Chatbox
    You don't have permission to chat.
    Load More

Forums

  1. Thông Báo

    1. 1
      post
  2. Tin Tức

    1. 706
      posts
    2. 465
      posts
    3. 87
      posts
    4. 3,405
      posts
    5. 83
      posts
    6. 357
      posts
    7. 329
      posts
    8. 22
      posts
    9. 11
      posts
  3. Đời Sống Xã Hội & Tâm Linh

    1. 46
      posts
    2. 77
      posts
    3. 3
      posts
    4. 17
      posts
  4. Văn Hóa & Nghệ Thuật

    1. 30
      posts
    2. 71
      posts
    3. 12
      posts
    4. 89
      posts
    5. 91
      posts
  5. Âm Nhạc

    1. 23
      posts
    2. 169
      posts
    3. 16
      posts
    4. 20
      posts
  6. Giải Trí

    1. 64
      posts
    2. 4
      posts
  7. Hoàng Sa (VN) Lưu Trử - Storage

    1. 2
      posts
  • Images

  • Latest Videos

  • Video Statistics

  • Posts

    • TBT Nguyễn Phú Trọng, là người ký ban hành 90 -QĐ/TW.
      Nguyễn Đình Cống
      Ngày 04/8/2017 ĐCSVN ban hành Quy định số 90- QĐ/TW: Tiêu chuẩn đánh giá cán bộ Ban chấp hành trung ương, Bộ chính trị, Ban bí thư. Về QĐ này tôi đã đọc được một số phản biện và nhận xét rất hay của Tô Văn Trường, Lê Phú Khải, Hòa Ái, Hạ Đình Nguyên, Bùi Quang Vơm đăng trên trang Boxitvn. Chỉ xin có vài ý kiến bổ sung.

      Vô minh là khái niệm thường dùng trong Phật giáo để chỉ tình trạng không hiểu biết thấu đáo về bản chất của sự việc, tạo ra nhận thức nhầm lẫn và hành động sai trái, dẫn đến kết quả lợi ít hại nhiều. Vô minh là cách nói văn hoa, còn theo dân giả, nói trắng ra là sự ngu tối. Trong tác phẩm “Thất bại lớn”, Brzezinski chỉ ra rằng Chủ nghĩa cộng sản chắc chắn sụp đổ, mà nguyên nhân cơ bản là “ Thiếu trí tuệ”, hoặc nói cách khác là vô minh.

      ĐCSVN vì vô minh mà đã phạm nhiều sai lầm như CCRĐ, Cải tạo tư sản, Hợp tác hóa NN, Kinh tế quốc doanh, vụ Vinashin, Vinaline, Bô xit Tây Nguyên, Formosa, Trịnh Xuân Thanh, Trịnh Vĩnh Bình v.v…Trong các nước dân chủ, khi đảng cầm quyền chỉ phạm một trong những sai lầm loại trên thì đã bị mất tín nhiệm, bị nhân dân dùng lá phiếu loại bỏ. Ở VN, mặc dầu vì vô minh, ĐCS mắc hết sai lầm này đến sai lầm khác, nhưng dựa vào bạo lực, tuyên truyền và trên nền dân trí thấp mà vẫn giữ được sự thống trị tạm thời.

      Để tỏ ra sự sáng suốt ĐCS viết và công bố hết nghị quyết này đến NQ khác, hết Quyết định này đến QĐ khác. Nhưng xem ra trong các NQ và QĐ đó, ngoài những khẩu hiệu và ngôn từ sáo rỗng, còn chứa đựng nhiều điều vô minh. Xin phân tích vài điều như vậy trong QĐ số 90- QĐ/TW.

      1- Mục đích của QĐ

      Sau khi QĐ được công bố, nhiều người hỏi nhau: Mục đích của QĐ này là gì. Hỏi rồi đưa ra lời đoán. Đoán thì có thể đúng hoặc sai. Không có giải thích rõ ràng và trung thực, thế là đã vô minh. Đề ra Tiêu chuẩn (TC) để đánh giá chứ không phải TC để lựa chọn. Ừ thì TC đánh giá và TC lựa chọn có thể giống nhau, nhưng TC lựa chọn là thuộc tiềm năng, còn TC đánh giá là dựa vào công việc đã làm. Trong hơn tám chục năm tồn tại của ĐCSVN tôi chưa thấy có khi nào tổ chức đảng đưa ra tiêu chuẩn cụ thể để lựa chọn cán bộ mà chủ yếu dựa vào bầu cử ở các đại hội. Ở đó, về hình thức có các khẩu hiệu “Sáng suốt lựa chọn…”và bầu cử dân chủ. Nhưng dưới chế độ CS, càng ngày bầu cử chỉ là cách hợp pháp hóa của một sự áp đặt độc đoán. Những người được bầu chủ yếu đạt tiêu chuẩn quan trọng nhất là “được lòng cấp trên” và cùng phe cánh với các nhóm lợi ích.

      Bỗng dưng xuất hiện QĐ 90. Phải chăng vì từ trước đến nay không có TC đánh giá nên mới làm cho Đảng nát bét như hiện nay và rồi với QĐ này ĐCS VN sẽ trở nên trong sạch, vững mạnh, tiến thêm một bước vững chắc hay QĐ 90 chỉ là cái cớ để các phe phái lợi dụng đấu đá lẫn nhau. Vậy mục đích là vô minh.

      2- Phương pháp thể hiện

      Đặt ra TC là để vận dụng. Tùy vào đối tượng mà TC cần rất cụ thể hoặc có tính khái quát hóa. Sự khái quát ở mức cao đưa về 2 khái niệm tốt và xấu. Ở các nước dân chủ, để chọn lựa người đứng đầu nhà nước hoặc một tổ chức nào đó chỉ cần TC quan trọng và duy nhất là được sự tín nhiệm của đa số cử tri. Để đánh giá sự hoạt động của cá nhân hoặc tổ chức cũng chỉ cần TC quan trọng và duy nhất là được lòng hay mất lòng đa số cử tri. Để loại bỏ một người khỏi cương vị (ví như Tổng thống Nicxơn của Mỹ, Tổng thống Păckinhee của Hàn quốc) chỉ cần vạch ra một tội nào đó đáng kể, chẳng cần những TC dài dòng. Để chọn lựa quan chức của chính quyền, ông Lý Quang Diệu chỉ dựa vào 2 TC: có tài năng và liêm chính. Các cụ của chúng ta ngày trước cũng có một số TC được khái quát hóa thành Nhân, Nghĩa, Lễ, Trí ,Tín, hoặc Nhân, Nghĩa, Trí, Dũng, Liêm, hoặc gần đây là Cần, Kiệm, Liêm, Chính v.v…. Sự đánh giá một con người, một cán bộ nhiều khi và có thể quan trọng nhất là một sự cảm nhận tổng hợp về mức độ lương thiện và năng lực, mức độ đáng tin cậy. Cần gì phải viết cho dài dòng, kể ra nhiều thứ như trong QĐ 90.

      QĐ 90 có TC chung lại có TC chức danh cụ thể. Trong TC chung có 5 mục: 1- Về chính trị tư tưởng. 2- Về đạo đức lối sống. 3- Về trình độ. 4- Về năng lực và uy tín. 5- Về sức khỏe. Mỗi mục lại có nhiều TC cụ thể. Tôi cố đọc đi đọc lại các TC, nếu tách ra từng thứ thì TC nào cũng đúng, cũng cần, nhưng ghép chung lại thì thành một mớ hỗn loạn. Như vậy về hình thức trình bày QĐ 90 cũng thuộc loại vô minh.

      3- Về một số TC cụ thể

      Nhiều TC đưa ra là những tính cách thông thường, cần thiết cho bất kỳ một con người lương thiện nào, thí dụ: trung thực, khiêm tốn, chân thành, trong sáng, giản dị, bao dung; cần, kiệm, liêm chính, không tham nhũng, cơ hội, chống tệ quan liêu, tiêu cực, lãng phí, cửa quyền. Nhiều TC là thông thường đối với bất kỳ cán bộ hoặc đảng viên nào, thí dụ: Nắm chắc tình hình chung và hiểu biết sâu sắc về lĩnh vực, địa bàn, địa phương, cơ quan, đơn vị được phân công. Kịp thời phát hiện những mâu thuẫn, thách thức, thời cơ, vận hội, vấn đề mới, vấn đề khó, hạn chế, yếu kém trong thực tiễn; chủ động đề xuất những nhiệm vụ giải pháp có tính khả thi và hiệu quả. Năng động, sáng tạo, cần cù, chịu khó, dám nghĩ, dám làm, dám chịu trách nhiệm; nói đi đôi với làm; gắn bó mật thiết với nhân dân và vì nhân dân phục vụ ; được cán bộ, đảng viên, quần chúng nhân dân tin tưởng, tín nhiệm cao…. Đủ sức khỏe để thực hiện nhiệm vụ; Có tinh thần yêu nước nồng nàn; có trình độ ngoại ngữ, tin học phù hợp.

      Đưa ra nhiều TC của người bình thường để gán cho cán bộ cấp cao cũng phạm vào lỗi vô minh.

      TC « tuyệt đối không tham vọng quyền lực » đã được một số người phân tích, tôi chỉ viết thêm. Vấn đề quan trọng không phải là tham hay không tham quyền lực mà người ta định dùng quyền lực để làm gì, tương quan giữa năng lực và quyền lực có phù hợp không. Nếu lên án sự tham vọng quyền lực chung chung thì những ứng viên tổng thống của tất cả các nước đều bị lên án và loại bỏ. Không tham vọng quyền lực là một khái niệm vô minh.

      TC « Tuyệt đối trung thành với lợi ích của Đảng ». Đây là một khái niệm mơ hồ vì chưa thấy một văn bản nào định nghĩa lợi ích của Đảng gồm những thứ gì. Thỉnh thoảng có được nghe giải thích, ngoài lợi ích của dân tộc thì Đảng không còn lợi ích nào khác. Bây giờ lại có thêm « Trung thành với lợi ích của Đảng ». Việc trung thành này có gì khác so với trung thành với các lãnh đạo chóp bu của Đảng. Trong điều lệ đảng không thấy viết gì về quyền lợi của Đảng. Sự trung thành này thuộc dạng vô minh.

      TC “Kiên định Chủ nghĩa Mác- Lênin (CNML)” thể hiện sự vô minh rõ ràng nhất. Điều này không cần chứng minh thêm. Một mặt bắt kiên định CNML, mặt khác đề ra TC năng động sáng tạo, sự vô minh càng lộ rõ.

      TC “tốt nghiệp đại học trở lên” thể hiện cái nhìn thiển cận về bằng cấp, sự vô minh về cách đánh giá trình độ. Các bậc tiền bối như Hồ Chí Minh, Phạm Văn Đồng, Lê Duẩn, Đỗ Mười v.v… chắc sẽ giật mình khi biết TC này.

      TC “Sẵn sàng hy sinh vì sự nghiệp cách mạng ủa Đảng”. Hỏi rằng hiện nay Đảng đang định làm cách mạng gì nữa trong lúc khẳng định là đảng cầm quyền.

      TC “Có trình độ cao về lý luận chính trị, xây dựng Đảng” là một TC mơ hồ, vô minh. Những lý luận chính trị theo CNML, đường lối xây dựng đảng theo mô hình CNML đã tỏ ra quá lỗi thời, quá lạc hậu. Ai đánh giá trình độ này. Liệu có dám đối thoại công khai để thể hiện trình độ này cho toàn dân biết không.

      Trong QĐ có khá nhiều nhầm lẫn giữa TC đánh giá và TC lựa chọn.

      4- Kết luận

      Sự vô minh hoặc kém trí tuệ là một bệnh nặng và cố hữu của phong trào cộng sản. Tại sao lại như vậy, nguyên nhân từ đâu. Phải truy tìm từ gốc. Chủ nghĩa cộng sản được sinh ra từ sự vô minh là đánh giá sai động lực phát triển xã hội, vạch ra con đường sai lầm làm cách mạng và chuyên chính vô sản. Không thấy được cái sai, hoặc thấy nhưng vì để củng cố quyền lợi cá nhân mà cố níu giữ, càng đẩy sâu thêm vào trạng thái vô minh. Từ vô minh trong nhận thức dẫn đến vô minh trong hành động.

