Chatbox
    You don't have permission to chat.

    Forums

    1. Thông Báo

      1. 1
        post
    2. Tin Tức

      1. 6
        posts
      2. 4
        posts
        • No posts here yet
      3. 112
        posts
      4. 1
        post
      5. 10
        posts
      6. 4
        posts
    3. Âm Nhạc

      1. 2
        posts
      2. 1
        post
      3. 2
        posts
    4. Vườn Thơ

        • No posts here yet
      1. 1
        post
        • No posts here yet
    5. Đời Sống Xã Hội & Tâm Linh

      1. 2
        posts
      2. 1
        post
    • Member Statistics

      10
      Total Members
      30
      Most Online
      La Xanh
      Newest Member
      La Xanh
      Joined
    • Who's Online   0 Members, 0 Anonymous, 20 Guests (See full list)

      There are no registered users currently online

    • Latest Videos

    • Posts

      • Tổng Trọng có còn sợ ‘vỡ bình’?
        Ảnh minh họa. Nguồn: internet   Đảng CSVN có chống được THAM NHŨNG?   Tham nhũng là căn bệnh trầm kha, hiện nó đang hoành hành và làm xói mòn xã hội Việt Nam cũng như chính Đảng Cộng sản cầm quyền! Cái CƠ CHẾ chính trị ở Việt Nam vừa là gốc rễ vừa là căn nguyên sinh ra mọi tật bệnh tham nhũng! Và oái oăm thay – song cũng là lẽ thường tình – tất cả bọn tham nhũng, từ những con sâu đơn lẻ cho đến cả bầy sâu tập thể, cho dù đã lộ hay chưa bị lộ, lại là những kẻ hăng hái và tích cực nhất trong việc bảo vệ và giữ cho bằng được cái BÌNH – tức cái CƠ CHẾ đã sản sinh ra chúng – không bị ai ném vỡ!   Nạn tham nhũng ở nước ta bắt đầu xuất hiện từ giữa những năm 1980’s, khi đất nước bước vào thời kỳ Đổi mới (được khởi đầu sau Đại hội Đảng lần thứ VI tháng 12/1986), nhưng nó nảy nở và bùng phát mạnh mẽ trong suốt thập niên 1990’s ( trùng với nhiệm kỳ của Đại Hội VII và Đại Hội VIII ) và nó trở thành cao trào trong cả 10 năm sau đó (từ năm 2000 – 2010, vào thời điểm ông Nông Đức Mạnh làm Tổng Bí thư 2 khoá liền). Riêng trong khoảng 4 – 5 năm gần đây, THAM NHŨNG đã trở thành quốc nạn!    Cứ định kỳ 5 năm, ĐCSVN lại tổ chức Đại hội Đảng toàn quốc một lần. Từ năm 1991 đến nay, đúng tròn 25 năm, ĐCSVN đã trải qua 6 kỳ Đại hội Đảng – từ Đại hội VII tháng 6/1991 đến Đại hội XII tháng 1/2016 vừa qua – và Đảng cũng đã lần lượt kinh qua 4 đời Tổng Bí thư thay nhau cầm quyền (Đỗ Mười, Lê Khả Phiêu, Nông Đức Mạnh và nay là Nguyễn Phú Trọng), nhưng nạn THAM NHŨNG không hề chấm dứt, nó vẫn còn đấy, như một căn bệnh thời đại, thách thức toàn thể dân tộc và xã hội Việt Nam!   Xưa nay, đã như một ước lệ, trước mỗi kỳ Đại hội, ĐCSVN luôn nêu lên những “nguy cơ” có khả năng đe doạ sự tồn vong của mình, trong đó Đảng nêu bật THAM NHŨNG là một trong các “nguy cơ” hàng đầu, và không quên nêu cao quyết tâm và đề ra các biện pháp phòng chống và ngăn chặn chúng! Song cho đến nay, Đảng coi THAM NHŨNG chỉ  là “nguy cơ”, chứ đâu có thừa nhận nó là một hiểm hoạ hiển nhiên cho chính cuộc sống của mình?  Thực tiễn, từ đầu những năm 2000’s đến nay, THAM NHŨNG đã trở thành CĂN BỆNH UNG THƯ ác tính, đã và đang di căn khắp cơ thể của Đảng rồi!  Vâng, nó đâu còn là nguy cơ nữa, mà nó đã và đang là giặc nội xâm, hàng ngày hàng giờ đang tàn phá đất nước và xã hội Việt Nam ta! Bọn tham nhũng là những con chuột to nhỏ, lớn bé, nhung nhúc cả bầy đàn đang ngập tràn khắp cơ thể của Đảng, không trừ một ngõ ngách nào mà nó không hiện diện!  Ngày nay bọn tham nhũng không chỉ là bầy đàn bé nhỏ nữa, mà đã lớn mạnh, trở thành “tập đoàn” chuột bọ tham nhũng có “thương hiệu” cả rồi!   Trước tình hình đất nước như trên, người viết bài này xin đề nghị với 4 ngài: 3 cựu và 1 đương kim Tổng Bí thư đáng kính của ĐCSVN quang vinh – tuy các vị tuổi đã cao nhưng đầu óc chắc vẫn còn sáng suốt và minh mẫn – trả lời và giải thích cho nhân dân Việt Nam mấy câu hỏi sau đây:      –  Tại sao Lãnh đạo Đảng và Nhà nước cứ càng kêu gào diệt trừ THAM NHŨNG thì tệ nạn này ngày một lớn mạnh hơn, lại phát triển nhanh rộng hơn, đến nay đã trở thành quốc nạn?      –  Ai là kẻ phải chịu trách nhiệm về quốc nạn này? Có phải là Đảng cầm quyền ?      – Và Đảng Cộng sản Việt Nam liệu có chống được quốc nạn này và diệt được bọn chuột bọ tham nhũng để cứu dân không?      Người dân và đông đảo đảng viên ĐCSVN gọi tham nhũng là quốc nạn, và thực tế nó đã là quốc nạn. Thủ phạm của quốc nạn này là những đảng viên gạo cội của Đảng từ cấp cơ sở cho đến cấp Trung ương, chứ không phải là những người dân. Song gánh chịu quốc nạn tham nhũng này lại là toàn bộ 92 triệu người dân Việt Nam, là những người gò lưng đóng thuế cho ngân sách quốc gia để cho bọn chuột bọ tham nhũng chui sâu trong Đảng chia nhau xà xẻo!   Người dân nói chung (kể cả rất nhiều đảng viên tâm huyết) quả quyết rằng 100% bọn chuột, bọ tham nhũng đều là những cán bộ, đảng viên có chức, có quyền! Dân thường không thể tham nhũng, vì ai muốn làm điều đó đâu có dễ?  Một thực tế là tuyệt đại đa số những vụ tham nhũng bị lôi ra ánh sáng từ trước đến nay là do người dân và báo chí phát hiện, phanh phui ra. Chứ các vụ do các cơ quan chuyên trách của Đảng và Nhà nước như Kiểm tra, Thanh tra hoặc các cơ quan điều tra của Công an hay Viện Kiểm sát lôi ra thì rất ít, có thể đếm được trên đầu ngón tay!  Do vậy, người dân xin được nêu thêm một nghi ngờ nữa:   – Nguyên nhân vì sao các cơ quan chuyên trách của Đảng và Nhà nước lại   kém cỏi như vậy?   Nhưng nguy hiểm nhất, nguy hiểm đến tột cùng là trong khoảng 3 – 4 năm gần đây, nạn THAM NHŨNG không chỉ xảy ra trong lĩnh vực vật chất như trước đây nữa mà nó đã bắt đầu thâm nhập và lan sang các lĩnh vực nhạy cảm và cực kỳ nguy hiểm như: đạo đức, quyền lực, tổ chức nhân sự, chính sách và đặc biệt là cả chính trị nữa!  Người ta gọi THAM NHŨNG đã nguy hiểm, song THAM NHŨNG QUYỀN LỰC, đặc biệt là THAM NHŨNG CHÍNH TRỊ còn nguy hiểm hơn gấp bội phần! Vậy Đảng có thấy tình trạng tham nhũng dạng mới này đang hoành hành ngay tại trung tâm thần kinh tối quan trọng mà Đảng đang một mình độc chiếm và nắm giữ không? Bây giờ bọn tham nhũng không chỉ là những con sâu, con chuột đơn lẻ như trước đây nữa mà nay nó đã liên kết với nhau và phát triển mạnh gấp nhiều lần trước đây, và trở thành những đàn chuột, bày sâu, thậm chí thành “tập đoàn” sâu, chuột tham nhũng rồi!   Cách đây 5 năm, sau Đại hội XI, ông Nguyễn Phú Trọng lên làm Tổng Bí thư. Nhiều người, trong đó có bản thân tôi, thắp lên đôi chút hy vọng khi thấy ông ta nêu quyết tâm và tiến hành một vài biện pháp phòng, chống tham nhũng, chẳng hạn như:  Đề ra NQTƯ 4, tái lập Ban Nội chính Trung ương đặc trách công việc này, thu gom Ban Chỉ đạo Trung ương về phòng chống tham nhũng từ bên Chính phủ về bên Đảng, đặt Ban này trực thuộc Bộ Chính trị do đích thân ông ta làm Trưởng Ban. Và quả ông Nguyễn Phú Trọng có làm được một số việc, nhưng dần dần tôi thấy cái quyết tâm chống tham nhũng trong ông mờ nhạt đi và yếu kém dần!  Đặc biệt, qua những phát biểu về phòng, chống tham nhũng của ông, tôi cảm thấy thêm lo và thất vọng nhiều! Trong khi tham nhũng trở thành quốc nạn, là bệnh ung thư ác tính đang di căn tàn phá đất nước, thì TBT Nguyễn Phú Trọng lại không cho là như vậy.    Phát biểu trong buổi tiếp xúc cử tri thành phố Hà Nội chiều 27/9/2013, ông Trọng nói tham nhũng “như ngứa ghẻ, phải gãi, rất khó chịu!”. Hơn một năm sau, vào tháng 10/2014, cũng trong buổi tiếp xúc cử tri quận Ba Đình ở Hà Nội, đề cập đến công cuộc chống tham nhũng, ông Trọng đưa ra một nội hàm khó hiểu: “Đánh chuột nhưng đừng để vỡ BÌNH!” Đây quả là một thông điệp vui, một tín hiệu mừng cho bọn tham nhũng, nhất là bọn tham nhũng chưa bị lộ! Nhưng lại là một thông điệp buồn, một tín hiệu xấu, gây thất vọng cho người dân!  Nay, sau Đại hội XII, ông Trọng lại “không ngờ được tín nhiệm cao, gần như 100% phiếu tuyệt đối “bầu ông ở lại chức vụ TBT thêm một nhiệm kỳ nữa”! Người tiền nhiệm của ông Trọng là ông Nông Đức Mạnh đã để lại một di sản quá nặng nề cho người kế nhiệm! Không rõ, ông Trọng sẽ xoay sở sao đây?  Với tư cách là một công dân có tuổi, người viết bài này xin được đề đạt và kiến nghị với Đảng và với ông Nguyễn Phú Trọng 2 điểm sau đây:          1/. Ông Trọng, với cương vị là TBT của Đảng, nên và cần đưa ra một kế hoạch cụ thể (chương trình nghị sự) của  Ban Chấp hành Trung ương Đảng khoá XII nói chung và TBT nói riêng về Chương trình phòng chống và diệt trừ tham nhũng, để toàn dân giám sát và chung tay thực hiện! Kế hoạch càng cụ thể càng tốt. Tôi tin là toàn dân sẽ sát cánh và ủng hộ TBT và BCHTW Đảng.          2/. Để tăng tính hiệu quả và chứng tỏ sự nghiêm túc và quyết tâm của Đảng, trong chương trình nghị sự của mình, TBT cần vạch ra lộ trình cụ thể từng giai đoạn một, và nên đưa ra cam kết là trong vòng 2 hoặc 3 năm, nếu không ngăn chặn và diệt trừ được tham nhũng, TBT sẽ từ chức để nhường trọng trách cho người khác trẻ hơn, có năng lực và quyết tâm hơn thay thế ông thực hiện sứ mạng lịch sử này.   Nếu thực hiện được việc ngăn chặn rồi tiến tới diệt trừ tận gốc quốc nạn tham nhũng, cho dù phải đập vỡ cái BÌNH mang danh là bình quý song lại là nơi mà bọn chuột bọ tham nhũng lợi dụng ẩn náu trong đó, Đảng còn luyến tiếc chi mà không dám làm ngay?  Hãy vì lợi ích của dân và của đất nước, phải dũng cảm tiến lên, cùng toàn dân xây dựng lại đất nước Việt Nam đàng hoàng hơn, to đẹp hơn! Lúc đó ta sẽ tìm sắm một cái BÌNH khác quý hơn, có giá trị hơn, sạch sẽ hơn mà không bọn chuột bọ nào dám bén bảng đến gần!    Hà Nội, ngày kỷ niệm thành lập Đảng, 3/2/2016.   Nguyễn Đăng Quang   (Bùi Văn Bồng Blog)
      • Đinh La Thăng và ĐCSVN đã đánh lừa truyền thông và dân Sài Gòn ngoạn mục
        style="color:rgb(102,102,102);font-family:'Trebuchet MS', Trebuchet, Verdana, sans-serif;font-size:15.84px;font-style:normal;font-variant:normal;font-weight:normal;letter-spacing:normal;line-height:20.592px;text-indent:0px;text-transform:none;white-space:normal;word-spacing:0px;background-color:rgb(255,255,255);">                                        Ông Đinh La Thăng. Nguồn ảnh: Bộ GTVT.

        Quá bất ngờ khi thấy Đinh La Thăng bỗng dưng được bổ nhiệm làm bí thư TPHCM. Sài Gòn là đầu tầu kinh tế của cả nước, lại mang đậm sắc thái văn hóa mở và hào phóng của người miền nam, nên đối với tôi việc bổ nhiệm một người gốc bắc lạ hoắc với dân Sài Gòn như Đinh La Thăng làm bí thư TP HCM là một sai lầm chiến lược nghiêm trọng của Đảng CSVN, vào thời buổi kinh tế và xã hội ngày càng mở và càng liên kết như hiện nay.

        ĐCSVN đã trải thảm để Đinh La Thăng nam tiến, đã đánh lừa được truyền thông quốc tế cũng như trong nước, để dân miền nam và người Sài Gòn ngưỡng mộ và đón chờ Đinh La Thăng.

        Với những câu nói được cho là thương hiệu của Đinh La Thăng như “biển báo ở lại thì người phải đi”!? Đi đâu đây khi mà từ trước tới giờ vẫn là… rút kinh nghiệm sâu sắc, kiểm điểm và thuyên chuyển công tác?

        Bằng chứng là mấy ngày nay báo chí trong nước và quốc tế bị đánh lừa khi liên tục ca ngợi Đinh La Thăng vụ cách chức ông Nguyễn Viết Hiệp, tổng giám đốc công ty đường sắt Hà Nội liên quan đến vụ … có ý định mua toa tầu cũ của Trung Quốc, mọi người có thấy ông Nguyễn Viết Hiệp có bị cắt chức đâu, mà lại được thuyên chuyển về làm … đến chức phó Trưởng ban Ban Vận tải của ĐSVN.

        Từ đây, có thể thấy rằng câu nói của ông Nguyễn Văn Thiệu “đừng tin những gì CS nói, mà hãy nhìn những gì CS làm”, là chưa bao giờ sai.

        Đinh La Thăng đã được gấp rút bôi trơn, rải thảm, đánh bóng tên tuổi mà dân Sài Gòn không nhận ra, thật là hèn và bỉ ổi, một vở diễn khá ngoạn mục và Đinh La Thăng cũng đã diễn xuất hoàn hảo.

