việt Nam ngừng khai thác dầu khí có từ trước, là mục đích chính của chuyến đi, nhưng giấu kín.Có thể lãnh đạo Việt Nam hoàn toàn bất ngờ. Nhưng cũng có thể quyết tâm khai thác đã được xác định trước và Hà Nội đã lường trước phản ứng của Trung Quốc.Kết quả thống kê cho biết tỷ lệ tăng trưởng quý I chỉ đạt 5,1%. Chỉ tiêu 6,7% đã đề ra và Quốc hội phê chuẩn đứng trước nguy cơ phá sản, vì những quý tiếp theo buộc phải đạt bình quân từ 7,5% trở lên. Bộ Kế hoạch đầu tư và bộ Công thương thống nhất trình chính phủ và Quốc hội phê chuẩn phương án tăng sản lượng khai thác dầu khí lên 3,5 triệu tấn, hy vọng với đà tăng của giá dầu thế giới, chỉ tiêu 6,7% tăng trưởng cả năm có thể duy trì được, vì nếu điều chỉnh giảm tăng trưởng, sức ép thâm hụt ngân sách và nợ công sẽ không còn khả năng kiểm soát.Kế hoạch nâng sản lượng khai thác dầu lên khoảng 3,5 triệu tấn, tức là tăng 2 triệu tấn so với sản lượng hiện tại sẽ làm tăng 0,4% GDP, được xây dựng với quyết tâm lớn của lãnh đạo từ đầu tháng tư.Ổn định xã hội, tức là ổn định của chế độ kết hợp với chủ quyền quốc gia đã đẩy Lãnh đạo Việt Nam lần đầu tiên trong lịch sử quan hệ, dám từ chối yêu cầu của Trung Quốc. Nhưng chống lại Trung Quốc, xung đột là khó tránh khỏi. Cần phải tìm chỗ dựa.Ông Phúc cần phải đi Mỹ. Ông Phúc bắn tin sẵn sàng đi thăm Mỹ trên Facebook. Ông thứ trưởng Ngoại giao Hà Kim Ngọc đi vận động hành lang từ cuối tháng 3. Và cuối cùng là ông Phạm Bình Minh đi Mỹ đem về giấy mời của tổng thống Trump cho ông Phúc vào 23/04. Nhìn cơ cấu đoàn tuỳ tùng, trong đó ngoài ông Phạm Bình Minh, nhân vật thứ hai là ông Tô Lâm, bộ trưởng Công an, ngồi liền bên trái ông Phúc trong mọi cuộc Toạ đàm, cho thấy, ngoài mục đích trực tiếp là "kiếm tiền", nhiệm vụ quan trọng chính lại là tìm kiếm một đảm bảo an ninh trên biển. Hơn thế, có thể ông Tô Lâm có sứ mệnh truyền đạt với chính Phủ Mỹ một bí mật nào đấy, có quan hệ tới lợi ích của Mỹ.Nhưng cứ theo những gì trông thấy, thì chuyến đi này thất bại. Ông Trump lạnh nhạt, dửng dưng, miễn cưỡng. Không biết, phía sau, ông Tô Lâm có "kiếm" gì không, nhưng báo chí tuyệt không ồn ào như thường lệ, sau mỗi chuyến xuất ngoại của lãnh đạo.Và Nhật Bản, có lẽ hiểu nỗi thất vọng này, đã "rộng vòng tay cứu vớt". Ông Phúc mừng như chết đuối vớ được cọc. Chưa có lần nào, ông Phúc có những lời tri âm "có cánh" và cảm động như lần này.Nhưng Nhật không phải Mỹ và không thể thay thế Mỹ. Nếu có xung đột Việt- Trung, thì Nhật cũng chỉ đứng nhìn, động thủ là rơi vào bẫy của Trung Quốc, Senkaku sẽ mất trắng.Còn phía Trung Quốc, chắc chắn Phạm Trường Long tìm cách dằn mặt Việt Nam, để trả hận. Nổi giận và bỏ dở chuyến đi là một thất bại, xấu mặt thiên triều, nhưng Hà Nội đã hỗn xược, đã dám vuốt râu hùm.Tuy vậy, muốn trị được Hà Nội, phải cô lập nó. Trước hết là lôi Mỹ ra khỏi cuộc chơi. Ngày 4/7, đúng ngày Quốc khánh Mỹ, Bắc Hàn thử tên lửa đạn đạo có tầm bắn đạt tới 6000 km, chạm Alaska và tuyên bố sẵn sàng tặng cho Mỹ nhiều "món quà bất ngờ". Tiếp tục, những ngày gần đây, tình báo Mỹ phát hiện "những di chuyển cho thấy có khả năng Bắc Triều tiên lại chuẩn bị phóng tên lửa".