      Nguyễn Đình Cống (vande.org)
    • Mẫn Nhi (VNTB) Câu chuyện của ông Huỳnh Đức Thơ cũng khiến cho nhiều người liên tưởng đấu nạn "trả thù" liên quan đến công tác phòng chống tham nhũng, khi mà những đảng viên hay thậm chí người dân tố cáo đảng viên/ đảng viên cao cấp thì lập tức thông tin bị lộ ra ngoài.     Mỗi khi nói về cuộc chiến chống tham nhũng ở Việt Nam, những người “lý luận của đảng” lại thường sử dụng lại Nghị quyết T.Ư 3 khóa X, trong đó đề cập đến việc: “Ngăn chặn, từng bước đẩy lùi tham nhũng, lãng phí, tạo sự chuyển biến rõ rệt để giữ vững ổn định chính trị, phát triển kinh tế xã hội; củng cố lòng tin của nhân dân; xây dựng Đảng, nhà nước trong sạch,…”.   Như vậy, suy cho cùng cuộc chiến chống tham nhũng trước hết vẫn là giữ vững ổn định chính trị (chế độ) và xây dựng Đảng. Thực tế, lý luận mà Nghị quyết T.Ư 3 có thể diễn giải vắn tắt hơn với: chống tham nhũng là giữ vững được chế độ do Đảng Cộng sản nắm quyền.   Tham nhũng không dừng ở Quốc họa, mà thực chất là Đảng họa. Nó là cái yếu tố sâu thủng mọi thứ, khiến cho uy tín và chính danh của Đảng từng bước bị thoái hóa và biến mất. Tuy nhiên, không phải vì như thế mà Đảng biết sợ, bản thân cuộc chiến chống tham nhũng ở Việt Nam lại rơi vào trạng thái mâu thuẫn đến mức mà lý luận trong Đảng vẫn chưa thể giải quyết được.   Bỏ qua các lý thuyết về mặt khuôn sáo, chúng ta có thể nhận diện tính mâu thuẫn đó qua hai sự kiện sau.   Thứ nhất là việc Bộ Công an đã thực hiện lệnh bắt khẩn cấp ông Đào Tấn Cường (ngụ P.Thanh Bình, Q.Hải Châu, TP.Đà Nẵng) là Phó giám đốc Công ty cổ phần nhiên liệu bay Petrolimex chi nhánh Đà Nẵng vì có hành vi đe dọa ông Huỳnh Đức Thơ. Nhưng sự việc này lại có phần liên đới đến sự kiện từ tháng 3, khi bản kê khai tài sản của ông Huỳnh Đức Thơ bị rò rỉ ra ngoài, vấn đề là ngay sau đó – Thành ủy – UBND Tp. Đà Nẵng đã khẳng định, tài liệu kê khai đó thuộc loại “tài liệu không được phổ biến rộng rãi”.   Trong một cuộc chiến chống tham nhũng, kê khai (tức là minh bạch hóa) nguồn tài sản là yếu tố sống- còn và đòi hỏi một sự trung thực trong đó. Thực hiện kê khai tức là nằm trong một phần giám sát của người dân đối với đội ngũ quan chức nhà nước. Tuy nhiên, bản kê khai tài sản của đội ngũ lãnh đọa (như ông Huỳnh Đức Thơ) lại không phổ biến rộng rãi, vậy thì chống tham nhũng làm sao được? Làm sao để người dân, báo chí nhìn vào đó đánh giá mức độ “thật/ giả” của kê khai? Hay đây chỉ là cuộc chống tham nhũng trong nội bộ? Nếu như thế, việc Bộ Chính trị ĐCSVN đã ban hành một quy định về kiểm tra, giám sát việc kê khai tài sản đối với đối tượng là cán bộ thuộc diện Bộ Chính trị, Ban Bí thư quản lý (mà theo đó là có 1.000 người) là hoàn toàn không có tác dụng lớn trong toàn cuộc chiến chống tham nhũng – lý do nằm ở việc, nó là “xử lý nội bộ” chứ không phải là một sự công khai cần thiết theo hướng đấu tranh chống tham nhũng. Câu chuyện của ông Huỳnh Đức Thơ cũng khiến cho nhiều người liên tưởng đấu nạn "trả thù" liên quan đến công tác phòng chống tham nhũng, khi mà những đảng viên hay thậm chí người dân tố cáo đảng viên/ đảng viên cao cấp thì lập tức thông tin bị lộ ra ngoài.   Sự kiện thứ hai là, vào ngày 19/08, Ban chấp hành Đảng bộ TP.HCM “thống nhất cao” với tờ trình của Ban thường vụ Thành ủy về xem xét, thi hành kỷ luật đối với ông Võ Ngọc Quốc Thuận, Bí thư Quận ủy kiêm Chủ tịch HĐND Q.Bình Tân. Lý do, ông vi phạm Chỉ thị 15 của Bộ Chính trị liên quan đến xử lý đơn thư khiếu nại, tố cáo đối với Đảng viên. Nghĩa là ông buộc phải báo cáo Đảng bộ, Đảng bộ kỷ luật thì sau đó mới đến lượt cơ quan hành pháp (công an) vào cuộc để làm rõ những việc làm trái pháp luật của một “đảng viên”.   Chỉ thị 15 không phải giờ mới được đề cập, mà trước đó, Thiếu tướng Phan Anh Minh, Phó giám đốc Công an TP HCM đã phải bày tỏ đến mức “bực bội” về cái Chỉ thị ngán trở công cuộc chống tham nhũng này. Nhìn một cách toàn diện, thì Chỉ thị 15 đã vẽ nên một bức tranh liên quan đến chính thể và Đảng họa, khi mà quy trình bổ nhiệm thì nhiêu khê, lằng nhằng nhưng lại đầy chỗ hở cho nhóm người thoái hóa/biến chất trong nhà nước xoay trở. Quy trình kỷ luật trong Đảng lại giơ cao đánh khẽ, thậm chí là với nhiều thủ tục kéo dài khiến cho bản thân đối tượng tham nhũng có đường chạy tội. Vấn đề sâu hơn là Chỉ thị 15 lại chính nằm trong tư duy “nội bộ” của Đảng, yếu tố nội bộ khiến Đảng muốn duy trì sức ảnh hưởng, lãnh đạo lên Đảng viên, và đặt Đảng viên và khuôn khổ xử lý của Đảng – mặc dù hậu quả gây ra là Đất nước hứng chịu. Thành ra, hiệu quả chống tham nhũng thì Đảng không chú ý nhiều so với việc đảm bảo sức ảnh hưởng lên Đảng viên.   Qua hai sự kiện này, có thể nhìn nhận thẳng rằng, cuộc chiến chống tham nhũng của Đảng sẽ hoàn toàn không mang lại bất kỳ kết quả nào, bởi bản thân Đảng không hề chú ý đúng mức đến nó. Các xử lý sai phạm, điều tra, thậm chí răn đe chỉ mang tính truyền thông, vì nếu bản thân Đảng gia tăng đấu tranh chống tham nhũng theo đúng bản chất của việc “đấu tranh chống” thì lúc đó Đảng đã không còn là Đảng.   Đảng chống tham nhũng, nhưng ổ tham nhũng lại là từ Đảng là vậy! (ijavn.org)
    • Lê Hải Lăng (Danlambao) - Cái đảng csVN hình thù như con đĩ già. Vói tay nâng niu rờ hòn bi Mỹ, Mỹ nói Sorry xưa rồi Diễm. Vác mặt qua Đức, Đức đá một phát cho cổ nghẹo lại nghẹo thêm. Thế rồi tức tối đi bắt cóc bị lộ trơ cái bản mặt khủng bố ra. Hai nước tư bản giãy chết chạy mặt cái thằng cha lưu manh gian xảo mánh mung quen mặc áo băng đảng giang hồ, chỉ có được tài dùng súng đạn côn đồ đàn áp làm hại đời sống của người dân trong nước.    Con đĩ già đã nằm bệnh liệt giường làm bao nhiêu lãnh vực tê liệt theo. Để biển đảo cho giặc xâm chiếm khai thác tài nguyên dưới biển. Để Formosa tiếp tục gây ô nhiểm môi trường. Để thực phẩm ngộ độc tràn vào qua biên giới thông thương không kiểm soát. Để nông sản thủy sản chết khô chết héo, ra biển hải tặc Tàu giết không cho đánh cá, ở trong bờ cũng chết vì quân đội côn an cướp đất phân lô chia nhau làm kinh tế. Để xã hội suy thoái đạo đức trầm trọng. Người dân sợ từ nhà ra đường, tới đồn côn an đi có về không, vô trụ sở hành chánh xin tờ giấy không tiền đố ông tiên "đầy tớ" làm cho, đi nhà thương đã nghèo lại mắc eo đút lót còn lo không có giường nằm la liệt chờ tới giờ thần chết gọi. Học trò lo sợ nghỉ học bất ngờ vì cha mẹ không đủ tiền đóng hàng trăm thứ thuế. Ai có chút tiền để ngân hàng, vàng nằm trong tủ lo âu sợ hãi chưa biết bị huy động chạy vô hầu bao nhà nước lúc nào.    Cả một bầy chuột trong cái cống rãnh đảng quyền rúc cạn tàu ráo máng của dân chẳng chừa một cục gì. Ăn cơm uống nước của dân rồi quay đầu đá đít ngậm máu phun vào mặt dân. Ăn cướp tham nhũng rút hết xương tủy tài nguyên đất nước làm của riêng, rồi cho con cháu đi du học chuyển của cải ra nước ngoài. Chưa dừng tại đó khi non sông từ từ ngả nghiêng nằm dần dà trong tay Đại Hán. Trọng và bầy đàn chia phe đấu sức cướp lại tiền của nhau trong sân trước sân sau, chia chác rồi tính chuyện đại hội tới bầu bán tranh chức thái thú cai trị.    Bao lâu nay chỉ vì quyền lợi thiểu số đảng viên tư bản đỏ, lợi ích riêng cho đảng tồn tại mà tập đoàn Mafia Ba Đình mặc kệ cho đất nước tụt hậu kinh tế, lệ thuộc chủ quyền, chính trị, ngoại giao trong cái đòn bẩy nham hiểm "hữu nghị anh em" của bàn tay bá quyền Trung Cộng.    Tất cả những nghị quyết đảng đưa ra dưới tay Trọng đều đặt quyền lợi đảng đứng trước quốc gia dân tộc. Cho nên chuyện vì đảng mà bán nước không ai ngạc nhiên cả.    Thấy rõ ràng trước mắt như vậy. Tại sao giới trẻ là tương lai của vận mạng dân tộc cứ cúi đầu cho đảng csVN lèo lái vào tận cùng đau khổ của thảm họa mất nước. Nhìn về Tây Tạng để biết quyền sống quyền làm người hơn cả súc vật dưới gót giày Trung Cộng.    Từ lâu nay Trung Cộng dùng đảng csVN làm bàn đạp mở nhiều mặt trận xâm lăng sắp đặt rất nề nếp quy củ:   - Từng bước một xây và lấn chiếm Hoàng Sa, Trường Sa qua bàn tay tay sai Ba Đình như vụ Gạc Ma tướng Lê Đức Anh đi đêm quy hàng.    - Dùng lá bài kinh tế phát triển xây dựng cơ sở đưa nhân công Tàu vào cấy giống, thiết lập hạ tầng sinh hoạt cục bộ như Vũng Áng và một số nơi mang điểm chiến lược. Gây hậu quả ô nhiểm tác hại sinh kế kinh tế như Bô xít Tây Nguyên.    - Dùng hợp tác văn hóa để lồng gián điệp mà một số nước tư bản phát hiện đóng viện Khổng Tử. Tại VN Trung Cộng dùng chiêu bài văn hóa hữu nghị để ru ngủ dân chúng quên đi tinh thần dân tộc.    - Lập các trạm tay sai ẩn có lộ có thông qua nhà văn nhà báo có đông người theo dõi, dùng thủ thuật điệp báo Phạm Xuân Ẩn để khỏi Lộ mục tiêu nằm vùng đánh phá gây hỏa mù lung tung.    - Dùng bình phong 4 tốt 16 chữ vàng để lừa BCT đảng csVN vào bẩy để rồi cài người gốc Tàu vào một số vị trí hoạch định chính sách chiến lược quốc phòng.    - Dạy dỗ trao đổi côn an VN cách đàn áp biểu tình, chú trọng việc chống TC. Đồng thời chia sẻ thông tin tuyên truyền do đó ban tuyên giáo trung ương ra lệnh cho 800 tờ báo, đài truyền thanh truyền hình cấu kết đánh lừa dư luận có lợi cho TC xích hóa, đấu tố rồi chụp mũ các thành phần yêu nước chống TC là phản động.    - Thực hành theo văn kiện Lú ký về chuyện đào tạo cán bộ cao cấp của 2 đảng cs để đàn anh chọn tay sai bù nhìn ngồi giữ quyền lực.    Hơn ai hết Trọng lú càng ngày càng hô hào trung thành với đảng csVN có nghĩa là trung thành với đảng cs Tàu. Lú dùng thủ thuật bán nước gian xảo tinh vi để trói chặt chân tay đảng viên nào có xu hướng thoát ra vòng cương tỏa họa Hán. Trọng càng tuyệt đối tin cậy và hợp tác với giặc Bắc phương ngày nào là mẹ Việt Nam càng mất đi phần xương thịt ngày đó.    Con đĩ già 70 năm tuổi hết thời cũng như Trọng lú già nua mang bệnh xây XHCN ảo tưởng. Đã đến lúc đi chết đi cho dân tộc được trường tồn, thoát họa nô vong trong bàn tay Đại Hán.    23/8/2017   Lê Hải Lăng danlambaovn.blogspot.com  
    • ÔNG TRẦN ĐẠI QUANG XUẤT HIỆN KHỎE MẠNH, CÓ HÌNH KHÔNG TIẾNG, GƯƠNG MẶT ƯU TƯ BÊN CẠNH ÔNG NGUYỄN PHÚ TRỌNG ( CLIP NGHI GIẢ?)       Clip này nghi giả vì hình ảnh không khớp với thời gian:    1/Mấy ngày qua không thấy có báo chí nào đưa tin có cuộc hội nghị của Đảng ủy công an TW với sự có mặt của các ông Nguyễn Phú Trọng, Trần Đại Quang, Tô Lâm, Phạm Minh Chính...   Nếu hội nghị này là thật thì dứt khoát báo chí phải đưa ?   2/ Hình ảnh của clip có vẻ thật nhưng lời bình thì không khớp với thời điểm liên quan tới việc bọn phản động tung tin ông Trần Đại Quang bị bệnh hiểm nghèo xảy ra cuối tháng 7 đầu tháng 8/2017?    3/ Các ông tướng CA dự cuộc gặp này đều tìm cách né tránh ông kình, tránh-ngại, biểu cảm cảm xúc của mình trước ông kính ?        Lời bình dẫn thông tin blogger Nguyễn Văn Dũng cách đây mấy ngày? Trong khi Nguyễn Văn Dũng bị bắt 14/12/2016 ?   (Bắt đối tượng đăng thông tin xuyên tạc, bôi nhọ lãnh đạo - VietNamNet vietnamnet.vn/.../bat-doi-tuong-dang-thong-tin-xuyen-tac-boi-nho-lanh-dao-347059.ht..)   Có vẻ đây là 1 clip dan dựng nhưng độ nhuẫn nhuyễn thì có vẻ cần được kiểm tra thêm ?   Chơi đám phản động mạng kiểu " mập mờ đánh lẫn con đen" thế này rất dễ bị " lỗ vốn" vì làm cho đám này "khỏe, mạnh" thêm !   Phạm Viết Đào   (Blog Phạm Viết Đào)
