Chatbox
    You don't have permission to chat.
    Load More

Forums

  1. Thông Báo

    1. 1
      post
  2. Tin Tức

    1. 929
      posts
    2. 569
      posts
    3. 106
      posts
    4. 4,411
      posts
    5. 90
      posts
    6. 482
      posts
    7. 408
      posts
    8. 26
      posts
    9. 12
      posts
  3. Đời Sống Xã Hội & Tâm Linh

    1. 60
      posts
    2. 98
      posts
    3. 3
      posts
    4. 21
      posts
  4. Văn Hóa & Nghệ Thuật

    1. 33
      posts
    2. 115
      posts
    3. 12
      posts
    4. 92
      posts
    5. 125
      posts
  5. Âm Nhạc

    1. 24
      posts
    2. 247
      posts
    3. 16
      posts
    4. 30
      posts
  6. Giải Trí

    1. 121
      posts
    2. 4
      posts
  7. Hoàng Sa (VN) Lưu Trử - Storage

    1. 2
      posts
  • Images

  • Latest Videos

  • Video Statistics

  • Posts

    • 11 bộ (Kế hoạch – Đầu tư, Tài nguyên – Môi trường, Khoa học – Công nghệ, Giao thông – Vận tải, Nông nghiệp – Phát triển nông thôn, Thông tin – Truyền thông, Công Thương, Tài chính, Quốc phòng, Công an, Xây dựng), chính quyền hai tỉnh Lâm Đồng, Đắk Nông và hai tập đoàn nhà nước là Than – Khoáng sản (TKV), Điện lực (EVN), vẫn chưa khảo sát xong và chưa có báo cáo cuối cùng về dự án khai thác bauxite ở Tây Nguyên.   Đến nay vẫn chưa thấy báo cáo của các ban ngành trong dự án khai thác bauxite ở Tây Nguyên Theo chỉ đạo của Thủ tướng thì 11 bộ, chính quyền hai tỉnh Lâm Đồng, Đắk Nông và TVN, EVN sẽ phải kháo sát, báo cáo về năm khía cạnh có liên quan tới dự án này: Chủ trương, hiệu quả sử dụng vốn, công nghệ, thị trường, sản phẩm.   Tuy nhiên, đến nay các bộ ngành này vẫn im lặng như tờ, chưa thấy có báo cáo chính thức, nhưng liệu sau đó báo cáo có được công bố rộng rãi hay không? Và quan trọng nhất là có thừa nhận sai lầm, đồng thời có truy cứu trách nhiệm những cá nhân chủ trương và thúc đẩy việc khai thác bauxite ở Tây Nguyên hay không? Dựa trên kết quả khảo sát của giới địa chất Liên Xô – xác định trữ lượng bauxite ở khu vực Tây Nguyên khoảng tám tỉ tấn, năm 2001, dự án này từng được ca ngợi là “chủ trương lớn” và “chủ trương nhất quán” cần thực hiện.   Không chỉ các chuyên gia, trí thức, báo giới, dân chúng mà nhiều cựu viên chức cao cấp đã cùng lên tiếng ngăn cản việc thực hiện kế hoạch khai thác bauxite ở Tây Nguyên. Đã có rất nhiều phân tích cặn kẽ cho thấy, nếu thực hiện dự án khai thác bauxite ở Tây Nguyên, Việt Nam sẽ chìm trong nợ, môi trường – hệ sinh thái ở khu vực Tây Nguyên sẽ bị hủy diệt, Tây Nguyên sẽ thiếu cả nước lẫn điện, hàng tỉ tấn bùn đỏ do khai thác bauxite thải ra sẽ là một quả bom bùn lơ lửng trên đầu miền Nam, chưa kể nó còn mở toang cửa cho công nhân Trung Quốc tràn vào, cư trú tại một trong những khu vực trọng yếu về an ninh, quốc phòng,… Bất chấp các khuyến cáo và phân tích thiệt hơn, dự án khai thác bauxite tại Tây Nguyên vẫn được thực hiện. Tổng vốn đầu tư trong hai năm từ 2007 đến 2029 là 3,1 tỉ USD.   Sau khi ngốn hết 15.415 tỉ đồng, Nhà máy Alumin Tân Rai ở Lâm Đồng bắt đầu được vận hành vào tháng 3 năm 2013 và chỉ tính đến tháng 9 năm ngoái, nhà máy này đã lỗ khoảng 3.700 tỉ đồng. Tương tự, sau khi ngốn hết 16.821 tỉ đồng, Nhà máy Alumin Nhân Cơ ở Đắk Nông bắt đầu vận hành vào tháng 11 năm ngoái. Đến tháng 8 vừa qua, lãnh đạo tỉnh Đắk Nông cho biết, họ hết sức thất vọng khi năm nay, Nhà máy Alumin Nhân Cơ chỉ có thể đóng góp cho ngân sách chừng 150 tỉ đồng, bằng ¼ so với dự trù (437 tỉ đồng), thành ra chính quyền tỉnh Đắk Nông đề nghị chính phủ cho họ hưởng luôn khoản 78 tỉ đồng – tương đương 52% – mà lẽ ra phải chuyển cho ngân khố quốc gia. Đến giờ đã có khá nhiều dấu hiệu cho thấy, dự án khai thác bauxite ở Tây Nguyên gây ra đủ loại thiệt hại nghiêm trọng cho kinh tế – xã hội – môi trường.   Tháng 3 năm nay, Thanh tra của Bộ Tài chính kết luận: Năm 2006, lúc vận động cho dự án khai thác bauxite ở Tây Nguyên, TKV chỉ có ý định đầu tư 7.787 tỉ đồng vào Nhà máy Alumin Tân Rai ở Lâm Đồng. Sau đó, TKV tiếp tục nâng vốn đầu tư vào Nhà máy Alumin Tân Rai ở Lâm Đồng (15.500 tỉ đồng). Dù vốn đầu tư tăng gấp đôi nhưng công suất của Nhà máy Alumin Tân Rai chỉ tăng chưa tới 1/10.   Nhà máy Alumin Nhân Cơ cũng vậy. Lúc đầu, TKV chỉ có ý định đầu tư 3.285 tỉ đồng vào nhà máy này nhưng sau đó, TKV đã nâng vốn đầu tư vào Nhà máy Alumin Nhân Cơ lên năm lần (16.821 tỉ đồng). Dù vốn đầu tư tăng gấp năm lần, công suất của Nhà máy Alumin Nhân Cơ chỉ tăng hơn gấp đôi.   Lắp đặt các bồn kết tinh tại Nhà máy Alumina Nhân Cơ Dẫu Nhà máy Alumin Tân Rai ở Lâm Đồng thua lỗ trầm trọng vì giá quặng trên thị trường thế giới liên tục sụt giảm, mức tiêu hao năng lượng, nguyên vật liệu, hóa chất và nước cao hơn mức trung bình của thế giới nên giá thành rất cao, không thể cạnh tranh, dẫu tháng 8 năm 2014, TKV công khai thú nhận, cả Nhà máy Alumin Tân Rai và trong tương lai, Nhà máy Alumin Nhân Cơ sẽ tiếp tục lỗ, ít nhất là hơn một thập niên nữa mới có thể thu hồi vốn nhưng tháng 3 năm 2016, dựa vào yếu tố khai thác bauxite ở Tây Nguyên, Bộ Công Thương Việt Nam đã đề nghị “hỗ trợ” thêm cho kế hoạch khai thác bauxite tại Tây Nguyên khoảng 5.000 tỉ trong 10 năm từ 2016 đến 2025. Theo một số chuyên gia, nếu tính cả hỗ trợ về giá điện thì khoản “hỗ trợ” phải tới 1,2 tỉ USD!   Bởi thiếu thông tin nên người ta không biết các khoản “hỗ trợ” có bao gồm chi phí khắc phục hậu quả những vụ bùn đỏ tràn ra bên ngoài khuôn viên các nhà máy alumin Tân Rai và Nhân Cơ hay chưa? Từ tháng 10 năm 2014 đến nay, thỉnh thoảng, bùn đỏ từ hai nhà máy alumin tại Tân Rai và Nhân Cơ lại tràn ra ngoài. Ông Nguyễn Văn Ban, cựu Trưởng ban Nhôm – Titan của TKV, từng nhận định đó là hệ quả tất nhiên của…“công nghệ Trung Quốc”.   Khoan kể tới 32.000 tỉ đồng đã đầu tư cho kế hoạch khai thác bauxite ở Tây Nguyên không những không hề sinh lợi mà còn tạo thêm nợ nần do phải trả lãi và bù đắp các khoản thua lỗ, chủ trương khai thác bauxite ở Tây Nguyên đã hủy diệt nhiều khu vực, nhiều doanh nghiệp.   Song song với kế hoạch khai thác bauxite ở Tây Nguyên, TKV đề nghị xây dựng một hải cảng tại khu vực Kê Gà thuộc xã Tân Thành, huyện Hàm Thuận Nam, tỉnh Bình Thuận để tiếp nhận – xuất cảng quặng khai thác từ Tây Nguyên. Theo dự trù, cảng Kê Gà chiếm 2,3 cây số bờ biển, diện tích 366 héc ta, chi phí đầu tư lên tới một tỉ USD. Đề nghị của TKV đã khiến tất cả các dự án xây dựng resort đã được cấy giấy phép đầu tư và đang triển khai ở Kê Gà bị đình chỉ để thu hồi đất, giao cho TKV.   Năm 2009, TKV tổ chức lễ khởi công xây dựng cảng Kê Gà nhưng sau đó, 366 héc ta ở Kê Gà bị bỏ hoang vì rõ ràng, bauxite tưởng vậy mà không phải vậy. Thế nhưng mãi đến năm 2013, khi kế hoạch xây dựng cảng Kê Gà bị hủy bỏ thì nhiều doanh nghiệp trong số này đã mấp mé bên bờ vực phá sản.   Bộ Công Thương đã từng tổ chức giám định thiệt hại nhưng những doanh nghiệp phải gánh chịu hậu quả của dự án cảng Kê Gà không đồng ý vì hai lý do: (1) Mức độ thiệt hại được bên gây thiệt hại (TKV) thừa nhận thấp hơn nhiều so với thiệt hại thực tế. Chính quyền tỉnh Bình Thuận, trung gian giữa hai bên (gây thiệt hại và bị thiệt hại) ước tính thiệt hại là 85,7 tỉ đồng nhưng TKV chỉ đồng ý bồi thường 37,4 tỉ đồng. (2) Dù tổng số thiệt hại thấp hơn nhiều so với thiệt hại thực tế nhưng những doanh nghiệp bị thiệt hại vẫn chưa nhận được đồng nào.   Cho dù khoản bồi thường là 85,7 tỉ đồng hay 37,4 tỉ đồng thì chắc chắn tiền bồi thường cũng sẽ được lấy từ ngân sách, mà ngân sách từ đâu mà ra, là từ tiền thuế của dân?   (VietFact)