Đặc biệt những vụ tranh cãi ồn ào khác thường về các chuyện bê bối khác nhau đe doạ chiếc ghế tổng thống của Trump, gây hoang mang dư luận và tạo ra nguy cơ làm tê liệt hoàn toàn khả năng phản ứng với tình hình thế giới của Trump. Khớp với mong muốn của Bắc Kinh.Ngày 8/6, Trung quốc cho quân đội đổ bê tông làm đường tại biên giới ba nước, chung với Buthan và Ấn Độ. Gây căng thẳng biên giới với Ấn Độ, Trung Quốc tăng cường quân đội, huy động thiết bị tới biên giới và tuyên bố chuẩn bị chiến tranh tổng lực. Ấn Độ phải tăng từ 400 lên 2500 quân và huy động cả hải quân và không quân chuẩn bị cho chiến tranh. Ấn Độ là một đối tác quan trọng của Việt Nam trên Biển Đông.Ngày 21/07, Trung Quốc tập trận "Phối hợp trên biển - 2017" chung với Nga tại biển Ban tích. Nga vốn có những ký ức về đóng góp cho thắng lợi của Việt Nam trong các cuộc chiến chống cả Mỹ và Trung Quốc.Trong suốt thời gian từ 12/07, Trung Quốc đưa rất nhiều tầu chiến và tàu đánh cá tới khu vực Trường Sa. Trang Facebook của nhà báo Huy Đức đưa con số 200, còn trên trang của Thuỳ Trang Nguyễn con số đó là 400. Không xác định được chính xác con số nào, nhưng thông tin "có rất đông tàu Trung Quốc được huy động tới quanh khu vực Trường Sa" là xác thực. Thời báo Hoàn Cầu không thừa nhận nhưng không bác bỏ.Chỉ một mồi lửa là cuộc chiến biển Đông có thể nổ ra. Tên lửa hành trình mang đầu hạt nhân sẽ được phóng từ căn cứ tên lửa Quế Lâm.Với một chiều dài 600 m, rộng chưa tới 300 m, chỉ một quả tên lửa có sức phá hạt nhân đủ để nhanh chóng san phẳng Trường Sa Lớn, thủ phủ của huyện đảo. Và ít nhất 200 con tầu đang áp sát sẽ bao vây và đổ bộ lên đảo đã chỉ còn là bụi. Chỉ nửa ngày, Trường Sa lớn lọt hoàn toàn vào tay Trung Quốc.Chống lại được loại tên lửa hành trình này, chỉ có hệ thống phòng thủ tên lửa giai đoạn cuối, THAAD, của Mỹ. Nhưng theo luật Mỹ, THAAD chỉ được phép lắp đặt trên đất Mỹ và lãnh thổ các quốc gia đồng minh có Hiệp ước với Mỹ.Khi không còn Trường Sa lớn, chủ quyền của Việt Nam với toàn bộ 28 thực thể còn lại trở thành vô nghĩa.Trước một nguy cơ mất đảo, mới thấy Việt Nam hoàn toàn cô độc. Nhật không đủ sức. Ấn Độ đang tự lo thân chưa xong. Nga không còn như thời Liên Xô, lại đang cần Trung Quốc để chống lại thế giới. Với châu Âu, thì một Việt Nam độc đảng phản nhân quyền hay một Việt Nam sụp đổ dưới tay Trung Cộng chả khác gì nhiều. Mỹ thì ông Trump từng nói: "tôi là người ngay thẳng và không ưa những kẻ "2 lưỡi"; những tay lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam thậm chí còn có 3-4 lưỡi...Không có TPP gì cả, không có tạo điều kiện hay viện trợ gì cả , và không có cho nhập khẩu hưởng lợi từ Mỹ nữa... Và nếu họ còn chơi trò "Lợi Dụng" nữa thì Chúng ta nên rút quân khỏi Biển Đông... để cho "Anh Em chúng nó xé xác nhau".Ngày 10/07, Trung Quốc đưa ra điều kiện, «nếu không ngưng khai thác sẽ tấn công các căn cứ tại Trường Sa",Ngày 18/07, "đồng chí Phăn-khăm Vị-pha-văn, Ủy viên Bộ Chính trị, Thường trực Ban Bí thư Đảng Nhân dân Cách mạng Lào, Phó Chủ tịch nước Cộng hòa Dân chủ Nhân dân Lào thay mặt đảng và nhà nước Lào trao tặng Huân chương Vàng quốc gia và Huân chương Tự do hạng nhất cho Lãnh đạo cấp cao của Đảng, Quốc hội, Nhà nước và Chính phủ Việt Nam".Ngày 19/07, Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng thăm Vương quốc Cămpuchia và ra tuyên bố chung nhấn mạnh, "trong bất kỳ hoàn cảnh nào cũng không để bất cứ lực lượng chính trị, quân sự nào sử dụng lãnh thổ nước này để đe dọa đến an ninh nước kia".Có thể thấy một hiện tượng lạ , là chưa bao giờ một tuyên bố chung ngoại giao lại được ghi rõ: "làm bằng ba thứ tiếng: tiếng Việt, tiếng Khmer và tiếng Anh, mỗi tiếng hai bản và các bản đều có giá trị như nhau". Nó giống một bản Hợp đồng kinh tế. Có phải vì bản tính lá mặt lá trái của lãnh đạo Cămpuchia, hay ông Trọng đề phòng một chính phủ mới của phe đối lập chống