    • Trên báo Dân trí, một cuộc khảo sát về đề xuất tăng thuế VAT từ 10% lên 12% vào năm 2019 của Bộ Tài chính, kết quả có đến 98,47% người tham gia khảo sát không đồng ý.       Điều này hoàn toàn dễ hiểu và phản ánh đúng suy nghĩ của người dân. VAT là thuế gián thu, hiểu nôm na là khi mua hàng người dân đang phải đóng 10% giá trị món hàng cho nhà nước. Với đề xuất của Bộ Tài chính, số tiền người dân phải đóng tăng thêm 20%. Trong lúc còn đang phải thắt lưng buộc bụng, giật gấu vá vai, chắt bóp từng đồng, chẳng mấy người muốn bị móc túi ngày một nhiều hơn.   Tôi rất hiểu trong bối cảnh ngân sách khó khăn, sớm muộn gì họ cũng tăng cường moi tiền từ túi nhân dân. Với tình hình hiện nay, tôi không chấp thuận với đề nghị tăng thuế của Bộ Tài chính.   Tôi chỉ đồng ý trong trường hợp sau đây:   1. Chính phủ có cam kết đến năm 2019, thu nhập của người dân tăng thêm tối thiểu 20%. Nếu thu nhập trung bình không tăng thêm tối thiểu 20%, thì không được phép tăng thu VAT từ 10% lên 12%.   2. Chính phủ phải cam kết cắt giảm số cán bộ công chức làm việc không hiệu quả, ăn bám vào ngân sách. Đến năm 2019, phải cắt giảm được 20% và trong tương lai phải tiếp tục cắt giảm.   3. Chính phủ cần cam kết cắt giảm chi tiêu công. Đến năm 2019, chi tiêu bằng tiền ngân sách, gồm cả chi thường xuyên và chi đầu tư phát triển đều phải giảm tối thiểu 20%. Tất nhiên, không giảm bằng cách thu hẹp quy mô, mà giảm những khoản thất thoát, lãng phí, tăng cường hiệu quả đầu tư.   4. Chính phủ phải cam kết năm 2019 chấm dứt tình trạng cả rừng thủ tục hành chính hành doanh nghiệp. Phải tinh giản mọi khâu kiểm soát hành chính để đạt được kết quả chi phí cho các khâu hành chính của doanh nghiệp phải giảm tối thiểu 20%.   5. Chính phủ phải có cam kết chống thất thoát từ hoàn thuế VAT, phải có con số cụ thể vào năm 2019, giảm được bao nhiêu số thuế thất thoát này. Đồng thời, phải có cam kết phải chống chuyển giá với những con số rất cụ thể.   6. Chính phủ phải có cam kết chống tham nhũng. Các vụ tham nhũng, lãng phí bị phanh phui, nhất thiết phải thu hồi lại được tiền tham nhũng. Đồng thời, đến năm 2019, phải công khai trước toàn dân một cơ chế kiểm soát quyền lực để chặn đứng tội phạm tham nhũng ngay từ trong trứng nước!   Nếu cam kết làm được những điều này, thì tôi tin nhân dân sẽ chấp nhận cho tăng thuế. Tuy nhiên, làm được như vậy thì cần gì tăng thuế nữa!?   Bạch Hoàn   (Blog Bạch Hoàn) 
    • Một nhà quan sát ở Hà Nội bình luận với BBC rằng "vấn đề không phải là tiêu chuẩn cho tứ trụ mà là việc bầu chọn những người này có đảm bảo tính dân chủ, phù hợp và tuân thủ hiến pháp hay không."   Ông Đinh Thế Huynh (phải) hồi năm ngoái còn được xem là ứng viên sáng giá cho vị trí kế nhiệm Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng   Truyền thông Việt Nam hôm 22/8 cho hay, Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng vừa ban hành tiêu chuẩn chức danh, tiêu chí đánh giá cán bộ thuộc diện Ban chấp hành Trung ương, Bộ Chính trị, Ban bí thư quản lý.   Theo đó, ứng viên cho chức danh Tổng bí thư phải "bảo đảm đầy đủ các tiêu chuẩn chung của Ủy viên Bộ Chính trị, Ban bí thư, đồng thời cần có những phẩm chất, năng lực: Uy tín cao trong Trung ương, Bộ Chính trị và trong toàn Đảng; là trung tâm đoàn kết, phát huy sức mạnh tổng hợp của cả hệ thống chính trị..."   Bên cạnh đó, người này phải "có bản lĩnh chính trị, năng lực, nghiên cứu, phát hiện, đề xuất, phát triển tư tưởng mới và chiến lược lớn, lâu dài; quyết đoán, quyết liệt để quyết định những vấn đề khó, phức tạp liên quan đến vận mệnh của Đảng, của quốc gia, của dân tộc; có năng lực lãnh đạo, điều hành Ban chấp hành Trung ương, Bộ Chính trị, Ban bí thư; có năng lực chỉ đạo chuẩn bị, xây dựng đội ngũ cán bộ cấp chiến lược, đặc biệt là người kế nhiệm."   Ngoài ra, người này phải "là người đã kinh qua và hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ ở chức danh bí thư tỉnh ủy, thành ủy hoặc trưởng ban, bộ, ngành Trung ương; tham gia Bộ Chính trị trọn một nhiệm kỳ trở lên (trường hợp đặc biệt do Ban Chấp hành Trung ương quyết định)."   Tài liệu này cũng đề cập về tiêu chuẩn cho các ứng viên chức danh chủ tịch nước, thủ tướng và chủ tịch quốc hội.   Sự vắng bóng của ông Trần Đại Quang trong các hoạt động chính thức, công khai trong thời gian gần đây là chủ đề cho các tin đồn đang lan truyền trên Internet
      'Dân chủ trong Đảng'   Hôm 22/8, trả lời BBC từ Hà Nội, Luật gia Nguyễn Đình Hà, nói: "Với tôi, chức danh tổng bí thư cần phải đảm bảo tiêu chuẩn gì không phải mối quan tâm, vì đó là chuyện nội bộ của Đảng và tôi không phải đảng viên Cộng sản."   "Còn trên tư cách một cử tri, tôi quan tâm đến cơ chế bầu cử để chọn ra người đại diện cho dân trong cơ quan dân cử, quyền lực cao nhất trong bộ máy nhà nước."   "Cơ chế bầu cử phải thực sự dân chủ, đảm bảo tranh cử công bằng, công khai, có sự giám sát của người dân và mọi người dân được thực hiện quyền của mình mà không bị gây khó khăn."   "Mặt khác, báo chí phải thực sự tự do để người dân có thông tin đa chiều, chính xác, không bị bưng bít."   "Theo tôi, với chức danh thủ tướng, chủ tịch nước, tiêu chuẩn quan trọng nhất là đặt lợi ích quốc gia, dân tộc và người dân cao hơn lợi ích của đảng phái, phe nhóm; tuân thủ pháp luật, tôn trọng quyền công dân, quyền con người của người dân; và phải là con người trong sạch, được người dân và báo chí giám sát."   Đề cập về việc công bố các tiêu chuẩn làm tổng bí thư, chủ tịch nước, thủ tướng ở thời điểm này liệu có liên quan gì đến tin đồn về sức khỏe chủ tịch Trần Đại Quang cũng như tin sẽ hợp nhất chức danh tổng bí thư và chủ tịch nước, ông Nguyễn Đình Hà cho hay: "Cho đến hiện tại, thông tin về sức khỏe của Chủ tịch Trần Đại Quang chưa có gì rõ ràng. Vấn đề hợp nhất chức danh tổng bí thư và chủ tịch nước đã được nói nhiều lần, nhưng chưa bao giờ có sự tham vấn ý kiến người dân."   "Điểm mấu chốt là việc bầu chọn các chức danh lãnh đạo nhà nước có đảm bảo tính dân chủ, phù hợp và tuân thủ Hiến pháp hay không, hay chỉ "dân chủ trong đảng", đảng làm theo ý đảng mà thôi."   Trong một diễn biến khác, hôm 20/8, Chủ tịch Trần Đại Quang có phát biểu được đăng trên website chính phủ về sự cần thiết của việc tăng cường đối phó với các nguy cơ an ninh mạng và sự cần thiết của việc phát triển hệ thống kiểm duyệt mạng chặt chẽ hơn.   Chính phủ trong năm qua đã đẩy mạnh việc trấn áp các nhà hoạt động với những vụ bắt giữ và ra án tù nặng, nhưng không có mấy dấu hiệu cho thấy giới chức dập tắt được các ý kiến chỉ trích trên mạng xã hội.   Chủ tịch nước nói các thế lực thù địch đã sử dụng Internet để tổ chức những chiến dịch công kích làm "giảm uy tín của các lãnh đạo Đảng và nhà nước, gây ảnh hưởng tiêu cực tới các lực lượng nòng cốt, các đảng viên và người dân".   Sự vắng bóng của ông Trần Đại Quang trong các hoạt động chính thức, công khai trong thời gian gần đây cũng là chủ đề cho các tin đồn đang lan truyền trên Internet, theo Reuters.   (BBC)
    • Quan hệ ngoại giao giữa CHLB Đức và Việt Nam sau vụ Trịnh Xuân Thanh đến giờ chưa có gì tiến triển, đài VOA cho biết họ có một nguồn tin nói rằng phía Việt Nam đề nghị đàm phán với Đức để giải quyết vấn đề này.       Với cách tiếp cận kiểu đề nghị không chính thức như vậy, có thể hiểu chế động cộng sản Việt Nam không thực lòng, trái lại họ đang âm mưu kéo dài thời gian để tìm biện pháp đối phó tráo trở trước những cáo buộc của nhà nước Đức.   Là một chế độ sống nhờ tuyên truyền lừa dối, đảng CSVN khó lòng chấp nhận việc đưa TXT trở lại Đức theo yêu cẩu của nhà nước CHLB Đức, nếu trả lại thì uy tín của chế độ CSVN bằng con số không. Hơn nữa nếu có ý định trả lại mà không để sứt mẻ uy tín trong mắt nhân dân, đảng CSVN phải cho dư luận viên tung ra những bài viết chuẩn bị cho việc trả TXT lại Đức sao cho hợp lý.   Nhưng thực tế thì đảng CSVN đang huy động dư luận viên tung ra những bài báo miệt thị nước Đức, gọi nước Đức thủ đoạn trong vấn đề này, đòi hỏi vô lối khi muốn TXT trở lại Đức. Như tờ Văn Nghệ TPHCM.    Đảng CSVN đã quen với việc trây ì và phớt lờ những đòi hỏi về nhân quyền của nhà nước Đức, có lẽ lần này họ cũng nghĩ người Đức sẽ không thèm chấp và lại xuê xoa bỏ qua khi đòi hỏi không được thực hiện. Thêm nữa CSVN nghĩ rằng trước cuộc bầu cử chính phủ mới của nước Đức và sau đó sẽ có những thay đổi, nước Đức sẽ không bận tâm nhiều về vụ việc TXT. Hơn nữa nhưng đe doạ trừng phạt của nước Đức chưa có gì đáng ngại, việc ngừng viên trợ không phải là khiến Việt Nam ảnh hưởng trực tiếp ngay, những chính khách phụ trách vấn đề này vẫn có thể lợi dụng tính nhân đạo để nài nỉ nhà nước Đức giải ngân phần nào. Việc lãnh sự quán Đức ở Việt Nam dùng dằng trong việc đóng cửa chưa rõ ràng, việc xin visa vào Đức của công dân Việt Nam chỉ hạn chế chứ không phải ngừng hẳn.   Tuy nhiên ĐCSVN đã sai lầm khi nhận định trên quan điểm mưu mẹo như vậy để ứng xử với nhà nước Đức. Vụ việc bắt cóc Trịnh Xuân Thanh đã được chuyển sang công tố liên bang Đức và đã có một vụ bắt giữ người Việt ở Tiệp theo đề nghị phối hợp giữa Đức và Tiệp. Khi sự việc đã đưa đến công tố liên bang thì chính phủ không thể can thiệp để phục vụ đàm phán ngoại giao nào cả. Điều này có nghĩa cuộc đàm phám của Việt Nam với ý đồ mặc cả, kỳ kèo hay đi đêm là vô giá trị. Dù chính phủ mới của nước Đức do đảng nào thắng cử cũng không liên quan đến việc công tố liên bang đang thụ lý.   Chế độ CSVN đã tự làm khó mình và đẩy việc này lún sâu vào con đường duy nhất là Việt Nam bằng mọi cách chối tội. Việc trì hoãn thời gian bây giờ của Việt Nam là vận động, thuyết phục hoặc mặc cả hay trói buộc để Trịnh Xuân Thanh hợp tác dàn dựng màn kịch tự thú sao cho hợp lý, có chứng cứ. Không loại trừ khi khống chế được tinh thần của Trịnh Xuân Thanh, cộng sản Việt Nam sẽ để TXT trở lại Đức, tại đây TXT tuyên bố là tự nguyện về đầu thú và trả lời với báo chí, cơ quan pháp luật của Đức mình đi về tự thú như thế nào. Khả năng này là tương đối sát với mưu đồ của cộng sản Việt Nam, bởi chỉ có cách như thế họ mới thoát khỏi bẽ mặt với dư luận trong và ngoài nước, trái lại vẫn có thể huênh hoang tự đắc như kẻ chiến thắng vinh quang.    Đây là quãng thời gian mà đảng CSVN đang ép Trịnh Xuân Thanh diễn được màn kịch tự thú đã được vẽ ra, nếu TXT đồng ý diễn vai này thì mọi sự sẽ khá suôn sẻ. Làm thế nào để TXT đồng ý hay bắt buộc phải diễn tự nguyện theo kịch bản vạch ra mới là vấn đề của cộng sản Việt Nam, hứa hẹn đảm bảo hoặc cần có thể đưa người thân trong gia đình làm con tin sẽ là điều mà cộng sản VN không hề ngại ngần. Mấu chốt thành công của ĐCSVN ở đây là phải khống chế thế nào để TXT có quay lại Đức vẫn phải nói tự nguyện về đầu thú. Nếu sự khống chế không đủ mạnh, TXT khi đến Đức sẽ tố ngược lại bị ép cung, tra tấn, khủng bố thì cộng sản Việt Nam thua trắng bẽ bàng.   Trịnh Xuân Thanh thực ra không phải là người can đảm.  Khi thấy những triệu chứng bị tấn công khi ở trong nước, anh ta đã chạy vạy nhiều nơi để van xin. Nhưng đánh hơi thấy không thể chạy chọt được vì đã được chọn làm vật tế thần, đúng hay sai, sai nhiều hay sai ít đều phải lên bàn tế, lúc đó anh ta đánh bài chuồn. Khi đã chuồn ra ngoài và đến nước Đức, cảm thấy an toàn anh ta mới lên tiếng tố cáo Nguyễn Phú Trọng , nhưng chỉ thông qua người khác, anh ta không dám ra mặt, không dám lên hình hay các hãng thông tấn quốc tế. Với những người nhát gan như TXT việc khống chế tinh thần bắt phải nói gì cũng được, nhưng đó là khi nắm Thanh trong tay, chứ còn khi ở nơi khác thì không có gì đảm bảo Trịnh Xuân Thanh sẽ nói theo kịch bản.    