Chatbox
    You don't have permission to chat.
    Load More

Forums

  1. Thông Báo

    1. 1
      post
  2. Tin Tức

    1. 928
      posts
    2. 568
      posts
    3. 105
      posts
    4. 4,406
      posts
    5. 90
      posts
    6. 479
      posts
    7. 408
      posts
    8. 26
      posts
    9. 12
      posts
  3. Đời Sống Xã Hội & Tâm Linh

    1. 60
      posts
    2. 98
      posts
    3. 3
      posts
    4. 21
      posts
  4. Văn Hóa & Nghệ Thuật

    1. 33
      posts
    2. 115
      posts
    3. 12
      posts
    4. 92
      posts
    5. 125
      posts
  5. Âm Nhạc

    1. 24
      posts
    2. 246
      posts
    3. 16
      posts
    4. 30
      posts
  6. Giải Trí

    1. 121
      posts
    2. 4
      posts
  7. Hoàng Sa (VN) Lưu Trử - Storage

    1. 2
      posts
  • Images

  • Latest Videos

  • Video Statistics

  • Posts

    • Việt Nam cũng đã biết rõ hai điều: thứ nhất, từ Thế Chiến II, không một nước nào từ Âu tới Á đã giầu mạnh lên được mà không phải nhờ Mỹ; và thứ hai, chỉ có Mỹ mới đối lại được với TQ.
        Tổng Thống Hoa Kỳ Donald Trump đọc diễn văn tại buổi họp cấp tổng giám đốc tham dự Hội Nghị Thượng Đỉnh APEC tổ chức tại Đà Nẵng ngày 10 Tháng 11, 2017. (Hình: Anthony Wallance/AP) Vậy là cả bốn tổng thống Mỹ đã chính thức thăm viếng Việt Nam. Cái khác nhau là hai TT Clinton và Obama đã tới Hà Nội vào năm thứ tám, năm cuối cùng của nhiệm kỳ hai (Clinton: 16/11/2000 và Obama: 20/5/2016).   TT Bush công du vào năm thứ sáu (17/11/2006). Lần này, TT Trump chính thức thăm viếng nội trong 11 tháng kể từ khi dọn vào Tòa Bạch Ốc. Việt Nam lại là nước đầu tiên trong nhóm quốc gia ở Biển Đông trên lộ trình công du của ông. Sự sắp xếp về thời điểm thăm viếng, và thứ tự trước sau trong các chuyến đi của một lãnh đạo luôn có một ý nghĩa sâu xa về chính sách ngoại giao.   Việc ông Trump muốn xích lại gần Việt Nam thì đã lộ rõ ngay từ khi ông phát biểu tại APEC ở Đà Nẵng: “Tôi rất vinh dự được có mặt tại Việt Nam, ở trung tâm của vùng Ấn Độ – Thái Bình Dương.” Từ trước đến nay, các lãnh đạo Mỹ luôn nói đến Việt Nam trong khung cảnh Đông Nam Á hay vùng Biển Đông. Bây giờ, bất chợt, nói đến Việt Nam trong bối cảnh của cả khu vực Ấn Độ – Thái Bình Dương: và đặt Việt Nam vào ngay trung tâm. Khu vực này về tên gọi thì không mới nhưng về thực chất đối với ông Trump là mới, và ông đang cố gắng để quảng bá.   Tại Hà Nội, bản Tuyên Bố Chung nhắc tới khu vực này hai lần. Cũng vậy, trong bài phát biểu cám ơn thịnh tình của Việt Nam ông Trump lại nhắc tới hai lần nữa.   Theo tờ Forbes ngày 12/11/2017 thì “Việt Nam là nước có lợi nhiều nhất trong chuyến đi. Việt Nam nhận được cả hai cái YES từ ông Trump. Việt Nam muốn hai điều:   -Thứ nhất, Mỹ thực sự quan tâm đến sự lo ngại của VN về tranh chấp lãnh thổ ở Biển Đông. Trước công du, ông Trump đã cho chiến hạm đi xuyên qua biển, sát cạnh những hòn đảo TQ đang xây dựng hoặc tranh chấp. Ngày Chủ Nhật, ngay trước chuyến thăm Hà Nội của ông Tập Cận Bình, ông Trump lại đề nghị có thể giúp làm trung gian hay trọng tài về tranh chấp Biển Đông. Forbes cho rằng ông Trump biết rõ TQ luôn chống lại vấn đề trọng tài do một trung gian thứ ba chứ đừng nói tới Mỹ (thật vậy, ngày 13/11/2017 báo South China Morning Post từ Hồng Kông đã bình luận rằng việc ông Trump đề xuất làm trung gian tranh chấp Biển Đông sẽ khiến Bắc Kinh khó chịu và phủ bóng xuống quan hệ của ông Trump với ông Tập). Sở dĩ ông Trump cứ đề nghị như vậy là “để cho thấy rằng Mỹ thừa nhận sự lo lắng của Việt Nam và tối thiểu là không phải là không đứng về phía Việt Nam;” và   – Thứ hai, Mỹ tiếp tục ngoại thương tự do đối với Việt Nam mặc dù đã rút khỏi TPP, vì ngoại thương chiếm tới 89% tổng sản xuất GDP của nước này ($201 tỷ, năm 2016). Dù ông Trump tấn công các nước (nhất là TQ) tại APEC về mậu dịch bất công đối với Mỹ, nhưng tại Hà Nội ông đã nhân nhượng, dù cán cân thương mại Mỹ – Việt càng ngày càng thâm thụt đối với Mỹ (nguyên 9 tháng đầu của năm 2017 đã lên tới gần $29 tỷ so với $32 tỷ của cả năm 2016 và $31 tỷ, năm 2015). Về điểm này ông chỉ nói rằng sẽ chờ mong để tiến tới thương mại hai chiều một cách “công bình và hỗ tương” (fair and reciprocal)’ và kêu gọi phải “minh bạch hơn” (more transparent).   Tại sao bất chợt, Mỹ chú ý và ưu đãi Việt Nam? Để tìm câu trả lời, hãy   Nhìn lại cuộc chiến Việt Nam   Tiền đề của tiểu luận là như thế này: ngày nào mà Trung Quốc (TQ) là đối thủ nguy hiểm của Mỹ ở Biển Đông thì ngày ấy Việt Nam là địa điểm chiến lược quan trọng nhất đối với Mỹ tại nơi đây. Ngược lại, khi TQ hết là thù địch thì vai trò chiến lược của Việt Nam đối với Mỹ cũng chấm dứt.   Khi đồng minh nhảy vào   Trong Thế Chiến II, Hoa Kỳ không để ý tới Việt Nam vì Trung Hoa Quốc Gia dưới trướng Thống chế Tưởng Giới Thạch là đồng minh gần gũi nhất của Hoa Kỳ ở Thái Bình Dương.   Mùa Thu, 1949 khi Hồng quân tiến vào Bắc Kinh thì chuông báo động ở Washington rung lên.   Sang Đông, Hội Đồng An Ninh Quốc Gia (National Security Council – NSC) nhóm họp tại Toà Bạch Ốc dưới quyền chủ toạ của Tổng Thống Truman để duyệt xét một văn bản rất dài và quan trọng do NSC soạn về ‘Lập trường của Chính phủ Hoa Kỳ về Á Châu’ trước sự đe doạ của Cộng sản, kèm theo là những hành động cần thiết và thiết lập một chính sách rõ rệt về Á Châu để thực hiện ba mục tiêu, quan trọng nhất là để “ngăn chận bất cứ liên minh quyền lực nào (Liên Xô-Trung Quốc) có thể đưa tới sự đe doạ an ninh của Hoa Kỳ phát xuất từ khu vực này” (xem Khi Đồng Minh Nhảy Vào – KĐMNV, Chương 3).   Tiếp theo là công hàm của Bộ Ngoại Giao (ngày 7/3/1950) xác nhận Việt Nam là địa điểm quan trọng nhất về chiến lược tại Đông Nam Á.   Ngày 25/6/1950 Bắc Hàn tràn xuống Nam Hàn. Tháng 10/1950 Trung Quốc nhảy vào chiến trường. Mỹ phản ứng mạnh: TT Truman đưa quân sang tham chiến. Nhìn vào Việt Nam, Mỹ bắt đầu viện trợ cho Pháp để chiến đấu thay cho mình. Huấn lệnh NSC 124 – ngày 13 tháng 2, 1952 còn xác định: Đông Dương còn quan trọng hơn cả Triều Tiên rất nhiều” (KĐMNV, trang 103).   Sau Hiệp định Geneva (21/7/1954), Pháp quyết đinh rút lui, lập tức Mỹ nhảy vào Miền Nam để ngăn chận TQ. Hiệp Định Geneva vừa ký xong tháng 7, 1954 thì tháng 8, 1954 Hoa Kỳ “Hoạch định toàn bộ những hoạt động, gồm cả chính trị, tâm lý, quân sự, và kinh tế để có thể áp dụng nhằm bảo đảm cho Miền Nam được tồn tại là một quốc gia tự do, đồng thời giúp củng cố đất nước này thành một hàng rào vững chắc để ngăn chận sự bành trướng của cộng sản.”   Từ đó Miền Nam trở thành tiền đồn của thế giới tự do.   Kết thúc năm 1954, ngày 24 tháng 12, sau khi TT Eisenhower đã có lập trường dứt khoát, Ngoại trưởng Dulles khẳng định: “Đầu tư vào Việt Nam là đúng lý, dù chỉ là để mua thêm thời gian giúp xây dựng sức mạnh ở những nơi khác trong vùng.” Rồi ông còn chọn ngày để nhảy vào Việt Nam: “Chúng ta phải tiến hành như đã dự định, và ta phải lao vào (take the plunge), bắt đầu từ ngày 1 tháng 1, 1955.”   Trong thời gian 1955 – 1970: nói chung thì Miền Nam nhờ Mỹ giúp để vừa bảo vệ cho chính mình vừa giữ vai trò tiền đồn canh gác Trung Cộng (Mỹ gọi là Red China) khỏi tràn xuống Biển Đông.   Khi đồng minh tháo chạy   Tới năm 1971 thì Mỹ đảo ngược về chính sách. TT Nixon thay đổi lập trường, muốn biến đổi Trung Quốc từ thù thành bạn. Ông thuyết phục Quốc Hội: “Chúng tôi đang chuẩn bị để thiết lập một cuộc đối thoại với Bắc Kinh. Chúng ta không thể chấp nhận giáo điều của họ, hoặc quan niệm rằng Trung Cộng phải thực hiện quyền bá chủ Á Châu. Nhưng chúng tôi cũng không muốn áp đặt lên Trung Quốc một vị trí quốc tế phủ nhận các lợi ích quốc gia hợp pháp của mình.” Rồi ông thêm: “Trung quốc và Hoa kỳ chia sẻ nhiều quyền lợi song hành và có thể cùng nhau hành động để làm cho đời sống của nhân dân hai nước thêm phong phú.”   Khi TQ không còn là thù địch đe dọa Mỹ và đã thành bạn đồng phường thì Miền Nam Việt Nam hết còn là tiền đồn của Thế giới Tự Do. Mở cửa Bắc Kinh thì tất phải đóng cửa Sàigòn. Sau khi rời bỏ Miền Nam thì Mỹ cũng ngoảnh mặt đi khỏi Biển Đông vì khu vực này cũng hết còn bị đe dọa. Tại sao? Vì TQ tuyên bố chính sách đối với các quốc gia trong vùng là dung hòa, không quan tâm nhiều tới tranh chấp mà chỉ nhắm vào cộng tác để phát triển “ zhu quan zai wo, ge zhi zheng yi, gong tong kai fa” – chủ quyền ở ta, gạt bỏ tranh chấp, hợp tác khai thác.   