Chatbox
    You don't have permission to chat.
    Load More

Forums

  1. Thông Báo

    1. 1
      post
  2. Tin Tức

    1. 433
      posts
    2. 343
      posts
    3. 54
      posts
    4. 2,282
      posts
    5. 58
      posts
    6. 208
      posts
    7. 175
      posts
    8. 14
      posts
    9. 6
      posts
  3. Đời Sống Xã Hội & Tâm Linh

    1. 34
      posts
    2. 42
      posts
    3. 3
      posts
    4. 8
      posts
  4. Văn Hóa & Nghệ Thuật

    1. 23
      posts
    2. 45
      posts
    3. 12
      posts
    4. 59
      posts
    5. 41
      posts
  5. Âm Nhạc

    1. 21
      posts
    2. 36
      posts
    3. 11
      posts
    4. 20
      posts
  6. Giải Trí

    1. 27
      posts
    2. 3
      posts
  7. Hoàng Sa (VN) Lưu Trử - Storage

    1. 2
      posts
  • Images

  • Latest Videos

  • Video Statistics

  • Posts

    • Nếu đau lòng em hãy cứ khóc đi
      Cuộc đời rộng dài, còn em thì nhỏ bé
      Có ai cười chê nếu thấy em rơi lệ
      Đừng cố gồng mình, hãy cứ khóc đi em. Mạnh mẽ làm gì, vỏ bọc ấy ai khen?
      Hãy cứ là em, yếu mềm như ngọn cỏ
      Hãy cứ là em, mong manh như làn gió
      Hãy cứ là em, cô gái nhỏ mùa Thu. Giả tạo kiên cường, em mỏi mệt xác xơ
      Người dối lừa, đời bon chen toan tính
      Em hắt hiu, cơn giông cuồng xu nịnh
      Đẩy em vào quay quắt những hư vinh. Giấc mộng vàng em chẳng thấy bình minh
      Sau màn đêm không lung linh nắng ấm
      Bước chân non có đi trên nhung gấm?
      Hay vạn lần tứa máu bởi trầm kha. Khóc đi em, xoa dịu những xót xa
      Để nước mắt rửa vết thương lem luốc
      Rồi ngày mai bình yên em có được
      Từ chua cay dòng châu cạn đêm này. Ngại ngần gì... vô thường... theo gió bay. Thu Thu
    • RFA
      2017-05-23
        Một sĩ quan hải quân Việt Nam nhìn theo hướng chiếc tàu cảnh sát biển Việt Nam ở Biển Đông hôm 14/5/2014.  AFP photo       Tàu của cảnh sát biển Việt Nam đụng nhau với tàu tuần tra của Indonesia ở khu vực đảo Natuna của Indonesia vào hôm chủ nhật, ngày 21 tháng 5 vừa qua. Bộ nghề cá và biển của Indonesia cho biết tin này vào ngày 23 tháng 5. Theo phía Indonesia, sự việc xảy ra ở phía bắc đảo Natuna, trong khu vực đặc quyền kinh tế của nước này khi những tàu cá mang cờ Việt Nam bị tuần duyên nước này chặn lại. Một tàu cảnh sát biển Việt Nam xuất hiện và đã đâm vào một tàu cá bị bắt giữ khiến chiếc tàu bị chìm. Trên tàu cá lúc đó có một nhân viên người Indonesia. Các tàu Indonesia sau đó đã phải rút khỏi hiện trường khi nhiều tàu cảnh sát biển của Việt Nam xuất hiện. Phía Indonesia cho biết hiện Việt Nam vẫn còn cầm giữ một nhân viên người Indonesia có mặt trên một trong những chiếc tàu cá của Việt Nam. Phía Indonesia bắt giữ 11 ngư dân Việt Nam sau vụ việc này. Ông Rifky Effendi Hardjianto, đại diện Bộ nghề cá Indonesia cho báo chí biết giới chức bộ này đã gặp đại sứ Việt Nam tại Indonesia và hai bên đồng ý sẽ giải quyết sự việc theo kênh ngoại giao thông thường. Cả hai phía đồng ý sẽ tránh những vụ đụng độ tương tự xảy ra trong tương lai.
    • RFA
      2017-05-23
        Cảnh sát đặt hoa tưởng niệm nạn nhân trong vụ đánh bom tự sát ở Manchester, bên trong Quảng trường St Ann ở Manchester ngày 23 tháng 5 năm 2017.  AFP photo       Nhiều quốc gia trên thế giới từ Hoa Kỳ, Nhật Bản, đến Singapore đang xem xét biện pháp thắt chặt an ninh trước các sự kiện thể thao và giải trí lớn sau cuộc đánh bom tự sát tại buổi biểu diễn nhạc pop của ca sĩ người Mỹ Ariana Grande, khiến 22 người thiệt mạng và hơn 50 người bị thương. Vụ việc xảy ra bên ngoài trung tâm Manchester Arena, thuộc mạn tây bắc nước Anh ngày 22/5 vừa qua. Hãng Reuters ngày 23/5 đưa tin cho biết thủ tướng Anh bà Theresa May kêu gọi triệu tập cuộc họp khẩn với các lãnh đạo tình báo ngay sau khi xảy ra cuộc tấn công tự sát bằng bom khiến ít nhất 22 người chết. Đây là cuộc tấn công đẫm máu mới nhất tại Xứ Sương mù kể từ vụ tấn công do bốn tay súng Hồi giáo tiến hành hồi tháng 7 năm 2005 khiến 52 người thiệt mạng. Trong khi đó Bộ An ninh Nội địa Hoa Kỳ cho biết đang theo dõi chặt chẽ vụ tấn công hôm thứ hai ngày 22/5 tại Anh; tuy nhiên trấn an người dân khi tham gia các sự kiện công cộng. Nhật Bản nói rằng đã bắt đầu thu thập thông tin về khủng bố quốc tế. Tại Singapore, nhà tổ chức buổi hòa nhạc cho ca sĩ Britney Spears vào tháng 6 này nói rằng họ đang cân nhắc các biện pháp mới để kiểm soát an ninh tốt hơn. Trong khi tại Hồng Kông, chính quyền cho biết sẽ cải thiện an ninh tại tất cả các buổi hòa nhạc và sự kiện công cộng. Đài Loan mùa hè năm nay cũng cho tổ chức các sự kiện thể thao và cho biết họ cũng đã chuẩn bị tinh thần sẵn sàng về an ninh. Tại Úc, Thủ tướng Malcolm Turnbull nói rằng chính phủ đang kết hợp chặt chẽ với các nước khác về chiến lược an ninh. Lãnh đạo thế giới lên án Lãnh đạo nhiều quốc gia trên thế giới bày tỏ sự bàng hoàng sau khi vụ tấn công bằng bom xảy ra tại Anh vào đêm 22/5. Thủ tướng Anh bà Theresa May gọi cuộc tấn công là một vụ khủng bố kinh hoàng, và gửi lời chia buồn tới những nạn nhân và gia đình của họ. Trong khi Tổng thống Hoa Kỳ Donald Trump cho rằng những kẻ đứng sau vụ này là những kẻ thất bại mang tâm địa quỷ dữ, đồng thời bày tỏ sự thương cảm với những người vô tội xấu số. Tổng thống Nga Vladimir Putin nói rằng ông đã sẵn sàng hợp tác với Anh để chống lại khủng bố sau cuộc tấn công phi nhân đạo này. Tổng thống Pháp Emmanuel Macron cũng bày tỏ cú sốc tinh thần khi nhận được tin về vụ tấn công, nói rằng ông sẽ bàn thảo với Thủ tướng Anh về vấn đề này. Tại Úc, Thủ tướng Malcolm Turnbull cho rằng đây là một hành động cực kỳ đê tiện, ghê tởm và là một hành vi phạm tội cực kỳ nghiêm trọng vì đối tượng bị nhắm đến là những trẻ vị thành niên. Trong khi đó Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình cũng gửi lời chia buồn tới Nữ hoàng Elizabeth II, và các nạn nhân cùng gia đình họ. Cảnh sát địa phương cho biết kẻ tấn công cho nổ một quả bom tự chế. Vào ngày 23 tháng 5, nhóm khủng bố Nhà nước Hồi giáo IS lên tiếng nhận thành viên của họ tiến hành vụ đánh bom tự sát.
    • RFA
      2017-05-23
        3 gia đình Việt Nam vượt biên bị kẹt ở Indonesia vui mừng đón nhận tin được LHQ cấp qui chế tị nạn hôm 23/05/2017. Photo courtesy of Shira Sebban   Theo tin tức mới nhất mà Đài Á Châu Tự Do RFA có được, ba gia đình người Việt Nam vượt biên bằng thuyền, bị dạt vô Indonesia đã được Cao Ủy Tị Nạn Liên Hiệp Quốc UNHCR cấp qui chế tị nạn. Nói với Ban Việt Ngữ RFA, bà Trần Thị Loan - một đại diện cho nhóm người này, vui mừng cho biết họ vừa nhận được giấy tờ cấp qui chế tị nạn từ đại diện Cao Ủy Tị Nạn Liên Hiệp Quốc vào chiều nay thứ Ba 23/05/2017. Bà Loan nói thêm: "Cao Ủy Tị Nạn cho biết là họ sẽ sớm làm việc với cơ quan di trú quốc tế IOM và Bộ di trú Indonesia để đưa chúng tôi ra khỏi nơi đây." Như vậy là sau hơn 3 tháng kể từ ngày rời Việt Nam lần thứ 2 bằng thuyền, nhóm người Việt vượt biên này đã có thể yên tâm để chờ được đi định cư tại một nước thứ ba, mà không lo sợ bị gửi trả về Việt Nam như lần trước. Vượt biển liều chết Nhắc lại, đây là ba gia đình ở Bình Thuận gồm tổng cộng 18 người, từng vượt biên đến Úc nhưng sau đó bị giao trả về Việt Nam. Đến mồng 2 Tết âm lịch Đinh Dậu 2017 họ lại rời Việt Nam tìm đường vượt biên sang Úc thêm một lần nữa. Tuy nhiên đến ngày 9/2/2017 tàu của họ bị va phải đá ngầm và trôi dạt vào bờ biển Indonesia. Họ được đưa về một trung tâm giam giữ ở Jakarta để chờ cứu xét qui chế tị nạn. Trong thời gian bị tạm giữ ở Indonesia, nhóm người này thường xuyên lo sợ bị trả về Việt Nam một lần nữa, vì trước kia khi được Úc giao trả cho Việt Nam, họ được hứa là sẽ không bị trả thù, nhưng khi về đến Việt Nam lại bị đưa ra tòa xét xử, tuyên án tù. Theo lời kể của ký giả Shira Sebban với báo chí Úc, bà Bà Trần Thị Lụa nói rằng họ phải quyết định liều mình ra đi vì nỗi ám ảnh ở tù mà bà đã thụ án 2 tháng 18 ngày trước khi được tạm ngưng tại ngoại để nuôi con. Trong thời gian nhóm người này tạm cư ở Jakarta, cùng với ký giả Shira Sebban, cô Grace Bùi – một thiện nguyện viên người Mỹ gốc Việt, đã tận tình trợ giúp cho 3 gia đình này trong việc thông dịch cũng như cuộc sống sinh hoạt hàng ngày.