Trường hợp đưa TXT lên tivi Việt Nam thú tội không có giá trị gì với các nước tiến bộ. Những người lính Anh, Mỹ bị bắt ở Trung Đông, kẻ địch bắt họ phải chửi lại quốc gia của họ thậm tệ, nguyền rủa chính phủ của họ thậm tệ đến đâu đi nữa thì chẳng ai tin họ nói thật lòng. Có những trường hợp được giải cứu về nước họ được chào đón như những anh hùng, chẳng người dân nào chê trách chuyện họ khi bị bắt đã van xin kẻ địch hay nguyền rủa đất nước mình. Không phải riêng người lính mà công dân những nước này nếu bị khủng bố bắt có nhận tội hay xin xỏ gì cũng vậy, những lời nói của họ khi ở trong tay kẻ khủng bố mọi người đểu thấu hiểu là do bị bắt ép mà ra.   Việt Nam không vội, họ quen với việc bị chỉ trích và sẵn sàng trơ ỳ để đối phương chán nản. Người Đức lại càng không vội, nếu Việt Nam có lợi thế tóm được TXT trong tay bắt nói gì phải nói thế, thì người Đức cũng có lợi thế là họ là người giàu có, quan hệ với một thằng bần nông dối trá chẳng có gì khiến họ phải tha thiết. Cách cư xử của người Đức y như đội bóng quốc gia họ thể hiện trên sân cỏ quốc tế,  cứ lừ lừ tiến từng bước , sức ép không đột ngột nhưng ngày một tăng. Ví dụ như việc trục xuất cán bộ tình báo Việt Nam, tiếp đến điều tra nhân viên sở tị nạn gốc Việt và mới đây là đề nghị Tiệp bắt giữ người thuê chiếc xe bắt cóc Trịnh Xuân Thanh.   Có thể Việt Nam sẽ chơi một lá bài quen thuộc là mở phiên toà xử gấp Trịnh Xuân Thanh tội tham nhũng và cho đi nước ngoài chữa bệnh. Cách này vừa gỡ được thể diện lại vừa trả được lại người về như người Đức đòi hỏi. Nhưng để có một phiên toà xử như vậy không hề nhanh vì vụ việc TXT hồ sơ dày quá nhiều. Vả lại Nguyễn Phú Trọng cũng cần con dê Trịnh Xuân Thanh để khai thác tin tức , đe doạ những đối thủ cạnh tranh ghế tổng bí thư của ông ta, nên không dễ gì Nguyễn Phú Trọng để Trịnh Xuân Thanh trở lại Đức nhanh chóng, dễ dàng được.   Thái độ bày tỏ làm tiếc và mong muốn quan hệ ngoại giao với Đức nhưng vẫn khẳng định Trịnh Xuân Thanh về đầu thú của nhà nước Việt Nam cho thấy Việt Nam không hề vội vàng hay lo lắng trước phản ứng của nhà nước Đức.   Nếu nhà nước CHLB Đức không có thêm những biện pháp kiên quyết, có thể việc này cứ kéo dài như vậy, quan hệ ngoại giao hai bên lạnh nhạt nhưng không đến mức cạn tàu đoạn tuyệt, và vài năm nữa đôi co với nhau trôi qua, Trịnh Xuân Thanh được ra tù trước thời hạn nhờ sự khoan hồng của đảng và truyền thống cách mạng gia đình, anh ta không đi ra nước ngoài, anh ta ở Việt Nam ca ngợi cuộc sống tại Việt Nam và khẳng định câu chuyện tự thú là hoàn toàn tự nguyện.   Giữ được TXT trong tay, nhà nước CSVN có nhiều cái để lựa chọn trước phản ứng của Đức. Nếu như gia đình, thân nhân của Trịnh Xuân Thanh không chịu đứng ra tố cáo việc chồng, con, cha của họ bị bắt cóc, cứ im lặng trông chờ sự khoan hồng của ĐCSVN, như thế chính họ đã đồng loã để khẳng định TXT tự thú chứ không phải bị bắt cóc. Vì là thân nhân của TXT, họ không lên tiếng thì không có ai phải gấp gáp lên tiếng thay cho họ cả. Với những lợi thế như vậy, Nguyễn Phú Trọng không việc gì phải trao trả TXT lại cho Đức để rồi phải muối mặt nhục nhã với dư luận về sự bất lực  của mình.    Nếu như phản ứng của nhà nước Đức không mạnh mẽ trong quan hệ ngoại giao với Việt Nam, nếu như gia đình Trịnh Xuân Thanh không lên tiếng đòi hỏi làm rõ việc bắt cóc Trịnh Xuân Thanh. Chắc hẳn sẽ không có chuyện cộng sản Việt Nam để TXT trở lại Đức. Chưa kể trường hợp nếu Trịnh Xuân Thanh trao lại cho Đức bây giờ, kết cấu quyền lực của Nguyễn Phú Trọng sẽ bị phá thủng những lỗ hổng nghiêm trọng, do một vài vị trí nhân sự buộc phải thay đổi.   Và cuối cùng thì số phận Trịnh Xuân Thanh giờ đang ở trong tay gia đình anh ta, liệu họ có những tác động khiến nhà nước Đức phản ứng mạnh mẽ hơn, kiên quyết hơn để TXT được trả lại Đức, hay họ im lặng để nhà cầm quyền CSVN thấy họ biết điều sẽ nhẹ tay với TXT?   Thường những gia đình có người làm trong chế độ, thân nhân họ sẽ chọn cách im lặng hay hợp tác với chế độ khi người thân của mình bị bắt giữ, kể cả là những người đấu tranh dân chủ, nói gì đến những người buộc tội tham nhũng.   Có lẽ sự im lặng của thân nhân Trịnh Xuân Thanh sẽ khiến Nguyễn Phú Trọng cảm động dẫn đến chỉ đạo  không xử Trịnh Xuân Thanh mức án cao nhất. Trọng cũng chỉ là con người, y háo danh, thèm muốn sự tôn sùng và sợ hãi của dân chúng, lại là hàng xóm của nhà Trịnh Xuân Thanh ,thoả mãn được sự tôn sùng và sợ hãi của quần chúng nhân dân, Trọng sẽ tha không giết Thanh để được tiếng với hàng xóm.   Nếu toan tính của gia đình TXT là I'm lặng để giữ mạng sống cho TXT khỏi bị Nguyễn Phú Trọng kết án tử hình là một toan tính khôi hài, bởi khi đã bắy cóc TXT như vậy, có gan trời cũng không dám tử hình Trịnh Xuân Thanh.   CSVN có giao TXT về lại Đức hay không ? Còn do gia đình TXT có tác động gì đến dư luận nhân dân Đức hay không.?   Đừng nằm chờ sung của cộng sản rụng, không có quả sung nào của cộng sản rụng mà không có toan tính cả. Đáng tiếc rất nhiều người Việt Nam không nhận ra được điều này.   Người Buôn Gió   (Blog Người Buôn Gió)
    • Ngày 11/11/2015, Cơ quan An ninh điều tra, Bộ Công an đã có văn bản số 989/ANĐT(P6) gửi Đồng chí Bộ trưởng Bộ Y tế về việc làm rõ trách nhiệm của Đồng chí Bộ trưởng trong việc nhập khẩu cấp phép nhập khẩu thuốc H-Capita cho Công ty VN Pharma.   Ngôi biệt thự được cho là của bà Bộ trưởng Y tế tại số 177 Nguyễn Văn Hưởng, Thảo Điền, Quận 2, TP HCM. Nguồn: Kimteho Cơ quan an ninh điều tra, Bộ Công an khởi tố, điều tra vụ án “Nguyễn Minh Hùng, Võ Mạnh Cường cùng đồng bọn buôn lậu thuốc chữa bệnh”, xảy ra tại Công ty VN Pharma, Tp. Hồ Chí Minh (Điều đáng nói đây là một vụ án kinh tế nhưng không phải do Cục Cảnh sát kinh tế – Bộ Công an (C46) điều tra mà được giao Cục An ninh Chính trị nội bộ (A83) và Cục An ninh điều tra – Bộ Công an (A92) trực tiếp điều tra phá án, như vậy đây không đơn thuần là một Vụ án kinh tế thông thường mà lý do chúng tôi sẽ nói ở những phần sau). Văn bản Bộ Công an cũng cho biết “đây là vụ án xâm phạm trật tự quản lý kinh tế và an toàn sức khoẻ con người được dư luận xã hội quan tâm”.   Kết quả điều tra đến nay xác định: Ngày 30/10/2013, Công ty cổ phần VN Pharma đã nộp Đơn hàng nhập khẩu thuốc thành phẩm chưa có số đăng ký số 225/ĐH/VNP-XNK và hồ sơ kèm theo đến Cục Quản lý Dược Bộ Y tế, đề nghị cấp phép nhập khẩu 200.000 hộp thuốc H-Capita (trên đơn hàng ghi Công ty sản xuất là Helix Pharmaceuticals Inc., Canada – Helix Canada; Công ty cung cấp thuốc là Austin Pharma Specialties Co. Hồng Kông – Austin Hồng Kông). Ngày 30/12/2013, Cục Quản lý Dược Bộ Y tế đã cấp Giấy phép nhập khẩu số 22113/QLD-KD đồng ý cho Công ty VN Pharma được nhập khẩu thuốc H-Capita theo đơn hàng trên sau khi có sự chỉ đạo trực tiếp của Bộ trưởng Bộ Y tế. Tuy nhiên qua điều tra đã phát hiện tại thời điểm Bộ Y tế cấp phép cho đơn hàng trên của Công ty VN Pharma (20/12/2013) thì Công ty cung cấp thuốc là Austin Hồng K ông đã hết hạn giấy phép hoạt động về thuốc tại Việt Nam (Giấy phép số 08/GP-2011/03 chỉ có thời hạn từ ngày 06/10/2011 đến ngày 06/10/2013). Qua điều tra Cơ quan an ninh điều tra Bộ Công an, cũng đã xác định tại Canada không có nhà sản xuất thuốc Helix Pharmaceuticals Inc., Canada.   Ngoài ra liệu Cơ quan an ninh điều tra Bộ Công an, cũng đã chứng minh được: Công ty VN pharma có sự tham gia của gia đình bà Nguyễn Thị Kim Tiến (Bộ trưởng Bộ Y tế) ông Hoàng Quốc Dũng (em trai của chồng bà Nguyễn Thị Kim Tiến) đứng tên cổ phần trong Công ty VN Pharma với vai trò là Phó Tổng giám đốc phụ trách mảng đối ngoại và quan hệ với các bệnh viện (thực chất chức vụ này là dùng ảnh hưởng của bà Bộ trưởng để đi móc nối và ép các bệnh viện cho công ty VN Pharma trúng thầu thuốc, số tiền trúng thầu khủng khiếp từ các bệnh viện chúng tôi sẽ cung cấp trong các bài viết sau).   Ông Hoàng Quốc Cường (con trai bà Nguyễn Thị Kim Tiến) với vai trò là cố vấn của Công ty (Có quyết định bổ nhiệm ông Hoàng Quốc Dũng làm Phó tổng giám đốc Cty VN Pharma). Ông Hoàng Quốc Dũng đứng tên cổ phẩn trong công ty VN Pharma: 10.000 cổ phần (mã cổ đông là VN042). Đây chỉ là những cổ phần ghi danh, còn thực chất số cổ phần ông Hoàng Quốc Dũng đứng tên cho gia đình bà Bộ trưởng lớn hơn rất nhiều.   Qua xem xét bảng lương của Công ty VN Pharma chúng tôi thấy, hàng tháng ông Hoàng Quốc Dũng nhận lương của Công ty với vai trò Phó Tổng giám đốc 30 triệu đồng, ngoài ra còn nhận được rất nhiều tiền thưởng vào các đợt nghỉ lễ, như đợt 02/9/2014 là 40 triệu đồng. (Có bảng lương của Công ty VN Pharma từ tháng 12/2013 đến tháng 12/2014 có chữ ký nhận của ông Hoàng Quốc Dũng).   Ngoài ra ông Hoàng Quốc Dũng còn đứng ra nhận tiền thay cho ông Hoàng Quốc Cường với vai trò là cố vấn Công ty VN pharma (33 triệu đồng/ hàng tháng). (Có bảng lương của Công ty VN Pharma với chữ ký nhận của ông Hoàng Quốc Dũng). Mặc dù chỉ đứng tên chính thức 10.000 cổ phần của Công ty VN Pharma nhưng riêng năm 2014 ông Hoàng Quốc Dũng (đứng tên cho gia đình bà Tiến) đã nhận chia cổ tức từ Công ty VN Pharma với tỷ lệ 24% tổng doanh số của VN Pharma, đây là một số tiền khổng lồ nếu so với danh thu của Công ty VN Pharma năm 2013 và 2014.   Ngoài những khoản lương hàng tháng và lợi tức chia cổ phần khổng lồ, để ghi nhận sự đóng góp cho Công ty VN Pharma, ông Hùng (Tổng giám đốc VN Pharma) còn đứng ra trả tiền mua cho gia đình bà Nguyễn Thị Kim Tiến một căn biệt thự rộng 500m2 trị giá gần 60 tỉ đồng tại khu biệt thự Thảo Điền, Quận 2 (đây là ngôi biệt thự liền kề ngay sau biệt thự của nhà Bà Bộ trưởng tại số 177 Nguyễn Văn Hưởng) (Có ảnh kèm theo).   Bài sau chúng tôi sẽ đưa ra những bằng chứng tại sao Công ty VN Pharm trúng thầu các bệnh viện khủng khiếp thế và tại sao ông Nguyễn Minh Hùng tổng giám đốc VN Pharma sẵn sàng mua tặng cho gia đình bà Bộ trưởng 1 căn biệt thự rộng 500m2 với giá gần 60 tỉ đồng, để cho ông Hoàng Quốc Cường con trai Bà Bộ trưởng đứng tên.   CÔNG TY VN PHARMA TRÚNG THẦU KHỦNG Ở CÁC BỆNH VIỆN NHƯ THẾ NÀO    Biệt thự ông Hùng mua tại 177/1 Nguyễn Văn Hưởng tặng bà Kim Tiến giờ mang tên ông Hoàng Quốc Cường (con trai bà Tiến) Sau khi ông Nguyễn Minh Hùng tổng giám đốc VN Pharma mua tặng cho gia đình bà Bộ trưởng Nguyễn Thị Kim Tiến căn biệt thự rộng 500m2, (60 tỉ đồng, mang tên ông Hoàng Quốc Cường, con trai bà Tiến, căn biệt thự ngay liền kề phía sau với căn biệt thự số 177 Nguyễn Văn Hưởng nơi gia đình bà Nguyễn Thị Kim Tiến đang sinh sống), Công ty VN Pharma đã nhận được sự ủng hộ hoàn toàn của gia đình bà Bộ trưởng. Và để đảm bảo cho mối quan hệ làm ăn khăng khít, lâu dài, gia đình bà Bộ trưởng đã cử ông Hoàng Quốc Dũng là em trai của ông Hoàng Quốc Hòa (chồng bà Tiến) để tham gia Ban Lãnh đạo Công ty VN Pharma, và để đánh lừa dư luận ông Hoàng Quốc Dũng chỉ đứng tên đăng ký số cổ phần ít ỏi là 10.000 cổ phần với mã cổ đổng là VN042, nhưng lại nhận được số tiền chia lợi tức khổng lồ 24% danh thu bán hàng của Công ty VN Pharma.   Với sự tham gia của gia đình bà Bộ trưởng Bộ Y tế mà chỉ trong vòng gần 3 năm từ khi mới thành lập Công ty VN Pharma gần như đã nuốt trọn thị phần đấu thầu thuốc trong các bệnh viện công lập từ Trung ương đến địa phương. Công ty VN Pharma thành lập ngày 25/10/2011 tại 666/10/3 đường 3/2, phường 14, Quận 10, Tp HCM với số vốn điều lệ chỉ 40 tỷ đồng, tháng 10 năm 2014 nâng vốn lên là 68 tỷ đồng, mặc dù vốn điều lệ ít như vậy nhưng Công ty Cổ phần VN Pharma đã chiếm gần như toàn bộ thị phần thuốc trong hệ thống bệnh viện công lập, doanh số bán thuốc của Công ty tăng một các khủng khiếp, từ con số 0 năm 2011, đến năm 2013 doanh số Công ty sau khi hợp nhất là 971 tỷ đồng, năm 2014 là 1.077 tỷ đồng (nếu không có sự bắt giữ của Cơ quan an nin điều tra Bộ Công an với các nhân sự chủ chốt của VN Pharma thì doanh số đạt được Công ty còn khủng khiếp hơn nhiều lần.
