Chatbox
    You don't have permission to chat.
    Load More

Forums

  1. Thông Báo

    1. 1
      post
  2. Tin Tức

    1. 534
      posts
    2. 385
      posts
    3. 66
      posts
    4. 2,717
      posts
    5. 68
      posts
    6. 270
      posts
    7. 215
      posts
    8. 18
      posts
    9. 8
      posts
  3. Đời Sống Xã Hội & Tâm Linh

    1. 38
      posts
    2. 51
      posts
    3. 3
      posts
    4. 13
      posts
  4. Văn Hóa & Nghệ Thuật

    1. 25
      posts
    2. 51
      posts
    3. 12
      posts
    4. 77
      posts
    5. 57
      posts
  5. Âm Nhạc

    1. 23
      posts
    2. 101
      posts
    3. 15
      posts
    4. 20
      posts
  6. Giải Trí

    1. 38
      posts
    2. 4
      posts
  7. Hoàng Sa (VN) Lưu Trử - Storage

    1. 2
      posts
  • Images

  • Latest Videos

  • Video Statistics

    • Videos
      473
    • Submitters
      1
    • Views
      57,985

  • Posts

    • June 24, 2017 Căn nhà nơi công an phát hiện và điều tra làm rõ 16 bộ hài cốt. (Hình: Báo Tuổi Trẻ) SÀI GÒN, Việt Nam (NV) – Chiều 23 Tháng Sáu, công an quận Gò Vấp, Sài Gòn, cho biết cơ quan chức năng vừa phát hiện 16 bộ hài cốt trong một căn nhà của người dân và đang lấy lời khai những người liên quan để điều tra. Khoảng 2 giờ sáng 22 Tháng Sáu, tổ công tác công an phường 17, quận Gò Vấp, đi tuần và phát hiện một căn nhà trên đường Lê Đức Thọ mở cửa bất thường. Nghi vấn nên tổ công tác dừng lại kiểm tra và thấy hai người đàn ông đang ngồi nhậu phía trong nhà. Qua kiểm tra, hai người khai nhận tên Bùi Văn Linh (46 tuổi, ngụ Đồng Nai) và Nguyễn Ngọc Thơ (47 tuổi, chủ căn nhà).   Tại đây, tổ công tác phát hiện 16 túi nilông màu đen chứa 16 bộ hài cốt, bên trong các túi nilông có nhiều thẻ bài quân nhân và một số mẫu xương hộp sọ, xương cẳng tay, xương cẳng chân… nghi xương người. Bước đầu, ông Linh cho biết làm nghề buôn bán gỗ ở các tỉnh Quảng Bình, Đắk Lắk, Gia Lai… Các bộ hài cốt, thẻ bài quân nhân trên do một số người dân tộc tìm được trong rừng sâu sau đó giao cho ông để đổi lấy gạo, đường, muối… Sau đó ông mang các bộ hài cốt về nhà ông Thơ cất giấu và lấy thông tin trong thẻ bài quân nhân và các mẫu xương định mang đến Tổng Lãnh Sự Quán Mỹ tại Sài Gòn liên hệ với thân nhân các bộ hài cốt trên để được trả tiền. Hiện công an quận Gò Vấp đã phối hợp cơ quan chức năng liên quan lập hồ sơ vụ việc, ghi lời khai những người liên quan, xác minh nguồn gốc các bộ hài cốt, và chuyển toàn bộ số hài cốt trên đến trung tâm hỏa táng Bình Hưng Hòa để phục vụ công tác giám định, điều tra. (Q.D.)   (Người Việt)
    • June 24, 2017 Ông Phạm Minh Hoàng trả lời phỏng vấn tại phi trường Charles de Gaulle, ngay sau khi bước ra khỏi máy bay. (Hình: Facebook Michel Tran Duc) PARIS, Pháp (NV) -Ông Phạm Minh Hoàng, người vừa bị trục xuất khỏi Việt Nam tối Thứ Bảy, 24 Tháng Sáu, đã đến Paris, Pháp, lúc 6 giờ 30 sáng Chủ Nhật (giờ địa phương), theo trang Facebook của bà Lê Thị Kiều Oanh, vợ của ông, cho biết. Theo trang Facebook này, sau 12 giờ bay, chuyến bay VN 011 chở ông Hoàng đáp xuống phi trường Charles de Gaulle, và ông được đông đảo bạn bè ra đón.   Ông Hoàng bị công an ập đến nhà bắt hôm Thứ Sáu, 23 Tháng Sáu, sau khi bị ông Trần Đại Quang, chủ tịch nước, ký quyết định tước quốc tịch Việt Nam hôm 17 Tháng Năm. Hôm 15 Tháng Sáu, ông Hoàng gửi đơn tới Bộ Tư Pháp khiếu nại về quyết định ngày 17 Tháng Năm mà Chủ Tịch Nước Trần Đại Quang ký “tước quốc tịch Việt Nam” của ông. Trong quyết định ghi rõ ông Hoàng sinh ngày 8 Tháng Tám, 1955, tại Bà Rịa-Vũng Tàu. Ông Hoàng cũng gởi đơn cho chính phủ Pháp, qua tòa đại sứ Pháp tại Việt Nam, xin từ bỏ quốc tịch Pháp để ở lại Việt Nam, nhưng chưa thấy phía Pháp phản ứng gì. Ông Phạm Minh Hoàng (cầm bó hoa) được bạn bè đón ở phi trường. (Hình: Facebook Michel Tran Duc) Trước khi bị trục xuất, tổng lãnh sự Pháp ở Sài Gòn có gặp ông Hoàng để tiếp xúc lãnh sự với ông tại một địa điểm không tiết lộ trước, dành cho người nước ngoài bị tạm giam giữ trước khi bị trục xuất khỏi Việt Nam, bà Lê Thị Kiều Oanh nói với BBC tiếng Việt. Bà Oanh nói với BBC tiếng Việt là cũng gặp trực tiếp ông tổng lãnh sự và nhờ ông gởi vài bộ quần áo cho chồng, do khi bị bắt đi từ tư gia, trước sự hiện diện của vợ con, ông Hoàng chỉ mặc trên người một bộ đồ quần ngắn và áo thun, mặc dù ông đề nghị được thay đồ. “Tôi tự ý đến tòa tổng lãnh sự, đây là một việc làm hơi đường đột là vì hôm nay, thứ nhất là ngày Thứ Bảy, là ngày cuối tuần và tôi không hề có hẹn trước. Tuy nhiên, tôi nghĩ rằng ông (tổng lãnh sự) cũng phải thông cảm cho hoàn cảnh của tôi,” bà Kiều Oanh nói với BBC tiếng Việt. “Và khi tôi tới, ông rất là bận việc, hình như ông đang làm công văn nào đó, cho nên ông đề nghị tôi chờ… Tới gần hơn 12 giờ 30 phút thì ông tiếp tôi, điều đầu tiên ông báo cho tôi một tin vui là đầu giờ chiều ông sẽ được vào thăm ông xã tôi,” bà Oanh kể tiếp. “Sau đó ông lại cho tôi biết một cái tin phải nói là rất đau buồn. Ông nói việc trục xuất chồng tôi thì không thể nào tránh khỏi,” vợ ông nói tiếp với BBC tiếng Việt. Giáo Sư Phạm Minh Hoàng và vợ, bà Lê Thị Kiều Oanh. (Hình: Facebook Lê Thị Kiều Oanh) Cũng theo BBC tiếng Việt, bà Oanh nói bà đem hết mọi lý do, mọi hoàn cảnh của gia đình như thế nào để thuyết phục ông tổng lãnh sự nghĩ lại, trao đổi lại với Bộ Ngoại Giao Pháp về trường hợp của chồng bà để xin là đừng trục xuất. “Tuy nhiên, ông nói là ông không thể làm gì hơn vì đây là quyết định từ phía nhà nước Pháp gửi về cho ông,” bà Oanh được trích lời nói. “Là vì theo lời ông, chồng tôi đã bị nhà nước Việt Nam tước quốc tịch. Bây giờ chồng tôi chỉ còn là một công dân Pháp. Và khi nhà nước Việt Nam đề nghị trục xuất công dân của nước mình (Pháp), thì chúng tôi có bổn phận là phải