    • Sau khi Đại hội đảng Cộng sản lần thứ 19 kết thúc vào cuối tháng 10/2017, Xi Jinping (Tập Cận Bình) tiếp tục giữ vững vị trí lãnh đạo tối cao tại Trung Quốc, và cam kết sẽ dẫn dắt nước này đến vị trí dẫn đầu thế giới. Nhưng nếu thật sự chờ mong Chủ tịch Xi Jinping dẫn dắt Trung Quốc cùng tất cả chúng ta đi đến một tương lai tốt đẹp hơn, thì đó là một ước muốn vô cùng sai lầm.   Tổng thống Donald Trump và Chủ tịch Xi Jinping gặp mặt ngày 9/11/2017. Ảnh: REUTERS/Damir Sagolj. Không chỉ là “người hùng” đối với người dân bình thường, mà ngay cả tổng thống Hoa Kỳ Donald Trump cũng ưu ái gọi Xi Jinping – theo như báo Washington Post từng đưa tin – là “nhà lãnh đạo hùng mạnh nhất” của Trung Quốc trong một thế kỷ qua. Tuy nhiên, chúng ta cũng không nên quá ngạc nhiên vì điều này, bởi các tổng thống Mỹ vốn có thói quen miêu tả những nhà lãnh đạo Trung Quốc bằng những từ ngữ mang đầy tính ngưỡng mộ và thán phục.   Đã từng có một Richard Nixon nịnh hót Mao Zedong (Mao Trạch Đông) là những các bài viết của Chủ tịch Mao đã “thay đổi thế giới”. Đối với Jimmy Carter, chỉ có những từ ngữ tâng bốc như “thông minh, cứng rắn, lanh lợi, thẳng thắng, dũng cảm, khả ái, tự tin, và thân thiện” mới đủ để diễn tả Deng Xiaoping (Đặng Tiểu Bình). Còn Bill Clinton thì miêu tả Jiang Zemin (Giang Trạch Dân) là một người “có tầm nhìn” và “trí thông tuệ vượt bực”.   Trump có thể hoàn toàn đúng với nhận định của ông về Xi. Và nếu như không bị xem là hành vi tự tìm đường chết cho sự nghiệp chính trị của một tổng thống, Trump chắc sẽ còn thêm một câu: “Xi Jinping là vị lãnh đạo hùng mạnh nhất thế giới”.   Đúng vậy, tuy nền kinh tế của quốc gia này vẫn xếp hạng hai sau Mỹ, và dù đã thúc đẩy phát triển quốc phòng, lực lượng quân đội của Trung Quốc vẫn không thể so sánh được với Hoa Kỳ. Thế nhưng, một nền kinh tế mạnh mẽ và một lực lượng quân sự hùng cường không phải là tất cả.   Nhà lãnh đạo của “thế giới tự do” hiện nay đang đi trên một con đường hẹp, đầy tính chất giao dịch trong phương thức đối xử với chính phủ các nước khác, và cũng chẳng thể thực thi các nghị trình chính sách của mình tại quốc nội. Hoa Kỳ vẫn là quốc gia hùng mạnh nhất, nhưng chưa bao giờ vị lãnh đạo số một của nó lại ngày một trở nên yếu đuối trong việc quản trị đất nước, cũng như càng lúc càng khó làm ra tác động đến cộng đồng quốc tế cho bằng lúc này. Bởi chính ông ấy là người đã tỏ vẻ khinh thị các giá trị của Mỹ, và cả những đồng minh trụ cột đã giúp thiết lập ảnh hưởng quốc tế của Hoa Kỳ.   Trong khi đó, ngược lại “vị lãnh đạo chính thể chuyên chế lớn nhất thế giới” thì có thể ngang nhiên dạo khắp năm châu. Xi nắm vững quyền lực lãnh đạo tối cao tại Trung Quốc còn mạnh mẽ hơn cả Mao. Trong khi thời đại Mao trị vì, Trung Quốc đắm chìm trong đói khổ và loạn lạc. Nhưng Xi Jinping đã khiến đất nước này trở thành động cơ chủ lực cho sức phát triển kinh tế toàn cầu.   Cả thế giới rồi sẽ nhanh chóng được chiêm ngưỡng quyền lực của Xi. Đại hội đảng Cộng sản trong tháng 10/2017 vừa qua là lần đầu tiên do Xi chủ trì. Có khoảng 2.300 đại biểu đã tung hô thành tựu vĩ đại của ông ta, trong khi những kẻ đứng ngoài quan sát thì ôm nặng hoài nghi về tương lai của thế giới.   Không một ai có thể tiên đoán được Xi sẽ sử dụng quyền lực tối thượng của mình để phục vụ cho cái Thiện hay cái Ác.   Thế giới, hãy cố chú ý và ghi nhớ.   Trong tất cả những chuyến công du, Xi luôn tỏ vẻ mình là một tín đồ của hòa bình và hữu nghị, là tiếng nói của lý lẽ trong một cõi nhân sinh hỗn độn và rối ren. Và khi để bên cạnh tất cả những sai lầm của Tổng thống Trump, thì hình ảnh của Xi ngày càng được xem trọng.   Vào tháng 1/2017 ở Davos, Xi hứa hẹn giới tinh hoa thế giới rằng mình sẽ tiếp tục là một kẻ cổ xúy cho toàn cầu hóa, tự do thương mại, và Hiệp nghị Paris về biến đổi khí hậu. Những người tham gia buổi nói chuyện đã hết sức vui mừng và thư thái khi nghe được điều này. Họ cho rằng, ít nhất có một vị nguyên thủ quốc gia hàng đầu thế giới đã sẵn sàng chọn lựa đứng về phía lẽ phải, kể cả khi tổng thống Trump không chịu làm điều đó.   Lời lẽ của Xi Jinping được quốc tế chú ý, một phần là vì ông ta đang nắm giữ lượng dự trữ đầu tư ngoại tệ lớn nhất. Sáng kiến “Vành đai và Con đường” (Belt and Road Initiative) của Xi, tuy mang một cái tên hơi khó hiểu, nhưng thông điệp của nó thì rất rõ ràng. Hàng trăm tỷ đô la đã được Trung Quốc đầu tư ở nước ngoài để xây các hệ thống tàu hỏa, hải cảng, trạm năng lượng, và hàng loạt các loại cơ sở hạ tầng khác nhằmg giúp cho những vùng rộng lớn của thế giới được sung túc.   Đó là phương pháp lãnh đạo thế giới mà Hoa Kỳ đã chẳng thể tiếp tục từ những ngày sau cuộc thế chiến ở phía Tây Châu Âu trong Kế hoạch Marshall (Marshall Plan) – vốn được cho là có quy mô nhỏ hơn.   Xi Jinping cũng tiến hành mở rộng thế lực quân đội Trung Quốc ở các quốc gia khác, theo một cách mà trước nay người ta chưa từng thấy qua. Chỉ tính riêng năm nay, Xi đã bắt đầu thiết lập căn cứ quân đội đầu tiên ở nước ngoài ở Djibouti. Hải quân Trung Quốc cũng được Xi điều đi khảo sát ở các vùng xa hơn trước kia, trong đó có lần họ đã chạm đến “cửa” của khối NATO tại vùng Biển Baltic bên cạnh chiến hạm của Nga.   Trung Quốc luôn miệng hứa hẹn họ sẽ không xâm lược các quốc gia khác để bắt bất kỳ ai phải thuận theo ý nguyện của mình (có lẽ Đài Loan không nằm trong số này vì Trung Quốc không xem Đài Loan là một quốc gia). Và do đó, đối với Trung Quốc, nỗ lực xây dựng các căn cứ là để gìn giữ hòa bình, chống lại bọn hải tặc, và giúp đỡ các đoàn cứu trợ từ thiện mà thôi. Còn các đảo nhân tạo với các đường bay quân sự ngoài Biển Đông ư, đó hoàn toàn là vì lý do tự vệ.   Không như Tổng thống Nga Vladmir Putin, (ND: đối với một số nước) Chủ tịch Xi không mang dáng vẻ của một tên hay gây sự trên chính trường quốc tế, hay là một kẻ nhăm nhăm muốn lật đổ nền dân chủ Tây phương để họ phải lâm vào hoàn cảnh bất ổn. Tuy nhiên, Xi lại tỏ vẻ quá bao dung đối với tay đồng minh hàng xóm, Bắc Hàn, một kẻ chuyên kiếm chuyện bằng cách lăm le vũ khí hạt nhân. Và một số thái độ quân sự của Trung Quốc khiến cho các nước láng giềng khác rất quan ngại, không chỉ là các nước Đông Nam Á, mà còn có cả Ấn Độ và Nhật Bản.   Xét về đối nội, các bản năng trong Xi cũng kém tự do hệt như vị đang lãnh đạo nước Nga. Xi tin rằng, chỉ cần thả lỏng một chút về mặt chính trị thì không chỉ sự nghiệp của riêng ông ta, mà là còn của cả một chế độ sẽ bị huỷ hoại.   Số phận của Liên bang Xô Viết ám ảnh Xi Jinping, và chút lòng tự ti đó đã mang lại những hậu quả của riêng nó. Xi không những không tin tưởng gì vào những kẻ thù đã bị ông ta tống ra khỏi hệ thống quyền lực, mà còn cả đối với cái giai cấp trung lưu ngày một đông – những kẻ mà tay lúc nào cũng cầm các chiếc điện thoại tân thời – cũng như các mầm non xã hội dân sự đã bắt đầu nảy nở ở khắp nơi khi ông ta bắt đầu nắm quyền.   Xi tỏ vẻ rất kiên quyết về việc phải thắt chặt toàn bộ xã hội Trung Quốc, đặc biệt bằng việc mở rộng mạng lưới theo dõi đầy quyền lực của nhà nước, cũng như quyền chỉ huy tối cao đối với nền kinh tế vẫn toàn bộ nằm trong tay đảng Cộng sản. Tất cả những điều này có thể sẽ khiến Trung Quốc không thể phát triển về kinh tế tới mức tột đỉnh, và khiến cho môi trường sống của người dân ngột ngạt hơn. Các sai phạm về quyền con người cũng ngày càng tồi tệ hơn dưới thời Xi, nhưng đổi lại, khó khăn lắm chúng ta mới nghe được một lời than phiền ậm ừ từ phía các vị lãnh đạo thế giới.   Phe tự do từng than khóc về “mười năm bị đánh mất” để thực hiện cải cách dưới thời Hu Jintao (Hồ Cẩm Đào), người tiền nhiệm của Xi. 10 năm đó rất có thể đã trở thành 15 hoặc là hơn 20 năm trong thời điểm hiện tại. Những kẻ lạc quan hơn thì từng lập luận rằng, chúng ta chưa thấy được con người thực sự của Xi Jinping, rằng khi Quốc hội Trung Quốc giúp cho Xi tập trung được quyền lực, thì lúc đó các thay đổi thật sự về kinh tế và xã hội sẽ được hết lòng thực thi, như ông ta đã từng làm khi chống tham nhũng (có vẻ là) thành công.   