    • Đăng ngày 23-05-2017 Sửa đổi ngày 23-05-2017 13:29   Hãng tin AP hôm nay, 23/05/2017, dẫn nguồn tin từ phía Indonesia cho biết nhiều tàu đánh cá Việt Nam hành nghề tại Natuna, khi bị kiểm tra đã chạy thoát với sự hỗ trợ của cảnh sát biển Việt Nam. Phía Việt Nam bắt giữ một sĩ quan Indonesia, còn phía Indonesia câu lưu 11 thuyền viên Việt Nam. Theo bộ Hàng hải và Ngư nghiệp Indonesia, vụ đụng độ xảy ra hôm Chủ nhật, 21/05, ở phía bắc quần đảo Natuna, trong vùng đặc quyền kinh tế của Indonesia. Năm tàu đánh cá Việt Nam đang bị một tàu tuần duyên Indonesia chận lại kiểm tra, thì một tàu cảnh sát biển Việt Nam đã lao vào chiếc tàu cá, trên đó có một sĩ quan Indonesia, làm tàu này bị chìm. Không có ai bị thương trong vụ này.   Cũng theo Jakarta, sau đó chiếc tàu tuần duyên Indonesia đã phải rút lui khi thấy trên màn ảnh radar xuất hiện nhiều tàu cảnh sát biển Việt Nam khác đang tiến gần, trong khi một chiến hạm Indonesia ở cách đó đến 30 phút.   AP nhận xét, xung đột rất dễ nổ ra trên Biển Đông, tuyến đường hàng hải chiến lược, nơi Trung Quốc yêu sách hầu như toàn bộ chủ quyền trước các nước Đông Nam Á nhỏ yếu hơn.   Indonesia với chính sách cứng rắn, đã cho đánh đắm hàng trăm chiếc tàu đánh cá tại vùng biển của mình trong hai năm qua, trong đó có nhiều tàu Việt Nam, nhưng rất hiếm khi phá hủy tàu Trung Quốc.   Tổng thư ký bộ Hàng hải và Ngư nghiệp Indonesia, ông Rifky Effendi Hardjianto, trong một cuộc họp báo nói rằng các viên chức bộ này đã gặp gỡ đại sứ Việt Nam để giải quyết sự cố thông qua kênh ngoại giao. Cả hai bên đã thỏa thuận sẽ tránh xảy ra các vụ tương tự trong tương lai.   Biển ĐôngViệt NamIndonesiaAn ninhChâu ÁHàng hải http://vi.rfi.fr/viet-nam/20170523-tau-viet-nam-va-indonesia-dung-do-tren-bien-dong (Thụy My blog)
    • Kính Hòa, phóng viên RFA
      2017-05-23
        Các khách sạn mới đang được xây dựng trên sườn đồi ở khu du lịch Sapa hôm 1/10/2016.  AFP photo Nợ xấu và môi trường ô nhiễm làm chậm phát triển kinh tế
              Báo cáo của Chính phủ Việt Nam trình lên Quốc Hội nhân kỳ họp quốc hội đang diễn ra cho thấy tỉ lệ tăng trưởng tổng sản lượng quốc dân (GDP) quý đầu năm 2017 chỉ đạt 5.1% thấp hơn so với con số 5,48% cùng kỳ năm ngoái. Con số này làm một số chuyên gia và đại biểu quốc hội lo ngại về khả năng Việt Nam sẽ đạt được mức tăng trưởng 6.7% như mục tiêu đã đặt ra cho cả năm. Báo cáo này cũng cho biết có đến 11 chỉ tiêu trong tổng số 13 chỉ tiêu phát triển kinh tế xã hội lại đạt và vượt yêu cầu. Chuyên gia kinh tế Việt Nam cho rằng yếu tố nợ xấu ở các ngân hàng, một trong những trọng tâm được bàn thảo trong quốc hội lần này, là một trong những yếu tố làm chậm sự tăng trưởng kinh tế. Tiến sĩ Nguyễn Trí Hiếu, một chuyên gia về ngân hàng đang làm việc tại Việt Nam cho biết Việc cải tiến và cải tổ ngành ngân hàng là việc làm tất yếu để ngành ngân hàng phát triển trong sự ổn định và vững mạnh. Tôi nghĩ rằng hiện tại Chính phủ đang trình Quốc hội xét dự thảo tái tổ chức ngân hàng yếu kém và xử lý nợ xấu, tôi nghĩ rằng đây là bước rất quan trọng để cải tiến hệ thống ngân hàng. Kính Hòa: Trong năm 2017 và 2018, vấn đề nợ xấu và nợ công nó có đe dọa gì không đối với nền kinh tế Việt Nam? Tiến sĩ Nguyễn Trí Hiếu: Nếu dự thảo mà Chính phủ đang trình Quốc hội về tái tổ chức các ngân hàng yếu kém và xử lý nợ xấu, được thông qua, thì đây là một điểm quan trọng, một bước quan trọng trong vấn đề tổ chức lại hệ thống ngân hàng Việt Nam, và việc thi hành các quyết định, các qui định luật pháp một cách hiệu quả, nghiêm chỉnh, thì tôi nghĩ rằng 2017 sẽ là năm khởi đầu, của một tiến trình cải tổ ngân hàng một cách mạnh mẽ, và chắc chắn năm 2018 là một năm bản lề, có tác động tích cực cho nền kinh tế Việt Nam, vì chúng ta biết hệ thống tài chính Việt Nam dựa rất nhiều vào huy động vốn của hệ thống ngân hàng. Kính Hòa: Ngoài ra ông có thấy những rủi ro gì cho hệ thống ngân hàng, mà những báo cáo tại Quốc hội cũng như báo chí chưa đề cập tới không? Tiến sĩ Nguyễn Trí Hiếu: Có những điều Quốc Hội phải quan tâm, và trong hệ thống ngân hàng vẫn còn tồn tại nhiều rủi ro. Những rủi ro đó liên quan đến vấn đề nợ xấu chưa được giải quyết dứt điểm và ổn thỏa.   Như chúng ta biết là tỉ lệ nợ xấu hiện nay, theo một vài số liệu thì có thể lên đến 10% tổng dư nợ của hệ thống ngân hàng Việt Nam. Ngay cả khi có những qui định về xử lý nợ xấu, thì việc thực hiện những qui định đó là một điều quan trọng. Dĩ nhiên, những vấn đề đó chúng ta chưa thể thấy trước được. Kính Hòa: Trong báo cáo của Chính phủ trước Quốc hội thì nhiều chỉ tiêu tăng trưởng đạt yêu cầu, trong khi Tổng sản lượng quốc dân (GDP) lại giảm, ông giải thích điều đó như thế nào? Tiến sĩ Nguyễn Trí Hiếu: Một trong những khó khăn của Việt Nam là các vấn đề về xuất khẩu, rồi đồng vốn. Doanh nghiệp Việt Nam dựa rất nhiều vào đồng vốn ngân hàng, mà trong lúc này vay vốn ngân hàng bị lãi suất cao. Các ngân hàng rất thận trọng trong chuyện cho vay. Thị trường liên ngân hàng thì ổn, nhưng các doanh nghiệp, đặc biệt các doanh nghiệp vừa và nhỏ thì rất khó khăn trong vấn đề tiếp cận nguồn vốn của ngân hàng. Không giải quyết được khó khăn đó, không giải quyết được vốn cho các doanh nghiệp, đặc biệt vừa và nhỏ, thì nó sẽ tác động đến GDP.   Tôi nghĩ rằng vấn đề vốn cho nền kinh tế là điều quan trọng để tăng trưởng GDP 6,7% trong năm nay. Bên cạnh đó là vấn đề nợ xấu của các ngân hàng.   Đó là một trong những yếu tố đẩy lãi suất lên cao. Nếu nợ xấu còn lướn thì các ngân hàng phải dự phòng rủi ro. Đặc biệt nữa là vốn cho vay thì phải qua một vòng quay để trở lại ngân hàng, rồi ngân hàng sử dụng tiền đỏ trả lãi cho người gửi tiền, và cho vay tiếp tục. Nếu có nợ xấu thì dòng vốn đó ra đi mà không quay trở lại. Thế là các ngân hàng lại phải tiếp tục huy động vốn, để trả lãi cho khác hàng, làm cho lãi suất cao vì nhu cầu huy động vốn cáo. Kính Hòa: Theo ông thiên tai và sự cố môi trường có ảnh hưởng đến sự sụt giảm GDP không? Tiến sĩ Nguyễn Trí Hiếu: Đó là điều chắc chắn. Tôi nghĩ vấn đề thay đổi khí hậu và môi trường là những yếu tố ảnh hưởng GDP rất nhiều. Việc nhiễm mặn trong năm qua ở các tỉnh phía Nam ảnh hưởng đến mùa màng, đến nông nghiệp.   Năm qua chúng ta cũng thấy rất rõ tác hại về môi trường đối với nguồn hải sản như thế nào, nhất là Việt Nam có hàng ngàn cây số bờ biển. Một môi trường sạch là điều kiện tiên quyết trong vấn đề phát triển kinh tế, đặc biệt là tại Việt Nam. Kính Hòa: Trong diễn đàn Quốc hội người ta cũng có sự nghi ngờ là tại sao GDP thấp mà các chỉ số kia lại cao. Người ta nghi ngờ cách tính toán. Ông có sự nghi ngờ đó không? Tiến sĩ Nguyễn Trí Hiếu: Tôi thì tôi không có cơ hổi để kiểm tra lại những số liệu thống kê chính xác đến mức độ nào, thành ra tôi không thể bình luận về vấn đề này. Nhưng cái việc mà GDP thấp hơn so với kỳ vọng trong quí đầu của năm 2017, thật ra GDP đó đã phản ánh đúng sự trì trệ của nền kinh tế trong quí đầu. Theo Ngân hàng Nhà nước Việt Nam, tính đến đầu năm 2017, tổng nợ xấu của hệ thống ngân hàng Việt Nam là khoảng từ 20 đến 25 tỉ đô la Mỹ. Báo cáo của chính phủ trình trước quốc hội về nợ công cho biết hiện có 12 dự án của nhà nước đang bị thua lỗ, với tổng số vốn là hơn 63 ngàn tỉ đồng (tương đương 315 triệu đô la Mỹ), trong đó có 74,6% là vốn vay. Ước tính số nợ phải trả của riêng 12 dự án này là 55 ngàn tỷ đồng (tương đương 275 triệu đô la Mỹ).
