Chatbox
    You don't have permission to chat.
    Load More

Forums

  1. Thông Báo

    1. 1
      post
  2. Tin Tức

    1. 850
      posts
    2. 529
      posts
    3. 99
      posts
    4. 4,107
      posts
    5. 87
      posts
    6. 421
      posts
    7. 381
      posts
    8. 25
      posts
    9. 12
      posts
  3. Đời Sống Xã Hội & Tâm Linh

    1. 55
      posts
    2. 92
      posts
    3. 3
      posts
    4. 20
      posts
  4. Văn Hóa & Nghệ Thuật

    1. 32
      posts
    2. 101
      posts
    3. 12
      posts
    4. 91
      posts
    5. 113
      posts
  5. Âm Nhạc

    1. 24
      posts
    2. 216
      posts
    3. 16
      posts
    4. 30
      posts
  6. Giải Trí

    1. 105
      posts
    2. 4
      posts
  7. Hoàng Sa (VN) Lưu Trử - Storage

    1. 2
      posts
  • Images

  • Latest Videos

  • Video Statistics

    • Videos
      1,074
    • Submitters
      1
    • Views
      79,823

  • Posts

    • Việt Nam – Cali Today News – Những “điềm báo” rõ ràng vào cuối năm 2015 về tương lại cạn kiệt ngân sách đã ứng nghiệm vào năm 2017. Thời tiết ngân sách trả lương cho đội ngũ công chức viên chức trong chính quyền Việt Nam đang trở xấu tồi tệ.       Vào tháng Mười và trùng với thời gian diễn ra Hội nghị trung ương 6 của đảng cầm quyền với một chủ đề rất gay gắt là “tinh gọn bộ máy” và tinh giản biên chế”, một số thông tin trên báo nhà nước đã thêm một lần nữa phác ra bức tranh “nợ lương” của cơ quan địa phương đối với công chức. Một trong những minh họa đuôc dẫn từ báo Tuổi Trẻ là ở Vĩnh Long – địa chỉ đã được “lên đời cấp thành phố”, một số phường xã đang rơi vào tình cảnh nợ lương công chức như Phường 8 nợ lương công chức lên đến 900 triệu đồng và xã Tân Ngãi nợ công chức, cán bộ lên đến 600 triệu đồng, khiến 2-3 tháng nay công chức không nhận được tiền lương, hoạt động hành chính cũng bởi thế trở nên bê trễ. Khi nói về nguyên nhân, ông Nguyễn Trung Dân- phó Chủ tịch phường cho biết, do chỉ mới thu ngân sách được 63% so với dự toán nên việc thu không bảo đảm. Trong khi các trợ cấp từ ngân sách nhà nước giảm so với những năm trước, chợ trên địa bàn lại trong quá trình xây dựng nên nhiều tiểu thương xin miễn thuế…dẫn đến bị thiếu hụt.   Trường hợp thành phố Vĩnh Long mới chỉ là một ví dụ nhỏ. Nhiều tin tức từ dư luận xã hội cho biết khá nhiều tỉnh ở khu vực Trung Bộ và Nam Bộ cũng rơi vào tình trạng tương tự Vĩnh Long, tuy thực trạng nợ lương công chức không phải diễn ra trên toàn địa bàn mà chỉ mới phát sinh tại một số khu vực hành chính thuộc dạng “đói nghèo”. Tuy nhiên, do không muốn “lật áo cho người xem lưng” nên một số chính quyền địa phương đã không cung cấp thông tin ngân sách giật gấu vá vai cho báo chí.   Chưa bao giờ kể từ cơn khủng hoảng giá – lương – tiền năm 1985, “gia cảnh” ngân sách của khối đảng và chính quyền lại “tang tóc” như lúc này.   Khủng hoảng đang hành quân theo đúng phương châm “dân chủ từ dưới lên”. “Điềm báo” khủng hoảng đầu tiên đã bắt đầu vào cuối năm 2015 với liên tiếp hai vụ “Thành ủy Bạc Liêu vỡ nợ” và “Cà Mau không còn tiền để trả lương cho công chức”. Thậm chí, cơ quan Thành ủy Bạc Liêu còn bị bệnh viện đòi tiền và phát sinh đủ thứ hổ lốn. Chi tiết nữ nhân viên kế toán thuộc Văn phòng thành ủy Bạc Liêu không những bất hợp tác trong việc báo cáo thu chi tài chính mà còn cầm bình trà đập bể ngay trước mặt phó bí thư thành ủy Bạc Liêu đã cho thấy một không khí hỗn quân hỗn quan đang trào dâng vượt mặt đảng.   