Trung Quốc lật thế cờ, Mỹ quay lại Việt Nam   Từ khi nối lại bang giao với Mỹ, TQ đã phát triển, tiến bộ vượt bực về hết mọi mặt: quân sự, kinh tế, tài chính nhờ vào kỹ thuật, tiền bạc, thị trường Mỹ. Ngày nay thì TQ đã mạnh đủ để lật ngược thế cờ, ra mặt đối đầu với Mỹ. Ngay từ năm 2000 TQ đã có những hành động khiêu khích: tuyên bố chủ quyền về khu vực khí đốt gần đảo Natura phía đông bắc Sumatra (Nam Dương) và tranh chấp với Nhật về quần đảo Senkaku ở Đông hải. Tháng 4, 2000 máy bay khu trục J-811 của TQ đụng ngay vào máy bay trinh sát của Hải quân Mỹ khoảng 70 dậm cách đảo Hải Nam: phi công TQ tử nạn và máy bay của Mỹ buộc phải đáp xuống Đảo Hải Nam. Toàn bộ phi đoàn bị bắt. Cho nên cũng vào năm 2000 Mỹ đã quay lại, nhìn thật kỹ vào Việt Nam:   Tháng 11/2000 TT Clinton là tổng thống đầu tiên sang Việt Nam kể từ chuyến viếng thăm Sài Gòn của TT Nixon năm 1969.   Tháng 11/2006 đến lượt TT Bush. Cả hai ông đều kêu gọi quên đi quá vãng và hướng về tương lai để cùng chung nhau xây dựng hòa bình và thịnh vượng   Việt Nam trở về chỗ đứng lịch sử   Tới năm 2011 thì Mỹ bắt đầu thi hành chiến lược xoay trục về Á Châu, về Biển Đông. Và khi Mỹ trở về Biển Đông thì Việt Nam lại trở về chỗ đứng lịch sử: vị trí chiến lược quan trọng nhất tại khu vực này.   Tháng 11/2016 TT Obama sang thăm Việt Nam. Trong dịp này ông tuyên bố “sẽ đưa mối quan hệ hợp tác an ninh Việt – Mỹ lên tầm cao mới” và “với chuyến thăm này, chúng ta đã đặt mối quan hệ Việt – Mỹ lên một nền tảng vững chắc hơn trong nhiều thập kỷ tới.”   Tháng 11 năm nay (2017) thì Việt Nam là quốc gia đầu tiên trong vùng Biển Đông TT Trump đến viếng thăm.   Khác với muc đích thăm viếng Trung Quốc, Nhật, Nam Hàn, Phi Luật Tân, đến Việt Nam TT Trump không phải chỉ để thuyết pháp về ‘mậu dịch công bằng đối với Mỹ,” hay chống lại hiểm họa Bắc Hàn. Mục đích chính là chiến lược: làm sao để Việt Nam nghiêng về Mỹ trong bối cảnh mới theo sáng kiến có thể nói là lịch sử của Ông: “giấc mơ Ấn Độ – Thái Bình Dương”   Tại Đà Nẵng-APEC 2017, ông nói “tất cả có thể cùng nhau phát triển thịnh vượng trong tự do và hòa bình.” Nhưng xét ra cho kỹ thì ta thấy rằng “cùng nhau phát triển thịnh vượng” thì dễ nhưng “trong tự do và hòa bình” thì khó. Khó vì TQ gây hấn ngày một mạnh. Bởi vậy, quyền lợi hỗ tương quan trọng nhất đối với Việt Nam và Hoa Kỳ là ngăn chận sự bành trường mau lẹ của Trung Quốc.   Nếu như trong chuyến thăm Việt Nam ông Obama chỉ khéo léo thúc đẩy Việt Nam qua việc nhắc lại câu thơ của Lý Thường Kiệt, rằng:   “Sông núi nước Nam vua Nam ở” thì ông Trump – con người bộc trực, nghĩ sao nói vậy – đã nhắc rằng:   “Hai Bà Trưng đã đánh thức tinh thần của người dân vùng đất này. Đó là lần đầu tiên người dân Việt Nam đứng lên đấu tranh cho sự độc lập và niềm tự hào của các bạn.”   Trong hội trường gồm lãnh đạo của cả 21 thành viên và ngay trước mặt ông Tập Cận Bình mà nhắc đến như vậy thì cũng không phải là chỉ để nói bâng quơ. Chắc cố vấn ông Trump cũng đã cho ông biết câu chuyện về người thủ tướng lỗi lạc nhất của TQ là Chu Ân Lai đã nói về Hai Bà Trưng (như chúng tôi đã đề cập trong bài “Chu Ân Lai và Hoàng Sa”): “Hai nghìn năm trước đây, Trung Quốc đã xâm lược Việt Nam, và Trung Quốc đã bị đánh bại. Lại bị đánh bại bởi hai người đàn bà, hai nữ tướng.”   Câu hỏi được đặt ra là liệu “Việt Nam có được thuyết phục hay không?” Ngoài áp lực nặng nề, khuyến dụ, răn đe từ Phương Bắc, lại cỏn vấn đề khả tín của Hoa Kỳ. Chắc rằng Việt Nam cũng đã có câu hỏi: làm sao chúng tôi tin được rằng các ông sẽ không bỏ rơi chúng tôi như các ông đã tháo chạy khỏi Miền Nam? Đây là vấn đề nhức nhối nhất cho nước Mỹ không những đối với Việt Nam mà còn đối với các quốc gia khác trong vùng.   Để trả lời phần nào câu hỏi này thì TT Obama đã xác nhận: “Khi đến Việt Nam, tôi ý thức được quá khứ, ý thức được lịch sử khó khăn, nhưng mặt khác cũng hướng đến tương lai, đến sự thịnh vượng, đến những mục tiêu an ninh và ổn định để hai nước có thể thúc đẩy lẫn nhau. Rồi một cách tế nhị, như để cam kết sự chung thủy, ông trích tryện Kiều :   “Rằng trăm năm cũng từ đây. Của tin gọi một chút này làm ghi”   TT Trump thì không mấy văn hoa, phát biểu tại Hà Nội, ông đặt thẳng vấn đề quyền lợi hỗ tương: “Chúng ta đã gắn kết dần với nhau để tìm được những mục tiêu chung, những lợi ích chung. Và đó là điều đang diễn ra. Chúng tôi tới đây hôm nay để tái khẳng định những gắn kết đó.” Rồi Thông Cáo Chung cũng nhắc lại việc “mở rộng quan hệ đối tác toàn diện giữa hai nước trên cơ sở …các lợi ích và mong muốn chung.” Ta có thể giải thích rông ra điều Trump muốn nói : lợi ích quan trọng nhất của cả hai bên Việt – Mỹ là ngăn chận tham vọng của Trung Quốc. Mà tham vọng này thì từ bây giờ sẽ không bao giờ chấm dứt, cho nên chúng tôi sẽ không bao giờ làm cái lầm lỡ thứ hai là ôm ông TQ vào lòng (và bỏ rơi Việt Nam nữa). Đầu thập kỷ 1970 chúng tôi ôm TQ mà không e ngại vì lúc ấy nước này còn đứng vào hàng nghèo nhất thế giới, chưa mạnh về quân sự: năm 1969 xuýt nữa bị Liên Xô tấn công nguyên tử nếu không có sự can thiệp của Mỹ.   Thật vậy, tất cả cũng chỉ là quyền lợi: chẳng có bạn bè vĩnh viễn (và cũng chẳng có kẻ thù vĩnh viễn) mà chỉ có quyền lợi vĩnh viễn, như Lord Palmerston, Thủ tướng Anh đã từng nhấn mạnh (xem KĐMNV, Phần Kết).   Về quyền lợi thì phía Việt Nam cũng đã biết rõ hai điều: thứ nhất, từ Thế Chiến II, không một nước nào từ Âu tới Á đã giầu mạnh lên được mà không phải nhờ Mỹ; và thứ hai, chỉ có Mỹ mới đối lại được với TQ.   Để đáp lại thịnh tình của TT Trump trong chuyến công du này, Việt Nam cũng đã có ba hành động tương đối là tượng trưng:   1. Về kinh tế: ký hợp đồng $12 tỷ mua sản phẩm của Mỹ;   2. Về quân sự: “hoan nghênh hàng không mẫu hạm Mỹ lần đầu tiên tới thăm một hải cảng (Cam Ranh) của Việt Nam trong năm 2018” và “khẳng định kế hoạch hợp tác quốc phòng Việt – Mỹ trong giai đoạn 2018-2020.” (Ông Trump nhấn mạnh sẽ bắt đầu ngay việc sửa soạn chiến thuật này).   3. Về chính trị, ngoại giao: đã sắp xếp mời ông Trump đến Hà Nội, dự yến tiệc, phát biểu, ra thông cáo chung một ngày trước khi ông Tập tới (cũng từ Đà Nẵng) tuy dù đón tiếp ông Tập long trọng hơn ông Trump nhiều.   Điểm thứ 2 và 3: nghe thì đơn giản nhưng là những điểm rất nhạy cảm đối với ông Tập. Một điều đáng chú ý là về phía người dân thì chỉ hoan hô ông Trump mà không để ý tới ông Tập. Để biết rõ hơn liệu Việt Nam có được thuyết phục hay không, ta phải theo rõi những hành động có thực chất của cả hai bên trong những ngày tháng sắp tới./.   Nguyễn Tiến Hưng   (Người Việt)
    • Harare khi biết tin thời đại của ông Mugabe đã kết thúc. Tổng thống Zimbabwe Robert Mugabe từ chức hôm thứ Ba 21/11, một tuần sau khi quân đội và các đồng minh chính trị của ông hành động chống lại ông, kết thúc chế độ cai trị kéo dài bốn thập kỷ của người từng được xem như một anh hùng độc lập trở thành một lãnh tụ đầy quyền lực tiêu biểu ở châu Phi.   Theo Reuters, một tuần sau khi quân đội tiếp quản chính quyền và trục xuất ông Mugabe ra khỏi đảng cầm quyền ZANU-PF, ông Mugabe từ chức sau khi quốc hội bắt đầu thủ tục luận tội ông, một hình thức để hợp thức hóa quyết định phế truất ông.   Dân chúng nhảy múa và bấm còi xe reo mừng trên các đường phố của thủ đô Harare khi biết tin thời đại của ông Mugabe đã kết thúc. Ông là người đã lãnh đạo Zimbabwe từ khi nước này tuyên bố độc lập vào năm 1980.
      (VOA)
    • Bây giờ, các ông ấy tức tối bởi người dân sử dụng internet biết được nhiều thứ, dùng mạng xã hội để bày tỏ thái độ, quan điểm, suy nghĩ cá nhân, trừ một số ông muốn chỉ mình được dùng, còn lại phần lớn ngu internet, muốn người khác phải ngu theo mình.   Hình minh họa Xứ này nó buồn cười nhố nhăng ở chỗ:

      Hồi xưa các ông cán bộ cấm dân đọc tiểu thuyết lãng mạn 30-45 (không xuất bản, không truyền bá, không dạy, chỉ nói xấu thì là cấm chứ còn gì), cấm hát nhạc vàng (đứa nào hát nhạc vàng bị đi tù) nhưng riêng các ông ấy tha hồ đọc, tha hồ hát.

      Ngày xưa các ông ấy đặt ra thứ phim tư liệu (thường là phim sex, phim có cảnh hở hang; phim đồi trụy của "bọn tư sản, đế quốc", phim của "chế độ ngụy quyền Sài Gòn thối nát") cấm chiếu, nhưng phải thường xuyên chiếu riêng cho các ông ấy xem.