nhận, về phương diện ngoại giao thì không thể là không chấp nhận. Công dân của mình mà người ta trục xuất về mà không nhận thì về phương diện ngoại giao, nó không đúng nguyên tắc.” Trong khi đó, thông báo của cơ sở đảng Việt Tân tại Pháp cho biết: “Việc tước quốc tịch Việt Nam, bắt giam và trục xuất anh Phạm Minh Hoàng là một thủ đoạn nhằm chận đứng các hoạt động tranh đấu ôn hòa của anh Phạm Minh Hoàng ngay trên đất nước. Tuy nhiên, dù ở bất cứ nơi đâu và trong hoàn cảnh nào, anh vẫn khẳng định ‘Tôi là người Việt Nam’ và tin rằng vẫn luôn luôn có thể đóng góp cho quê hương, đất nước.” “Ngày Chủ Nhật, 25 Tháng Sáu, anh Phạm Minh Hoàng sẽ đến Pháp, sau khi bị trục xuất khỏi Việt Nam. Điều chắc chắn, chúng ta đều muốn có cơ hội lắng nghe anh Hoàng kể lại sự kiện trong những ngày đầy căng thẳng của anh trong cuộc tranh đấu để đòi quyền sống trên quê hương. Riêng anh Hoàng, anh cũng muốn có cơ hội nói lên sự tri ân đối với tất cả những người đã nỗ lực tranh đấu cho anh trong những ngày qua,” thông báo của cơ sở đảng Việt Tân tại Pháp cho biết tiếp. Đảng Việt Tân tại Pháp sẽ tổ chức một buổi nói chuyện với ông Phạm Minh Hoàng vào lúc 3 giờ chiều Chủ Nhật, 25 Tháng Sáu, tại Hotel Campanile Salle Accacia/Bambou, 2 Bld du Général de Gaulle, 94700 Le Kremlin Bicêtre, Metro: Porte d’Italie. Theo thông báo của cơ sở đảng Việt Tân tại Pháp, “ông Phạm Minh Hoàng đi du học tại Pháp năm 1973. Sau đó, ông quay trở lại Việt Nam để dạy học tại đại học Bách Khoa Sài Gòn và mang song tịch Pháp-Việt. Ông bị nhà cầm quyền CSVN bắt vào Tháng Tám, 2010 và bị xử 17 tháng tù và ba năm quản chế, vì những bài viết và những hoạt động của ông cho nhân quyền và dân chủ. Sau khi ra tù ông vẫn tiếp tục theo đuổi lý tưởng của ông, trong cương vị của một đảng viên Việt Tân.” (Đ.D.) (Người Việt)
    • Nguyễn Bá Chổi (Danlambao) - Sau khi bị nghe ngài Chủ tịch nước Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa nước vợ Trần Đại Quang tước quốc tịch Việt Nam của người Việt Nam là ông Phạm Minh Hoàng, Bá tước Đờ Ba-le giật mình với chữ "Tước".   Bá tước họ Đờ giật mình vì chữ "Tước" đã gắn liền với nhà quý tộc gốc gà trống Gô Loa từ ngày ông làm rể nhà Rồng Tiên. Nếu cứ ở yên bên Tây, đừng sang dây lấy vợ, ông chỉ nghe thiên hạ gọi mình là "Lơ công Đờ Ba-le", nghe khỏe re như con bò kéo xe, chứ làm gì có chuyện “bá tước”, tức là gặp cái gì của người ta cũng tước đoạt vơ vét. Những cái ưa thích thì tước đoạt vơ vét làm của mình; những cái làm mình ứa gan gai mắt thì tước quẳng đi cho rảnh, khỏi mất công “cọ xát tranh luận” (*); lại có những cái tước đi không làm của mình, cũng chẳng phải quẳng đi, nhưng để dâng cho người "nước lạ".   Bá tước Đờ Ba-le tự kiểm tự phê, thấy cái danh hiệu “bá tước” của mình sao mà vô duyên, vô tích sự: mang danh “bá tước” nhưng chưa hề tước đoạt của ai điều gì, kể cả cọng kim sợi chỉ, chứ đừng nói tước đoạt bá thứ của thiên hạ, của chung. Trong khi nhà cầm quyền nước Công Gô, à quên, Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Nước Vợ luôn tự hào với giai cấp Vô Sản, tự nhận là đại diện cho giai cấp bần cố khố rách áo ôm, chẳng hề có chút tước tác gì chứ đừng nói đến “bá tước”, lại đi tước đủ thứ của bá tánh.   Chủ tịch nước tước quốc tịch đồng hương Phạm Minh Hoàng chỉ là chuyện nhỏ, so với thành tích “bá tước” của Đảng và Âng- cồ Hồ từ ngày lập Băng. Cú tước “hoành tráng” đầu tiên là tước chính quyền trên tay Chính phủ Trần Trọng Kim.   Cướp được chính quyền là cú tước “đột phá khẩu” mở màn, “làm tiền đề” cho hàng trăm hàng ngàn cú tước đoạt về sau. Tước tài sản của thiên qua cái gọi là “Cải cách Ruộng Đất”; tước ngòi bút, tư duy của các nhà trí thức yêu nước qua vụ “Nhân Văn và Giai Phẩm”; tước truyền thống văn hóa truyền thống dân tộc bằng biến đình chùa, đền miếu thành nhà kho hợp tác xã; tước mạng sống của hàng trăm ngàn người dân vô tội qua chiến dịch Đấu Tố, và hàng triệu thanh niên nam nữ qua chiến tranh mệnh danh là “Giải Phóng Miền nam” nhưng thực chất là “Ta đánh Miền Nam là đánh cho Liên Xô và Trung Quốc”; sau “đại thắng 4 V” ngày 30/4/75; tước được nâng lên tầm cao mới là toàn bộ tài sản của người dân Miền Nam trù phú nhờ trước đó đi theo nền Kinh tế Thị trường của “Tư bản ác ôn”.   Chủ trương “Tước” vẫn tiếp tục qua hàng ngàn vụ “cưỡng chế” ruộng vườn, nhà cửa, nghĩa trang, làng mạc, nhà thờ, nhà chùa, đất phi trường, và quyền làm người…   Nghĩ tới đó, Bá tước Đờ Ba-le lè lưỡi. Nhà cựu quý tộc xấu hổ với tước hiệu của mình bao nhiêu thì bái phục nhà cầm quyền nước vợ bấy nhiêu.   Đáng ra phải phong “đảng ta” là Thiên tước, Vạn tước, và cả hàng Triệu tước. Tức là bất cứ thứ gì, từ vật chất đến tinh thần, “đảng ta” cũng “có khả năng” tước đi của thiên hạ, của đất nước.    Nhưng cái tước vĩ đại nhất Đảng thực hiện được là tước lãnh hải của tổ quốc đem dâng cho nước “Anh Hai” bằng Công hàm do chú Thủ tướng Phạm Văn Đồng nhân lệnh bác Hồ ký ngày 14/9/1958 công nhận Hoàng Sa và Trường Sa là của Chai Na.   (*) “Chúng ta không sợ đối thoại, không sợ tranh luận, bởi vì sự phát triển của mỗi lý luận và của học thuyết cách mạng nào rồi cũng phải dựa trên sự cọ xát và tranh luận. Và cũng chính sự tranh luận đó tạo ra cơ sở để hình thành chân lý”. (Trưởng ban Tuyên Giáo Trung ương Võ Văn Thưởng)      Nguyễn Bá Chổi danlambaovn.blogspot.com  
    • 30 tháng 4 năm 1975 ngày bắt đầu hố sâu chia cắt
      Nộ Thủy 
      Sở dĩ cho đến lúc này, lời kêu gọi hòa giải, hòa hợp dân tộc của đảng Cộng sản Việt Nam chưa bao giờ thực hiện được cũng là vì người Cộng sản đã đánh mất tự do và họ cũng đốt cháy luôn cả tự do của người khác. Một khi lời kêu gọi hòa giải, hòa hợp không hàm chứa tự do mà mang bóng dáng của mỹ từ và lợi dụng thì kết quả của nó vẫn là một câu chuyện về lợi dụng và dối trá. 