        Ai lên làm bí thư TP HCM cũng vậy thôi, nhưng nếu biết dùng kế sách “để người miền nam lãnh đạo miền nam” vẫn là đắc nhân tâm hơn. Tôi không tin có những người khôn ngoan nào đó lại làm việc cật lực để đem lại vinh quang cho người từ trên trời rơi xuống như Đinh La Thăng.

        Nhìn vào 19 ủy viên bộ chính trị hiện nay thì có đến 15 người là gốc bắc thủ cựu yêu đảng, yêu bác, tôn sùng chủ nghĩa Mác-Lê-Nin, nắm hết các vị trí chủ chốt, đủ biết được tương lai 10 năm tới của VN.

        Nguyễn Văn Bình

        (Ba sàm)
      • Mỹ: Thượng đỉnh ASEAN không nhằm ‘bài Trung Quốc’
        In Ý kiến Chia sẻ:   Tổng thống Mỹ Barack Obama (giữa) chụp hình cùng với các lãnh đạo ASEAN, trong đó có Thủ tướng VN Nguyễn Tấn Dũng (phải), tại Thượng đỉnh Đông Á năm 2014.     Tin liên hệ Báo Trung Quốc chê đảo nhân tạo của Việt Nam không bằng của TQ China Youth Net đưa các ảnh vệ tinh chụp các đảo nhân tạo của Trung Quốc và Việt Nam lên mạng để giễu cợt đảo nhân tạo của Việt Nam Nữ hạm trưởng Mỹ đưa tàu chiến tới Hoàng Sa thách thức Trung Quốc  Hiệp định TPP được ký kết, dù vẫn gặp chống đối TQ: Nên giữ bản đồ vùng thông báo bay Tam Á 'ngoài chính trị' Nhật ủng hộ chiến hạm Mỹ đi vào Biển Đông  Việt Nam tuyên bố ‘tôn trọng quyền đi qua vô hại’ của chiến hạm Mỹ     06.02.2016 Cuộc họp thượng đỉnh với lãnh đạo các nước Đông Nam Á do Tổng thống Mỹ Barack Obama chủ trì vào cuối tháng này ‘không bài Trung Quốc’, một giới chức Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ cho biết hôm thứ Năm. “Hội nghị thượng đỉnh này không phải về vấn đề Trung Quốc. Đây là về Mỹ và ASEAN”, Trợ lý Ngoại trưởng Mỹ về Đông Á Daniel Russel cho biết về thượng đỉnh sắp diễn ra vào ngày 15 – 16/2 tại khu nghỉ mát Sunnylands ở bang California, Mỹ, với sự tham dự của các lãnh đạo từ 10 nước trong khối ASEAN. Mỹ: Không bài Trung Quốc Ông Daniel Russel nhấn mạnh trong buổi trả lời phỏng vấn của AP, Reuters và AFP, rằng “Hội nghị thượng đỉnh này không nhằm bài Trung Quốc”. Kể từ năm 2009, chính quyền của Tổng thống Obama đã đề ra chiến lược xoay trục châu Á, tập trung củng cố mối quan hệ với các nước ASEAN, xem đây như một đối trọng quyền lực với cường quốc trong khu vực là Trung Quốc. “Tôi nghĩ nó chứng minh là việc tái cân bằng đã đạt tới đỉnh cao”, ông Russel nói. Trợ lý Ngoại trưởng Mỹ cũng nhấn mạnh rằng những tranh chấp chủ quyền giữa một số quốc gia ASEAN, trong đó có Việt Nam, với Trung Quốc ở Biển Đông ‘không phải là một trò chơi một mất một còn’, cũng không phải là ‘một cuộc chiến ủy nhiệm giữa Trung Quốc và Hoa Kỳ’. “Đây là một thách thức trực tiếp đối với câu hỏi rằng liệu các quốc gia trong khu vực và các bên tranh chấp ở Biển Đông, và đặc biệt là Trung Quốc… có tuân thủ các luật lệ và nguyên tắc chung”. Ông Russel cũng khẳng định châu Á ‘chắc chắn không phải là một chiến trường cho sự cạnh tranh của các cường quốc’. Bắc Kinh: Để xem! Trả lời trong cuộc họp báo hôm 4/2, Phát ngôn viên Bộ Ngoại giao Trung Quốc Lục Khảng nói Trung Quốc hy vọng mối quan hệ giữa Hoa Kỳ và ASEAN sẽ ‘thực sự có lợi cho sự phát triển, hòa bình và ổn định trong khu vực’. Mặc dù đã có khẳng định của giới chức Hoa Kỳ rằng thượng đỉnh không nhằm vào Trung Quốc, nhưng theo Phát ngôn viên Lục Khảng, Trung Quốc hy vọng sau khi cuộc họp kết thúc, thì 'những tường trình trên các phương tiện truyền thông đại chúng sẽ cho chúng tôi biết là cuộc họp này có thực sự là không nhắm vào Trung Quốc hay không'. Trước khi thượng đỉnh giữa Tổng thống Obama và các lãnh đạo ASEAN diễn ra, Ngoại trưởng Mỹ John Kerry đã đi thăm Lào và Campuchia, là hai đồng minh chính của Trung Quốc, như là một nỗ lực để thúc giục các nước ASEAN phải có lập trường thống nhất chống lại yêu sách chủ quyền của Bắc Kinh ở Biển Đông, nơi có đến hơn 5 nghìn tỷ đôla lưu lượng thương mại mỗi năm. Dù không liên quan đến tranh chấp ở Biển Đông, Washington luôn khẳng định lập trường rằng tuyến hàng hải quan trọng này nên được xem là vùng biển quốc tế. Theo AFP, Today, MOFA.
      • ‘Thức tỉnh người dân’ về quyền ứng cử
        Ngày 04/02/2016, Tiến sỹ Nguyễn Quang A, một nhà quan sát và vận động cho xã hội dân sự ở Hà Nội, đã kêu gọi người dân ứng cử đại biểu Quốc hội và đại biểu Hội đồng nhân dân.   Bản thân ông cũng tuyên bố tự ứng cử đại biểu Quốc hội khóa này.   Tại Điều 27, Hiến pháp năm 2013 của Việt Nam đã thể hiện sự dân chủ và bình đẳng khi nêu rõ mọi công dân Việt Nam đủ 18 tuổi có quyền bầu cử và công dân trên 21 tuổi có quyền tự ứng cử đại biểu Quốc hội và đại biểu Hội đồng nhân dân theo quy định của pháp luật, khi đạt đủ các tiêu chuẩn.   Vậy nhưng, Tiến sỹ Nguyễn Quang A nói với BBC rằng quyền chính trị cơ bản - bầu cử và ứng cử của công dân- vẫn còn là “quyền hão” và không được xem trọng trên thực tế.   ‘Tác động để thay đổi từ từ’   Trả lời BBC Tiếng Việt, Tiến sỹ Nguyễn Quang A chia sẻ mục đích chính của việc tự ứng cử của mình là cổ động những người cảm thấy mình có đủ năng lực ra ứng cử.   Ông mong muốn tạo ra một “đợt học tập”, để “mọi người biết rằng bầu cử là thế nào, dân chủ là ra sao”.   “Tôi không đặt việc trúng cử, hay vào sâu các vòng sau là mục tiêu chính. Tôi muốn dấy lên một phong trào để người dân học hỏi, các cơ quan nhà nước cũng phải học hỏi, từ đó tác động thay đổi nhận thức một cách từ từ.”   Có nhiều cơ hội thành công?   Trước tiến sỹ Nguyễn Quang A, đã từng có một số người tự ứng cử vào Đại biểu Quốc hội nhưng không trúng cử.   Khi được hỏi hy vọng thành công của việc làm lần này, ông Quang A cho rằng: “Tôi không đánh giá thành công của những người ứng cử trước bằng việc trúng hay không trúng cử”.   “Tôi đánh giá thành công bằng những việc làm trong quá trình ứng cử thông qua qua những luật định rối rắm, phức tạp hiện hành, và sự giám sát của người dân theo sát các quá trình ấy”.   “Chính phủ vẫn hay nói với người dân rằng ‘họ có rất nhiều quyền’, và tôi tin nếu họ làm hết những quyền của mình thì sẽ có rất nhiều thay đổi xảy ra. Tất nhiên, những thay đổi sẽ diễn ra một cách từ từ, và kết quả không thể đến trong một sớm một chiều”.   “Nhưng nếu ngại nó không thành công, mọi người chỉ làm một cách đơn lẻ, không có sự phối hợp để nâng cao nhận thức của người dân, cũng như quan chức, thì thật khó để có sự thay đổi.”   “Tôi xem đây là một ‘cuộc học tập lớn’ và muốn mọi người tham gia vào tất cả các khâu, xem thành quả là sự thức tỉnh của dân chúng, sự học hỏi của cử tri."   Ông Quang A nhấn mạnh ông muốn “mọi sự diễn ra thật đường hoàng, đúng quy định hiện hành của nhà nước Việt Nam."     “Dẫu biết luật định còn nhiều khiếm khuyết, chúng ta phải yêu cầu sửa đổi dần dần trên tinh thân xây dựng và tôn trọng luật.”   “Trong khuôn khổ đó, chúng ta sẽ tìm mọi cơ hội hợp pháp để nói lên tiếng nói của mình, ảnh hưởng đến sự phát triển chung của đất nước.”   Nhà vận động cho rằng “nếu thuyết phục được thêm chỉ một người hiểu hơn về chuyện này”, ông nghĩ “cũng bõ công”.   “Tôi không ảo vọng. Trong bụi rậm, không có người đi thì chẳng bao giờ thành con đường cả. Tôi tin dẫu có một người, năm người, mười hay trăm người đi thì tôi cũng thỏa mãn”, ông Quang A nói.   Bầu cử Quốc hội khóa 14 sẽ diễn ra vào ngày 22/05/2016.   Dự kiến vị trí Chủ tịch Hội đồng bầu cử quốc gia là Chủ tịch Quốc hội khóa 13 - Ông Nguyễn Sinh Hùng.   Các công tác bầu cử đại biểu Quốc hội khóa 14 và đại biểu Hội động Nhân dân các cấp nhiệm kỳ 2016-2021 cũng đang được triển khai.   Đây được xem là sự kiện chính trị quan trọng nhất sau khi Đại hội 12 của Đảng Cộng sản kết thúc.   (BBC)
      • Nồi “Lẩu Thời sự” Tết Bính Thân
        Nam Nguyên, phóng viên RFA
        2016-02-05 In trang này Chia sẻ Ý kiến của Bạn Email Nghe hoặc Tải xuống  Ảnh minh họa chụp tại Hà Nội ngày 3/2/2016. AFP       Người Việt Nam tiễn năm Ất Mùi 2015 chào đón Bính Thân 2016 với thật nhiều thông tin thời sự. Sự pha trộn giữa cơ hội và thách thức của Hiệp định TPP vừa được chính thức ký kết ngày 4/2 tại New Zealand, rồi chuyện Tổng giám đốc Đường sắt Hà Nội bị cách chức vì muốn mua 160 toa xe phế thải của Trung Quốc, để canh tân đường sắt thủ đô.  Mọi người mọi nhà Việt Nam đang hối hả đón Tết có thêm “nồi lẩu” thông tin, những món món “tả pí lù” thời sự đậm đà nhiều màu sắc. Ký kết chính thức Hiệp định TPP Hòa lẫn những thông tin chợ hoa, chợ Tết khắp ba miền đất nước, chuyện nhà giàu săn lùng những chậu mai, cây đào độc loại hàng quí hiếm, tới sự đau khổ của nông dân trồng dưa hấu ở tây nguyên, khi giá một kí dưa chưa được 2.000đ… Hầu hết truyền thông điện tử ở Việt Nam đều đưa tin về lễ ký kết chính thức Hiệp định Đối tác Xuyên Thái Bình Dương TPP diễn ra ngày 4/2/2016 tại Auckland, New Zealand. Đoàn Việt Nam do Bộ trưởng Công thương Vũ Huy Hoàng dẫn đầu. TPP gồm 12 quốc gia thành viên, tạo thành một khu vực kinh tế mở chạy dài từ New Zealand, Australia qua một phần châu Á tới Trung và Bắc Mỹ. Việt Nam được mô tả đã mở ra một chương mới trong tiến trình hội nhập kinh tế quốc tế. TPP là một thị trường 800 triệu dân, chi phối 1/3 tổng kim ngạch thương mại toàn cầu và 40% sản lượng kinh tế của thế giới. Ngay sau khi thông tin TPP đã ký kết chính thức được loan báo, LS Trần Quốc Thuận nguyên Phó Chủ nhiệm Văn phòng Quốc hội từ Saigon nhận định: “Hiệp định TPP trong số các nước tham gia Việt Nam có nền kinh tế  tạm gọi là yếu nhất, cơ sở hạ tầng cũng yếu nhất và nhiều lĩnh vực cũng cần được giúp đỡ của các nước đối tác khác. Trong đó nổi bật ông Đại diện thương mại Mỹ đã nói Mỹ sẵn sàng hỗ trợ Việt Nam. Cho nên chiều hướng đó mà phát triển thì Hiệp định này hai năm nữa có hiệu lực, động tác chuẩn bị của Việt Nam có thể nói là hết sức cam go và nền kinh tế Việt Nam sẽ vào cuộc cạnh tranh ác liệt cũng là một thử thách vô cùng lớn… Đặc biệt sẽ có công đoàn tự do, đó là cái mà người ta chưa hình dung được ở Việt Nam đương triển khai như thế nào…” Luật sư Trần Quốc Thuận tiên liệu vấn đề này theo kinh nghiệm hoạt động nhiều năm ở Quốc hội Việt Nam. Ông nói: “Tức là Việt Nam phải có khung pháp lý để cho công đoàn tại Việt Nam hoạt động như thế nào, vừa phù hợp qui định của TPP vừa phù hợp pháp luật Việt Nam. Đó cũng là một thử thách lớn cho nên tôi nghĩ rằng Quốc hội sắp đến họ có trách nhiệm thực hiện nhiệm vụ này. Tôi hy vọng rằng Việt Nam sẽ tham gia vào và trở thành một nước có nền kinh tế mạnh và một nền dân chủ phát triển.” Trong cái lạnh buốt giá khác thường của Hà Nội mùa Tết Nguyên Đán Bính Thân, vài giờ sau khi Hiệp định TPP chính thức ký kết, TS Võ Trí Thành nguyên Viện phó Viện Nghiên cứu Quản lý Kinh tế Trung ương, một chuyên gia về hội nhập kinh tế quốc tế đã trình bày nhận định của ông: “Việc Việt Nam hội nhập sâu rộng và đàm phán ký kết thực thi rất nhiều Hiệp định thương mại tự do FTA, trong đó rất đặc biệt là TPP, nó có ý nghĩa hết sức sâu sắc. Đầu tiên nó là một chất xúc tác rất mạnh cho sự phát triển kinh tế mà đàng sau là xuất khẩu, là thương mại, đầu tư, là dịch vụ. Thứ hai có thể nói gần như quan trọng nhất, chính là sự tương thích với công cuộc cải cách hiện nay ở Việt Nam. Việt Nam cần sự thay đổi, cần có cách thức phát triển mới cho hiệu quả hơn, bền vững hơn, hài hòa hơn về mặt xã hội…” TS Võ Trí Thành giải thích thêm về điều gọi là chất xúc tác cho cải cách. Ông nói: “Chính Hiệp định TPP này với rất nhiều cam kết, cùng với nhiều cam kết trong các hiệp định khác, thì nó như là chất xúc tác để góp phần thêm, để thúc đẩy thêm quá trình cải cách, đặc biệt là cải cách thể chế theo tinh thần thị trường đầy đủ hiện đại và hội nhập cũng như là một Nhà nước rất là có trách nhiệm, có tính giải trình cao, chuyên nghiệp, minh bạch. Đấy là ý nghĩa rất sâu xa và đàng sau tất nhiên là môi trường kinh doanh rất là bình đẳng, minh bạch, đàng hoàng để các nhà đầu tư , để thị trường đón nhận, đem hết tất cả lợi thế cũng như năng lực của mình vào hoạt động kinh doanh sản xuất…” TS Võ Trí Thành đề cập tới một khía cạnh khác qua việc Việt Nam tham gia Hiệp định TPP. Ông nói: “Điểm thứ ba, TPP không chỉ là hiệp định thương mại tự do, mà còn là quan hệ đối tác với rất nhiều các nước khác. Và rất nhiều nước là đối tác toàn diện, đối tác chiến lược của Việt Nam. Như vậy đây là một cơ hội không chỉ là tiếp cận thị trường, không chỉ là các nhà đầu tư, không chỉ là công nghệ, không chỉ là chức năng quản lý mà còn là quan hệ hợp tác với các đối tác rất quan trọng. Với tinh thần đó có thể nói thế hội nhập hiện nay của Việt Nam, trong đó đặc biệt là TPP, có ý nghĩa rất là lớn.”   