    • LM Nguyễn Ngọc Nam Phong, người bị đấu tố   Paulus Lê Sơn   Chiều nay 23.05.2017, cha Bề trên nhận được 8 Nghị quyết và 2 Biên Bản của ác ban ngành đoàn thể phường Quang Trung. Trong đó, nội dung giống nhau, chỉ khác tên hội và người ký. Tất cả các Nghị quyết đều lên án linh mục Nguyễn Ngọc Nam Phong về bài giảng ngày 30/4 lịch sử.   Trên facebook cá nhân, Linh mục Nguyễn Ngọc Nam Phong đặt nghi vấn về việc đảng có thực sự sẵn sàng đối thoại với dân?   "Mấy hôm nay, nghe ông Võ Văn Thưởng khẳng định đảng sẵn sàng đối thoại với dân".   "Không biết có nên làm đơn đề nghị đối thoại với ông ấy không nhỉ?   "Kết luận, nhà cầm quyền luôn muốn hòa giải, hòa hợp dân tộc, nhưng không thể có hoà giải hoà hợp khi vẫn tiếp tục giữ thói kiêu ngạo cộng sản, ăn mày quá khứ và sẵn sàng trấn áp những ai nói trái với ý nhà nước."   Trong một diễn biến khác, tại Nghệ An hơn 1 tuần trước nhà cầm quyền đã sử dụng mọi phương tiện, hội nhóm trong tay để đấu tố Linh mục Đặng Hữu Nam cũng liên quan đến việc nói về sự thật ngày 30.04.   Trước nay, nhiều linh mục DCCT tại Việt Nam lên tiếng bênh vực công lý và sự thật đều bị nhà cầm quyền không ưng thuận, tìm mọi cách để chụp mũ.   Linh mục Nguyễn Ngọc Nam Phong được biết đến là người có tiếng nói mạnh mẽ phản đối những chính sác bất công nhất là sau vụ nhà cầm quyền chiếm đất của nhà thờ Thái Hà và Tòa Khâm Sứ năm 2008.     Paulus Lê Sơn   (vande.org)
    • Trần Thảo (Danlambao) - Sáng sớm lang thang trên mạng, vớ phải một bài do nhà báo Võ Văn Tạo lượm ở đâu đó có tựa đề Ông Vũ Kỳ kể chuyện cụ Hồ kén vợ. Thật thú vị!
        Ông Vũ Kỳ là thư ký riêng của Hồ Chí Minh. Năm 2004, ông Vũ Kỳ hấp hối tại bệnh viện hữu nghị Hà Nội, ma xui quỷ khiến thế nào mà giờ phút sắp chuyển qua từ trần như thế, Vũ Kỳ còn ráng gọi bà Nguyễn Thị Tình, Giám Đốc Bảo Tàng Hồ Chí Minh, cùng một cán bộ chuyên môn đến để kể những chuyện gọi là "chưa hề được kể". Nói cho oai thế chứ, những gì Vũ Kỳ ráng thều thào hơi tàn, cũng chỉ chăm chú vào ba chuyện tình ái lăng nhăng của Hồ Chí Minh.   Bài viết có lời dẫn của Nguyễn Thanh Bình, hiện là Phó trưởng Ban Tổ Chức TW đảng, và của nhà báo Quốc Phong, nguyên PTBT Báo Thanh Niên.   Nguyễn Thanh Bình viết: "Bác là con người thật việc thật, thật giản dị, trong khi một số thông tin thần thánh hóa lên. Có lẽ nhiều người hết cuộc đời họ vẫn không biết được những câu chuyện như thế này"   Nhà báo Quốc Phong viết: "Tôi nghĩ, rồi những chuyện sau, cũng có lúc chúng ta nên công khai về đời tư của Chủ Tịch Hồ Chí Minh mà không nên thần thánh hóa. Người là một vị lãnh tụ vĩ đại của dân tộc VN. Cũng vì sự nghiệp giải phóng dân tộc và đấu tranh cho tự do, độc lập mà Người đã phải hy sinh, thiệt thòi. Nên hiểu điều đó sao cho đúng mà từ đó càng thấy thương Người, cảm phục Người hơn bội phần."   Thú thật tôi đọc hai lời dẫn của hai ông thần nước mặn mà muốn cười bò lăn luôn!   Quý bạn hỏi tôi tại sao cười thoải mái như thế ư? Xin thưa rằng hồi giờ bọn chúng, những tên đầu bò của cái đảng chết tiệt, luôn thần thánh hóa Hồ Chí Minh. Những tên văn sĩ, thi sĩ "vuốt đầu mơn trớn boác", ngay như boác cũng mặc áo thụng tự vái chính mình. Bây giờ, thời đại cách mạng tin học, cái mặt mốc của boác bây giờ lấm lem, không cách nào che giấu được nữa. Thế là chúng chơi trò gian manh. Cũng làm bộ khuyên người ta "đừng thần thánh hóa Bác", hãy chuyển qua thái độ như của nhà báo Quốc Phong, xem boác cũng là con người bình thường, tuy là một lãnh tụ vĩ đại, nhưng vì đấu tranh cho tự do, độc lập, dân tộc mà phải ráng nhịn thèm chân dài, hiểu được như thế thì sẽ càng thấy thương Người (viết hoa), cảm phục Người hơn bội phần.   Chao ôi, đọc xong lời tâm sự của nhà báo Quốc Phong, thấy thương boác quá chừng chừng!   Theo hồi tưởng của Vũ Kỳ thì khi còn trẻ Hồ Chí Minh rất đẹp trai, đẹp cỡ nào thì mọi người đã rõ. Thế mà vì cách mạng, boác phải cố gắng chịu đựng tình trạng khí tồn tại não, một lòng lo cho đất nước, tìm hết cách đặt cái ách cộng sản vào đầu vào cổ của ông chủ nhân dân.   Chuyện boác kén vợ hơi dài dòng, các bạn nào tò mò xin vào trang của nhà báo Võ Văn Tạo mà đọc, ở đây tôi chỉ nêu vài điểm thú vị theo con mắt của tôi.   Sau khi tình hình chính trị miền bắc VN đã khá ổn định, đã diệt hết "bọn phản động" bao gồm những người trong Phong Trào Nhân Văn Giai Phẩm, những thành phần cách mạng không cộng sản, rồi Cải Cách Ruộng Đất, rồi Cải Tạo Tư Sản v.v... TW đảng mới thương boác và nghĩ tới việc tác thành đôi lứa cho boác, để boác trong đêm đông lạnh lẽo còn có cái mền da mà đắp, khỏi phải ôm cục gạch đã nguội ngơ nguội ngắc.   Vì thương boác, cho nên những Phạm Văn Đồng, Trường Chinh, Trần Đăng Ninh, Nguyễn Lương Bằng, và ngay cả Chủ Tịch Liên Hiệp Phụ Nữ Nguyễn Thị Thập cũng lo lắng không nguôi, đề nghị boác phải duyên thành đôi lứa. Boác cũng muốn dzợ, không màu mè từ chối gì cả. Boác đưa ra mấy tiêu chuẩn, mà nói theo ngôn ngữ thời thượng thì phải là:   - Trẻ đẹp, chân dài, điện nước đầy đủ   - Có trình độ vừa phải, có nghĩa là dù có khôn lỏi, trình độ cao thì cũng ráng làm bộ đần đần một chút, đừng lanh quá, khám phá những trò ảo thuật của boác.   - Đạo đức phải tốt.   Với ba tiêu chuẩn này, tưởng rằng dễ lắm, nhưng không ngờ khi cả TW đảng huy động tìm kiếm, lại thấy khó vô cùng, được cái này thì lại không được cái kia.   Boác làm cách mạng vô sản, đại diện cho nông dân, thì phải tìm dzợ trong tầng lớp cốt cán nông dân mới tỏ rõ được lập trường của mình. Nhưng kẹt cái là trong tầng lớp chân lấm tay bùn, bán mặt cho đất bán lưng cho trời, da dẻ rám nắng, tìm đâu được chân dài, điện nước đầy đủ? Đạo đức nông dân thì có thể hợp với boác đó, nhưng trình độ vừa phải cũng là khó, khó lắm. Các vị trong TW chạy đôn chạy đáo kiếm dzợ cho boác, không có nhân tuyển hoàn hảo như boác muốn, đành kiếm hạng trên trung bình. Nhưng lại thêm một trở ngại nữa. Thật tội nghiệp cho boác, kiếm con dzợ cũng trần thân cuốc chỉa chứ giỡn sao! Đó là kiếm mấy cô dé dé, trẻ trung thì boác quen miệng cứ boác boác cháu cháu hoài chả ra làm sao cả. Phải gọi nhau HONEY ngọt ngào như nữ ca sĩ Hồ Quỳnh Hương nghe mới đã tai, mới sinh tình, chứ boác cháu thì làm ăn quái gì được? Thật ra thì boác muốn làm cha già dân tộc, nhưng boác chỉ muốn làm anh của mấy em dé dé, ngặt cái là mấy em từ cấp một trong trường học đã quen gọi boác kính yêu rồi, bây giờ sửa miệng cũng khó.   Chưa hết chuyện đâu! Theo hơi tàn của Vũ Kỳ, người ta còn biết nhiều việc thú vị lắm cơ. Này nhé, boác thật sự là con người quá hiền lành. Trung Ương đã cố gắng tìm dzợ cho boác, có nhân tuyển vô hầu hạ boác theo kiểu sống thử trước khi cưới thiệt như thời thượng bây giờ. Nhưng boác quá sơ ý và hiền lành, để cho xảy ra tình trạng biến thằng ăn cắp thành thằng ăn trộm. Vũ Kỳ kể rằng có ông cán bộ miền nam tập kết lại ăn gan hùm tim cọp gì mà dám để ý ghế của boác, làm ghế của boác mang bầu, đến nỗi Lê Văn Lương phải đích thân đi lo ổ đẻ cho bà này kẻo mang tiếng cho boác.   Thêm hai ba bà nữa ,nhưng cứ ba trật ba duột, chả đi tới đâu. Trong giai đoạn này Vũ Kỳ có nhắc tới vụ cô Nông Thị Xuân, nhưng không nói rõ tên, nhưng người đọc hiểu ý của Vũ Kỳ.    Trước đây tôi đọc những tài liệu do ông Nguyễn Minh Cần, và cả ông Bùi Tín thì khi nói về cô Nông Thị Xuân đều nói rằng cô gái người Tày này rất đẹp, nhưng qua lời thều thào của Vũ Kỳ thì cô Nông Thị Xuân không đẹp không xấu, chỉ có duyên. Và cái thai mà cô Nông Thị Xuân mang trong người cũng không phải của boác, mà là của một cảnh vệ, dám ăn xổi qua mặt boác?   Đúng là một lãnh tụ gà tồ. Trong chế độ cộng sản, một tên dân phòng thôi cũng sẽ khiến cho người ở địa phương không ai lại tự lấy đá tảng mà ghè vào chân mình khi đi cướp dzợ hay bạn gái của nó. Tên dân phòng mà thù vặt, buổi tối nó học sách của Tô Lâm, đem mắm tôm, phân chó ném vào nhà thì có phải là đại nạn không? Trong khi Hồ Chí Minh là Chủ Tịch nước, quyền uy tột đỉnh, thế mà lại im ru nhường cái hĩm cho hết ông cán bộ tập kết miền nam rồi tới thằng cảnh vệ của mình. Đúng là toàn dân ta phải nghiêng mình bái phục và nghiêm túc học nữa, học mãi đức tính nhường dzợ cho người của boác!   Đọc Ông Vũ Kỳ kể chuyện cụ Hồ kén vợ mới đầu cũng cảm thấy thú vị, nhưng từ từ thấy nhạt nhẻo như nước ốc. Toàn ba cái thứ tầm ruồng, vẽ vời của lũ Quốc Phong, Nguyễn Thanh Bình, Nguyễn Thị Tình v.v... Xin chân thành khuyên cái lũ các ông, ngày nay cái mặt mốc Hồ Chí Minh đã bị sổ toẹt rồi, đừng mất công gìn vàng giữ ngọc làm quái gì. Người ta làm đĩ chín phương vẫn chừa một phương để lấy chồng, còn Hồ Chí Minh thì trớt huớt rồi, đừng mất công nữa nhé, tởm quá!   24/5/2017   Trần Thảo danlambaovn.blogspot.com
    • nhiều nước trên thế giới có các đội tin tặc làm cho chính phủ (ảnh minh họa)   Mời xem Video: Tranh dành Quyền lực