      Muốn hòa giải, hào hợp, người ta phải dựa trên yêu thương và lòng trắc ẩn, bắt đầu từ tiếng nói của tự do và bao dung. Món quà đầu tiên của hòa giải, hòa hợp chính là “tự do cho anh và tự do cho tôi”. Nếu không có món quà đầu tiên này, sẽ không có những bước đi tiếp theo để đạt mục đích đã khởi xướng.

      Và ngược lại, phía đối lập của đảng Cộng sản cũng chẳng có món quà nào để trao tặng cho người Cộng sản trong cái bắt tay đầu tiên gọi là hòa giải hòa hợp, hoàn toàn không có. Nếu có chăng thì đó là những gói cứu trợ hoặc một gia tài đậm chất đối đãi theo kiểu tôi cho anh cái bánh, anh phải để tôi đi qua làng. Mọi sự đối đãi đều có tính chất bánh ít trao đi bánh qui trao lại. Vì sao? 

      Vì người đối lập không thể chấp nhận được một người bạn như người Cộng sản. Và người Cộng sản cũng không thể chấp nhận một người bạn là kẻ đối lập của họ. Đôi bên không thể chấp nhận nhau thì làm sao có thể hòa giải, hòa hợp? 

      Khái niệm hòa giải, hòa hợp vẫn mãi là con lợn quay bằng vàng mã nhiều màu sắc nằm trên mâm cúng và lúc nào cũng nhìn thấy tươi rói nhưng không thể đụng đũa, đụng nĩa vào được. Và đó cũng là một phần mấu chốt của câu chuyện tự do, dân chủ tại Việt Nam. Đôi bên đều có những lý lẽ và căn cứ để nhìn thấy điểm không tốt, thậm chí điểm xấu của nhau. Nếu như người đối lập nhìn thấy sự dối trá, tính tham lam và hành xử man rợ, thiếu dân chủ, thiếu tự do của người Cộng sản thì ngược lại, người Cộng sản cũng nhìn thấy “âm mưu diễn biến hào bình” và nguy cơ “lật đổ chế độ” từ phía bên kia.

      Có một vấn đề đáng để suy ngẫm ở đây là về mặt diễn ngôn, cả đôi bên đều tỏ ra muốn xích lại gần nhau hơn để xây dựng dân tộc, kiến thiết quốc gia và hướng đến tương lai tốt đẹp. Nhưng thực tế thì ai cũng thấy mình đúng và không ai chấp nhận hay mở lòng bao dung với đối phương cả. 

      Người ta nguyền rủa sự đập phá của kẻ khác trong một tinh thần chưa suy nghĩ gì về xây dựng. Nói về mức độ ta thán của người Việt khi nhìn thấy hiện tình đất nước ngày càng trở nên rối ren, bừa bộn và mục ruỗng, có lẽ là nhiểu vô kể, ai cũng nói và đi đâu cũng có thể gặp. Trên một chuyến xe buýt ngắn từ thị trấn lên thành phố, giả sử có vài nhóm trò chuyện thì có đến hai phần ba trong các nhóm ta thán, thậm chí chửi chế độ Cộng sản bất công, tàn nhẫn, vô văn hóa. Nhưng sau cuộc trò chuyện, ngay tại vị trí của các nhóm này ngồi, kiểu gì thì cũng có vỏ kẹo, vỏ bánh, bao nilon bỏ lại, vỏ chai nước suối… Tất cả bị vứt bừa bãi và nhà xe phải dọn.

      Đó chỉ mới là chuyện xả rác, nếu nói thêm về tính làm ẩu, làm bừa cho xong chuyện của số đông người Việt thì có lẽ nói cả ngày. Đèn đỏ, người ta không quan tâm đến tín hiệu đèn để chọn dừng lại hay đi tiếp mà người ta nhìn quanh thử có công an giao thông đứng đó hay không, nếu không có công an thì đèn đỏ hay xanh cũng như nhau, người ta vẫn cứ đi. Sau này có thêm camera quan sát thì người ta chú ý dừng khi đèn đỏ bởi sợ các chiết xuất camera chứ không phải do ý thức về luật giao thông.

      Sâu xa hơn, chuyện chính trị và chuyện xây dựng, kiến thiết quốc gia. Dù đứng trên góc độ nào để soi xét thì vẫn thấy rằng câu chuyện xây dựng quốc gia, dân tộc của người Việt là một câu chuyện buồn và chưa bao giờ bi đát như hiện tại. Bởi kẻ nắm quyền kĩ sư xây dựng thì không biết gì về xây dựng, kiến thức chắp vá, tính tình cố chấp. Còn người biết xây dựng, có kĩ năng xây dựng thì không có cái quyền chỉ huy công trình xây dựng, thậm chí có thấy mối nguy sập giàn giáo, chết người thì vẫn không cần lên tiếng bởi điều đó chí ít cũng làm cho kẻ không biết xây dựng kia lòi gương mặt thật.

      Đây là nếp nghĩ có phần ấu trĩ và tàn nhẫn, nhưng người ta vẫn thường thực hành nó một cách khoái trá. Điều này hoàn toàn hợp lý nhưng lại không hợp lẽ phải nếu như suy nghĩ sâu xa hơn về tính mạng của những người thợ bên dưới giàn giáo và sinh mạng của những người mà trong tương lai họ phải sống trong căn nhà xây dựng lỗi kĩ thuật này. 

      Và bởi sống quá lâu trong chế độ Cộng sản xã hội chủ nghĩa, hình như số đông người Việt đã thành Cộng sản một cách thụ động. Cái nhìn ngắn hạn, tính vị kĩ và sợ chết, sợ sự thật đã ăn lặm vào huyết quản, không từ một ai. Người ta nói và hành động vì nhìn thấy cơ hội nhiều hơn là nói và hành động vì nhìn thấy sự thật.