      Ngày xưa các ông ấy bảo tất cả cho tiền tuyến, tất cả cho chiến thắng, thóc không thiếu một cân, quân không thiếu một người, cả nước ra trận nhưng hầu hết các ông ấy cho con đi học nước ngoài Liên Xô, Tiệp Khắc... (trừ vài cụ liêm chính như Phạm Văn Đồng, Võ Văn Kiệt...).

      Ngày xưa các ông ấy cấm nghe đài địch (Sài Gòn, Hoa Kỳ, BBC...) nhưng các ông ấy nghe từng giờ, bảo để biết mình biết người mà đối phó với nó.

      Ngày xưa các ông ấy phân biệt tin do TTXVN lấy về hằng ngày từ các nguồn phải có bản tin riêng, đặc biệt, mật... chỉ các ông ấy mới có quyền đọc, luôn có dòng chữ không phổ biến, nhưng phải hạn biến cho các ông ấy.

      Bây giờ, các ông ấy tức tối bởi người dân sử dụng internet biết được nhiều thứ, dùng mạng xã hội để bày tỏ thái độ, quan điểm, suy nghĩ cá nhân, trừ một số ông muốn chỉ mình được dùng, còn lại phần lớn ngu internet, muốn người khác phải ngu theo mình.

      Nói chung, các ông ấy ảo tưởng, tự cho mình là thánh thần, là siêu nhân, là tinh hoa trời đất, là đỉnh cao trí tuệ, là chót vót mây xanh, có thuốc ngừa (không phải thuốc ngừa thai), không bị ô nhiễm, còn dân chúng là cỏ rác, bùn đất cả, dễ hư hỏng. Các ông ấy tự quy định mình phải khác mọi người, hơn mọi người, đối lập với số đông, ngay cả cống hiến, đóng góp cũng theo kiểu riêng của mình (con mày đi bộ đội, con tao đi nước ngoài, đều là đóng góp, các ông ấy lý luận thế).

      Nay thì internet, mạng xã hội đã sổ toẹt tất cả, khiến dân trí ngày càng cao, làm cho các ông ấy choáng váng, tức tối. Đó là lý do đám các ông ấy nói chung, các ông Vũ Đức Đam, Võ Văn Thưởng, Trương Minh Tuấn liên tục đăng đàn hằn học với mạng xã hội, với Facebook (phây búc), với Google (gu gồ). Tôi thương hại các ông ấy, cứ nghĩ là bậc "trí giả", ai ngờ trí giả thật. Điều duy nhất các ông có thể độc quyền được, đó là sự hão huyền, ảo tưởng.

      Tôi chỉ muốn khuyên các ông ấy rằng cuộc sống có quy luật của nó. Cản lại quy luật cuộc sống sẽ bị chính bánh xe của quy luật nghiền nát.

      Nguyễn Thông   (FB. Nguyễn Thông)
    • Một chuyên gia tài chính ở TP.Hồ Chí Minh bình luận với BBC rằng việc cho phép ngân hàng phá sản "không có nghĩa sẽ làm ngân hàng dễ phá sản hơn."   Truyền thông Việt Nam tường thuật, Quốc hội vừa thông qua Luật các tổ chức tín dụng sửa đổi, có hiệu lực từ ngày 15/1/2018, theo đó các ngân hàng thuộc diện kiểm soát đặc biệt có thể tiến hành phá sản.   Động thái này diễn ra trong bối cảnh có tranh cãi về quy định hiện hành chỉ trả cho người gửi tiết kiệm 75 triệu đồng nếu một ngân hàng phá sản.   Các báo Việt Nam trích nhiều ý kiến cho rằng quy định này là "vô lý", và như trang Tuổi Trẻ trong ngày 26/10 viết, "nếu xảy ra tình huống đó, người dân không an tâm, phản ứng dây chuyền, rất bất lợi cho hệ thống ngân hàng".   Cùng thời điểm, diễn ra vụ ông Vũ Công Liêm, Giám đốc Quỹ Tín dụng Thái Bình ở tỉnh Đồng Nai ôm 50 tỷ đồng 'mất tích', khiến hàng chục người dân lao đao, dân ôm băng rôn đòi tiền, theo báo VietnamNet.   Hình minh họa 'Ra tay cứu giúp'   Hôm 21/11, Tiến sĩ Phạm Phú Quốc, Đại học Kinh tế TP.Hồ Chí Minh nói với BBC: "Thông tin Quốc hội mới đồng ý cho phá sản ngân hàng yếu kém mà nhiều báo Việt Nam đưa là chưa chính xác.   "Việc quy định phá sản ngân hàng thật ra đã có từ lâu, từ Luật các tổ chức tín dụng năm 1997 (Điều 98) và Luật các tổ chức tìn dụng 2010. Kỳ này Quốc hội thông qua Luật sửa đổi, bổ sung một số điều của Luật Các tổ chức tín dụng 2010, trong đó có điều khoản tiếp tục quy định phá sản ngân hàng mà thôi."   "Theo tôi, quy định phá sản ngân hàng là nhằm tránh tâm lý ỷ lại từ các ngân hàng. Nếu không chấp nhận phá sản ngân hàng, nhà nước luôn phải ra tay cứu giúp mỗi khi họ có nguy cơ vỡ nợ. Điều này làm cho các ngân hàng có xu hướng mạo hiểm hơn trong các hoạt động kinh doanh để hưởng lợi nhuận cao vì không sợ đổ vỡ. Từ đó dễ tích lũy rủi ro cho hệ thống ngân hàng."   "Như vậy, việc không chấp nhận ngân hàng phá sản tưởng làm cho hệ thống tài chính an toàn hơn, nhưng về lâu dài sẽ không tốt."   Thống đốc Ngân hàng Nhà nước Lê Minh Hưng xác nhận "việc xử lý ngân hàng 0 đồng vẫn còn lúng túng, vì luật chưa có quy định"   "Cần thấy rằng, việc cho phép ngân hàng phá sản không có nghĩa sẽ làm ngân hàng dễ phá sản hơn. Ngân hàng Nhà nước còn có nhiều quy định, kiểm soát để hạn chế thấp nhất khả năng này. Chỉ khi thấy không thể phục hồi ngân hàng yếu kém thì mới để phá sản."   Đề cập về chuyện những khoản tiết kiệm hàng tỷ đồng của người dân sẽ đi đâu khi ngân hàng phá sản trong lúc khoản bồi thường theo quy định chỉ ở mức 75 triệu đồng, ông Quốc nói: "Một khi ngân hàng phá sản thì tài sản của ngân hàng sẽ được bán để thanh toán cho các chủ nợ, nếu còn dư mới trả lại cho cổ đông. Vì vậy, chủ nợ nào gởi tiền nhiều hơn 75 triệu đồng thì số tiền chưa được bảo hiểm thanh toán vần được tiếp tục thanh toán từ tiền bán tài sản."   "Như vậy, những người gởi tiền nhiều hơn 75 triệu đồng chỉ bị mất tiền trong trường hợp bán tài sản ngân hàng nhưng không thu đủ số tiền để thanh toán tiếp."   "Để hạn chế tình trạng này, Ngân hàng Nhà nước, theo Hiệp ước Basel, có qui định các ngân hàng cần phải đạt chuẩn an toàn vốn tối thiểu. Ngân hàng nào có tài sản rủi ro càng cao thì vốn tự có phải có cũng cao tương ứng, từ đó sẽ hạn chế việc bán tài sản khi phá sản vẫn không đủ thanh toán tiền gởi không bảo hiểm."   "Tôi được biết Ngân hàng Trung ương, tổ chức Bảo hiểm tiền gởi và các cơ quan chức năng khác luôn theo dõi hoạt động của các ngân hàng thương mại để hạn chế thấp nhất việc đổ vỡ."   "Trước khi phá sản một ngân hàng, tôi tin rằng Ngân hàng Trung ương cũng tìm cách thích hợp nhất giúp các ngân hàng đó phục hồi. Khi phá sản, cơ chế đảm bảo quyền lợi cho người gởi tiền như đã nói ở trên. Cho nên gởi tiền có thể nói là không phải không có rủi ro, nhưng được xem như hoạt động sinh lời rất ít rủi ro."   Hình minh họa Reuters hôm 20/11 dẫn lời ông Nguyễn Minh Phong, Viện Nghiên cứu Phát triển Kinh tế - Xã hội Hà Nội: "Việc cho phép ngân hàng tuyên bố phá sản rất có ích cho ngân hàng trung ương. Tuy nhiên, việc phá sản sẽ không được tuyên bố trong thực tế, vì giới chức sẽ chỉ thực hiện bước này như là cứu cánh khi tình trạng của một ngân hàng không còn khả năng cải thiện."   Hôm 31/10, Hãng xếp hạng tín nhiệm Moody's thông báo nâng triển vọng hệ thống ngân hàng của Việt Nam từ "ổn định" lên "tích cực" trong vòng 12-18 tháng tới.   (BBC)
    • Các diễn đàn Việt Nam đang nóng lên đề tài chính phủ yêu cầu các ông lớn Google, Facebook đặt máy chủ ở VN. Lý do được đưa ra là "Vấn đề An toàn thông tin". Viện lý do % người dùng Mạng xã hội (MXH) ở VN cao và người dùng ít ý thức trong vấn đề bảo mật thông tin các nhân.   Hình minh họa Trời ạ, các ông nói huỵch toẹt ra luôn đi chứ dấu dấu diếm diếm làm gì? Các ông không muốn người dân tố cáo, chia sẽ những sai phạm của các ông, của những người phục vụ trong băng nhóm các ông chứ các ông lo gì cho lợi ích của người dân? Những thông tin bạo lực, khiêu dâm... nó có từ khi internet mới ra đời chứ không phải từ khi có MXH.   Còn các ông lo người dùng mất thông tin các nhân? Trời ạ. Tôi sử dụng nick facebook này từ năm 2009, nhưng có ai qua trang face này biết số điện thoại của tôi chưa? Thế mà hàng ngày, tôi nhận được hàng mấy chục các cuộc gọi, nhắn tin mời chào mua đất, mua các sản phẩm tài chính, bảo hiểm, mời mọc các dịch vụ qua điện thoại, mua những sản phẩm dịch vụ trời ơi đất hỡi mà tôi nào có quan tâm. Vậy thông tin sđt của tôi ở đâu mà những tay bán hàng kia có? Tôi dám chắc thông tin của tôi bị lộ là do:   1. Khi tôi đăng ký kinh doanh: ĐM các ông. Tôi đăng ký kinh doanh phát là sđt, thông tin email, ... của tôi nó chình ình trên trang thông tin của các ông và hàng trăm site thông tin liên kết khác. Các ông bảo mật thông tin người dùng như shit mà còn đi răn người khác.   2. Tôi đăng ký cho con đi học phát là ngay ngày mai, các dịch vụ bảo hiểm, dạy kèm, các trường anh ngữ... gọi điện tới tấp. Thông tin đó do đâu họ có?   3. Nhiều dịch vụ khác cũng liên quan tới việc bắt buộc phải khai báo thông tin cá nhân khác cũng share thông tin khách hàng một cách tự nhiên mà nhiều lúc ấm ức không chịu được.   Nếu các ông "có lòng" nghĩ tới việc bảo vệ thông tin cho người dùng thì chính các ông phải tự siết cấp dưới của mình, tự răn mình rằng lợi ích của người dân cũng chính là lợi ích của mình mà bảo vệ cho tốt.   Nếu các ông muốn Facebook, Google... đóng thuế, ok, đó là việc đương nhiên. VN là đất nước có chủ quyền và họ kinh doanh phải đóng thuế. Nhưng các ông lợi dụng bất cứ lý do gì để bịt miệng người dân, kiểm soát người dân, cắt đi những dịch vụ hữu ích đối với xã hội, cắt đi sợi dây liên lạc giữa VN với văn minh thế giới, biến VN thành ốc đảo như Bắc Triều thì tội lỗi của các ông với dân tộc là không nhỏ đâu.   Trần Công Vỹ