Khi đó, hiện tượng các vụ “Thành ủy Bạc Liêu” và “Cà Mau hết tiền trả lương” mau chóng lan truyền trên báo chí nhà nước đã cho thấy hai nguồn cơn: đã đến lúc đảng cầm quyền không còn che giấu nổi những khuất tất trong nội bộ.   Vào năm 2017, tình trạng nợ lương không chỉ tồn tại da dẳng ở một số doanh nghiệp công ích nhà nước như Thủy lợi Sông Tích ở ngay Hà Nội, mà còn lan sang giới công an trị, khiến ngay cả lãnh đạo công an cũng phải “la làng”.   Báo Thanh Niên dẫn lời Đại tá Lê Tôi Sủng, Giám đốc Công an tỉnh Bà Rịa-Vũng Tàu, cho biết trong 7 tháng đầu năm 2017, tại tỉnh Bà Rịa-Vũng Tàu có hơn 60 trường hợp công an xã, công an ấp nghỉ việc để ra ngoài làm công nhân, bảo vệ, phụ việc nhà giúp gia đình.   Tuy báo chí nhà nước ít khi đưa tin, hoặc hạn chế thông tin về sự thật chưa từng có trên, song tình trạng công an xã và trên cấp xã nghỉ việc không chỉ xảy ra ở Bà Rịa – Vũng Tàu mà còn là hiện tượng khá phổ biến ở nhiều tỉnh và kể cả thành phố khác.   Một con số từ công an Bà Rịa – Vũng tàu đã chứng thực cho tình trạng khốn khó của công an xã: mức phụ cấp của giới này đã rớt xuống chỉ còn 1,6 – 1,7 triệu đồng/người/tháng, tức giảm đến phân nửa so với những năm trước.   Tình trạng “chỉ biết ăn không biết làm” đã luôn dẫn đến “ngồi ăn đến núi cũng lở” – ứng với không chỉ ngân sách chung mà còn với ngân sách của từng ngành chính trị, kinh tế – xã hội.   Nạn cạn kiệt ngân sách trung ương lại dẫn đến tình trạng thắt chặt đối với ngân sách bên đảng (khoảng 2.000 tỷ đồng mỗi năm cho các cơ quan trung ương), cũng như đối với các cơ quan tỉnh ủy, thành ủy cấp địa phương.   Hẳn đó là nguồn cơn để trong Hội nghị trung ương 6 vào tháng 10/2017, đảng cầm quyền đã phải mở hẳn một chuyên đề về “tinh giản bộ máy”, đặt ra mục tiêu “quyết liệt” là đến năm 2021 phải giảm được 10% trong tổng số khoảng 2,5 triệu công chức viên chức hiện thời, tức phải kéo giảm một phần chi lương mà ngân sách đang húc đầu vào bức tường thâm thủng chưa từng có.   Nếu mục tiêu trên thực hiện được, số tiền mà ngân sách trung ương “thu hồi” từ việc giảm biên chế và tinh gọn bộ máy sẽ vào khoảng 20 ngàn tỷ đồng/năm. Tuy nhiên, số tiền này lại chỉ bằng đúng con số 20 ngàn tỷ nợ xấu quá khó thu hồi của ba ngân hàng đã rơi vào dạng đại án trong hai năm 2014 và 2015 là Đại Dương, Xây Dựng, Dầu Khí Toàn Cầu.   Hãy thử tưởng tượng, lực lượng “công an nhân dân luôn trung thành với đảng” – bị nợ lương hoặc bị cắt giảm lương – liệu có còn đủ kiên trung với đảng để tiếp tục nhũng nhiễu, sách nhiễu và đàn áp nhân dân hay không?   Và hãy thử tưởng tượng bức tranh xám xịt ngân sách cạn kiệt lan rộng ra nhiều tỉnh thành, đặc biệt tại những tỉnh thành Nam Bộ là nơi không được “ân sủng” của trung ương như các tỉnh miền Bắc và do đó không được ngân sách trung ương rót tiền nhiều, sẽ rơi vào tình trạng nợ lương công chức đến độ chính những công chức mà trước đây hoàn toàn vô cảm với tình cảnh bị nợ lương của công nhân, sẽ phải liên kết lại với nhau để tổ chức đình công đòi trả lương cho mình, thậm chí còn có thể phẫn nộ đến mức “xuống đường”.   Hiện tượng tê liệt cục bộ bộ máy hành chính lại là dấu hiệu rõ ràng về một tương lai sụp đổ thể chế chính trị.   Thiền Lâm