Nếu Xi là một kẻ lãnh đạo dân túy “kín”, thì chắc hẳn ông ta đã nguỵ trang rất khéo léo. Một hồi chuông cảnh báo cũng cần gióng lên cho những ai tin rằng mọi lãnh đạo đều có ngày “hết hạn sử dụng”, Xi Jinping được đánh giá là sẽ không dễ dàng thoái vị vào thời điểm năm 2022, mặc kệ đó là điều ông ta nên làm nếu dựa vào lịch sử chính trị Trung Quốc.   Lý do để lo sợ   Xi Jinping có lẽ nghĩ rằng việc một tay ông ta đang tập trung quyền lực hoặc có quyền hạn không bị kiểm soát để cai trị hơn 1.4 tỷ người dân – theo ngôn ngữ của chính Xi – là “tình trạng bình thường mới” của nền chính trị Trung Quốc.   Nhưng đó là một điều không hề bình thường; đó là một điều nguy hiểm.   Không ai nên được phép có một thứ quyền lực to lớn đến thế. Một vị lãnh đạo với quyền lực tối cao, đến cuối cùng, sẽ là một công thức cho tình trạng bất ổn định ở Trung Quốc mà chúng ta đã từng thấy trong quá khứ, dưới thời đại của Mao và Cuộc Cách mạng Văn hóa. Nó còn là một công thức cho những hành vi tùy tiện ở nước ngoài, mà đặt trong bối cảnh Trump hiện muốn Hoa Kỳ bế quan tỏa cảng và bỏ trống vị trí quyền lực tối cao nhất thế giới, thì điều này lại càng làm người ta quan ngại hơn.   Thế giới không mong mỏi một nước Mỹ biệt lập với cộng đồng quốc tế, hay một nền độc tài trỗi dậy ở Trung Quốc. Mà Thượng đế hỡi, chúng ta có thể sẽ nhận được cả hai.   Quỳnh Vi lược dịch    Nguồn: The Economist: Xi Jinping has more clout than Donald Trump. The world should be wary.   (Luật Khoa)
    • SANTA ANA, California (NV) – Một “tay cao thủ” vùng Little Saigon, làm quen bốn người, khoe của để lấy lòng tin của họ, sau đó mượn tiền, rồi…biến. Thấy lâu không trả, nghi bị lừa, những người này kiện ông, nhưng hôm ra tòa, ông chạy trốn, và cho tới nay, vẫn “bặt vô âm tín.”   Bị cáo Phúc Võ, 48 tuổi, phải bồi thường $136, 979. 70 cho các nguyên đơn. (Hình: Shelly Nghiêm cung cấp) Theo phán quyết ngày 17 Tháng Mười của Chánh Án Walter Schwarm thuộc Tòa Thượng Thẩm California, County of Orange, ông Phúc Võ (East West Printing), bị cáo, phải bồi thường tổng số tiền là $136,979.70 (trong đó gồm cả tiền lời 7% là $20,729.70) cho các nguyên đơn, gồm Shelly Nghiêm, Michelle Nguyễn, Corey Nghiêm, và Justin Nguyễn trong vụ kiện số 30-2016-00845878-CU-BC.   Theo luật sư đại diện các nguyên đơn cho biết ông Phúc Võ sẽ phải ra tòa ngày 30 Tháng Mười Một với nguyên đơn Justin Nguyễn, và ngày 21 Tháng Mười Hai tới với số người còn lại. Mục đích là để tòa xem bị cáo phải bồi thường ra sao sau khi xem xét các nguồn thu nhập của ông Phúc. Tính đến nay, dù được tòa xử thắng kiện, các nguyên cáo chưa ai nhận được tiền bồi thường.   Theo cô Shelly Nghiêm, qua lời luật sư đại diện bên nguyên, “hiện không rõ bị cáo Phúc Võ ở đâu.”   Theo các nguyên đơn, đây là một vụ lừa đảo có bài bản, và được dùng để lừa đảo họ một số tiền lớn, lên đến hơn $100,000, qua nhiều giai đoạn.   Cô Shelly Nghiêm cho biết câu chuyện lừa đảo khởi sự từ Tháng Ba, 2015.   Làm quen lâu rồi bắt đầu hỏi mượn tiền, hứa trả sau một tháng   “Sau năm năm quen biết với tôi, ông Phúc lợi dụng tình thân quen với tôi và gia đình tôi. Ban đầu, ông hỏi mượn tiền tôi. Ông hứa sau một tháng sẽ trả. Nhiều lần trước đó, ông khoe và cho xem giấy tờ, những hình ảnh cho thấy ông có đất đai, nhà cửa, và nhà in East West Printing rất lớn trên đường Bolsa,” cô kể.   “Vì cả tin, tôi nói chuyện với gia đình, vơ vét được cả thảy là $91,000, và đưa tất cả cho ông. Sau đó, ông cho biết rằng ông phải về Việt Nam để lấy tiền từ người mua nhà của ông ở quận 7, Sài Gòn, rồi ông sẽ đem tiền sang trả lại cho tôi,” cô cho biết thêm.   Cũng theo lời kể, cô Shelly bắt đầu chờ tin ông Phúc, từ Tháng Ba. Đến đầu Tháng Chín, cô gọi cho ông Phúc, nhưng chỉ gặp một phụ nữ quen ông, nên cô Shelly nhờ nhắn muốn gặp ông này gấp tại Mỹ. Sau đó, ông Phúc text lại, và hứa sẽ đem tiền về trả cho cô vào cuối Tháng Chín.   Lánh mặt, hẹn lần hẹn lữa   “Sau ông này gọi điện thoại cho tôi than thở vẫn chưa bán được nhà bên Việt Nam, nhưng ông nói ông có một căn nhà ở York, Pennsylvania. Ông đề nghị đưa cho ông thêm $100,000, khi về Mỹ ông sẽ thanh toán tiền cho tôi,” cô kể.   Cô cho biết: “Nghe ông này nói lúc ấy, tôi bèn nghĩ tôi đã đưa trước cho ông cả gia tài của tôi rồi, tiền trả chưa thấy. Nay ông đòi nữa, tôi nào dám tin ông. Đến Tháng Mười, ông Phúc trở lại Mỹ. Ông lại hứa rằng sau hai tuần, ông sẽ trả tiền cho tôi. Nếu không đủ, ông sẽ đưa căn nhà ở York cho tôi.”   Từ đó, theo lời kể, cô Shelly dọ hỏi mới biết được rằng không phải chỉ có một mình cô là nạn nhân của ông Phúc, mà còn có những người bạn nào từng chơi với ông, đều bị ông mượn tiền.   Số tiền bồi thường theo phán quyết của tòa. (Hình: Linh Nguyễn/Người Việt) “Trong số bạn đó, có cô Michelle Nguyễn, anh Justin Nguyễn, và cả chồng tôi là Corey Nghiêm trong vụ kiện này. Ngòai ra, còn có nhiều người khác nữa cũng là nạn nhân của ông Phúc,” cô khẳng định.   “Sau khi tìm hiểu và đi tìm sự thật, chúng tôi cho ông Phúc nhiều cơ hội để không thưa ông ra tòa, nhưng chúng tôi nhận thấy ông Phúc thật sự có chủ ý lừa chúng tôi, nên quyết định nhờ cảnh sát Westminster can thiệp,” cô Shelly kể.   “Ngày 21 Tháng Mười, 2016, chúng tôi đến Sở Cảnh Sát Westminster lúc 3 giờ chiều để báo về sự kiện lừa đảo của ông Phúc cho cảnh sát viên Frank Proctor. Ông phỏng vấn từng người và đề nghị chúng tôi nên tìm luật sư. Luật Sư Đoàn Văn Thinh, từ đó, đại diện chúng tôi trong vụ kiện này,” cô kể.   Cũng theo lời cô Shelly, vụ kiện bắt đầu vào Tháng Tư, 2016 cho đến Tháng Mười năm nay.   “Trong phiên tòa ngày 10 Tháng Mười, ông Phúc có mặt hầu tòa nhưng khi biết ông có trát tòa bị truy nã (bench arrest), ông bỏ chạy ra khỏi tòa. Luật sư của chúng tôi có thông báo cho tòa biết điều này,” cô kể.   Lập kế ly gián những người trong cuộc   Trong khi đó, anh Justin Nguyễn, CPA, hành nghề kế toán, và là một trong những nguyên đơn, cho biết: “Ông Phúc Võ rất quỷ quyệt. Ông muốn chia rẽ chúng tôi để không hợp lai thưa ông ra tòa. Ông bịa chuyện tôi hành hung ông ấy ở gần tiệm bánh Gala Bakery, Garden Grove. Ông cho người quay phim và xin tòa lệnh cách ly (restraining order) để tôi không được đến gần ông.”   Để nhấn mạnh hành vi lừa đảo của ông Phúc, anh Justin cho xem text trên điện thoại di động của anh.   “Ông Johnny Hồng, sáng lập công ty Skynet USA Corporation, text cho tôi vào ngày 4 Tháng Bảy, 2016, nội dung muốn biết tin về ông Phúc trước khi đi kiện, vì ông ấy mượn khách đầu tư của ông Johnny $70,000 vào hôm 21 Tháng Tư, 2016, và cho biết ông Phúc không có ý trả nợ,” anh Justin nói.   Bài học từ kinh nghiệm đau thương   “Từ nay chúng tôi không bao giờ tin ai, nhất là những người bề ngòai như ông Phúc Võ. Thâm hiểm nhất là ông ấy lừa từng người trong một đám bạn thân thiết, nhưng không cho ai biết ai! Thôi cũng là một bài học!” cô Shelly nói.   “Việc kiện ông ấy ra tòa chỉ vì chúng tôi muốn công lý, muốn biết số tiền lừa đảo mà ông ấy lấy được đi về đâu, và đằng sau ông Phúc Võ là ai? Nhất là chúng tôi muốn đừng ai khác để bị trở thành nạn nhân như chúng tôi, vì hiện nay tôi biết ông ấy vẫn tiếp tục lừa đảo ở đâu đó!” cô nói với giọng cương quyết.   Linh Nguyễn   (Người Việt)