Hiệp định Đối tác Xuyên Thái Bình Dương- TPP với 12 nước tham gia được chính thức ký trong ngày hôm nay 4/2/16 tại Auckland, New Zealand.   Báo điện tử Lao động khi đưa tin về lễ ký chính thức Hiệp định TPP đã trích lời các chuyên gia kinh tế bày tỏ sự quan ngại về mặt trái của TPP. Hiệp định này đem đến lợi ích rất lớn, kỳ vọng tăng xuất khẩu của Việt Nam thêm 28 tỷ USD vào năm 2025. Tuy nhiên thực trạng cải cách chậm, môi trường kinh doanh chưa cải thiện nhiều, khu vực doanh nghiệp tư nhân được báo tử chết hàng loạt, là những vấn đề gây phản ứng trái chiều. Chẳng hạn đối với xuất khẩu dệt may, ngành hàng được cho là được hưởng lợi nhiều nhất từ TPP. Tuy nhiên điều kiện về xuất xứ, nguyên tắc phải sử dụng sợi dệt nội khối, sẽ khiến Việt Nam nhường miếng bánh thơm tho này cho các doanh nghiệp đầu tư nước ngoài, đặc biệt là doanh nghiệp Trung Quốc đang hối hả đầu tư vào ngành kéo sợi, dệt nhuộm. Tờ báo trích lời ông Vũ Vinh Phú, Chủ tịch Hiệp hội Siêu thị Hà Nội, không chỉ bày tỏ sự lo ngại mất thị phần vào tay các ông lớn trong TPP, mà ngay chính các thành viên của Cộng đồng kinh tế ASEAN (AEC). Một khi các đại gia nước ngoài trong TPP hay AEC thực hiện thành công việc chi phối thị phần bán lẻ, thì nhiều loại hàng hóa nội địa sẽ biến mất trên các quầy hàng ở siêu thị. TS Lê Đăng Doanh, nguyên Viện trưởng Viện Nghiên cứu Quản lý Kinh tế Trung ương từng cảnh báo vấn đề này với Đài RFA: “Nếu như siêu thị của họ phục vụ tốt hàng hóa lại bán rẻ có chất lượng tốt thì lúc bấy giờ hàng hóa của Việt Nam sẽ không có đất sống và các doanh nghiệp Việt Nam sẽ không thể tồn tại được. Điều đó sẽ đe dọa với cả nền nông nghiệp Việt Nam, thí dụ trái cây Thái Lan rẻ và ngon, trái mít cũng ngon hơn trái mít của chúng ta, quả nhãn quả xoài cũng ngon hơn. Chưa thuế suất bằng 0 nhưng tôi về đồng bằng Cửu Long đã thấy trái cây Thái Lan khá nhiều, không muốn dùng chữ tràn ngập nhưng đã là khá nhiều rồi…thế thì tôi thấy những điều ấy rất là lo lắng.” Tổng Giám đốc Đường sắt Hà Nội bị cách Khá với những năm trước, thời sự chuyển mùa từ Ất Mùi sang Bính Thân khá sôi nổi với câu chuyện xui xẻo cuối năm của ngành đường sắt khiến cho một số người mất vui trong ngày Tết. Ông Nguyễn Viết Hiệp, Tổng Giám đốc Đường sắt Hà Nội bị cách chức hôm 4/2/2016 tức 25 Tết. Báo chí Việt nam có vẻ có công lớn khi làm rùm beng vụ ông Hiệp tiến hành giao dịch để mua 160 toa xe lửa phế thải của Trung Quốc trong kế hoạch kinh doanh. Tuy Vận tải Đường sắt Hà Nội là một công ty cổ phần nhưng do Nhà nước giữ tỷ lệ cổ phần chi phối nên ông Nguyễn Viết Hiệp trong tư cách người đại diện phần vốn Nhà nước, cũng đảm nhận chức Tổng Giám Đốc. Ngày 3/2/2016, Bộ trưởng Giao thông Vận tải Đinh La Thăng, người vừa được bầu vào Bộ Chính trị đã nhanh chóng phản ứng, chỉ đạo cách chức ông Nguyễn Viết Hiệp. Ông Thăng cũng ra lệnh kiểm điểm làm rõ đối với các giới chức ở Tổng Công ty Đường sắt Việt Nam liên quan đến vụ việc.  Đến chiều ngày 4/2/2016, Hội đồng thành viên tổng Công ty Đường sắt Việt Nam đã quyết định cách chức, điều chuyển ông Nguyễn Viết Hiệp về Tổng Công ty. Nhà báo tự do Phạm Thành từ Hà Nội trả lời đài RFA: “Dư luận phản ứng qua việc ông Đinh La Thăng cách chức ông Nguyễn Viết Hiệp, đám quan chức chóp bu quan hệ với Trung Quốc thế nào tôi không được rõ. Nhưng tôi thường xuống với bà con anh em, tổ nhóm ở cơ sở, thì họ rất hoan nghênh rất đồng tình…Phản ứng của ông Đinh La Thăng lần này không phải là lần đầu, trước đây trong vụ đường sắt trên cao ở Hà Nội thi công hai ba lần có tai nạn chết người, ông Đinh La Thăng đã từng mắng mỏ Trung Quốc rất quyết liệt.” Cựu Đại tá Công an Nguyễn Đăng Quang, một công dân Hà Nội cũng tỏ ra hài lòng về việc cách chức ông Nguyễn Viết Hiệp, Tổng Gíam đốc Đường sắt Hà Nội. Ông nói: “Trước hết tôi thấy yêu cầu cách chức của ông Đinh La Thăng rất được lòng dân, đáp ứng được sự mong mỏi của nhiều người. Tôi thấy bản thân ông Đinh La Thăng là người dám quyết định dám chịu trách nhiệm. Tôi mong rằng các quan chức trong chính phủ Việt Nam sẽ sử dụng quyền lực của mình như là ông Đinh La Thăng.” Trước khi kết thúc bài phóng sự này, chúng tôi mời quính giả nghe chuyện ngày Tết của LS Trần Quốc Thuận, nguyên Phó Chủ nhiệm Văn phòng Quốc hội hiện tiếp tục phục vụ xã hội trong tư cách một luật sư nhân quyền, “Trong nhà theo thông lệ tập quán, cũng có bông hoa bánh mứt và cũng được bạn bè đến tặng quà, những món trị giá một trăm, hai trăm ngàn cũng là tục lệ hay. Bây giờ không khí cũng rộn ràng nhưng về nhìn nhận người ta nói rằng không được sôi nổi như các năm trước. Ở đây có hai ý kiến, cái thứ nhất người ta cho rằng việc ăn uống hàng ngày và hàng hóa ở Việt Nam phong phú quanh năm suốt tháng, cho nên đến Tết cũng không có gì xa lạ. Nhưng mặt khác, thu nhập ngày càng giảm sút, đặc biệt năm nay trong mấy triệu công nhân thì số được tiền thưởng chiếm tỷ lệ không bằng các năm trước, cho nên thu nhập ảnh hưởng tới chuyện mua sắm…” Vui Tết giản dị như LS Trần Quốc Thuận hay phần lớn giới trí thức có lòng với người dân và đất nước, hay Tết xa quê của anh chị em công nhân nghèo bị chủ nợ tiền lương như báo chí đưa tin…có lẽ vẫn mang trong đó một niềm hy vọng thay đổi khi cuộc sống bước vào năm mới.
      • Đinh Phương - Ván bài của người Bắc
        Người viết nói ra điều này có thể bị hiểu theo một cách khác là kỳ thị người bắc. Nhưng thực tế người viết gốc người miền bắc, chỉ muốn nói ra một sự thực với hy vọng đánh động được vào cách suy nghĩ về những vấn đề liên quan một cách tích cực, nhất là với giới trí thức đang cầm bút.   Người ta thường giương khẩu hiệu Bắc-Trung-Nam là một, nhưng thực tế đấy chỉ là những lời có cánh.   Cái đặc tính kỳ thị vùng miền được cổ súy trong văn chương dân gian, và còn được lưu truyền cả trong sách giáo khoa:   “Ta về ta tắm ao ta dù trong dù đục ao nhà vẫn hơn”   Suy diễn và hành động theo nhưng câu ca dao như trên sẽ đưa đến trước hết là cục bộ gia đình, sau đó là bè phái họ hàng bạn bè thân thuộc, rồi xa hơn là cục bộ vùng miền, quốc gia xuyên quốc gia.       Vô tình hay cố ý, nó làm cho người ta nghĩ đó là tự nhiên, một sự tự nhiên mang tai hoạ của một khối u ác tính. Ở thời buổi văn minh hiện đại cùng với xu hướng toàn cầu hóa, lối tư duy này xem ra rất “phản động”. Biết rõ người nhà mình sai, nhưng vẫn mưu mẹo để chống chế. Biết rõ đất nước người ta giầu mạnh nhưng cứ khư khư là đang giẫy chết (và cũng muốn người ta chết thật).   Sau khi đất nước „thống nhất“, “giang sơn được thu về một mối”, thì tình trạng „không thống nhất“ vùng miền có cơ hội thể hiện rõ nét nhất. Chúng ta có thể kiểm chứng điều này ở mọi nơi sinh hoạt.   Trong cuộc chiến anh em, cho dù một số người nam - dưới tên là “Mặt Trận Dân Tộc Giải Phóng Miền Nam” (MTDTGPMN) - đã sát cánh cùng người bắc để chiến thắng toàn bộ miển nam, và cho dù đã 40 năm „anh em“ hòa hợp tay bắt mặt mừng, thế nhưng cái đố kỵ vùng miền vẫn còn được giắt ở thắt lưng, từ hạ tầng đến thương tầng của xã hội.   Thể hiện sự “thâm thúy” của mình, người bắc “xuất chiêu” với người anh em miền nam ngay sau khi “giải phóng”. Năm 1976 - chỉ một năm sau - cái gọi là “Tổng tuyển cử thống nhất đất nước” đã vĩnh viễn đưa MTDTGPMN của người miền nam đến phần huyệt mộ, và họ ồ ạt đưa đưa cán bộ người bắc vào nam nắm các vị trí chủ chốt đến tận cấp xã phường cho tới hôm nay. Còn “Đạp-Đồng-Đài” ở đâu có sẵn cho họ “Vào-Vơ-Vét-Về” thì chỉ là câu chuyện cười khẩy lúc bù khú.   Đọc qua các tài liệu như „Bên Thắng Cuộc“…, thì kỳ thị vùng miền rất sít sao ở thượng tầng kiến trúc chính trị. Những mưu toan nhân sự với “tư duy bắc kỳ” đã ảnh hưởng toàn bộ đến sự phát triển và tồn vong của đất nước coi như gần một thế kỷ qua. Kết quả là gì hôm nay?   Nhiều người trong dịp đại hội đảng XII cứ đồn đoán lăng nhăng, nhưng ít ai chịu nhận ra là ông thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng - người miền nam - chỉ là “con ghẻ” của đảng. Giả thử nếu ông Dũng là người bắc, thì rất khả dĩ là ông ấy không bị hất ra không trống không kèn như thế. Không mấy người thần tượng ông Dũng, nhưng dù sao trong xứ mù thì ông Dũng còn là người chột - dù dưới sức ép ngàn cân của Tầu - dám tuyên bố trước bá quan văn võ là “nhất định không đánh đổi chủ quyền thiêng liêng với tình hữu nghị viển vông lệ thuộc nào đó”.   Nhiều người bảo ông Trọng lần này mưu cao. Thực chất ông Trọng đâu phải tính toán nhiều, đứng đằng sau ông Trọng cả là một ban bệ „thâm mưu” người bắc, mà họ lại nằm trong Trung ương, nắm bộ Chính trị[1]. Họ vận dụng “văn hoá vùng miền“ với „dân chủ tập trung“ thì dân miền nào - ngoại trừ người miền bắc - dù có giỏi đến đâu cũng bị kéo lật nhào khỏi cái ghế chóp bu quyền lực, bằng mọi giá.    Đừng có mon men! Ông Trọng chỉ cần ngoáy chỗ này một tí, chọc chỗ kia một tẹo, thế là xong. Tiêu chuẩn đầu tiên: „Tổng bí thư phải là người miền bắc“ đâu có phải là lời nói để đùa một cách vô tình. Đằng sau nó cả là một “triết lý” đấy chứ! Thế là ông Dũng miền nam ngã ngựa, cho dù bao nhiêu quan hầu chung quanh.   Trong ván bài chính trị truyền thống của đảng, người bắc (và người trung phía bắc) luôn giành nắm bài chủ. Họ luôn cục bộ bè phái như thế. Người nam (và người trung phía nam) chỉ là “người phu khiêng kiệu cưới”.   Bất luận thế nào, người bắc đã lãnh đạo miền bắc hơn 70 năm và miền nam hơn 40 năm. Họ để lại cho Việt Nam một đất nước rất dễ bị người dân từ chối. Kết quả thấy rõ là ở đâu họ cầm quyền càng lâu thì vùng đất ấy lại càng sa lầy, xã hội càng bạo lực, văn minh càng luẩn quẩn và kinh tế nồng mùi lúa nước. Đơn giản: Thầy trò họ truyền cho nhau những lý luận giáo điều, không được giáo dục để có một tư duy trong lành. Cứ đời ông này tiếp sang đời ông sau như thế.   Sự khác biệt về cách sống của Sài Gòn và của Hà Nội đã nói lên tất cả dù đã có hơn 40 năm nối liền. Có nhiều người mơ mộng: Sao ngày 30.04 ấy không phải là ngày miền nam giải phóng miền bắc?   Để tồn tại và thăng tiến, đã đến lúc xã hội Việt Nam phải tự khai phóng khỏi những tư duy giáo điều và lý luận độc hại. Người dân phải nắm được quyền tự quyết để chọn người đại diện điều hành đất nước. Và ai, người miền nào cũng được, miễn là họ có tài, can đảm, và đồng thời có lòng với người dân, tránh được „khủng hoảng lãnh tụ“ như hiện nay. Chúng ta có sẵn lòng không?    Đại hội đảng XII đã xong. Với „nhân sự mới“, đất nước sẽ đứng lại thêm ít năm nữa - chứ không phải “Đất nước đứng lên” như của nhà văn Nguyên Ngọc -. Muốn đứng lên sánh vai cùng cường quốc năm châu, Việt Nam cần phải có một hệ thống chính trị với tư duy mới, con người mới, ít nhất là khác hơn với cũ như đang hiện hình.   Càng kéo dài thêm tình trạng như hiện nay thì đất nước càng mạt vận. Chúng ta chưa có gì đáng tự hào, ngoại trừ tự hào chiến tranh, đánh thắng hai đế quốc theo kiểu của mình: “Lấy thân chèn pháo” và “chui luồn điạ đạo Củ Chi”.   Đinh Phương    (Việt Nam Thời Báo)   Chú thích:   [1] https://www.facebook.com/drtuanvnguyen/posts/1541179059528548   * Bài viết thể hiện quan điểm của tác giả
      • Người Buôn Gió - Bắt điều 258.