      Đỉnh điểm cho sự tham gia đắc lực của bà Nguyễn Thị Kim Tiến là doanh số trúng thầu trong đấu thầu thuốc cao khủng khiếp năm 2014 của công ty Cổ phần VN Pharma (Và hệ thống Công ty con của VN Pharm: Công ty TNHH MTV dược Nam Anh, Công ty CP Dược phẩm Nam Hùng, Công ty TNHH MTV dược phẩm VN Pharma, Công ty Cổ phần dược Đại Nam Tp HCM, Công ty Đại Nam Hà Nội), cụ thể như sau:   – Trúng thầu tại Sở Y tế Tp HCM năm 2014 là 488 tỉ đồng – Trúng thầu tại Bệnh viện Chợ Rẫy là 120 tỉ đồng – Trúng thầu tại Bệnh viện Đại học Y dược TP Hồ Chí Minh là 40 tỷ đồng – Trúng thầu tại Bệnh viện Bạch Mai là 21 tỷ đồng – Trúng thầu tại Bệnh viện Trung ương Huế là 20 tỷ đồng – Trúng thầu tại Bệnh viện Thống Nhất là 8 tỷ đồng – Trúng thầu tại các Sở Y tế từ 1-2 tỷ đồng đối với các Sở Y tế nhỏ, đến 20-30 tỷ đồng đối với các Sở Y tế đấu thầu nhiều.   (Blog Kimteho)
    • Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng từng dõng dạc tuyên bố: "Trịnh Xuân Thanh đã trốn ra nước ngoài, chúng ta đã phát lệnh truy nã quốc tế, tinh thần là bắt bằng được, không trốn được đâu." Quả là cuối cùng họ đã bắt được TXT, và bắt bằng cách ấy. Trên đà thắng lợi, Tổng Bí thư hứng khởi ví von: "Lò nóng lên rồi thì củi tươi vào cũng phải cháy".    Hình minh họa Vâng, khi đã "huy động cả hệ thống chính trị vào cuộc"... đốt, thì tất nhiên cháy hết. Có điều, không chỉ cháy củi khô, củi tươi, mà cháy luôn cả nhà. Phải chăng, quán triệt phương châm "diệt chuột đừng để vỡ bình", họ "giữ bình" bằng cách... đốt nhà để "diệt chuột"?   Nhà cháy, thay vì lao vào chữa cháy, cả guồng máy lại lặng im. Trong khi đó, lực lượng "quần chúng tự phát" lại đồng loạt ra tay, đổ thêm xăng vào lửa. Với những lời chỉ trích và lên án phía Đức một cách vô lối, họ góp phần làm cho tình hình vốn đã quá căng thẳng càng căng thẳng hơn.   Chưa bao giờ uy tín CHXHCN Việt Nam ở CHLB Đức và Cộng đồng chung Châu Âu lại bị hủy hoại nặng nề đến như vậy. Bao công sức ngoại giao và tô vẽ thể diện chế độ suốt mấy chục năm trời, nay bị hắt hết xuống sông xuống biển trong chốc lát.   Những hậu quả kinh tế, chính trị và ngoại giao lớn đến mức khó có thể lường hết được. Bỏ ra cả núi tiền để nuôi báo cô bộ máy thanh tra - kiểm tra khổng lồ, mà cả năm chỉ phát hiện ra mấy trường hợp tham nhũng và kê khai tài sản không trung thực, thì đã quá phi lý. Bây giờ, trong vụ TXT, nhân danh chống tham nhũng, mà lại gây thiệt hại gấp bội lần so với hậu quả tham nhũng của TXT, vậy thì chống để làm chi? Chẳng lẽ chỉ để giải quyết khâu sĩ diện của đấng cầm quyền?   Tình thế trầm trọng, nên xử lý thế nào? Sau đây là bốn phương án, mà các bên liên quan có thể tham khảo.   IV.1. Phương án kiên định nói thật   Trong trường hợp không hề bắt cóc TXT, thì đương nhiên phải kiên định với học thuyết "TXT đầu thú". Có điều, để phủ định cáo buộc của phía Đức về việc bắt cóc TXT, thì phải thẳng thừng khẳng định không hề bắt cóc TXT. Chứ tránh từ "bắt cóc", chỉ nói "TXT đầu thú" thì chưa đủ. Vì nếu đã bị bắt cóc và bị giam ở Việt Nam, thì việc TXT thừa nhận mình đã "đầu thú" là lựa chọn an toàn nhất.   IV.1.a. Khốn nỗi, kể cả trong trường hợp không hề bắt cóc TXT, thì dù nhà cầm quyền Việt Nam phủ định đến mấy, nhiều người Việt vẫn tin vào cáo buộc của phía Đức. Không phải vì tâm lý sính ngoại, mà vì dân ta đã phải nếm quá lâu và quá nhiều món dối trá của quan ta. Âu cũng là trả giá cho lạm phát dối trá mà thôi. Hơn nữa, tập quán hành xử côn đồ của giới công quyền Việt Nam không phải là điều xa lạ. Mỗi khi cướp đất của dân, hay đàn áp biểu tình yêu nước, hay khống chế những người tranh đấu cho quyền tự do dân chủ, họ thường áp dụng những biện pháp côn đồ. Thứ thì được triển khai bằng cách huy động côn đồ đích thực, và tuyên bố đó là "quần chúng tự phát”. Thứ thì được thực hiện bởi công an đóng vai côn đồ. Mà nhiều khi cũng chẳng cần phải đóng vai nữa. Trong đám ấy, có kẻ do tha hóa mà trở thành côn đồ, có kẻ qua đào tạo mà thành côn đồ, và cũng có kẻ đã là côn đồ từ trước khi chạy được vào ngành công an. Côn đồ thì ít học, lại ngông nghênh, nên nếu có nhảy vào Đức để bắt cóc TXT, thì cũng hợp với bản chất.   Mới đây thôi, hôm 15/4/2017 ở xã Đồng Tâm (huyện Mỹ Đức, thành phố Hà Nội), mấy kẻ đeo quân hàm sĩ quan của cái Quân đội mang tên Nhân dân đã lừa cụ Lê Đình Kình (82 tuổi đời, 55 tuổi đảng) ra đồng xác định mốc giới đất. Bỗng bất ngờ đá cụ đến mức gãy chân, rồi lẳng cụ lên xe ô tô như một con vật. Lại còn còng tay số tám và đút giẻ vào mồm, phóng 50 cây số đến số 7 Thiền Quang. Khi cụ kêu đau vì bị gãy chân, thì công an đưa đến Bệnh viện Quân đội 108, nhưng lại vu cho cụ là "đối tượng gây rối trật tự công cộng đang bị bắt", để không ai đứng ra điều trị. Một người đôn hậu, trung thực và có tinh thần xây dựng như cụ Lê Đình Kình, chỉ vì chống tham nhũng mà bị lừa, bị bắt cóc và bị cư xử như thế, thì nếu kẻ tham nhũng mang tên TXT bị bắt cóc cũng chẳng có gì là lạ.   IV.1.b. Vấn đề đặt ra đối với nhà cầm quyền Hà Nội, là phải chứng minh thế nào, để những người đầy ngờ vực cũng tin? Chưng ra cái "Đơn xin tự thú" của TXT thì chẳng thuyết phục được mấy ai. Bởi căn cứ vào đâu, để có thể tin đó thực sự là đơn của TXT? Bút tích ư? Dân Việt thường chỉ được chiêm ngưỡng bút tích của Hồ Chí Minh, may chăng thì thêm bút tích của Lê Duẩn, Trường Chinh, Phạm Văn Đồng, Võ Nguyên Giáp… Đến như bút tích của đương kim Tổng Bí thư cũng thuộc loại "lạ", thì làm sao "quen" được bút tích TXT? Ngay cả những người từng làm việc dưới trướng TXT, giữa thời buổi văn bản được dàn giúp việc xử lý vi tính và thủ trưởng chỉ cần ký, thì cũng chẳng mấy ai có may mắn thực mục sở thị nét chữ bậc lãnh đạo. Nếu dựa vào những biểu hiện văn hóa thấp trong lá đơn, thì càng ít thuyết phục. Trong hàng ngũ lãnh đạo, ít chữ đâu chỉ có TXT. Bộ trưởng còn ngọng, thì tại sao Phó Chủ tịch Tỉnh không có quyền ngọng?   Cho nên, cần phải công bố những hình ảnh sống động để làm minh chứng. Đoạn video chớp nhoáng được công bố trên chương trình thời sự của VTV1 vào 19 giờ tối ngày 3/8/2017 chưa đủ để phủ định cáo buộc bắt cóc. Người có ý định đầu thú lo nhất là bị đồng bọn thủ tiêu. Nên khi đã chủ động đầu thú và đầu thú thành công, được bộ máy an ninh bảo vệ an toàn, lại được ưu đãi vì đã tự nguyện đầu thú, thì phải tươi tỉnh, thư giãn, chứ không thể căng thẳng, phờ phạc như vậy.   Nếu bột phát đầu thú ngoài khuôn khổ tổ chức, thì việc vượt biên về nước (khi đã có lệnh truy nã) còn khó hơn gấp bội so với lần vượt biên khỏi Việt Nam (khi chưa có lệnh truy nã). Nói thẳng ra là TXT không thể tự ý lù lù nhập cảnh, rồi "đến Trực ban hình sự Cơ quan An ninh điều tra - Bộ Công an đầu thú". Cho nên, chắc chắn TXT đã phải có những buổi làm việc với đại diện của tổ chức, để được tổ chức đưa về nước. Và cái tổ chức ấy chắc chắn có cơ sở làm việc an toàn, nơi có thể quay video đầy đủ quá trình bàn bạc để làm tư liệu. Khi về nước không thể trống dong cờ mở như đón đội tuyển Olympic, nhưng chắc chắn phải ngầm quay phim quá trình nhập cảnh và đi từ sân bay đến Trực ban hình sự Cơ quan An ninh điều tra - Bộ Công an, để làm minh chứng cho sự tự nguyện trở về. Đó là chưa kể đến dấu xuất cảnh đóng trong hộ chiếu, nếu quả thật TXT đã rời Đức một cách hợp pháp. Hãy công bố tất cả những tư liệu ấy để giảm bớt lăn tăn.   Trong "Đơn xin tự thú", TXT viết: "Được sự động viên của gia đình và bạn bè, tôi đã về Việt Nam và đầu thú tại Cơ quan An ninh điều tra để được hưởng sự khoan hồng của Đảng, Nhà nước và pháp luật."   Nếu đúng như vậy, thì không chỉ TXT đáng được hưởng sự khoan hồng, mà cả gia đình và bạn bè cũng xứng đáng được khen thưởng. Hình thức thưởng thấp nhất là cho phép TXT, vợ con và cha mẹ gặp mặt, nghẹn ngào mừng rỡ ôm nhau (trước sự giám sát chặt chẽ của an ninh, nên chẳng có gì đáng ngại). Nếu vợ con TXT chưa về nước được, thì quay phim phỏng vấn ở nước ngoài. Như vậy càng tốt, tránh được tiếng dèm pha, rằng tất cả chỉ là màn kịch được dựng lên trong nhà tù lớn. Việc đó chắc chắn chỉ tốt, chứ không thể gây ảnh hưởng xấu đến quá trình xử lý vụ án. Quan trọng là phải quay những đoạn phim sống động, rồi công bố trên VTV. Tại sao không?   Khúc mắc khó xơi nhất là phản ứng của mấy luật sư Đức. Từ trước đến nay TXT vẫn nói với họ, rằng không bao giờ tự nguyện nộp mình cho các cơ quan Việt Nam, bởi biết rõ, vì lý do chính trị, sẽ không được xét xử công bằng. Giả sử bỗng nhiên TXT đổi ý, định về nước đầu thú, thì ít nhất trước đó hắn cũng phải nói với họ, rằng tôi có việc phải đi xa và không muốn tiếp tục thuê luật sư nữa, nên chúng ta thanh toán và chấm dứt hợp đồng. Đằng này, hắn chẳng nói gì, chưa thanh toán tiền công luật sư đã biến. Phải chăng hắn có ý bùng để quịt tiền công? Nhưng tài sản của hắn vẫn còn nằm trên đất Đức, bùng thế nào được mà bùng? Không bùng, thì trước khi chủ động và tự nguyện rời khỏi nước Đức, hắn cũng phải tuyên bố chấm dứt hợp đồng thuê luật sư, để đỡ tốn tiền thuê luật sư một cách vô ích. Tiền Euro chứ có phải vỏ hến đâu. Một tay tham lam, lại hết thời như hắn, mà không kịp cắt hợp đồng, thì đích thị bị... bắt cóc rồi. Để xóa bỏ những suy diễn bất lợi như vậy, đơn giản nhất và tốt nhất là mời bà Petra Isabel Schlagenhauf cùng mấy luật sư khác đến Việt Nam, để trực tiếp đối chất với TXT. Lúc đó, chỉ việc quay phim buổi tiếp xúc giữa TXT và luật sư Đức, rồi công chiếu trên VTV, thế là xong.   Nếu công bố ngay lập tức mấy đoạn video tư liệu về hành trình tự đầu thú của TXT, tiếp đó quay và công chiếu cảnh gặp gỡ vui vẻ giữa TXT với người thân, và cảnh các luật sư Đức đối chất với TXT, thì sẽ khiến nhiều người tin hơn. Ngược lại, nếu thiếu một trong ba cảnh ấy, thì khó lòng xóa hết mọi nghi ngờ.   Thực ra, giá trị thuyết phục của mấy đoạn video kiểu ấy cũng không cao. Vì khi đã nằm trong trại giam ở Việt Nam, thì đương nhiên TXT sẽ phải làm theo mọi sắp đặt của công an, gia đình và người thân cũng phải "hợp tác" để giảm thiểu mức trừng phạt đối với TXT. Mặc dù vậy, có còn hơn không. Im lặng càng lâu, thì dư luận càng nghi ngờ là đang câu giờ để ngụy tạo. Do đó, không thể chần chừ thêm nữa. Nếu quả thật không bắt cóc TXT, thì phải lập tức công bố mấy đoạn video ấy, để chứng tỏ vô tội.   IV.2. Phương án kiên định nói dối   Trong trường hợp đã bắt cóc TXT, thì kiên định khẳng định học thuyết "TXT đầu thú" vẫn là phương án dễ thực hiện nhất. Nói dễ là vì nó vừa phù hợp với bản năng, vừa hợp với truyền thống và bề dày kinh nghiệm, đã gom góp suốt mấy chục năm kiên định, khẳng định tính ưu việt và sự tất thắng của học thuyết "xã hội chủ nghĩa". Về bản chất hiện thực, cả hai học thuyết đều giống nhau. Nhưng "xã hội chủ nghĩa" là thứ mà Thế giới đã chứng kiến trên thực tế suốt 100 năm (1917 - 2017), và đã ngã ngũ gần 30 năm trước - Vậy mà vẫn còn kiên định được. Còn học thuyết "TXT đầu thú" chưa đầy tháng, và chỉ mấy nhóm nhỏ trong bộ máy cầm quyền của hai nước biết rõ sự thật, số còn lại chỉ "nghe hơi nồi chõ" mà thôi - Vậy thì, trong hoàn cảnh chủ trương nhất quán của lãnh đạo đảng là kiên quyết chống "tự diễn biến", "tự chuyển hóa", kiên định nào có khó.   