    • Phát biểu của một giới chức tỉnh Sơn La đã bị chỉ trích và phản đối trên mạng xã hội khi cho rằng 17 cán bộ tỉnh bị khởi tố liên quan đến công tác đền bù, tái định cư thủy điện Sơn La là “không liên quan đến chuyện tiền nong, tư túi, mà chỉ vì thương dân, làm lợi cho dân”. Tuy nhiên, một cựu giới chức Bộ Tài nguyên và Môi trường Việt Nam cho rằng phát biểu trên có thể có căn cứ, nên cần xem xét kỹ hồ sơ vụ án, xem liệu có yếu tố “thương dân, làm lợi cho dân”, hay chỉ đơn thuần là tham nhũng trong vụ án liên quan đến dự án thủy điện lớn nhất Đông Nam Á này.   GS. Đặng Hùng Võ: Cần kiểm tra kỹ đằng sau phát biểu ‘Thương dân’ trong vụ Sơn La Thương dân?   Phát biểu trước báo chí bên hành lang Quốc hội chiều 20/11 về vụ 17 cán bộ tỉnh Sơn La bị khởi tố, Đại biểu Quốc hội-Phó Chủ tịch thường trực UBND tỉnh Sơn La Tráng Thị Xuân nói vụ này “không liên quan đến chuyện tiền nong, tư túi, mà chỉ vì thương dân, làm lợi cho dân”.   Dân Trí trích lời khẳng định của bà Tráng Thị Xuân, nói: “Một số hồ sơ để giải quyết việc bồi thường, đền bù thu hồi đất, giải phóng mặt bằng chưa đầy đủ nhưng anh em vì thương dân nên vẫn làm hoàn thiện sớm hồ sơ giúp dân nên người dân được lợi. Nhưng chính vì thế giờ cán bộ giải quyết lại phải chịu trách nhiệm chứ họ không tư túi gì, không đút một xu nào vào túi cá nhân.”   Phát biểu của bà Xuân đã vấp phải nhiều chỉ trích trên cả mạng xã hội lẫn các trang thông tin chính thống. Đa số người dân phản đối ý kiến của bà Xuân và cho rằng đây là một vụ án tham nhũng lớn cần phải được xử lý thấu đáo, một điển hình cho thấy quyết tâm chống tham nhũng mà Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng từng khẳng định “Lò đã nóng lên rồi thì củi tươi vào đây cũng phải cháy”.   Nhận xét về phát biểu của Đại biểu Tráng Thị Xuân, Giáo sư-Tiến sĩ Đặng Hùng Võ, nguyên Thứ trưởng Bộ Tài nguyên và Môi trường Việt Nam, cho rằng cần phải xem xét kỹ vụ án sau phát biểu “có thể có căn cứ” của bà Xuân.   “Đại biểu Quốc hội mà phát biểu như vậy thì cũng là một điểm lưu ý trong việc xem xét hồ sơ cụ thể, xem nó có phải là sự trộn lẫn giữa yếu tố tham nhũng và yếu tố làm lợi cho dân hay không. Một động tác mà tôi biết ở Việt Nam rất hay làm là có những chi tiết được khai khống trong các phương án bồi thường, hỗ trợ tái định cư là có liên quan đến tham nhũng”.   Tuy nhiên, cựu giới chức Bộ TNMT nhận định khả năng về “bồi thường không thỏa đáng”, một trong những nguyên nhân có thể dẫn đến việc lách luật để “làm lợi cho dân”, khó có thể xảy ra trong một dự án lớn được dốc hầu bao để đầu tư như thủy điện Sơn La.   GS. Võ phân tích: “Dự án Sơn La là dự án cấp quốc gia, được Quốc hội thông qua chủ trương đầu tư, tức là dự án thuộc loại đặc biệt. Phương án bồi thường, hỗ trợ tái định cư được Thủ tướng chính phủ phê duyệt. Theo tôi biết, có khá nhiều tiền ngân sách chi cho việc bồi thường, hỗ trợ tái định cư. Thành ra khả năng có vấn đề trong việc bồi thường không thỏa đáng trong dự án Sơn La thì tôi nghĩ không có”.   Sau dự án là vụ án   Thông tin trên báo chí hôm 19/11, tỉnh Sơn La cho biết trong số 17 cán bộ bị khởi tố về tội “Cố ý làm trái quy định của nhà nước về quản lý kinh tế gây hậu quả nghiêm trọng” và “Thiếu trách nhiệm gây hậu quả nghiêm trọng”, có 15 đảng viên, trong đó có Giám đốc và 2 Phó Giám đốc Sở Tài nguyên và Môi trường tỉnh, nguyên Phó chủ tịch UBND và Chủ tịch Hội đồng bồi thường, hỗ trợ tái định cư huyện Mường La và nhiều chuyên viên, cán bộ phòng, ban.   Kết quả điều tra cho biết sai phạm xảy ra ở các bước thẩm định, đo đạc, lập bản đồ địa chính, thu hồi và bồi thường không đúng quy định, trong đó có hơn 600 hộ dân có hồ sơ đất đai được lập khống, tăng diện tích đất hay không đúng loại đất quy định.   Nhận định về tình trạng tham nhũng trong việc bồi thường các dự án tại Việt Nam, GS. Đặng Hùng Võ thừa nhận khai khống là một “thủ pháp” xuất hiện khá phổ biến, đặc biệt trong các dự án lớn, có số lượng người nhận bồi thường đông như thủy điện Sơn La. Ông nói:   “Sự thực mà nói, trong các dự án, nhất là dự án lớn như thủy điện Sơn La, số lượng người được nhận bồi thường, hỗ trợ tái định cư là cực kỳ nhiều. Mà cực kỳ nhiều như vậy thì ai là người có thể rà soát lại toàn bộ? Từ đấy dẫn đến việc Ban bồi thường giải phóng mặt bằng hay sử dụng thủ pháp đó”.   Cựu giới chức Bộ TNMT cho rằng cơ chế thanh tra, kiểm tra hiện nay của Việt Nam thiếu hiệu quả trong việc rà soát các lỗ hổng trong quản lý, chi tiêu đối với các dự án lớn.   GS. Võ nói thêm: “Hiện nay, cơ chế của Việt Nam có việc thanh tra, kiểm tra, nhưng không có quy trình hai cơ quan thực hiện kiểm tra chéo nhau. Không có quy trình đó, nên Ban bồi thường giải phóng mặt bằng hoàn toàn lập phương án và tính toán cho từng trường hợp cụ thể. Việc kiểm tra, thanh tra có thể xảy ra từ cơ quan hành chính cấp trên, nhưng thực ra cũng không thể kiểm tra 100% được”.   Nhà máy thủy điện Sơn La được khởi công vào năm 2005, với tổng mức đầu tư lên đến hơn 60.000 tỷ đồng, tăng 60% so với mức phê duyệt ban đầu (gần 45.000 tỷ đồng). Đây được xem là 1 trong 10 nhà máy thủy điện lớn nhất Đông Nam Á.   Để xây dựng công trình này, Việt Nam đã phải di chuyển hơn 20.000 hộ dân ở các tỉnh Sơn La, Điện Biên, Lai Châu ra khỏi khu vực. Riêng tại tỉnh Sơn La, có hơn 12.000 hộ dân phải di chuyển đến định cư tại 276 điểm tái định cư trong tỉnh.   Khánh An   (VOA)
    • Vietnam – Cali Today News – Trong lúc đang nổi lên nhiều dư luận về tâm thế “chống tham nhũng” sa sút của Tổng bí thư Trọng cùng nhiều ví von như “đánh trống bỏ dùi”, “đập chuột sợ vỡ bình” hay “chống tham nhũng một phe”…    Cơ quan an ninh điều tra đọc lệnh bắt tạm giam ông Trương Tuấn Dũng – phó giám đốc Sở Tài chính tỉnh Sơn La – Ảnh: L.HOÀNG Cơ quan An ninh Công an tỉnh Sơn La vừa bất ngờ ra quyết định khởi tố bị can đến 17 quan chức ở tỉnh này vềvụ án cố ý làm trái quy định của Nhà nước gây hậu quả nghiêm trọng, thiếu trách nhiệm gây hậu quả nghiêm trọng xảy ra tại dự án Nhà máy thủy điện Sơn La. Đáng chú ý là trong số người bị khởi tố có cả những quan chức đương chức cấp giám đốc và phó giám đốc Sở Tài nguyên và môi trường và Sở Tài chính.   Sơn La là một tỉnh vùng biên giới phía Bắc và giáp với Trung Quốc. Đây cũng là một tỉnh bị xem là thuộc loại nghèo nhất Việt Nam, nơi đã diễn ra cảnh học sinh quần áo tơi tả trong giá lạnh và phải bắt chuột ăn trừ bữa. Nhưng Sơn La cũng là một địa phương mà mật độ quan chức bị tai tiếng vì tham nhũng và ăn chơi thuộc loại không tệ trong bảng xếp hạng mức “suy thoái chính trị” của giới quan chức Việt Nam từ trung ương xuống các tỉnh thành.   Từ trước tới nay, Sơn La cũng không phải là địa phương có “bề dày chống tham nhũng”. Nhiều đơn thư của dân tố cáo quan chức vi phạm đã bị cuốn theo chiều gió.   Với những “thành tích” như thế, thật khó có thể tưởng tượng việc cơ quan công an Sơn La lại dám khơi mào một vụ án không nhỏ dính đến quan chức cấp sở và còn có thể lên đến quan chức cấp tỉnh, nếu không được “trung ương” bật đèn xanh.   Báo chí nhà nước một lần nữa lao vào làm tin bài vụ Sơn La. Một lần nữa lại nổi lên vài ba ý kiến của “quần chúng cán bộ” trên mặt báo về “đảng ta kiên quyết chống tham nhũng” và “chống tham nhũng không có vùng cấm”. Cũng bắt đầu phảng phất ý kiến có ý ca ngợi Tổng bí thư Trọng đang triển khai quyết liệt hành động “đả hổ” ở Sơn La…   Dường như Tổng bí thư Trọng đang muốn lấy lại uy tín sa sút của mình bằng một sự kiện. Nhưng nhiều dư luận lại nghi ngờ rằng chưa biết ông có theo đuổi sự kiện này đến cùng hay không.   Trong thực tế, ai cũng hiểu rằng những quan chức thuộc Sở Tài nguyên và Môi trường Sơn La bị khởi tố chỉ thuộc loại “ruồi’, thậm chí còn là “muỗi”. Mà ngay cả quan chức cấp phó chủ tịch hay chủ tịch tỉnh Sơn La, nếu có bị khởi tố liên quan đến vụ án Nhà máy thủy điện Sơn La, cũng chỉ thuộc loại “ruồi” mà chưa thể là “hổ”.   “Con hổ” theo đúng nghĩa là Đinh La Thăng – cựu chủ tịch hội đồng thành viên Tập đoàn Dầu khí quốc gia và bị nghi ngờ đã “ném” hàng trăm ngàn tỷ đồng vào túi quan tham, đã không hề bị ông Trọng xử lý kỷ luật tại Hội nghị trung ương 6 vào đầu tháng 10/2017.   Dù trước Hội nghị trung ương 6 vài tuần lễ, khi phiên tòa xử Hà Văn Thắm kết thúc với án chung thân cho nhân vật này, Hội đồng xét xử còn đề nghị cơ quan điều tra làm rõ trách nhiệm của người chỉ đạo gửi 800 tỷ đồng của Tập đoàn Dầu khí quốc gia (PVN) vào Ngân hàng Đại Dương để sau đó số tiền này hoàn toàn biến mất. Cũng đã lộ ra một văn bản chứng minh rõ sự chỉ đạo của Đinh La Thăng khi còn là Chủ tịch Hội đồng thành viên PVN về yêu cầu các đơn vị thành viên mở tài khoản và giao dịch với ngân hàng Đại Dương. Thậm chí khi đó đã dậy lên một luồng đồn đoán về khả năng Đinh La Thăng có thể bị Bộ Công an bắt trước Hội nghị trung ương 6…   Vào buổi sáng 12/10/2017 – chỉ một ngày sau Hội nghị trung ương 6, ông Nguyễn Phú Trọng đã có buổi tiếp xúc cử tri tại quận Ba Đình, Tây Hồ (Hà Nội). Trước nhiều bức xúc của cán bộ lãnh thành, trong đó “khen vụ Đà Nẵng, chê vụ Yên Bái” và nhiều cử tri hỏi tại sao cho đến giờ Thanh tra chính phủ vẫn chưa công bố kết luận thanh tra biệt phủ của Phạm Sỹ Quý, giám đốc Sở Tài nguyên môi trường Yên Bái, ông Trọng cho rằng phải bình tĩnh xem xét toàn diện các mặt để tìm nguyên nhân, khi xử lý thì “không phải dập cho người ta không thể ngóc đầu dậy được, Bác Hồ dạy cốt để cán bộ sửa sai, để tiến bộ trưởng thành…”.   Nếu so sánh “Lò đã đốt lên rồi thì củi tươi đưa vào cũng phải cháy” – một phát ngôn cảm xúc cao độ của ông Trọng vào đầu tháng Tám năm 2017 khi nổ ra vụ “bắt cóc Trịnh Xuân Thanh “theo cáo buộc của Chính phủ Đức, còn phía Việt Nam thì công bố trên truyền hình “Trịnh Xuân Thanh tự nguyện về đầu thú”, với “Ai đã trót nhúng chàm thì sớm tự giác gột rửa”, và “Từ nay bất cứ ai vi phạm kỷ luật sẽ bị xử lý nghiêm” – những phát ngôn của Tổng bí thư Trọng trong bài diễn văn bế mạc Hội nghị 6, thì khẩu khí lúc này của ông Trọng đã xuống dốc hẳn. Cho đến nay, không còn thấy cụm từ “củi – lửa – lò” dày đặc trên mặt báo chí như trước, cũng không còn thấy tổng bí thư phát ngôn lẫm liệt về chống tham nhũng để tương xứng với những tung hô trước đó của những tác giả nào đó như “Sỹ phu Bắc Hà”, “Minh Quân” và thậm chí “Bậc nhân kiệt thế thiên hành đạo”…   Một kịch bản có thể là do không thể xử lý được “con hổ” nào, Tổng bí thư Trọng đành chuyển sang phương án “đánh” từ cấp địa phương, chấp nhận kết quả nhỏ nhoi với những vụ “diệt ruồi” như ở Sơn La.   Tuy nhiên loại vụ việc tiêu cực như Sơn La thì lại đầy rẫy trên mảnh đất Việt Nam quằn quại bởi nạn tham nhũng và bóc lột đàn áp nhân dân. Nếu ông Trọng không có hẳn một chiến lược cùng những sách lược hiệu quả, đặc biệt là sách lược về nhân sự chủ chốt để “đánh từ cấp cơ sở”, và nhất là không chịu thừa nhận “đập chuột phải nứt bình”, vụ Sơn La cũng chỉ tựa như “ném đá ao bèo”, chỉ giải quyết được phần ngọn để sau đó đâu lại vào đấy.   Thiền Lâm   (Báo Cali Today)
    • Trùng với thời gian Tổng thống Trump dự Hội nghị thượng đỉnh kinh tế APEC Đà Nẵng mà được báo chí đảng tung hô “thành công tốt đẹp” và “Việt Nam là nước hưởng lợi kinh tế lớn nhất trong APEC”, Tập đoàn dầu khí khổng lồ ExxonMobil của Mỹ đã mang lại nỗi thất vọng lớn lao cho giới chóp bu Việt Nam: ngày 7/11/2017, Chủ tịch Liam Mallon của Công ty Phát triển ExxonMobil đã tuyên bố sẽ hoãn dự án hợp tác với Việt Nam trên biển Đông tới năm 2019.   Phó Chủ tịch ExxonMobil, Robert Franklin tham dự CEO Sumit tại APEC Việt Nam 2017Ảnh: Đại Kỷ nguyên Vài tháng trước Hội nghị APEC 2017, ExxonMobil còn được Hà Nội bật đèn xanh cho việc thông báo chính thức khởi động dự án đầu tư khai thác khí đốt tại mỏ Cá Voi Xanh. Khi đó, báo chí nhà nước đã hoan hỉ như thể “sống lại” sau vụ Bãi Tư Chính tháng Bảy năm 2017 – khi Repsol, một công ty Tây Ban Nha liên doanh với PetroVietnam để khai thác dầu khí tại khu vực này đã bị vài trăm tàu Trung Quốc bao vây và gây sức ép đến nỗi cuối cùng Repsol phải lặng lẽ rút lui khỏi Bãi Tư Chính, trong lúc toàn thể Bộ Chính trị lẫn Bộ Quốc phòng Việt Nam ngậm tăm lẫn ngậm đắng nuốt cay vì “có tiền trong túi mà không lấy được”.   Vào tháng Giêng năm 2017, Tập đoàn dầu khí ExxonMobil của Mỹ đã trở thành nhà khai thác khí đốt lớn nhất của Việt Nam sau khi ký kết một hợp đồng trị giá 10 tỷ đô la để khai thác dầu khí trên biển Đông với PetroVietnam. Hợp đồng giữa hai bên được ký ngày 13/1/2017 trong khi Ngoại trưởng John Kerry đang ở thăm Việt Nam và Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng đang đi thăm Trung Quốc.   ExxonMobil từng thăm dò và hợp tác với Việt Nam để khai thác mỏ khí đốt Cá Voi Xanh ngoài khơi Quảng Nam, Quảng Ngãi. Mỏ này có trữ lượng khoảng 150 tỷ mét khối.   Kể từ khi Trung Quốc tuyên bố “đường Lưỡi Bò” 9 đoạn chiếm tới 90% diện tích Biển Đông, nhiều hãng dầu khí khác của Mỹ đã bỏ cuộc trước áp lực từ Trung Quốc. Nhưng ExxonMobil vẫn tiếp tục thăm dò và tập đoàn này đã phát hiện mỏ khí đốt lớn nhất của Việt Nam từ trước đến nay, nằm cách đất liền khoảng 100km.   Một lợi thế lớn cho Việt Nam là mỏ Cá Voi Xanh hoàn toàn nằm ngoài bản vẽ “đường lưỡi bò” của Trung Quốc, do đó giới chóp bu Việt nam không phải quá lo sợ về phản ứng của Bắc Kinh nếu PetroVietnam liên doanh với Mỹ để khai thác khí đốt tại đây.   Có thể xem mỏ Cá Voi Xanh là dự án dầu khí lớn nhất của Việt Nam. Dự kiến khai thác khí ở mỏ này sẽ đóng góp gần 20 tỷ đô la vào ngân sách Việt Nam.   Trong bối cảnh ngân sách Việt Nam đang nhanh chóng cạn kiệt và đặc biệt đang quá thiếu ngoại tệ để trang trải nợ quốc tế – lên tới 10 - 12 tỷ USD/năm – và để phục vụ cho nhu cầu nhập khẩu hàng hóa từ các nước, đồng thời phải bảo đảm dự trữ ngoại hối, 20 tỷ USD là con số rất đáng để giới lãnh đạo Việt Nam tỏ một chút can đảm trước “đồng chí tốt” Trung Quốc.   Tuy nhiên cho tới nay vẫn chưa rõ nguyên nhân nào là chính – do Trung Quốc gây sức ép khiến Việt Nam có thể phải điều đình để ExxonMobil hoãn khai thác mỏ Cá Voi Xanh, hay nguyên nhân thuộc về ExxonMobil.   Tờ Diplomat cho biết Chủ tịch Liam Mallon của Công ty Phát triển ExxonMobil đã giải thích cho việc trì hoãn quyết định đầu tư vào mỏ Cá Voi Xanh tới năm 2019 là vì “chúng tôi cần phải đạt được một số thỏa thuận cụ thể” trước khi triển khai đầu tư chính thức.   Nhưng dù với nguyên do gì, đây cũng là một thất bại tạm thời đối với ngân sách Việt Nam, trong đó có ngân sách của đảng cầm quyền.   Kết thúc APEC Đà Nẵng, giới chóp bu Việt Nam đã không “đạt chỉ tiêu” ký kết với các nước Hiệp định TPP-11 (không có Mỹ). Thậm chí hiệp định này suýt nữa đổ vỡ khi Canada bất đồng với một số quốc gia.   Riêng trong quan hệ với Mỹ, Việt Nam cũng không nhận được bất kỳ tín hiệu nào về Hiệp định thương mại Việt - Mỹ.   Vào lúc kết thúc APEC và cũng chấm dứt các cuộc gặp đa phương lẫn song phương giữa chủ nhà Việt Nam với người Mỹ và lãnh đạo những quốc gia khác, ngoài một hiệp định khung về việc Hàn Quốc cung cấp khoảng 1,5 tỷ USD tín dụng trong giai đoạn 2016 - 2020 cho Việt Nam, ngoài con số 12 tỷ USD trao đổi thương mại giữa Việt Nam và Mỹ mà chẳng ai biết có thực chất hay không, và dù có mặt của Tổng Giám đốc Quỹ tiền tệ quốc tế (IMF) Christine Lagarde…, đã chẳng thấy hiện ra một lời hứa hẹn nào, càng không hiện ra lời cam kết nào nào từ người Mỹ hay các nước khác về cung cấp viện trợ hoàn lại hoặc tín dụng lãi suất ưu đãi cho Việt Nam – một đòi hỏi mà chưa bao giờ đảng lại gây sức ép lớn đến thế đối với phía chính phủ để ít ra phải “vay để đảo nợ”.   Hiện thời, hợp đồng mà PetroVietnam ký với ExxonMobil đã cố định và không thể thay đổi, cho dù ExxonMobil có hoãn việc khai thác khí đốt tại mỏ Cá Voi Xanh đến năm 2019 hoặc trễ hơn nữa.   Thiền Lâm   (Báo Cali Today)