      Mà một khi mọi thứ đều xoay quanh cơ hội, đạp trên sự thật thì đương nhiên lòng yêu thương, sự sâu sắc cần thiết cũng như lòng trắc ẩn bị giảm xuống mức tối thiểu. Không có những thứ đó (lòng yêu thương, sự trắc ẩn và sâu sắc) thì làm sao người ta có thể chạm đến tự do. Nói cho cùng thì người Việt khó chạm tới tự do bởi suốt nhiều năm nay đã bị gò bó trong đối phó và thù hận (dù muốn hay không muốn điều này). Mặc dù các bên vẫn luôn cố gắng để chạm đến tự do, dân chủ, nhưng càng cố gắng theo kiểu đạp qua phương tiện lại càng nhanh chóng đi đến mất tự do và phi dân chủ ngay trong tâm hồn mỗi cá nhân.

      Bao giờ một ông/bà Cộng sản cảm thấy bữa ăn của ông ta/bà ta có những hạt gạo thơm hương máu đồng bào, có cả nỗi đau và sự khủng hoảng thế hệ, bao giờ trong chỗ ngồi mát mẻ của ông ta/bà ta hiện ra những bóng ma lịch sử, những tiếng kêu đau của đồng loại cũng như những giương mặt dị dạng, méo mó của chủ nghĩa mà ông/bà ta đã bị gieo rắc từ nhỏ… Thì lúc ấy, mới hi vọng rằng ông ta/bà ta có thể ngồi lại với phía đối lập để nói chuyện hoặc chí ít nghe phía đối lập nói chuyện thông qua phương tiện truyền thông. Sự ngồi lại, nghe và nói chuyện này lúc đó không chỉ vì cá nhân ông/bà ta đã có sự thôi thúc mà còn mở rộng ý nghĩa của nó bởi động cơ quyền lợi dân tộc, quyền lợi quốc gia.

      Cũng như bao giờ mà số đông các nhà hoạt động, đấu tranh cho dân chủ, nhân quyền ngồi lại với chính mình để tự nhìn thấy mình đã nóng giận như thế nào khi rủa sả người Cộng sản và bình tĩnh để chí ít cũng nhận thấy rằng với vị thế địa chính trị, Việt Nam khó có thể có cuộc chuyển tiếp quyền lực theo kiểu đập bỏ cái này, xây dựng cái khác trong tức thời, để tìm phương kế vì cái chung cho quốc gia, dân tộc. Bởi nếu chỉ đấu tranh trực diện theo kiểu hô khẩu hiệu “đả đảo Cộng sản” hoặc vận dụng tâm lý đám đông để tạo ra những xung động chính trị như cách mạng ruộng đất, cách mạng cá (với mục tiêu sâu xa là lật đổ chế độ Cộng sản) thì sẽ khó, thậm chí không bao giờ đi đến dân chủ và mất tự do.

      Vì lẽ, tương quan lực lượng chưa bao giờ cân bằng. Các nhà đấu tranh luôn lấy sức mạnh của 90 triệu dân để so sánh với sức mạnh của gần 5 triệu đảng viên và xem đó là tương quan lực lượng tuyệt hảo theo kiểu nước có thể lật thuyền bất kì giờ nào. Nhưng rất tiếc, ở đây là 90 triệu dân Việt Nam, nếu đặt tiếp câu hỏi cói rằng có bao nhiêu triệu trong 90 triệu dân này chịu đứng ra (để chí ít là) biểu tình kêu gọi bảo vệ môi trường không thôi, e rằng chưa bao giờ con số đạt được 1 triệu (20% so với số lượng đảng viên Cộng sản). Đó là một thực tế!

      Và có một thực tế khác là khi các cuộc biểu tình bị ruồng bố, các nhà dân chủ luôn bảo rằng do Việt Nam chưa có luật biểu tình. Đúng, nhưng chỉ đúng một phần! Bởi luật biểu tình cũng chỉ có giá trị trong chừng mực nhà cầm quyền(đặc biệt là nhà cầm quyền độc tài Cộng sản) cảm thấy an toàn cho chế độ. Những cuộc biểu tình bị đẩy đi xa theo hướng chính trị, chắc chắn sẽ bị dập tắt bằng mọi giá cho dù đã có luật. Bởi vì vấn đề nằm ở ý thức nội tại của mỗi người tham gia biểu tình. Cuộc biểu tình phát triển theo hướng giải đáp quyền lợi (như đền bù thiệt hại về biển) hay giải đáp chính trị (đạp đổ chế độ Cộng sản) đều phụ thuộc ý chí của từng người biểu tình.

      Những cuộc biểu tình ở Bắc miền Trung chỉ có thể dừng ở mức độ đòi hỏi nhà nước Cộng sản phải dẹp bỏ Formosa, bảo vệ môi trường và sòng phẵng về đền bù đất đai chứ khó bể phát triển đến chỗ kêu gọi dẹp bỏ chế độ. Bởi người dân chưa có ý niệm dẹp bỏ chế độ, bởi chính trị đối với người dân đôi khi chỉ là đôi dép mang trong chân, thấy đôi dép quá cũ và quá chán, muốn thay nó đi, nhưng vứt nó trong lúc chưa có đôi dép mới thì mang thứ gì?! Nói cho cùng, về mặt chính trị, người dân vẫn chưa thấy cái mới khả thể để thay thế cho cái củ chán ngắt là nhà nước Cộng sản. Giả sử nếu có mà người dân chưa hoặc không nhìn thấy được thì trách nhiệm này thuộc về các nhà hoạt động chứ không ai khác.

      Và với tất cả những rối rắm trên đất nước suốt nhiều thập kỉ nay là phần lớn do người Cộng sản gây ra, phần còn lại do các nhà hoạt động đấu tranh dân chủ, tự do chưa tìm được tiếng nói thuyết phục (bởi với một dân tộc bị áp bức, bị thiệt thòi do độc tài, thiếu dân chủ mà những người mang dân chủ đến, mang tự do đến lại không làm cho người dân tin tưởng, không thức tỉnh được dân tộc thì phải xem lại tư cách và phẩm chất của không ít nhà hoạt động!). 

      Một khi điều này tồn tại, Việt Nam mãi là quốc gia mất tự do, không có dân chủ và bị đẩy lùi dần vào quá khứ trong đại lộ văn minh nhân loại. Đó là điều chắc chắn phải xảy ra nếu vẫn cứ tiếp diễn như đang thấy. Và trong cú thụt lùi lịch sử này, kẻ có lợi nhất là Trung Quốc, vì họ đã đạt được mục đích: Biến một dân tộc hùng mạnh trở nên phân rẽ, nhỏ lẻ và yếu đuối để rồi chết dần chết mòn vì thiếu tự do, dân chủ từ căn để và cuối cùng là cùng nhau rơi vào cái bẫy của họ!

      Nói cho cùng, chúng ta chỉ có tự do, dân chủ khi tâm hồn chúng ta đủ bao dung, khoáng đạt và biết xây dựng, cho dù hành vi xây dựng ấy chỉ là lượm một cọng rác bỏ vào sọt rác, dừng xe khi đèn đỏ và cứu người gặp nạn, biết tôn trọng tài sản, sinh mệnh của người khác. Nếu chưa có những thứ rất cơ bản này thì đừng nên bàn về tự do, dân chủ làm chi cho tốn thời gian, vì nó không có thật đối với chúng ta!