        Buổi sáng lúc 7 giờ 30. Tí Hớn đã đi học, mình dậy nấu mì tôm ăn. Sau đó pha trà, mở máy tính đọc tin trên gác, bỗng nghe tiếng ai gọi và gõ cửa.   Xuống mở cửa thấy lố nhố 5 , 6 ông công an. Hỏi có việc gì. Một ông chìa ra giấy triệu tập ghi 8 giờ 30 đến cơ quan an ninh điều tra số 7 Nguyễn Đình Chiểu để làm việc.   Mình hỏi sao triệu tập gấp thế, giờ chưa đến giờ, cứ về hết đi tí nữa đến giờ tôi sẽ đi.     Mình đóng cửa, vào nhà ngồi uống trà tiếp. Người ta lại gõ cửa, mở ra, mấy ông an ninh nói.   - Thôi anh Hiếu đi sớm cho mát mẻ, tiện có ô tô chúng tôi chở anh đi.   Lẽ ra mình cứ đóng cửa , uống trà hay làm tiếp giấc ngủ. Nhưng thấy họ đứng cửa đông, hàng xóm chú ý bàn tán. Nên mình mặc quần áo vào, rồi đi theo họ.  Lúc đi qua hàng nước đầu nhà, thằng ôn hay đánh bóng đá với mình gọi hỏi.   - Đi đâu đấy ông Hiếu ơi.?   Mình chửi to.   - Dm mày không nhìn thấy gì à, bị bắt vì cá độ bóng đá chứ sao nữa.   Một anh an ninh vỗ nhẹ vai bảo.   - Ôi anh Hiếu này, nói thế làm gì.   Mình leo lên xe, người ta bảo mình ngồi giữa, trên xe có 5 người công an cả thảy. Xe đi được một đoạn, ông thượng tá Tiến có điện thoại. Ông ta trả lời ai đó vâng vâng, dạ dạ là đang đưa đối tượng về trụ sở rồi. Mình buột miệng chửi thề theo thói quen.   - Đm vụ này to đây, thượng tá mà còn vâng vâng dạ dạ nữa thì lớn chuyện rồi.   Ông Tiến nhìn mình, nói nhẹ.   - Anh toàn nói linh tinh.   Xe đưa về số 7 Nguyễn Đình Chiểu, đời éo le, mới hôm kia mình ở số 9 chỗ hội nhà văn Việt Nam có việc. Giờ thì sểnh cái hôm sau sang bên này. Lúc xuống xe thấy có đông an ninh ở cái phòng đầu ùa ra nhìn mình. Một người bảo đưa mình vào phòng cuối.   Đấy là một cái phòng khuất tít cùng cái khu nhà số 7 Nguyễn Đình Chiểu. Ông thượng tá Tiến hỏi cung mình về chuyện in áo Hoàng Sa, Trường Sa là của Việt Nam.   Chuyện là thế này, mình thấy thiên hạ râm ran phong trào ủng hộ chủ quyền biển đảo. Sẵn có nghề in ấn, quảng cáo mình nảy ra việc in áo bán kiếm lời. Đang in chưa kịp bán thì bị lôi về đây, tang vật mấy trăm cái. Còn phôi aó thì mình mua của một người không quen biết ở ngoài chợ. Đồ nghề in thì mình vất đi vì nó đã hỏng.   Trình bày quy trình in, từng công đoạn in đâu ra đó, viết ra giấy.   Cơ quan an ninh của bộ công an, tức a92 mua cho mình cốc trà đá, bao thuốc lá Vina và đĩa cơm. Mình ăn xong, ngồi viết lại quá trình in áo và động cơ in áo như đã khai.   Đến chiều có một ông không có quân hàm, mặc thường phục vào ngồi xem hỏi dung. Đằng sau ông ta có hai người như dạng vệ sĩ. Cuộc hỏi cung lại bắt đầu lặp lại những câu hỏi, chi tiết hơn ví dụ như đồ in vất ở đâu, áo mua của người không quen biết giờ nào, người ấy thế nào. Các câu hỏi đều được mình trả lời rất hợp lý, ví dụ như đồ in vất ở xe rác người ta đẩy trên đường. Còn áo thì mua người cao thế này, mắt thế kia, quần áo thế nọ, tuổi chừng này.   Cái ông thường phục ngồi xem cả buổi trong yên lặng,  bỗng ông ta đứng dậy nhìn thẳng vào mặt mình,  rít răng nói.   - Anh Hiếu là người bản lĩnh đấy.   Ông ta ra hiệu mọi người đi theo ra ngoài, còn mỗi mình ở trong phòng hỏi dung. Ngồi được một lúc mình cầm cái cốc mò đi xin nước trà. Ra cái phòng đầu thấy phải đến 20 ông đang ngồi rất căng thẳng. Mình gọi cửa bảo xin nước, mấy ông giật mình ngỡ ngàng. Ông thường phục to nhất tóc bạc bảo một cậu lấy nước cho mình.   Mình quay về phòng ngồi uống nước. Từ lúc bị bắt đến giờ mình không có vẻ lo lắng, hoảng sợ hay mệt mỏi, cáu bực gì. Hỏi đến đâu trả lời rõ ràng đến đấy, hỏi đi hỏi lại một câu đến năm lần mình cũng từ tốn trả lời năm lần như thế giống nhau.   Mấy người lại mang giấy tờ vào, đặt lên bàn và hỏi dung tiếp. Mình bảo cho mình gọi điện nói vợ đón con, vì mọi khi nhiệm vụ mình phải đón. Họ gật đầu, mình gọi điện bảo vợ là bận không về kịp, về sớm đón con. Mọi người có vẻ hài lòng vì cách gọi điện của mình. Cuộc hỏi cung lại diễn ra về một tấm hình có hai người mặc áo Hoàng Sa Trường Sa đứng ở bến xe. Mình bảo không biết, vì cái áo họ mặc không giống áo mình in. Nhìn tưởng giống nhau nhưng hình in thì khác hoàn toàn.    Đến sập tối, tầm 19 giờ thì phải. Mấy người bảo mình lên xe ô tô về nhà. Trước cửa nhà mình đã có chục người công an chờ sẵn cùng ông tổ trưởng dân phố. Họ đưa mình vào nhà và đọc lệnh khám nhà. Đây là nhà ở Phất Lộc, mình thường về nhưng không ở đó. Có lẽ họ cũng biết vậy nên khi khám phòng của vợ chồng em trai mình. Mình bảo chả có gì mà khám, họ cũng ngó qua rồi thôi. Lên trên gác đến điện thờ Phật của mẹ mình. Mình cũng bảo tôi có làm gì chăng nữa cũng không bao giờ dùng nơi này để che đậy. Ông Trung béo sếp toán khám nhà nhìn mình gật đầu,  rồi  xua tay đuổi lính xuống, ông đến ban thờ rút mấy nén hương thắp, ông vái và khấn. Mình nghe tiếng ông ấy khấn lầm bầm đại khái con vì công việc, không có ý dám xúc phạm các vị. Sau đó ông quay ra bảo mình đi xuống nhà. Chấm dứt việc khám xét.   Lúc này mình cũng đoán nhà ở Nghĩa Đô đang bị khám xét. Nhưng mình không lo, chả có gì để mình phải lo cả. Y rằng họ chỉ thu được một bản cáo trạng của giáo dân Thái Hà và một cuốn sách bộ luật hình sự cùng chiếc máy tính mà mình hôm trước đã chạy phần mềm xoá dữ liệu không thể phục hồi được. Ở nhà Nghĩa Đô có nhiều sách , nhưng toàn sách của nhà xuất bản Chính trị quốc gia, công an nhân dân, quân đội nhân dân. Người khám có hỏi vợ mình là sách này của ai, vợ mình bảo mình mua về đọc, mấy người khám lúc đó lắc đầu.   Khám xét nhà ở Phất Lộc xong , an ninh đọc biên bản khám xét và thu giữ tang vât, người làm chứng. Tang vật thì không thu giữ cái gì.   Trong lúc nghe đọc biên bản, mình  bảo con cháu sang hàng xóm lấy cốc nhân trần đá, và mình cởi thắt lưng, tháo đồng hồ, ví và dây giày ra đưa cho con em dâu. Những người an ninh ngạc nhiên nhìn mình làm các động tác ấy vẻ bình thản.   Đấy là những thứ sẽ không được mang vào phòng giam.   Đám an ninh đưa mình ra xe, nói chính xác thì mình như đi cùng họ. Từ sáng đến lúc khám xét họ không hề có hành động nào chạm vào mình, trừ lúc ngồi sát nhau trên xe ô tô. Xe chạy đến công an phường Hàng Buồm, họ đưa vào đó và đọc lệnh bắt theo điều 258. Xong họ đưa lệnh cho mình bảo có ý kiến gì thì ghi vào. Mình hỏi ghi ý kiến phản đối thì có không bị bắt không. Họ bảo không, mình bảo thế thế thì ý kiến làm gì.   Lệnh bắt được viện kiểm sát phê chuẩn sẵn thì phải, hay là cái giấy phê chuẩn khống chỉ việc điền tên vào. Một người an ninh lấy ra chiếc còng sắt mới, mình hỏi khoá đằng trước cho dễ đi nhé. Anh ta cầm cái còng nhìn sếp Trung. Ông Trung ngắm mình rồi nói.   - Thôi, nhìn thái độ anh ta thì không cần khoá đâu.   Trên xe về trại giam, ông Trung bảo.   - Bây giờ vào trại, thích ở buồng nào, cho buồng có trăm thằng đầu gấu nhé.   Mình cười.   - Đm thằng nào gấu hơn thì ăn, không thì chịu, buồng nào chả được.   Ông Trung cười xoà.   - Đùa thế thôi, buồng giam chúng tôi chỉ có hai người. Hiếu vào buồng nào.?   Mình bảo.   - Có thế mà anh cũng hỏi, buồng nào có gái thì cho em vào thôi.   Ông Trung và mấy người an ninh bàn giao mình cho cán bộ trại giam B14, lúc xong ông chào về, bảo mình ở tạm đó rồi sẽ làm việc. Mình gật đầu chào ông và đi theo cán bộ B14. Những bước chân như đang đi về nhà mình, một nơi rất quen thuộc , những song sắt dày, những chiếc cửa sắt nặng nề kêu rin rít. Một nơi rất đỗi thanh bình, như trong tâm của cơn bão, chỗ yên lặng nhất. Đêm đó mình ngủ ngon đến sáng.   Sau 9 ngày hỏi cung triền miên, mình được về. Lúc về người người an ninh khuyên minh nên làm thế này, thế kia. Mình hỏi.   - Ông có nghĩ tôi bất ngờ khi bị bắt không ?   Anh ta lắc đầu.   - Không, anh còn ngồi chờ chúng tôi đến bắt còn gì.?   Mình hỏi.   - Thế ông có nghĩ tôi hôm nay bất ngờ vì được về không.?   Anh ta lắc đầu.   - Không, anh không bất ngờ.   Mình bảo.   - Thế thì ông khuyên tôi làm cái gì.?   Anh ta cười xoà.   - Để anh đỡ phải vào đây thôi, người như anh chúng tôi không muốn bắt tù làm gì.   Mình cười - Là tội in áo Hoàng Sa, Trường Sa thôi thì không thể đưa ra toà được, anh nói thế mới phải.   Anh ta gật đầu.   Mình ra khỏi cửa, đi về. Chẳnng vui cũng chẳng buồn.   Nếu những hôm trong B14, mình khai tiền đâu ra in áo, in áo bàn bạc với ai, in xong phát tán để mục đích gì. Có lẽ mình còn ở trong đó rất lâu. Cơ quan an ninh chỉ biết được một số điều nhất định khi bắt bạn, họ bắt giữ bạn vì cần thêm thời gian khai thác bạn khai ra thêm những điều họ chưa biết để hoàn chỉnh hồ sơ đưa bạn ra toà. Cũng như việc bắt để bạn không kịp thủ tiêu chứng cứ nào đó.   Hãy luôn xoá những chứng cứ dù nhỏ nhất, vào mọi giờ, mọi lúc. Khi bị bắt hãy vạch luôn một kịch bản trong phạm vi an ninh biết và bảo vệ kịch bản đó thật chặt chẽ bằng chứng cớ và lý luận. Thường thì người nào bị bắt cũng vẽ kịch bản có lợi cho mình  và trả lời các câu hỏi của cơ quan an ninh theo kịch bản  như vậy, nhưng đến điểm nào đó cơ quan an ninh bất ngờ đưa ra chứng cứ. Và kịch bản bạn vẽ sẵn bị sụp đổ, bạn sẽ choáng váng và khai nhận cả những việc mà cơ quan an ninh chưa hề biết.   Còn nếu bạn không đảm bảo rằng kịch bản mình vẽ ra mình sẽ bảo vệ trọn vẹn được đến cùng. Hãy cù nhầy trong mỗi câu hỏi. Ví dụ cơ quan an ninh hỏi.   - Anh cho biết, 8 giờ sáng hôm qua anh ở đâu.?   Bạn có thể hỏi lại.   - Anh căn cứ vào đâu để cho rằng tôi biết 8 giờ sáng tôi ở đâu. Chả lẽ lúc 8 giờ sáng hôm qua, tôi phải giơ đồng hồ  xem là đúng 8 giờ và nhìn quanh để biết mình ở đâu, để hôm nay trả lời chính xác với anh. Vì hôm qua lúc 8 giờ, tôi không giơ đồng hồ lên xem, nên hôm nay tôi không biét trả lời anh chính xác thế nào.   An ninh.   - 8 giờ sáng hôm qua, anh ngồi cùng với B và C ở quán cà phê H, các anh nói chuyện gì.?   Bạn có thể trả lời.   - Anh xác định thế nào là ngồi cùng, ở một quán cà phê, quán phở. Khi anh vào đó, có bao người sẽ ngồi chung bàn với ăn để ăn, để uống. Thậm chí họ có thể hỏi anh lấy hộ tương ớt, hoặc bàn vài câu bâng quơ như phở hôm nay nước hơi mặn, hơi đục. Có thể là chả hỏi han gì nhau. Hôm qua tôi ngồi ở đó thì hai anh kia đến sau ngồi xuống bàn tôi đang ngồi, họ nói gì với nhau tôi không chú ý. Bởi lúc đó tôi đang xem tin nhắn em bồ tôi hẹn đi nhà nghỉ, em này đến nửa năm nay mới hẹn được. Tôi quan tâm đến hai thằng kia làm gì. Còn tất nhiên em bồ thì tôi không khai tên với các ông được rồi, đó là đời tư.   Hãy cứ trả lời loanh quanh như vậy khi chưa tìm được kịch bản nào để đối phó. Nên nhớ bạn càng sốt ruột, càng nôn nóng về thì ngày về của các bạn càng daì hơn mà thôi. Điều quan trọng phải luôn ghi nhớ, là cơ quan an ninh bắt bạn chưa hẳn họ đã có đủ các mảnh ghép để hoàn chỉnh bức tranh. Họ chỉ có vài ba miếng đủ làm căn cứ để tạm giữ bạn làm việc. Trong quá trình làm việc khai thác, hỏi cung ban. Chính bạn sẽ là người giúp họ làm nốt những mảnh ghép mà họ đang thiếu.   Hãy từ chối trả lời, hoặc trả lời cù nhầy không đâu vào đâu, Đó là cách tốt nhất. Còn nếu bạn muốn hiên ngang nhận để được vốn liếng làm chính khách sau này, thì miễn bàn ở đây.   Người Buôn Gió   (FB Người Buôn Gió)
      • Bao giờ nông dân có mùa Xuân đổi mới?
        Nam Nguyên, phóng viên RFA