    • Sự kiện ông Trump quay lưng với thương mại tự do đa phương đang xóa bỏ những yếu tố chủ chốt trong vai trò của Hoa Kỳ.   Chuyến công du kéo dài 12 ngày đáng phục của ông Donald Trump đến châu Á là một cơ hội có tính quyết định để xác định chính sách châu Á và tầm nhìn của ông cho tương lai. Không may, cả tin tốt và tin xấu, là ông đã thành công.   Cái chủ đề bao quát của ông Trump về “một khu vực Ấn Độ-Thái Bình Dương tự do và rộng mở” là lấy từ ông thủ tướng Nhật Bản Shinzo Abe. Ông Abe đã đưa nó thành trọng tâm trong chính sách ngoại giao của ông. Nhưng với ông Abe, ý nghĩa của thông điệp đó là giữ vững và cập nhật cái trật tự dựa trên luật lệ đã tạo thuận lợi cho sự thành công kinh tế của châu Á trong hơn nửa thế kỷ qua. Với ông Trump, chủ đề này kết hợp với “nước Mỹ trên hết” – đã phá vỡ cái trật tự dựa trên luật lệ mà Hoa Kỳ đã góp phần xây dựng và thực thi, rồi thay thế nó bằng sự cạnh tranh cổ hủ giữa các quốc gia. Nhưng ông Trump dường như không hề biết tới mối mâu thuẫn cố hữu đó.   Hình minh họa Dù sao, phần đầu chuyến công du của ông đã tuân thủ kỷ luật một cách khác thường, không dính tới mạng tweet, và được thiết kế để nhấn mạnh vào tính liên tục trong vai trò an ninh của Hoa Kỳ và mối quan hệ đồng minh với Nhật Bản và Nam Hàn. Ông cũng đã nhấn mạnh thành công ưu tiên tăng cường áp lực quốc tế lên Bắc Hàn để giải trừ vũ khí hạt nhân. Trên bình diện an ninh, ông Trump đã gia tăng sự hiện diện của quân đội Hoa Kỳ trong khu vực, một việc mà ông Obama không làm được.   Nhưng ngay cả ở Tokyo và Seoul cũng có những lớp sóng ngầm về bất đồng thương mại; ông Trump đã khước từ lời cầu xin của ông Abe, yêu cầu Hoa Kỳ gia nhập trở lại hiệp định Đối tác xuyên Thái Bình Dương (TPP); ông cũng nhắc nhở tổng thống Nam Hàn Moon Jae-in phải điều chỉnh thương mại Hàn-Mỹ nhằm giảm bớt mức thâm hụt thương mại của Hoa Kỳ.   Mặc dù ông Trump đã cảnh báo mạnh mẽ tới nhu cầu tái cân bằng thương mại với Trung Quốc, cuộc họp thượng đỉnh với chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình đã không đưa ra kết luận rõ ràng nào về hiện trạng quan hệ Trung-Mỹ, cũng không có kết luận nào về hàng loạt các vấn đề khó khăn, từ tình hình Bắc Hàn đến chính sách công nghiệp của Trung Quốc. Những lời ca ngợi hào phóng dành cho ông Tập không đồng nghĩa với một thắng lợi về chính sách. Các biên bản ghi nhớ được loan báo ồn ào rằng sẽ có tới 250 tỉ đô la vốn đầu tư của Trung Quốc đổ vào Mỹ trong những năm sắp tới là chuyện có thể có và cũng có thể không biến thành hiện thực.   Tuy nhiên, phần đặc sắc nhất đối với người châu Á là bài diễn văn rất đáng chú ý mà ông Trump đọc trước các nhà lãnh đạo khu vực Hợp tác Kinh tế châu Á – Thái Bình Dương (APEC) tại Đà Nẵng, Việt Nam. Ông Trump dường như không biết tới cái thực tế rằng, cơ chế thương mại khu vực và toàn cầu mà ông phỉ báng lại là chiếc chìa khóa mở ra thành công kinh tế của châu Á thời sau Chiến tranh Thế giới thứ Hai. Thay vì vậy, tổng thống Mỹ lại than phiền về những cung cách buôn bán không công bằng đã khiến Hoa Kỳ bị thâm hụt thương mại; và ông tuyên bố “chúng tôi không còn chịu đựng được những sự lạm dụng thương mại kinh niên này nữa… chúng tôi sẽ không để cho Hoa Kỳ bị lợi dụng thêm nữa”.   Quan điểm về thương mại của ông Trump trái với kinh tế học. Biện pháp “thương mại công bằng, có đi có lại” mà ông đòi hỏi chỉ đơn giản là liệu Hoa Kỳ có bị thâm hụt thương mại hay không. Đừng quên rằng, thâm hụt thương mại phản ánh những thực tế kinh tế vĩ mô – tiết kiệm, đầu tư, tiêu dùng nhiều hơn sản xuất. Trong khi ông Trump tỏ ra có lý về các cung cách buôn bán không công bằng, rõ ràng nhất trong trường hợp Trung Quốc chiếm đến gần một nửa số thâm hụt thương mại toàn cầu của Hoa Kỳ, ông đã không đưa ra được biện pháp thay thế hữu hiệu nào cho hệ thống thương mại hiện hành.   Điều này làm cho lời phỉ báng thiếu căn cứ của ông đối với Tổ chức Thương mại thế giới (WTO) và hệ thống thương mại đa phương càng thêm đáng lo. “Việc mà chúng tôi sẽ không làm nữa là tham gia vào các hiệp định lớn trói buộc tay chân chúng tôi,” và “hy sinh chủ quyền của chúng tôi”. Chủ quyền mà ông Trump đề cập tới là sự tấn công vào tài sản quý giá nhất của WTO: cơ chế xử lý xung đột thương mại. Ông Trump than thở rằng “chúng tôi không được WTO đối xử công bằng”. Nhưng trong thực tế Hoa Kỳ đã nộp đơn kiện hơn 100 trường hợp lên WTO, nhiều hơn bất kỳ quốc gia nào – và đa số các vụ kiện này họ đều thắng.   Mở cửa cho Trung Quốc   Lời đề nghị của ông Trump chỉ đàm phán các hiệp định thương mại song phương với các quốc gia vùng Ấn Độ-Thái Bình Dương không chỉ rơi vào những lỗ tai không muốn nghe mà còn làm dấy lên nỗi lo sợ ở Á châu rằng Hoa Kỳ đã, dù chỉ tình cờ, cung cấp một cơ hội để Trung Quốc đề ra nghị trình cho khu vực. Giờ đây chúng ta có Nhật Bản đang tiến về phía trước với hiệp định TPP trừ Mỹ, còn Trung Quốc đang thúc đẩy hiệp định Đối tác Kinh tế toàn diện khu vực (RCEP). Như một dấu hiệu của thời đại, châu Á đang tiến tới mà không có Mỹ.   Ông Trump dường như không hiểu biết hoặc không công nhận thực tế rằng nền tảng và tính chính danh cho ưu thế của Mỹ tại châu Á – Thái Bình Dương không chỉ là cái ô an ninh nâng đỡ sự ổn định và tạo thuận lợi cho tính năng động kinh tế của châu Á mà còn là sự thực thi một trật tự kinh tế và chính trị đặt căn bản trên luật lệ mà sự kiềm chế chiến lược của Mỹ và những thị trường mở là ví dụ điển hình.   Thật khó hình dung cái lô-gic “nước Mỹ trên hết” của ông Trump – và lời kêu gọi các quốc gia khác trong vùng Ấn Độ-Thái Bình Dương cũng nên đặt chủ quyền quốc gia lên trên hết – sẽ dẫn tới đâu, trừ con đường quay trở lại những chính sách “biến hàng xóm thành ăn mày” của thập niên 1930.   Có lẽ khiếm khuyết lớn nhất trong lối tiếp cận của ông Trump là ông ta, và nhiều người chung quanh ông ta, đang sống trong một thời khắc lệch lạc, như trong thời trước năm 1990, khi họ đánh giá quá cao sức mạnh đòn bẩy chiến lược và kinh tế của Mỹ. Ngày nay, dù căn cứ vào tỷ lệ tổng sản lượng của Mỹ với thế giới (khoảng 19%) hoặc tỷ lệ tổng khối lượng thương mại toàn cầu (khoảng 13%) thì vị thế tương đối của Mỹ so với các nền kinh tế đang phát triển đã không còn nhiều sức nặng nữa. Thay vì tìm ra một chiến lược để giới lãnh đạo Mỹ thích nghi với một thế giới thời phương Tây không còn là trung tâm, thì dường như ông Trump lại mong muốn quay về quá khứ. Hậu quả cuối cùng, như tôi tiếp tục nghe các nhà ngoại giao châu Á bày tỏ, là quan niệm về cuộc rút lui của Hoa Kỳ khỏi một châu Á đang mong đợi Washington làm đối trọng với Bắc Kinh.   Ấn tượng của tôi là nhiều người ở châu Á đang nhắc lại cái quan điểm mà thủ tướng Đức Angela Merkel từng nói về mối quan hệ Hoa Kỳ-châu Âu sau cuộc gặp gỡ với ông Trump: chúng ta không còn có thể “trông cậy hoàn toàn” vào đồng minh.   Quyết định của ông Trump bỏ qua hội nghị thượng đỉnh Đông Á càng củng cố thêm những mối nghi ngờ về nước Mỹ ở một khu vực đang nổi lên nhiều vấn đề. Dù trong các thỏa thuận thương mại nội bộ châu Á như TPP hoặc về sự hợp tác về an ninh đang gia tăng trong nội bộ châu Á (chẳng hạn như phối hợp tuần tra biển giữa Nhật Bản và Ấn Độ, Nhật Bản – Việt Nam, Ấn Độ - Việt Nam, v.v…) người ta đã có thể nhìn thấy vóc dáng lờ mờ của một châu Á đang miễn cưỡng xem xét lại con đường tiến lên của mình, theo mặc định là con đường có khả năng nghiêng về phía Trung Quốc.   Robert Manning