      Nộ Thủy    (vande.org)
    • Ban Biên tập Washington Post, ngày 22/6/2017   (Bản dịch của Vũ Quốc Ngữ)   (VNTB) - Các thành viên của Quốc hội từ cả hai viện đã bày tỏ mối quan ngại về những vi phạm nhân quyền của Việt Nam, cho thấy thái độ của chính quyền Trump không phải là những giá trị của Mỹ.        Tổng thống Donald Trump gặp Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc hồi tháng trước để thảo luận về thương mại và an ninh. Trong các tuyên bố công khai của họ về chuyến thăm này, chủ đề nhân quyền ít được nhắc đến.   Đây là một cơ hội bị bỏ lỡ. Việt Nam có một lịch sử lâu dài về đàn áp giới bất đồng chính kiến. Báo cáo về Nhân quyền Việt Nam năm 2016 của Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ đã gọi quốc gia này là “nhà nước độc tài.” Freedom House cho Việt Nam điểm thất nhất về các quyền chính trị và xếp loại nước này vào dạng “không tự do.”   Theo Tổ chức Theo dõi Nhân quyền (Human Rights Watch- HRW), đàn áp giới bất đồng chính kiến trở nên tồi tệ hơn trong hai năm qua. Sau một thời gian ngắn cải thiện trong năm 2014 và 2015 khi Việt Nam đàm phán với Hoa Kỳ về các hiệp định thương mại, số người bị truy tố và kết án vì cáo buộc chính trị đã tăng lên. Điều này đã trùng khớp với việc đánh đập các nhà hoạt động và blogger, những người đã lên tiếng chống lại đảng cầm quyền. Một số vụ tấn công này đã xảy ra bên trong đồn cảnh sát hoặc ở những địa điểm công cộng vào ban ngày. HRW cho rằng phần lớn các vụ tấn công này không được điều tra.   Mặc dù có những báo cáo này, tuyên bố chung của Nhà Trắng sau chuyến thăm đã ca ngợi Việt Nam, rằng “có nhiều nỗ lực để hoàn thiện hệ thống pháp luật nhằm bảo vệ tốt hơn và thúc đẩy quyền con người cho tất cả mọi người.” Thật là buồn cười vì thực tế thì Việt Nam đã làm ngược lại. Mặc dù Quốc hội Việt Nam đã có một số nhượng bộ về quyền con người trong Bộ luật Tố tụng Hình sự năm 2015, nhưng những sửa đổi của cơ quan lập pháp này đối với Bộ luật Hình sự năm đó đã giảm bớt sự tự do. Những lời kêu gọi từ nhiều công dân và xã hội dân sự đòi huỷ bỏ hoặc sửa đổi các điều khoản này đã rơi vào trong im lặng, và trong tuần này, Quốc hội thông qua Bộ luật Hình sự, một bộ luật còn tồi tệ hơn. Quan hệ đối tác xuyên Thái Bình Dương, mà chính quyền Obama đã đàm phán với Việt Nam và các quốc gia khác, có thể khiến chế độ cộng sản giảm bớt áp bức. Tuy nhiên, ông Trump đã bác bỏ hiệp định này, và đã bỏ lỡ cơ hội để nêu những vấn đề nhân quyền trong cuộc gặp gỡ vào tháng Năm.   Các thành viên của Quốc hội từ cả hai viện đã bày tỏ mối quan ngại về những vi phạm nhân quyền của Việt Nam, cho thấy thái độ của chính quyền Trump không phải là những giá trị của Mỹ. Bộ Ngoại giao nên lưu ý và công khai ủng hộ các nhà hoạt động, những người đang đấu tranh cho dân chủ nhưng lại đang đối mặt với đe dọa nghiêm trọng.   ------------------------   The Trump administration fails to call out Vietnam on its dismal human rights record (ijavn.org)
    • Mấy hôm nay dư luận bắt đầu xôn xao trở lại sau khi giàn khoan HD-981 có mặt trở lại tại Biển Đông, gần vị trí xảy ra xung động 2 bên Việt Trung năm 2014.       Dĩ nhiên chúng ta biết điều này vốn phải thế và đã dự báo trước trong các phân tích về Trung Quốc và tam giác Mỹ-Trung- Việt trước đây, nên không có gì lạ.   1/ Đảng CSTQ, như tôi đã nói, sẽ bước vào tranh chấp phe phái ở ĐH 19 tới đây vào tháng 10, nhưng từ tháng 7 là các bước trù bị sẽ bắt đầu, họ cần 1 lý do, nhất là Tập Cận Bình, để "chuyển lửa ra bên ngoài nhằm ổn định bên trong"   2/ Việc tướng Phạm Trường Long, dù chức vụ là to (Ủy Viên Bộ Chính Trị, bí thư quân ủy TW) nhưng cũng không hoàn toàn biết được hết ý định của Tập Cận Bình, nên đã lúng túng ngoại giao (phải bỏ về sớm hơn lịch trình đã định). Thông thường khi để xảy ra sự cố thay đổi lịch trình ngoại giao thì phải là việc có tính đường lối (như việc tổng thống Brazil từ chối tiếp tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng năm xưa dù đã lên lịch, hoặc HD 981 đi lang thang kỳ này chẳng hạn)   3/ Bất chấp các bất lợi về vấn đề dân chủ- nhân quyền, đảng CSVN vẫn xích gần Mỹ và phương Tây hơn qua các chính sách hợp tác an ninh khu vực-kinh tế và điều đó làm Trung Quốc lo ngại. Nhất là khi trong đảng, dù không công khai, nhưng đã râm ran bàn tán về chuyển hóa thể chế, lựa chọn mô hình và đường lối. Trong đó vấn đề mấu chốt nhất là ai làm sẽ phụ thuộc vào ghế Tổng Bí Thư tương lai. Hội nghị TW 6 vào cuối năm nay chính là để khởi đầu cho tiến trình này.   Từ đó chúng ta có thể thấy rằng TQ sẽ gia tăng kiếm chuyện là điều tất yếu. Và phe bảo thủ lại sẽ có cớ để đặt đảng vào câu hỏi "Nếu có va chạm xảy ra ở Biển Đông, chúng ta có ngồi yên để hội họp được không ?"   Nếu đảng cứ giữ tư duy như thế, thì quan hệ Việt-Trung sẽ mãi là một bên luôn thích đánh và bên kia chỉ có thể chịu. Cái quan trọng nhất là nhân dân chịu hay đảng chịu ?   Tại sao đảng không dám đặt câu hỏi ngược lại, là nếu có xảy ra va chạm Việt-Trung, đảng CSTQ - nhất là Tập Cận Bình, có yên ổn mà tổ chức ĐH 19 được không ?   Hữu Minh   (FB Hữu Minh)