IV.2.a. Cho dù xác định ngay từ đầu là sẽ nói dối, thì các nhà thực thi kiên định nói dối cũng cần hiểu, bàn đàm phán không phải là nơi để hai bên thi thố lừa nhau. Cho nên, cần tỉnh táo xác định xem có thể nói dối đến mức nào. Để xác định được giới hạn hợp lý, thì phải đánh giá đúng mức độ chênh lệch mặt bằng nói dối giữa hai nền văn hóa. Cả hai bên đều có thể nói dối, nhất là ở chính trường, nơi nói dối đã trở thành tập quán quốc tế. Nhưng cung bậc rất khác nhau, không chỉ về tần suất nói dối, mà cả về tâm lý nói dối. Một bên nói dối khi cần, nói dối rồi thì sợ lộ. Bên kia lại nói dối cả những điều không cần hoặc không nên nói dối, cốt là để mua vui; nói dối xong thì đem khoe, nhằm chứng tỏ ta đây thông minh sắc sảo hơn người. Một bên có đa số quanh năm nghiêm túc, nên đặt ra ngày cá tháng tư, để họ có dịp nói dối nhằm thư dãn đôi chút. Bên kia nói dối quanh năm, lẽ ra nên đặt ra một ngày nói thật để nghiêm túc lên một tí, thì lại nhập khẩu thêm ngày cá tháng tư, để nói dối thả phanh cho đã. Nếu không ý thức được độ vênh đó, rồi nghĩ rằng ta nói dối, họ cũng nói dối, thế là một đều. Trong hoàn cảnh đại diện cho bên có lỗi, nếu không hiểu được mức độ nghiêm túc và hiểu biết của đối phương, mà nói dối quá đà, thì chỉ khiến đối phương càng thêm phẫn nộ.   IV.2.b. Khi đôi co, đừng chủ quan nghĩ rằng phía Đức không hề biết những điều mình đang chối cãi. Họ rất giỏi điều tra, đồng thời cũng rất thận trọng và dè dặt trong phát ngôn. Thường thì họ chỉ hé ra một phần nhỏ những điều đã biết, mang tính cảnh báo. Phần còn lại giữ kín làm tư liệu đối chứng, để đánh giá đối phương, và làm quỹ dự phòng, để tung ra khi cần vạch mặt. Nếu không tin, hãy hỏi kinh nghiệm của bao người Việt, từng lang thang buôn thuốc lá trên đất Đức vào thập kỷ 90. Khi ấy, bà con mình sử dụng mấy tên giả khác nhau, để nhập vào mấy trại tị nạn khác nhau. Nhập càng nhiều trại thì càng lĩnh được nhiều tiêu chuẩn tị nạn. Và mỗi lần bị bắt vì tội buôn lậu thuốc lá, thì lại khai ra một bí danh tị nạn cùng với tên trại tị nạn tương ứng. Khai tên gì cảnh sát Đức cũng lẳng lặng ghi chép tên ấy. Thế rồi, sau bao năm tỏ ra nhẹ dạ cả tin, đến khi ký kết xong với phía Việt Nam về việc tiếp nhận lại một số người vượt biên vào Đức, cảnh sát Đức lần lượt bắt từng người. Và lại hỏi tên như thường lệ. Nghe xong câu trả lời thì nhỏ nhẹ: Thôi, họ tên quê quán thật của ngài là thế này, hãy nhận lại đi. Thế là hết vở. Vậy nên, đừng thấy đối phương lặng lẽ lắng nghe, mà tưởng mình lừa giỏi, lại tiếp tục liên thiên, cố chứng minh bản thân... xỏ lá.   Để minh họa về độ trễ lật bài của phía Đức trong vụ TXT, có thể nêu ra ví dụ về chiếc xe gây án, được thuê tại Praha (Cộng hòa Séc), cách nơi gây án Berlin 430 km. Theo thông cáo báo chí của Luật sư Petra Isabel Schlagenhauf, TXT bị bắt cóc vào khoảng 10h30 ngày 23/7/2017, trong lúc đang đi dạo ở công viên Tiergarten ở Berlin, và cảnh sát Berlin bắt đầu tiến hành điều tra sự việc vào ngày 24/7/2017. Theo ông Bùi Quang Hiếu (người cho thuê chiếc xe), ngày 28/7/2017 (tức là 4 ngày sau khi bắt đầu điều tra) cảnh sát đã đến tra hỏi ông và thu giữ chiếc xe. Vì được đăng ký chống trộm với công ty bảo vệ, nên dữ liệu GPS về toàn bộ lộ trình chiếc xe được lưu trữ đầy đủ. Do đó có thể nói, đến ngày 28/7/2017 cơ quan điều tra đã biết khá nhiều về bản chất và diễn biến vụ bắt cóc. Vậy mà ngày 4/8/2017 (tức là 7 ngày sau khi thu xe), thông tin về chiếc xe gây án có cài đặt hệ thống GPS mới được hở ra cho báo chí. Có lẽ, sau khi Bộ Ngoại giao CHLB Đức đã ra thông cáo báo chí vào ngày 2/8/2017, mà phía Việt Nam vẫn không có động thái thừa nhận, nên phía Đức mới phải bồi thêm thông tin về chiếc xe, để cảnh cáo nhắc nhở.   Hiển nhiên, muộn nhất là ngày 28/7/2017, khi cả người cho thuê lẫn người thuê xe đều bị cảnh sát thẩm vấn và chiếc xe gây án bị thu giữ, thì đường dây đã biết rằng bị lộ. Và có lẽ đó không phải dấu hiệu bị lộ duy nhất. Bởi vì ngày 25/07/2017 (tức là 3 ngày trước khi thu xe), cảnh sát đã thông báo cho Luật sư Petra Isabel Schlagenhauf: Hầu như không còn nghi ngờ gì về việc mật vụ Việt Nam đã bắt cóc một người Việt giữa Berlin. Thử hỏi, việc Bộ Công an đột ngột đưa tin "TXT đầu thú" vào ngày 31/7/2017 chịu tác động nhiều hơn bởi yếu tố bị lộ (ở Đức và Séc), hay bởi câu "Trịnh Xuân Thanh về mà báo chí im ắng nhỉ" do Huy Đức viết vào ngày 30/7/2017? Một số người quy hết trách nhiệm cho Huy Đức, đã để lộ bí mật quốc gia, khiến chính quyền rơi vào thế bị động, phải vội vã công bố tin "TXT đầu thú", nên không có đủ thời gian diễn trọn kịch bản, dẫn đến tổn thất to lớn cho đất nước. Bắt cóc TXT thì được bênh vực. Để lộ chuyện "TXT về" thì bị lên án, bị đổ hết trách nhiệm lên đầu. Như vậy liệu có công bằng không?   IV.2.c. Điều quan trọng nhất, trước quyết định kiên định nói dối, thì cần ước lượng xem sẽ kiên định được bao lâu. Người Đức có câu: "Lügen haben kurze Beine". Dịch nôm na là "dối trá ngắn chân", nên không đi được xa, không trụ được lâu, chẳng mấy chốc sẽ phải dừng lại. Tức là, nếu dối trá thì sớm muộn cũng bị lộ tẩy. Nếu cuối cùng cũng phải thừa nhận, thì nhận sớm có hơn không?   Vẫn lưỡng lự, có lẽ vì sợ mất thể diện. Đối với những người đã quá thất vọng, thì thể diện lãnh đạo chẳng còn, để mà lo mất. Nhưng đối với triệu người còn bám phao niềm tin xì hơi, để biện hộ đời mình, thì mất thể diện lãnh đạo sẽ khiến mất niềm tin, khó tránh khỏi đổ vỡ. Đau đớn nhất là những ai không chỉ tin tưởng, mà còn đem cả danh dự cá nhân để bảo vệ uy tín của tổ chức. Tiếc thay, chế độ không thể bền vững khi dựa vào niềm tin mê man.   Nên hiểu rằng: Nếu thừa nhận đủ sớm, thì còn có cơ hội đổ lỗi cho "phường đánh máy" và dễ khắc phục hậu quả hơn. Ngược lại, im lặng hay cố cãi càng lâu, thì chứng tỏ cấp ra lệnh càng cao. Thiên hạ có thể suy diễn tùy tiện, ví dụ như sau: Kiên định nói dối 5 ngày chứng tỏ vị đầu têu tầm vụ trưởng. Kiên định nói dối 10 ngày chứng tỏ vị đầu têu tầm bộ trưởng. Kiên định nói dối 20 ngày chứng tỏ vị đầu têu cỡ thủ tướng. Kiên định nói dối 30 ngày chứng tỏ vị đầu têu là... ai?   IV.3. Phương án thành khẩn hối lỗi   Xét tiếp trường hợp đã bắt cóc TXT, thì theo phương án này, cần sớm thừa nhận sai lầm. Việc chỉ ra vị đầu têu đích thực có thể chỉ là vấn đề thứ yếu. Vì có lẽ phía Đức cũng tránh truy cứu đến cùng, nếu nghĩ đó là chốn... tận cùng. Quan trọng hơn, là phải chân thành thừa nhận, rằng hành động như vậy là sai, và phải thành tâm xin lỗi.   IV.3.a. Thừa nhận và xin lỗi vẫn chưa đủ. Trong thông cáo báo chí ngày 2/8/2017 của Bộ Ngoại giao Đức, phía Đức chẳng đòi phía Việt Nam phải thừa nhận hay xin lỗi, mà thẳng thừng lên án "sự vi phạm trắng trợn chưa từng có đối với luật pháp Đức và luật pháp quốc tế", đồng thời khẳng định rõ ràng rằng: "Die Bundesregierung verlangt, dass Herr Trinh Xuan Thanh unverzüglich nach Deutschland zurückreisen kann, damit der Antrag auf Auslieferung und der Antrag auf Asyl jeweils in einem rechtstaatlichen Verfahren zu Ende geprüft werden können."   Dịch ra tiếng Việt là: "Chính phủ Liên bang Đức đòi hỏi, rằng ông Trịnh Xuân Thanh có thể quay lại Đức ngay lập tức, để cả đề nghị dẫn độ và đơn xin tỵ nạn đều có thể được xem xét đến cùng đúng theo trình tự pháp lý." Nghĩa là Chính phủ Đức yêu cầu phía Việt Nam để cho "ông Trịnh Xuân Thanh có thể quay lại Đức", tất nhiên là theo nguyện vọng của TXT.   Tiếc rằng, không hiểu do vô tình hay hữu ý, mà một số báo lại viết rằng: "Đức yêu cầu Việt Nam trao trả ông Trịnh Xuân Thanh". Thuật ngữ "trao trả" đã khiến một số người hiểu lầm, lạc vào cuộc tranh luận, rằng TXT là công dân Việt Nam, tại sao phía Đức lại đưa ra đòi hỏi phi lý, là Việt Nam phải "trao trả" TXT cho Đức?   Tất nhiên phía Việt Nam có thể trưng ra một đoạn video, trong đó TXT tuyên bố, rằng ông ta đã về nước một cách tự nguyện, và hiện nay không muốn quay lại Đức nữa. Song, khi mà phía Đức đã tuyên bố, rằng việc tổ chức bắt cóc TXT giữa Thủ đô Berlin đã "hủy hoại nghiêm trọng lòng tin", thì họ sẽ không thể tin vào tính trung thực của đoạn video. Họ chỉ tin, khi TXT được quay lại Đức, đứng trên mảnh đất tự do, trong hoàn cảnh không hề bị khống chế, tuyên bố rút lại đơn xin tị nạn, và tự nguyện trở về Việt Nam để đầu thú. Nếu phía Đức chỉ đòi hỏi có vậy, thì dựa vào đâu mà phía Việt Nam từ chối?   Cho nên, để chứng tỏ thực sự chân thành, thực sự thành tâm, Chính phủ Việt Nam buộc phải chấp nhận thực hiện đòi hỏi của Chính phủ Đức, là để "Trịnh Xuân Thanh có thể quay lại Đức ngay lập tức". Và chỉ như vậy thì phía Đức mới tin vào sự thành tâm của phía Việt Nam.   Lý do khiến phía Đức đã, đang và sẽ tiếp tục khẳng định đòi hỏi phải để "Trịnh Xuân Thanh có thể quay lại Đức", không phải nhằm khôi phục lòng tin với "đối tác chiến lược", mà để khôi phục sự tôn nghiêm pháp quyền, đã bị hành vi bắt cóc làm tổn thương, và để chứng tỏ với dân Đức, rằng Chính phủ Đức đã kết luận đúng và không hành động nửa vời. Nghĩa là vừa đảm bảo tính nguyên tắc, vừa bảo vệ danh dự của Chính phủ Đức.   IV.3.b. Nếu chấp nhận đòi hỏi của Chính phủ Đức, nhà cầm quyền Hà Nội lại lúng túng với câu hỏi của dư luận trong nước: Tại sao lại thả một kẻ đã bị truy tố, bị truy nã, mà phải mất rất nhiều thời gian công sức thì mới bắt được? Phải giải thích thế nào với những công dân đang hồ hởi, coi việc tóm được TXT là một thành công lớn của công tác chống tham nhũng, dưới sự lãnh đạo tài tình của Tổng Bí thư?   Có lẽ chẳng còn cách nào khác, là Chính phủ Việt Nam phải công khai thừa nhận với toàn dân, là cách bắt TXT như vậy là sai, là vi phạm luật pháp Đức, luật pháp quốc tế, và cả luật pháp Việt Nam. Kết quả của hành vi phi pháp thì không thể coi là một thành công, nên bây giờ phải hủy bỏ, bằng cách tạm thả TXT ra để khắc phục hậu quả, rồi sau đó sẽ tiến hành bắt lại từ đầu, theo đúng với quy định của pháp luật.   Lo mất mặt ư? Sai lầm tày trời của cải cách ruộng đất mà còn dám thừa nhận, thì tại sao không dám thừa nhận sai lầm trong vụ TXT? Đã phạm biết bao sai lầm người người đều biết, thừa nhận vài sai lầm thì có quá nhiều đâu? Tiếc thay, thừa nhận sai lầm đã trở thành một thứ quý hiếm, có nguy cơ bị tiệt chủng trong quần thể mà sĩ diện cao hơn hẳn lòng tự trọng.   IV.3.c. Chắc Chính phủ Việt Nam lo ngại, xử lý như vậy là thả hổ về rừng, sẽ không bắt lại được. Điều đó là hiện thực. Nếu khi trở lại Đức, TXT không rút đơn xin tị nạn, mà tiếp tục xin tị nạn chính trị, thì khả năng được chấp nhận rất cao. Đơn giản vì nhà cầm quyền Hà Nội đã vô tình giúp TXT, chứng minh rằng có yếu tố chính trị trong việc truy nã TXT. Và cho dù đơn xin tị nạn không được chấp nhận, thì khó lòng có chuyện dẫn độ. Vì sao? Với việc bắt cóc trắng trợn diễn ra giữa Thủ đô Berlin, các luật sư của TXT đã có đủ bằng chứng, để chứng minh yếu tố chính trị của vụ án, và để lập luận rằng: Không thể đảm bảo TXT sẽ được xét xử công bằng và đúng luật bởi một bộ máy công quyền sẵn sàng vi phạm pháp luật Đức một cách thô bạo. Với hai lý do ấy, chẳng thế lực nào có thể thắng nổi các luật sư Đức trước tòa án Đức. Và khi đó, TXT sẽ không bị dẫn độ từ Đức về Việt Nam.   