      (Cali Today News)
    • Nhân ngày Phụ nữ Việt Nam, Ngân hàng Vietcombank tổ chức gặp mặt chia tay một… nam nhân tại khách sạn 5 sao Melia Hà Nội. Nam nhân đặc biệt trong ngày đó là Nguyễn Phước Thanh, nguyên Phó Thống đốc Ngân hàng Nhà nước Việt Nam- cũng là nguyên Tổng Giám đốc Vietcombank một thời.
        Ông Nguyễn Phước Thanh thời còn làm Phó Thống đốc Ngân hàng Nhà nước. Ảnh: Vietinbank Ông Thanh về hưu theo chế độ “đúng quy trình” vào ngày 1/10/2017.   Trước đó, Ông Thanh được bổ nhiệm làm Phó Thống đốc Ngân hàng Nhà nước vào tháng 7/2013 và phụ trách công tác thanh tra ngân hàng; tái cơ cấu ngân hàng và xử lý nợ xấu; quản lý cấp phép và hoạt động các Tổ chức tín dụng; thanh tra hành chính, giải quyết khiếu nại, tố cáo và phòng chống tham nhũng.   Nghĩa là ông Nguyễn Phước Thanh có 4 năm làm Phó Thống đốc Ngân hàng Nhà nước. 4 năm ấy, có một loạt các ngân hàng xảy ra “đại biến”. 4 năm ấy, có những ngân hàng từ “đại biến” đã thành… đại án với hàng chục ngàn tỉ đồng “bốc hơi” theo nhiều hình thức.   Đồng nhiệm ông Thanh có ông Đặng Thanh Bình, nguyên Phó Thống đốc Ngân hàng Nhà nước Việt Nam bị khởi tố về tội “Thiếu trách nhiệm gây hậu quả nghiêm trọng” vào ngày 8/9/2017. Cùng vị trí Phó Thống đốc nhưng ông Thanh “bình an hạ cánh”, chí ít là cho đến lúc này.   Tôi nói “bình an hạ cánh” bởi vì phần nội dung quản lý ở vị trí ông Nguyễn Phước Thanh khi còn đương nhiệm phụ trách mà “không liên quan gì” đến các sai phạm ngân hàng thì thực sự khó tưởng tượng được!   Thôi thì cứ để ông Thanh dự cái tiệc hoành tráng ấy của Vietcombank. Thôi thì cứ để các cán bộ, nhân viên Vietcombank gặp mặt và chia tay “thủ lĩnh” một thời. Thôi thì ông Nguyễn Phước Thanh cứ tranh thủ gặp những người mà ông từng gặp khi còn đương nhiệm rồi biết đâu lại gặp tiếp họ trong “một hoàn cảnh khác”…   Trong lúc tiệc chia tay ấy diễn ra kín đáo (tầng 7 Melia) và sang trọng (khách sạn chuẩn 5 sao nên không cần nói thêm) thì ở một nơi khác, có một ông già tóc bạc đang tỉ mẩn “đốt lò”. Mà mùa này kiếm “củi tươi” khó quá…   Thanh “củi” vừa mới “khô” ấy, tôi đảm bảo cháy rất đượm!   Mai Quốc Ấn   (FB Mai Quốc Ấn)
    • 01- MIMOSA. 00:01 02- Sơn nữ ca.5:05 03- Tương tư4.10:07 04- Đèn Khuya.14:18 05- Thuở ấy có em.18:57 06- Đường xưa lối cũ.22:58 07- Trả lại em.28:06 08- Hoa biển.33:14 09- Biết đến thuở nào.37:44 10- Phút cuối.42:54
    • Vào lúc thời sự châu Á sôi nổi với tình hình căng thẳng trên bán đảo Triều Tiên, và Đại Hội Đảng Cộng Sản Trung Quốc sắp diễn ra, Nhà Trắng hôm 16/10/2017 thông báo : Tổng thống Mỹ Donald Trump sẽ thực hiện vòng công du châu Á vào tháng 11 nhân dịp ghé Việt Nam dự Hội Nghị Thượng Đỉnh Diễn Đàn Hợp Tác Kinh Tế Châu Á - Thái Bình Dương APEC, và đến Philippines dự Hội Nghị Thượng Đỉnh Đông Á EAS, hai định chế khu vực mà Mỹ là thành viên.   Tổng thống Mỹ Donald Trump trả lời báo chí nhân đón thủ tướng Việt Nam Nguyễn Xuân Phúc tại Nhà Trắng, ngày 31/05/2017.REUTERS/Jonathan Ernst TPX IMAGES OF THE DAY Điều khiến giới quan sát khá ngạc nhiên là trong chương trình của tổng thống Mỹ, có chuyến ghé Hà Nội trong khuôn khổ một chuyến công du Việt Nam vào ngày 11/11, sau khi dự Thượng Đỉnh APEC tại Đà Nẵng, miền Trung Việt Nam. Câu hỏi đặt ra là mục tiêu của tổng thống Trump khi chính thức đi thăm Việt Nam là gì.   Ngay từ hôm 17/10/2017, chuyên san The Diplomat tại Nhật Bản đã nêu bật hai vế khác nhau trong chuyến ghé thăm Việt Nam của tổng thống Mỹ.   Phác họa chiến lược của Mỹ nhằm phản ứng trước sáng kiến con đường tơ lụa của Trung Quốc   Về vế đầu tiên là Hội Nghị Thượng Đỉnh APEC, The Diplomat đặc biệt ghi nhận quyết định của ông Trump là sẽ phát biểu tại hội nghị thượng đỉnh của các Tổng Giám đốc khối APEC. Tham luận này có thể là bài phát biểu đầu tiên về chiến lược của chính quyền Trump đối với khu vực Châu Á Thái Bình Dương, mà Mỹ muốn được tự do và mở cửa. Đối với tờ báo Nhật, rất có thể chiến lược đó là phản ứng của Hoa Kỳ đối với sáng kiến Con Đường Tơ Lụa Mới của Trung Quốc.   Về vế công du Việt Nam, nhà phân tích trên tờ Diplomat đặc biệt chú ý đến cuộc họp thượng đỉnh song phương Donald Trump-Trần Đại Quang tại Hà Nội. Dù chương trình nghị sự cụ thể chưa rõ, nhưng thoe The Diplomat, rất có thể là tổng thống Trump sẽ tiếp tục thúc đẩy tiến trình xích lại gần nhau giữa Hà Nội và Washington, từng được người tiền nhiệm Obama đẩy mạnh vào năm cuối nhiệm kỳ.   