Việt sắp giành quyền chính phủ?Ngay trong ngày 24/07, thủ thướng Nguyễn Xuân Phúc đích thân thị sát, "thăm" và làm việc với lãnh đạo của Formosa giống như một cuộc trấn áp tại chỗ. Ai có thể biết, cùng đi với ông có bao nhiêu mật vụ?Hà Nội đã đề phòng Trung Quốc từ phía Lào và Cămpuchia. Hà Nội sợ rằng chính người Trung Quốc mới là chủ nhân của Formosa.Việt Nam đơn độc. Việt Nam không có chỗ dựa nào khi nguy khốn. Đó là một sự thật cay đắng. Việt Nam không có bạn, mặc dù từ hai chục năm nay, đảng cộng sản thực thi chính sách làm bạn với tất cả? Tất cả đều là bạn, nên khi cần một người bạn thì không có ai cả. Aicũng nghĩ, "hắn đâu có thiếu bạn"!Chính sách "Chế độ trên hết" chứ không phải "Dân tộc trên hết" là nguyên nhân của sự cô độc này.Nếu tai qua nạn khỏi, thì bằng quyết định ngừng thăm dò và khai thác dầu, lần thứ hai, Hà Nội thoát chết.Lần trước, khi Trung Quốc bắn hạ chiếc máy bay SU-30MK2 ngày 14/06/2016, rồi ngay sau đó bắn hạ tiếp chiếc CASA 212, hai chiếc máy bay thuộc loại hiện đại nhất của không quân Việt Nam, Hà Nội đã nhanh chóng khẳng định là rủi ro kỹ thuật, cố tình kêu gọi sự giúp đỡ của Trung Quốc. Bằng cách đó, Hà Nội đã vô hiệu hoá âm mưu khiêu khích của Trung Quốc, tránh cho một cuộc chiến xảy ra khi Hạm đội hải quân Trung Quốc còn đang tập trận bắn đạn thật tại sát phía đông Nam Trường Sa.Quyết định ngưng khai thác dầu là cách rút củi ra khỏi bếp lửa. Phạm Trường Long không còn lý do để "trừng phạt". Nhưng sau đấy, tiếp đến là gì?Là hợp tác khai thác? Hợp tác sẽ không có chiến tranh lập tức. Nhưng hợp tác khai thác là thừa nhận chủ quyền của Trung Quốc ngay tại khu cực thuộc chủ quyền không thể chối cãi của Việt Nam, biến đường 9 đoạn thành ranh giới hợp pháp.Hợp tác khai thác là liên doanh, nghĩa là ăn chia theo tỷ lệ góp vốn và tỷ lệ sản lượng khai thác. Trung Quốc nhiều tiền. Trung Quốc có nhiều thiết bị có ưu thế công nghệ. Như vậy, liên doanh, thực ra là trao quyền khai thác cho Trung Quốc, từ chỗ chủ quyền quyết địnhbiến thành một bộ phận ăn theo, phụ thuộc.Nhưng âm mưu thâm độc lại nằm ở chỗ khi đã chấp nhận hợp tác, quyền chủ quyền là ngang bằng, đường chín đoạn được mặc nhiên thừa nhận. Trung Quốc sẽ âm thầm thu hồi tất cả các thực thể đang còn thuộc về Việt Nam, từng cái một cho đến hết.Rõ ràng bài toán này chỉ có một lời giải: Không có hợp tác khai thác, nhưng không thể để xảy ra chiến tranh. Nếu Việt Nam cô độc như hiện nay, không hợp tác, thì hoặc không có khai thác, hoặc sẽ có chiến tranh. Dù có mỏ dầu khí dưới đáy biển, cũng coi như không có. Như vậy, rút lại là: Không hợp tác và không cô độc. Mời xem Video: [Khẩn] Gần 200 tàu chiến của Trung Quốc được điều tới khu vực bãi Tư Chính trong khi Việt Nam chỉ có hơn 50 tàu ở khu vực khoan dầu này. Liên minh với Mỹ, trở thành đồng minh có hiệp ước với Mỹ là con đường duy nhất phải chọn vào lúc này, để không cô độc. Đảng cộng sản sẽ không mất gì, không tốn kém gì. Tất cả sẽ được giải thoát cùng một lúc. Quy chế kinh tế thị trường lập tức được thừa nhận. Hiệp định tự do thương mại song phương Việt Mỹ lập tức được ký kết, hàng nhập khẩu vào Mỹ của Việt Nam sẽ lập tức không còn quota. Tín dụng với Ngân hàng thế giới và Quỹ tiền tệ quốc tế sẽ không còn bị giới hạn...Cái duy nhất bị mất là chế độ độc đảng phi dân chủ. Muốn cầm quyền đảng cộng sản phải cạnh tranh năng lực quản trị và đạo đức nhân cách với các đảng phái chính trị khác, không phải tự nhiên cầm quyền theo điều 4 hiến pháp như hiện nay.27/07/2017Bùi Quang VơmDLB