        Mới đây, hãng an ninh mạng FireEye ở Mỹ đã đưa ra một báo cáo nói nhóm hacker APT32/OceanLotus liên quan đến chính phủ Việt Nam đã đột nhập vào các máy tính của các công ty đa quốc gia hoạt động trong nước. Nhóm này được cho là cũng có liên quan trong các cuộc tấn công mạng nhắm vào các nhà báo và giới hoạt động, bất đồng chính kiến ở Việt Nam. VOA đã phỏng vấn ông Thái Dương, một kỹ sư an toàn thông tin đang sống và làm việc ở Silicon Valley, để tìm hiểu thêm về vấn đề này.

      VOA: Làm thế nào FireEye có thể đưa ra nhận định là "các hacker làm việc cho chính phủ Việt Nam hoặc đại diện cho chính phủ", nhưng đồng thời FireEye cũng nói "không thể xác định chính xác danh tính và địa điểm của các hacker"? FireEye sử dụng các biện pháp theo dõi, phân tích gì để nhận định như vậy?

      Thái Dương: Quy trách nhiệm (attribution) các vụ tấn công mạng khó và không thể chính xác 100%. Để tăng độ tin cậy, các nhóm nghiên cứu lập hồ sơ của các nhóm hacker rồi theo vết, quan sát từng nhóm trong một thời gian dài. Hồ sơ của một nhóm hacker bao gồm những thông tin như họ muốn hack ai, sau khi hack được rồi thì họ làm gì, phương pháp, công cụ, hạ tầng, thủ thuật, chiêu thức, v.v. mà họ thường sử dụng. Từ những thông tin này các nhóm nghiên cứu có thể xác định được động cơ và từ động cơ có thể đoán được ai đứng ngoài sau.

      FireEye nói rằng không thể xác định danh tính và địa điểm các hacker vì những thông tin này thường cần HUMINT, tức là thu thập thông tin tình báo thông qua điệp viên thực địa. FireEye là một công ty tư nhân, họ không phải là CIA, thành ra họ chỉ có thể thu thập SIGINT, thông qua phần mềm chống mã độc mà họ bán cho các công ty và cá nhân. Các phần mềm này sẽ thu thập các mẫu mã độc và các chuyên gia của FireEye sẽ phân tích để xây dựng hồ sơ cho từng nhóm hacker. Ngoài ra họ cũng có thể thu thập thông tin qua các nguồn tình báo mở như Wikileaks, báo cáo của các nhóm nghiên cứu khác, mạng xã hội, v.v.
          Tôi đồng ý với FireEye rằng cách thức tấn công của OceanLotus rất giống với các nhóm hacker làm việc cho chính phủ Việt Nam mà tôi được biết. Tôi nghĩ đây là bằng chứng quan trọng nhất trong báo cáo của FireEye.

      Thái Dương, kỹ sư an toàn thông tin Một nhóm hacker làm việc cho chính phủ Việt Nam sẽ muốn hack những người bất đồng chính kiến, những tổ chức chính trị đối lập, những nhà báo, trí thức, doanh nhân có tên tuổi uy tín, những website, blog “lề trái". Sau khi hack được rồi, đối với cá nhân thì họ âm thầm theo dõi, thu thập thông tin riêng tư, để sau này có thể blackmail hoặc bôi nhọ uy tín, đối với tổ chức thì họ phá hoại, đánh sập website, đóng cửa blog, v.v. Cách thức tấn công của họ cũng đa dạng, nhưng chủ yếu là nhúng virus vào các tệp văn bản tiếng Việt rồi gửi cho mục tiêu thông qua email. Nếu FireEye theo dõi một nhóm hacker trong một thời gian dài và phát hiện hồ sơ của họ trùng với những đặc điểm ở trên thì FireEye có thể đưa ra nhận định nhóm hacker đó làm việc cho chính phủ Việt Nam.

      Trong hồ sơ của một nhóm hacker, mục tiêu và cách thức tấn công là hai thông tin đáng tin cậy nhất để đánh giá họ làm việc cho ai. Tôi đồng ý với FireEye rằng cách thức tấn công của OceanLotus rất giống với các nhóm hacker làm việc cho chính phủ Việt Nam mà tôi được biết. Tôi nghĩ đây là bằng chứng quan trọng nhất trong báo cáo của FireEye.

      Dẫu vậy báo cáo của FireEye về nhóm OceanLotus cho thấy mục tiêu của nhóm này là một bước tiến so với mục tiêu quen thuộc của các nhóm hacker làm việc cho chính phủ Việt Nam. Từ trước đến nay các nhóm hacker làm việc cho chính phủ Việt Nam thường chỉ tập trung vào các mục tiêu chính trị, nhưng FireEye chỉ ra rằng OceanLotus quan tâm đến các mục tiêu kinh tế. Tôi cũng chưa từng thấy nghiên cứu hay báo cáo nào chỉ ra chính phủ Việt Nam đứng ngoài sau các vụ tấn công mạng vào chính phủ hoặc lợi ích của các nước khác, nhưng FireEye cho rằng OceanLotus đã thực hiện các vụ tấn công nhắm vào Philippines, Trung Quốc và nghị viện một nước phương Tây. Nếu quả thật chính phủ Việt Nam chỉ đạo APT32 xâm nhập các mục tiêu nước ngoài, đây là một bước tiến tích cực. Không thể đảm bảo lợi ích của Việt Nam nếu như chính phủ không tiến hành thu thập thông tin tình báo, do thám, phá hoại ở các quốc gia trong khu vực.

      Lưu ý là FireEye cũng có văn phòng và khách hàng ở Việt Nam. Rõ ràng báo cáo của họ sẽ không được chính phủ Việt Nam hoan nghênh và công việc kinh doanh của họ cũng sẽ ít nhiều bị ảnh hưởng. Tôi nghĩ họ cũng đã phải cân nhắc rất kỹ lưỡng thiệt và hại, bằng chứng mà họ có phải rất vững vàng, họ mới dám đưa ra một kết luận “phật lòng” chính phủ Việt Nam. Dẫu vậy, để marketing các công ty như FireEye cũng có xu hướng đưa tin giật gân.
        giả mạo người quen để lừa nạn nhân, cài mã độc là thủ đoạn thường thấy của hacker (ảnh minh họa)
      VOA: Xin ông phân tích về mặt kỹ thuật các hacker có thể thâm nhập, theo dõi, lấy trộm dữ liệu của các công ty, cá nhân dễ dàng hoặc khó khăn ra sao.

      Thái Dương: Không khó để hack một công ty hoặc một cá nhân nào đó. Có rất nhiều cách thức tấn công, nhưng phổ biến nhất vẫn là phishing, thông qua email. Hacker thu thập địa chỉ email, thông tin nhân viên, các mối quan hệ thông qua Facebook , LinkedIn, v.v., rồi gửi email có chứa mã độc. Nạn nhân sẽ bị hack và nhiễm mã độc khi mở email hoặc tệp đính kèm.
          ... phổ biến nhất vẫn là phishing, thông qua email. Hacker thu thập địa chỉ email, thông tin nhân viên, các mối quan hệ thông qua Facebook , LinkedIn, v.v., rồi gửi email có chứa mã độc. Nạn nhân sẽ bị hack và nhiễm mã độc khi mở email hoặc tệp đính kèm ...

      Thái Dương, kỹ sư an toàn thông tin Sau khi hack được rồi, để theo dõi và lấy trộm dữ liệu thì cần phải đầu tư nhiều hơn về công cụ, phương pháp và hạ tầng. Chẳng hạn như làm sao để tuồn dữ liệu ra ngoài mà không bị phát hiện, làm sao để chiếm quyền cao nhất trên hệ thống, làm sao để truy tìm các nguồn dữ liệu quan trọng trong hệ thống của nạn nhân, v.v. Để xây dựng trọn vẹn một bộ công cụ, hạ tầng hỗ trợ, quy trình và nhân lực để tiến hành các cuộc tấn công đòi hỏi phải có sự đầu tư nhất định. Dẫu vậy chi phí cho những đầu tư này chỉ là con số lẻ, nếu so với mua sắm vũ khí thông dụng.