Một cách cụ thể hơn, chuyên gia kỳ cựu về Việt Nam, giáo sư Carl Thayer thuộc Học Viện Quốc Phòng Úc (Đại Học New South Wales) đã nhắc lại vị trí đặc biệt của Việt Nam hiện nay trong chính sách châu Á của Mỹ, với việc chính thủ tướng Việt Nam Nguyễn Xuân Phúc là lãnh đạo Đông Nam Á đầu tiên được ông Trump, trong tư cách tổng thống Mỹ, đón tiếp tại Nhà Trắng.   Việt Nam: Đối tác quan trọng của Mỹ trong nhiều vấn đề khu vực   Trong một bài phân tích ngày 19/10, giáo sư Thayer cho rằng quyết định công du Việt Nam sau Thượng Đỉnh APEC là tín hiệu mạnh của ông Trump, cho thấy rằng ông vẫn duy trì các cam kết của Mỹ với Việt Nam là củng cố và mở rộng quan hệ hợp tác toàn diện giữa Mỹ và Việt Nam, đồng thời công nhận Việt Nam là một tác nhân quan trọng trong các vấn đề khu vực, và là một đối tác của Mỹ trong nhiều vấn đề mà cả hai nước cùng quan tâm.   Đối với giáo sư Thayer, nhân chuyến công du Việt Nam, tổng thống Mỹ sẽ nhấn mạnh đến những hồ sơ mà cả hai bên đều có cùng một quan điểm chiến lược từ không phổ biến vũ khí hạt nhân trên bán đảo Triều Tiên, cho đến tự do hóa kinh tế dựa trên các chuẩn mực cao của quốc tế và nhất là bảo vệ trật tự dựa trên luật pháp ở Biển Đông, trong đó có việc bảo vệ quyền tự do hàng hải và hàng không…   Theo dự đoán của giáo sư Thayer, một người rất thạo tin, tại Hà Nội, rất có thể là Tổng thống Mỹ và Chủ tịch nước Việt Nam sẽ đưa ra một tuyên bố chung tái khẳng định quyết tâm tăng cường Quan Hệ Đối Tác Toàn Diện giữa hai nước. Cuộc hội đàm giữa hai nguyên thủ sẽ cho phép hai bên loan báo các hướng hoạt động mới như hợp tác về an ninh biển, không gian và các vấn đề hậu chiến tranh.   Trọng Nghĩa   (RFI)
    • Trong nhiều năm qua, các dự án BT (đổi đất lấy hạ tầng) luôn bị báo chí vạch trần là “mảnh đất màu mỡ” cho tham nhũng lộng hành. Trong đó, dự án BT đường trục phía Nam tỉnh Hà Tây (cũ) do Tổng công ty xây dựng công trình giao thông 5 (Cienco 5) làm chủ đầu tư sai phạm gần 1.500 tỷ đồng được xem là một trong những vụ án tham nhũng nghiêm trọng từng được Thanh tra chính phủ “điểm mặt chỉ tên” với hàng loạt sai phạm.   Phó Văn phòng Quốc hội Thân Đức Nam Vấn đề là, người đứng sau bày mưu tính kế cho toàn bộ sai phạm của Cienco 5 là ông Thân Đức Nam (nguyên Chủ tịch CIENCO 5), hiện là Phó Chủ nhiệm văn phòng Quốc hội, cho đến nay vẫn chưa bị “sờ gáy” trước hành vi chiếm đoạt tài sản nhà nước của mình. Phải chăng pháp luật có lỗ hổng tạo điều kiện cho ông Nam “chui lọt lỗ kim”, hay vì ông có liên quan đến lợi ích nhóm nên việc khui ông ra là điều không thể?   Với tài sản khổng lồ nhờ chiếm đoạt của nhà nước, ông Thân Đức Nam lẽ ra phải là người đầu tiên bị đưa “vào lò” trong cuộc chiến chống tham nhũng của Tổng Bí thư, thế nhưng không hiểu sao đến nay ông vẫn bình yên vô sự?   Thân Đức Nam một thời là cái tên hot nhất trên thương trường Việt Nam nhờ giàu lên ngoạn mục nhờ việc cấu kết với chính quyền địa phương “đổi đất lấy hạ tầng” mà thực chất là nơi tham nhũng đất đai của nhà nước. Dưới sự chỉ đạo của Thân Đức Nam, Cienco 5 đã đứng ra cam kết sẽ xây dựng dự án trục đường phía Nam tỉnh Hà Tây (cũ), đổi lại công ty này được làm chủ đầu tư 03 khu đô thị nằm ở vị trí vàng liền kề thành phố là: Thanh Hà A, Thanh Hà B và Mỹ Hưng. Trước “món mồi béo bở”, ông Thân Đức Nam lập tức bày kế hoạch để chiếm đoạt cả 3 dự án trên thông qua thủ đoạn mua bán chuyển nhượng cổ phần, và bước đầu tiên trong toàn bộ kế hoạch của ông Nam chính là thành lập Cienco 5 land.   Ông Thân Đức Nam và ông Nguyễn Xuân Phúc Ở vị trí lãnh đạo Cienco 5, ông Nam lập tức chỉ thị giao lại dự án trục đường phía Nam cho CIENCO 5 Land đầu tư. Đây rõ ràng là hành vi vi phạm phát luật vì Cienco 5 chỉ chiếm 40% ở Cienco 5 land. Thế nhưng không hiểu sao vụ chuyển giao vẫn diễn ra trót lọt? Đáng chú ý, việc thoái hóa vốn nhà nước ở Cienco 5 land là điển hình của việc chiếm đoạt tiền nhà nước thông qua cổ phần hóa doanh nghiệp, vụ việc từng bị báo chí phanh phui nhưng chỉ một thời gian ngắn không hiểu sao bỗng rơi vào quên lãng?   Cuối tháng 6/2016, Cơ quan An ninh Điều tra Bộ Công an đã có văn bản số 454/Cv-ANĐT-P5, yêu cầu dừng hoạt động huy động vốn liên quan đến việc kinh doanh bất động sản thuộc Dự án khu đô thị Thanh Hà – Cienco 5 do có dấu hiệu vi phạm pháp luật, cố ý làm trái quy định của Nhà nước về quản lý kinh tế gây hậu quả nghiêm trọng và lừa đảo chiếm đoạt tài sản trong việc thực hiện dự án BT, đầu tư đường trục phía Nam tỉnh Hà Tây (cũ) và các dự án hoàn vốn: Khu đô thị Thanh Hà Cienco 5 (trước đây là Thanh Hà A, Thanh Hà B), Mỹ Hưng- Cienco 5 do Cienco 5 là chủ đầu tư, ảnh hưởng xấu đến quyền và lợi ích hợp pháp của các tổ chức và cá nhân liên quan.   