        2016-02-05 In trang này Chia sẻ Ý kiến của Bạn Email Nghe hoặc Tải xuống  Nông dân phơi lúa trên một cánh đồng ở huyện Phú Nhuận, tỉnh Tiền Giang, ảnh chụp trước đây.  AFP       Tại Đại hội Đảng Cộng sản lần thứ 12 vừa qua, Chủ tich Hội Nông dân Việt Nam Nguyễn Quốc Cường nói rằng, người nông dân Việt Nam hy sinh nhiều nhất, đóng góp nhiều nhất, nghèo nhất, được hưởng lợi ít nhất và bức xúc nhiều nhất. Những nông dân “5 nhất” của nhà nước xã hội chủ nghĩa Việt Nam đang trông đợi một mùa Xuân đổi mới. Tại sao nông dân làm không đủ ăn? Nông dân Sáu Học ở đồng bằng sông Cửu Long không nằm trong trường hợp được nhà nước chia ruộng đất sau năm 1975. Ông có 10 công ruộng là thừa hưởng của cha mẹ và tự mình sang nhượng thêm 10 công ruộng khác vị chi là 20 công tầm lớn tương đương 2,5 ha. Ông từng thành công trong trồng lúa và nuôi cá tra, nhưng về lâu về dài ảnh hưởng sản xuất tự phát ồ ạt và thị trường nông sản không bền vững, sổ đỏ của ông nằm ở Ngân hàng với số nợ 500 triệu không trả. Ngoài ra Sáu Học còn cầm cố tất cả ruộng đất của mình cho người khác với số tiền khoảng 300 triệu đồng. Hiện nay ông Sáu Học thuê đất đào ao nuôi cá tra để mưu sinh, con trai ông không còn làm nông mà mở quán bán hàng. Nói chuyện với chúng tôi Sáu Học cho biết đã hết rồi thuở thanh bình xưa cũ, khi xuân về xóm giềng cùng nhau hạ thịt và chia phần, cùng nhau canh nồi bánh tét. Những ngày xưa đầm ấm như thế có lẽ đã cách nay mười mấy, hai chục năm. “Tết thì hàng năm ăn nhỏ ăn lớn gì cũng phải ăn, người có tiền ăn theo có tiền, người không có tiền ăn theo không có tiền, nhưng ít gì cũng phải mua vài cặp bông chưng cho có vẻ Tết. Ra chợ mua mớ cam quýt, bánh kẹo về cúng ông bà, khách khứa tới. Người Việt Nam ai cũng vậy thôi, ít gì cũng phải có vài triệu để mà ăn Tết. Hỏi nợ, hỏi nần, hỏi vay gì thì cũng phải kiếm tiền mà ăn Tết… hồi đó trong xóm Tết thì có năm, ba người mần heo mình chia thịt để cúng, Hồi đó Tết cỡ 27-28 là bắt đầu mần heo rồi. Bây giờ người ta không làm vậy nữa mà ra chợ mua.” Trong nhiều năm qua, nông nghiệp luôn là bệ đỡ cho nền kinh tế. Xuất khẩu gạo luôn ở trong tốp ba hàng đầu thế giới, xuất khẩu cà phê hạng nhất hạng nhì. Tổng kim ngạch xuất khẩu nông lâm thủy sản năm 2015 đạt hơn 30 tỷ đô la. Thế tại sao nông dân lại rất nghèo, làm không đủ ăn, những trường hợp như Sáu Trọng còn là khá, vì ông từng có hơn 2 ha ruộng, trong khi số đông chỉ có vài công đất. Ngược lại cũng có một thiểu số nông dân giàu có, sắm ô tô để thăm đồng, họ được mô tả là những “cán bộ nông dân” giàu có tích tụ được nhiều đất đai. Nhưng đây chỉ là những chuyện rất hiếm hoi, những câu chuyện thần tiên. Những năm gần đây, Nông nghiệp Việt Nam bắt đầu xuất hiện những đại công ty có khả năng lớn về tài chính, làm nông nghiệp theo hướng sản xuất tập trung áp dụng khoa học công nghệ hiện đại. Các dự án này bao gồm từ trồng trọt cho tới chăn nuôi, đạt kết quả phấn khởi hạ giá thành sản xuất một cách rất cạnh tranh, sản phẩm đạt chuẩn vệ sinh an toàn thực phẩm. Tuy vậy những mô hình sản xuất tập trung tiên tiến này vẫn chỉ là đếm trên đầu ngón tay, so với con số hơn chục triệu hộ gia đình nông dân trên cả nước. Đối với thực trạng sản xuất nông nghiệp, hiếm khi người nông dân được nghe ông Chủ tịch Hội Nông dân Việt Nam nói thật. Trong tư cách Ủy viên Trung ương Đảng khóa 11 vào thời điểm hoàng hôn nhiệm kỳ, ông Nguyễn Quốc Cường mới mạnh dạn gióng lên hồi chuông cảnh tỉnh, kêu gọi Đảng và Nhà nước xã hội chủ nghĩa không thể bỏ mặc nông dân trong cảnh nghèo khổ triền miên. Ông Nguyễn Quốc Cường đưa ra những thông tin làm nhiều người giật mình. Đây là những sự thật khó che dấu nhưng chính phủ tránh không đề cập tới. Trong số 5 nguy cơ của nông dân, đáng chú ý và cụ thể nhất  là khoảng cách giàu nghèo giữa cư dân nông thôn và thành thị. Trước Đại hội Đảng, hôm 23/1/2016 vừa qua, Chủ tịch Hội Nông dân Việt Nam Nguyễn Quốc Cường, được xem là giới chức cao cấp đầu tiên của Đảng nói thẳng vào sự thất bại của chế độ kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa đối với nông dân. Thành phần này lại chiếm tới 60-65% dân số Việt Nam. Chúng tôi xin trích nguyên văn lời ông Nguyễn Quốc Cường: “Nông dân đang bị  phân hóa giàu nghèo và xu thế ngày càng tăng. Trước đổi mới khoảng cách là 3,5 lần; đầu đổi mới 5,6 lần và hiện tại khoảng cách này là 10,2 lần.” Nông nghiệp đứng trước những khó khăn Khoảng cách giàu nghèo giữa cư dân nông thôn và thành thị được cảnh báo là còn tăng hơn nữa, trước áp lực hội nhập nhanh và sâu rộng hiện nay như AEC Cộng đồng Kinh tế ASEAN, TPP Hiệp định Đối tác Kinh tế Xuyên Thái Bình Dương, Hiệp định Thương mại tự do Việt Nam-EU cũng như một loạt các Hiệp định thương mại tự do khác mà Việt Nam đã ký kết. Trước ngày Cộng đồng Kinh tế ASEAN hiệu lực 31/12/2015, TS Lê Đăng Doanh nguyên Viện trưởng Việt Nghiên cứu Quản lý Kinh tế Trung ương từng bày tỏ quan ngại về việc các công ty lớn của nước ngoài đang dần dần chiếm lĩnh hệ thống bán lẻ ở Việt Nam. “Nếu như siêu thị của họ phục vụ tốt hàng hóa lại bán rẻ có chất lượng tốt thì lúc bấy giờ hàng hóa của Việt Nam sẽ không có đất sống và các doanh nghiệp Việt Nam sẽ không thể tồn tại được. Điều đó sẽ đe dọa với cả nền nông nghiệp Việt Nam, thí dụ trái cây Thái Lan rẻ và ngon, trái mít cũng ngon hơn trái mít của chúng ta, quả nhãn quả xoài cũng ngon hơn. Chưa thuế suất bằng 0 nhưng tôi về đồng bằng Cửu Long đã thấy trái cây Thái Lan khá nhiều, không muồn dùng chữ tràn ngập nhưng đã là khá nhiều rồi… thế thì tôi thấy những điều ấy rất là lo lắng.” Tại Đại Hội Đảng lần thứ 12 vừa qua, trước khi nói tới nguy cơ thứ 5 là phân hóa giàu nghèo, Chủ tịch Hội Nông dân Việt Nam Nguyễn Quốc Cường đã chỉ ra 4 nguy cơ khác. Đó là tình trạng giảm nhanh tỷ lệ đầu tư xã hội cho phát triển nông nghiệp nông thôn từ 32,4% những năm 1989-1990 đến mức chỉ còn 6,06% trong những năm 2012-2014. Do vậy thu nhập của nông dân giảm và tạo ra tâm lý nông dân không muốn làm nông nghiệp. Ngoài ra quá trình đô thị hóa, rồi ảnh hưởng chính sách ruộng đất phân tán, phát triển nông nghiệp không thể áp dụng công nghệ hiện đại và hàng loạt bất cập khác tiềm ẩn những nguy cơ bất ổn xã hội nông thôn. Đề cập tới sức ép cạnh tranh toàn diện trên nhiều sản phẩm nông nghiệp trong giai đoạn Việt Nam hội nhập nhanh với thế giới. Bà Phạm Chi Lan, chuyên gia kinh tế ở Hà Nội, kêu gọi nhà nước phải nhanh chóng cải cách. “Nếu không cải cách được thì nền nông nghiệp Việt Nam đứng trước những khó khăn vô cùng to lớn, cũng sẽ không hình dung nổi là sẽ đi đến đâu và nhất là số phận của người nông dân, một bộ phận rất đông đảo trong xã hội Việt Nam sẽ đi tới đâu nữa. Tôi cho rằng sức ép về nhiều mặt cũng như đòi hỏi cuộc sống người nông dân, nó đòi hỏi Việt Nam thực sự thực hiện cải cách rất mạnh mẽ đối với nông nghiệp như là một cuộc cách mạng xanh mà một số nước đã làm. Ở đây là cả việc tổ chức lại sản xuất, cả việc xem lại chế độ sở hữu đối với đất đai, cũng như là về các khía cạnh kỹ thuật đối với sản xuất nông nghiệp.” Những người nông dân như ông Sáu Học ở đồng bằng sông Cửu Long  đã quen với việc làm nông đầu tắt mặt tối mà chỉ đủ ăn. Họ tỏ ra thờ ơ  với việc đổi đời một lần nữa, họ chưa thấy một mùa xuân đổi mới dù Bộ trưởng NN-PTNT Cao Đức Phát được giao trọng trách thực hiện tái cơ cấu nông nghiệp theo hướng nâng cao giá trị gia tăng và phát triển bền vững từ giữa năm 2013. Ba năm vừa qua nông nghiệp nông dân nông thôn chưa thấy tiến bộ. Qua Đại hội 12 ông Cao Đức Phát vẫn được tái cử vào Trung ương Đảng, liệu ông có thể đổi mới được gì cho nông nghiệp nông dân nông thôn, để người nông dân có được một mùa xuân đổi mới thực sự.
      • Phải chăng là chồi của hy vọng?
        Mặc Lâm, biên tập viên RFA
        2016-02-05 In trang này Chia sẻ Ý kiến của Bạn Email Nghe hoặc Tải xuống  Ảnh chụp bên ngoài Trung tâm Hội nghị Quốc gia Việt Nam hôm 18/01/2016. AFP       Những ngày cuối năm không khí chuẩn bị đón tết Bính Thân có phần nhộn nhịp tuy nhiều người cho rằng năm nay thua xa năm ngoái. Tuy nhiên những ai ưu tư cho cuộc thay đổi về mặt chính trị thì lại cho rằng mùa xuân năm nay một ít mầm xanh hy vọng đã nhú lên qua việc Bộ trưởng Đinh La Thăng cương quyết sa thải một Tổng giám đốc ngành đường sắt đang làm dư luận râm ran phấn khởi. Tín hiệu lắng nghe? Những ngày giáp Tết dân Hà Nội không ngớt ngạc nhiên vì biểu ngữ giăng trên đường chưa thấy có dòng chữ Mừng Đảng, Mừng Xuân như mọi năm mà thứ tự đã thay đổi là Mừng Xuân, Mừng Đất nước rồi mới tới Mừng Đảng. Tại Sài gòn cũng vậy mật độ thưa thớt của những câu khẩu hiệu tuyên truyền trên khắp thành phố làm cho không ít người ngạc nhiên. Hàng chục năm qua mỗi khi xuân về tết đến, người dân lại thấy một màu đỏ bao phủ khắp phố phường mà trong đó ngoài cờ tổ quốc ra biểu ngữ ca tụng, tôn vinh Đảng chiếm hầu hết diện tích các con đường trên thành phố. Sự thay đổi có tính cách âm thầm nhưng nhìn thấy được này ngay sau Đại hội 12 làm cho nhiều người tin rằng ít nhất đó là tín hiệu lắng nghe và chấp nhận thay đổi ngay cả trong cung cách sử dụng ngôn từ mà hàng chục năm qua do Ban Tuyên giáo chỉ đạo và theo dõi việc thực hiện. Sau khi Đại hội khóa 12 kết thúc một biểu hiện được xem là mạnh mẽ từ một trong 19 tân Ủy viên Bộ chính trị là hành động của Bộ trưởng Đinh La Thăng vào ngày 3 tháng 2 đã ký văn bản cách chức ông Nguyễn Viết Hiệp Tổng giám đốc công ty cổ phần Vận tải đường sắt Hà Nội vì đề nghị mua các toa xe của Trung Quốc đã qua sử dụng hơn 20 năm. Hành động quyết liệt này được người dân và báo chí hết lòng phần khởi vì cho rằng đây là một bước đổi mới của ông Bộ trưởng vốn có rất nhiều việc làm cương quyết đối với các cấp dưới quyền. Ông Phạm Minh Hoàng, nột nhà bất đồng chính kiến, nguyên giảng viên trường Đại học Bách Khoa thuộc Đại học Quốc gia thành phố Hồ Chí Minh cho biết nhận xét của ông về sự cương quyết có thể xem là hiếm hoi này: “Thú thật tôi cũng hơi ngạc nhiên bởi vì thứ nhất là vấn đề cách chức một Tổng giám đốc do ông này quyết định nhập một số tàu cũ của Trung Quốc. Nếu không phải của Trung Quốc mà nhập từ Nhật hay Hàn quốc thì tôi nghĩ không có chuyện cách chức đâu mà vì đây là nhập từ Trung Quốc, mà chất lượng của Trung Quốc thì không tốt. Hai nữa cho thấy sự mạnh tay đưa ra đối với một đối tác chiến lược số 1 của Việt Nam mà cũng không ngần ngại, chỉ có việc đấy thôi. Tôi nghĩ nhập những món đồ cũ như vậy mà người ta gọi là rác công nghiệp, chuyện này thì nhà nước đã nhiều lần lên tiếng về rác công nghiệp, về công nghệ thông tin và đây là lần đầu tiên liên quan đến kỹ nghệ nặng là đầu máy xe lửa. Nói gì thì nói tôi thấy vậy cũng tốt tôi mong nó tiếp tục theo chiều hướng tốt chứ không phải vì đấu đá hay tranh giành những gì khác. Tôi mong những biểu hiện xấu không những liên quan đến kinh tế mà còn liên quan đến chính trị mà chúng ta không ngần ngại. Ông Đinh La Thăng là một Ủy viên Bộ chính trị thì hành động này chấp nhận được.” Một con én khó làm nên mùa xuân Tuy nhiên nhà báo Đoàn Vương Thanh, ký giả kỳ cựu của TTXVN nay đã nghỉ hưu nghi ngờ hành động của Bộ trưởng Đinh La Thăng sẽ chỉ như một con én khó làm nên một mùa xuân cho dân tộc, ông nói:   Ảnh minh họa chụp tại Hà Nội hôm 14/08/2015.   “Cái này nói chung chỉ là tín hiệu đầu tiên thôi, chớ lạc quan vội bởi vì cái đầu tiên ấy lại có cái đầu tiên khác nó làm cho mờ nhạt đi  đó là việc cảnh sát giao thông có thể trưng dụng đồ của người đi đường…cách chức cả Tổng giám đốc đường sắt là cái gì đấy cần phải suy nghĩ Đinh La Thăng tuy sáng giá và tôi cho là tín hiệu đầu tiên thôi bởi vì cái quả núi bảo thủ của đất nước mình khó thoát đi lắm. Cái này chỉ là một vài nốt nhạc ban đầu của một bản nhạc mình chưa tin được là sẽ có cả một bản nhạc.” Đối với nữ nghệ sĩ Kim Chi tuy hoan nghênh việc trảm tướng của ông Đinh La Thăng nhưng với bà thì chuyện này cũng không có gì là lớn đến nỗi phải kỳ vọng sâu xa hơn qua một hành động rất bình thường của một người điều hành công tác chính phủ. “Nếu mà ổng làm được như vậy thì tôi hoan nghênh ổng, trước mắt là như vậy. Người không làm được việc, thậm chí gây ra nhiều hỗn loạn trong ngành giao thông bị mất chức thì cũng có tiến bộ đấy. Nhưng theo tôi được biết trước đây ông giám đốc giao thông của Nga tàu hòa chỉ trể trung bình 5 phút thôi mà người ta phải từ chức, thật ra quá nhiều sự kiện xảy ra đối với ngành giao thông thì tôi cho rằng thôi thì cũng tốt nhưng như vậy chưa phải kịp thời đâu vậy là hơi muộn rồi đó.” Đối với sự phấn khởi và kỳ vọng của dư luận trước việc ông Đinh La Thăng cách chức một cán bộ cao cấp trong ngành, cùng lúc ông sẽ từ Hà Nội, thôi chức Bộ trưởng Bộ Giao thông vận tải để vào thành phố Hồ Chí Minh giữ vai trò Bí thư thành ủy thành phố HCM, người dân cho rằng với một người cương quyết và không lùi bước như ông, những con sâu đang đục khoét thành phố rồi đây sẽ gặp rắc rối khi ông được nhiều quyền hành hơn trong vai trò Bí thư một thành phố lớn nhất nước. Tuy nhiên, cũng như nhiều người từng chứng kiến sự kỳ vọng rồi thất vọng qua nhiều năm sau đổi mới, giảng viên Phạm Minh Hoàng vẫn tỏ ra hời hợt và e dè với sự việc này, ông nói: “Cái kỳ vọng của tôi nó không được lạc quan cho lắm. Tôi đánh giá người dân Việt Nam có bao nhiêu năm tạm gọi sống trong hy vọng, trong chờ đợi thì người ta chờ đợi bất kỳ dấu hiệu nào nhỏ thì người ta cũng mong đó là một cái gì mang lại niềm hy vọng, một cái gì sáng sủa hơn nhưng có lẽ chúng ta đã chờ đợi lâu quá rồi, bốn mươi mấy năm rồi và chúng ta đã chờ đợi 6 -7 kỳ đại hội đảng kề từ đại hội năm 86-90 lúc mà đất nước đổi mới thì người ta đã có kỳ vọng rồi. Nhưng biết bao kỳ đại hội rồi ta thấy không có gì thay đổi cả tôi muốn nói vấn để thay đổi thể chế chứ không phải thay đồi về kinh tế. Cảm nhận của tôi là không có thấy ở đây một dấu hiệu gì khả quan tích cực cả.” Mùa xuân là mùa của hy vọng, dù một đốm lửa nhỏ cũng có thể lan ra thành hơi nóng sưởi ấm niềm hy vọng cho người dân đang chờ dợi một khoảnh khắc cách mạng có thể biến đổi đời sống của họ dù trong bất cứ lãnh vực nào.