      Người dịch: Huỳnh Hoa
        Nguồn: https://asia.nikkei.com/Viewpoints/Robert-A.-Manning/A-post-American-Asia-looms-larger-on-the-horizon   * Robert A. Manning là nhà nghiên cứu cao cấp của trung tâm Brent Scowcrof về An ninh quốc tế tại Hội đồng Đại Tây Dương (Atlantic Council) và sáng kiến Tầm nhìn, Chiến lược và Rủi ro của trung tâm này. Ông từng là cố vấn cao cấp cho thứ trưởng ngoại giao, phụ trách các vấn đề toàn cầu từ năm 2001-2004, thành viên bộ phận kế hoạch chính sách của bộ ngoại giao Hoa Kỳ từ 2004-2008 và của nhóm Tương lai Chiến lược thuộc Hội đồng Tình báo quốc gia từ 2008-2012.   (Viet-studies)
    • Hoa Kỳ một lần nữa ghi tên Bắc Triều Tiên vào danh sách đen « Nhà nước bảo trợ khủng bố » cùng với Syria và Iran. Biện pháp mang tính biểu tượng này nhằm mục đích ngăn chận tham vọng hạt nhân của chế độ Bình Nhưỡng bằng gọng kềm trừng phạt.   Ngoại trưởng Mỹ Rex Tillerson và tổng thống Donald Trump tại Nhà Trắng ngày 20/11/2017. REUTERS/Kevin Lamarque Đúng như đã cam kết trong chuyến công du châu Á vừa qua, ngày 20/11/2017, tổng thống Mỹ Donald Trump thông báo quyết định đưa Bắc Triều Tiên vào danh sách những quốc gia yểm trợ khủng bố.   Mục tiêu của chủ nhân Nhà Trắng là siết chặt vòng vây làm kiệt quệ kinh tế chế độ Kim Jong Un. Một loạt biện pháp trừng phạt mới cũng được bộ Tài Chính Hoa Kỳ công bố trong ngày 21/11.   Theo AFP, tổng thống Mỹ đưa ra hai luận điểm : Ngoài đe dọa hủy diệt thế giới bằng vũ khí hạt nhân, Bắc Triều Tiên còn liên tục hậu thuẫn các hành vi khủng bố trên khắp thế giới, kể cả ám sát trên lãnh thổ nước ngoài.   Hai trường hợp gần đây nhất, theo tổng thống Donald Trump, là vụ ám sát Kim Jong-Nam, anh cùng cha khác mẹ của lãnh đạo Kim Jong Un, ở phi trường quốc tế Kuala - Lumpur (Malaysia) hồi tháng 04/2017 và vụ Otto Warmbier, một sinh viên Mỹ từ trần hồi tháng 06/2017 sau khi « được thả » và hồi hương trong trạng thái hôn mê.   Bắc Triều Tiên từ nay đứng chung danh sách đen với hai chế độ thù địch của Mỹ là Iran và Syria. Trong 20 năm, từ 1988 đến 2008, Bình Nhưỡng đã bị xem là « Nhà nước bảo trợ khủng bố » sau vụ đặt bom trên một chiếc phi cơ dân dụng của Hàn Quốc giết chết 115 người, vào năm 1987.   Tuy nhiên, để khuyến khích Kim Jong Un chấp thuận đối thoại hạt nhân, tổng thống Mỹ George W. Bush đã xóa tên Bắc Triều Tiên trong danh sách đen. Cuối cùng đàm phán cũng bị gián đoạn.   Theo tin giờ chót của Reuters, ba nước châu Á Thái Bình Dương là Nhật, Hàn và Úc ủng hộ quyết định của tổng thống Mỹ. Thủ tướng Úc gọi Kim Jong Un là « thủ lĩnh một tổ chức tội ác ». Trong khi đó, Bắc kinh, qua phát ngôn viên bộ ngoại giao Lục Khảng, kêu gọi các bên đối thoại « thay vì làm tình hình phức tạp thêm ».   Còn theo đài Russia Today của Nga, dựa theo tài liệu của bộ ngoại giao Mỹ, Washington sẽ chi ra 12 triệu đôla để thực hiện 24 dự án « cản trở » chương trình hạt nhân và tên lửa của Bình Nhưỡng. Mỗi sáng kiến từ « cố vấn pháp luật cho đến chính trị và kỹ thuật » sẽ được bộ Ngoại Giao tuyển chọn và tài trợ tối đa 500 000 đôla.   Tú Anh   (RFI)
    • Chỉ số chứng khoán Việt Nam VN-Index đạt mức trên 900 điểm liên tiếp trong hai ngày nay, mức cao nhất trong vòng 10 năm qua. Khi thị trường đóng cửa hôm 21/11, chỉ số VN-Index đạt 918,3 điểm. Mức này cao hơn 14,75 điểm, hay 1,63%, so với 903,55 điểm của ngày 20/11. Lần gần nhất chỉ số này trên 900 điểm là tháng 8/2007.   Một nhà đầu tư theo dõi diễn biến thị trường chứng khoán ở Hà Nội (ảnh tư liệu) Hãng tin Bloomberg hôm 21/11 nói chỉ số chứng khoán Việt Nam đã tăng gần 10% trong tháng 11, phần nào nhờ các nhà đầu tư nước ngoài đổ xô vào gia tăng sự hiện diện của họ trong nền kinh tế đang tăng trưởng nhanh ở Đông Nam Á.   Các cổ phiếu đắt giá của hãng sữa Vinamilk, tập đoàn Vingroup, tập đoàn FPT, công ty bia rượu nước giải khát Sài Gòn Sabeco và một số hãng khác đã tạo động lực tăng lớn nhất cho thị trường.   Tiến sĩ Nguyễn Chí Hiếu, một chuyên gia tài chính, ngân hàng, nói với VOA rằng ngoài tác động của các nhà đầu tư ngoại, thị trường tăng do có niềm lạc quan của nhiều người về nền kinh tế Việt Nam.   Ông Hiếu nói các biểu hiện tốt của nền kinh tế bao gồm GDP nhiều khả năng đạt mức tăng 6,5 đến 6,7%, tỷ giá ổn định, tương tự như vậy đối với các thị trường bất động sản, vàng và ngân hàng.   “Tất cả những thị trường như thế đã có sự ổn định từ đầu năm và tạo ra sự lạc quan cho nền kinh tế tại thời điểm này”.   Bản tin của Bloomberg nói cổ phiếu của hãng bán lẻ Vincom Retail thuộc tập đoàn Vingroup đã tăng vọt 26% kể từ khi lên sàn hôm 6/11 vì nhiều người mua săn lùng cổ phiếu này. Tiếp đến, thị trường có thêm cú hích khi tập đoàn Jardine Matheson ở Hong Kong tuần trước tăng cổ phần trong hãng Vinamilk lên 10% và tuyên bố vẫn quan tâm mua thêm cổ phần.   Với con mắt chuyên gia, tiến sĩ Hiếu bình luận những sự kiện này có mối quan hệ hỗ tương giữa việc chỉ số chứng khoán tăng điểm và giá trị tài sản của các công ty quan trọng tăng thêm, và không phải là yếu tố giúp thị trường tăng bền vững:   “Cái tăng điểm qua sự hưng phấn của thị trường, qua những sự kiện, hoặc là do những cổ phiếu dẫn đầu mang tính hưng phấn và tăng điểm, thì cái tăng điểm đó có thể chỉ là có tính giai đoạn. Cái tăng điểm đó là do giá được định theo cung cầu trên thị trường. Chứ về thực chất, nó không phải là cái tăng giá trị từ nội lực của nền kinh tế”.   Chuyên gia kinh tế này nói rằng tin tức về chỉ số chứng khoán đạt trên 900 điểm trong những ngày này là “một dấu hiệu tốt”, và theo ông, “chúng ta nên lạc quan và mừng trong thận trọng”.   (VOA)
    • Lo đào tạo Tiến sĩ làm gì khi từ sách giáo khoa ở bậc Tiểu học cho đến băng rôn, biểu ngữ trên đường, ngay trên TV, báo đài quốc gia...còn viết sai chính tả, nói ngọng tùm lum? Mà ngay bản thân người đứng đầu ngành Giáo dục là ông Bộ trưởng cũng không thèm chỉnh sửa cái tật nói ngọng, lẫn lộn l, n của mình?   Các sinh viên chụp hình kỷ niệm lễ tốt nghiệp ở Văn Miếu Hà Nội hôm 18/11/2014. AFP "Tại phiên họp toàn thể Ủy ban Kinh tế của Quốc hội nhằm chuẩn bị các báo cáo thẩm tra trình tại kỳ họp thứ 4, Quốc hội khóa XIV, ông Bùi Sỹ Lợi - Phó Chủ nhiệm Ủy ban Về các vấn đề xã hội của Quốc hội cho biết, thất nghiệp tăng, riêng năm nay có 20.000 cử nhân thất nghiệp.   Ông cho biết thêm, thực tế, có 80% sinh viên, cử nhân ra trường hiện đang chạy xe cho Uber, Grab." ("80% tài xế xe ôm Grab, Uber là sinh viên, cử nhân thất nghiệp", VTC News)   Nếu dự án chi 12.000 tỷ đồng để đào tạo thêm 9.000 tiến sĩ của Bộ Giáo dục mà thành hiện thực, thì mai mốt đi chăn lợn, chạy xe ôm cũng phải có bằng tiến sĩ chứ nếu không thừa tiến sĩ quá biết dùng làm gì?   Lâu nay chúng ta đã nói nhiều về sự lãng phí tiền bạc, phung phí các tài nguyên thiên nhiên sẵn có trong cách điều hành lãnh đạo đất nước suốt mấy chục năm qua của đảng và nhà nước cộng sản VN. Đất nước còn nghèo, đa số người dân còn sống hết sức chật vật, chạy ăn từng bữa, nhưng sự phung phí của nhà cầm quyền vào những dự án vô bổ, những công trình “khủng” về mặt kinh phí nhưng chất lượng thì tồi, thấp, chưa hoạt động được bao lâu đã xuống cấp, hư hỏng, phải đổ tiền ra sửa chữa, những vụ tham nhũng, thất thoát với những con số lên đến hàng trăm triệu đô la…cứ diễn ra trong mọi lĩnh vực, từ địa phương tới trung ương, với mức độ ngày càng lớn. Một kết luận ngắn gọn về nhà cầm quyền VN: Làm thì ít, thì dở, mà phá hoại thì nhiều, hoặc nói như bà Cựu Phó Chủ tịch nước Nguyễn Thị Doan: “Người ta ăn của dân không từ cái gì”.   Do vậy, ngay từ khi Bộ Giáo dục đề cập đến dự án sẽ chi 12.000 tỷ đồng để đào tạo thêm 9.000 tiến sĩ, dư luận nhìn chung đã không có chút tin tưởng nào vào sự chính đáng hay sự thành công của dự án. Mặc cho ông Bộ trưởng Bộ Giáo dục Đào tạo Phùng Xuân Nhạ đã trình bày lý do, rằng: “Tỉ lệ giảng viên có trình độ tiến sĩ ở nước ta hiện nay khoảng 21% như vậy là thấp nên phải nâng tỷ lệ này lên. Mục tiêu của đề án 911 là phải đạt 35%. Với 9.000 tiến sĩ như trong đề án này thì cũng mới đạt được 30%. Bên cạnh đó, 9.000 tiến sĩ này cũng không phải là đào tạo mới và đề án này cũng không phải là đề án mới. Đây là đề án chỉnh sửa, nâng cao chất lượng từ đề án 911, trong đó tập trung vào việc thu hút các tiến sĩ đã đào tạo ở nước ngoài. Rồi cơ chế, chính sách làm sao để cho các tiến sĩ làm việc tốt, đặc biệt là với các tiến sĩ kiêm nhiệm. Chúng ta phải tạo điều kiện cho các nhà khoa học về các trường Đại học để cống hiến…” (“12.000 tỷ đồng đào tạo 9000 tiến sĩ: Bộ trưởng Giáo dục nói gì?”, Tiền Phong)   Lại “âm mưu” vẽ chuyện để kiếm chác từ tiền thuế của nhân dân đây, hoặc, lại một dự án phung phí tiền bạc nữa-nhiều người lên tiếng trên các trang mạng xã hội. Trong bài phỏng vấn trên đài RFA, “Thêm 9000 tiến sĩ: “Một dự án sớm thất bại!”, Giáo sư Tiến sĩ Nguyễn Đăng Hưng và đại biểu Quốc hội Dương Trung Quốc cũng tỏ ra không tin tưởng, không đồng tình. Vì một thực tế ai cũng thấy, VN không phải đang có tỷ lệ tiến sĩ quá thấp như ông Bộ trưởng Bộ Giáo dục nói mà ngược lại, VN có quá nhiều tiến sĩ có “chất lượng” chẳng ra sao, và vấn đề không phải là “số lượng” mà là “chất lượng”.   Ở đây không chỉ là lãng phí tiền bạc mà còn là lãng phí về con người đối với xã hội khi đào tạo mà không hiệu qủa, và đối với bản thân chính người đó, là lãng phí thời gian trong đời, khi bỏ ra mấy năm học mà cuối cùng lại không làm được việc. Trường hợp hàng ngàn Cử nhân ra trường rồi thất nghiệp, ra trường chạy xe ôm, taxi hay về quê chăn lợn như vừa nói ở trên là thực tế đang diễn ra. Tiến sĩ cũng vậy, tiến sĩ nhiều nhưng từ đề tài, luận văn tốt nghiệp cho tới những công trình khoa học thực sự có giá trị thì ít.   Thực sự VN đang cần thợ cho ra thợ, thợ giỏi tay nghề trong nhiều lĩnh vực chứ không cần nhiều tiến sĩ “giấy”, ông Bộ trưởng Bộ Giáo dục ạ.   Thay vì chi 12.000 tỷ đồng để đào tạo thêm 9.000 tiến sĩ có lẽ nên nghiên cứu lại mấy trường dạy nghề ở VN, làm sao có những khóa/ngành đào tạo thợ trong nhiều lĩnh vực cho tốt, có tay nghề hẳn hoi, từ điện, điện tử, cơ khí, xây dựng, nấu ăn, nhà hàng, bảo mẫu, hộ lý, chăm sóc người già v.v…Học xong vừa kiếm sống được mà nếu có xin đi lạo động ở nước ngoài, có tay nghề giỏi nước người ta còn chuộng hơn là có mấy cái bằng với mớ kiến thức nặng lý thuyết, sách vở!   Hãy lấy ví dụ từ các nước Bắc Âu, như Na Uy chẳng hạn, họ đã làm rất giỏi trong việc cân bằng giữa tỷ lệ “thầy” và “thợ”.   Chương trình trung học ở Na Uy được chia như sau: Barneskole, ungdomsskole và videregående. Barneskole tức bậc tiểu học là 7 năm, từ lớp 1 đến lớp 7, ungdomsskole tức bậc trung học cơ sở (theo cách gọi ở VN bây giờ) hay trung học đệ nhất cấp (theo cách gọi thời chế độ VNCH) là 3 năm. Videregående tức trung học phổ thông (theo cách gọi ở VN bây giờ) hay trung học đệ nhị cấp (theo cách gọi thời chế độ VNCH). Ở bậc videregående học sinh có thể chọn lựa giữa chương trình học kiến thức tổng hợp hoặc chương trình học nghề. Những học sinh chọn học kiến thức tổng hợp sẽ học thêm 3 năm, tổng cộng 13 năm để hoàn tất chương trình trung học, sau đó tiếp tục theo học đại học hoặc cao đẳng.   Những học sinh chọn chương trình học nghề sẽ phải mất 4 năm: 2 năm lý thuyết ở trường và 2 năm thực tập. Chương trình dạy nghề có nhiều ngành khác nhau để các em lựa chọn theo thiên hướng, sở thích, ví dụ: kỹ thuật và công nghiệp, điện tử, xây dựng, nhà hàng và phục vụ, y tế và chăm sóc xã hội v.v…Với những em không có khả năng học lên cao, sẽ chọn học nghề.   Lý do khiến cho tỷ lệ chọn học lên cao và chọn học trường nghề ở Na Uy không quá chênh lệch, tạo ra sự cân bằng giữa các ngành nghề, vị trí trong xã hội, là do chế độ lương bổng, đãi ngộ, an sinh xã hội rất tốt dành cho mọi nghành nghề, dù học cao, là kỹ sư bác sĩ, Tiến sĩ hay chỉ là người lái xe, người bán hảng trong siêu thị. Thậm chí, càng học nhiều, lương càng cao thì càng phải đóng thuế thu nhập nhiều hơn, ví dụ người lương ít thì thuế khoảng 20%, lương cao thuế 30%, 36%, thậm chí trên 40%. Điều đó giúp khoảng cách giàu nghèo trong xã hội không quá chênh lệch. Điều quan trọng hơn là cái nhìn của xã hội. Người dân ở các nước Bắc Âu không bị sức ép về bằng cấp, sức ép phải là ông này bà kia, có nhà to, có xe đẹp; người giàu người không giàu, người học cao người học thấp đều cảm thấy nhẹ nhàng, không đến nỗi phải khổ sở vì mặc cảm thua sút, mình là người thất bại, như ở một số quốc gia khác.   Trong khi đó, ở VN, sở dĩ có tình trạng mất cân đối giữa thầy và thợ, tình trạng cố chen vào đại học, tình trạng chạy bằng, mua bằng, bằng cấp giả tràn lan...là do những nguyên nhân sau: Một, văn hóa VN từ xưa đến giờ vốn trọng bằng cấp, tâm lý nhiều người Việt cũng vậy, chuộng cái bằng, ham làm thầy hơn làm thợ, nhà nghèo, cực khổ đến đâu cũng ráng chạy vạy cho con vào được đại học dù sau này học xong cũng thất nghiệp, nhưng vẫn là “thất nghiệp có chữ, có học”! Rốt cuộc “thầy chẳng ra thầy, thợ chẳng ra thợ”, dở dang, chỉ khổ thêm cho mình và cho cha mẹ, gia đình.   Chế độ công sản đã làm nảy sinh thêm những «căn bệnh» thành tích, hình thức, chạy theo bề ngoài, học không phải để có kiến thức thực sự mà để có bằng, bằng cấp càng cao thì càng tìm được những cái «ghế» ngon lành ngồi trên đầu trên cổ thiên hạ v.v...Thứ hai, mức lương bổng, đãi ngộ giữa những người có bằng cấp và những người chỉ làm thợ, làm lao động chênh lệch rất xa, nên không mấy ai muốn đi làm những công việc bình thường.   Chừng nào những điều này còn chưa thay đổi, thì chừng đó «căn bệnh» chuộng bằng cấp vẫn còn và những dự án kiểu như đào tạo hàng nghìn tiến sĩ với suy nghĩ «tỷ lệ tiến sĩ ở VN vẫn còn quá thấp» của ông Bộ trưởng Bộ Giáo dục vẫn sẽ được triển khai. Lo đào tạo Tiến sĩ làm gì khi đời sống của đa số giáo viên, người thầy giáo còn quá vất vả, lương không đủ sống, dẫn đến chuyện dạy thêm, «phong bì», làm mất đi hình ảnh được tôn trọng của người thầy trong mắt xã hội. Hoặc lo đào tạo Tiến sĩ làm gì khi từ sách giáo khoa ở bậc Tiểu học cho đến băng rôn, biểu ngữ trên đường, ngay trên TV, báo đài quốc gia...còn viết sai chính tả, nói ngọng tùm lum? Mà ngay bản thân người đứng đầu ngành Giáo dục là ông Bộ trưởng cũng không thèm chỉnh sửa cái tật nói ngọng, lẫn lộn l, n của mình?   Song Chi