Liên quan đến dự án này, sau quá trình xét xử vụ án lừa đảo tại dự án Thanh Hà - Cienco 5 Land, Hội đồng xét xử TAND Cấp cao tại Hà Nội công bố quyết định khởi tố vụ án hình sự đối với Trịnh Xuân Thanh, nguyên Chủ tịch HĐQT Tổng công ty Cổ phần Xây lắp Dầu khí Việt Nam (PVC), về hành vi Tham ô tài sản theo quy định tại Điều 278 Bộ luật Hình sự.   Có nhiều tranh cãi về pháp lý giữa Cienco 5 và Cienco 5 Land. Do chỉ chăm chăm cho kế hoạch “nuốt chửng 3 con mồi lớn”, dự án đường trục phía Nam đã bị Cienco 5 land của ông Nam ngó lơ, thậm chí bỏ không, cố tình không triển khai xây dựng. Mặc dù được khởi công từ năm 2008 và đã qua nhiều lần điều chỉnh nhưng đến nay, sau gần 10 năm triển khai, dự án đường trục mới chỉ làm được hoàn thiện thảm nhựa hơn 1km từ ngã ba Kiến Hưng đến cổng làng Thanh Thùy (Thanh Oai). Thậm chí, tuyến đường vẫn bừa bộn, lổn nhổn những “cái bẫy” đe dọa an toàn giao thông các phương tiện qua lại hàng ngày....   Nghiêm trọng hơn, qua kiểm tra, Thanh tra Chính phủ còn phát hiện một loạt sai phạm của dự án đường trục của Cienco 5 Land: Cienco 5 không thực hiện nghiêm túc các quy định của hợp đồng BT đã ký kết. Cienco 5 đã chiếm dụng ngân sách Nhà nước suốt thời gian dài đối với số tiền 920 tỷ đồng chỉ phí lãi vay và chênh lệch phải nộp ngay vào NSNN là 510 tỷ đồng. thậm chí trong quá trình kiểm tra, Cienco 5 đã có thái độ không hợp tác, chống đối cản trở Thanh tra chính phủ thực hiện nhiệm vụ, vi phạm quy định tại khoản 6 Điều 13; khoản 1 Điều 4; khoản 2 Điều 58 của Luật Thanh tra. Trước những sai phạm trên, Thanh tra Chính phủ đề nghị UBND TP. Hà Nội yêu cầu Cienco 5 nộp ngay vào NSNN 1.428 tỷ đồng.   Biết trước hệ quả tất yếu này, và trước tình trạng Cienco 5 chìm ngập trong nợ nần, ông Nam sớm dọn đường thoát thân cho mình, không biết bằng thủ đoạn nào, ông Thân Đức Nam đã được Bộ GTVT cho thôi chức Tổng giám đốc Cienco 5 từ tháng 8/2012. Ngay sau khi nắm trọn 3 dự án Thanh Hà A, Thanh Hà B, Mỹ Đức, ông Thân Đức Nam liền bán lại cho Tập đoàn Mường Thanh với giá 1.500 tỷ đồng. Chỉ bằng một vài động tác, thủ thuật xảo trá, tận dụng lỗ hổng trong cơ chế “đổi đất lấy hạ tầng”, ông Nam đã túi riêng hơn 1.500 tỷ đồng của nhà nước mà bản thân chẳng mất mát gì.   Sau nhiều tai tiếng, cuối tháng 4/2016, Cienco 5 Land đã bán 95% cổ phần cho Tập đoàn Mường Thanh của “đại gia điếu cày” Lê Thanh Thản nắm quyền chi phối dự án khu đô thị Thanh Hà. Chưa hết, không chỉ một mình ông Thân Đức Nam, các anh em máu mủ của ông này là Thân Hoà, Thân Hoá, Thân An đã thâu tóm chiếm đoạt của nhà nước rất nhiều bất động sản trên khắp cả nước gồm cả ở Đà Nẵng, Quảng Ninh,... Bằng cái gọi là dự án lấn biển, ông Thân Đức Nam bằng quan hệ đi đêm, phong bì dày cộm đã nhanh chóng được cấp phép lấp gần 30ha đất ở phường Vực Đăng, 70ha đất ở phường Cao Xanh, tỉnh Quảng Ninh. Mang tiếng là thay đổi bộ mặt Quảng Ninh, nhưng Thân Đức Nam đã đút túi nghìn tỷ đồng để tiếp tục triển khai ở nhiều dự án khác như Thanh Hà, Đan Phượng, Mỹ Hưng.   Dư luận ở Đà Nẵng cho rằng ông Thân Đức Nam như lãnh chúa. Sai phạm lớn như vậy, nhưng ông Thân Đức Nam vẫn bình yên, không việc gì, kể cả Ủy ban kiểm tra Trung ương vào kiểm tra Thành ủy Đà Nẵng, nhưng ông Thân Đức Nam không hiểu sao vẫn “vô can”? Phải chăng đúng như lời đồn, đằng sau ông Thân Đức Nam là lãnh đạo cấp cao? Theo như ông Thân Đức Nam tự giới thiệu thì ông Nam là em Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc (?) cùng quê Quảng Nam.   Trước đây thiên hạ từng đồn thổi, nhờ sự dẫn mối của Thân Đức Nam, ông Nguyễn Xuân Phúc mới được chuyển được ra làm Văn phòng chính phủ, ông Thân Đức Nam muốn làm Thứ trưởng Bộ GTVT để có thể vơ vét, kiếm trác thêm nhiều lợi ích, nhưng có vẻ như sợ hành vi của mình quá lộ, khiến dư luận chú ý, bèn chấp nhập chức Phó Chủ tịch Văn phòng Quốc hội. Với tài sản hiện có của ông Thân Đức Nam như: 5 căn nhà đẹp ở Hà Nội, 5 căn ở Sài Gòn, 5 dự án lớn ở Đà Nẵng (trong đó có nhà khách quốc hội 600 tỷ đồng, mãi chưa hoàn thiện) thì ông Thân Đức Nam nhẽ ra phải là người đầu tiên bị đưa “vào lò” trong cuộc chiến chống tham nhũng của Tổng Bí thư, thế nhưng không hiểu sao đến nay ông vẫn bình yên vô sự?   Mời xem Video: Nỗi lo lớn của Chủ tịch Nước Trần Đại Quang hiện nay qua lời kể của người trong cuộc?