      (FB Trần Công Vỹ)
    • Một linh mục tại miền trung Việt Nam nói với BBC rằng mặc dù không công khai mời gọi tại giáo xứ của ông nhưng việc chính quyền địa phương chủ trương kết nạp Đảng cho giáo dân vẫn diễn ra từ xưa đến nay.   Nhiều địa phương đang thực hiện 'đưa Đảng vào đạo' "Có những giáo dân trở thành Đảng viên, làm các việc ghi chép và báo cáo lại các hoạt động của giáo xứ và được chính quyền trả lương," linh mục Đặng Hữu Nam, giáo xứ Phú Yên, Nghệ An, nói với BBC hôm 20/11.   Bình luận của ông được đưa ra sau khi trang Facebook lấy tên Thanh niên Công giáo mới đây xuất hiện một video clip cho thấy chính quyền tham dự buổi lễ chứng nhận sự kiện "Giáo họ Bình Yên" cho giáo họ Khoa Trường, thuộc giáo xứ Bố Sơn, giáo phận Vinh, Nghệ An.   Trong video, ca đoàn hát vang bài ca ngợi Chúa trước tấm phông có hình cờ đỏ búa liềm. Người tham dự phía dưới rất đông,có sắc áo của cả công an và quân đội.   Được biết, trên địa bàn tỉnh Nghệ An, mô hình này đã phát triển tại Thành phố Vinh, huyện Thanh Chương, huyện Nam Đàn. Tại huyện Nghi Lộc có các giáo họ Đức Vọng, Lộc Mỹ, Cổ Lãm đã được nhận danh hiệu "Giáo Họ Bình Yên".   Mục đích của mô hình 'Giáo họ Bình Yên' là giúp 'phát hiện, bồi dưỡng, kết nạp người có đạo và hàng ngũ đảng viên Cộng sản,' theo trang Facebook này mô tả.   'Đảng mềm dẻo hơn với đạo'   Việt Nam được xem là nước Phật giáo, với chỉ khoảng 7% người theo Công giáo.   Việc được xem là "đưa Đảng vào xứ đạo" là một hoạt động được ghi nhận gần đây của chính quyền nhiều địa phương.   Bài viết 'Bình yên những xứ đạo' trên báo Nhân Dân ngày 29/7 cho hay những người được mô tả là ''giáo dân ưu tú" của vùng xứ đạo huyện Cư Kuin, tỉnh Đắc Lắc, được kết nạp Đảng đã trở thành 'cầu nối gắn bó giữa cấp ủy, chính quyền địa phương và bà con trong xứ', là 'nhân tố thúc đẩy, đưa chủ trương, đường lối của Đảng, chính sách, pháp luật của Nhà nước vào cuộc sống, góp phần phát triển kinh tế - xã hội.'   Bài này cho biết từ năm 2007 đến nay 'Đảng bộ huyện kết nạp 82 đảng viên là người có đạo, nâng tổng số đảng viên là người có đạo trong huyện lên 110 đồng chí.'   Báo Hòa Bình trong bài viết 'Sức sống của Đảng giữa lòng xứ đạo' ngày 25/8 nói 'hơn 90% dân số và 100% đảng viên của thôn Hoàng Đồng huyện Lạc Thủy, tỉnh Hòa Bình, là đồng bào Thiên chúa giáo.'   Trả lời BBC từ Hà Nội, một nhà báo muốn ẩn danh nói "Đảng vẫn coi tôn giáo là công cụ của giai cấp tư sản, để bảo vệ chế độ tư sản, nên người theo tôn giáo, nhất là công giáo, cơ đốc vẫn là đối tượng đáng chú ý của chủ nghĩa xã hội, đặc biệt ở Việt Nam."   "Tuy nhiên hiện nay về sách lược, Đảng đã thay đổi rất nhiều, 'mềm dẻo hơn' trong cái nhìn đối với đạo".   Nhà báo này mô tả việc kết nạp một bộ phận người theo đạo vào Đảng có hai mục đích:   "Thứ nhất, Đảng muốn chứng tỏ cho xã hội thấy không phân biệt đối xử với người theo đạo. Thứ hai, để tuyên truyền đường lối của đảng tới tín đồ tôn giáo," nhà báo từ Hà Nội nói.   (BBC)
    • BẮC NINH, Việt Nam (NV) – Bốn trẻ sơ sinh chết chỉ trong một buổi sáng tại bệnh viện sản nhi tỉnh Bắc Ninh đang làm dư luận bàng hoàng về khả năng chuyên môn và có thể cả y đức của ngành y tế Việt Nam.   Người thân của 4 trẻ sơ sinh bị chết tại bệnh viện sản nhi Bắc Ninh chờ đợi bên ngoài bệnh viện. (Hình: Tuổi Trẻ) Tin được hầu hết các báo tại Việt Nam đưa tin cho hay 4 trẻ sơ sinh gồm 2 bé trai và 2 bé gái cân nặng từ 1.6 kg đến 2.3 kg, tất cả đều sinh non trong vòng 32-35 tuần, bị suy hô hấp nặng sau khi chào đời. Tất cả được chỉ định “điều trị nằm lồng ấp, thở máy, nuôi dưỡng tĩnh mạch, ăn sữa qua sonde dạ dày và được sử dụng kháng sinh.”   Cả 4 trẻ sơ sinh vừa kể đã qua đời từ khoảng 2 giờ sáng đến 9 giờ 30 sáng ngày Thứ Hai, 20 Tháng Mười Một, 2017, trong sự bàng hoàng của thân nhân và họ chầu chực phía bên ngoài bệnh viện đòi làm rõ nguyên nhân dẫn đến cái chết.   Bộ Y Tế ở Hà Nội đã vội cử một số chuyên viên đến Bắc Ninh vừa yểm trợ kỹ thuật bệnh viện sản nhi trong việc săn sóc điều trị bệnh cho trẻ sơ sinh. Viện Khoa Học Kỹ Thuật Hình Sự của Bộ Công An phối hợp với các cơ quan chức năng tiến hành mổ pháp y 2 cháu Vũ Đình Cò, ngày sinh 13 Tháng Mười Một 2017, và cháu Nguyễn Hà Vi, ngày sinh 16 tháng Mười Một 2017, để “điều tra làm rõ nguyên nhân tử vong.”   Kết quả giảo nghiệm ban đầu thấy loan báo là “nguyên nhân tử vong do sốc nhiễm khuẩn trên bệnh nhân đẻ non suy hô hấp yếu.” Và “kết luận sau cùng phải chờ cơ quan điều tra xác định.”   Bốn trẻ sơ sinh chết vào đúng thời điểm một bé hai tháng tuổi chết tại bệnh viện sản nhi Bắc Ninh sau khi tiêm kháng sinh. Tuy nhiên, cả 4 trẻ chết trong buổi sáng ngày này không chết vì chích thuốc kháng sinh.   Bệnh viện Nhi Trung Ương, bệnh viện Bạch Mai từ Hà Nội đã gửi một nhóm “hàng chục chuyên gia đầu ngành” về hỗ trợ chuyên môn cho bệnh viện sản nhi Bắc Ninh để “rà soát toàn bộ quá trình khám chữa bệnh, tìm ra nguyên nhân tử vong của 4 trẻ sinh non.”   Bệnh viện sản nhi Bắc Ninh tính đến ngày 19 Tháng Mười Một, có xấp xỉ 20 trẻ sơ sinh non tháng điều trị trong lồng ấp, trong đó có 2 trong số 4 trẻ mới tử vong, còn 2 bé khác đã “cai” lồng ấp trước đó 2 ngày. Khi hay tin có 4 trẻ sơ sinh chết, nhiều cha mẹ trẻ sơ sinh đang nằm trong lồng ấp đã xin được chuyển con bệnh viện nhi ở Hà Nội với hy vọng được chăm sóc tốt hơn.   Ngày 20 Tháng Mười, 2017, một trẻ vừa chào đời ngày đầu tiên được chích thuốc ngừa viêm gan B đã thiệt mạng ở tỉnh Kontum. Nhiều vụ thân nhân sản phụ, hoặc gia đình sản phụ đã nổi giận đuổi đánh nhân viên y tế và đập phá bệnh viện vì sản phụ hoặc con sơ sinh của họ, hoặc cả hai đã chết mà họ tin là từ sự tắc trách của y tá, bác sĩ.   Theo ước tính của Bộ Y Tế Hà Nội hồi năm 2013, tỉ lệ tử vong sơ sinh ở Việt Nam chiếm khoảng 18/1,000 số trẻ sinh ra. Với khoảng 1.5 triệu trẻ em được sinh ra hằng năm thì mỗi năm ở Việt Nam có khoảng 27,000 trẻ sơ sinh tử vong và mỗi ngày có trên 70 trẻ sơ sinh tử vong. Theo các thống kê hằng năm, tử vong sơ sinh chiếm tới 1/3 tổng số tử vong chung. Tỉ lệ này cũng cao hơn ở các khu vực miền núi, vùng sâu, hẻo lánh, nông thôn.   (Người Việt)
    • Ông Trần Đại Quang đã dành lại “thẩm quyền” Chủ tịch nước của mình, trên những “vấn đề đối nội và đối ngoại”, đúng như nội dung Hiến pháp đã qui định. Trong khi vụ “đốt lò” của ông Trọng, người “quạt lò” là nhà báo Huy Đức coi bộ đã “bỏ quạt”, củi khô củi ướt chất đống. Cái lò của ông Trọng đã nguội rồi.   Ông Nguyễn Phú Trọng nói:  “Trà Việt Nam không ngon bằng trà Trung Quốc” Trà Việt Nam không ngon bằng trà Trung quốc   Không biết ông Trọng có “ý đồ” gì khi biểu lộ ý kiến “trà VN không ngon bằng trà TQ” trước mặt ông Tập Cận Bình lúc hội kiến ông này ở phủ chủ tịch? Giả sử rằng thực tế nó là như vậy thì cũng là điều khó có thể nói ra trong một cuộc hội kiến ở tầm quốc gia. Vì đó là “quốc sỉ”, tức sỉ diện quốc gia. Trà TQ có cái “ngon” của trà TQ. Trà VN có cái nét đặc thù của trà VN. Người ta chọn trà này hay trà kia vì cái “gu” của mình. Cá nhân tôi thì thích cà phê hơn trà nhưng khi tôi uống trà thì tôi chọn trà Bảo lộc. Ông Trọng là người đứng đầu lực lượng “lãnh đạo nhà nước và xã hội”. Việc này khiến tiềm thức “vọng ngoại” một thời của ta thức dậy, một thời mê muội “đồng hồ Liên Xô tốt hơn đồng hồ Thụy Sỹ, trăng Trung Quốc tròn hơn trăng nước Mỹ”.   Theo tôi, tình hình “trỗi dậy” trong cảnh “chết đi sống lại” của ông chủ tịch nước Trần Đại Quang, qua Hội nghị APEC tại Đà Nẵng, vai trò tổng bí thư của ông Trọng mờ nhạt, nếu không nói là bị “xóa bỏ”, trong những nghi thức đón khách nước ngoài ở tầm “nguyên thủ quốc gia”.   Rõ ràng ông Trần Đại Quang đã dành lại “thẩm quyền” Chủ tịch nước của mình, trên những “vấn đề đối nội và đối ngoại”, đúng như nội dung Hiến pháp đã qui định. Trong khi vụ “đốt lò” của ông Trọng, người “quạt lò” là nhà báo Huy Đức coi bộ đã “bỏ quạt”, củi khô củi ướt chất đống. Cái lò của ông Trọng đã nguội rồi.   Vì vậy vụ khen trà TQ ngon hơn trà VN không phải là điều lỡ lời. Ông Trọng muốn ông Tập Cận Bình ủng hộ mình trong cuộc đua cạnh tranh quyền lực.   Theo tôi, vụ này ông Tập Cận Bình sẽ không giúp gì được ông Trọng.   Ông Tập xuất thân là tiến sĩ luật. Những tham mưu thân cận nhứt của ông Tập cũng là những chuyên gia, học giả... về luật. Thành công thứ nhứt của ông Tập (khiến ông trở thành hạt nhân lãnh đạo TQ hiện đại) là đã xây dựng được mô hình “quốc gia pháp trị xã hội chủ nghĩa”. Công cuộc này xem ra là “dài hơi”, vì quá thình xây dựng trải qua ba đời chủ tịch TQ (Giang Trạch Dân, Hồ Cẩm Đào và bây giờ là Tập Cận Bình).   Không một quốc gia “thành công” nào trên giới giới này không phải là “quốc gia pháp trị”.   