      (RFA)
    • RFA
      2017-11-21
        Đại biểu Nguyễn Thị Thủy, Ủy viên thường trực Ủy ban Tư pháp của Quốc hội.  Courtesy of news.zing.vn   Việt Nam cần tiến hành tịch thu tài sản không giải trình được nguồn gốc. Đây là ý kiến của bà Nguyễn Thị Thủy, Thường trực Ủy ban Tư pháp tại phiên họp Quốc hội sáng ngày 21/11 về nội dung dự án Luật phòng, chống tham nhũng. Bà Thủy dẫn số liệu cho thấy trong 10 năm qua thiệt hại do tham nhũng gây ra cho Việt Nam là trên 59.700 tỷ đồng và 400 ha đất nhưng chỉ thu hồi được khoảng 10% số này, tức là khoảng trên 4.600 tỷ đồng và 219 ha đất. Nguyên nhân được bà Thủy đưa ra là do pháp luật Việt Nam chưa có cơ sở xử lý sớm với tài sản tham nhũng. Thậm chí nhiều người kê khai tài sản không đúng nhưng chỉ bị phạt dưới hình thức cảnh cáo hay cách chức. Trong khi đó, theo bà, hơn 40 quốc gia trên thế giới đã đưa ra quy định về xử lý tài sản không giải trình được nguồn gốc. Một trong những nước được bà Thủy khen ngợi là Trung Quốc vì theo bà tại quốc gia này nếu tài sản không giải trình nguồn gốc được sẽ bị tịch thu và bị tù đến 5 năm. Cũng tại phiên họp Quốc hội sáng 21/11, đại biểu Dương Trung Quốc cho rằng tham nhũng ở Việt Nam là một căn bệnh cần thuốc đặc hiệu nhưng các biện pháp giải quyết tràn lan, không trọng tâm giống như thuốc bị pha loãng không trị được bệnh. Vì vậy, vị đại biểu này nói rằng Việt Nam cần thay đổi cơ chế chống tham nhũng để tránh sự tràn lan này. Theo ông Quốc, để làm được điều này cần phải huy động toàn bộ hệ thống pháp luật chứ không riêng gì luật phòng chống tham nhũng. Cũng liên quan đến tham nhũng, 4 lĩnh vực được xác định xảy ra tham nhũng nhiều nhất ở Việt Nam là cảnh sát giao thông, quản lý đất đai, hải quan và ngành xây dựng. Thông tin trên dược Thanh tra Chính phủ và Ngân hàng Thế giới công bố vào ngày 21/11 qua một cuộc khảo sát ý kiến người dân và doanh nghiệp về tình trạng tham nhũng ở Việt Nam. Cuộc khảo sát được tiến hành trên gần 5.500 người. Kết quả cuộc khảo sát cho thấy tham nhũng là một trong 3 vấn đề được người dân quan tâm nhất, chỉ sau giá cả sinh hoạt và an toàn thực phẩm. 82% số người được hỏi cho rằng tham nhũng rất phổ biến ở Việt Nam. 45% cho biết họ từng chứng kiến tham nhũng và 44% doanh nghiệp cùng 28% người dân phải trả chi phí không chính thức. Nhiều doanh nghiệp cho biết họ bị vòi vĩnh tiền và quà tặng để công việc được suôn sẻ. Các ngành thường xuyên đòi phí ngoài quy định nhất là cảnh sát giao thông, công an kinh tế, quản lý tài nguyên, và xây dựng. Hầu hết những người được hỏi đều cho rằng đối tượng tham nhũng ở Việt Nam chưa phải chịu hình phạt thích đáng và các biện pháp chống tham nhũng cũng chưa được hiệu quả. Ngoài ra người dân còn lên án sự tiếp tay và bao che giữa công chức và đối tượng tham nhũng.
    • © 2016 By Greenmusic Company All rights reserved ¤ PLEASE DO NOT RE-UPLOAD! Bản quyền thuộc về Công Ty Nhạc Xanh - Vui lòng không đăng tải lại dưới mọi hình thức. -------------------------- Công ty TNHH Nhạc Xanh Địa chỉ: 26 - Nguyễn Xí - Phường 26 - Bình Thạnh - TP.HCM Email: nhacxanh.duykhanh@gmail.com Tel: Mr.Kevin (093.333.8228)