      • Nguyễn Quang A - Tự ứng cử để giúp ông Trọng chứng minh "dân chủ đến thế là cùng"
        HÃY ỨNG CỬ ĐỂ BIẾN QUYỀN HÃO DẦN DẦN THÀNH QUYỀN THỰC VÀ GIÚP ÔNG TRỌNG CHỨNG MINH “DÂN CHỦ ĐẾN THẾ LÀ CÙNG”   Bầu cử Quốc hội khóa 14 sẽ diễn ra vào ngày 22-5-2016. Nghe nói ĐCSVN đang chuẩn bị đề cử 896 ứng viên (trong đó có 80 ủy viên Ban chấp hành Trung ương của ĐCSVN) cho cuộc bầu cử này. Việc một đảng chính trị chuẩn bị đề cử các đảng viên và cảm tình viên của mình ra tranh cử Quốc hội là việc bình trong một xã hội dân chủ, tuy nhiên trong xã hội “dân chủ đến thế là cùng” của chúng ta việc này không bình thường cho lắm.     Không có các đảng chính trị khác cạnh tranh với ĐCSVN, nên việc đề cử là độc quyền của ĐCSVN và các tổ chức nối dài của ĐCSVN. Cho đến nay đã có rất ít người tự ứng cử. Ngoài vài người được ĐCSVN ngầm chọn để ra tự ứng cử, hầu hết những người tự ứng cử bị các thủ tục “dân chủ đến thế là cùng” loại bỏ một cách không thương tiếc, bất chấp quyền ứng cử của công dân đủ 21 tuổi vào Quốc hội đã được Điều 27 của Hiến pháp long trọng đảm bảo.   1. HÃY BIẾN QUYỀN HÃO THÀNH QUYỀN THỰC MỘT CÁCH TỪ TỪ   Quyền ứng cử cơ bản vẫn chỉ là quyền hão. Phải sửa luật bầu cử để không cho phép bất cứ ai tước quyền ứng cử của người dân, tuy nhiên trong hơn một tháng, từ nay đến 13-3-2016 (70 ngày trước ngày bầu cử, ngày nộp đơn ứng cử cuối cùng), người dân vẫn có thể làm rất nhiều việc để giúp biến quyền hão dần dần thành quyền thực.   Tôi nhấn mạnh sự từ từ, vì rất có thể những người tự ứng cử vẫn bị các thủ tục “hiệp thương” hiện hành loại bỏ khỏi danh sách ứng viên cuối cùng, thậm chí có thể bị “đấu tố” tại các Hội nghị cử tri theo Điều 45 của Luật Bầu cử số 85/2015/QH13 hoặc bị báo của ĐCSVN bới móc đời tư,… Nhiều người có thể nghĩ việc “tự ứng cử” sẽ thất bại, “chẳng xoay chuyển được gì,”… Nhưng việc ứng cử sẽ làm cho dân chúng thấy sự “dân chủ đến thế là cùng” ở nước ta ra sao, gây áp lực để có những sự thay đổi có ý nghĩa trong tương lai, giúp nâng cao dân trí và quan trí. Tôi nghĩ những người đủ tiêu chuẩn hãy ra ứng cử Quốc hội đợt này. Điều 3 của Luật Bầu cử quy định người ứng cử đại biểu Quốc hội “phải đáp ứng các tiêu chuẩn của đại biểu Quốc hội quy định tại Luật tổ chức Quốc hội” được quy định tại Điều 22 Luật Tổ chức Quốc hội (Số: 57/2014/QH13) như sau:   “1. Trung thành với Tổ quốc, Nhân dân và Hiến pháp, phấn đấu thực hiện công cuộc đổi mới, vì mục tiêu dân giàu, nước mạnh, dân chủ, công bằng, văn minh.   2. Có phẩm chất đạo đức tốt, cần, kiệm, liêm, chính, chí công vô tư, gương mẫu chấp hành pháp luật; có bản lĩnh, kiên quyết đấu tranh chống tham nhũng, lãng phí, mọi biểu hiện quan liêu, hách dịch, cửa quyền và các hành vi vi phạm pháp luật khác.   3. Có trình độ văn hóa, chuyên môn, có đủ năng lực, sức khỏe, kinh nghiệm công tác và uy tín để thực hiện nhiệm vụ đại biểu Quốc hội.   4. Liên hệ chặt chẽ với Nhân dân, lắng nghe ý kiến của Nhân dân, được Nhân dân tín nhiệm.   5. Có điều kiện tham gia các hoạt động của Quốc hội.”   Bất kỳ ai cảm thấy mình thỏa mãn 5 tiêu chuẩn trên hãy mạnh dạn làm thủ tục ứng cử vào Quốc hội. Nếu có 896 người tự ứng cử như vậy để cạnh tranh với những người do ĐSCVN đề cử, thì đó là một việc rất hợp pháp, rất hay.   Việc ứng cử như vậy sẽ dần dần biến quyền ứng cử hão thành quyền thực. Hãy chuẩn bị và làm thủ tục ứng cử ngay, đừng chần chừ!   2. HÃY GIÚP ÔNG NGUYỄN PHÚ TRỌNG CHỨNG MINH "DÂN CHỦ ĐẾN THẾ LÀ CÙNG"   Trên tinh thần xây dựng và tôn trọng các quy định pháp luật không vi hiến, chúng ta có thể làm gì trong việc ứng cử và chuẩn bị cho bầu cử Quốc hội để giúp ông Trọng chứng minh “dân chủ đến thế là cùng”? Tất cả mọi người hãy tận dụng mọi quyền hợp pháp của mình để tham gia ứng cử, động viên những người ứng cử, để tham gia, giám sát các cuộc hiệp thương, các cuộc hội nghị cử tri, các cuộc bầu cử và kiểm phiếu. Dưới đây là một vài gợi ý cho riêng giai đoạn ứng cử.   A. NHỮNG NGƯỜI ỨNG CỬ   2.1 Hãy tự ứng cử và vận động những người có đủ tiêu chuẩn ra ứng cử;   2.2 Hãy giúp việc thực hiện các quy định hiện hành (dẫu còn rất thiếu sót) một cách công khai, minh bạch và đúng quy định;   2.3 Những người tự ứng cử (không phải do ĐCSVN đề cử) hãy tập hợp thành Nhóm ứng viên ngay từ bây giờ cho đến 13-3-2016 để giúp nhau trong quá trình ứng cử; cho đến 22-5-2016 trong quá trình chuẩn bị bầu cử và giám sát quá trình hiệp thương, quá trình bầu cử và giám sát kiểm phiếu; cho đến ngày Quốc hội mới họp trong việc khiếu nại liên quan đến ứng cử, bầu cử.   B. NGƯỜI DÂN   2.4 Hãy ủng hộ những người ứng cử trong quá trình hiệp thương và nhất là Hội nghị cử tri theo Điều 45 của Luật Bầu cử Quốc hội (đây là hai khâu rất quan trọng cần nhân dân, các ứng viên và báo giới giám sát vì đây là quá trình then chốt mà sự lạm dụng để tước quyền của những người tự ứng cử, thậm chí đấu tố họ, rất hay diễn ra) bằng cách: a) ký tên ủng ộ người ứng cử mà mình ưa thích như gợi ý ở dưới (đây là cách hoàn toàn hợp pháp để chống lại sự lạm dụng Hội nghị cử tri và quá trình hiệp thương); b) trực tiếp tham gia, giám sát kể cả ghi âm, ghi hình các hội nghị cử tri đó để tăng cường tính minh bạch và dân chủ; c) thực hiện đúng quyền cử tri của mình (phát hiện và tố cáo sự gian lận, sự vi phạm quy định ứng cử, bầu cử và kiểm phiếu,…); d) yêu cầu xóa bỏ vai trò của Mặt trận trong việc chọn ứng viên, xóa bỏ sự hiệp thương và hội nghị cử tri.   C. CÁC LUẬT SƯ   2.5 Hãy ứng cử và giúp những người ứng cử về các thủ tục pháp lý liên quan đến ứng cử, hiệp thương, bầu cử và giám sát kiểm phiếu.   D. BÁO GIỚI   2.6 Hãy đưa tin công bằng, khách quan, không thiên vị về các ứng cử viên (không phân biệt người do ĐCSVN đề cử hay người tự ứng cử).   E. AI NÊN TỰ ỨNG CỬ   2.7 Tất cả những người đủ 5 tiêu chuẩn ứng cử vào Quốc hội nên ứng cử, trước hết là những người trẻ, các luật sư, các nhà hoạt động, các trí thức (chỉ nêu vài gợi ý về những người nên ứng cử mà tôi biết: ở Hà Nội: Gs. Vs. Hoàng Xuân Phú, Gs. Nguyễn Đông Yên, Gs. Nguyễn Huệ Chi, Gs. Phạm Duy Hiển, Ts. Lê Đăng Doanh, nhà văn Phạm Toàn, nhà văn Vũ Ngọc Tiến, nhà phê bình văn học Phạm Xuân Nguyên, nhà văn Nguyễn Nguyên Bình, Ts. Phạm Gia Minh, Ls. Trần Vũ Hải, Ls. Hà Huy Sơn, Ls. Lê Quốc Quân và các luật sư khác, Ts. Nguyễn Xuân Diện, ông Nguyễn Tiến Dân, chị Đặng Bích Phượng, anh Nguyễn Chí Tuyến, anh Lã Việt Dũng, chị Phạm Đoan Trang, anh Nguyễn Anh Tuấn, anh Trịnh Anh Tuấn, nghệ sĩ Kim Chi, anh J.B Nguyễn Hãu Vinh, anh Nguyễn Tường Thụy,…; ở Đà Nẵng Gs. Chu Hảo, Gs. Nguyễn Thế Hùng, anh Nguyễn Anh Tuấn; ở Nha trang nhà báo Võ Văn Tạo, chị Nguyễn Ngọc Như Quỳnh,…; ở Phú Yên Ls. Võ An Đôn; ở thành phố HCM Gs. Nguyễn Đăng Hưng, Ts. PGs. Hoàng Dũng, Ts. Phạm Chí Dũng, nhà văn Phạm Đình Trọng, anh Phạm Lê Vương Các, Ts. Nguyễn Tuấn Huy, nhà báo Huy Đức, nhà thơ Bùi Quang Viễn, nhà báo Huỳnh Ngọc Chênh, nhà hoạt động Hoàng Dũng …; ở Đà Lạt Ts, Nguyễn Văn Tụ (Hà Sĩ Phu), nhà nghiên cứu Mai Thái Lĩnh, nhà thơ Bùi Minh Quốc, nhà văn Tiêu Dao Bảo Cự,…: ở Đak Lak chị Huỳnh Thục Vy,…; ở Vũng Tàu dịch giả Phạm Nguyên Trường, nhà thơ Hoàng Hưng…; vân vân; các bạn nên vận động những người khác nữa mà tôi chưa biết ra ứng cử)   Do những người tự ứng cử thường gặp khó khăn trong quá trình hiệp thương và tại hội nghị cử tri (họ dễ bị loại bỏ, thậm chí bị “đấu tố” một cách bất công) nên việc lấy chữ ký ủng hộ của cử tri trên cả nước là điều hoàn toàn hợp pháp và giúp giảm sự lạm dụng và đối xử bất công đối với họ. Mẫu thu thập chữ ký ủng hộ người ứng cử vào Quốc hội nên có các mục Chữ ký, Họ và tên, Nơi cư trú (Phường/Xã; Quận/huyện; Tỉnh/Thành phố).   Vận động những người khác ra ứng cử, thế tôi thì sao? Tôi kém ông Nguyễn Phú Trọng 2 tuổi và nghĩ mình thỏa mãn các tiêu chuẩn để ứng cử, nếu ông Nguyễn Phú Trọng được ĐCSVN đề cử thì tôi sẽ đăng ký ứng cử tại đúng khu vực ông được phân công. Nếu ông Nguyễn Phú Trọng không được ĐCSVN đề cử do tuổi tác, tôi cũng sẽ không ứng cử trừ khi có được trên 5.000 chữ ký ủng hộ từ nay đến 12-3-2016.   Đây là một trò chơi hoàn toàn hợp pháp giữa 2 bên: chúng ta (kể cả những người cộng sản muốn cải cách) và những người bảo thủ muốn tước quyền của chúng ta. Trong trò chơi này (tương tự như trò chơi tung đồng xu) nếu kết cục là NGỬA thì chúng ta THẮNG (khả năng chưa cao), còn nếu SẤP (khả năng cao hơn) thì họ sẽ THUA. Họ càng tìm cách cản trở, quấy nhiễu hay bắt bớ chúng ta vì việc làm thực sự hợp pháp và tôn trọng pháp luật hiện hành (dẫu không tốt) thì chúng ta không thể giúp ông Nguyễn Phú Trọng chứng minh “dân chủ đến thế là cùng” được trong việc ứng cử và đề cử lần này và như thế họ càng thua đậm.   Tôi sẽ bàn về việc giám sát, khiếu nại trong quá trình ứng cử, hiệp thương; về quá trình bầu cử; về quá trình kiểm phiếu trong các bài viết tiếp.   Trên đây chỉ là vài gợi ý, các bạn nên chủ động nêu những sáng kiến khác để làm một cách hợp pháp và trên tinh thần xây dựng một nhà nước thực sự của dân, do dân và vì dân.                                                                               * * *              Ngày đầu tiên đi vận động được 12 chữ ký của các cử tri ủng hộ ông Nguyễn Quang A ứng cử.   Còn mệt mới được 5.000 chữ ký, nên nhờ các bạn lấy mẫu chữ ký trong link dưới đây, in ra và thu thập chữ ký giúp mình. Nếu các bạn nào muốn lấy chữ ký của các cử tri tại 1 địa phương nào đó, thí dụ Phường Bến Nghé, Q1. Tp. HCM thì có thể điền sẵn nơi cư/tạm trú đó, sao chép sang tất cả các dòng (chỉ còn cột Chữ ký và cột Họ tên để trống để điền) trước khi in ra giấy thì sẽ đỡ mất công ghi hơn. (Lưu ý, phần STT cứ để trống cho việc tổng hợp sau này).   Rất cảm ơn các bạn.   Nguyễn Quang A   (FB Nguyễn Quang A)
      • Cải cách thể chế chính trị tại Việt Nam: Có thể giống Miến Điện về phương pháp nhưng khác về lộ trình