VN bắt chước mô hình này với tên gọi “nhà nước pháp quyền xã hội chủ nghĩa”. VN thất bại, trước hết ở “ngôn từ”, sau đó là từ nội dung cho tới phương cách áp dụng. Bởi vì VN không ra khỏi được sự nhặp nhằng giữa “đảng” và “nhà nước”. Đến bây giờ VN vẫn còn quan điểm “nghị quyết” của đảng “cao” hơn Hiến pháp. Ký luật đảng cao hơn luật pháp quốc gia.   Nền tảng đã hỏng thì tất cả những gì xây dựng trên đó, không chóng thì chầy sẽ sụp đổ.   Tập Cận Bình “thống lĩnh”, tập trung được mọi quyền lực vào trong tay, là vì ông đã “dụng pháp” để trừng trị những đảng viên hư hỏng. Không một ai có thể phản đối các việc làm của ông Tập. Vì tất cả các hành vi này đều dựa lên “luật”.   VN không hề như vậy. Vụ “đốt lò”, từ ông Trọng cho đến những nhân vật đứng ngoài “quạt lửa”, xét lại sâu xa dưới góc độ luật học, tất cả đều phạm luật. Vụ bắt cóc TXT là thí dụ điển hình.   VN không hề là một “quốc gia pháp trị” mà là một “nhà nước độc tài đảng trị”. Tất cả quyền lực đều nằm trong tay đảng. Nội qui của đảng cao hơn luật pháp quốc gia.   Trong thời gian đầu ông Trọng đã “quyền biến”, thay đổi “nội qui” đảng để “lật đổ” Nguyễn Tấn Dũng. Và bằng những thủ thuật pháp lý vi hiến, ông Trọng đã đưa “bộ ba” Quang, Phúc và Kim Ngân lên lãnh đạo nhà nước. Điều này tôi đã viết qua. Bây giờ ông Quang vịn vào “pháp luật” để lấy lại quyền lực đối phó lại với ông Trọng.   Hành động của ông Quang rõ ràng là “hợp pháp”. Ông Trọng (và tay chưn) lý ra phải “vô tù” vì tội lạm dụng quyền lực (trong vụ đốt lò).   Vấn đề là ông Quang lên nắm quyền chủ tịch nước bằng một thủ thuật của ông Trọng mà việc này “vi hiến”.   Theo tôi, ông Tập dầu có hết lòng hỗ trợ cho ông Trọng thì việc này cũng chưa chắc thành công.   Từ chốn “thập tử nhứt sinh” trở về ông Quang không “dại” (như ông Ba X) để ông Trọng “lật kèo”. Nhưng tính chính đáng của ông Quang có thể bị đặt lại (trước ánh sáng của pháp luật). Tức là, nếu “bình tĩnh xem lại”, nếu quyền lực của bộ ba Quang, Phúc và Kim Ngân được "chuyển" bằng một phương cách "vi hiến", thì vai trò của hai ông Trương Tấn Sang và Nguyễn Tấn Dũng vẫn chưa chấm dứt.   Trương Nhân Tuấn   (FB. Trương Nhân Tuấn)
    • Trong mỗi trận đánh, sau khẩu lệnh xung phong thì những người lính bật dậy đầu tiên có khả năng trúng đạn và hy sinh rất cao. Chính trường Việt Nam cũng như vậy, những nhân vật lãnh đạo Việt Nam có tư tưởng cải cách trước sau cũng cùng chung một số phận xấu. Trường hợp các ông Trần Xuân Bách, Trần Độ... là những ví dụ. Đó chính là lý do các lãnh đạo Việt Nam trong Bộ Chính trị luôn tỏ ra ù lỳ và tránh né vấn đề cải cách, để rồi họ luôn đi chậm chạp theo đội hình hàng ngang.   Phó Thủ tướng Vũ Đức Đam tại một sự kiện công nghệ. Ảnh: Giáo dục Việt Nam. Có lẽ việc chủ trương giải thể cộng sản Việt Nam là chuyện không thể, dẫu rằng đảng cộng sản hiện nay đã rệu rã, mất lòng tin của một số đông dân chúng. Song chẳng lẽ họ lại tự giải thể họ? Phần cũng vì chuyện các "thế lực thù địch" của họ có khả năng đánh đổ cũng chỉ là chuyện tào lao, vì các thế lực "thù địch" trong và ngoài nước hiện nay không có khả năng để đánh đổ cộng sản.   Chính vì thế, xu hướng trông chờ những người cộng sản sẽ tự thay đổi, nghĩa là hy vọng rằng họ (những kẻ lãnh đạo) sẽ hiểu ra vấn đề rằng, thể chế chính trị độc tài cộng sản khó có thể tiếp cận với thế giới văn minh để đưa đất nước phát triển và tiến bộ. Những sự thay đổi về các chính sách kinh tế, xã hội... ở Việt Nam gần đây đã khiến người ta càng tin vào điều đó.   Trong bài viết, "Nguyễn Phú Trọng: người của phe ưu tú" trên trang New Mandala,(http://bit.ly/2zkiLss) tác giả David Hutt đã cho rằng, "Một cân nhắc cuối cùng là tất cả những việc này sẽ dẫn tới đâu. Có khả năng câu trả lời là năm 2021, khi Đại hội Đảng kế tiếp diễn ra. Một bài báo của Economist năm ngoái đã cho thấy, điều đó tốt hơn là tôi cố tìm cách diễn đạt:[Tới năm 2021], nhóm các đảng viên nói tiếng Nga, được giáo dục căm ghét nước Mỹ, sẽ tới hạn nghỉ hưu. Những người kế tục họ rất có thể là các nhà kỹ trị, học ở phương Tây, vốn hiểu rằng niềm hy vọng tốt nhất cho đảng tồn tại nằm ở việc làm cho nền kinh tế trở nên cạnh tranh hơn, và thuyết phục người Việt trẻ … rằng đảng hết sức quan tâm tới họ.".   Nghĩa là chính trị Việt Nam sẽ có những biến chuyển tích cực hơn khi mà các nhà kỹ trị, học ở phương Tây sẽ thay thế cho nhóm các đảng viên nói tiếng Nga, vốn dĩ không mấy thân thiện với nước Mỹ. Những nhân vật "tây học" thế hệ 5, 6X được đào tạo bài bản ở tây phương đang giữ các trọng trách trong bộ máy nhà nước ở Việt Nam, mà lâu nay người ta hy vọng nhiều là những cái tên như: Phó Thủ tướng Vũ Đức Đam, Ủy viên Bộ Chính trị - Bí thư Thành ủy Hà Nội Hoàng Trung Hải v.v...   Tuy nhiên không hẳn là như thế.   Chiều 17/11/2017, trong phiên chất vấn của Quốc hội về lĩnh vực thông tin và truyền thông, Phó thủ tướng Vũ Đức Đam cho rằng, với báo chí và mạng xã hội, tinh thần chung của Chính phủ là tạo điều kiện phát triển nhưng phải tăng cường quản lý với thái độ cương quyết. Vẫn theo ông Đam, hiện nay thị trường quảng cáo trực tuyến, Facebook và Youtube đã chiếm 80%, doanh thu của hai công ty này là 350 triệu USD. Theo đó, "...các nước đều làm cả, như ở Trung Quốc có mạng xã hội của họ. Người ta làm đương nhiên có công cụ pháp luật và đương nhiên là có các nhà cung cấp dịch vụ khác. Các nước có công cụ pháp luật, họ cố gắng tạo ra các nhà cung cấp để chống độc quyền, hoặc dùng các biện pháp kỹ thuật để chặn, lọc, làm chậm lại và tuyên truyền giáo dục".   Thực ra việc các quốc gia có yêu cầu Facebook, Twitter và Google... đặt máy chủ ở đặt máy chủ ở nước sở tại là chuyện không hiếm. Nhưng việc đặt máy chủ như thế đồng nghĩa với việc những công ty (đa quốc gia) đó phải đăng ký tư cách pháp nhân địa phương như một công ty của nước sở tại là điều họ không muốn và sẽ không bao giờ làm. Ví dụ vào tháng 4/2016, chính phủ Ấn Độ yêu cầu ba đại công ty Facebook, Twitter và Google đặt máy chủ ở nước này với lý do chống khủng bố đã không được đáp ứng.   Theo tạp chí Luật khoa (http://bit.ly/2z57sA4), bình luận về phát biểu trên của Phó Thủ tướng Vũ Đức Đam trong việc ủng hộ việc chặn, lọc, và hạn chế Internettrước Quốc hội đã cho rằng, "Những gì PTT Đam nói, rất đáng tiếc cho ông, đi ngược lại hoàn toàn với những gì mà chính Việt Nam đã đồng ý thông qua tại diễn đàn nhân quyền quan trọng nhất toàn cầu – Hội đồng Nhân quyền LHQ. ". Vì thế họ đã đặt câu hỏi nghi ngờ rằng, "Cái gì làm cho ông Đam đi từ một người coi “kết nối” con người trên toàn cầu là bản chất của cuộc cách mạng công nghiệp lần thứ Tư đến một con người cổ xuý cho việc xây dựng một mạng biệt lập như Trung Quốc và đề xuất kiểm soát để người dân ít dùng mạng xã hội hơn?".    Vẫn theo tạp chí Luật khoa, với dẫn chứng rằng, ngay trước đây không lâu tại một hội thảo của Ngân hàng Thế giới vào tháng 3/2015 Phó Thủ tướng Vũ Đức Đam đã từng khẳng định rằng: “Tôi chỉ muốn nói rằng, giờ không phải lúc bàn lợi ích của công nghệ số là thế nào mà phải khẳng định: Bản thân công nghệ số có những mặt trái, nhưng không phải do công nghệ mà do người sử dụng công nghệ. Vì thế, không có lý gì vì tác động mặt trái của nó mà kìm hãm nó, mà phải tìm mọi cách để nó phát triển”.   Cũng như trước đây, phát biểu (http://bit.ly/2ziMpOH) được cho là "ngớ ngẩn" của ông Vũ Đức Đam, với tư cách Chủ tịch Hội đồng Chỉ đạo biên soạn Bách khoa toàn thư Việt Nam, ông Phó Thủ tướng đã có yêu cầu: Làm sao để bộ sách phải là tri thức cơ bản về Việt Nam, đặc biệt là tri thức ứng dụng cho đất nước, đúng theo quan điểm của chủ nghĩa Mac-Lenin và tư tưởng Hồ Chí Minh, với các tiêu chí là dân tộc, khoa học, hiện đại, hệ thống và đại chúng.   Nếu điểm qua tiểu sử của ông Vũ Đức Đam (http://bit.ly/2B5WmfZ) sinh năm 1963, là Tiến sĩ Kinh tế từng du học ở Đại học Tự do Brussel, Vương quốc Bỉ và nói thông thạo tiếng Anh và tiếng Pháp. Được biết, ông Vuc Đức Đam từng làm Thư ký và Trợ lý Cố vấn Ban Chấp hành Trung ương Đảng Cộng sản Việt Nam cố Thủ tướng Võ Văn Kiệt và từng giữ chức Thứ trưởng Bộ Bưu chính – Viễn thông. Điều đó cho thấy khó có thể bác bỏ điều cho rằng Phó Thủ tướng Vũ Đức Đam Vũ Đức Đam là một nhân vật tây học và có xu hướng cải cách.   Câu hỏi được đặt ra là, "Vậy tại sao ông Đam lại hay có các phát biểu tiền hậu bất nhất hay lẩm cẩm như thế?"   Có không ít người đã đặt câu hỏi cho rằng, liệu ông Phó Thủ tướng Vũ Đức Đam có biết tác dụng của mạng xã hội đã thúc đẩy sự phát triển toàn diện trên mọi phương diện đối với Việt Nam hay không? Cũng như việc  Facebook, Google, Twitter có lợi nhuận khủng, song họ không kinh doanh ở VN, họ là những người khổng lồ kinh doanh toàn cầu thì việc đánh thuế như thế nào còn là việc đang phải tranh cãi, trên nguyên tắc cam kết “không đánh thuế hai lần”?   V.v... và v.v...   Xin thưa, ông Đam không những biết mà còn biết rất rõ. Song Phó Thủ tướng Vũ Đức Đam vì sợ ảnh hưởng đến chế độ, vì lợi ích của đảng và cái ghế của cá nhân ông nên ông cố tình không hiểu để đưa vấn đề thu thuế để lôi kéo các ĐBQH đồng lõa với mục đích nhằm bịt miệng người dân. Dẫu rằng trước đó ít ngày, thượng tướng Tô Lâm Bộ trưởng Bộ Công An đã lên tiếng khẳng định "Không thể cản trở sự phát triển của thông tin mạng vì chúng ta sẽ không chơi được với ai cả!".   Trong mỗi trận đánh, sau khẩu lệnh xung phong thì những người lính bật dậy đầu tiên có khả năng trúng đạn và hy sinh rất cao. Chính trường Việt Nam cũng như vậy, những nhân vật lãnh đạo Việt Nam có tư tưởng cải cách trước sau cũng cùng chung một số phận xấu. Trường hợp các ông Trần Xuân Bách, Trần Độ... là những ví dụ. Đó chính là lý do các lãnh đạo Việt Nam trong Bộ Chính trị luôn tỏ ra ù lỳ và tránh né vấn đề cải cách, để rồi họ luôn đi chậm chạp theo đội hình hàng ngang.   Đó là lý do khiến những ai quan tâm đến chính trị Việt Nam cần phải bớt tư duy trông chờ lãnh đạo cộng sản tự thay đổi, thay vào đó cần phải tập hợp lôi kéo quần chúng nhân dân để tạo áp lực đủ mạnh, buộc đảng cầm quyền phải thúc đẩy cải cách.   Ngày 21 tháng 10 năm 2017   © Kami   (Blog RFA)