    • Chuyện của Duy Phong (người khui ra một loạt các biệt phủ) trong vụ Yên Bái là (tất nhiên là cần kiểm chứng thêm, mời đọc với thái độ dè dặt):   Anh ta được anh bạn quê Phúc Yên, hiện đang sống và làm việc ở Yên Bái (Đài TH tỉnh) mời lên YB với đề nghị cung cấp thêm thông tin YB, thế là lên.       Duy Phong dẫn cô bạn gái lên và ăn uống cùng bạn trong nhà hàng như báo chí đã viết. Việc xuất hiện ông bạn doanh nghiệp cùng lúc hay đến trễ thì không rõ. Nhưng ông bạn doanh nghiệp này đã dúi tiền vào tay DP trong tình trạng DP không còn tỉnh táo (đã xỉn). Cần lưu ý rằng DP và doanh nghiệp kia chưa từng có mối liên hệ nào trước đó.   Khi đã ăn uống no-say, đang ở giai đoạn ăn trái cây tráng miệng (ảnh cho thấy dĩa chuối được bưng ra) thì CA xộc vào bắt. Phía bên cho là bị Duy Phong ép đưa tiền đã chứng minh được với CA là tiền trong người DP là của họ bằng cách đọc số series tiền. Điểm chết người này đã nói lên tất cả: gài bẫy và bị gài bẫy. Nếu doanh nghiệp kia cho tặng tiền DP không có ẩn ý đằng sau thì không thể thuộc được series tiền như vậy. Nếu đó là tiền của DP thì "doanh nhân" kia cũng không thể thuộc dãy số được.   Vụ này dính líu tới Đặng Trần Chiêu - Giám đốc Công an tỉnh Yên Bái, Phạm Thị Thanh Trà - Bí thư đến mức độ nào thì sẽ phải tùy xem Bộ Công an có nhảy vào cuộc điều tra hay không.   BCA có nhảy vào cuộc hay không, phụ thuộc vào mức độ mạnh mẽ của thế lực đang đứng đằng sau báo GiaoDuc bấy lâu nay.   Báo Giáo Dục muốn cứu được phóng viên của mình, thanh danh của báo mình thì phải làm mọi cách để BCA vào cuộc. Phóng viên các báo khác muốn cứu đồng nghiệp mình thì phải viết thêm nhiều bài về vụ việc, thay vì im lặng hay dè bỉu nạn nhân. Ví dụ như Zing (lại khen Zing) ngay sau khi DP bị nạn thì đăng luôn bài về biệt phủ em gái Trà. Sợ gì?   Kết bài, hình là anh bạn Cong Do - người mời DP lên YB, Công nên xem té đi sớm kẻo nhận đủ những gì Công đã gây ra với DP. Haiz. Bạn bè cái bẹn bà - https://www.facebook.com/profile.php?id=100008225942529   Hoàng Dũng   (FB Hoàng Dũng)
    • “Chưa có tiền lệ và là chuyện chưa từng có trong quan hệ Việt-Trung”, là nhận xét của nhiều người sau khi Thượng tướng Phạm Trường Long, Phó Chủ tịch Quân ủy Trung ương Trung Quốc đột ngột cắt ngắn chuyến công du Việt Nam. Và dư luận coi đây là kiểu hành xử “trịnh thượng, nước lớn” nhằm thể hiện “sự bất bình trong tranh chấp Biển Đông”.   Phó Chủ tịch Quân ủy Trung ương Trung Quốc Phạm Trường Long. Ngày 22-6, tờ South China Morning Post dẫn lời ông Ngô Sĩ Tồn, Giám đốc Viện Nghiên cứu Nam Hải của Trung Quốc cho rằng, một lý do trực tiếp dẫn tới việc cắt ngắn chuyến thăm của ông Phạm Trường Long có thể vì Bắc Kinh cho rằng, Việt Nam đã phá vỡ cam kết không khai thác dầu tại các vùng tranh chấp ở Biển Đông. Vì đầu năm nay, tập đoàn dầu khí ExxonMobil của Mỹ đã ký thỏa thuận khung phát triển và bán khí đốt từ mỏ Cá Voi Xanh ở Biển Đông với Việt Nam. Cùng ngày 22-6, người phát ngôn Bộ Ngoại giao Trung Quốc Cảnh Sảng tuyên bố, “Các nước liên quan cần kiềm chế không có hành động đơn phương có thể làm phức tạp tình hình tại vùng biển tranh chấp. Đồng thời kêu gọi các bên liên quan cùng làm việc với Trung Quốc để duy trì quan hệ song phương và bảo vệ hòa bình và ổn định của khu vực. Và với nỗ lực của Trung Quốc và các nước trong khu vực, tình hình Biển Đông đang tiến triển theo chiều hướng tích cực. Đó là thành tựu đạt được sau nhiều nỗ lực và nên được tất cả các bên trân trọng”. Về phần mình, Bộ Quốc phòng Trung Quốc chỉ ra thông cáo ngắn gọn, theo đó ông Phạm Trường Long phải hủy sự kiện giao lưu trên biên giới với Việt Nam vì lý do “sắp xếp lịch làm việc”. Tờ Hoàn cầu Thời báo cũng xác nhận, giao lưu hữu nghị Quốc phòng biên giới Việt-Trung đã bị hủy bỏ vì ông Phạm Trường Long cắt ngắn chuyến thăm Việt Nam. Trước đó, tờ báo này đã đăng một bài xã luận chỉ trích các bước đi ngoại giao của Việt Nam thời gian gần đây - đẩy mạnh quan hệ với Mỹ và Nhật Bản.   Theo tờ South China Morning Post, tháng 1-2017, tập đoàn dầu khí ExxonMobil (Ngoại trưởng Mỹ Rex Tillerson từng lãnh đạo tập đoàn này) đã ký thỏa thuận khung phát triển và bán khí đốt từ mỏ Cá Voi Xanh ở Biển Đông với 2 đối tác Việt Nam. Ngày 13-6, tàu Echigo của Lực lượng bảo vệ bờ biển Nhật Bản thăm Đà Nẵng và có các hoạt động huấn luyện chung trên biển với Bộ Tư lệnh Cảnh sát biển Vùng 2 tại Đà Nẵng. Còn tờ New York Times dẫn tuyên bố của Bộ Quốc phòng Trung Quốc - chương trình Giao lưu hữu nghị Quốc phòng biên giới Việt-Trung lần thứ 4 tại tỉnh Lai Châu và Vân Nam, bị hủy vì "những nguyên do liên quan tới sự sắp xếp" của 2 nước. Đồng thời cho rằng, ông Phạm Trường Long đã cắt ngắn chuyến thăm Việt Nam sau cuộc thảo luận kín về tranh chấp ở Biển Đông.   Nếu chỉ nghe như vậy, nhiều người sẽ cho rằng, việc cắt ngắn chuyến thăm của ông Phạm Trường Long là “do lỗi của Việt Nam”. Nhưng nếu biết rằng, tại cuộc họp với Bộ trưởng Quốc phòng Việt Nam Ngô Xuân Lịch, ông Phạm Trường Long đã tuyên bố: Biển Đông là “lãnh thổ Trung Quốc từ thời xa xưa”, thì mới hiểu được nội tình vụ việc. Năm ngoái, ông Phạm Trường Long đã đến Trường Sa, và trước đó (năm 2015), Phó Chủ tịch Quân ủy Trung ương từng yêu cầu Mỹ giảm bớt hoạt động hải quân và không quân ở Biển Đông và không quên tuyên bố “Biển Đông thuộc về Trung Quốc từ thời xa xưa, và Bắc Kinh có quyền xây dựng và thiết lập các cơ sở quân sự trên đó”. Chỉ cần đưa ra ví dụ đơn giản này cũng đủ minh chứng một sự thật: Bắc Kinh đã và đang ráo riết thực hiện chiến lược độc bá Biển Đông. Do đó, tuyên bố và hành động của ông Phạm Trường Long tại Việt Nam là một phần của chiến lược này. Có người coi tuyên bố của ông Phạm Trường Long giống như “một đe dọa quân sự" đối với Việt Nam. Giáo sư Carl Thayer cho rằng, nếu ông Phạm Trường Long yêu cầu Việt Nam ngừng khảo sát dầu khí, Việt Nam sẽ coi đó là "khiêu khích". Giới phân tích chính trị thế giới cảnh báo, sóng gió đang nổi lên trong quan hệ Việt-Trung và việc này sẽ ảnh hưởng tới nhiều lĩnh vực và hậu quả khó đoán định.   