        Qua một thời gian theo dõi diễn biến các hoạt động chính trị tại Việt Nam. Tôi có nhận định trong tương lai cải cách thể chế chính trị tại Việt Nam có thể giống với Miến Điện về phương pháp nhưng sẽ khác nhau về lộ trình đạt tới đích. Sau đây là những phân tích và lý giải của tôi về vấn đề này.   Sự thay đổi từ một chính quyền này sang một chính quyền khác có hai phương pháp cơ bản. Cách mạng và chính quyền tự thay đổi dưới áp lực và đòi hỏi của người dân. Đổi với Việt Nam thì phương pháp tự thay đổi phù hợp hơn phương pháp cách mạng vì một số lý do.   Lý do thứ nhất là Việt Nam đã trải qua rất nhiều cuộc chiến tranh khác nhau. Người dân có nhu cầu sống một cuộc sống hòa bình và ổn định. Nếu một cuộc cách mạng xảy ra mà dân chúng chưa biết rõ một cách chắc chắn liệu tương lai một chính quyền mới có thực sự tốt đẹp hơn hay đất nước rơi vào bất ổn định thì tất cả những kêu gọi người dân tham gia một cuộc cách mạng lật đổ chính quyền hiện tại giường như khó thuyết phục.   Lý do thứ hai là trong các tổ chức và hoạt động đối lập tại Việt Nam thì xu hướng tạo áp lực để chính quyền tự cải cách, tự thay đổi thu hút nhiều người quan tâm và tham gia hơn là xu hướng kêu gọi một cuộc cách mạng lật đổ xảy ra tại Việt Nam.   Lý do thứ ba: là trong giới lãnh đạo tại Việt Nam đã có sự thay đổi đáng kể về mặt nhận thức. Không ai còn bị ràng buộc bởi lý thuyết cộng sản lỗi thời. Và họ cũng thoải mái hơn khi phát biểu hay đề cập tới việc cải cách thế chế chính trị, xây dựng nhà nước pháp quyền. Vấn đề thực hiện được hay không giờ chỉ còn là làm sao giải quyết được yếu tố lợi ích cá nhân và dung hòa với lợi ích xã hội.   Như vậy về phương pháp để thay đổi cải cách thể chế ở Việt Nam thì cũng có thể giống như ở Miến Điện tức là chính quyền tự thay đổi. Tuy nhiên, về lộ trình sẽ có sự khác biệt vì hiện tại ở Việt Nam không có cả hai yếu tố là : Bà Suu Kyi và ông Thein Sein.   Yếu tố ông Thein Sein : Khác với Miến Điện tại Việt Nam không có ai là người có quyền lực tuyệt đối. Quyền quyết định cao nhất vẫn là một tập thể những con người thuộc bộ chính trị. Do vậy, muốn thay đổi thế chế cần cả một tập thể nhất trí điều này cũng là một khó khăn. Nhưng điều quan trọng hơn vẫn là quyết tâm của người đứng đầu thực tâm muốn thay đổi. Bởi tổng thống Miến Điện tuy có quyền lực khá lớn nhưng muốn cải cách thì ông cũng phải có những hành động thanh trừng các đổi thủ cản đường cải cách và đưa những người có tư tưởng đổi mới, ủng hộ vào thay thế. Do vậy, ông vừa phải là người có quyết tâm muốn thay đổi và phải là người khôn ngoan để vẫn giữ vững được vị trí lãnh đạo của mình.   Yếu tố Suu Kyi: Bà là người hội đủ cả tâm và tầm. Nên mới là con người thu hút được đông đảo quần chúng đi theo.   Về cái tâm: Bà thực tâm đấu tranh vì một đất nước Miến Điện tốt đẹp hơn. Do vậy, tất cả những hành động, tất cả các tổ chức làm lợi cho nhân dân cho đất nước bà đều ủng hộ và sẵn sàng bắt tay kể cả với chính quyền nếu họ có những thay đổi có lợi cho nhân dân. Tất cả những hành động và tổ chức làm hại tới nhân dân và đất nước đều bị phản đối, không nhất thiết đó là chính quyền hay một tổ chức nào khác. Chính vị vậy người dân Miến Điện hiểu rằng bà đấu tranh cho quyền lợi của họ chứ không phải là người muốn đấu tranh để dành quyền lực cho bản thân. Bà sẵn sàng trao quyền lãnh đạo đất nước cho người khác cùng với lý tưởng của mình và chỉ là người thủ lĩnh trong đấu tranh cho nhân dân.   Về cái tầm: Đã là người lãnh đạo, đặc biệt là lãnh đạo đối lập với một chính quyền độc tài phải có rất nhiều yếu tố. Trong đó, trước hết là khả năng diễn thuyết và thuyết phục người khác theo mình. Có kiến thức rộng lớn từ chính trị, pháp luật, kinh tế, ngoại giao… để có thể lắng nghe mọi tầng lớp nhân dân và chọn ra những phương pháp, con đường đấu tranh phù hợp thu hút đông đảo tầng lớp nhân dân đi theo. Ở bà Suu Kyi có hội tụ đủ những yếu tố của người lãnh đạo đối lập nêu trên.   Tóm lại, để cải cách thể chế chính trị như tại Miến Điện xảy ra phải có cả yếu tố thay đổi từ phía chính quyền và sự đấu tranh đủ mạnh của phía đối lập. Để từ đó hai bên sẽ có những bắt tay và cùng đi theo một con đường chung, có lộ trình phù hợp có lợi cho sự phát triển của đất nước.   Tiếp theo tôi muốn phân tích hai yếu tố này tại Việt Nam để có thể thấy một lộ trình cải cách ở Việt Nam sẽ có sự khác biệt với Miến Điện.   Về yếu tố người lãnh đạo chính quyền: Cá nhân tôi cho rằng Việt Nam cũng đã từng có một thế hệ lãnh đạo thực tâm muốn tốt đẹp cho nhân dân đất nước, nhưng do họ đã bị mê hoặc bởi chủ thuyết cộng sản sai lầm nên đã đưa đất nước đi theo con đường này. Chủ thuyết này không chỉ làm say đắm nhân dân và lãnh đạo của Việt Nam, mà còn rất nhiều đất nước trên thế giới và bản thân ông Max người sáng tạo ra nó cũng với ước mơ tốt đẹp cho nhân loại. Chỉ có điều mô hình ông ta đưa ra là không tưởng và về sau đã bị lợi dụng để biến thành một mô hình quản lý cho một số nước độc tài. Do vậy, nhiều người khi chê bai chế độ cộng sản lại thường ví ông Max như “ quỷ dữ”. Sau cải cách năm 1986 và sự sụp đổ của một loạt các nước xã hội chủ nghĩa trên thế giới thì phần lớn giới lãnh đạo Việt Nam đã nhận biết mô hình cộng sản là không tưởng. Sau đó Việt Nam áp dụng mô hình kinh tế chính trị giống Trung quốc. Thời kỳ sau này người ta ví là thời đại kim tiền. Tức là có tiền mới có quyền lực và có quyền lực là sẽ có tiền. Do vậy, thế hệ lãnh đạo sau này cũng bị cuốn vào vòng xoáy kim tiền này. Tất nhiên trong số ít những người lãnh đạo vẫn xuất hiện một số gương mặt vừa biết lo cho mình và vừa có tâm muốn tốt đẹp cho đất nước như ông Võ Văn Kiệt và Nguyễn Bá Thanh… Tuy Việt Nam chưa xuất hiện người lãnh đạo vừa có quyền lực, vừa thực tâm muốn cải cách triệt để, và vừa khôn ngoan để có thể thực hiện cải cách. Nhưng đã xuất nhiều người lãnh đạo Việt Nam muốn có những cải cách một cách từ từ và có lộ trình. Do vậy, những chủ đề liên quan tới cách cách thể chế được trao đổi và phát biểu thoải mái và công khai hơn trên mạng, báo chí, thâm chí trong các phát biểu của giới lãnh đạo.   Về yếu tố đấu tranh đối lập: Không thể phủ nhận vài năm gần đây đã xuất hiện rất nhiều các tổ chức và cá nhân đấu tranh chính trị đối lập. Đây cũng là xu thế tất yếu của phát triển xã hội. Chúng ta thử điểm qua một số nhóm đối lập và phương pháp đấu tranh khác nhau.   Một số tổ chức đối lập chống cộng “quyết liệt”: Với các tổ chức này thì cho rằng cộng sản là không bao giờ thay đổi, bất kể ai là cộng sản đều xấu và họ đều chống. Phần lớn thành viên là những anh, chị sống ở nước ngoài từng tham gia vào chế độ VNCH và có những nỗi đau mất mát từ quá khứ nên họ không thể đội trời chung với cộng sản. Do vậy, nên mới có những cuộc biểu tình chống báo đất Việt vì đã từng phát hành sách “ bên thắng cuộc” của Huy Đức, hoặc ngay cả ông Bùi Tín sang Mỹ diễn thuyết cũng bị “ đấu tố” vì cả hai người này cũng đã từng phục vụ trong lực lượng quân đội của Việt cộng. Hoặc Đàm Vĩnh Hưng sang hát tại Mỹ cũng bị xịt hơi cay vào mặt vì là đảng viên mặc dù không biết anh ta có hát bài nào ca ngợi đảng cộng sản tại Mỹ hay không. Với phương pháp chống cộng như vậy khó lòng thu hút được sự quan tâm của người dân trong nước đặc biệt là giới trẻ. Vì cái mà thế hệ trẻ quan tâm là hiện tại và tương lai chứ không còn quan tâm nhiều những thắng thua trong quá khứ. Hơn nữa, đảng cộng sản là một tổ chức có nhiều người tham gia, có người tốt, có người xấu, có người cấp tiến, có người bào thủ. Trong số vài triệu đảng viên lại còn có rất nhiều những người thân và họ hàng của họ không phải đảng viên. Nên việc chống cộng cực đoan không thuyết phục được đông đảo người dân tham gia.   Một số tổ chức không chống cộng cực đoan nhưng mục tiêu đấu tranh là giải thể chế độ cộng sản. Với các tổ chức này, cũng phần lớn là ở hải ngoại thì ủng hộ tất cả những người đấu tranh dân chủ, miễn là họ có lợi cho công cuộc đấu tranh giải thể chế độ cộng sản. Tuy nhiên, khi mục tiêu chính là giải thể chế độ cộng sản thì họ lại khó thuyết phục được người dân đi theo vì cái mà phần lớn người dân quan tâm là những vấn đề cuộc sống hàng ngày của họ. Những khái niệm như dân chủ, công bằng là những khái niệm rất trừu tượng, chưa cụ thể với họ. Nên mục đích cũng như con đường để thuyết phục người dân đi theo là không rõ ràng vì chưa tác động trực tiếp tới lợi ích cụ thể hàng ngày của người dân.   Một số nhóm, tổ chức hoạt động với mục tiêu tác động tới chính quyền để họ thay đổi theo hướng tốt đẹp cho đất nước và xã hội. Họ đưa ra nhưng kiến nghị tích cực gửi tới chính quyền, phản đối các việc làm sai trái tổn hại tới đất nước. Đây là những nhóm tri thức, các vị lão lãnh cách mạng, những quan chức về hưu. Hoạt động của họ được đông đảo người dân trong nước quan tâm và hướng ứng hơn. Cá nhân tôi cũng luôn giành sự tôn trọng cho những hoạt động này. Vì tôi biết họ thực tâm đấu tranh cho đất nước tốt đẹp hơn chứ không phải vì muốn giành quyền lực chính trị. Bởi trước đây họ cũng đã từng là những người làm những việc quan trọng cho chính quyền hoặc đang là những người có vị thế đáng nể trong xã hội hoặc trên thế giới. Tất nhiên, cũng chỉ mấy năm gần đây mới xuất hiện hoạt động của những nhóm nhân sỹ trí thức này. Do vậy, hoạt động chủ yếu tập trung vào những vấn đề lớn, hệ trọng của đất nước và liên quan chủ yếu tới vấn đề chính trị.   Hình thành một số tổ chức xã hội dân sự: Trong vài năm gần đây đã xuất hiện các tổ chức này. Mục tiêu hoạt động là tập trung vào những vấn đề thiết thực và sát sườn của đời sống nhân dân mà không chỉ gói gọn vào mục tiêu chính trị. Chúng ta biết rằng trong một xã hội có rất nhiều vấn đề quản lý xã hội mà chính quyền chưa thể làm được hoặc làm chưa tốt. Các tổ chức xã hội dân sự này cùng tham gia vào việc bù đắp những khoảng trống nêu trên. Ví dụ tôi đã từng nghe nói các hoạt động đưa thư viện sách tự quản về cho các trường học tại các vùng nông thôn, khi mà khả năng tiếp cận sách của các em là hạn chế. Hoặc một số nhóm luật sư có thể tư vấn miến phí cho những người dân không có điều kiện và hiểu biết về pháp luật trong những sự việc liên quan tới tranh chấp đất đai… Tôi có đọc một bài viết của anh Hà Huy Sơn về kêu gọi thành lập một mạng lưới các tổ chức xã hội dân sự. Do bài viết tương đối ngắn nên tôi cũng chưa rõ được phương hướng liên kết và phát triển các tổ chức này ra sao. Tuy nhiên, cá nhân tôi cho rằng đây là một hoạt động hay và thiết thực. Có khả năng thu hút được đông đảo người dân tham gia.   Như vậy, gộp lại tất cả những tổ chức, nhóm hoạt động đối lập thì phương pháp đấu tranh để gây áp lực lên chính quyền để họ thay đổi là phương pháp chủ yếu diễn ra ở Việt Nam. Cùng với sự thay đổi nhận thức và xuất nhiều ngày càng nhiều người lãnh đạo có mong muốn thay đổi sẽ là điều kiện để Việt nam thay đổi theo phương pháp của Miến Điện nhưng với một lộ trình khác biệt.   Đổi với những người lãnh đạo chính quyền có lẽ họ muốn sự thay đổi một cách từ từ và trước mắt vẫn phải giữ sự ổn định trong lãnh đạo của Đảng. Tăng dần tính dân chủ, tính cạnh tranh trong đảng, và nới rộng dần các yếu tố ngoài đảng. Vừa đáp ứng được yếu tố ổn định lãnh đạo lại vừa đảm bảo cải cách quản lý sao cho có lợi cho xã hội, gần dân và hợp lòng dân hơn. Tôi đã từng có một số đề xuất trong bài viết Cải cách thế chế chính trị tại Việt Nam cần diễn ra như thế nào. Những đề xuất về lộ trình ban đầu vẫn cần phù hợp với nguyên tắc nêu trên.   Về phía đấu tranh đối lập, theo tôi ngoài việc tập trung chủ yếu tới các vấn đề chính trị cần tập trung cả vấn đề dân sự và dân sinh. Ví dụ: Nếu có một bản kiến nghị của 72 nhân sỹ trí thức gửi lãnh đạo đất nước đề nghị cắt chức một bộ trưởng nào đó vì đã không quản lý nổi ngành này gây cho người dân hoang mang khi trẻ em phải đi tiêm vác xin, khám chữa bệnh có thể bị chết, hoặc không công bố dịch cho dân chúng để phòng tránh thì chắc có hàng ngàn, hàng vạn người tham gia cùng ký tên. Và nó dễ được chấp nhận hơn rất nhiều so với kiến nghị thay đổi cả một thế chế. Và khi một người bộ trưởng bị cắt chức sẽ buộc những người khác làm việc phải có trách nhiệm hơn. Nếu không bị cắt chức thì người thủ tướng trực tiếp lãnh đạo sẽ mất uy tín chính trị vì đã bao che và làm ngơ. Do đó gián tiếp tác động tới hành vi của thủ tướng để ông phải quản lý chặt chẽ hơn các vị bộ trưởng. Hiện tại có rất nhiều vấn đề về dân sự, và dân sinh liên quan trực tiếp đến đời sống nhân dân nhưng chưa có những áp lực đủ mạnh để những người quản lý phải thay đổi. Ví dụ như việc người dân Việt Nam buộc phải ăn những thực phẩm độc hại hàng ngày, tai nạn giao thông cướp đi sinh mạng của người dân còn lớn hơn những cuộc chiến tranh trên thế giới… tất cả những vấn đề này cần được quan tâm và đấu tranh thậm chí còn mạnh mẽ hơn những vấn đề liên quan tới chính trị.   Trên đây, chỉ là những ý kiến cá nhân của riêng tôi. Tôi vẫn hy vọng một sự thay đổi theo hướng từ từ, có lộ trình và có mục đích diễn ra ở Việt Nam. Có sự thay đổi cả từ phía chính quyền và từ phía đối lập để cùng đi tới một con đường chung có lợi cho Việt Nam.   Nguyễn Hồng Hải
        Tác giả gửi tới Dân Luận