Nếu kết cục sẽ như vậy, thì thể diện của nhà cầm quyền Việt Nam sẽ bị ảnh hưởng. Nhưng mất mát sẽ không quá nhiều. Những gì cần khai thác và lưu trữ để phục vụ các vụ án liên quan thì họ đã kịp thu thập đủ, trước khi để TXT quay lại Berlin. Thậm chí, việc TXT biến khỏi Việt Nam còn giảm bớt nguy cơ hắn sẽ khai quá đà, lộ cả "thành tích" của các đồng chí "phe ta". Quan trọng là quyết định không dẫn độ TXT sẽ là bằng chứng hùng hồn, để thế lực cầm quyền ở Việt Nam có thể biện minh cho hành vi bắt cóc: Thấy chưa, ngoài phương án vào Đức để bắt cóc tên tội phạm TXT, thì còn cách nào khác nữa đâu.   IV.3.d. Về phía Đức, nếu TXT được thả khỏi trại giam và trở lại Đức, thì đó là một thành công, cả về mặt ngoại giao lẫn mặt pháp lý. Bộ máy an ninh cũng đỡ bị mang tiếng là kém cỏi, để mật vụ cộng sản hoành hành bắt người giữa Thủ đô. Có điều, sau khi hoan hỉ thì chẳng biết nên làm gì với chiến lợi phẩm. Vốn dĩ TXT chỉ là loại vô danh ở Đức, nay nhờ có vụ bắt cóc mà trở nên nổi tiếng, thế mới đâm ra khó xử. Cưu mang một mình TXT thì chẳng thành vấn đề, nhưng nhỡ đám quan chức cộng sản tham nhũng tưởng đó là tín hiệu vẫy gọi, khi bị truy nã kéo cả sang Đức thì sao? Ừ thì họ không phải là đối tượng mà xã hội Đức e ngại, như đám khủng bố IS, nhưng chính quyền Đức cũng chẳng thích thú gì, khi phải liên miên xử lý đề nghị dẫn độ của "bên thắng cuộc". Và nếu không chấp nhận dẫn độ đủ nhanh, thỉnh thoảng lại diễn ra một vụ bắt cóc ở Đức thì sao?   Nếu dẫn độ được, thì cũng nhẹ gánh. Nhưng khổ nỗi không thể thắng nổi mấy vị luật sư, và cũng không thể qua mặt tòa án để mà dẫn độ. Cuối cùng, khi phải chấp nhận cho TXT tị nạn chính trị ở Đức, thì lại bị chính quyền và dư luận Việt Nam chỉ trích là chứa chấp tội phạm. Kể cả khi TXT tự mình ra khỏi Đức, để lẩn trốn ở một nước khác, thì có thể phía Việt Nam vẫn cáo buộc phía Đức bao che, giấu tên tội phạm ở đâu đó trong nước Đức. Ngoài niềm hoan hỉ ban đầu, thì chẳng được thêm cái gì, mà chỉ thấy mất mà thôi.   IV.4. Phương án cùng thắng   Trong phần này, ta xét tiếp trường hợp đã bắt cóc TXT, phía Việt Nam chân thành thừa nhận, rằng hành động như vậy là sai, và thành tâm xin lỗi. Song khác phương án IV.3 ở chỗ, phía Việt Nam không để "Trịnh Xuân Thanh có thể quay lại Đức ngay lập tức". Vậy thì phía Đức nên giải quyết thế nào? Một giải pháp có thể chấp nhận được, là dàn xếp để sớm xét xử TXT ở Việt Nam, với sự giám sát của đại diện Chính phủ Đức, với sự bào chữa của luật sư Đức, và với sự chứng kiến đưa tin của báo chí Đức.   Đây là một giải pháp khả thi. Chính phủ Đức đã có nhượng bộ trong vấn đề quan trọng và hóc búa nhất, nên để đổi lại, có quyền đòi hỏi phải có "sự giám sát của đại diện Chính phủ Đức, với sự bào chữa của luật sư Đức, và với sự chứng kiến đưa tin của báo chí Đức" khi xét xử TXT. Chính phủ Việt Nam là bên có lỗi, nên được như vậy là đã quá nhiều, tốt hơn hẳn so với việc phải để "Trịnh Xuân Thanh có thể quay lại Đức ngay lập tức".   Vả lại, vẫn thường khẳng định là xét xử công bằng và công khai, thì phía Việt Nam không thể đưa ra lý do chính đáng nào để từ chối luật sư Đức và nhà báo Đức. Và nếu quả thật không định làm điều gì khuất tất, thì không việc gì phải khước từ sự giám sát của đại diện Chính phủ Đức. Thậm chí, trong hoàn cảnh này, Chính phủ Việt Nam còn phải chủ động mời Chính phủ Đức cử đại diện đến chứng kiến phiên xét xử, để giảm căng thẳng ngoại giao và chứng tỏ mình xét xử công bằng.   Đây là phương án mà mọi bên đều cùng thắng (win-win). Để chứng minh nhận định này, sau đây ta sẽ lần lượt xét kiểu thắng của từng bên.   IV.4.a. Đối với Chính phủ Việt Nam, đây là phương án tốt nhất trong trường hợp đã bắt cóc TXT. Trong khuôn khổ của bài viết này và trong trường hợp này, "tốt nhất" có nghĩa là tốt hơn "phương án kiên định nói dối" (được trình bày ở phần IV.2) và "phương án thành khẩn hối lỗi" (được trình bày ở phần IV.3).   Thật vậy, đối với Chính phủ Việt Nam thì rõ ràng phương án này tốt hơn hẳn "phương án thành khẩn hối lỗi", trong đó chấp nhận phải để "Trịnh Xuân Thanh có thể quay lại Đức ngay lập tức". Còn nếu lựa chọn "phương án kiên định nói dối", thì chắc chắn cuối cùng cũng sẽ bị lộ, sẽ nhục nhã ê chề, mất hết thể diện ở cả trong nước lẫn trên trường quốc tế.   Một lợi thế của phương án này, là có thể giấu kín quá trình và kết quả đàm phán. Nên bộ máy tuyên truyền, báo chí vẫn có thể ca tiếp bài "ta thắng địch thua", nhờ sự lãnh đạo sáng suốt tài tình của lãnh đạo đảng. Tất nhiên, phía Đức sẽ phải công bố một số nội dung để đáp ứng đòi hỏi của dư luận Đức. Nhưng chặn một số đường truy cập internet và cấm đài báo trong nước đưa tin, thì cũng có thể nâng giấc ngủ ngon cho mấy chục triệu công dân.   IV.4.b. Đối với Chính phủ Liên bang Đức, đây có lẽ cũng là phương án tốt nhất. Nếu phía Việt Nam chọn "phương án kiên định nói dối", thì phía Đức có thể tung ra các bằng chứng vạch trần. Nhưng nếu vẫn cứ trơ trơ thì biết làm gì tiếp? Công khai tố cáo hành vi xấu xa của chính quyền cộng sản, thì dân Đức lại phẩy tay, "biết rồi, khổ lắm, nói mãi". Trừng phạt kinh tế thì thiệt hại cả đôi bên, lại làm khổ lây cả dân lành vô tội; còn bọn tham quan thì vẫn phây phây, bởi đối với chúng thì tài sản toàn dân mới là nguồn vơ vét vô tận. Cuối cùng thì vẫn phải dàn hòa, để bắt tay hợp tác. Còn nếu phía Việt Nam nhận lỗi và đồng ý để "Trịnh Xuân Thanh có thể quay lại Đức ngay lập tức", thì lại phải gánh hậu họa đã được phân tích trong phần IV.3.d.   Nói cho cùng, sở dĩ phía Đức chưa chấp nhận, hoặc không chấp nhận dẫn độ TXT về Việt Nam, là do lo ngại TXT không được xét xử công bằng, đúng pháp luật. Điều đó là hiện thực. Nhưng nếu chọn "phương án cùng thắng", với sự giám sát của đại diện Chính phủ Đức, sự bào chữa của luật sư Đức, cùng sự chứng kiến đưa tin của báo chí Đức, thì khả năng TXT được xét xử công bằng tăng lên rất nhiều. Còn nếu TXT vẫn không được xét xử công bằng, thì đó cũng là bằng chứng hùng hồn, chứng tỏ điều phía Đức lo ngại là đúng. Vì thế, phía Việt Nam không thể dùng lý do chưa dẫn độ hoặc không dẫn độ để biện hộ cho hành vi bắt cóc. Có nghĩa là sự cáo buộc và lên án của Chính phủ Đức là hoàn toàn chính xác.   Có thể coi sự hiện diện của phía Đức trong phiên tòa xét xử TXT tại Hà Nội là một thành công đặc biệt của Chính phủ Đức, vì chưa bao giờ Chính phủ Việt Nam chấp nhận một sự "can thiệp" tương tự. Qua đó có thể góp phần đem lại một phiên tòa mẫu mực, phù hợp với nguyên tắc nhà nước pháp quyền đích thực, thứ hoàn toàn xa lạ ở Việt Nam. Và có thể dùng nó làm cú hích khởi đầu, giúp cho các lực lượng tiến bộ ở Việt Nam có thêm động lực để tiến hành cải cách thực sự, nhằm xây dựng một nhà nước pháp quyền đích thực.   Những phiên xét xử chuẩn mực như vậy không chỉ kích thích hệ thống tòa án chuyển mình, mà còn buộc hệ thống điều tra và hệ thống công tố phải nghiêm túc rút kinh nghiệm, tránh tái diễn tập quán điều tra - công tố sai trái, đã trở thành bản năng cố hữu. Nếu hệ thống điều tra - công tố - xét xử chuyển biến theo hướng tiến bộ, thì sẽ tác động rất tích cực đến việc xây dựng xã hội dân chủ - công bằng - văn minh một cách thật sự, chứ không còn là khẩu hiệu trơ tráo.   Nếu tận dụng được vụ xét xử TXT để làm điểm khởi đầu cho một tiến trình cải cách tốt đẹp như vậy, thì có lẽ hiệu quả giúp đỡ của Chính phủ Đức đối với Nhân dân Việt Nam trong dịp này còn lớn hơn tất cả các giúp đỡ từ trước đến nay. Đó sẽ là một thành công ngoài trí tưởng tượng.   IV.4.c. Đối với luật sư Đức, nếu bào chữa trên đất Đức, để TXT không bị dẫn độ và được chấp nhận tị nạn chính trị, thì họ tin chắc là sẽ thắng. Nhưng vì kết quả rõ ràng như vậy, nên cũng chẳng đáng coi là kỳ tích của luật sư. Còn nếu bào chữa ở Việt Nam, thì chỉ riêng việc luật sư Đức tranh tụng tại tòa án CHXHCN Việt Nam đã là một kỳ tích. Hơn nữa, trách nhiệm của họ chỉ là tranh tụng để TXT không bị xét xử trái pháp luật. Nếu được như vậy thì luật sư đã đạt được một chiến công rực rỡ, hiếm hoi. Còn nếu TXT phải nhận một bản án bất công, thì đó cũng là điều mà dư luận đã quá quen, nên không ai trách cứ luật sư cả.   Tuy nhiên, phía Đức phải nghiên cứu kỹ các quy định về người bào chữa trong luật pháp Việt Nam (xem Phụ lục P2), nếu không muốn các luật sư Đức mất công bay tám ngàn rưỡi km, chỉ để đứng trước cổng của nơi xét xử, giống như hoàn cảnh của Nghị sĩ Quốc hội Đức Martin Patzelt tại phiên tòa phúc thẩm xét xử Nguyễn Hữu Vinh và Nguyễn Thị Minh Thúy vào ngày 23/9/2016.   IV.4.d. Đối với đường dây bắt cóc, họ đang đứng trước nguy cơ bị truy tố về tội "hoạt động gián điệp" (Điều 99 Bộ luật Hình sự Đức) và "tước đoạt tự do" (Điều 239 Bộ luật Hình sự Đức). Nếu phía Việt Nam chọn "phương án kiên định nói dối", thì phía Đức buộc phải làm tận cùng, kể cả hình thức kiện ra tòa án quốc tế. Còn nếu phía Việt Nam đồng ý để "Trịnh Xuân Thanh có thể quay lại Đức ngay lập tức", thì TXT sẽ khai ra tất cả diễn biến của quá trình bắt cóc, như thế còn nguy hiểm hơn nhiều. Cho nên, "phương án cùng thắng" rõ ràng là tốt nhất, vì khi đó đường dây bắt cóc sẽ được phía Việt Nam bảo vệ an toàn nhất như có thể.   IV.4.e. Đối với khối cảm tình viên, nếu "phương án kiên định nói dối" được chọn, họ có thể sống thêm ít lâu trong không khí hò reo cổ vũ. Song đến pha thế lực cầm quyền phải cúi đầu, thì không thể ca tiếp bài ca ra trận. Còn nếu "Trịnh Xuân Thanh có thể quay lại Đức ngay lập tức", thì chẳng tránh khỏi bẽ bàng. Vậy chi bằng chấp nhận "phương án cùng thắng", để mà cùng thắng.   IV.4.f. Đối với Nhân dân Việt Nam, đáng trăn trở nhất là trả lời câu hỏi: Có thể chống tham nhũng thành công trong một thể chế, mà tham nhũng đã trở thành bản chất, và số phận của nó tựa như bị ung thư di căn giai đoạn cuối, hay không? Nếu trả lời là không, thì chống thế nào cũng vô dụng, mà hiệu quả chỉ giống như mổ xẻ bệnh nhân ung thư đã di căn mà thôi.   Đấu đá, thanh trừng phe nhóm là chuyện thường tình trên chính trường. Trong hoàn cảnh độc đảng cầm quyền, thì đấu đá phe nhóm cũng có tác dụng tốt, vì họ tố cáo và kiềm chế lẫn nhau. Chứ nếu quyền lực được thu về một mối, trên dưới đoàn kết một lòng, thi đua tham nhũng, bao che cướp đất… thì dân còn khổ hơn nhiều.   TXT ư? Loại hắn thì tất nhiên đáng xử. Nhưng nếu hắn đáng xử 10.000 lần, thì cũng chỉ nên xử một lần thôi. Phải dành 9.999 lần cho 9.999 đồng chí khác. Đừng quên lời dạy: "Không sợ thiếu, chỉ sợ không công bằng."   Rắn thì chẳng dám chặt đầu. Đỉa đem ra chém thì không hết và cũng chẳng chết. Mỗi nhát chém lại sinh thêm một con đỉa khác, phỏng ích gì? Vậy nên, bắt được TXT không nên coi là sự kiện trọng đại. Ngày xử TXT không nên coi là ngày hội lớn.   Song nếu "Trịnh Xuân Thanh có thể quay lại Đức ngay lập tức", rồi được cư trú chính trị ở Đức, thì sẽ càng động viên đám quan chức yên tâm tham nhũng hại dân, khi gãy cầu cao chạy xa bay, ra nước ngoài đợi đến ngày vận may trở lại.   Chắc đa số người dân ủng hộ mang TXT ra xét xử. Nhưng phải xét xử một cách công bằng, bởi một tòa án nghiêm túc, phán xử đúng luật, chứ không phải bởi một mắt xích của "bên thắng cuộc", đang được tung ra để truy kích đối phương. Rõ ràng là "phương án cùng thắng" phù hợp nhất với mục tiêu này.   Nếu giấc mơ được mô tả ở cuối phần IV.4.b trở thành hiện thực, thì sẽ có ngày hệ thống điều tra - công tố - xét xử trở nên tử tế. Sẽ xóa được nạn nghi can "tự tử" hay "tự hành hạ" bầm tím trong đồn công an. Nhờ thế, 10 năm sau, khi ra tù, Mẹ Nấm - Nguyễn Ngọc Như Quỳnh sẽ không còn cơ hội thu thập tư liệu, để tái phạm "Tội tuyên truyền chống Nhà nước Cộng hoà xã hội chủ nghĩa Việt Nam". Và khi tòa án thực sự xử đúng người đúng tội, thì biết đâu nạn tham nhũng sẽ không còn hoành hành như thời "chống tham nhũng khó vì ta tự đánh ta".   