    • Tổng thống Mỹ đang bị báo chí chính thống của Mỹ đập tơi tả vì thực hiện một chuyến đi vì bản thân ông ta, và vì nhiệt tâm tin vào hoang tưởng về một ‘xạ hương đặc biệt’ với Tập Cận Bình và các nhà lãnh đạo châu Á khác.   TT Mỹ Donald Trump. Ngày xưa, khi việc làm Vua nước Anh vẫn là một công việc đáng kể, năm nào hoàng gia cũng đi theo chuyến ngự hành rình rang – đi một vòng tới các thành phố lớn trong vương quốc – đó là dịp để phô bày sự hào nhoáng ngày càng xa hoa và tuyên truyền.   Trong khi Tổng thống Hoa Kỳ Donald Trump bắt đầu chuyến đi năm nước ở Tokyo, ngày 6 tháng 11, Asia Sentinel tự hỏi, liệu ông ta có thể thực hiện nó theo cách gợi lên sự kính trọng đối với địa vị tổng thống của ông và thậm chí đối với con người oai vệ của ông. Trump có thể xử sự như một nhà ngoại giao không? Trong 12 ngày, ông ta có thể hành động như một người trưởng thành không?   Bây giờ chúng ta đã rõ. Donald Trump là một kẻ say mê khoe mẽ, và Chúa ơi, các đồng nhiệm châu Á có biết khoát lác như thế nào không. Đặc biệt là Tập Cận Bình, đã cho cả lính diễn hành lẫn các thiếu niên vẫy cờ tiếp đón, nói riêng với Trump rằng ông là đối tượng của một “chuyến thăm cấp nhà nước đặc biệt” và đưa tổng thống Mỹ vào trạng thái sung sướng ngất ngây. Trump nói các phóng viên trên máy bay Air Force One: “Họ nói rằng trong lịch sử khách viếng Trung Quốc, chưa từng có [chuyện tiếp đón] nào giống như vậy. Và tôi tin điều đó là sự thật”.   Đọc bàn viết do nhân viên của Trump đăng – dường như mọi từ được thốt lên trong tầm nghe của nhóm nhà báo – rõ ràng là Trump tin rằng ông ta đã phát ra một loại hoá chất cá nhân (personal chemistry) lên các đồng nhiệm của mình, một loạt các xạ hương mà người tiền nhiệm Barack Obama không có và chắc chắn là không thể tưởng tượng nếu Hillary Clinton thực hiện chuyến đi, thay vì Trump.   Trong chuyến đi Đông Á, Tổng thống Trump có đưa ra một bài phát biểu khá tốt tại quốc hội Nam Hàn, và một bài nghe được tại cuộc họp Diễn đàn Hợp tác Kinh tế châu Á-Thái Bình Dương tại Đà Nẵng, vốn đã được các nhân viên Hội đồng An ninh Quốc gia và người nào đó vẫn đang làm nhiệm vụ tại Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ lắp ráp. Tuy nhiên, ông ta không dừng lại ở đó. Như CNN nêu ra một cách khéo léo, Trump “phơi mình trong nịnh bợ để kết thêm bạn mới”.   Trump thố lộ, thủ tướng Nhật Bản “đến với tôi vào cuối [cuộc họp của APEC], ông ấy nói rằng kể từ lúc tôi rời Nam Hàn và Nhật Bản, hai nước này quan hệ với nhau tốt, tốt hơn rất nhiều”. Putin của Nga, cũng tại cuộc họp APEC, “nói rằng Putin không có xen [vào chính trị Mỹ] . . . ông ấy không có làm những gì họ nói ông ta đã làm. Và, bạn biết đấy, có những người nói rằng, nếu quả ông ta làm điều đó thì ông ta sẽ không bị phát hiện, đúng không? Đó là một tuyên bố rất thú vị. Nhưng chúng tôi có – bạn biết đấy – chúng tôi có một cảm giác tốt khi làm cho công việc được thực hiện xong”.   Với nhà độc tài Trung Quốc, Tập Cận Bình, [Trump nói] là “nhà lãnh đạo quyền lực nhất Trung Quốc kể từ Mao Trạch Đông đến nay. Một số người còn nói mạnh hơn cả Mao. Nếu đúng như thế, tôi thực sự tin rằng ông ta là một người tốt, ông ta là một người đàn ông tốt, ông ta muốn làm đúng, ông ta đại diện cho người dân của mình. Ông ta mạnh mẽ, ông ta rất mạnh mẽ. Nhưng bạn biết, bạn nhìn vào một số những gì mà bạn thấy là rất ấn tượng. Nó rất ấn tượng”.   Quá dị thường để nói, Donald Trump tin rằng trong một vài ngày ông ta đã mê hoặc, làm cho Nhật Bản và Nam Hàn có được tình hữu nghị chưa từng có, đã thuyết phục TCB bóp chẹt thương mại của Bắc Hàn cho đến khi Bình Nhưỡng ré lên, và đã đặt Putin vào tình huống khó xử: ông giúp chúng tôi với Bắc Hàn, chúng tôi có thể chấp nhận một thỏa thuận về Ukraine, Syria, bất cứ thứ gì mà Moscow quan tâm.   Qua Việt Nam, Trump buông thùa cho rằng khi ông ta “rất hợp gu” với TCB, có lẽ Trump có thể giúp Trung Quốc hòa giải với Việt Nam về vấn đề biển Đông. Ông ta bảo rằng, ông đã nói với chủ tịch Quang “Nếu như tôi có thể giúp hòa giải hoặc phân xử, xin vui lòng cho tôi biết. Tôi là một người hòa giải rất tốt và là một trọng tài rất tốt. Tôi đã làm rất nhiều về điều đó từ cả hai phía. Vì vậy, nếu tôi có thể giúp ông, hãy cho tôi biết”.   Như Bill Hayton đã lưu ý, đó là một giờ phút hàm rơi xuống. Hayton nhận xét, “điều có thể gây ra một vài đêm mất ngủ” cho Hà Nội “là liệu Trump và Trung Quốc đã có thỏa thuận riêng với nhau hay không? Mọi người đều biết rằng, ưu tiên hiện nay của Trump ở châu Á là giải trừ vũ khí hạt nhân ở Bắc Hàn. Họ tự hỏi, với cái giá nào mà Bắc Kinh nhận được từ Washington để tăng áp lực lên Bình Nhưỡng”. Những vùng nằm bên trong đường 9 đoạn là của Trung Quốc, và cái gì của Việt Nam thì có thể thương lượng, chẳng hạn?   Hà Nội có lẽ thích nghe hơn một vài từ chọn lọc nhằm mục đích rằng những vấn đề Biển Đông đó cần phải được giải quyết theo luật pháp quốc tế.   Có lẽ ý tưởng gây sửng sốt nhất của Trump là, việc ông nhận xét rằng chế độ Bắc Kinh khó có thể bị coi là có lỗi khi lợi dụng sự dễ dãi của Mỹ trong quan hệ thương mại giữa Mỹ và Trung Quốc.   Ông Trump tự nghĩ, mình đã có một loạt thành công. Khi chuyến đi kết thúc, bài học thu được của tổng thống Mỹ là “Tôi nghĩ một trong những lĩnh vực mà tôi có thế đặc biệt mạnh mẻ sẽ là ngoại giao. . . . Không có người nào mà tôi không thiết lập được một mối quan hệ rất tốt với họ”.   Các nhà ngoại giao (ngay cả nhóm nản lòng còn lại ở Bộ Ngoại giao sau khi Ngoại trưởng Rex Tillerson thanh lọc nhân sự) như một thỏa thuận quy tắc về cái gì là có thể. Họ không ngây thơ đến mức tin rằng Tokyo và Seoul đột nhiên trở thành những người bạn tốt, hay Bắc Kinh sẽ chấp nhận Washington là một nhà môi giới chân thành trong cuộc cãi vả của họ với Hà Nội. Họ cũng không mong đợi Tập Cận Bình hay Vladimir Putin sẽ ép Bắc Hàn, trừ khi Washington, Tokyo và Seoul sẵn sàng chi trả cho cho “sự giúp đỡ nầy”.   Trong mỗi cuộc họp, mục tiêu của Trump rất rõ ràng: Bình Nhưỡng phải chôn cất bom đi, và các đối tác đàm phán khác ở Đông Á của Mỹ phải mua vũ khí và các thứ khác của Mỹ. Vì vậy mà, nếu thông điệp này được nhấn sâu vào, một số ít các hợp đồng đang nằm chờ được đề cập ở mỗi điểm dừng. Trump nói ông ta sẵn sàng thương lượng; và việc đó, ông giải thích, là điều làm cho ông khác biệt.   Sẽ đến lúc chúng ta thấy ông ta có đúng hay không.   Được bật tín hiệu từ ông chủ, những người phát ngôn Nhà Trắng đã không chút vòng vo tranh luận rằng, Hiệp định Đối tác xuyên Thái Bình Dương là một điều xấu bởi vì nó là do chính quyền Obama đàm phán, một nhóm “chẳng biết đâu ra”, và rằng Trung Quốc khó có thể có lỗi khi lợi dụng sự vô tình của Hoa Kỳ.   Thay vào đó, Mỹ “trông đợi, đạt được một hiệp định thương mại song phương với những đối tác nào tuân thủ nguyên tắc thương mại công bằng và có qua có lại – hai từ rất quan trọng: công bằng và có qua có lại. Đối với Hoa Kỳ thương mại hầu như chưa từng theo cách đó. Và chúng tôi đang thay đổi điều đó, chúng tôi sẽ thay đổi nó nhanh chóng”.   Vắng mặt trong hồ sơ dài của những gặp gỡ giữa Tổng Thống với nhóm nhà báo, là một lời giải thích tốt về lý do tại sao nước Mỹ bước ra khỏi thỏa thuận thương mại đa quốc gia, một hiệp ước nếu có hiệu lực sẽ giải quyết sự “bất công” mà Trump chỉ trích tại mỗi điểm dừng.   Tổng thống Mỹ đang bị báo chí chính thống của Mỹ đập tơi tả vì thực hiện một chuyến đi vì bản thân ông ta, và vì nhiệt tâm tin vào hoang tưởng về một ‘xạ hương đặc biệt’ với Tập Cận Bình và các nhà lãnh đạo châu Á khác, hủy hoại lòng tôn trọng tài nghệ chính trị của Mỹ và làm xói mòn sâu xa hơn nữa những gì từng là sức mạnh vĩ đại nhất của nó, yếu tố đạo đức. Ông ta có lo lắng không? Đối với Donald Trump, đó chỉ là ‘tin giả’.
      David Brown - Asia Sentinel