      Thực tế các chính phủ không cần phải có những hacker lành nghề mới có thể tiến hành các vụ hack, vì có những công ty chuyên cung cấp dịch vụ này, từ A đến Z. Một trong những công ty như thế là HackingTeam. Vào năm 2015, công ty này bị hack và toàn bộ dữ liệu của họ bị đưa lên Wikileaks. Theo nguồn dữ liệu này, HackingTeam có vài ba khách hàng ở Việt Nam.

      VOA: Các hacker làm việc cho chính phủ có những lợi thế gì? Những lợi thế đó làm cho họ đáng sợ hơn các hacker khác ra sao?

      Thái Dương: Trong một bài blog gần đây (Có một Biển Đông trên không gian mạng), tôi có viết thế này:
          ...các nhóm hacker làm việc cho chính phủ có rất nhiều lợi thế. Họ không sợ bị bắt, vì đã có chính phủ "bảo kê". Họ có nguồn đầu tư dồi dào và có rất nhiều thời gian. Nhân danh lòng yêu nước và chủ nghĩa quốc gia, họ có thể dễ dàng tìm kiếm và thu hút nhân tài, đặc biệt là ở các quốc gia thiếu tự do nhưng thừa tuyên truyền.

      Thái Dương, kỹ sư an toàn thông tin Trên Internet có nhiều nhóm hacker với các động cơ khác nhau. Có những thanh niên đang tập tễnh vào nghề an ninh mạng muốn tấn công để chứng tỏ kỹ năng, cũng có những tập đoàn tội phạm tấn công để kiếm tiền. Những nhóm này thường quét toàn bộ Internet để tìm mục tiêu, gặp ai hack đó, không cần biết lý do. Không quá khó để ngăn chặn những nhóm hacker như vầy, vì họ chỉ muốn tìm những mục tiêu dễ nhất.

      'Một số nhóm hacker lại thường ra tay để thể hiện lòng yêu nước hay để gửi đi một thông điệp chính trị (hacktivism). Nếu ở Phương Tây có nhóm Anonymous thì ở Trung Quốc có nhóm 1937CN, vừa qua đã phá hoại hệ thống mạng máy tính ở sân bay Tân Sơn Nhất, sân bay Nội Bài và Vietnam Airlines. Mục đích của những nhóm hacker này là tạo tiếng vang, nên họ thường chọn mục tiêu theo dòng sự kiện. Do thiếu một chiến lược lâu dài cùng với sự tổ chức quy củ bài bản, các nhóm hacktivism thường chỉ có tác động ngắn hạn, nổi lên một vài năm rồi sẽ tan rã, một phần trong số đó sẽ gia nhập vào các nhóm hacker được bảo trợ bởi chính phủ và thuộc biên chế quân đội các nước. Đây chính là những nhóm hacker đáng lo ngại nhất. Với nguồn tài chính dồi dào, nguồn nhân lực chất lượng cao, những “tiểu đội” hacker này có nhiệm vụ xâm nhập vào hệ thống mạng máy tính của các cơ quan nhà nước ở các quốc gia khác để do thám (espionage) và phá hoại (sabotage). Là cánh tay nối dài của những cơ quan tình báo, những nhóm hacker này có tầm nhìn dài hạn, có chiến lược được tính bằng thập kỷ, rất kiên nhẫn, không dễ gì bỏ cuộc'.

      Tóm lại các nhóm hacker làm việc cho chính phủ có rất nhiều lợi thế. Họ không sợ bị bắt, vì đã có chính phủ "bảo kê". Họ có nguồn đầu tư dồi dào và có rất nhiều thời gian. Nhân danh lòng yêu nước và chủ nghĩa quốc gia, họ có thể dễ dàng tìm kiếm và thu hút nhân tài, đặc biệt là ở các quốc gia thiếu tự do nhưng thừa tuyên truyền.
        các hacker làm việc cho chính phủ đáng sợ hơn các hacker khác (ảnh minh họa)
      VOA: Ông đánh giá thế nào về "danh tiếng" hay "đẳng cấp" của hacker do chính phủ VN hậu thuẫn so với các nước "khét tiếng" khác?
          Nhìn chung giới hacker Việt Nam, được chính phủ hỗ trợ hay không, vẫn chưa bì được so với các nước như Mỹ, Trung Quốc hay Nga ... Sự thua sút của Việt Nam thể hiện rõ hơn ở khâu phòng vệ.

      Thái Dương, kỹ sư an toàn thông tin Thái Dương: Nhìn chung giới hacker Việt Nam, được chính phủ hỗ trợ hay không, vẫn chưa bì được so với các nước như Mỹ, Trung Quốc hay Nga. Nhưng như đã nói ở trên, xâm nhập không đòi hỏi trình độ cao và nếu không tự làm được thì có thể mua.

      Sự thua sút của Việt Nam thể hiện rõ hơn ở khâu phòng vệ. Muốn hack đương nhiên phải cần hacker, nhưng muốn không bị hack cũng cần hacker. Chỉ có hacker mới có thể chống lại hacker, không thể mua giải pháp hay sản phẩm có sẵn. Có nhiều bằng chứng cho thấy hệ thống mạng máy tính của chính phủ Việt Nam đã bị hacker "nước lạ" xâm nhập từ nhiều năm nay. Sự thua sút về nhân lực còn sẽ khiến Việt Nam thiệt hại rất nhiều trên mặt trận không gian mạng.

      VOA: Xin cảm ơn ông!
        Mời xem Video: [Nóng] Bất ngờ người dân xuống đường biểu tình trước tư gia Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc tại Hà Nội