Khi "cuộc đời bỗng đẹp sao" thì thắng nhất chính là Nhân dân. Lúc ấy nhớ lại, muôn dân sẽ biết ơn những ai đã chung sức để "cùng thắng". Và biết đâu cao hứng, còn cảm ơn cả TXT và cả đường dây bắt cóc TXT, vì đã tạo duyên cớ, để có được tình huống win-win?   Vậy là, theo "phương án cùng thắng" thì cả 5 bên "cùng thắng". Nếu được như vậy, thay vì viết "win-win", có lẽ nên viết "win-win-win-win-win", để lột tả hết niềm vui "cùng thắng".   IV.5. Tóm lại, nếu không hề có chuyện bắt cóc TXT giữa Berlin, thì tất nhiên phía Việt Nam phải thực hiện "phương án kiên định nói thật". Như đã trình bày trong phần IV.1, không dễ thuyết phục để phía Đức và tất cả dư luận tin vào khẳng định của phía Việt Nam.   Còn nếu chuyện bắt cóc TXT là đúng sự thật, thì có 3 phương án có thể thực hiện. Thứ nhất là "phương án kiên định nói dối". Như đã trình bày trong phần IV.2, mặc dù phù hợp với sở trường và có nhiều kinh nghiệm, nhà cầm quyền Hà Nội khó có thể phủ định cáo buộc của phía Berlin, và cuối cùng cũng bị lộ tẩy mà thôi.   Thứ hai là "phương án thành khẩn hối lỗi", được xét trong phần IV.3. Theo phương án này, phía Việt Nam chân thành thừa nhận sai lầm và thành tâm xin lỗi, đồng thời chấp nhận đòi hỏi của Chính phủ Liên bang Đức, là để "TXT có thể quay lại Đức ngay lập tức, để cả đề nghị dẫn độ và đơn xin tỵ nạn đều có thể được xem xét đến cùng đúng theo trình tự pháp lý". Đây là phương án mà phía Việt Nam buộc phải chấp nhận, nhưng lại khó chấp nhận. Nếu được như vậy thì phía Đức toại nguyện, nhưng "niềm vui chẳng tày gang", vì sẽ bị khó xử với trường hợp TXT.   Thứ ba là "phương án cùng thắng", được xét trong phần IV.4. Theo phương án này, phía Việt Nam cũng chân thành thừa nhận sai lầm và thành tâm xin lỗi, nhưng không để "TXT có thể quay lại Đức". Đổi lại, phía Việt Nam chấp nhận sớm xét xử TXT ở Việt Nam, với sự giám sát của đại diện Chính phủ Đức, với sự bào chữa của luật sư Đức, và với sự chứng kiến đưa tin của báo chí Đức. Thông thường, phía Việt Nam không thể chấp nhận điều kiện này, với lý do vi phạm chủ quyền thiêng liêng của Nhà nước Việt Nam. Nhưng vừa mới vi phạm chủ quyền của Nhà nước Đức, mà bây giờ lại lập luận như thế, thì không khác nào tự vả vào mặt mình. Phương án này không chỉ khả thi, mà đáng nói hơn là cả 5 bên cùng thắng, đó là Chính phủ Việt Nam (IV.4.a), Chính phủ Liên bang Đức (IV.4.b), luật sư Đức (IV.4.c), đường dây bắt cóc (IV.4.d), khối cảm tình viên (IV.4.e), và đặc biệt là Nhân dân Việt Nam (IV.4.f).     V. Mấy điều cần chốt lại   V.1. Về việc chống tham nhũng   Tham nhũng đã, đang và sẽ còn hành hạ muôn dân, tàn phá đất nước, mà hậu quả có thể kéo dài hàng thế kỷ. Vì vậy, đương nhiên phải cương quyết chống tham nhũng.   Trong một nhà nước pháp quyền, lý do chống tham nhũng không thể là vì ghét, hay vì ghen, mà phải dựa trên cơ sở pháp lý: Tham nhũng là một hành vi phi pháp. Không thể chống hành vi phi pháp bằng hành vi phi pháp. Nên đương nhiên, mọi hoạt động chống tham nhũng phải được thực hiện trong khuôn khổ pháp luật, đúng với quy định của pháp luật.   Nếu cầm quyền mà hành xử phi pháp, thì xét về phương diện pháp lý, cũng chẳng hơn gì kẻ tham nhũng. Hơn nữa, cách hành xử giang hồ sẽ khiến dư luận phải đặt câu hỏi: Thứ ấy có đủ tư cách để đứng ra chống tham nhũng hay không? Và có thật là chống tham nhũng, hay chỉ mượn danh chống tham nhũng, để triệt hạ đối phương, nhằm thay ca tham nhũng và phân chia lại thị phần tham nhũng?   Nếu muốn dư luận bớt nghi ngờ, thì hãy xử ngay bao trường hợp dễ làm. Nhiều tội đồ còn nhởn nhơ ngay trong nước, thậm chí còn đương chức, sao không bắt đi, mà gác lại, rồi tập trung bắt bằng được kẻ đã trốn ra nước ngoài? Nếu muốn chứng tỏ thực tâm chống tham nhũng, thì hãy ưu tiên làm trước chuyện dễ, đó là xử lý trước sâu mọt ở phe mình. Dễ vì không bị các phe khác chống lại, mà còn được tiếng thơm "Hoàng thượng công minh". Còn tầm tham nhũng thì cũng na ná như nhau. Đằng nào thì hạng chuyên cơ cũng được miễn trừ, còn hạng nhất, hạng thương gia và hạng phổ thông thì phe nào mà chẳng có.   V.2. Về vụ TXT   Nếu quả thật đã bắt cóc TXT ở Berlin để đưa về Hà Nội "đầu thú", thì đó là một điều hoàn toàn không thể chấp nhận được. Hành vi ấy vi phạm nghiêm trọng luật pháp Đức, luật pháp quốc tế và cả luật pháp Việt Nam. Vì vậy không thể coi hành vi phi pháp ấy là hành vi chống tham nhũng. Không gì có thể biện minh được cho một hành động ngang ngược như vậy.   Trong trường hợp này, cách khắc phục hợp lý nhất là nhanh chóng thừa nhận sự thật sai lầm, thành thật xin lỗi phía Đức, và chân thành bàn bạc với phía Đức để tìm ra giải pháp tốt nhất cho cả hai bên, không chỉ nhằm khắc phục hậu quả, mà còn để cùng nhau hợp tác có hiệu quả trong tương lai.   Nếu vì đặt sĩ diện cá nhân lên trên lòng tự trọng dân tộc, lên trên quyền lợi quốc gia, mà cố phủ định sự thật, hoặc chần chừ quá lâu, thì có thể sẽ gây ra những hậu quả vô cùng to lớn, không thể lường hết được. Lúc đó, dư luận sẽ phải đặt câu hỏi: Xét về phương diện gây thiệt hại cho dân cho nước, thì giữa TXT và băng bắt cóc TXT, tội ai to hơn ai? Và nếu chống tham nhũng mà gây tác hại còn lớn hơn cả tham nhũng, thì chống để làm gì?   Khi giải quyết vấn đề TXT, cần lưu ý rằng: Khúc mắc hiện nay không chỉ nằm ở mối quan hệ giữa chính quyền Việt Nam với chính quyền Đức, mà còn ở mối quan hệ giữa dàn luật sư Đức của TXT với chính quyền Đức, và giữa dàn luật sư Đức với chính quyền Việt Nam. Luật sư Việt Nam có thể bị chính quyền khống chế, nhưng luật sư Đức chỉ phục tùng pháp luật Đức, Chính phủ Đức không thể chi phối họ. Chính quyền Đức có thể thỏa thuận và nhượng bộ với chính quyền Việt Nam, nhưng nếu thỏa thuận ấy vi phạm pháp luật Đức, thì dàn luật sư ấy sẽ không để yên. Ở Đức, luật sư thắng kiện Chính phủ là điều có thể, lại rất vinh quang, được tiếng tăm tốt cho nghề nghiệp, vậy thì đâu dễ bỏ qua. Chính phủ Đức có thể thỏa hiệp vì những mục tiêu và quyền lợi khác nhau, nhưng dàn luật sư Đức của TXT thì chỉ có mục tiêu duy nhất, gắn liền quyền lợi bản thân, đó là thắng trong vụ này. Vì vậy, trong mọi nước cờ đều phải tính đến yếu tố luật sư Đức.   V.3. Với dư luận   Trong vụ TXT, Chính phủ Đức đã xử lý đúng với quy định của pháp luật Đức, theo đúng nguyên tắc của nhà nước pháp quyền. Vì vậy, không thể dùng lý do phía Đức chưa chấp nhận dẫn độ TXT, để biện hộ cho "sự vi phạm trắng trợn chưa từng có đối với luật pháp Đức và luật pháp quốc tế". Và cần hiểu rằng: Phản ứng phẫn nộ và nghiêm khắc của phía Đức là hoàn toàn chính đáng.   Nếu chưa hiểu được cách xử lý và phản ứng của phía Đức trong vụ TXT, thì hãy cố gắng nghiên cứu tìm hiểu, để hiểu cơ sở pháp lý cho hành động của họ. Đừng quá tự tin vào tầm kiến thức của bản thân, mà cố thủ trong lô cốt tư duy, rồi tùy tiện bắn ra những lời chỉ trích vô lý. Và đừng quên rằng: Vụ việc diễn ra trên đất Đức, nên phải tuân theo luật của Đức, chứ không phải "luật rừng".   Nhiệt thành ủng hộ chống tham nhũng là đúng, là tốt. Nhưng cần tỉnh táo, để nhận biết bản chất của từng trận và phân biệt đúng sai của từng hành động. Cũng giống như đi xem bóng đá, ít nhất cũng phải phân biệt được đội nào đá với đội nào và đá đấm ra sao. Không thể cứ thấy đá là hò hét hoan hô, mà không thèm quan tâm xem đang đá bóng hay đang đá người, rồi quay ra chửi trọng tài khi thấy giơ thẻ đỏ.   Hoàng Xuân Phú   (Blog Tễu)
    • Tin Đồng Tâm:   NGƯỜI DÂN YÊU CẦU CHÍNH QUYỀN ĐỂ YÊN CHO HỌ TẬP TRUNG ỔN ĐỊNH CUỘC SỐNG và LAO ĐỘNG SẢN XUẤT!        Cụ Lê Đình Kình vừa thông tin cho tôi biết: Trong 3 tuần lễ đầu tháng 8/2017, Công an Hà Nội đã liên tục phát “GIẤY TRIỆU TẬP” (thực chất là lệnh triệu tập) đến khoảng 70 công dân xã Đồng Tâm, yêu cầu những người này phải đến trình diện tại số 7 phố Thiền Quang (quận Hai Bà Trưng, Tp. Hà Nội) là trụ sở của Phòng Cảnh sát Hình sự Công an Thành phố để làm việc về “Hành vi tụ tập đông người”, “Gây rối trật tự công cộng”, hoặc liên quan đến vụ án “Bắt, giữ hoặc giam người trái pháp luật” xảy ra tại địa phương dẫn đến biến cố Đồng Tâm hôm 15/4/2017 vừa qua.    Việc CAHN triệu tập hàng loạt công dân đã làm cho cuộc sống của người dân ở xã Đồng Tâm rơi vào hoang mang, rối loạn, lo sợ! Cách đây hơn tuần lễ, hôm chủ nhật 13/8/2017, gần bốn trăm hộ dân thôn Hoành đã phải cùng nhau họp mặt để biểu lộ ý chí kiên trì đấu tranh chống tham nhũng, kiên quyết giữ đất, bảo vệ cuộc sống và biểu thị tinh thần đoàn kết, đồng tình ủng hộ những người bị CAHN “triệu tập làm việc”. Cuộc họp cho rằng Biến cố Đồng Tâm đã và đang trôi qua, sự việc đang được “khép lại” đối với cả 2 bên (người dân và chính quyền), nay không hiểu sao CAHN lại “khơi lại”, không rõ để nhằm mục đích gì? Lúc này hơn lúc nào hết, cần phải làm cho cuộc sống của người dân Đồng Tâm thật sự trở lại ổn định, giữ cho tình hình lao động sản xuất của bà con địa phương được bình yên như cũ! Điều đặc biệt, trong cuộc họp này là, người dân yêu cầu những người đại diện cho họ (Trưởng, Phó thôn) phải lên tiếng đòi hỏi các cấp chính quyền Thành phố và CAHN không được tùy tiện triệu tập người dân, bắt họ phải bỏ công ăn việc làm, vượt 50km đường dài đến trụ sở Phòng Cảnh sát Điều tra CAHN để làm việc về những vụ việc đã xảy ra từ khá lâu và đã được Chủ tịch TP. Hà Nội cam kết khép lại từ cách đây 4 tháng! Đặc biệt việc triệu tập này càng khiến cho lòng tin của người dân đối với chính quyền vốn đã bị sứt mẻ nghiêm trọng từ sau biến cố Đồng Tâm nay lại càng trầm trọng thêm! Do đó, người dân Đồng Tâm đã công khai kiến nghị: Nếu thấy thật cần thiết, CAHN nên cử trinh sát và các điều tra viên của mình về xã Đồng Tâm để gặp gỡ, làm việc trực tiếp với những công dân mà CQĐT đã gửi “Giấy Triệu tập” để thực hiện công tác điều tra, thu thập thông tin phục vụ cho “chuyên án” của CAHN trước sự chứng kiến của chính quyền xã, người nhà hoặc các luật sư của những người mà CQĐT “muốn triệu tập” này! Người dân Đồng Tâm nói sẽ cố gắng hợp tác với Cơ quan Điều tra, tạo điêu kiện cho các điều tra viên và cán bộ trinh sát của CAHN hoàn thành nhiệm vụ!    Thiết nghĩ, ý kiến trên của cụ Lê Đình Kình và của người dân Đồng Tâm là rất thiện chí, có lý có tình, làm cho người dân nơi đây và gia đình họ thoát khỏi “nỗi lo sợ mỗi khi vào đồn công an”, bảo đảm cho họ yên tâm, tập trung vào việc ổn định cuộc sống và lao động sản xuất. Mặt khác, Cơ quan Điều tra của CAHN vẫn có thể tiến hành công tác điều tra, thu thập tin tức, phục vụ công tác nghiệp vụ, đặc biệt khi người dân nói là sẽ cố gắng hợp tác, giúp đỡ CQĐT hoàn thành nhiệm vụ! Mong muốn và nguyện vọng nói trên của người dân xã Đồng Tâm đã được cụ Lê Đình Kình, ông Bùi Viết Hiểu thay mặt họ viết thành ĐƠN KIẾN NGHỊ đề ngày 18/8/2017 gửi đến ông Nguyễn Đức Chung, Chủ tịch UBND Thành phố Hà Nội. (mời bạn đọc xem bản scan nguyên văn Đơn Kiến nghị đính kèm)    Mời xem Video: Đưa Đinh La Thăng lên đỉnh cao quyền lực là mưu toan của ai thuộc Nhóm quyền lực nào? 
         
        Thiết nghĩ, Lãnh đạo Tp. Hà Nội và Ban Giám đốc Công an Thành phố nên nghiên cứu, xem xét và chấp thuận Kiến nghị nói trên của người dân xã Đồng Tâm. Đây là thành tâm và thiện chí của người dân Đồng Tâm! Trong khi nghiên cứu, xem xét kiến nghị nói trên, mong các vị hồi âm cho cụ Lê Đình Kình là đã nhận được Đơn Kiến nghị này để cụ Kình và người dân Đồng Tâm khỏi vô vọng trong chờ đợi!    Nguyễn Đăng Quang   (FB Nguyễn Đăng Quang)