          Nổi tiếng với hành vi vi phạm pháp luật, bất kỳ dự án bất động sản nào có “bàn tay” của Tập đoàn Mường Thanh (cấu kết với Thân Đức Nam) đụng vào đều bị phanh phui với hàng loạt sai phạm: xây vượt tầng, xây sai quy hoạch, thiếu hệ thống PCCC, chưa có giấy phép,… Ngay tại dự án Thanh Hà Cieco 5, nhiều nhà đầu tư cũng “vỡ mộng” ôm lỗ hàng chục tỷ đồng khi dự án dính tranh chấp, kiện tụng. Khi đó người ta còn tưởng Lê Thanh Thản là đại gia với đặc quyền không ai có, ngang nhiên lách luật mà không ai có thể “sờ gáy”. Thế nhưng mới đây có thông tin Tập đoàn Mường Thanh đã bị Thanh Tra Hà Nội chỉ rõ những hành vi vi phạm và chuyển hồ sơ cho cơ quan điều tra, Bộ Công an Hà Nội để xử lý.   Lạ một chỗ, ông Thản có vẻ không quan tâm đến điều đó, các công trình sai phạm ở khắp các địa phương vẫn được triển khai bình thường. Đặc biệt, ở dự án Thanh Hà, mặc dù biết rõ dự án này “chứa đầy vấn đề” nhưng không hiểu sao ông Lê Thanh Thản vẫn không tiếc tiền bỏ ra cả 1.500 tỷ đồng để mua lại và ráo riết triển khai? Là ông Thản điếc không sợ súng hay đằng sau ông Thản là ai đó nên ông Thản mới bình thản như thế?   Phải chăng đã có sự bắt tay của “ông lớn” đằng sau hai ông Thân Đức Nam và Lê Thanh Thản ở hậu trường nên ông Thản mới bỏ ra trên 1.500 tỷ đồng cho Thân Đức Nam để mua dự án Thanh Hà?   Nguyễn Văn Hiền (cán bộ Tỉnh ủy Hà Tây cũ đã nghỉ hưu)   * Bài của tác giả gửi tới TTHN   (Tin tức Hàng ngày)
    • Ông Đào Hồng Tuyển được mệnh danh là chúa đảo Tuần Châu. Và bây giờ có vẻ như ông ấy có thêm tham vọng là Chúa của TP.HCM! Bằng chứng là Tập đoàn Tuần Châu của ông Tuyển đang đề nghị nhà nước cho họ 5% diện tích đất thành phố!?   "Chúa đảo" Tuần Châu Đào Hồng Tuyển ghi tên mình trong danh sách những người "mỗi lần tới đều mang theo ồn ào". Tôi biết về dự án Đại lộ ven sông Sài Gòn của Tập đoàn Tuần Châu từ khi họ mới có ý định chứ chưa trình dự án xin chủ trương đầu tư như bây giờ.   Tuy nhiên, tôi khá bất ngờ trước đòi hỏi của Tập đoàn Tuần Châu. Tập đoàn này đề xuất dự án Đại lộ ven sông thực hiện theo hình thức BT, tức nhà nước đổi đất lấy hạ tầng mà nhà đầu tư bỏ tiền ra xây dựng.   Ở dự án đại lộ ven sông mà Tập đoàn Tuần Châu xây dựng có tổng vốn đầu tư 63.500 tỉ đồng. Họ đề nghị ngân sách phải ứng trước 10.000 tỉ đồng. Quỹ đất mà tập đoàn này đòi hỏi nhận được tới 12.400 ha, tương đương với 5% diện tích TP.HCM.   Tạm chưa tính đến khoản tiền 10.000 tỉ đồng mà Tập đoàn Tuần Châu đòi hỏi từ ngân sách, hãy thử làm một phép tính đơn giản. Với số tiền làm đường bỏ ra là 63.500 tỉ đồng, tập đoàn này muốn được đổi lại 12.400 ha đất về phía Củ Chi. Nghĩa là, họ đòi hỏi nhà nước bán cho họ toàn bộ 5% diện tích TP.HCM với cái giá chỉ vỏn vẹn 5,1 tỉ đồng/ha.   Tôi tra trên Google thấy người ta rao bán đất nền thổ cư ở Củ Chi là 5 triệu đồng/m2. Nghĩa là, 1ha đất có giá 50 tỉ đồng.   Tất nhiên đất giao cho doanh nghiệp có thể nguồn gốc là đất nông nghiệp. Đất nông nghiệp thì rẻ hơn. Nhưng khi đã giao cho nhà đầu tư thì nó sẽ không còn là đất nông nghiệp nữa. Vậy nên, tính toán giá trị đất nhận về phải tính theo đất thổ cư.   Nếu tính theo giá đất thổ cư nói trên, 12.400 ha đất mà Tập đoàn Tuần Châu đòi hỏi có thể có giá trị khoảng 620.000 tỉ đồng. Nếu diện tích xây dựng là 35% theo đô thị hiện đại, thì riêng giá trị đất nền theo giá thị trường hiện giờ đã là 217.000 tỉ đồng. Nhưng chẳng ai lấy đất chỉ để bán đất nền cả. Họ sẽ xây chung cư cao tầng, xây khách sạn, xây văn phòng... Giá trị của nó còn gấp rất nhiều lần.   Xin nhấn mạnh là tôi đang nói về giá trị khu đất mà nhà đầu tư khai thác, không nói đây là lợi nhuận của họ.   Về cơ bản, tôi ủng hộ ý tưởng thực hiện xây dựng đại lộ ven sông. Bất kỳ địa phương nào muốn phát triển cũng phải có hạ tầng tốt. Nhưng đổi tới 12.400 ha đất với cái giá rẻ mạt như vậy thì tuyệt đối không thể chấp nhận được.   Còn tiếp...   Bạch Hoàn   (FB Bạch Hoàn)
    • Trong hồ sơ tiếp tục gây nhàm chán, đó là sau khi tôi theo dõi tiểu sử các cấp lãnh đạo VN thì rất tình cờ và trùng hợp ngẫu nhiên là nhiều người ở VN ít chú ý và nay có một số người rất ngạc nhiên là vì sao cái ngân hàng đầu tư Morgan Stanley (NYSE: MS), Goldman Sachs Group Inc (NYSE: GS) họ nhiều lần dè chừng từ chối đầu tư vốn vào hai cái thành phố lớn nhất nước là Hà Nội, và HCMC này. Và hầu như họ có thành tích rất ít đề cập tới VN, dù quốc gia này rất hấp dẫn họ.       Nhiều người có lẽ trong và ngoài nước thì hay thắc mắc họ, những quan chức lãnh đạo cao cấp ấy đều là tiến sĩ kinh tế thì làm sao mà thẩm định dự án đầu tư kém đến mức khó thể tin nổi là họ chưa bao giờ phân tích vạch ra một lộ trình kế hoạch rõ ràng để thành phố này hay thành phố kia cần đầu tư cái gì là thế mạnh. Rốt cuộc tất cả các thành phố, tỉnh thành ở VN thì cái tỉnh thành nào cũng là đầu máy kinh tế của quốc gia, rồi mũi nhọn của quốc gia, rồi đặc khu kinh tế của quốc gia. Kết cục chả biết có mấy cái đầu máy kinh tế trong một đất nước này. Thậm chí mới đây ông TBT Nguyễn Phú Trọng tuyên bố “Hà Nội phải thực sự là thành phố rồng bay”.   