       
      VOA
    • Hoàng Thy Ban Mai Tác giả gửi tới Dân Luận Thông báo truyền miệng “Đà Lạt được giải phóng rồi. Các đồng chí khẩn trương về tiếp thu”. Mọi người vui mừng, chia nhóm, hối hả thu gom đồ đạt rồi lên đường ngay. Bà Hoài là một trong số người mừng vui nhất. Vui vì được trở lại Đà Lạt, nơi mà bà từng hoạt động nhưng bị lộ phải thoát ly. Bà sẽ gặp lại nhiều đồng chí còn bám trụ. Bà cũng sẽ gặp lại đứa con gái yêu thương, cùng thoát ly với bà 5, 6 năm trước, nhưng hoạt động khác vùng, sau đó bỏ trốn về lại thành. Bà sẽ được biết sự thật, chắc chắn không như tin đồn nhảm mà bà chỉ nghe loáng thoáng được đôi điều úp mở. Nhưng vui nhất là sẽ gặp lại chồng, người mà suốt 20 năm chiến tranh bà vẫn một lòng thương nhớ. Bà nhớ như in ngày ông tập kết ra Bắc, hai vợ chồng đã bịn rịn, đến nghẹn lời, không thể nói được câu nào nhưng trong tất cả là một hứa hẹn đợi chờ, cho dù bất cứ hoàn cảnh nào. Lúc tiễn đưa bà chứng tỏ được sự mạnh mẽ của một cán bộ gương mẩu trước mắt mọi người nhưng về đêm nước mắt ướt đẫm áo gối. Bây giờ gặp lại, bà sẽ hãnh diện không những vì chung thủy mà còn về hai đứa con gái, dù phải sống dưới chế độ đồi trụy Mỹ Ngụy, nhưng chúng không hư hỏng mà còn giác ngộ cách mạng, trực tiếp tham gia. Cứ hình dung lúc ba mẹ con được đón ông từ Bắc trở về sum họp! Bao nhiêu hồi hộp, lo lắng, đợi chờ trước kia giờ đây là hạnh phúc vẹn toàn. Gia đình bà là một gia đình cách mạng gương mẩu! Chồng tập kết, vợ và con ở lại kiên trì hoạt động từ nội thành đến vô bưng, được như thế, vinh dự như thế là nhờ ơn Bác và Đảng! Từ trong mật khu tuy mong muốn được về trong toán đầu tiên nhưng mãi đến hơn 20 ngày sau bà Hoài mới đặt chân vào Đà Lạt, vì bà trong nhóm về sau cùng! Nói Đà Lạt “được giải phóng” là không chính xác, thực tế ngày 29 tháng Ba Tỉnh Tuyên Đức, Đà Lạt đã bỏ ngỏ. Cầu Đại Ninh, ranh giới giữa Di Linh và Tuyên Đức trên quốc lộ 20, đường từ Sài Gòn lên Đà Lạt, bị đặt mìn đánh sụp, dự trù chận hướng tiến công của Việt cộng từ Di Linh lên, tạo điều kiện cho quân dân cán chính Đà Lạt, Tuyên Đức có đủ thời gian tháo chạy về ngã Đơn Dương, xuống đèo Sông Pha, đi Nha Trang, Phan Rang giữa lúc tình hình cả miền Nam đang vô cùng hỗn loạn, khắp nơi đều đổ xô về Sài Gòn bằng mọi cách. Đà Lạt, một thành phố vốn được ca ngợi là thanh lịch, văn minh nhất bỗng xác xơ đến kỳ lạ. Còn người Đà Lạt chưa kịp bỏ chạy, hoặc chấp nhận ở lại, thì đang ngỡ ngàng đón những người lôi thôi lếch thếch với cách sử dụng ngôn từ nghe rất lạ tai về cai quản. Số cán bộ nằm vùng hãnh tiến, lăn xăn lít xít, ném những cái nhìn đầy miệt thị với những người mà trước đó không lâu họ đã phải né tránh, luồn cúi hoặc chịu ơn. Chợ Đà Lạt, khu Hòa Bình từng nhộn nhịp, bán buôn sầm uất, dập dìu tài tử giai nhân vắng hoe, không tiệm nào mở cửa. Người Đà Lạt ngỡ ngàng, sợ hãi và lặng lẽ chứng kiến kẻ chiến thắng từ rừng về, lớ ngớ đến buồn cười. Một thành phố từng nhỏ bé thân yêu, người với người cứ như đã từng quen mặt, biết tên bỗng chốc trở nên e dè, khép kín. Và xa lạ. Bác chủ nhà người Quảng thường ngày chỉ mải mê với công việc, gần như chẳng bao giờ để ý chuyện thời sự nhưng mấy bữa nay cứ thừ người, lo lắng ra mặt. Ngồi vào bàn ăn bác vẫn không giấu được tiếng thở dài. “Không biết mấy ổng về rồi sẽ ra sao?” rồi tự an ủi “nhưng hết chiến tranh thì đỡ lo chuyện lính tráng, chết chóc”. Tuyết Anh, được bác coi như con gái, ngồi gần nồi cơm điện phía cuối bàn bộc bạch “con thì vui mừng và nóng lòng chờ được gặp mẹ con và đứa em gái. Bây giờ con mới dám nói thiệt, mẹ con ở trong bưng chắc sắp về tới nơi để tiếp thu...”. Bác gát đũa, ngạc nhiên nhìn Tuyết Anh “bác cũng từng nghĩ nghĩ trong đầu là tại sao một đứa con gái đàng hoàng, giỏi dang và đẹp như con lại phải sống lông bông lang bang như không nhà không cửa nên mới cho con làm việc và ăn ở trong nhà... ai ngờ...” “dạ, cho con xin lỗi, vì thế nên con không dám nói thiệt...” “hoàn cảnh rứa thì phải giấu. Nhưng ở trong nhà con biết hết rồi đó... chỉ làm ăn lương thiện, bác thì hàng ngày vô rừng lo tìm cây lá, sao chế làm thuốc cứu người. Vài bữa có chi con nói với họ vài tiếng...” “dạ, biết con được gia đình bác che chở thì mẹ con mang ơn không hết, còn nói chi... Chắc mẹ con phải đến đây trực tiếp cảm ơn gia đình bác...” Bây giờ Tuyết Anh không còn giấu niềm vui đợi chờ mẹ và em gái. Cô tự nguyện tiếp tay hướng dẫn, hợp tác điều hành công việc tại phường và thấp thỏm đợi tin mẹ từng ngày. Cô cũng âm thầm tiếp xúc với số cán bộ từ bưng ra để cố moi tin tức về một người mà cô không dám nêu tên. Người vì yêu cô đã dám làm tất cả, hy sinh tất cả vì cô. Đã tổ chức, sắp xếp để cô trốn thoát an toàn. Suốt hơn 3 năm qua cô vẫn trăn trở nhớ thương. Cô đợi chờ. Chân dung Tuyết Anh. Vừa về Đà Lạt bà Hoài tìm những người quen trong số từng hoạt động nội thành hỏi về con gái. Nhiều người đều xác nhận Tuyết Anh vẫn đang ở Đà Lạt. Câu hỏi quay quắt là tại sao con gái không tìm gặp bà? Phải chăng vì mặc cảm trốn về? Bà cũng nghĩ đến chuyện có thể Tuyết Anh trốn đi Mỹ vào giờ chót. Bao nhiêu câu hỏi cứ dồn dập không có câu trả lời. Bà mệt mỏi, phờ phạt, hốc hác. Khoảng hơn một tuần sau, ông Hậu, một người cùng làm kinh tài với Tuyết Anh trước kia, không đành lòng nhìn cảnh người mẹ tất tưởi tìm con nên lén gặp bà. “Chị làm ơn giữ bí mật giùm tui, nếu không, tụi nó khử luôn tui. Con gái chị bị tụi nó giết rồi nhưng tại sao giết và giết ở đâu thì tui không biết. Chị đừng mất công tìm kiếm nữa!” Bà Hoài sửng sốt, bàng hoàng đến độ không thể tin vào tai mình. Sự việc quá kinh khủng làm bà phải tự trấn tĩnh. Với khả năng của một người từng hoạt động nội thành, trước mắt mọi người bà giả vờ như bình thường nhưng thật ra đang lặng lẽ, quyết đi tìm manh mối. Ai giết và tại sao giết? Giữa lúc rối rắm tột cùng thì có tin người chồng từ ngoài Bắc trở về. Bà mừng vì ông xuất hiện đúng vào lúc bà cô đơn nhất, yếu đuối nhất. Đúng vào lúc bà cần phải có người thân yêu bên cạnh. Sự hiện diện của ông là hạnh phúc, là niềm an ủi vô bờ suốt 20 năm chờ đợi. Gặp ông, bao nhiêu đau khổ chịu đựng đã òa vỡ. Bà ôm ông, khóc ngất, không cần giữ gìn ý tứ “Anh không còn nhìn thấy mặt con gái lớn nữa rồi! Người ta giết nó mà em chưa tìm được xác. Cũng không biết lý do gì!” Ông chồng khựng người. Trầm ngâm. Là cái trầm ngâm của một người quen che giấu nội tâm hay là sự thiếu vắng cảm xúc với đứa con đã xa cách quá lâu? Qua hai ngày quan sát kỹ từng phản ứng của chồng, bà kết luận “anh không còn thương con”. Ông không trả lời. Nội tâm ông cũng đang hỗn độn, quay cuồng. Ông đang cố hình dung lại khuôn mặt con gái lúc lên ba, ngày ông tập kết. Ông cũng đang choáng ngợp đến ngỡ ngàng trước sự thật chung quanh khi nhìn lại chính mình. Một miền Nam mà ông cứ tưởng là đói khát rách rưới. Nhưng ai giết con ông? Chắc chỉ có Mỹ Ngụy, bọn chúng trả thù trước khi chạy trốn chứ người của Cách mạng tại sao bị giết? Tại sao giết khi vừa chiến thắng? Ông bối rối trước sự chì chiết không vị nể của vợ. Sự bén nhạy đàn bà cho bà Hoài biết ngay là tình cảm chồng không như chờ đợi. Hai đứa con gái bà thương yêu rất mực, một đứa bị giết nhưng đứa còn lại cũng không đón nhận được sự nồng ấm từ cha. Chính nó cũng nhìn ông xa lạ. Ánh mắt chất chứa thương yêu ngày xưa của ông chỉ còn trong ký ức còn bây giờ thì có vẻ xa vắng, đến lạnh lùng. Cuối cùng ông phải thú thực với bà là ông có vợ khác ngoài Hà Nội với hai con! Trên đường về Nam ông chỉ nghĩ vào viếng thăm bà, tìm một số đồ mà cả miền Bắc đều thèm muốn, rồi trở ra. Với ông, bà là một phụ nữ trẻ đẹp, duyên dáng đã từng làm ông đam mê một thời, lại sống trong một xã hội đồi trụy thì chắc chắn không thể ở vậy nuôi con! Giấc mơ sum họp bị sụp đổ bất ngờ. Cái ghen và thất vọng của người đàn bà chung thủy là cơn bão dữ. Ông bị vùi dập. Bị chửi như tát nước vào mặt. Ông viết thư gửi về Hà Nội kể tất cả sự thật. Người vợ từ Hà Nội cũng bất ngờ, vội vàng vô ngay, với mong muốn giải quyết êm thấm chuyện rối rắm đang xảy ra nhưng cũng không thoát khỏi tình trạng như ông. Bà khóc lóc, năn nỉ rất nhiều lần “em hoàn toàn không biết ảnh đã có vợ. Sau 8 năm ra ngoài Bắc ảnh mới cưới em...” Với lời lẽ mềm mỏng, chịu an phận, “cũng là đàn bà với nhau”, làm bà Hoài dịu cơn giận dữ đôi chút. “Chị đau khổ mười thì em cũng vậy. Lỗi cũng không hẳn tại ảnh mà chỉ vì chiến tranh quá dài. Chuyện xa cách mấy mươi năm mấy