      Dịch giả: Song Phan
        * David Brown là một nhà ngoại giao Mỹ về hưu, có nhiều kinh nghiệm về khu vực Đông Nam Á và là cộng tác viên thường xuyên của Asia Sentinel.   (Tiếng Dân)
    • Từ khi nối lại bang giao với Mỹ, Trung Quốc đã phát triển, tiến bộ vượt bực về hết mọi mặt: quân sự, kinh tế, tài chính nhờ vào kỹ thuật, tiền bạc, thị trường Mỹ. Cho nên ngày nay Trung Quốc đã mạnh đủ để lật ngược thế cờ, ra mặt đối đầu với Hoa Kỳ.   Hình minh họa Việc Trung Quốc thay đổi từ hòa bình sang tấn công như thế nào thì mọi người đều đã biết và chúng ta hiện còn đang chứng kiến từng ngày.   Song song với cường độ gây hấn của Trung Quốc là nhịp tăng tốc chiến lược xoay trục của Mỹ.   Và khi Mỹ xoay về Biển Đông thì Việt Nam lại trở về chỗ đứng lịch sử: đó là địa điểm chiến lược quan trọng nhất tại khu vực này.   Đầu thập niên 2000 Trung Quốc đã có những hành động ra mặt khiêu khích Mỹ, bắt đầu với việc tuyên bố chủ quyền về khu vực khí đốt gần đảo Natura phía đông bắc Sumatra (Nam Dương) và tranh chấp với Nhật về quần đảo Senkaku ở Đông hải.   Từ thời điểm đó tới nay đã có tới bốn tổng thống Mỹ liên tục chính thức thăm viếng Việt Nam.   Sự khác nhau là hai tổng thống Clinton và Obama đã tới Hà Nội vào năm thứ tám, năm cuối cùng của nhiệm kỳ hai (Clinton: 16/11/2000 và Obama: 20/5/2016). TT Bush tới vào năm thứ sáu (17/11/2006).   Lần này, Tổng thống Trump chính thức công du nội trong 11 tháng kể từ khi dọn vào Tòa Bạch Ốc.   Việt Nam lại là nước đầu tiên trong nhóm quốc gia ở Biển Đông trên lộ trình của ông. Sự sắp xếp về thời điểm thăm viếng, và thứ tự trước sau trong các chuyến đi của một lãnh đạo luôn có một ý nghĩa sâu xa về chính sách ngoại giao.   Mục đích công du của Trump tại Việt Nam   Trong chuyến đi này, khác với muc đích thăm viếng Trung Quốc, Nhật, Nam Hàn, Philippines, ông tới Việt Nam không phải để thuyết pháp về 'mậu dịch công bằng đối với Mỹ," hay chống lại hiểm họa Bắc Hàn, hay chỉ để bán vũ khí, mục đích chính là về chiến lược.   Đó là làm sao cho Việt Nam - dù ở cái thế kẹt giữa hai cường quốc - vẫn có thể xích lại gần Mỹ trong bối cảnh mà ông gọi là 'Giấc mơ Ấn Độ - Thái Bình Dương'.   Tại hội trường APEC, ông nói đến ý nghĩa của giấc mơ này là để "tất cả có thể cùng nhau phát triển thịnh vượng trong tự do và hòa bình."   Nhưng mọi người đều biết rằng "cùng nhau phát triển thịnh vượng" thì dễ nhưng "trong tự do và hòa bình" thì khó.   Khó là vì Trung Quốc gây hấn gia tăng ngày một nhanh. Cho nên, quyền lợi hỗ tương quan trọng nhất đối với Việt Nam và Mỹ là ngăn chận sự bành trường mau lẹ của Trung Quốc.   Trong chuyến thăm Việt Nam năm 2016, ông Obama khéo léo thúc đẩy Việt Nam qua việc nhắc lại câu thơ của Lý Thường Kiệt, rằng: "Sông núi nước Nam vua Nam ở."   Nhưng trong chuyến công du này thì ông Trump - con người bộc trực, nghĩ sao nói vậy - đã nhắc thẳng đến Hai Bà Trưng từng đánh đuổi Trung Quốc từ gần 2000 năm trước.   Ông nói: "Hai Bà Trưng đã đánh thức tinh thần của người dân vùng đất này. Đó là lần đầu tiên người dân Việt Nam đứng lên đấu tranh cho sự độc lập và niềm tự hào của các bạn."   Trong một hội trường gồm lãnh đạo của cả 21 thành viên và ngay trước mặt ông Tập Cận Bình mà nhắc đến như vậy thì cũng không phải là chỉ để nói bâng quơ.   Chắc cố vấn của ông Trump cũng đã cho ông xem hồ sơ của Tòa Bạch Ốc (9/7/1971) ghi lại lời Thủ tướng Chu Ân Lai nói về Hai Bà Trưng:   "Hai nghìn năm trước đây, Trung Quốc đã xâm lược Việt Nam, và Trung Quốc đã bị đánh bại. Lại bị đánh bại bởi hai người đàn bà, hai nữ tướng."   Ông Trump ưu ái Việt Nam?   Tờ Forbes (12/11/2017) vừa có bài nhận xét rằng Việt Nam là nước có lợi nhiều nhất trong chuyến đi vừa qua của Tổng thống Trump.   Đó là vì Việt Nam nhận được cả hai cái YES từ ông Trump. Tờ này cho rằng: Việt Nam muốn hai điều - một là Mỹ thực sự quan tâm đến sự lo ngại của Việt Nam về tranh chấp lãnh thổ ở Biển Đông; và hai là Mỹ tiếp tục ngoại thương tự do đối với Việt Nam mặc dù đã rút khỏi TPP, vì ngoại thương chiếm tới 89% tổng sản xuất GDP của nước này (201 tỷ USD, năm 2016).   TQ phê duyệt đăng ký thương hiệu Trump   Toàn văn bài phát biểu của Tổng thống Trump   Người châu Á phản đối Trump muốn nói điều gì?   Forbes biện luận: về điểm thứ nhất, trước chuyến công du, ông Trump đã cho chiến hạm đi xuyên qua biển, sát cạnh những hòn đảo TQ đang xây dựng hoặc tranh chấp với Việt Nam.   Ngày Chủ Nhật, ngay trước chuyến thăm Hà Nội của ông Tập Cận Bình, ông Trump lại đề nghị có thể giúp làm trung gian hay trọng tài về tranh chấp Biển Đông.   Ông Trump đề nghị như vậy dù đã biết rõ rằng Trung Quốc luôn chống lại vấn đề trọng tài do một trung gian thứ ba chứ đừng nói tới Mỹ.   Thật vậy, ngày 13/11/2017 báo South China Morning Post từ Hồng Kông đã bình luận rằng việc ông Trump đề xuất làm trung gian tranh chấp Biển Đông sẽ khiến Bắc Kinh khó chịu và phủ bóng xuống quan hệ của ông Trump với ông Tập.   Nhưng sở dĩ ông Trump cứ đề nghị như vậy là "để cho thấy rằng Mỹ thừa nhận sự lo lắng của Việt Nam và tối thiểu là không phải là không đứng về phía Việt Nam".   Về điểm thứ hai, dù ông Trump tấn công các nước rất nặng nề (nhất là Trung Quốc) tại APEC về mậu dịch bất công đối với Mỹ, nhưng tại Hà Nội ông đã nhân nhượng, chỉ nói rằng sẽ chờ mong để tiến tới thương mại hai chiều một cách "công bình và hỗ tương" (fair and reciprocal), và kêu gọi phải "minh bạch hơn" (more transparent).   Đây là mặc dù cán cân thương mại Mỹ - Việt càng ngày càng thâm thụt đối với Mỹ: nguyên 9 tháng đầu của năm 2017 đã lên tới gần 29 tỷ so với 32 tỷ USD của cả năm 2016 và 31 tỷ, năm 2015. Liệu Việt Nam có được thuyết phục hay không?   Ngoài áp lực nặng nề của Trung Quốc, lại còn vấn đề khả tín của Hoa Kỳ. Chắc rằng Việt Nam cũng đã có câu hỏi: làm sao chúng tôi tin được rằng các ông sẽ không bỏ rơi chúng tôi như các ông đã tháo chạy khỏi Miền Nam?   Hình minh họa Đây là vấn đề nhức nhối nhất cho nước Mỹ không những đối với Việt Nam mà còn đối với các quốc gia khác trong vùng.   Để trả lời phần nào câu hỏi này thì Tổng thống Obama đã xác nhận:   "Khi đến Việt Nam, tôi ý thức được quá khứ, ý thức được lịch sử khó khăn, nhưng mặt khác cũng hướng đến tương lai, đến sự thịnh vượng, đến những mục tiêu an ninh và ổn định để hai nước có thể thúc đẩy lẫn nhau."   Rồi một cách tế nhị, như để cam kết sự chung thủy, ông trích Nguyễn Du trong Truyện Kiều:   "Rằng trăm năm cũng từ đây.   Của tin gọi một chút này làm ghi"   Tổng thống Trump thì không mấy văn hoa, cho nên ông nói thẳng rằng sự xích lại gần nhau là dựa trên nền tảng của quyền lợi hỗ tương của cả hai nước.   Phát biểu ở Hà Nội, ông nói: "Chúng ta đã gắn kết dần với nhau để tìm được những mục tiêu chung, những lợi ích chung. Và đó là điều đang diễn ra. Chúng tôi tới đây hôm nay để tái khẳng định những gắn kết đó."   Thông Cáo Chung cũng nhắc lại việc "mở rộng quan hệ đối tác toàn diện giữa hai nước trên cơ sở …các lợi ích và mong muốn chung."   Ta có thể giải thích rộng ra rằng thông điệp của cả ông Obama lẫn ông Trump là:   "Quyền lợi quan trọng nhất của cả hai bên Việt - Mỹ là ngăn chặn tham vọng của Trung Quốc. Mà tham vọng này thì từ đây sẽ không bao giờ chấm dứt, cho nên chúng tôi sẽ không bao giờ làm cái lầm lỡ thứ hai là ôm ông Trung Quốc vào lòng (và bỏ rơi Việt Nam nữa). Đầu thập kỷ 1970 chúng tôi ôm TQ mà không e ngại vì lúc ấy nước này còn đứng vào hàng nghèo nhất thế giới, chưa mạnh về quân sự: năm 1969 xuýt nữa còn bị Liên Xô tấn công nguyên tử nếu không có sự can thiệp của Mỹ."   Thật vậy, tất cả cũng chỉ là vấn đề quyền lợi: chẳng có bạn bè vĩnh viễn (và cũng chẳng có kẻ thù vĩnh viễn) mà chỉ có quyền lợi vĩnh viễn, như Lord Palmerston, Thủ tướng Anh đã từng nhấn mạnh.   