        (Dân Luận)
      • Jonathan London - Việt Nam tới đâu từ đây?
        Trong khi được mô tả như một cuộc đấu lãnh đạo của Đảng giữa đương kim Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng và đương kim Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng, Đại hội 12 của Đảng Cộng sản Việt Nam cũng có thể được nhớ tới như dấu mốc khởi đầu của một sự chuyển dịch thế hệ trong giới lãnh đạo cấp cao của Đảng. Nhưng một sự chuyển dịch thế hệ không nhất thiết kéo theo những thay đổi lớn. Quả thật, sau mọi sự phấn khích và căng thẳng bao quanh Đại hội, ở Việt Nam hiện nay là một tâm trạng phản cao trào.   Gs Jonathan London Vậy chuyện gì đã xảy ra? Thông qua sự kết hợp giữa các phương tiện mang tính thủ tục (quyết định số 244-QĐ/TW chẳng hạn) và vận động chính trị khôn khéo gây bất ngờ cho nhiều người, Nguyễn Phú Trọng đã giành cho mình một nhiệm kỳ Tổng Bí thư thứ hai. Trong quá trình này, dường như ông cùng những người ủng hộ về cơ bản đã làm đoản mạch sự nghiệp chính trị của Nguyễn Tấn Dũng, người tự nhận mình có tư tưởng chính trị độc lập – vị thủ tướng đương nhiệm cho đến cách đây vài tháng vẫn còn được nhiều người kỳ vọng vào vị trí lãnh đạo.   Di sản của ông Dũng chính là sự sụp đổ của ông. Dù được dán nhãn rộng rãi là một nhà cải cách, thành tích của ông Dũng chưa bao giờ vừa vặn với cách mô tả đó. Ông chủ yếu là một chính trị gia đã dựng nên một mạng lưới bảo trợ vững chắc và bắt đầu những cải cách thúc đẩy lợi ích của những người có vị thế và một số nhà đầu tư nước ngoài được chọn. Đôi khi những “cải cách” và hành động của ông có vẻ như đã làm tổn hại đến thành tựu kinh tế của đất nước.   Trong khi ông Dũng thể hiện mình cống hiến cho một Việt Nam cởi mở và dân chủ hơn, những người chỉ trích ông lại bác bỏ một khả năng như vậy. Nhưng, trước sự thất vọng tràn trề của những người chỉ trích, phong cách và tài trí bí ẩn của ông Dũng đã khiến nhiều người Việt Nam xem nỗ lực giành chức Tổng Bí thư của ông như một nỗ lực đem lại hướng đi mới trong nền chính trị Việt Nam, một hướng đi tuy rõ ràng không hoàn hảo nhưng chí ít sẽ mang lại sự thay đổi.   Thay vào đó, điều ngược lại đã xảy ra. Mỉm cười là những người thường được mô tả là đại diện cho phái bảo thủ trong Đảng. Ngay sau Đại hội, báo chí nhà nước tràn ngập hình ảnh ông Trọng được một nhóm những người mới được bổ nhiệm được lựa chọn cẩn thận của ông chúc mừng. Ngược lại, trong ảnh ông Dũng hoặc đứng nhẫn nhịn, hoặc quay lưng lại, hướng ra lối về.   Vậy thì tới đâu từ đây? Trong không gian mạng sôi động của Việt Nam và trên báo chí quốc tế, kết quả của cuộc kế vị lãnh đạo được xem như một phiếu thuận cho sự tiếp diễn trong Đảng. Đây là một kết luận có lý. Suy cho cùng ông Trọng, dù giáo điều và bị chê cười đến đâu, mới là người thắng thế. Ông Trọng, chứ không phải “ông Dũng độc lập,” mới là người giữ chức Tổng Bí thư trong ít nhất hai năm tới và có thể là năm năm.   Còn có những dấu hiệu khác về sự tiếp diễn. Một ví dụ là số lượng đông đảo cán bộ công an trong Bộ Chính trị mới được chọn. Chủ tịch nước mới được xức dầu thánh của Việt Nam là “sếp cảnh” của đất nước. Còn hai vị trí lãnh đạo cấp cao khác – Thủ tướng và Chủ tịch Quốc hội – thì một người là quan chức mờ nhạt từ miền Trung còn một người từ miền Nam tuy có năng lực trong các vấn đề xã hội nhưng vẫn chưa thể hiện được bản thân trong các lĩnh vực khác.   Có lẽ sự tiếp diễn quan trọng nhất là Việt Nam sẽ vẫn là một đất nước được cai trị bởi tập thể, bất chấp những lời kêu gọi “cải cách chính trị cấp bách” từ Bộ trưởng Kế hoạch và Đầu tư sắp nghỉ. Về khía cạnh này Việt Nam khác hầu hết các quốc gia khác trên thế giới. Cơ quan chính trị tối cao của đất nước, Bộ Chính trị, nay gồm 19 thành viên.   Cũng phải thừa nhận rằng từ bên ngoài, rất khó đánh giá mức quyền lực của các thành viên Bộ Chính trị. Hơn nữa, từ hôm nay không thể biết ai sẽ thay ông Trọng sau nhiệm kỳ này. Như vậy, định hướng và tinh thần của nền chính trị chóp bu Việt Nam trong ngắn hạn và dài hạn vẫn còn là câu hỏi mở, ít nhất là đối với tác giả bài viết này.   Vắng ông Dũng, chúng ta có nên cho rằng những cải cách ở Việt Nam sẽ chậm lại? Có lẽ là không. Bộ Chính trị mới có một số thành viên trẻ, có năng lực và có năng lượng, đại diện cho các khu vực chính sách chủ chốt như tài chính và ngoại giao. Và tinh thần rộng lớn hơn của chính trị Việt Nam dù ngập ngừng đến đâu cũng không phải là bất động.   Rồi còn có áp lực thay đổi. Trong khi việc đảm bảo những lợi ích dài hạn của Đảng vẫn là mục tiêu chủ chốt, giới lãnh đạo Việt Nam cũng cam kết mở rộng và làm sâu sắc hơn các mối quan hệ quốc tế. Cả bốn nhà lãnh đạo hàng đầu của Việt Nam đã đến thăm Hoa Kỳ trong năm vừa rồi và toàn thể Bộ Chính trị và Ban Chấp hành Trung ương đều công nhận Hoa Kỳ là một đối tác thương mại và an ninh không thể thiếu. Rõ ràng là thời thế đã thay đổi, ngay cả khi một người bảo thủ nắm quyền.   Việt Nam có nhiều lợi thế. Nhưng đa số chuyên gia tin rằng nền kinh tế nước này – vốn suy yếu do phi tập trung hóa thái quá và thương mại hóa lấy nhà nước làm trọng tâm – có thể vận hành tốt hơn hiện nay. Liệu giới lãnh đạo mới được chọn của Đảng có nhận ra điều này và có khả năng tiến hành những cải cách có ý nghĩa hay không vẫn còn chưa rõ. Người dân Việt Nam đang kêu gọi cải cách tương đối mạnh mẽ, nhưng họ không lãnh đạo Đảng.   Có lẽ không chắc chắn nhất là ông Trọng sẽ đối phó với chủ nghĩa bành trướng của Bắc Kinh như thế nào. Và Bắc Kinh sẽ hành xử ra sao. Hiện nay, việc quân sự hóa trên Biển Đông đã và còn đang được tiến hành. Trong quá khứ ông Trọng đã chủ trương một cách tiếp cận hòa hoãn với Trung Quốc. Ông Trọng không đơn độc trong việc nhận ra là vì lợi ích tốt nhất của mình Việt Nam nên có quan hệ tốt nhất có thể với Bắc Kinh.   Tuy nhiên, duy trì mối quan hệ láng giềng đã trở thành một thách thức lớn. Bị dồn vào chân tường, người dân Việt Nam sẽ đòi hỏi giới lãnh đạo đất nước bảo vệ sự toàn vẹn lãnh thổ của tổ quốc. Sẽ không có ai bất ngờ nếu Bắc Kinh có hành động bạo động trong những tháng tới. Để đối phó với khả năng này, Hà Nội phải có một sáng kiến mới. Đề xuất mới đây của tôi và Vũ Quang Việt chỉ là trong nhiều phương án nên được xem xét.   Như riêng tôi đã đề nghị nhiều lần, giới lãnh đạo Việt Nam nên tiến hành những bước cụ thể để giành được sự ủng hộ của quốc tế. Cải cách thể chế và tôn trọng nhân quyền là hai bước cụ thể sẽ không chỉ góp phần vào sự chính danh của nhà nước mà còn giúp đỡ cho hoạt động của nền kinh tế và giúp Việt Nam trên chính trường quốc tế ngay lập tức.   Vậy Việt Nam đang đứng ở đâu? Với sự lựa chọn lãnh đạo này, có phải Việt Nam sẽ thụt lùi? Các vị lãnh đạo mới được chọn sẽ cứ làm như trước đây? Có lẽ là không.   Nhưng lý do sẽ không nằm trong giới chính trị chóp bu. Chính người dân Việt Nam đang ngày càng quan tâm và tham gia vào những tranh luận chính trị xã hội. Họ đang đòi hỏi cải cách, quyền lợi, và minh bạch hơn, và nhà nước đang dần đáp ứng. Trong nước nhiều người là quá gần để thấy cũng có một số, thậm chí nhiều thay đổi tích cực trong hoạt động của nhiều (chưa phải tất cả) bộ phận của nhà nước.   Như chúng ta biết, có nhiều người cực giỏi, có tên tuổi ngay trong Trung ương Đảng, cũng đang khuyến nghị cải cách, cũng như ở ngoài bộ máy. Tuy nhân quyền còn là một vấn đề rất lớn và thường xuyên bị vi phạm, tiếng nói của người dân Việt Nam vẫn không thể bị bưng bít. Dù những tự do được hứa hẹn trong hơn 70 năm qua vẫn chưa hình thành thì chúng ta vẫn phải thấy rằng ở Việt Nam ngày càng có nhiều cuộc thảo luận mở về các vấn đề xã hội và chính trị.   Thách thức hiện nay là làm sao để tạo điều kiện cho những thảo luận này thực sự góp phần vào sự phát triển của đất nước. Mở rộng tự do báo chí và nâng cao tính độc lập của Quốc hội là hai phương án mà nhiều người trong nước từng đề nghị. Ngoài ra còn nhiều đề xuất hơn nữa.   Tôi tin rằng trong tương lai gần và thậm chí trong dài hạn, nền kinh tế Việt Nam sẽ tiếp tục phát triển khá nhanh. Song, những mối quan tâm lớn nhất của Việt Nam lúc này là chất lượng của sự phát triển đó và mức độ lợi ích mà nó sẽ tạo ra cho người dân Việt Nam, cùng với những thách thức an ninh và quyền lợi của của đất nước.   Giải quyết thành công những vấn đề này là không dễ. Điều đó không chỉ đòi hỏi giới lãnh đạo cởi mở và sẵn sàng lắng nghe người dân. Mọi công dân đều phải có quyền đóng góp một vai trò mang tính xây dựng trong sự phát triển của đất nước. Nói Việt Nam cần một đội ngũ lãnh đạo can đảm và có năng lực hơn bao giờ hết là chính xác nhưng chưa đủ. Để giải quyết những thách thức trước mắt, cần có một tinh thần chính trị mới. Một văn hóa chính trị đa nguyên và đa chiều. Làm thế mới có thể mở đường tới một trật tự xã hội ôn hòa, dân chủ, văn minh.   —   Xin thêm một ý cuối cùng.   Đôi khi cách viết của tôi bị xem là viết theo kiểu chỉ trích hơn là xây dụng hay “thiếu khách quan.” Tôi cũng có thể hiểu quan điểm đó nhưng cũng xin thông cảm của người đọc vì cách nhìn của tôi phản ánh vị trí của mình. Có lễ là cách viết của mình nên nhẹ hơn, ngoại giao hơn chút. Chỉ xin nói rõ, vai trò của tôi không phải và không nên để ủng hộ người bên này, nói xấu người bên kia.   Tôi là một người chân thật mà. Ai không hài lòng với cách viết của tôi xin cho tôi biết. Tôi viết để chia sẻ những ấn tượng của tôi. Không có ý định áp đạt quan điểm và chắc chắn không muốn bị coi là bi quan. Bất đồng ý kiến là chuyện quá bình thường. Rất tiếc, một yếu tố còn thiếu không chỉ ở Việt Nam và mà ở đa số quốc gia chính là khả năng để bàn luận về những vấn đề tranh cãi nhưng giữ một thái độ trân trọng, xây dựng,   Nếu cách viết của tôi chưa đạt được kết quả đó thì rõ ràng tôi phải nỗ lực hơn nữa. Sẵn sàng làm thế. Chỉ có những ý định tốt nhất.    Trân trọng   JL   Jonathan London là giáo sư tại Khoa Nghiên cứu Châu Á và Quốc tế và thành viên cốt cán của Trung tâm Nghiên cứu Đông Nam Á tại Đại học Thành thị Hồng Kông. Ấn phẩm gần đây của ông bao gồm cuốn Politics in Contemporary Vietnam (Palgrave-Macmillan 2014). Bài liên quan: “Where to from here for Vietnam?” East Asia Forum, Feb. 4, 2016.   (Blog Xin Lỗi Ông)