ai ngờ hết được? Nhưng bây giờ để bù đắp và an ủi chị, đặc biệt trong hoàn cảnh khổ đau nầy, em chấp nhận để ảnh ở lại với chị. Đứa con còn lại cũng cần phải có cha. Còn em, em trở về lo cho hai con em. Chúng đều vô tội”. Bà hai trở về Hà Nội. Còn ông ở lại, chỉ là chiếc bóng cô đơn đi bên cạnh bà Hoài và ngoài xã hội. “Bữa đó là chiều ngày 7 tháng Tư, đang ăn ly chè dưới bếp thì nghe tiếng tui gọi 'có ai đến tìm con đây, Tuyết Anh'. Bụng bảo dạ tui nghĩ chắc chị về tới rồi! Tuyết Anh bỏ dở ly chè trên bàn, chạy ra tiếp khách. Sau đó nó vội vội vàng vàng vô nhà thay đồ rất nhanh. Trước khi ra khỏi cửa nói với tui 'họ mời con đi họp. Mẹ con sắp về tới rồi'. Rồi con gái chị biệt tích. Tui có đi hỏi mấy chỗ nó phụ giúp trước đó nhưng không ai biết. Mãi 4, 5 bữa sau nghe mấy đứa chăn bò chạy về thông báo trong xóm là có người chết chôn rất sơ sài, còn lòi cả chưn ra ngoài... Bán tín bán nghi tui chạy ra đó coi thử. Chính nó rồi... Đúng là áo quần nó mặc lúc đi... Tui sửng sờ nhưng sợ quá, không dám nói chi hết, rồi quay về nhà lấy cuốc xẻng, cùng với mấy đứa nhỏ, để nguyên như vậy, đào đất chung quanh đắp thêm lên thành cái mả.” Rồi ông chậm rãi “nó linh lắm nghe chị, người ở khu vực đó nói thỉnh thoảng thấy nó cứ hiện về hoài nên cả xóm thờ cúng hương khói rất chu đáo”. Bác chủ nhà Tuyết Anh đã ở trước kia tường thuật tỉ mỉ với vợ chồng bà Hoài như vậy sau gần 8 năm miệt mài tìm kiếm! Bà Hoài biết được bác chỉ do sự tình cờ. Hôm đó ông Toan bị bệnh nên tìm đến nhà ông thầy thuốc Nam hốt thuốc. Gặp đồng hương xứ Quảng nên hai ông ngồi nán lại tâm sự khề khà, cà kê rồi lan man đến cái chết của Tuyết Anh nhưng không biết ai là thân nhân. Vừa nghe xong ông Toan tức tốc tìm bà Hoài, vì có bà con với ông, thông báo. Sau khi được ông thầy thuốc Nam xác nhận rồi dẫn chỉ ngôi mộ, vợ chồng bà Hoài cho xây đắp, dựng bia và âm thầm điều tra. Bà nhớ đến ông Vũ Linh, là thủ trưởng đơn vị lúc đó, hiện đang là Giám đốc Công an tỉnh Lâm Đồng, người đã quyết định để bà về Đà Lạt sau cùng. Vì chuyện Tuyết Anh trốn về nên bà bị nghi ngờ, một số người đã không còn thân mật, gần gũi với bà như trước. Có thể đó là lý do bà bị sắp trong toán về sau cùng. Đúng ra họ nên cho bà về trong toán trước vì bà là người biết một số người đang hoạt động nội thành và rất rõ về địa hình Đà Lạt. Trong đầu bà đã dấy lên những câu hỏi mơ hồ từ đó. Ông bà Hoài đến trụ sở công an Tỉnh, dùng tên ông, là cán bộ ở Hà Nội vô, xin gặp ông Vũ Linh. Vừa nhìn thấy bà Hoài, ông Vũ Linh cố giấu sự ngạc nhiên. Và còn ngạc hiên hơn khi biết chồng bà Hoài cũng tập kết ra Bắc cùng thời với ông, làm việc tại Hà Nội. Còn ông sau đó được tuyển chọn đi học tại Học viện An Ninh bên Trung Quốc, rồi được điều vô Nam công tác khu vực Lâm Đồng, Đà Lạt. Bà Hoài, chụp 7/4/2017, giỗ thứ 42 của Tuyết Anh. “Tôi biết chuyện Tuyết Anh bị giết nhưng không biết tại sao. Vì là con của anh chị tôi hứa sẽ cho điều tra kỹ nhưng vụ án cũng 7, 8 năm rồi nên chắc cần nhiều thời gian và gặp khó khăn không ít đâu” ông Vũ Linh trả lời rất tự tin và dứt khoát trước yêu cầu của vợ chồng bà Hoài. Bà Hoài tỏ vẻ tin tưởng về lời hứa của ông Vũ Linh, che giấu được sự nghi ngờ đã có. Phải mất cả năm sau đó, bà Hoài mới lần mò tìm ra được nhiều nhân chứng, kể cả người thủ trưởng biết rõ về Tuyết Anh, ông Lê Thành Dửng, đang là Trưởng ban Kinh tài. Bà đã có đủ chứng cứ và biết ai là thủ phạm. Tuyết Anh bị Chín Phát cùng với một nam và 2 nữ đoàn viên xử tử tại khu vực Nghĩa trang Thánh Mẫu, ấp Thánh Mẫu, cách trung tâm thành phố Đà Lạt khoảng 8 km. Đây là nghĩa trang của người Công Giáo. Chín Phát cho biết, cũng giống như lúc còn ở mật khu, chỉ thi hành theo lệnh miệng của ông Vũ Linh. Lệnh là “giết tên gián điệp nằm vùng” chứ hoàn toàn không biết gì hơn về nạn nhân. “Tại sao lại chọn địa điểm đó” “Lệnh như vậy, có lẽ vì đó là nghĩa trang nên không mấy ai để ý” “nhưng tại sao lại chôn rất sơ sài” “vì lúc đó sợ bị dân tình cờ nhận diện nên phải phân tán nhanh”. Sau vụ giết người Chín Phát được làm nhân viên tại Nhà nghỉ Công Đoàn tỉnh Lâm Đồng. Thư Tuyết Anh cảm ơn người Cậu. Khi vợ chồng bà Hoài trưng ra đủ bằng chứng, đặc biệt có thư viết tay của Tuyết Anh cảm ơn người cậu giúp làm lại căn cước, tên mới là Cẩm Thu, sau khi cô trốn thoát trở về Đà Nẵng để chứng minh, thì ông Vũ Linh mới dịu giọng. “Xin lỗi anh chị, lúc đó tôi chỉ nghĩ Tuyết Anh ra hồi chánh vì vai trò gián điệp đã bị lộ. Vì là thư ký riêng của tôi và được tôi tín cẩn nên cô biết có lệnh mật từ Trung ương báo vô là đơn vị ta có gián điệp nằm vùng” Bà Hoài ngắt ngang “con tôi không hồi chánh. Bằng chứng là không một ai trong tổ chức nội thành của ta bị lộ. Còn gián điệp thì tại sao không giữ mạng sống của nó để khai thác mà phải thủ tiêu ngay?” Bà chưa hết nguôi giận “nếu nó là gián điệp bị lộ như đồng chí nói thì tại sao nó không trốn theo Mỹ Ngụy? Đã ở lại mà còn tình nguyện ra trình diện để tiếp tục công tác trong mấy ngày đầu?”. Vũ Linh đứng dậy, xoa hai tay vào nhau, tỏ ra rất ân hận “đây là lỗi lầm lớn nhất của tôi trong công tác. Nhưng mọi chuyện đã qua và thời gian cũng quá lâu nên chỉ còn cách xin lỗi anh chị. Tôi thành thật xin lỗi, mọi việc đã lỡ rồi...” Không chấp nhận lời xin lỗi, vợ chồng bà Hoài khiếu nại lên Tỉnh ủy. Đã mấy lần ông bà đến xin gặp ông Bí thư đều bị thư ký riêng của ông từ chối khéo. Lúc thì “Thủ trưởng bận họp”, lúc thì “Thủ trưởng đi công tác chưa về”... Lần cuối vẫn không được, chồng bà Hoài mới nói với bà “làm việc ở Hà Nội tôi biết khá rõ. Chuyện chi khó khăn thì ít ai dại gì đứng ra giải quyết. Giải quyết đã khó, không những có thể bị trách móc, oán giận mà đôi khi còn phải gánh lấy trách nhiệm. Đã thế có khi còn bị phê bình kiểm điểm nữa. Rất khó gặp được ông Bí thư thì chắc chắn ông đã nắm rõ vụ nầy nên mới dặn trước thư ký. Họ cứ đùn đẩy...”. Suy nghĩ rất lâu, ông tiếp “như vậy chuyện ni chắc chắn gay lắm nên họ mới né. Bi chừ muốn kiện chắc chỉ còn cách chạy ra Hà Nội mới may ra!” Ra Hà Nội cũng không hề đơn giản cho dù ông đã từng làm việc tại đó, tương đối biết đường đi nước bước. Cũng gần cả năm khiếu nại liên tục vợ chồng ông mới được gặp người phụ trách. Vị nầy đã nắm vững nội vụ nên rất mềm mỏng. “Vụ nầy lỗi ở đồng chí Vũ Linh rõ ràng nhưng là lỗi cá nhân chứ không phải chủ trương của Đảng. Chúng ta đều là đảng viên phải đặt Đảng lên trên hết. Do đó đề nghị các đồng chí bỏ qua và tôi sẽ liên lạc thẳng với Lâm Đồng tìm cách giải quyết” rồi ông đánh động tâm lý “cuộc chiến đã để lại quá nhiều mất mát trong đó có con gái anh chị, thật đáng tiếc. Nhưng không ai không mắc sai lầm” “Thưa đồng chí, sai lầm là vì nông nỗi nhưng ở đây là âm mưu. Xử tử con gái tôi về tội gián điệp chỉ là cái cớ vì đồng chí Vũ Linh đã chuẩn bị rất kỹ từ trước đó. Phải giết con gái tôi trước khi tôi về đến Đà Lạt! Vì nếu tôi có mặt thì không thể thực hiện. Bà Hoài bị ngắt lời “làm sao đồng chí biết chỉ là cái cớ?” Bà Hoài hơi khựng lại, giải thích “lý do chính để giết con gái tôi, tôi nghĩ vì đồng chí Vũ Linh cưỡng hiếp nó mấy lần nên sợ bị nó tố cáo” “cho dù có bị cưỡng hiếp thì con gái chị lấy gì làm bằng chứng để đồng chí Vũ Linh sợ gặp nguy hiểm? Chị có nghĩ vì con gái chị là thư ký riêng của đồng chí Vũ Linh nên có thể đã biết được ít nhiều điều bí mật gì đó, đó mới là lý do chính không?” “chuyện đó thuộc về Tổ chức tôi không thể biết được nhưng chỉ biết là đồng chí Vũ Linh đã giàn dựng việc con gái tôi ăn cắp công quỹ, đem nó ra phê bình, bắt nó làm kiểm điểm mấy đêm liên tiếp với mục đích tìm cách buộc tội nó phản đảng. Vì thế người yêu của nó mới lo sợ tính mạng bị nguy hiểm nên tìm mọi cách để nó trốn thoát. Như đồng chí đã biết, ngay sau đó anh ấy đã bị trừng phạt nghiêm khắc. Bị khai trừ đảng, bị tước bỏ công trạng” Bà Hoài ngừng trong giây lát, không thấy phản ứng gì, nên nói tiếp “hơn thế nữa, khi chúng tôi đào mả để cải táng đem về Đà Nẵng thì mọi người đều chứng kiến trong mả có ém một lưỡi lê dài với một số đinh 10 phân mà theo như thầy bói nói, là mả bị yểm bùa để linh hồn con gái tôi không thể nào về báo oán được. Như vậy dứt khoát đây không phải hành động nông nỗi mà là âm mưu thâm độc. Giết người để bịt miệng!” Đến lúc nầy chồng bà Hoài mới lên tiếng “Theo điều lệ Đảng, chúng tôi không dám khiếu kiện vượt cấp nhưng ở Lâm Đồng không ai muốn giải quyết, buộc lòng chúng tôi phải ra đến đây. Rất mong đồng