Về quyền lợi thì phía Việt Nam cũng đã biết rõ hai điều: thứ nhất, từ Thế Chiến II, không một nước nào từ Âu tới Á đã giàu mạnh lên được mà không phải nhờ Mỹ; và thứ hai, chỉ có Mỹ mới đối lại được với Trung Quốc.   Mở ra hướng đi mới cho Việt Nam   Khi đặt Việt Nam vào trung tâm của khu vực Ấn Độ - Thái Bình Dương, một khu vực mà chắc chắn ông Trump sẽ tập trung để phát triển, ông đã gián tiếp mở ra một lối đi mới cho Việt Nam.   Đó là dù bị kẹt giữa hai cường quốc, nước này cũng vẫn có cách để xích lại gần Mỹ. Ngoài việc tiến thẳng tới quan hệ đối tác chiến lược lại còn một lối đi vòng: đó là khi Việt Nam nối tay chặt chẽ hơn với Ấn Độ, Nhật Bản, Nam Hàn, Philippines, Úc thì cũng là gián tiếp nối tay chặt hơn với Mỹ, vì 'bạn của bạn tôi là bạn của tôi.'   Mới nghe thì cho rằng khu vực Ấn Độ - Thái Bình Dương chỉ là viễn tượng của một khu kinh tế, thương mại tự do và mở rộng - như chính ông Trump nói - nhưng rất có thể là nó còn có một ý nghĩa sâu xa hơn - một chủ đề chúng tôi sẽ đề cập tới trong một dịp khác.   Để đáp lại thịnh tình của Tổng thống Trump trong chuyến công du kỳ này, thì Việt Nam cũng đã có ba hành động tượng trưng:   Về kinh tế: ký hợp đồng 12 tỷ USD mua sản phẩm của Mỹ; Về quân sự: "hoan nghênh hàng không mẫu hạm Mỹ lần đầu tiên tới thăm một hải cảng (Cam Ranh) của Việt Nam trong năm 2018" và "khẳng định kế hoạch hợp tác quốc phòng Việt - Mỹ trong giai đoạn 2018-2020." (ông Trump nhấn mạnh sẽ bắt đầu ngay việc sửa soạn chiến thuật này). Về chính trị, ngoại giao: đã sắp xếp mời ông Trump đến Hà Nội, dự yến tiệc, phát biểu, ra thông cáo chung một ngày trước khi ông Tập tới, dù đón tiếp ông Tập long trọng hơn ông Trump nhiều.   Điểm thứ 2 và 3: nghe thì đơn giản nhưng là những điểm rất nhạy cảm đối với ông Tập.   Để biết rõ hơn liệu Tổng thống Trump có thành công ở Việt Nam hay không, ta phải theo dõi những hành động có thực chất của cả hai bên trong những ngày tháng sắp tới.   GS Nguyễn Tiến Hưng    Gửi tới BBC từ Virginia, Hoa Kỳ   * Bài viết thể hiện quan điểm riêng của tác giả, tiến sỹ Nguyễn Tiến Hưng, Cựu Tổng trưởng Kế hoạch VNCH từ năm 1973 đến 1975, phụ tá về tái thiết của Tổng thống Nguyễn Văn Thiệu. Hiện định cư tại Hoa Kỳ, ông đã xuất bản các cuốn sách Khi Đồng minh Tháo chạy (2005) và Khi Đồng minh Nhảy vào (2016).   (BBC)
    • Tình hình Zimbabuê (Zim), nước nằm giữa châu Phi, đang đột biến trong một tuần lễ qua. Bắt đầu bằng sự kiện Chủ tịch kiêm Tổng bí thư đảng Zanu-FP – Liên minh thống nhất Phi-Zimbabuê – Mặt trận Tổ quốc, kiêm tổng thống Zimbabuê giữa tháng 11, ép Bộ chính trị đảng này phế truất phó chủ tịch đảng kiêm phó tổng thống Emmerson Mnangagwa (mang cấp tướng trong quân đội) vì lý do chung chung là có tội lớn gây chia rẽ bất hòa trong đảng.   Sinh viên đại học Zimbabwe giương hình của phó tổng thống từng thất sủng, biểu thị sự ủng hộ, và kêu gọi bãi chức bà Mugabe. Đảng Zanu-FP họat động theo mô hình của một đảng Cộng sản, do ảnh hưởng nặng nề của Trung Cộng về cả chính trị, văn hóa và kinh tế, suốt 37 năm nay.   Tổng thống Robert Mugabé là nguyên thủ quốc gia hiếm hoi được Trung Cộng tặng Huy hiệu Khổng Tử, do đích thân tổng bí thư Tập Cận Bình trao.   Quân đội Zim được huấn luyện, tổ chức và trang bị theo mô hình Trung quốc. Các sĩ quan cao và trung cấp du học từ Trung quốc, bắc Triều tiên.   Xuất nhập khẩu với Trung quốc luôn ở hàng đầu. Hàng chủ lực xuất sang Trung quốc là thuốc lá, đậu nành, bông, sừng voi, tê giác, da động vật hoang dã, kim cương. Trung quốc bán sang Zim đủ loại vũ khí cho bộ binh, pháo binh, tên lửa, xe tăng, tàu thủy, máy bay chiến đấu, hàng may mặc, hàng công nghiệp, khách du lịch rất đông.   Theo mô hình Trung quốc Bộ chính trị của Zanu-FP là cơ quan lãnh đạo cao nhất, Tổng bí thư kiêm Chủ tịch đảng là lãnh đạo số 1, có tiếng nói quyết định.   Tôi có dịp sang ZIM hồi 1987 khi Hội nghị cấp cao các nước không liên kết họp tại thủ đô Harare, thăm thác nước lớn nhất thế giới Victoria, vườn thú quốc gia có hàng trăm sư tử, voi, tê giác, hổ, báo, khỉ, nhất là hươu cao cổ. Zim xưa có tên là Rhodesia, thuộc địa của Anh, được độc lập từ năm 1980, Robert Mugabe là nhà chỉ huy cuộc đấu tranh vũ trang giành độc lập có uy tín nhất, lãnh đạo đảng Zanu-FP được bầu là Tổng thống khi 56 tuổi, nay đã 93 tuổi.   Thật không may cho đất nước này, 37 năm qua, « đồng chí Bob thân yêu » - như mọi người dân Zim phải gọi tổng thống của mình, đã ngày càng tỏ ra độc đoán, độc tài, cấm mọi tổ chức đối lập, kiểm duyệt gắt gao báo chí. Hai triệu trong số 25 triệu dân Zim phải bỏ nước chạy sang các nước láng giềng. Nền giáo dục bị sao lãng, viên chức phần lớn chỉ học ở sơ cấp, trung cấp, y tế lụn bại với 12% số dân mắc bệnh HIV, bệnh dịch tả tràn lan. Đồng tiền mất giá nhanh, có khi gấp 2, gấp 3 một năm, thất nghiệp năm 2016 là 80% lao động.   Đã vậy sau khi bà vợ chết năm 1983, đồng chí Bob cưới cô vợ trẻ, kém ông 41 tuổi, vốn là cô đánh máy của phủ thủ tướng, có chồng là phi công và 2 con. Cô Grace Mugabe được bộ máy tuyên truyền đạo diễn cho toàn dân gọi là «Mẹ Grace». Nể vợ, đồng chí Bob đưa dần vợ vào Ban chấp hành Trung ương, rồi vào leo vào Bộ Chính trị. Việc truất phế viên tướng phó chủ tịch đảng kiêm phó tổng thống theo dư luận châu Phi chính là do mưu đồ của bà Grace. Bà tính toán rằng bà sẽ thay chân viên tướng này trong vị trí Phó Tổng thống, để khi chồng bà viên tịch thì bà sẽ theo đúng hiến pháp lên thay thế làm Tổng thống.   Dư luận Zim, châu Phi và thế giới đều biết gia tài đồng chí Bob và bà Grace là gìàu nhất châu Phi, gần 7 tỷ đôla, có nhà tậu ở Hồng Kông, Malaysia, nhiều vàng bạc, kim cương. Báo Pháp gọi bà là « bà Gucci Grace », theo tên cửa hàng trang sức sang nhất Paris. Mấy năm nay, trong đảng Zanu-FP, trong xã hội, nhất là trong quân đội mà phần lớn là con em nông dân da đen nghèo khổ, dấy lên những làn sóng ngầm chê trách vợ chồng đồng chí Bob đã thành tỷ phú đôla do tham nhũng lớn, sống cuộc sống vương giả gấp mấy lần bọn thực dân da trắng hồi xưa.   Do vậy việc phải đến đã đến. Tướng Constantino Chiwenga trong bộ tổng tham mưu quân đội Zim đã nhân danh quân đội lực lượng bảo vệ an ninh của nhân dân đã huy động lực lượng tinh nhuệ bao vây giam lỏng gia đình đồng chí Bob và triệu tập cuộc họp đặc biệt Bộ chính trị mà ông là một thành viên.   Cuộc họp đặc biệt này của Bộ Chính trị đã khai trừ bà Grace Mugabe ra khỏi đảng với mọi chức vụ khác như lãnh đạo Đòan Thanh niên, chủ tịch Hội Phụ nữ Zim, truất chức Chủ tịch và tổng bí thư đảng Zanu- FP của Robert Mugabe, yêu cầu ông tự nguyện từ chức Tổng thống, nếu không sẽ bị truất chức.   Cuộc họp này cũng khôi phục lại mọi chức vụ của phó chủ tịch đảng kiêm phó tổng thống Emmurson Mnangagwa.   Đến ngày 20/11 ông Robert Mugabe vẫn không chịu từ chức khi gặp các tướng lĩnh thay mặt quân đội và vị Giám mục công giáo, người từng chứng kiến lễ tuyên thệ tổng thống của ông Mugabe trước đây. Tình hình còn kéo dài nhưng sẽ không lâu.   Tình hình Zim đến nay không thể bị đảo ngược. Dân cả nước từng bừng mở hội, nhảy múa thâu đêm suốt sáng, trống kèn vang động, xé ảnh đồng chí Bob, hoan nghênh quân đội đã làm một cuộc thay đổi chính trị chưa từng có. Mụ Grace đã biến mất không tăm tích, có thể đang lánh nạn đâu đó với 3 con.   Có thể phán đoán ông Tập Cận Bình là một trong những người buồn nhất, sau ông là chú Kim Ủn ở Triều Tiên, khi trông người lại ngẫm đến ta, đến số phận của những đồng chí kiểu cộng sản độc tài toàn trị ở khắp các châu lục.   Báo chí chính thức Việt Nam chỉ nói sơ lược tình hình Zim, không có bình luận.   Đây là điều dễ hiểu. Vậy ta hãy chờ xem.   Bùi Tín    (Blog VOA)