Giới chuyên môn đang quan tâm tới thông báo hôm 16-6 của Cục Hải sự Trung Quốc bởi giàn khoan Hải dương 981 (HD981) sẽ hoạt động ngay gần cửa vịnh Bắc Bộ trong 3 tháng, từ giữa tháng 6 đến giữa tháng 9 năm nay. Sự xuất hiện của HD981 và động thái của ông Phạm Trường Long diễn ra trong bối cảnh Trung Quốc đang chuẩn bị Đại hội 19, nên dư luận càng quan tâm. Bởi nhiều người cảnh báo, Bắc Kinh có thể đẩy những bất đồng trong nước ra bên ngoài nhằm thu hút sự quan tâm của dư luận, để họ dễ bề “múa tay trong bị”.   (Biển Đông. net)
    • Nhóm phóng viên tường trình từ VN
      2017-06-23
        Ảnh minh họa. Courtesy photo       Mặc dù giới luật sư trong các đoàn luật sư nhà nước vẫn chưa có tiếng nói chính thức phản ánh quan điểm của họ, nhưng các trí thức lại hết sức quan ngại về điều luật mới được thông qua tại Quốc hội về việc luật sư phải có trách nhiệm tố giác đối với thân chủ. Bởi đây là câu chuyện hết sức bi hài, nó cho thấy nền lập pháp của Việt Nam tiếp tục đi một bước thụt lùi đáng kể. Dự báo một cuộc thanh trừng? Một luật sư trong luật sư đoàn Hà Nội, không muốn nêu tên, chia sẻ: “Nó phủ nhận cái vai trò của một luật sư mà xưa nay người ta vẫn mặc nhiên thừa nhận về nó. Một luật sư, trong mắt người khác luôn đóng vai thầy cãi, biện hộ cho thân chủ của họ. Giả sử luật sư khi nắm bằng chứng buộc tội thân chủ thì khi ra trước phiên tòa họ có dám cãi để giảm án cho thân chủ của họ không? Hay là lúc đó người ta phải tố cáo tội của thân chủ trước tòa án. Đây là một sự mâu thuẫn rất lớn bởi nó làm ảnh hưởng đến niềm tin của xã hội vào giới luật sư cũng như nó làm cho các luật sư đánh mất vai trò biện hộ của họ đối với thân chủ. Nhìn chung đây là một qui định phi lý và làm ảnh hưởng không nhỏ đến niềm tin xã hội”. Theo luật sư này, vấn đề đạo đức xã hội sẽ hết sức nan giải trong thời gian tới, khi mà thành trì của đạo đức, hay nói cách khác là thành trì của những khế ước mà trong đó gồm cả đạo đức, khoa học và tính cân bằng xã hội đã bị đánh sập bởi một điều luật hết sức khôi hài, thậm chí lố bịch. Và điều này cũng cho thấy sẽ có một cuộc thanh trừng khá nặng nề trong nội bộ đảng Cộng sản Việt Nam vào thời gian sắp tới. Bởi hiện tại, hầu hết các quan chức cấp cao của đảng Cộng sản đều có những cố vấn là các luật sư. Trong đó, các luật sư vừa đóng vai trò tư vấn luật, vừa đóng vai trò bảo vệ cho các quan chức này trong một số trường hợp có liên quan đến tài chính nhà nước và các dự án lớn mang tầm quốc gia. Một khi điều luật này có hiệu lực pháp luật, tất cả các phe phái trong nội bộ đảng Cộng sản sẽ có thêm vũ khí để đánh nhau, và lúc đó, các luật sư trở thành vũ khí đắc lực của họ. Chỉ cần khai thác từ phía các luật sư, các phe phái nắm lấy điểm yếu của đối phương và phe nào mạnh sẽ tìm cách trấn áp mềm các luật sư đối phương, biến họ thành công cụ của mình để rồi sau đó, một trận địa được dàn ra với hàng hàng lớp lớp tội danh mà đối phương bước vào đâu cũng thấy cửa tử. Vị luật sư này bày tỏ thêm nỗi lo của ông rằng đây là điều đáng sợ nhất đối với ông nếu như nó xảy ra. Bởi một khi công lý bị biến thành vũ khí để đấu đá chính trị thì mối nguy về một nền đạo đức xã hội băng hoại sẽ không còn là nỗi lo nữa mà là hiện thực. Khó có thể đoán trước chuyện gì sẽ xảy ra một khi 434 đại biểu quốc hội đạ diện cho nhân dân lại bấm nút tán thành cho một điều luật hết sức phản khoa học như đã thấy. Điều này còn khẳng định thêm một vấn đề khác là các người tham gia vào cơ quan lập pháp Việt Nam (tức Quốc hội) không có chút kiến thức nào về luật. Đạo đức sẽ về đâu? Một nhà nghiên cứu xã hội học, vì lý do nhạy cảm, không cũng không muốn nêu tên, chia sẻ:“Giới luật sư và xã hội rất là phản đối, tôi cũng phản đối thôi. Bởi điều này phản lại tôn chỉ đạo đức của nghề luật sư. Nó làm cho mất niềm tin, đánh mất nền tảng đạo đức của người hành nghề luật sư. Điều này ảnh hưởng nặng đến đạo đức xã hội bởi một bộ luật cho một quốc gia mà quái dị như thế thì bộ luật đạo đức vô hình thì sao nữa, nó có tác động không nhỏ đến đạo đức xã hội...”. Vị này chia sẻ thêm rằng ông thấy hết sức lo lắng cho đạo đức xã hội trong thời gian sắp tới một khí các sứ mệnh của người làm công tác pháp lý bị đánh tráo. Bởi trong một phiên tòa, có các bộ phận công tố, luật sư bào chữa, hội thẩm nhân dân và chánh án, thư ký tòa án. Mỗi vị trí đều có chức năng, sứ mệnh riêng nhằm bảo vệ sự nghiêm minh của đạo đức, pháp lý. Chánh án không thể là người nêu tội của bị cáo, bị can, luật sư không thể là người tố tội thân chủ, hội thẩmnhân dân không thể đóng vai trò hỏi cung giống như công an hoặc công tố viên không thể là người giấu tội của bị cáo, bị can. Nhưng hầu hết các phiên tòa mà vị này theo dõi, mọi chuyện trở nên rối rắm, vị trí bị đảo lộn. Thậm chí, trước khi phiên tòa diễn ra, luật sư có thể mang quà cáp đến nhà chánh án để xin chánh án đừng bác bỏ các trích lục của mình. Đây là chuyện vừa khôi hài