chí cho giải quyết sớm vì điều kiện đi lại của chúng tôi rất khó khăn” “Tôi nhất trí là con gái anh chị bị giết oan nên phải được đền bù. Chuyện nầy chúng tôi sẽ đề nghị với Lâm Đồng tìm cách giải quyết dứt điểm”. Tháng năm dằng dặc sau đó vợ chồng bà Hoài vẫn cứ phải ra vào Hà Nội liên tục. Trung ương bảo về địa phương, địa phương bảo đã hết thẩm quyền vì đồng chí Vũ Linh thuộc diện Trung ương quản lý! Đuối sức vì tuổi già trong một vụ khiếu kiện vô vọng, cuối cùng vợ chồng bà Hoài đành chấp nhận cách giải quyết của Tỉnh ủy Lâm Đồng. “Trung ương giải quyết hợp tình hợp lý rồi. Đồng chí Vũ Linh cho dù rất có công với đảng nhưng vẫn bị kỷ luật. Bị tước hết mọi chức vụ. Còn đòi hỏi phải đem ra Tòa án xét xử công khai để minh oan cho Tuyết Anh rồi xét phong danh hiệu liệt sĩ thì không thể được. Muốn đem ra Tòa trước hết phải khai trừ đảng đồng chí Vũ Linh vì Toà không có quyền xử đảng viên, đặc biệt là cấp Trung ương quản lý. Luật của đảng trước tiên là phải bảo mật. Bảo mật tuyệt đối! Nên không thể đem ra Tòa được. Hơn nữa luật pháp chỉ áp dụng với dân thôi! Chốt lại, để đền bù mất mát lớn lao nầy đề nghị anh chị nhận 2 lô đất có giá trị, ngay tại trung tâm thành phố. Với 2 lô đất đó sẽ có người chịu đầu tư xây 2 căn nhà để anh chị chọn một. Như vậy tuổi già của anh chị cũng được đảm bảo”. Mọi việc xảy ra đúng như gợi ý của Tỉnh ủy. Nhưng cảnh vật Đà Lạt dù có đẹp, có thơ mộng cũng không còn là nơi để an cư. Đi đâu, làm gì thì hình bóng bất hạnh của đứa con gái và dư luận vẫn cứ đeo đuổi, ám ảnh. Đành phải trốn chạy quá khứ, bà Hoài bán căn nhà quay về quê cũ hy vọng sẽ nguôi ngoai dần. Nhưng về Đà Nẵng lại rơi vào một hoàn cảnh trớ trêu khác. Gia đình bên chồng bà nghi ngờ đứa con gái thứ hai không phải là con ông! Vì ngay sau ngày ông tập kết bà mới phát hiện mình có thai. Bất kể nhân dáng cũng như nét mặt đứa con gái thứ hai rất giống ông, dư luận chòm xóm cũng tin là con ông, nhưng khi tiếp xúc bên ngoài ông vẫn không thoải mái. Ông và gia đình bên ông cứ lẩn quẩn. Ông bị dằn vặt. Tiếp đến là tuổi già, bị đau yếu liên miên, bà Hoài cũng không còn đủ sức khỏe để chăm sóc ông. Cuối cùng bà đồng ý để 2 đứa con bà sau đem ông ra Hà Nội chăm sóc đến cuối đời. Từ khi biết được ông có gia đình riêng ở Hà Nội, rồi chịu điều tiếng phía bên chồng, bà như mất tất cả! Mất Tuyết Anh, đứa con gái lớn, rồi mất cả chồng! Hạnh phúc đã tan vỡ từ bên trong. Ông bà chỉ còn là sự chịu đựng nhau. Bà hương khói bàn thờ Tuyết Anh nhưng không thể nào thoát được ám ảnh quá khứ. Vẫn ôm ấp di ảnh đứa con như là chiếc bóng của “Cách mạng”. Của một thời sôi nổi hết mình nhưng cuối cùng là hỗn độn. Tan nát. Nỗi uất ức đó giằng xé bà! Ở tuổi 89, ngưỡng cửa của tử sinh, bà chỉ mong ngóng được minh oan cho con gái và trừng trị người đã giết con bà. Đó là mong ước làm cuộc “Cách mạng” cuối cùng trong đời bà! Hôm 7 tháng Tư vừa rồi, là ngày giỗ thứ 42 của Tuyết Anh, lấy ngày Tuyết Anh rời nhà ông thầy thuốc Nam rồi biệt tích, đứa cháu gái gọi về Đà Nẵng để xác minh đôi điều. Thăm hỏi, trao đổi về sức khỏe thấy tương đối bình thường nhưng khi nhắc đến Tuyết Anh thì phía bên kia đầu dây bỗng nghe rất rõ tiếng thở có vẻ dồn dập của bà. Tiếp theo là một số tiếng lắp bắp đặc sệt chất giọng Quảng Nam không rõ nghĩa... thì cái điện thoại rơi. Một ai đó hét thất thanh vọng vào ... “mau, mau, kêu xe cấp cứu, cấp cứu... mau, mau...”. (19/5/2017) (*) “Ngày 30 tháng Tư có triệu người vui và cũng có triệu người buồn” (Võ Văn Kiệt, cố Thủ Tướng nước Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam) Ghi chú: [1] Ông Vũ Linh sau khi mất hết chức vụ đã về quê ở Phú Yên. Hiện đang sống trong tình trạng bị tai biến mạch máu não. [2] Năm 2003 cháu gái bà Hoài ra Hà Nội có ghé thăm gia đình bà vợ hai. Thấy có bàn thờ của Tuyết Anh rất trang nghiêm nên người cháu đã đốt một nén hương. Bà ôn lại chuyện cũ, đẫm nước mắt. [3] Người viết không nêu tên chồng bà Hoài cũng như tên bà vợ sau vì tôn trọng sự riêng tư và vì họ không liên quan đến vụ án. Còn tất cả các nhân vật đều thật với tên thật. [4] Truyện được viết dịp cuối tháng Tư, nhưng ngày 19/5 mới xong, vì cần kiểm chứng với gia đình nạn nhân, vô tình trùng hợp ngày nhà nước Việt Nam kỷ niệm sinh nhật ông Hồ. (Dân Luận)
    • Heo giống được cấp năm 2016 cho người nghèo ở Tủa Chùa, Điện Biên - Ảnh: tư liệu Chỉ cần nghe những cái tên như Tủa Chùa, Mường Ảng, Mường Chà..., là hầu như ai cũng hình dung ra cảnh cơ cực của người DÂN Điện Biên vinh quang thuở nào, nay khốn khổ ra sao!...   Thế nhưng, chính những kẻ gọi là "cháu, con" của miền đất đã từng làm "lừng lẫy năm châu" ấy, giờ đây, đang làm chấn động cả địa cầu khi ra quyết sách "xóa đói, giảm nghèo" bằng cách BUỘC DÂN mua lợn giống với giá... 160.000 đồng/ 1kg!   Chẳng lẽ lũ cán bộ tệ hại này lừa Dân suốt 63 năm qua chưa... đã hay sao hở trời?!   Chẳng lẽ trong cái đầu tham lam của chúng không còn, dù chỉ một mẩu có hình người?   Chẳng lẽ chúng không biết vay của Ngân hàng Thế giới 12 tỷ đồng để giúp Dân Điện Biên bớt nghèo, nhưng thực hiện theo "quy trình" khốn nạn nhất có thể - như chúng đã nghĩ, đã làm, sẽ khiến cho Dân khốn khổ hơn cả trăm lần?...   Không đủ ngôn từ tục tằn để nói về hành động khốn nạn của những kẻ bắt Dân Nghèo mua một con heo giống nặng 20 kg với giá 3.200.000 đồng - trong khi giá thị trường hiện nay ở Điện Biên, con heo nặng 100 kg giá chỉ có 3.500.000 đồng!   Nuôi cho lợn nặng thêm... 80 kg để "LÃI" 300.000 đồng không kể thức ăn, công cán, suốt cả năm,   Trời nghe hỡi Trời!   Chỉ có thể bình luận rằng, với loại gọi là cán bộ đó, đáng phải đem ra mà... tùng xẻo!   Hà Văn Thịnh   (FB Hà Văn Thịnh)
    • Tiếp theo phần 1 về Hưng Tano, chúng tôi xin nói tiếp về tên Mafia đang lũng đoạn chính trường Việt Nam.  
      Với thủ đoạn tinh vi, xảo quyệt bằng “tình cảm” và tiền, Hưng Tano đã nắm thóp được Tổng bí thư Nông Đức Mạnh, Đại tướng Lê Hồng Anh, hai trưởng ban tổ chức: Hồ Đức Việt (khóa 10) và Tô Huy Rứa (khóa 11), kể cả Đại tướng Phùng Quang Thanh. Vì sao y đến được những người này phải kể công đầu là của Đại tướng Lê Hồng Anh và trợ lý Trưởng ban tổ chức Bùi Cao Tỉnh. Những người này được Hưng Tano săn sóc rất kỹ và cũng khai thác tối đa.     Đại hội khóa 10, chính Hưng Tano đã dẫn Trần Đại Quang đến Tổng bí thư Nông Đức Mạnh và Trần Đại Quang đã nộp tô cho Tổng bí thư Nông Đức Mạnh và Tano Hưng rất đậm, nên dù mới vào Trung ương nhưng giữa nhiệm kỳ đã có tên đề cử tranh Ban bí thư với Tướng Lê Thế Tiệm, và vì có Trần Đại Quang chia phiếu nên cả 2 đều không trúng. Đại Quang cũng nhờ Tano Hưng lo cho em ruột mình là Trần Quốc Tô lên Thứ trưởng vào Trung ương.   Trong khóa 10, Hưng Tano khoe đã chạy cho Đinh La Thăng, cho Nguyễn Chí Dũng, Nguyễn Văn Bình, mỗi người phải chi cả triệu đô, có người đến chục triệu đô. Khóa 11 Tano Hưng chạy cho Tô Lâm, Phạm Quý Ngọ, đặc biệt Hưng luôn khoe chiến công lột xác cho Phạm Quý Ngọ, đưa Ngọ suýt rơi xuống vũng bùn đã lên đài danh vọng. Khóa 12 là Nguyễn Văn Thành (Hải Phòng) là Phạm Viết Thanh (Tổng Công ty hàng không lên Bí thư Đảng ủy khối doanh nghiệp TW). Hưng từng khoe y sắp xếp vị trí Phó Thủ tướng, Bộ, Thứ trưởng cho các vị Vương Đình Huệ, Lê Minh Hưng, Nguyễn Chí Dũng, Đinh Tiến Dũng, Nguyễn Văn Thành... Riêng Bùi Thành (Thành Đầu Đinh) nay là Thứ trưởng Công an phải bán 2-3 căn nhà để chạy nhưng chỉ lên Thứ trưởng chứ không vào TW được. Sau khi lo cho Đại Quang vào Bộ chính trị, Hưng bắt đầu là cánh tay phải của Đại Quang và nhiều phi vụ y là “thầy” xúi của Đại Quang và Đại Quang phải phục tùng Tano Hưng.    Xin mời quý vị xem Video : Vì sao Nguyễn Xuân Phúc & Nguyễn Phú Trọng tìm mọi cách kỷ luật đảng Trần Đại Quang vào lúc này?                  Giai đoạn Đại Quang lên tứ trụ Hưng được dịp tung hoành. Hưng đã cùng Đại Quang đưa Tô Lâm lên nên cả hai đều khống chế được Tô Lâm. Việc bố trí đề bạc trong ngành Công an hơn 50% là chỉ đạo của “đ/c Đê Quy” (ĐQ) (người ta thường gọi Chủ tịch nước Trần Đại Quang như vậy). Trong đó chủ yếu là theo yêu cầu của Hưng Tano. Với các chức từ cấp Vụ, Cục trở xuống, Hưng Tano “chỉ đạo” thẳng xếp Tô Lâm, xếp Nguyễn Văn Thành (Thứ trưởng Công an), cả 2 xếp đều đã nhờ Tano Hưng, nghĩa là rơi vào vòng kềm tỏa của Hưng Tano nên cứ phải nghe theo y.Có thể nói 5 năm qua ngành Công an xộc xệch là do Tano Hưng theo túng.   Lê Dân   *Bài tác giả gửi TTHN   (TTHN)