Trước ấy thì người ta tuyên bố “Phát triển Hà Nội thành trung tâm tài chính đẳng cấp quốc tế:, và gần đây người ta tuyên bố “Chỉ 15 năm nữa, Hà Nội sẽ là siêu thành phố, sánh ngang với trung tâm tài chính của Hongkong, Singapore”,… đó là tuyên bố của lãnh đạo cao cấp của Hà Nội mà tôi ngần ngại nêu tên.   Vế bên kia là TP.HCM, thì lãnh đạo thành phố này cũng tuyên bố rất “khói lửa” rằng “thành phố HCM này sẽ thay thế trung tâm tài chính Singapore, Hồng Kông, Thượng Hải trong tương lại”,…. Tức là cái vế đều có cái tên “trung tâm tài chính Singapore, Hồng Kông, Thượng Hải”. TP.HCM thì còn đi xa hơn là họ tuyên bố “Trong tương lai TP.HCM sẽ là một Silicon Valley, Thung lũng Silicon ở phía Bắc California ở Mỹ”. Rốt cuộc người mạnh miệng tuyên bố ấy bây giờ đang ngồi ở cái ghế Phó Trưởng Ban Kinh tế Trung ương, sau khi bị hạ cấp Bí thư TP.HCM và hạ chức đảng là thôi giữ ghế Ủy viên Bộ Chính trị khóa XII kiêm Bí thư Thành ủy Thành phố Hồ Chí Minh,…   Chuyện chưa dừng lại ở đó khi ông Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc này cũng có những ý tưởng táo bạo là tỉnh nào cũng mũi nhọn, thậm chí là Đà Nẵng, rồi Phú Quốc (thuộc tỉnh Kiên Giang) có thể là thiên đường trung tâm du lịch và thiên đường mua sắm một phiên bản Las Vegas -  Thủ đô giải trí của Thế giới,…   Cộng hết lại các phát biểu háo danh ấy của quan chức VN thì nếu ước mơ đó biến thành hiện thực thì VN sẽ là nền kinh tế có tổng sản lượng GDP sẽ có 2470 tỷ $ là xếp trên nước Pháp hiện tại của năm 2016 (năm 2017 chưa hết nên chưa tổng tổng kết). Tức là VN sẽ có nền kinh tế xếp hạng 6 trên thế giới là sẽ đuổi kịp United Kingdom (Anh quốc) trong năm 2017 hay năm 2018 nếu tăng trưởng GDP của VN đạt đúng chỉ tiêu 6,7% đề ra. Đúng là chuyện í tại nói ra thì tôi phải nói ra để người ta giật mình.   Trở lại hồ sơ mà nguyên nhân gây ra cho thảm họa VN là quốc gia này đã có hòa bình và yên ổn thống nhất đất nước còn mấy năm nữa là được một nửa thế kỷ rồi, vậy mà bây giờ vẫn còn lật đật trong vòng luẩn quẩn cải sửa, cải cách kinh tế mù tịt là chả biết con tàu đầu máy kinh tế trôi về đâu, vì thiếu thuyền trưởng lèo lái.   Trước hết về chuyên môn thì khi đầu tư vào đâu trước tiên kinh nghiệm từng nước thì người ta thường hay soi vào thành tích tiểu sử, chuyên môn năng lực của lãnh đạo của các thành phố ấy để họ đầu tư hay cho vay.   Về hồ sơ cái thành phố Hà Nội, mà chức danh người hay ký quyết định đầu tư, hay làm vai trò “chuyên gia duyệt dự án đầu tư”. Đó là vai trò Chủ tịch Ủy ban Nhân dân Thành phố Hà Nội, rồi Bí thư Hà Nội.   Đối với Hà Nội không vội được đâu mà người ta hay mỉa mai thì ta thử theo dõi tiểu sử ông Chủ tịch Nguyễn Đức Chung mà mấy tay nhà báo viết về kinh tế gửi tôi đường link xem thử và đánh giá họ như thế nào? Kể cả mấy ông Chủ tịch TP.HCM nữa.   Đầu tiên là lãnh đạo Hà Nội, với chức danh Phó Bí thư Thành ủy, Chủ tịch UBND TP Hà Nội. Đó là ông Chung này có 3 văn bằng. Cụ thể văn bằng chuyên môn chính là Cử nhân chuyên ngành điều tra tội phạm, Học viện Cảnh sát Nhân dân, văn bằng thứ 2 là Cử nhân ngành quản trị kinh doanh, Đại học Thương mại Hà Nội, và văn băng thứ   3 có lẽ nó reo rắc nỗi kinh hoàng cho người dân Thủ đô Hà Nội qua các dự án đầu tư kém phẩm chất, hay những vấn đề phát biểu về Luật đang diễn ra mấy năm nay, đó là ông Chung này có văn bằng Tiến sĩ Luật học.   Trước đó người tiền nhiệm là ông Nguyễn Thế Thảo. Nhân vật này cũng khá nổi tiếng trong phát biểu chuyên môn về đầu tư và kinh tế, và cuối cùng thì biến mất là về hưu với danh hiệu biệt tài là “công dân chặt nhiều cây xanh của thành phố”. Ông cựu Chủ tịch Nguyễn Thế Thảo với trình độ học vấn rất cao là Kiến trúc sư, và kèm thêm văn bằng “tiến sĩ kinh tế”. Cái cụm từ “tiến sĩ kinh tế” có vẻ nó là món ăn đặc sản của quan chức VN thì phải. Dù là tiến sĩ kinh tế như vậy nhưng người ta chưa bao giờ thấy họ phân tích về kinh tế trên truyền thông và báo chí bao giờ cả là rất đáng ngờ.   Với ông Bí thư Thành ủy Hà Nội Hoàng Trung Hải, ông này có thành tích cũng không khá mấy là giống nhau cả, đó là học thêm cái văn bằng kinh tế để làm kinh tế. Cụ thể chuyên môn chính là kỹ sư về điện, tuy nhiên không hiểu làm sao ông Hoàng Trung Hải này nhảy qua chuyên môn Trưởng phòng Kinh tế đối ngoại, Công ty Điện lực I Hà Nội. Để rồi sau ấy học thạc sĩ quản trị kinh doanh tại Trường Đại học Dublin, Cộng hòa Ailen (Cộng hòa Ireland, hay Ái Nhĩ Lan). Và có văn bằng thạc sĩ quản trị kinh doanh, rồi từ ấy không làm kỹ sư điện lực nữa mà đi làm kinh tế như Thứ trưởng Bộ Công nghiệp (chuyên môn khối cơ quan Kinh tế Trung ương của đảng), sau ấy thì lên chức Phó Thủ tướng Chính phủ Việt Nam phụ trách về lĩnh vực kinh tế ngành của Chính phủ VN,… Kết cục gieo rắc nỗi kinh hoàng về kinh tế và đầu tư ở VN.   