vừa bỉ ổi. Nhưng nó từng xảy ra! Trong lúc tình hình xã hội rối ren, tội phạm ngày càng gia tăng và đáng sợ hơn cả là tội phạm có gốc gác con nhà cán bộ, có lý lịch đỏ đang ngày càng mạnh lên, các thành phần xã hội đen ngày càng lộng hành, đạo đức của nhân viên công lực cũng có vấn đề, giáo dục xã hội chủ nghĩa ngày càng mọc ra nhiều ung nhột và nguy cơ của nó là kéo theo nhiều thế hệ băng hoại. Trong trạng huống này, luật pháp và sự nghiêm minh của nhà làm luật hay đạo đức của luật sư, nhà báo đóng vai trò những con bù lon chưa bị hoen gỉ, níu kéo hệ thống đạo đức xã hội đang lung lay. Nhưng hiện tại, các nhà báo thuộc các hội đoàn nhà nước đang ngày càng trở nên nhảm nhí, lá cải không ra lá cải, bồi bút không rõ bồi bút mà liêm chính thì càng không thấy điều này. Tác hại của các bài báo vừa vô bổ vừa xuyên tạc vừa kém phẩm chất của nhiều nhà báo thuộc các hội, đoàn nhà nước đã nhanh chóng trở thành một loại hình cổ xúy cho những chuyện chẳng đâu vào đâu trong giới trẻ, đẩy họ đến chỗ hưởng thụ một cách vô tội vạ, không còn biết quan tâm đến xã hội, đồng loại. Bây giờ thêm chuyện luật sư bị đánh tráo chức năng, niềm tin của người dân dành cho công lý sẽ tiếp tục bị giảm thiểu và một khi không còn sức mạnh công lý che chở, người ta sẽ hành xử theo bản năng phòng vệ. Mà bản năng phòng vệ lại phát triển theo chiều hướng văn hóa cá nhân. Thử nghĩ, với một phông văn hóa như Việt Nam hiện tại, cộng thêm khuynh hướng phòng vệ và bản năng được kích hoạt thì xã hội này sẽ ra sao? Đạo đức sẽ đi về đâu? Đó là những câu hỏi của một nhà xã hội học, và đó cũng là trăn trở chung của nhiều trí thức trong nước sau biến cố 434 con người trong Quốc hội Việt Nam bấm nút đồng thuận thông qua qui định luật sư phải tố tội thân chủ. Nhìn chung, phản ứng của các trí thức trước qui định này là thất vọng và ngạc nhiên về trình độ làm luật của các đại biểu Quốc hội Việt Nam.  
    • RFA
      2017-06-23
        Một bức ảnh chụp vào ngày 23 tháng 3 năm 2014 cho thấy một Không lực Hoàng gia Úc AP-3C Orion cất cánh tại Căn cứ RAAF Pearce ở Perth.  AFP photo       Australia hôm 23 tháng 6 đồng ý gửi 2 máy bay do thám đến giúp Philippines chống lại phiến quân Hồi Giáo ở miền Nam Philippines. Đây là hay máy bay AP – 3C Orion. Hai máy bay này có nhiệm vụ do thám ở khu vực thành phố Marawi nơi giao tranh giữa quân chính phủ và phiến quân Maute đã kéo dài 5 tuần lễ. Phiến quân tuyên bố khu vực này là lãnh thổ Hồi Giáo. Bộ trưởng Quốc phòng Australia, Marise Payne cho biết đe dọa khu vực đến từ chủ nghĩa khủng bố và đặc biệt là các tay súng Nhà nước Hồi Giáo và nước ngoài đang là mối đe dọa trực tiếp đối với Australia và lợi ích của nước này. Người phát ngôn quân đội Philippines cho biết hai chiếc máy bay sẽ giúp đối phó với tình trạng quá khích ở Mindanao, miền Nam Philippines, nơi có 22 triệu người dân. Đây là nơi những kẻ ly khai, và các nhóm cướp biển, bắc cóc đang phát triển mạnh trogn các thập niên qua.
    • RFA
      2017-06-23
        Hỏa tiễn Hyunmoo do Nam Hàn sản xuất.  AFP photo       Tổng thống Nam Hàn Moon Jae-in ngày 23/6 đã thị sát vụ phóng thử hỏa tiễn Hyunmoo do nước này tự sản xuất. Hoạt động này được cho là một lời cảnh báo gửi đến Bắc Triều Tiên. Hiện chưa có thông tin chính xác hỏa tiễn bay được bao xa nhưng phát ngôn phát ngôn nhân của Tổng thống Moon Jae-in - ông Park Soo-hyun nói với hãng AP là hỏa tiễn chạm đến đích. Ông Park cũng cho biết Tổng thống Moon nói rằng Nam Hàn cần duy trì khả năng quân sự để áp đảo Triều Tiên nhằm giữ gìn hòa bình trên bán đảo này, bảo thêm rằng việc đối thoại với Bắc Hàn chỉ có thể thực hiện khi Nam Hàn có lực lượng quân sự đủ mạnh và các chính sách ràng buộc với Bình Nhưỡng cũng chỉ khả thi nếu Seoul có khả năng áp đảo Bình Nhưỡng về quân sự. Nhà lãnh đạo Hàn Quốc đã nhấn mạnh cần phải áp đặt thêm các biện pháp trừng phạt mạnh mẽ hơn nếu Triều Tiên phóng thử tên lửa đạn đạo liên lục địa hay tiến hành vụ thử hạt nhân lần thứ 6.
    • RFA
      2017-06-23
        Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình.  AFP photo   Chủ tịch Trung Quốc sẽ thăm lãnh thổ Hồng Kong vào tuần tới để kỷ niệm 20 năm ngày cựu thuộc địa Anh Quốc này được trao trả lại cho Trung Quốc. Tin này được báo chí tại Hồng Kong loan đi vào ngày 23 tháng 6, tuy nhiên vẫn chưa có tin chính thức về chuyến thăm ông Tập từ Bắc Kinh. Đây sẽ là chuyến thăm Hồng Kong đầu tiên của ông Tập trên cương vị Chủ tịch nước Trung Quốc, kể từ khi ông nắm chức vụ này vào năm 2013. Ông sẽ cùng phu nhân là bà Bành Lệ Quân đến Hồng Kong vào ngày thứ năm 29 tháng sáu, và ở lại cho đến ngày 1 tháng bảy, ngày mà 20 năm trước Trung Quốc tiếp quản Hồng Kong từ Anh Quốc. Chương trình thăm viếng Hồng kong của ông Tập cũng sẽ bao gồm việc tham dự vào buổi lễ nhậm chức của Tân đặc khu trưởng Hồng Kong, bà Lâm Trịnh Nguyệt Nga. Các nhà hoạt động xã hội tại Hồng Kong cho biết là họ đang chuẩn bị tổ chức biểu tình nhân chuyến thăm của ông Tập và điều này chắc chắn sẽ dẫn đến việc tăng cường các biện pháp an ninh tại Hồng Kong. Hồng Kong hiện được xem là một lãnh thổ thuộc Trung Quốc, nhưng theo qui chế ‘một quốc gia, hai thể chế’ với hiến pháp riêng và duy trì một số quyền tự do báo chí, ngôn luận riêng. Đó là thỏa thuận giữa Bắc Kinh và Luân Đôn khi thuộc địa này được trao lại cho Hoa Lục vào năm 1997.