Và tôi có phân tích về ông này với lời tựa trước đây:  ---------------------------------------------------------------------   “KHI PHÓ THỦ TƯỚNG HOÀNG TRUNG HẢI (NAY LÀ BÍ THƯ THÀNH ỦY HÀ NỘI) ẢO GIÁC VỀ MỎ DẦU VENEZUELA”   Trước đây ông Hoàng Trung Hải thời còn làm Phó Thủ tướng dưới thời chính quyền Nguyễn Tấn Dũng, nay là Bí thư Thành ủy Hà Nội, khi năm 2010, ông Hoàng Trung Hải ký kết văn bản ghi nhớ giữa Việt Nam - Venezuela lập liên doanh khai thác dầu. Đó là doanh giữa Tổng công ty Thăm dò và Khai thác dầu khí Việt Nam (PVEP) và Tổng công ty Dầu khí Venezuela (CVP) với tỷ lệ tham gia của PVEP 40% và CVP 60% (CVP , hiện là một công ty con của Petroleos de Venezuela - PDVSA) nhằm triển khai khai thác dầu nặng trong diện tích phát triển của lô Junin 2, nâng cấp dầu nặng và bán sản phẩm sau nâng cấp tại lô Junin 2, thuộc bang Monagas, Venezuela, mà phí VN ước lượng trữ lượng 36,6 tỷ thùng dầu, vốn đầu tư là 2009 -2014 là 1,825 tỷ $, và hồ sơ ký kết là khai thác 25 năm là khoảng 1,5 tỷ thùng dầu thô.   Trước đó tôi nhớ không lầm là Tập đoàn Dầu khí Việt Nam -- PetroVietnam, là tập đoàn dầu khí quốc gia, mà còn là quốc doanh độc quyền, nó thuộc quyền quản lý của Chính phủ Việt Nam khi hồ hởi sảng lạc quan tếu châm hàng tỷ $ đầu tư liên doanh với đối tác công ty dầu khí nhà nước Venezuela PDVSA, quá dự án Junin-2 có trữ lượng khoảng 1,466 tỷ thùng dầu thô và cho thùng dầu đầu tiên khai thác vào tháng 9/2012. PetroVietnam tham vọng hứa hẹn trong tương lai sẽ nâng sản lượng khai thác lên 200.000 thùng/ngày trong tương lai có lẽ dự kiến là năm 2016, và kết quả chưa đầy 2 năm sau PetroVietnam đã nhục nhã bỏ của chạy lấy thân khỏi xứ Venezuela vì thua lỗ nặng nề về thiếu kinh nghiệm dự báo phân tích tỷ giá hối đoái trên thị trường tài chính quốc tế để tính toán rủi ro.   Đó là trước đây, kể từ ngày 15/2/2013, Venezuela vẫn còn giữ tỷ giá cố định bảo hiểm rủi ro cho các nhà đầu tư khi họ chốt đồng bạc VEF theo tỷ giá 4,2947 VEF mua được 1 $ (từ giai đoạn năm 2010 thì đến hết tuần đầu tiên của tháng 2 năm 2013 thì quốc gia này tuyên bố thả neo đồng VEF theo đó từ 4,2947 VEF mua được 1 $ thì phải đến 1 USD = 6,2921 VEF) sau cái ngày đen tối tệ hại đó, Venezuela đã không còn giữ tỷ giá cố đinh bảo hiểm cho giới đầu tư của họ theo đồng Venezuelan Bolívar là 1 USD = 6,2921 VEF (hay 1 $ = 6,3 VEF) kể từ năm 2013 cho đến đầu tháng 3/2016, và giấy bạc của Venezuela chính thức bứt neo kể từ sau ngày 11/3/2016 với 1 $ mua được 9,9875 VEF (hoặc 9,9 VEF), và mất kiểm soát tỷ giá cho đến năm 2017 này.   Lãnh đạo PetroVietnam thì một đống tổng quản trị CEO vô tù chứ còn mấy ông lãnh đạo kiểu Hoàng Trung Hải tham gia ký kết thì vô can mà còn thăng chức cao hơn nữa.   Tôi thì mỉa mai làm sao mà thiếu suy nghĩ mà tham vọng quá lớn mà cái bộ não bé hạt tiêu. Đó là ngay cả Indonesia thành viên khối OPEC trước đó, họ có trữ lượng dầu thô lớn nhất Đông Nam Á thì họ cũng chỉ có 3,23 tỷ thùng dầu (chiếm 0,3% của khối OPEC), lớn gấp nhiều lần VN, vậy mà cái PetroVietnam và ông Hoàng Trung Hải này có cơ sở gì để hút được cả hơn 1,4 tỷ thùng dầu thô.   Kém cỏi, tham lam, nhưng hay mơ chuyện vĩ cuồng, không hiểu nghiệp vụ đầu tư thì tất lãnh hậu quả cũng chả phải có gì ngạc nhiên. Thậm chí ngay cả PetroChina (CNPC), Sinopec, CNOOC của TQ đổ hàng chụ tỷ $ đầu tư vào Venezuela còn bị lỗ nặng và bán lại tài sản và bán cái dầu thô cho Exxon Mobil, ConocoPhillips, Chevron (Dow Jones: CVX), của Mỹ. Trong đó Chevron thời đó tôi còn đnag làm nghiệp tư vấn cho họ. Còn cái PetroVietnam, và  ông Hoàng Trung Hải này có lẽ bây giờ vẫn còn ám ảnh nhưng cũng may là ông này không bị khiển trách,…..   Đó là bài cũ xưa kia tôi nói đến ông Hoàng trung Hải này.   (*) VN cứ mãi mê "hái sao trên Trời". Làm sao mà cứ phát biểu linh tinh như vậy gây mất thể diện quốc gia, vỉ những quốc gia khác người ta sẽ truy trách nhiệm lời nói ấy là cái gì nói đùa thì có thể nói đùa ngoài hành chính là cá nhân khi họ có thể nói đùa ngoài giờ hành chính hay trò chuyện cá nhân với người khác, đằng này quan chức họ nói ra ngay cả trong cuộc hội họp hay phát biểu trước giới đầu tư với quan khác trong nước và quốc tế thì thật là họ chả còn coi bảo vệ thể diện lời nói và việc làm của họ. Một quốc gia cứ muốn đứng nhất của thiên hạ về cái tinh vi khó nhất như "trung tâm tài chính của thiên hạ", rồi hóa Rồng,....làm sao mà hóa Rồng cọp khi mà VN là quốc gia có chỉ số tham nhũng tồi tệ. Nên nhớ những quốc gia hóa Rồng cọp thì chả có, hoặc rất ít tham nhũng.   Thơ Phương   Chuyên gia kinh tế của Morganstanley - Hoa Kỳ   (Blog Thơ Phương -Tạp chí Kinh tế-Tài chính-Chứng khoán)